Tạ Khuynh Mục nhìn những tờ giấy bị ném trúng người mình rồi lại rơi lả tả xuống đất, trong lòng mơ hồ dâng lên cảm giác bất an. Anh dịu giọng hỏi: “Là ai chọc bảo bối nhà chúng ta giận rồi? Nói ra đi, ông xã thay em dạy dỗ hắn.”
Vừa nói, anh vừa tiến lại gần, dang tay muốn ôm lấy người con gái mà anh ngày đêm nhung nhớ.
Minh Kinh Ngọc lập tức lùi ra xa, giữ khoảng cách với anh. Ánh mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng vào anh, giọng nói cũng lạnh đến thấu xương: “Tạ Khuynh Mục, chơi vui lắm sao?”
“Đùa giỡn với tôi vui lắm à?”
“Trong mấy tháng nay, anh có thấy tôi rất buồn cười không? Tạ Khuynh Mục, anh có biết không, suốt mấy tháng này, dù có bị người ta chế giễu, thậm chí bị cho là vì muốn giữ vững vị trí thiếu phu nhân nhà họ Tạ nên mới sốt sắng chuẩn bị mang thai như vậy…” Giọng Minh Kinh Ngọc nghẹn lại: “Những chuyện đó tôi đều không để tâm. Nhưng cố tình anh lại đối xử với tôi như thế này? Trong mắt anh, tôi như vậy có phải chỉ là một trò cười thôi không?”
Tạ Khuynh Mục nghe tiếng tim mình đập thình thịch, ánh mắt trầm xuống, ngàn lời vạn ý nghẹn nơi cổ họng mà không biết bắt đầu từ đâu. Anh bước lên một bước, mạnh mẽ kéo Minh Kinh Ngọc vào lòng, hạ giọng mềm mỏng xin lỗi: “Bảo bối, chuyện này sai từ đầu đến cuối đều là lỗi của anh. Là anh đầu óc không tỉnh táo, mới bày ra mấy trò linh tinh đó. Còn để em phải chịu uất ức, tất cả đều là lỗi của ông xã. Xin lỗi em, bảo bối. Sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa.” Không bao giờ nữa.
Minh Kinh Ngọc cứng đờ cả người trong vòng tay anh, lạnh lùng hừ một tiếng: “Ông chủ Tạ thì có lỗi gì chứ? Ông chủ Tạ là người nắm quyền sinh sát nhà họ Tạ, là kẻ thao túng kinh tế Lê Hải, địa vị cao, quyền thế lớn, muốn làm gì thì làm. Còn là một vĩ nhân vì không muốn có con mà tự mình uống thuốc nữa cơ mà? Anh thì có thể có lỗi gì được?”
Tạ Khuynh Mục lúc này vừa nghe thấy chữ “thuốc” là ruột gan đã hối hận đến xanh cả lên. Cánh tay ôm cô siết chặt thêm vài phần, anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hạ giọng nói khẽ: “Bảo bối, anh sai rồi. Bất kể trước mặt người ngoài anh là người như thế nào, ở trước mặt em anh chỉ là Tạ Khuynh Mục, là ông xã thân yêu của em thôi. Vợ à, tha thứ cho anh lần này được không?”
Minh Kinh Ngọc cạn lời, đúng là chưa từng thấy người đàn ông nào mặt dày hơn anh. Cô cắn nhẹ môi, hỏi lại: “Tạ Khuynh Mục, tôi hỏi anh thêm một lần nữa, anh thật sự biết mình sai ở chỗ nào không?”
Tạ Khuynh Mục biết rõ, cũng biết cô muốn nghe điều gì. Đã từng có chuyện uống thuốc để lừa dối, anh không muốn tiếp tục lừa cô thêm nữa. Anh trầm giọng nói: “Yểu Yểu, những chuyện khác anh đều có thể đồng ý với em, đều có thể chiều theo em. Chỉ riêng chuyện đứa bé này, nhất định phải đợi sau khi anh phẫu thuật xong rồi mới tính.” Thái độ của Tạ Khuynh Mục vô cùng kiên quyết.
Minh Kinh Ngọc tức đến bật cười, nước mắt lập tức trào ra, càng nghĩ càng giận. Cô đẩy mạnh anh ra: “Anh tưởng tôi, Minh Kinh Ngọc, không có anh thì không sống nổi sao? Anh nghĩ mình còn có cơ hội à? Đi mà ‘sau phẫu thuật rồi hãy tính’ của anh đi! Tạ Khuynh Mục, giữa chúng ta không còn gì để cân nhắc nữa! Anh sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến bản tiểu thư! Tôi không rảnh để chơi cùng anh mấy trò này nữa!”
Sấm sét ầm ầm vang dội, Tạ Khuynh Mục nhìn thấy chiếc vali đặt ở góc sofa.
Ánh mắt anh trầm xuống đến cực điểm: “Đây là định làm gì?”
Giọng Minh Kinh Ngọc lạnh lẽo, đầy mỉa mai: “Anh mắt kém à? Không nhìn ra sao? Tôi muốn rời khỏi đây!”
“Rời khỏi đây?” Tạ Khuynh Mục cười lạnh, “Nằm mơ đi! Em không được đi đâu hết!”
Nói xong, anh lại một lần nữa kéo mạnh Minh Kinh Ngọc vào lòng.
Lực tay của Tạ Khuynh Mục rất lớn, dù chỉ một cánh tay siết ngang eo cô, cô cũng không tài nào thoát ra được. Minh Kinh Ngọc không giãy giụa vô ích, không muốn để eo mình bị anh bóp đến đau, chỉ dùng lời nói để châm chọc anh: “Ngài Tạ, anh đúng là buồn cười thật đấy. Rõ ràng là anh không muốn, giờ tôi chiều theo ý anh, rời khỏi nơi này, như vậy anh cũng chẳng cần phải miễn cưỡng vì tôi nữa, càng không cần lén lút uống thuốc sau lưng tôi.”
Chuyện “uống thuốc”, Tạ Khuynh Mục đúng là có lỗi, trước mặt cô anh chẳng thể ngẩng đầu lên nổi. Ánh mắt anh u ám, giọng nói trầm thấp: “Đây là hai chuyện khác nhau.” Đứa bé tạm thời không thể có, nhưng việc cô rời khỏi nơi này thì tuyệt đối không thể!
Giọng Minh Kinh Ngọc lạnh lẽo bỗng cao vút lên: “Hôm nay tôi nhất định phải gộp nó thành một chuyện. Tạ Khuynh Mục, tối nay nếu anh còn dám cản tôi, giữa chúng ta liền…” Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói ra, đã bị đôi môi của Tạ Khuynh Mục chặn lại.
Một lát sau, đôi môi mỏng của Tạ Khuynh Mục rời khỏi bờ môi mềm mại của cô. Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm, hơi thở dồn dập và nặng nề, giọng nói trầm thấp mà chậm rãi: “Yểu Yểu, chuyện gì em cũng có thể nói, chỉ riêng hai chữ đó là không được. Không được, hiểu chưa?” Người con gái mà anh phải vất vả lắm mới cưới về được, cho dù anh biết rõ cơ thể mình còn tồn tại một mối nguy tiềm ẩn, anh cũng ích kỷ muốn giữ cô bên cạnh. Làm sao có thể để cô rời đi? Dù chỉ một khắc cũng không được.
Minh Kinh Ngọc nghe trong giọng trầm thấp của Tạ Khuynh Mục còn pha lẫn cả sự van nài.
Tạ Khuynh Mục thanh quý ôn hòa, người luôn nhìn thấu mọi chuyện.
Bộ dạng như thế này của anh, thật sự không cần thiết.
Ánh mắt cô khẽ run lên, môi mấp máy: “Được. Tôi có thể không nhắc đến. Tôi cần thời gian để bình tĩnh lại, anh buông tôi ra.”
Tạ Khuynh Mục biết rõ, chỉ cần anh buông tay, cô sẽ kéo vali rời đi ngay.
Anh cho cô thời gian để bình tĩnh, nhưng chuyện thả cô đi là không thể nào.
Minh Kinh Ngọc kéo vali đi ra ngoài, Tạ Khuynh Mục liền mặt dày theo sát phía sau: “Vợ à, hành lý nặng lắm, để anh xách giúp nhé, được không?”
Minh Kinh Ngọc đã từng thấy quá nhiều dáng vẻ của Tạ Khuynh Mục rồi, khi đ*ng t*nh thì thô ráp, khó kiềm chế, thần sắc mê hoặc; khi tức giận thì lạnh lùng, bụng dạ thâm sâu; khi vui vẻ thì gương mặt anh tuấn mang theo ý cười nhàn nhạt, nhìn cô luôn lộ ra vẻ bất lực xen lẫn cưng chiều.
Chỉ duy nhất chưa từng thấy một Tạ Khuynh Mục lưu manh như thế này.
Cho dù là vậy, đừng hòng cô sẽ tha thứ cho anh.
Một bụng uất ức đang nghẹn trong lòng khiến cô khó chịu đến chết đi được!
Nhất định phải ra ngoài, xả cho hết cơn giận này.
Tạ Khuynh Mục theo sát phía sau cô, giơ ô che trên đầu cô. Bên ngoài mưa như trút nước, anh chẳng màng bản thân bị ướt sũng, chỉ sợ cô dính mưa.
Khóe mắt Minh Kinh Ngọc liếc thấy người Tạ Khuynh Mục đã bị mưa làm ướt, cô lẩm bẩm một câu: “Đừng tưởng như vậy là tôi sẽ tha thứ cho anh.”
“Ừ.” Tạ Khuynh Mục đáp khẽ, “Không cầu vợ tha thứ. Vợ đi đâu, anh đi đó.”
“……” Minh Kinh Ngọc cạn lời.
Lão phu nhân chống gậy, được người hầu dìu đến biệt thự của Tạ Khuynh Mục. Vì quá sốt ruột nên bước chân bà loạng choạng, đứng không vững.
“Đây… đây là xảy ra chuyện gì thế này?” Vừa rồi người hầu bên phía Tạ Khuynh Mục hớt hải chạy tới viện chính tìm bà, nói rằng cậu tư và mợ tư đang cãi nhau. Bà còn tưởng mình nghe nhầm, quan hệ của hai người xưa nay vẫn rất tốt, sao có thể cãi vã được chứ? Trên đường tới đây, người hầu trong biệt thự của Tạ Khuynh Mục đã kể lại đầu đuôi câu chuyện cho bà nghe. Lão phu nhân vừa vội vàng chạy sang, vừa đi vừa mắng Tạ Khuynh Mục đúng là tự làm tự chịu, giỏi gây chuyện.
Giờ lại thấy hai người giằng co dưới cơn mưa, tim bà như thắt lại.
Minh Kinh Ngọc nhìn thấy lão phu nhân, cố gắng ổn định lại cảm xúc đang nặng nề trong lòng, rồi lên tiếng: “Bà ơi, không có chuyện gì đâu. Cháu phải đi công tác một chuyến, có lẽ sẽ phải một thời gian nữa mới quay về.”
“Chưa tới một tháng nữa là Tết rồi, sao đang yên đang lành lại phải đi công tác?” Chiều nay bà còn đang cùng họ bàn kế hoạch đón Tết, chớp mắt một cái đã thành ra đi công tác. Lão Tứ này đúng là quá đáng! Vừa về đã chọc cho Yểu Yểu đang vui vẻ lại giận thành thế này: “Yểu Yểu à, bà biết là lão Tứ không hiểu chuyện, bắt nạt con, làm con chịu ấm ức. Con yên tâm, hôm nay bà tới đây chính là để cùng con dạy dỗ nó!” Bà quay sang quát: “Thằng tư, còn không mau xin lỗi vợ con đi!” Con trai nhà họ Tạ, từ trên xuống dưới, trước mặt vợ biết co biết duỗi, không có gì là không thể cúi đầu.
“Không có đâu bà ạ, là tình huống đột xuất trong công việc thôi.” Minh Kinh Ngọc nói giọng trầm trầm, còn cố ý mỉa Tạ Khuynh Mục hai câu: “Tổng giám đốc Tạ làm sao mà bắt nạt cháu được chứ. Anh ấy rất biết nghĩ cho cháu mà.”
Cô đến cả “Tổng giám đốc Tạ” cũng gọi ra rồi.
Tạ Khuynh Mục nghe vợ gọi anh như vậy, lại còn từng chữ từng chữ đâm thẳng vào tim anh.
Anh hối hận đến tột cùng. Khi đó thà rằng cứ kiên trì lập trường của mình, cũng tuyệt đối không nên làm ra cái chuyện ngu xuẩn là tự ý uống thuốc như thế.
Trong lòng Tạ Khuynh Mục khó chịu đến nghẹn thở. Anh buông tay khỏi tay cầm vali, nắm lấy cổ tay cô, không cần thể diện nữa mà mềm giọng xuống nước: “Yểu Yểu… đừng gọi anh như vậy. Anh biết mình sai rồi. Thật sự biết mình sai rồi.” Cô như thế này, anh rất sợ.
Minh Kinh Ngọc không định cứ thế mà tha thứ cho anh. Cô hạ giọng, chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Tôi nói rất rõ rồi, Tạ Khuynh Mục. Không muốn ly hôn thì anh cứ ngoan ngoãn cho em. Anh đã không muốn có con, vậy thì là do em tự đa tình, tự mình đơn phương thôi. Trước khi ca phẫu thuật của anh hoàn thành, chúng ta đừng gặp nhau nữa, mỗi người tự bình tĩnh lại. Còn nếu Tổng giám đốc Tạ muốn ly hôn, thì cứ tiếp tục kéo tôi không buông như thế này đi. Tôi sẽ tìm luật sư.”
Minh Kinh Ngọc còn chưa nói hết lời, Tạ Khuynh Mục đã buông tay ra, không còn dám giữ cô không buông nữa.
Là anh… đã hoàn toàn chọc cô giận thật rồi.
Đúng lúc này, một chiếc taxi dừng lại bên ngoài biệt thự.
Là Minh Kinh Ngọc đã gọi xe từ sớm, còn dặn trước với bảo vệ ở cổng.
Chiếc taxi vòng tới vòng lui một hồi lâu mới tìm được đúng vị trí Minh Kinh Ngọc định vị.
Trong lòng tài xế chỉ biết âm thầm cảm thán, người có tiền đúng là đáng sợ thật, trang viên nhà họ Tạ rộng quá mức, suýt nữa làm ông ta lạc đường.
Tài xế lập tức xuống xe, giúp Minh Kinh Ngọc xách hành lý.
Minh Kinh Ngọc lên taxi, còn Tạ Khuynh Mục vẫn cầm ô đứng nguyên tại chỗ như cũ. Toàn thân anh từ đầu đến chân đã ướt sũng, mà dường như chính anh cũng chẳng hề hay biết.
Lão phu nhân tức đến dậm mạnh cây gậy xuống đất: “Con đang làm cái trò gì vậy hả! Có chuyện gì mà hai vợ chồng không thể nói cho rõ ràng, cứ phải lén lút làm mấy chuyện sau lưng như thế? Vợ chồng với nhau, kiêng kỵ nhất là nghi kỵ nhau và không đồng lòng, lại còn lấy danh nghĩa ‘vì tốt cho con’ để làm những chuyện không hỏi ý kiến đối phương. Con đó, thật đúng là phạm đủ cả hai điều kiêng kỵ rồi! Bảo sao Yểu Yểu lại giận con. Đổi lại là ai, ai mà không giận chứ?”
“Còn đứng ngây ra đó làm gì nữa? Không mau đuổi theo mà đưa vợ con về đi. Con cũng thật là… Yểu Yểu muốn có con, suy cho cùng cũng là vì con, vì tốt cho con, cũng là vì tốt cho nhà họ Tạ chúng ta.”
“Bà ơi, những chuyện khác cháu đều có thể nhượng bộ, đều có thể chiều theo cô ấy. Chỉ riêng chuyện này thì không được.” Dù là vậy, trong chuyện này, Tạ Khuynh Mục vẫn kiên quyết giữ vững lập trường của mình.
“Con đúng là quá cố chấp rồi. Nhất định phải làm ra một màn như thế này, làm tổn thương lòng Yểu Yểu! Thằng ba đâu rồi? Con hồ đồ thì thôi đi, nó sao cũng theo con mà không phân biệt phải trái chứ!” Lão phu nhân thở dài một tiếng. Bà là người từng trải, sao có thể không hiểu nỗi lo của thằng tư. Mấy người thím của nó đều vì con cái mà chịu khổ cả đời, nó không thể đem chữ ‘lỡ như’ ra đánh cược với hạnh phúc cả đời của Yểu Yểu.
Lão phu nhân vừa quay đầu liền nhìn thấy Tạ Văn Thần với dáng người cao ráo, phong thái anh tuấn, không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh mình. Bà thở dài: “Thằng hai, con nghĩ cách đi, điều tra xem Yểu Yểu đi chuyến bay nào, chuẩn bị đi đâu, có cách nào… chặn lại được không.”
Tạ Văn Thần vừa về tới biệt thự thì gặp mẹ mình khoác áo ngoài, lao ra giữa mưa, nói là lão phu nhân hớt hải chạy sang chỗ thằng tư, không biết có phải xảy ra chuyện gì không. Anh bèn bảo mẹ vào nhà nghỉ ngơi trước, còn mình thì sang xem tình hình. Nghe đại khái đầu đuôi câu chuyện, Tạ Văn Thần hiểu rõ nguyên do, liền mang dáng vẻ đứng xem kịch, thản nhiên nói: “Con đâu phải thần tiên, làm sao mà chặn được.”
Lão phu nhân nhất thời nghẹn lời.
Tạ Văn Thần nhìn Tạ Khuynh Mục đang đứng dầm mưa, cả người toát ra vẻ lạnh lẽo đến khác thường, liền lên tiếng: “Cùng lắm thì tôi giúp anh sắp xếp một chuyến bay… để đuổi theo vợ.” Phía sau anh còn có một người. Một cô bé thò đầu ra từ sau lưng Tạ Văn Thần, đôi mắt trong veo, ngây thơ chưa vướng bụi trần, dè dặt nhìn quanh mọi người, rồi lại lén lút trốn sau lưng anh, giống như một nàng công chúa nhỏ ẩn mình trong thế giới cổ tích, chưa từng bị thế tục quấy nhiễu.
“Khụ khụ khụ…” Tạ Khuynh Mục ho liên tiếp mấy tiếng, sắc mặt tái nhợt hẳn đi.
“Con đừng đứng đây dầm mưa nữa.” Lão phu nhân lo lắng nói. Chuyện Tạ Khuynh Mục phải phẫu thuật, mấy tháng gần đây cũng luôn là khúc mắc trong lòng bà, khiến bà ăn ngủ không yên, chỉ sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Bên phía thằng ba lại chẳng đưa ra được câu trả lời rõ ràng, còn thằng tư thì cứ khăng khăng đòi phẫu thuật. Từng người từng người, chẳng ai chịu để bà già này được yên tâm: “Tiểu Ngũ, còn không mau đi đuổi theo, đưa chị dâu tư của con về đi!”
Hả? Đây…?
Anh tư chọc chị dâu tư giận, anh đi đuổi làm gì chứ?
Anh tư chiếm hữu mạnh như vậy, lúc này mà anh còn theo tới, chẳng phải anh tư sẽ nuốt sống anh luôn sao?
Huống chi, cởi chuông thì phải là người buộc chuông. Chuyện này vốn dĩ là anh tư sai trước.
Nếu đã nói là vì chị dâu tư, thì có bản lĩnh gì cứ đứng trước mặt chị dâu tư mà kiên trì quan điểm của mình đi.
Lén lút tự mình uống thuốc thì tính là cái gì chứ.
Nếu là anh, anh cũng tức!
Biết rõ tính cách của chị dâu tư là thế nào rồi, vậy mà còn dám làm chuyện như vậy, anh tư đúng là được chị dâu tư chiều hư rồi.
Gan cũng béo lên luôn.
Lần này anh đứng hẳn về phía chị dâu tư.
Cho dù có đi theo chị dâu tư, thì cũng là ra sức nói xấu anh tư thôi.
“Để con tự đi.” Tạ Khuynh Mục từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ đến chuyện để cô rời đi một mình. Chỉ là tạm thời để cô lơi lỏng cảnh giác, không muốn ép cô quá chặt. Anh trầm giọng nói: “Anh hau, phiền anh xem giúp chuyến bay của Yểu Yểu, đặt cho em một vé giống vậy.” Nói xong, anh giơ điện thoại lên: “Trang Trọng, quay đầu xe lại.” Trang Trọng vừa lái xe rời khỏi Tạ viên chưa được bao lâu liền nhận được điện thoại liền lập tức quay đầu xe trở về.
Tạ Văn Thần nhướng mày nhận luôn việc này, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ hãng hàng không của anh sinh ra là để tiện cho một đám não yêu đương phát điên hay sao?
Mấy năm trước, là Tạ Tân Chu cộng thêm một Lê Yến Giác, hai người cùng nhau nổi cơn điên.
Giờ thì đến lượt thằng tư, người vốn được coi là ổn định cảm xúc nhất.
Người tiếp theo là ai… còn chưa biết.
Cả đám đàn ông si tình.
Không có nổi một người bình thường.
Tạ Văn Thần từ biệt thự của Tạ Khuynh Mục bước ra, giơ ô che mưa, cán ô nghiêng hẳn về phía cô bé nhỏ đang túm lấy một góc áo măng-tô của anh.
Bước chân dài của anh vì có “vật nhỏ” bên cạnh mà cố ý chậm lại, nhẹ lại, để phối hợp với những bước đi ngắn xíu của cô bé.
Tạ Văn Thần cảm thấy cô bé bên cạnh cứ liên tục kéo vạt áo mình, liền dừng bước, cúi xuống nhìn cô bé, dịu giọng hỏi: “Làm sao vậy? Mạt Mạt có chuyện muốn nói với nhị thúc à?”
Mạt Mạt gật đầu, giọng nhỏ xíu: “Chú hai, chú có thể cúi thấp xuống một chút không ạ?” Chú hai cao quá, chênh lệch chiều cao của hai người lớn thật đó, cô bé còn chưa chạm tới vai anh nữa.
Tạ Văn Thần phối hợp cúi người xuống, hạ thấp tầm mắt, cao ngang với cô bé.
Giọng nói mềm mềm, non nớt của cô bé khẽ vang bên tai anh, hỏi ra thắc mắc của mình: “Chú hai lúc nãy chú tư đang làm gì vậy ạ? Trông chú tư rất không vui. Vì sao thế? Với lại… vì sao thím tư lại ngồi xe một mình rời đi?” Thím tư là người xinh đẹp nhất mà cô bé từng gặp, giống hệt công chúa trong truyện cổ tích, lại còn đối xử với cô rất tốt, lần nào gặp cũng cười với cô.
“Chú ấy tự làm tự chịu thôi.” Tạ Văn Thần nói thẳng. “Chọc tứ thẩm của cháu giận rồi.”
Mạt Mạt hình như suy nghĩ một lát, rồi lại hỏi, giọng ngây thơ: “Ồ… vậy sau này chú hai có làm cho vợ mình không vui, để vợ phải ngồi xe đi một mình trong trời tối đen lại còn mưa như thế không ạ?”
Vợ?
Hai chữ ấy thốt ra từ miệng Mạt Mạt khiến Tạ Văn Thần nhất thời không biết nên có cảm xúc gì. Chỉ cảm thấy rất phức tạp.
Mạt Mạt từ nhỏ đã mắc chứng tự kỷ nhẹ, khiến nhận thức và tâm lý có phần khác với những đứa trẻ cùng tuổi, khả năng lý giải cũng chậm hơn một chút.
Những năm gần đây tình trạng đã dần khá lên, ngày càng tốt hơn. Vì vậy anh thường xuyên đưa cô bé ra ngoài, cho tiếp xúc với nhiều người khác nhau, với thế giới rộng lớn hơn.
Bác sĩ cũng từng nói, chỉ cần cô bé không còn sợ người lạ, có thể giao tiếp với những người không quen biết, có thể tự mình suy nghĩ và phán đoán vấn đề, thì sau này có thể đi học như những đứa trẻ bình thường, không cần phải thuê gia sư riêng nữa.
Sẽ trở thành một đứa trẻ “bình thường”.
Việc Mạt Mạt có những thắc mắc như thế này, có lẽ là vì tiếp xúc với ngày càng nhiều người, hiểu biết cũng ngày càng nhiều hơn.
Khóe môi Tạ Văn Thần cong lên, trong lòng dâng lên chút vui mừng xen lẫn an ủi. Anh trìu mến xoa nhẹ đầu Mạt Mạt: “Chú hai sẽ không lấy vợ đâu. Chú hai là người theo chủ nghĩa không kết hôn.”
“Không kết hôn là gì ạ?” Cô bé không hiểu, cũng không kịp suy nghĩ ra ý nghĩa của câu nói đó.
Tạ Văn Thần lại xoa đầu cô, dịu dàng nói: “Em còn nhỏ, chưa hiểu cũng là chuyện bình thường.”
Cô bé sắp mười tám tuổi rồi, không còn nhỏ nữa.
Cô có thể hiểu được.
Người chăm sóc cô, thím Khâu từng nói, chỉ có kết hôn thì mới có thể ở bên nhau mãi mãi.
Cô muốn ở bên chú hai suốt đời.
Nhưng thím Khâu lại nói, cô và chú hai không thể kết hôn. Cô nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao.
*
Tài xế taxi vừa tập trung lái xe, vừa để ý chiếc xe phía sau.
Đó lại còn là một chiếc xe sang nhìn thôi đã biết không chọc nổi, theo họ suốt từ Tạ viên ra.
Lúc nãy vị tiểu thư này gọi xe, nói là muốn tới Tạ viên đón mình, ông ta còn tưởng mình nghe nhầm, phải xác nhận đi xác nhận lại mấy lần. Sau đó mới run run lái xe tới Tạ viên, còn nghĩ chắc chắn không vào nổi, ai ngờ bảo vệ ở cổng lại thật sự cho xe vào.
Một lúc sau, tài xế lên tiếng hỏi Minh Kinh Ngọc: “Thưa cô, chiếc xe phía sau cứ bám theo chúng ta mãi, giờ phải làm sao ạ?” Ông ta hiểu rất rõ, vị hành khách trên xe mình có thể ra vào Tạ viên, thân phận chắc chắn không hề tầm thường.
Minh Kinh Ngọc khẽ nâng mí mắt, nhìn qua gương chiếu hậu mờ mờ thấy chiếc xe quen thuộc cùng biển số quen thuộc kia, rồi nói bình thản: “Không cần để ý đến anh ta. Cứ đi theo đường của mình. Lúc thích hợp thì tăng tốc một chút.”
Trang Trọng lái xe, khi đường sá phía trước ngày càng thông thoáng, chiếc taxi đột nhiên tăng tốc.
Anh lên tiếng hỏi: “Thưa ngài, có cần chặn phu nhân lại không ạ?” Anh lập tức tính toán trong đầu, khúc cua phía trước chính là thời cơ tốt nhất. Với tay lái của mình, anh hoàn toàn có thể ép chiếc taxi chở thiếu phu nhân dạt vào lề.
Ánh mắt Tạ Khuynh Mục vẫn luôn dõi theo chiếc taxi phía trước, giọng trầm ổn: “Không cần. Cứ theo sau là được. Tối rồi, đường lại xấu, còn đang mưa, an toàn của Yểu Yểu là quan trọng nhất.”
Trang Trọng hiểu ra ngay.
*
Tiểu Ngũ từ biệt thự của anh tư đi ra, vẫn luôn đi theo anh hai, đúng lúc nghe thấy anh đang sắp xếp chuyến bay.
Cậu nhe răng cười nói: “Anh hai, anh làm vậy có ổn không? Anh tư nổi tiếng là thù dai lắm đó, anh không sợ sau này bị anh ấy trả thù à?”
“Anh có gì để cậu ta trả thù chứ?” Tạ Văn Thần thản nhiên đáp. “Anh đâu có như mấy người não yêu đương bọn họ.”
Tiểu Ngũ gật gù đồng ý.
Người như anh hai, dao kiếm cũng không xuyên nổi, thì còn có gì để bị trả thù chứ.
Đến phụ nữ còn chẳng hứng thú.
Tiểu Ngũ nhìn thấy Mạt Mạt đáng yêu đứng sau lưng Tạ Văn Thần, không nhịn được mà trêu cô bé, vẫy tay với cô: “Mạt Mạt, lâu rồi không gặp, còn nhớ chú năm không nào?”
Mạt Mạt lùi về phía sau lưng Tạ Văn Thần trốn đi một chút.
Lão Ngũ làm bộ dáng bị tổn thương, than thở: “Mạt Mạt, cháu như vậy làm tổn thương trái tim chú năm quá đó. Ít nhất chúng ta cũng từng gặp nhau mấy lần ở biệt thự Vịnh Minh Hải của chú hai rồi mà, sao còn sợ chú thế?”
Tạ Văn Thần liếc em trai một cái: “Đừng có dọa Mạt Mạt.”
“Anh hai, rõ ràng em đây anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, sao lại thành đáng sợ rồi? Anh hai, tối nay anh đã đắc tội cả em lẫn anh tư đó nhé, hừ, sau này đừng có chuyện gì cầu xin bọn em, không thì anh toi đời.” Tiểu Ngũ quay đầu lại cười với Mạt Mạt: “Mạt Mạt, cháu nói xem, chú năm có đáng sợ không?”
Mạt Mạt lắc đầu sau lưng Tạ Văn Thần. Cô bé không hề thấy chú năm đáng sợ. Người nhà của chú hai đều rất tốt, cũng đối xử với cô rất tốt.
Đó chỉ là phản xạ theo bản năng của cô bé mà thôi.
Cô thấy mình thật vô dụng, rõ ràng đã hứa với chú hai rồi, sau này phải học cách chủ động chào hỏi người khác.
Vậy mà vẫn chưa quen tiếp xúc và trò chuyện với người ngoài, ngoại trừ chú hai.
Cho dù bây giờ cô đã cố gắng học cách hòa hợp với những người khác, học cách kết bạn.
Chú hai từng nói, cuộc đời phải trải nghiệm thật nhiều cảm xúc, quen biết nhiều kiểu người, có những người bạn khác nhau, thì mới được xem là trọn vẹn.
Cô muốn trải nghiệm một cuộc sống trọn vẹn như vậy, nên cô sẽ cố gắng thật nhiều, thật nhiều.
*
Tại sân bay, Trang Trọng nhận được thông tin chuyến bay do thư ký của Tạ Văn Thần gửi tới, lập tức cạn lời: “Thưa thiếu gia, chuyến bay của phu nhân là đi Thụy Sĩ. Chuyến bay cậu hai sắp xếp cho ngài là chuyến kế tiếp, không cùng chuyến với phu nhân.”
“……” Tạ Khuynh Mục suốt dọc đường đều ho không ngừng, lúc này lại càng ho dữ dội hơn. Anh nắm chặt chiếc khăn tay, đợi đến khi hơi ổn định lại mới lên tiếng: “Chuyến tiếp theo là mấy giờ?”
“Bốn tiếng nữa ạ.” Trang Trọng nói thật: “Thư ký của cậu hai nói, những chuyến gần nhất đều hết vé rồi.” Anh cũng đã tra trên mạng, hỏi cả quầy vé, đúng là không còn chỗ.
Tạ Khuynh Mục bật cười khẽ, bán hết vé ư? Anh tin mới là lạ.
Anh hai của anh đúng là biết sắp xếp thật, biết cách gây khó dễ cho anh, khiến anh không dễ chịu.
Món nợ này, anh nhớ kỹ rồi.
Cơn ho của Tạ Khuynh Mục lại càng lúc càng dữ dội.
Trang Trọng lo lắng hỏi: “Thưa thiếu gia, anh có sao không ạ? Có cần về trước không?” Tạ Khuynh Mục siết nhẹ chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, khoát tay ra hiệu không sao. Trang Trọng lại hỏi tiếp: “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì ạ?” Không lẽ thật sự để phu nhân một mình sang Thụy Sĩ sao? Với tính cách của thiếu gia, chuyện đó là không thể xảy ra.
“Chặn người lại!” Tạ Khuynh Mục lạnh giọng ném ra hai chữ.
Anh không thể để cô một mình bay ra nước ngoài, càng không thể chờ thêm bốn tiếng nữa mới đi gặp cô.
Cách duy nhất, chính là không cho cô đi.
Trang Trọng hiểu ngay, lập tức đi xử lý.
Chuyến bay mà Minh Kinh Ngọc đi là của công ty Tạ Văn Thần, nhân viên an ninh đều là người của anh, quen biết rất rõ mấy anh em nhà họ Tạ, huống chi là Tạ Khuynh Mục.
Minh Kinh Ngọc còn chưa kịp lên máy bay, cả người lẫn hành lý đã bị Tạ Khuynh Mục chặn lại.
Cô vừa tức vừa bực: “Tạ Khuynh Mục, anh có bị điên không hả? Đồ khốn kiếp!” Cô không ngờ, ngay lúc chuẩn bị lên máy bay, lại bị anh vác thẳng lên vai giữa chốn đông người như thế.
Cô còn mặt mũi nào nữa không chứ?
Anh Tạ Khuynh Mục thì không cần giữ thể diện sao?
“Tạ Khuynh Mục, anh thả tôi xuống đi, xấu hổ chết mất!” Minh Kinh Ngọc vùng vẫy trên vai anh.
Nghe vợ cuối cùng cũng không còn nói chuyện lạnh lùng như trước, tâm trạng bực bội của Tạ Khuynh Mục dịu đi không ít. Anh khẽ cười, nói: “Phu nhân yên tâm, sẽ không có tin tức nào bị lộ ra ngoài đâu, càng không có video lan truyền. Tuyệt đối sẽ không để xuất hiện dù chỉ một chút tin xấu làm ảnh hưởng đến hình tượng xinh đẹp của em.”
“!”
Cô lo lắng chỉ có mỗi chuyện đó thôi sao?
Cô chỉ muốn anh đặt cô xuống thôi, có được không?
Từ cổng lên máy bay đi ra, cô được Tạ Khuynh Mục đặt xuống, nhưng lại bị anh ôm chặt vào lòng: “Vợ à, là anh sai rồi, đừng bỏ anh đi ra ngoài một mình để bình tĩnh được không? Anh không thể rời xa em, một khắc cũng không được. Cho dù có muốn bình tĩnh lại thì cũng ở bên anh mà bình tĩnh, được không?” Ngoài xin lỗi và bám lấy cô, anh cũng không biết nên nói gì nữa.
Ở bên cạnh anh?!
Bình tĩnh cái con khỉ!
Tạ Khuynh Mục nhẹ nhàng chạm môi lên chiếc cổ trắng mịn của Minh Kinh Ngọc, khẽ nói: “Bảo bối, coi như nể tình chồng sắp phải phẫu thuật đi, đừng rời xa anh được không? Cũng không biết ca mổ có thành công hay không…”
Cơ thể Minh Kinh Ngọc cứng đờ. “Tạ Khuynh Mục, anh tưởng giả vờ đáng thương như vậy là tôi sẽ tha thứ cho anh à? Đừng mơ, hoàn toàn không thể!” Trong lòng cô vẫn còn nghẹn một cục tức, nhất thời chưa thể tiêu tan. Vẫn cần phải bình tĩnh lại cho thật tốt.
Tạ Khuynh Mục tựa cằm vào hõm cổ cô, hạ giọng nói: “Anh không giả vờ đáng thương, anh thật sự rất đáng thương. Từ nhỏ bố mẹ đã mất vì tai nạn xe, để lại mình anh, phải mất rất lâu mới gượng dậy được. Trong người còn có thứ không thể lấy ra, mang theo nhiều năm như vậy. Khó khăn lắm mới cưới được vợ về, vậy mà bây giờ vợ cũng không cần anh nữa.”
“!” Minh Kinh Ngọc cạn lời. Giải Ảnh đế Oscar đúng là nên trao cho Tạ Khuynh Mục. Rõ ràng là tự mình gây ra, vậy mà còn không biết xấu hổ chạy đến trước mặt cô đóng vai đáng thương?
Trang Trọng đi phía sau, xách vali của Minh Kinh Ngọc, vừa đi vừa lẩm bẩm trong bụng.
Ông chủ ơi, anh như vậy mà không gọi là giả đáng thương để xin thương hại thì gọi là gì nữa.
Anh ta nghe mà da gà nổi đầy người.
Cái “tội” này đáng lẽ nên để Ngũ gia gánh mới phải, chứ anh ta thật sự không chịu nổi!
Trên xe, Tạ Khuynh Mục vẫn không chịu thả cô xuống, cứ ôm chặt cô trong lòng.
Minh Kinh Ngọc vô cùng bất lực, nhưng thấy anh thỉnh thoảng lại ho khan, hơn nữa trông cũng không giống giả vờ.
Cô sợ mình đè lên ngực anh, cuối cùng vẫn mặc cho anh ôm.
Trang Trọng đạp ga, lái xe thẳng về khu biệt thự Tạ Viên.
Người giúp việc thấy thiếu phu nhân được thiếu gia ôm về, vui vẻ chạy ra đón, ân cần chào hỏi.
Cô phải mau chóng sang khu nhà chính báo tin vui cho lão phu nhân.
Lần này, chắc lão phu nhân cuối cùng cũng có thể yên tâm mà ngủ một giấc ngon rồi.
Minh Kinh Ngọc bị Tạ Khuynh Mục bế thẳng lên lầu. Anh nhẹ nhàng đá cửa phòng ngủ chính của hai người ra, ném cô lên giường lớn, rồi thân hình cao lớn lập tức đè xuống. Đầu anh vùi vào hõm xương quai xanh của cô, giọng nói trầm thấp, ủ rũ: “Vợ à, đừng giận nữa. Chồng sai rồi, không nên không tôn trọng quyết định của em, không nên chỉ đứng trên lập trường của mình mà suy nghĩ. Vợ à, anh sắp phải phẫu thuật rồi, đợi anh khỏe lại, chúng ta lập tức sinh em bé nhé.”
“Anh nằm mơ đi. Cả đời này chúng ta không thể có… ưm…” Tên đàn ông khốn kiếp này lại phạm quy, chẳng cho cô nói hết câu, đã ngẩng đầu lên từ trước ngực cô. Ánh mắt dịu dàng ngày thường giờ không còn trong trẻo, bị d*c v*ng chiếm lĩnh, trở nên u tối và sâu thẳm hơn. Giọng anh trầm khàn: “Vợ à, tối nay là anh làm em buồn. Đêm nay, để chồng phục vụ em.” Bàn tay anh lần xuống, cô lập tức khép chặt hai chân lại.
Còn chưa kịp để Minh Kinh Ngọc lên tiếng, anh đã cúi xuống cắn nhẹ lên môi cô.
Toàn thân cô run lên, “Ưm… Tạ Khuynh Mục, anh đúng là đồ khốn!”
Tạ Khuynh Mục giữ chặt hai cổ tay cô, giơ cao qua đỉnh đầu, ánh mắt càng lúc càng nguy hiểm.
Tiếp tục cúi xuống.
Hai người dán sát vào nhau, Minh Kinh Ngọc nghẹn ngào, khẽ đẩy anh: “Ưm… Trên người anh dính dính, em chịu không nổi…”
Giọng anh khàn đặc, ngẩng đầu lên hôn nhẹ lên bụng phẳng của cô: “Được, vậy chúng ta vào phòng tắm. Vừa tắm vừa phục vụ phu nhân.”
“……” Minh Kinh Ngọc cạn lời.
*
Tạ Khuynh Mục hơi bị sốt, nên ngủ một mạch suốt cả đêm.
Khi anh mơ màng tỉnh lại, bên ngoài đã vang lên tiếng chim hót.
Thời tiết rất đẹp.
Khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười, theo bản năng đưa tay ôm người trong lòng, trống không.
Anh lại sờ sang bên cạnh.
Vẫn trống không.
Đôi mắt vốn như ẩn mình trong bóng đêm của Tạ Khuynh Mục bỗng chốc mở to, trầm lắng và sâu thẳm.
Anh lập tức ngồi dậy, tìm khắp phòng thay đồ và phòng tắm, không có ai.
Anh khẽ gọi: “Yểu Yểu, bảo bối, vợ ơi?”
Chiếc vali anh mang lên cùng cô tối qua đã không còn.
Chỉ sơ suất một chút, vậy mà vẫn để cô chạy mất!
Tạ Khuynh Mục xoa xoa thái dương đang đau nhức dữ dội, thân hình cao gầy đứng tại chỗ lảo đảo hai vòng.
Một luồng uất khí dâng lên trong lồng ngực, cơn ho lại từng trận kéo đến.
*
Sáng sớm hôm sau, Minh Kinh Ngọc đã ở tại một thị trấn nhỏ nào đó ở Thụy Sĩ.
Cô thoải mái nằm trong căn nhà gỗ có hệ thống sưởi ấm, vừa ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Vừa lúc đó, cô gọi điện cho Hề Gia.
Hề Gia: “Cá nhỏ, cậu thật sự nỡ bỏ mặc đại lão Tạ ở lại một mình, chạy ra nước ngoài hưởng thụ à? Đại lão Tạ sao lại chịu để cậu đi chứ? Không giống phong cách của anh ta chút nào.” Mấy tháng nay, cô ấy nghe Cá nhỏ kể không ít chuyện, biết rõ Tạ đại lão là kiểu đàn ông chiếm hữu cực mạnh, hơn nữa cô ấy cũng từng tận mắt chứng kiến rồi, đối với Cá nhỏ, mức độ chiếm hữu gần như tràn màn hình.
Anh có cam lòng hay không thì liên quan gì đến cô chứ?
Tối qua tên khốn đó tự mình buông thả, còn nói gì mà “hầu hạ” cô.
Kết quả, người được lợi cuối cùng chẳng phải vẫn là anh ta sao.
Nói cũng lạ, đây là lần đầu tiên cô thấy Tạ Khuynh Mục ngủ say như vậy.
Trước đây chỉ cần cô hơi cựa mình trong lòng anh, theo phản xạ anh sẽ hỏi ngay: “Sao thế?”
Sáng nay khoảng bốn, năm giờ cô dậy, anh hoàn toàn không có phản ứng.
Có lẽ là do đi công tác, chạy ngược chạy xuôi mệt quá rồi.
“Cậu với đại lão Tạ vẫn ổn chứ, Cá nhỏ? Thật ra việc anh ấy làm cũng có thể thông cảm được, coi như vẫn còn chút lương tâm.” Sau khi biết loại thuốc đó là thứ đại lão Tạ đang uống, lại còn bị cô kiểm tra ra, cô vừa thấy áy náy, vừa hơi chột dạ. Lỡ sau này đại lão Tạ tìm cô tính sổ thì chẳng phải xong đời sao.
Minh Kinh Ngọc thản nhiên nói: “Trong mắt mình, không có chuyện gì gọi là ‘thông cảm được’ cả, chỉ có đúng và sai.”
Hề Gia hiểu ý cô, thử dò hỏi: “Vậy chuyện em bé của hai người thì bàn bạc thế nào rồi?”
Minh Kinh Ngọc không mấy bận tâm: “Nghĩ thông rồi, không cần nữa, sau này cũng không cần nữa.” Còn bàn bạc làm gì, muốn sao thì sao.
Hề Gia kêu lên một tiếng: “Á? Vậy sau này chẳng phải anh Tạ thảm lắm sao?”
Cá nhỏ thù dai cỡ nào cô còn lạ gì.
Cô đã có thể tưởng tượng ra cảnh một ngày nào đó, đại lão Tạ hạ mình van nài Cá con sinh em bé rồi.
Gói gọn trong một chữ: thảm.
*
Buổi chiều, một đàn chị có hợp tác bên phía Thụy Sĩ tìm đến thị trấn nơi cô đang ở.
Minh Kinh Ngọc sang Thụy Sĩ, một là vì bị Tạ Khuynh Mục chọc tức nên muốn ra ngoài bình tâm lại, hai là để bàn chuyện hợp tác cho năm sau.
Sau khi bàn xong công việc, đàn chị cười nói: “Yao, hiếm khi em đến chỗ chị một lần, tối nay thế nào chị cũng phải mời em.”
Rồi ghé sát tai cô, hạ giọng: “Người mẫu, hotgirl, hàng sạch sẽ. Dáng người quản lý rất tốt. Đảm bảo em sẽ hài lòng.”
Người mẫu cao cấp, vóc dáng đẹp, vừa mới tốt nghiệp, hiện đang làm nghề người mẫu.
Lúc rảnh rỗi, bọn họ cũng sẽ “săn mồi” ở các câu lạc bộ.
Lễ trưởng thành năm mười tám tuổi của cô, người mẫu mà bạn học tìm cho cô khi đó chính là do người đàn chị này giới thiệu.
Minh Kinh Ngọc liếc nhìn điện thoại, một đống tin nhắn hiện lên.
Tiểu Ngũ gửi bảy, tám tin liền: [Chị dâu tư, anh tư bay sang Thụy Sĩ tìm chị rồi, chị tha cho anh ấy lần này đi. Tuy anh tư có quá đáng thật, nhưng em thấy anh ấy cũng khá đáng thương. Hình như sức khỏe không tốt lắm, ho suốt.]
Toàn là nói đỡ cho Tạ Khuynh Mục.
Bên phía Tạ Khuynh Mục cũng có mấy tin:
[Yểu Yểu, anh đến Thụy Sĩ rồi. Gửi anh vị trí chính xác đi.]
[Vợ à.]
[Bảo bối.]
……
Minh Kinh Ngọc liếc nhìn thời gian Tạ Khuynh Mục gửi tin cho cô, nở nụ cười thờ ơ, đáp: “Được thôi.”
Đàn chị cười cười: “OK, để chị sắp xếp ngay, đảm bảo tối nay em sẽ có một đêm thật vui vẻ. Quên hết mọi chuyện không vui đi.”
“Đàn chị, giúp em một việc nhé.” Minh Kinh Ngọc ghé sát tai cô ấy nói nhỏ mấy câu. Đàn chị thoáng ngạc nhiên, rồi lại bật cười: “OK, OK. Chị hiểu rồi.”
Buổi tối, Minh Kinh Ngọc đến buổi hẹn với đàn chị tại một hội sở cao cấp.
Cô mặc váy hai dây màu đỏ rượu vang, trước ngực đầy đặn, dáng vẻ quyến rũ tựa vào ghế sofa da đen, trên tay cầm một ly rượu vang đỏ.
Xa hoa trụy lạc, mỹ nhân mê hoặc ánh nhìn.
Sự đan xen giữa đỏ, trắng và đen tạo nên cảm giác thị giác vô cùng mạnh mẽ.
Minh Kinh Ngọc trắng đến mức như phát sáng, toát ra một sức mê hoặc khó cưỡng, đôi chân dài thẳng tắp đặc biệt bắt mắt.
Bên cạnh cô, các nam người mẫu vây quanh như bầy sói rình mồi.
Khi Tạ Khuynh Mục bước vào, thứ anh nhìn thấy chính là khung cảnh ấy. Lửa giận bốc thẳng lên đầu, phổi suýt nữa thì nổ tung. Anh đá mạnh một cú vào chiếc ghế bar cao bên cạnh, chiếc ghế đổ sập xuống sàn, phát ra tiếng kim loại va chạm sắc lạnh, chói tai.
Tiếng kim loại vang vọng trong phòng riêng, dội đi dội lại không dứt.
Tạ Khuynh Mục lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào đám đàn ông kia, nghiến răng nghiến lợi phun ra một chữ: “Cút!”
Cảm giác muốn giết người trong lòng anh lúc này phóng đại vô hạn.
Đám nam người mẫu dù sao cũng là người từng gặp qua không ít tình huống, nhưng người đàn ông trước mắt này, khí chất cao quý, toàn thân đầy sát khí, nhìn qua đã biết không phải loại dễ chọc vào.
Tối nay họ vốn được mời đến có chủ ý, cũng không muốn vì đắc tội với nhân vật lớn mà tự tay chặt đứt con đường sự nghiệp của mình.
Dưới cơn thịnh nộ của Tạ Khuynh Mục, từng người một lập tức rời khỏi phòng riêng.
Cho đến khi trong phòng không còn ai khác, khí tức giận dữ bao quanh anh mới dần dần dịu xuống.
Minh Kinh Ngọc tựa vào ghế sofa, dáng vẻ quyến rũ mê người. Cô chậm rãi nâng một chân lên, đặt lên khóa thắt lưng của Tạ Khuynh Mục, những đầu ngón chân sơn móng ánh kim cố ý cọ nhẹ lên đó, giọng nói mềm mại đầy mê hoặc: “Vị tiên sinh này, anh dọa hết mấy người mẫu tôi gọi tới rồi, chẳng lẽ định một mình hầu hạ tôi sao?”
Tạ Khuynh Mục bất lực, một tay nắm lấy cổ chân cô, tay kia cởi áo khoác ngoài trên người, choàng lên người Minh Kinh Ngọc, sắc mặt lạnh nhạt: “Tạ phu nhân, chồng cô còn chưa chết đâu. Đã bắt đầu ăn chơi trác táng, chìm đắm trong rượu chè thế này rồi à?”
“Ồ.” Minh Kinh Ngọc thản nhiên đáp, “Sếp Tạ, thế mà anh đã chịu không nổi rồi sao?” Cô lại đưa ly rượu vang lên môi, hơi ngửa đầu, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt quyến rũ đến mê người: “Chẳng phải đây chính là chuyện sau khi anh chết, tôi tiêu tiền của anh, chơi đùa với đủ loại đàn ông hay sao? Lúc trước anh chẳng phải cũng đồng ý rồi à. Cho nên đó, sếp Tạ, anh phải học cách quen dần đi.”
“……” Đồng ý cái quỷ gì chứ! Anh có biến thành ma cũng không đồng ý! Quen ư? Mơ đi!
“À đúng rồi,” Minh Kinh Ngọc bổ sung thêm, giọng điệu hời hợt, “toàn bộ chi phí hôm nay, đều quẹt thẻ của anh đấy.”
“……”
Nếu không phải vì cô dùng thẻ của anh, thì anh cũng chưa chắc đã tìm được đến đây nhanh như vậy.
Tạ Khuynh Mục ngồi xuống bên cạnh cô, cố gắng hết sức để giữ giọng nói dịu dàng: “Em nguôi giận được chút nào chưa?” Anh đã phải dùng đến mười hai phần tự chủ để đè nén sự cuồng loạn trong lòng. Hai tay đặt trên đùi, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay và cánh tay, trông vô cùng đáng sợ.
“Anh Tạ đây là nổi giận đùng đùng à? Hay là sắp phát điên rồi?” Dù anh có cố gắng kìm nén đến đâu, khí tức hung hãn cùng đường nét khuôn mặt căng cứng đến cực hạn kia, Minh Kinh Ngọc vẫn cảm nhận rất rõ. Cô cố tình chọc anh. Chọc cho anh tức chết luôn! Ai bảo anh dám bắt nạt cô! Minh Kinh Ngọc từ nhỏ tới lớn, chưa từng để ai bắt nạt mình xong rồi rút lui an toàn cả! Tên chó này, thích ghen à? Cho anh ghen chết luôn!
“Tạ phu nhân, e rằng em chưa từng thấy bộ dạng anh thật sự phát điên đâu!” Tối nay, nhất định phải cho cô một bài học! Tạ Khuynh Mục đột ngột siết chặt lấy đùi cô, cả người ép sát vào: “Xem ra, bình thường anh chiều em quá rồi! Sớm biết Tạ phu nhân hoang dã thế này, anh cũng chẳng cần giả làm quý ông dịu dàng nữa!”
Hành động đột ngột của Tạ Khuynh Mục khiến một chân cô bị nâng cao. May mà cô có nền tảng múa, nếu không chắc bị anh bẻ gãy mất. Đau thì vẫn rất đau. Nhất là khóa thắt lưng của anh, ép ngay vào chỗ nhạy cảm của cô. Đau đến mức muốn rơi nước mắt. Minh Kinh Ngọc nghẹn ngào, giọng mang theo tiếng khóc: “Tạ Khuynh Mục, anh buông tôi ra! Anh đúng là… Đ* c*m th*!”
Đau.
Một cơn choáng váng ập tới, cô đã bị Tạ Khuynh Mục bế lên. Vào thang máy, cô chỉ nghe thấy một tiếng “tít”, cửa phòng “rẹt” một cái mở ra.
Trong cơn mơ hồ, cô đã nằm trên chiếc giường lớn ở tầng cao nhất của hội sở. Hai tay cô bị một chiếc cà vạt quấn chặt, trói vào cột giường.
Thân hình cao lớn của Tạ Khuynh Mục đè xuống, ánh mắt lạnh lẽo trầm tối, quanh người tỏa ra cơn giận dữ như muốn nuốt chửng người khác!
Minh Kinh Ngọc có cảm giác tối nay mình sẽ “xong đời” ở đây mất.
Cô thật sự không ngờ người đàn ông này lại điên cuồng đến vậy!
Lúc này, anh đang kìm nén cơn giận dữ.
Rất đáng sợ.
Cô hối hận muốn chết!
Rảnh rỗi không có gì làm hay sao, mà đi tìm nam người mẫu chọc tức anh cơ chứ!
Cô tiêu rồi.
