Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 50



Minh Kinh Ngọc và Tạ Khuynh Mục tình cờ gặp ông cụ Nhậm và Nhậm Trường Lăng, ở bên ngoài nhà họ Thịnh.

Sau khi xe nhà họ Nhậm dừng lại, bốn người đứng nói chuyện với nhau một lúc trong sân.

Điều mà ông cụ Nhậm quan tâm nhất chính là tình trạng sức khỏe của Tạ Khuynh Mục: “Khuynh Mục, bây giờ sức khỏe cháu không còn vấn đề gì nữa rồi chứ?” Sau ca phẫu thuật, trong những ngày Tạ Khuynh Mục nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt, ông cụ Nhậm ở Tứ Cửu Thành ăn không ngon, ngủ không yên. Trong thời gian Tạ Khuynh Mục nằm viện, Nhậm Trường Lăng còn đến Lê Hải ở lại mấy ngày. Mỗi ngày, ông cụ Nhậm đều gọi mấy cuộc điện thoại để hỏi thăm tình hình.

Tạ Khuynh Mục dịu giọng đáp: “Để ông ngoại lo lắng rồi, bây giờ mọi thứ đều ổn cả rồi ạ.”

Ông cụ Nhậm thở phào nhẹ nhõm. Mối bận lòng suốt hơn mười năm, đến khoảnh khắc này mới thật sự được buông xuống. Ông cười hiền nhìn sang Minh Kinh Ngọc đứng bên cạnh Tạ Khuynh Mục: “Ông nghe Trường Lăng nói rồi, quãng thời gian đó người lo lắng nhất chính là Kinh Ngọc. Con vất vả rồi.”

Minh Kinh Ngọc khoác tay Tạ Khuynh Mục, tươi cười đáp: “Ông ngoại, cháu và Khuynh Mục là vợ chồng, làm gì cho nhau cũng là điều nên làm, không vất vả đâu ạ.”

Ông cụ Nhậm cười lớn: “Gần nửa năm không gặp, Minh nha đầu càng ngày càng biết ăn nói rồi.” Hoàn toàn khác trước kia, ánh mắt cũng đã thay đổi, giờ đây trong đôi mắt ấy tràn đầy vẻ dịu dàng, đằm thắm.

Quãng đường chỉ mấy chục mét từ cổng lớn vào trong đại viện nhà họ Thịnh, vậy mà Minh Kinh Ngọc được ông cụ Nhậm khen ngợi suốt cả đoạn.

Tạ Khuynh Mục và Nhậm Trường Lăng đi phía sau hai người, trên môi đều nở nụ cười nhàn nhạt.

Trước đây, Minh Kinh Ngọc chưa từng thấy việc được người khác khen là chuyện gì hay ho lắm. Nhưng hơn một năm gần đây, được khen nhiều rồi, nhất là người khen lại là ông cụ Nhậm, trong lòng cô ngọt ngào, vui sướng không thôi.

Cô quay đầu lại, chớp chớp mắt với Tạ Khuynh Mục, trên gương mặt nhỏ xinh xắn, tinh tế tràn đầy vẻ đắc ý.

Tạ Khuynh Mục mỉm cười đáp lại cô, trong đôi mắt ôn hòa ngập tràn sự cưng chiều.

Bốn người cùng nhau bước vào nhà. Nhà họ Thịnh vẫn đang chuẩn bị bữa cơm tất niên, bà ngoại và mợ đều ở trong bếp, cùng các đầu bếp tất bật làm việc.

Bà ngoại còn không ngừng lẩm bẩm, bảo mợ đừng vào bếp giúp nữa, nói mợ là khách.

Minh Kinh Ngọc rón rén bước vào bếp, mợ là người đầu tiên nhìn thấy cô.

Mợ hiểu cô muốn tạo bất ngờ cho bà ngoại, liền mỉm cười, không lên tiếng.

Bà ngoại đang chăm chú bàn bạc với thím Châu về cách chế biến nguyên liệu trong tay.

Đến khi bà quay đầu lại, mới nhìn thấy Minh Kinh Ngọc.

Màn “biến người sống” bất ngờ này khiến bà ngoại vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Bảo bối, sao con lại…” Niềm vui còn chưa kịp nói hết, ánh mắt bà đã lướt qua phía sau cô, nhìn thấy cả Tạ Khuynh Mục cũng bước vào theo, liền ngạc nhiên hỏi: “Hai đứa sao lại tới vào lúc này thế?”

Tạ Khuynh Mục sải bước đến bên cạnh Minh Kinh Ngọc, dịu giọng đáp: “Tối nay bên nhà cháu không có nhiều khách, chỉ có anh cả, anh hai và chú út thôi. Cháu với Yểu Yểu sang chỗ bà ngoại ‘trốn việc’ một lát. Đành làm phiền bà phải vất vả nấu thêm mấy món nữa rồi ạ.”

Bà ngoại vui vẻ nói: “Cầu còn không được ấy chứ. Tối nay bà già này chắc vui đến chết mất, cả nhà quây quần bên bà ăn Tết. Để bà làm thêm mấy món con với Yểu Yểu thích nhé.” Vừa nói, bà vừa nhìn kỹ Tạ Khuynh Mục, xót xa bảo: “Khuynh Mục, gầy đi nhiều rồi, lần này khổ cho con quá. Chuyện lớn như vậy cũng không nói cho bà biết, nếu không phải hôm nay thằng bé Thành Vũ lỡ miệng, chắc đến giờ bà vẫn chưa hay. Trong người còn chỗ nào khó chịu không?”

“Làm bà phải lo lắng rồi, giờ con khỏe hẳn rồi ạ.” Tạ Khuynh Mục mỉm cười đáp.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi.” Thứ đó ở trong người rốt cuộc vẫn là mối lo tiềm ẩn, giờ giải quyết xong, chẳng còn gì phải lo nữa: “Đã tới chỗ bà rồi thì ở lại thêm mấy ngày, để bà nấu đồ ngon bồi bổ cho con.”

“Vâng ạ, mọi việc đều nghe theo bà.” Tạ Khuynh Mục đáp.

Minh Kinh Ngọc lườm anh một cái thật mạnh. Ở nhà, bà nội sắp xếp bao nhiêu món bồi bổ như thế, chẳng thấy anh ăn mấy miếng, toàn để cô ăn thay.

Thế mà trước mặt bà ngoại, anh lại trở nên ngoan ngoãn hẳn.

Cô muốn xem anh đáp lời trôi chảy như vậy, đến lúc đối mặt với mấy món đại bổ kia có chịu ăn hay không.

Bà ngoại vừa sắp xếp mấy món cần làm thêm, vừa bắt đầu đuổi người: “Mấy đứa mau ra ngoài đi, trong bếp có gì hay mà đứng mãi.”

Minh Kinh Ngọc ôm lấy bà ngoại, làm nũng: “Bà ơi, cháu mấy tháng rồi không được gặp bà. Bà cho cháu ở đây nói chuyện với bà một lát đi mà.”

Bà ngoại bất lực cười, nghĩ thầm, nói chuyện riêng một chút cũng tốt vậy.

*

Sau khi ăn xong bữa cơm tất niên, ông cụ Nhậm và Nhậm Trường Lăng bày bàn cờ trong phòng khách, Tạ Khuynh Mục ngồi bên cạnh chơi cùng.

Nhậm Thành Vũ lái xe ra ngoài, nói là đi đón người, nhưng không nói rõ là đón ai.

Minh Kinh Ngọc ngồi cùng bà ngoại và mợ trên sofa phòng khách, vừa ăn trái cây vừa xem chương trình Gala mừng Xuân.

Chẳng bao lâu sau, chuông cửa nhà họ Thịnh vang lên.

Mọi người đều khá ngạc nhiên, giờ này bình thường sẽ không có ai sang chơi.

Minh Kinh Ngọc nhanh hơn thím Châu vừa từ bếp đi ra, bước tới mở cửa.

Hứa Thiền Thiền đứng ngoài cửa, cả người lạnh cóng vì rét, giọng run rẩy, khàn đặc còn vương tiếng khóc: “Chị dâu tư…”

Minh Kinh Ngọc không cần hỏi cũng đại khái đoán được nguyên nhân.

Đều tại Tạ Khuynh Mục, có chuyện thì cũng nên giải quyết nhẹ nhàng chút, không biết đâu mà cứng rắn như vậy.

Cô xót xa ôm lấy Hứa Thiền Thiền: “Mau vào trong đi, Tứ Cửu Thành không ấm áp như Lê Hải đâu.”

Bà ngoại vừa nhìn đã nhận ra đây là cô bé nhà họ Hứa từng làm phù dâu trong đám cưới của Minh Kinh Ngọc, liền vội hỏi: “Cô bé, con ăn tối chưa vậy?”

Hứa Thiền Thiền lắc đầu.

Cô từ khu học xá đi thẳng ra sân bay Lê Hải.

Nếu không nhờ cô tìm Mạt Mạt nhờ Tạ Văn Thần giúp mua cho một tấm vé, thì lúc này có lẽ vẫn còn đang đứng ở sân bay Lê Hải hứng gió lạnh.

Bà ngoại kéo tay Hứa Thiền Thiền đang lạnh cóng, xoa xoa giúp cô làm ấm.

Bà ngoại lại dặn thím Châu lên lầu lấy một chiếc áo phao trong phòng của Minh Kinh Ngọc, đồng thời bảo nhà bếp mau chuẩn bị nấu thêm đồ ăn.

Minh Kinh Ngọc khoác áo phao lên người Hứa Thiền Thiền, lập tức thấy ấm áp hơn nhiều.

Cô biết Tứ Cửu Thành lạnh, nhưng không ngờ lại lạnh đến mức này.

Bà ngoại kéo Hứa Thiền Thiền ngồi xuống sofa, xót xa nói: “Cô bé, đôi mắt con sao thế này, sưng lên như hai quả óc chó vậy. Nói cho bà nghe xem, xảy ra chuyện gì rồi? Ở nhà bị ấm ức à?” Dù có tủi thân lớn đến đâu, Tết nhất thế này cũng đâu thể để một cô bé nhỏ xíu chạy xa đến vậy. Vợ chồng nhà họ Hứa chỉ có mỗi một bảo bối này, vốn chẳng nỡ để con bé chịu thiệt thòi.

Hứa Thiền Thiền lắc đầu, cúi gằm mặt xuống, không nói một lời nào.

Minh Kinh Ngọc liếc xéo Tạ Khuynh Mục đang ngồi bên cạnh hai vị trưởng bối chơi cờ một cái, tất cả đều tại anh.

Tạ Khuynh Mục giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt của vợ mình.

Sau khi ăn xong, Hứa Thiền Thiền gọi điện báo bình an cho ba mẹ.

Minh Kinh Ngọc nắm tay cô, dẫn cô ra nhà kính trồng hoa ở hậu viện.

Hứa Thiền Thiền nhìn căn phòng đầy hoa đang nở rộ, tâm trạng tốt lên rất nhiều, cảm thán: “Wow, nhà kính này lớn thật đó! Tất cả hoa đều do bà ngoại trồng sao ạ? Đúng là ‘hoa trong nhà kính’ mà người ta vẫn nói. Giữa mùa đông mà vẫn nở rộ thế này.”

Minh Kinh Ngọc mỉm cười đáp: “Ừ, bà ngoại thích đủ loại hoa, là cao thủ chăm hoa đó. Trước đây chỗ này là phòng tập đàn của chị.”

“Hả? Chị dâu tư còn biết chơi đàn nữa à?” Hứa Thiền Thiền kêu lên kinh ngạc.

“Ừ, piano với đàn tranh chị cũng biết sơ sơ. Em có muốn chị đàn một khúc đàn tranh cho em nghe không?”

Đôi mắt vốn ảm đạm, vô hồn của Hứa Thiền Thiền lập tức trở nên rực rỡ.

Minh Kinh Ngọc bảo người mang cây đàn tranh từ trong phòng trong ra, đặt ở chính giữa nhà kính.

Cô ngồi xuống, khẽ gảy một dây đàn để chỉnh âm.

Tạ Tiểu Ngũ vừa bước một chân vào nhà kính thì đã nghe thấy tiếng “ting” vang lên. Cậu ta nhìn thấy Minh Kinh Ngọc đang ngồi trước cây đàn tranh, liền kinh ngạc kêu lên: “Chị dâu tư, chị còn biết chơi cái này nữa à?”

Minh Kinh Ngọc liếc anh một cái, thản nhiên nói: “Bảo sao lại có người có bản lĩnh khiến cậu Nhậm phải đích thân ra sân bay đón vào buổi tối thế này, hóa ra là cậu năm à.”

“……”

Tạ Tiểu Ngũ sao có thể không nghe ra chị dâu tư đang trêu chọc mình, mà nguyên nhân thì cậu ta chỉ nghĩ được đúng một điều.

Buổi chiều lỡ miệng, nói nhầm lời.

Tạ Tiểu Ngũ ngồi bệt xuống trước cây đàn tranh cổ của Minh Kinh Ngọc, cười hề hề nói: “Chị dâu tư, chuyện hồi chiều là em sai thật, hoàn toàn là vô ý thôi. Tết nhất rồi, chị tha cho em lần này đi.”

Minh Kinh Ngọc khẽ gảy dây đàn, tiếng “ting” vang lên, ngân dài trong nhà kính. Cô nhấc mí mắt, liếc cậu ta một cái: “Chị thấy em không phải vô ý, mà là vô tâm thì đúng hơn.”

“!” Tiểu Ngũ tủi thân vô cùng, hôm nay cậu ta phạm thiên điều gì sao? Ở nhà thì không được coi trọng, lên Tứ Cửu Thành rồi lại còn bị người trước giờ luôn bênh cậu ta là chị dâu tư mắng cho.

Hứa Thiền Thiền từ nhà vệ sinh quay lại, vừa nhìn thấy Tạ Tiểu Ngũ, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.

Tạ Tiểu Ngũ cũng không ngờ lại gặp cô ở đây. Anh nhanh nhẹn đứng dậy, cười nói: “Ê, con nhóc này, em lên Tứ Cửu Thành khi nào thế? Sao không nói với anh một tiếng, để bọn mình đi cùng nhau.”

“Ai thèm đi cùng anh chứ, tụi mình đâu có chung đường.” Hứa Thiền Thiền ngồi xuống bên cạnh Minh Kinh Ngọc, liếc anh lấy một cái cũng không buồn.

“!” Tạ Tiểu Ngũ càng thêm uất ức. Hôm nay đúng là anh phạm thiên điều thật rồi, chẳng có chuyện gì suôn sẻ, cũng chẳng có ai không chọc anh.

Tạ Khuynh Mục bước vào nhà kính, ngửi thấy mùi rượu, liền hỏi Tiểu Ngũ: “Uống bao nhiêu rồi? Mùi nồng thế này?”

Tạ Tiểu Ngũ giơ tay bảo đảm: “Em chỉ uống với anh cả, anh hai và chú út có hai ly thôi. Đảm bảo không để ảnh hưởng tới chị dâu tư đâu.”

“Anh tư, đừng nghiêm túc thế chứ, một năm mới có một lần ngày đẹp thế này, phải uống rượu mới đúng. Tiểu Ngũ, anh tư không uống được, hai đứa mình bày một bàn nhé?” Nhậm Thành Vũ ôm một thùng rượu bước vào, quay sang hỏi Minh Kinh Ngọc, người có quyền quyết định nhất: “Đúng không chị dâu tư? Bọn em uống được chứ hả?”

Minh Kinh Ngọc khẽ cong môi: “Chị đâu có nói là không cho, mấy đứa cứ tự nhiên.”

Được Minh Kinh Ngọc gật đầu cho phép, chẳng còn ai cản nổi bọn họ nữa.

Chẳng bao lâu sau, Nhậm Thành Vũ cho người bày một bàn đồ nhắm, Tiểu Ngũ và Nhậm Thành Vũ ngồi uống rượu.

Bên cạnh còn đặt một lò sưởi nhỏ tinh xảo, Tạ Khuynh Mục ngồi cạnh đó, ung dung pha trà, ăn chút đồ vặt.

Minh Kinh Ngọc thì ngồi trước cây đàn tranh, chỉnh dây đàn, chuẩn bị bắt đầu chơi.

Ba nhóm người, mỗi bên làm việc của mình, tạo nên một khung cảnh vừa ấm áp vừa hài hòa.

Cô đàn một khúc nhạc mang phong vị cổ xưa, cổ kính tao nhã, nghe như có cảm giác vượt qua cả thời gian, rất đặc biệt.

Cô đàn xong một khúc.

Tạ Tiểu Ngũ hơi chếnh choáng men rượu liền “bốp bốp bốp” vỗ tay, Nhậm Thành Vũ cũng vỗ tay theo sau.

Hứa Thiền Thiền không hài lòng “hừ” một tiếng về phía Tạ Tiểu Ngũ.

Tạ Tiểu Ngũ “chậc” một tiếng, tối nay anh đúng là bị tất cả mọi người ghét bỏ rồi.

Tạ Khuynh Mục đứng dậy, đưa cho Minh Kinh Ngọc một ly trà ấm, cúi người xuống, chẳng thèm để ý xung quanh có người hay không, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, khẽ nói: “Bảo bối, vất vả cho em rồi.”

Mấy người còn lại bị “phát cẩu lương” no nê.

Nhậm Thành Vũ cố ý ho khan mấy tiếng, rồi nói: “Tiểu Ngũ, cảnh này tình này, hoa trước trăng sau thế này. Cậu nói xem, nếu là thời cổ đại, kiểu gì chúng ta cũng phải ngâm thơ đối mấy câu chứ nhỉ?”

Tiểu Ngũ lại uống thêm một ly rượu, cười nói: “Hừ, anh nói thế là không đúng rồi. Giữa mùa đông thế này, trời lúc nào cũng có thể đổ tuyết, lấy đâu ra trăng chứ? Với lại hai đứa mình bụng rỗng chữ nghĩa thế này, còn làm thơ gì nữa, thuộc nổi một bài thơ đã giỏi lắm rồi.
Muốn làm thơ thì để anh tư tùy hứng làm một bài còn hợp lý hơn.” Nói rồi, Tiểu Ngũ liếc sang Tạ Khuynh Mục đang ở bên cạnh ân cần chuẩn bị đồ ăn vặt cho Minh Kinh Ngọc.

“Coi như anh còn có chút tự lượng sức mình.” Hứa Thiền Thiền lẩm bẩm một câu.

Hây —— lại nữa rồi!

Tối nay con nhóc này cứ liên tục nhắm vào anh vậy đó.

Hứa Thiền Thiền quay đầu lại đúng lúc nhìn thấy từng bông tuyết bay bay ngoài trời, kinh ngạc thốt lên: “Trời tuyết rơi rồi, đẹp quá!” Cô đứng dậy, nhanh chóng chạy tới cửa kính sát đất, nhìn ra bên ngoài, đôi mắt lấp lánh như sao trời.

“Đúng là thiếu hiểu biết, tuyết rơi thôi mà, có gì đâu mà kích động dữ vậy?” Tạ Tiểu Ngũ không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh cô, khoanh tay trước ngực, buông một câu chọc ghẹo.

Hứa Thiền Thiền bĩu môi: “Em ít gặp thì là không có kiến thức à? Ở Lê Hải có bao giờ có tuyết đâu, em cũng đâu có thường xuyên thấy tuyết rơi. Mấy lần em tới Tứ Cửu Thành đều không đúng lúc, chẳng lần nào gặp được tuyết cả.”

Tạ Tiểu Ngũ không tiếp tục cãi lại cô nữa, cũng không biết từ đâu lấy ra một xấp bao lì xì, đưa tới trước mặt cô.

“Làm gì vậy?” Hứa Thiền Thiền nhíu mày.

Tiểu Ngũ cong môi cười: “Lì xì năm mới đó. Anh lấy ở chỗ bà nội rồi, cả phần bà ngoại cho nữa, đều ở trong đây, đưa hết cho em.”

Dày mỏng gì cũng có.

Anh còn bổ sung thêm một câu: “Cả phần của anh nữa cũng cho em luôn. Đừng khách sáo. Coi như anh làm việc thiện.”

Hứa Thiền Thiền “hừ” một tiếng: “Ai thèm chứ, bà ngoại cho em rồi, một bao siêu to luôn. Ba mẹ còn nói, bà nội Tạ với các thím cũng để dành cho em mấy bao lì xì lớn, về là lấy được ngay.”

“……”

Tiểu Ngũ bị cô chọc cho cứng họng.

Con nhóc này, mấy năm trước lì xì trong tay anh còn chưa kịp ấm lên đã bị cô cướp sạch.

Năm nay lại khách sáo như vậy, làm anh thấy có hơi… không quen.

Một lát sau, Tạ Tiểu Ngũ khẽ hắng giọng: “Con nhóc này… ờ thì… cái chuyện trước kia anh nói người ta phải có chí hướng lớn lao gì đó, đều là nói đùa thôi, em đừng để trong lòng. Cuộc sống mà, sống kiểu nào thì sống kiểu đó, quan trọng nhất là vui vẻ. Em như bây giờ… cũng rất tốt rồi.” Vui vẻ, vô lo vô nghĩ. Nhưng buổi chiều thấy cô khóc dữ như vậy, anh thật sự áy náy, trong lòng cũng không dễ chịu chút nào.

“Anh nói cũng đúng mà. Vốn dĩ em chẳng có chí hướng gì lớn lao, cũng không định theo đuổi mấy lý tưởng cao xa, cao đẹp gì cả. Em cũng chẳng thấy không có chí hướng là chuyện gì đáng xấu hổ.” Hứa Thiền Thiền nói với vẻ “mặc kệ đời”, buông xuôi tất cả.

Tạ Tiểu Ngũ vừa giơ tay lên, định gõ vào trán cô, nhưng rồi lại thu về: “Hầy, con nhóc này, anh đây vốn định thành tâm xin lỗi đàng hoàng đó, em không nhận thì thôi vậy.”

“Đúng là khó hiểu thật.” Hứa Thiền Thiền phản bác.

Tiểu Ngũ hít sâu một hơi: “Này, anh thấy em mới là người khó hiểu đó, đúng kiểu tính trẻ con.”

“Em vốn là trẻ con mà.” Hứa Thiền Thiền trợn mắt.

Tạ Tiểu Ngũ nhớ rõ, trước đây con nhóc này ghét nhất bị người ta nói là trẻ con.

Bây giờ lại thừa nhận luôn.

Nhóc con.

Tuyết rơi ngày càng dày và nhanh, chẳng mấy chốc mặt đất đã phủ trắng xóa. Tạ Tiểu Ngũ hỏi: “Con nhóc này, có muốn ra ngoài chơi tuyết không?”

Đôi mắt Hứa Thiền Thiền sáng lên, sự chú ý đều dồn cả vào những bông tuyết bên ngoài: “Muốn chứ! Anh Thành Vũ với chị dâu tư nói rồi, đợi tuyết dày thêm chút nữa sẽ ra chơi với em.”

Cô quay đầu hỏi: “Đúng không, anh Thành Vũ?”

Nhậm Thành Vũ đang ngồi nghiêng người trên đệm mềm uống rượu một mình liền tiếp lời: “Đúng vậy. Em gái Thiền nói chuẩn luôn. Em Thiền à, em chưa từng thấy người tuyết cao bằng cái nhà kho nhỏ bên kia đúng không? Lát nữa anh đắp cho em một cái.”

Nhậm Thành Vũ say rồi, nói năng bắt đầu chẳng còn đầu cua tai nheo.

Nhưng lại chọc cho Hứa Thiền Thiền bật cười.

Đúng là đồ ngốc, người tuyết cao bằng cả cái kho nhỏ kia, phải tuyết rơi to cỡ nào mới đắp nổi chứ!

Nhậm Thành Vũ nhất thời cao hứng, bỗng đứng bật dậy, lảo đảo đi ra ngoài: “Đi nào, em Thiền! Sắp đến thời khắc giao thừa rồi, ra ngoài chơi một lát đi! Chúng ta đi ném tuyết! Tối nay anh cùng em làm trẻ con một lần, được không?” Nói rồi còn xắn tay áo len lên, trông như sắp sửa “đại chiến” một trận.

Hứa Thiền Thiền dĩ nhiên rất vui vẻ, chạy lon ton theo sau Nhậm Thành Vũ.

Tạ Tiểu Ngũ nhún vai, tiện tay ném một bao lì xì to sang một bên, cười nói, trẻ con đúng là trẻ con.

Chỉ cần có chỗ chơi là vui vẻ không thôi.

Tạ Tiểu Ngũ quay đầu lại, liền thấy anh tư và chị dâu tư đang thì thầm thân mật với nhau, nói gì đó rất nhỏ. Chị dâu tư khẽ cười, trong mắt trong lòng hai người đều chỉ có đối phương.

Rất tốt. Anh khẽ cong môi cười.

Minh Kinh Ngọc ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp dáng vẻ cười bất lực của Tạ Tiểu Ngũ.

Cô mỉm cười nói: “Xem ra tối nay cậu năm của chúng ta bị tổn thương nặng rồi nhỉ. Chẳng lẽ là đi tỏ tình với con gái rồi bị từ chối à?”

Tạ Tiểu Ngũ cầm một chai rượu vang đỏ, kéo ghế ngồi xuống bên bếp lửa, cười khổ: “Chị dâu tư đừng trêu chọc em nữa mà.”

“Thật sự thích lắm sao?” Minh Kinh Ngọc hỏi.

Tạ Tiểu Ngũ khựng lại một chút, ngửa đầu uống cạn một ly rượu, không nói gì.

“Vậy còn Thiền Thiền thì sao?” Minh Kinh Ngọc tiếp tục hỏi.

“Cô ấy thì sao chứ?” Tạ Tiểu Ngũ nhìn qua cửa kính sát đất, thấy Hứa Thiền Thiền đang chơi tuyết cùng Nhậm Thành Vũ ở bên ngoài, vui vẻ không tả xiết. Anh lắc đầu cười: “Chỉ là một con nhóc thôi, lúc nào cũng có thể chơi đến quên trời quên đất.”

Minh Kinh Ngọc giật lấy ly rượu trong tay anh, đổi cho anh một ly trà ấm: “Bình tĩnh lại đi, tỉnh táo một chút.”

Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu nhìn tách trà trong tay, rũ mắt xuống, khẽ nói: “Chị dâu tư, em không hiểu… tại sao chị và anh tư chuyện gì cũng có thể nói thẳng, cùng nhau đối mặt. Còn em với cô ấy thì lại không làm được.”

“Không hiểu thì đi mà tìm cho hiểu. Hỏi chị dâu tư thì có giải quyết được gì à?” Còn chạy tới quấy rầy thế giới hai người của anh với vợ nữa chứ.

Minh Kinh Ngọc trừng mắt liếc Tạ Khuynh Mục một cái, sắc mặt trầm xuống của anh lúc này mới dịu đi đôi chút.

Tạ Tiểu Ngũ chớp chớp mắt, cố ý nói: “Chị dâu tư, chị nhìn anh tư kìa. Trước đây anh ấy thương em nhất, bây giờ động chút là mắng em, tính khí ngày càng xấu. Anh tư như vậy là nguy hiểm lắm đó.”

“……” Đúng là nói kiểu trà xanh giả tạo mà. Tạ Khuynh Mục bốc mấy hạt đậu phộng ném về phía Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ đưa tay bắt gọn, cười rồi ném vào miệng nhai.

Minh Kinh Ngọc thu lại nụ cười, nói nghiêm túc: “Bác sĩ Cố là một cô gái rất tốt, rất lý trí, có kế hoạch rõ ràng cho cuộc đời mình.”

“Cô ấy vốn luôn như vậy.” Ngay từ thời còn đi học, cô ấy đã rất rõ mình muốn đi con đường nào.

Tiếng chuông giao thừa vang lên, trong sân, những chiếc lồng đèn đỏ rực giữa màn tuyết lớn, tạo thành một khung cảnh rực rỡ tuyệt đẹp.

Hứa Thiền Thiền “oa” lên một tiếng, giọng trong trẻo và ngây thơ.

Mọi người trong phòng đều bị tiếng reo của cô bé ngoài trời thu hút ánh nhìn.

Tạ Khuynh Mục đưa nắm hạt dẻ cười đã bóc sẵn trong tay cho Minh Kinh Ngọc, lạnh giọng nói: “Biết rõ như vậy rồi mà vẫn cứ sống dở chết dở.”

Tạ Tiểu Ngũ thu ánh mắt lại từ ngoài cửa sổ, cười nói: “Anh tư à, em thất tình rồi đó. Anh có thể an ủi em vài câu được không? Đừng chọc em nữa có được không. Hôm nay em thấy uất ức lắm, đi đâu cũng bị ăn h**p. Ngay cả con nhóc ngoài kia cũng cà khịa em.”

“Em gọi thế mà là thất tình à? Ai yêu đương với em chứ? Tay trái với tay phải sao? Em nhiều nhất cũng chỉ là yêu đơn phương mập mờ thôi.” Tạ Khuynh Mục thản nhiên nói, tay cầm ấm trà rót cho Minh Kinh Ngọc một ly trà ấm mới.

“……” Tạ Tiểu Ngũ u sầu nói: “Anh tư, anh quên rồi sao? Hồi trước anh bị chị dâu tư từ chối, bó tay không biết làm sao, buồn muốn chết. Cuối cùng vẫn là em nhanh trí đi tìm bà cụ đó thôi.”

Minh Kinh Ngọc vừa ăn hạt dẻ cười do Tạ Khuynh Mục bóc sẵn, vừa vểnh tai lên nghe. Chuyện này mới mẻ thật đấy, trước mặt cô, Tạ Khuynh Mục luôn tỏ ra rất lý trí, không ngờ sau lưng lại từng buồn bã như vậy?

Bị em trai ruột bóc phốt chuyện xấu, Tạ Khuynh Mục có hơi lúng túng một chút. Nhưng bây giờ da mặt anh dày rồi, liền tự động phớt lờ luôn.

Anh lại với tay lấy một nắm hạt thông, để trong lòng bàn tay bóc vỏ, vừa làm vừa nói: “Trường hợp của hai anh em ta sao có thể giống nhau được? Trong lòng chị dâu tư của em có anh, anh là người đứng số một trong lòng cô ấy. Cô ấy có thể vì anh mà phá vỡ mọi nguyên tắc. Còn em và bác sĩ Cố kia, quen nhau cũng không phải ngắn. Em nghĩ gì, cô ấy luôn biết rõ. Cô ấy không đáp lại, cũng không từ chối, còn cho em một lời hứa để chờ đợi, đó là vì cô ấy đang cân nhắc lợi hại. Bây giờ cô ấy không còn chỗ nào cần đến em nữa, nên rút mình ra khỏi mối quan hệ chưa từng bắt đầu mà lại đầy rủi ro này. Bản thân chuyện đó không có gì sai. Ở điểm này, anh còn khá là khâm phục. Ít nhất điều đó cho thấy, cô ấy vẫn xem em là bạn.”

Những lời của Tạ Khuynh Mục câu nào câu nấy đều có lý, như dao cứa thẳng vào tim Tạ Tiểu Ngũ.

Tạ Tiểu Ngũ cười khổ: “Anh tư à, số phận của người yêu đơn phương… cũng là số phận con người mà.”

Minh Kinh Ngọc liếc Tạ Khuynh Mục một cái đầy bất lực.
Có cần phải mặt dày như vậy không chứ?

Hồi đó trong lòng cô cũng đâu có anh nhiều đến thế.

Thế nào gọi là xếp số một!

Cùng lắm thì chỉ xếp thứ hai thôi.

Tạ Khuynh Mục coi như không thấy ánh mắt mà vợ mình ném sang, tiếp tục đặt những hạt thông đã bóc sẵn lên chiếc bàn tròn nhỏ trước mặt cô, rồi nói tiếp: “Trong lòng cô ấy có thể có em, nhưng không nhiều. Trước kia em xếp sau việc học của cô ấy, sau này cũng chỉ có thể đứng sau bất cứ điều gì có lợi cho cô ấy. Sẽ không có gì thay đổi cả. Con người sống lý trí là đúng, nhưng quá lý trí thì sẽ trở thành lạnh lùng và ích kỷ.”

Lời của Tạ Khuynh Mục quá nặng nề, khiến Tạ Tiểu Ngũ bị đả kích nặng nề, không thể tin nổi, cũng khó lòng chấp nhận được.

Minh Kinh Ngọc nhìn ra được sự giằng xé trong lòng Tạ Tiểu Ngũ, liền nói: “Tiểu Ngũ, đừng nghe anh tư em nói bậy. Chính anh ấy cũng toàn đứng từ góc độ lý trí để phân tích vấn đề, vậy mà còn dám nói người khác. Tình cảm vốn dĩ không phải là thứ có thể dùng lý trí để tính toán. Hai đứa em vẫn nên ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với nhau, đừng mập mờ mơ hồ nữa. Phải làm rõ những lo lắng của cô ấy, rồi cùng nhau giải quyết. Tình cảm vốn là chuyện của hai người, cần sự thấu hiểu và bao dung lẫn nhau. Nếu là vì khác biệt thân phận, thì cũng không cần lo lắng. Bà cụ không phải người nông cạn như vậy đâu.”

“Em hiểu rồi, cảm ơn chị dâu Tư.” Trong đáy mắt u tối của Tạ Tiểu Ngũ ánh lên một tia sáng. Anh đứng dậy, sải bước rời khỏi phòng kính.

Sau khi Tạ Tiểu Ngũ đi rồi, Tạ Khuynh Mục kéo ghế lại gần hơn một chút, ôm Minh Kinh Ngọc vào lòng, nói: “Trước đây bà cụ Tạ còn bảo anh là chuyên gia tình cảm, anh thấy phu nhân Tạ mới đúng là chuyên gia thật đó.”

Minh Kinh Ngọc ngồi trên đùi Tạ Khuynh Mục, bóc một quả quýt. Quýt rất chua, cô cắn một múi, nhăn nhó cả khuôn mặt, rồi nhét phần còn lại vào miệng anh, cười gian gian nói: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, tất cả đều là nhờ sự ‘hun đúc’ chu đáo của anh Tạ đó.

Tạ Khuynh Mục bình thản ăn hết múi quýt chua lè đó, nói: “Vậy là tốt xấu gì cũng tại anh hết đúng không?”

Minh Kinh Ngọc cười không nói gì, lại bóc thêm một múi quýt chua nữa, đút cho anh.

Tạ Khuynh Mục vẫn lặng lẽ ăn hết, khiến Minh Kinh Ngọc thầm nghĩ, người này sao lại không sợ chua nhỉ?

Đúng lúc đó, Tạ Khuynh Mục đưa tay giữ sau đầu Minh Kinh Ngọc, ấn cô xuống, ngẩng đầu lên hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Vị chua còn vương trong miệng anh khiến Minh Kinh Ngọc nhíu mày: “Anh làm cái gì vậy, chua muốn chết luôn đó.” Rõ ràng là cô cho anh ăn, vậy mà anh lại truyền vị chua sang cho cô, quá đáng thật.

Tạ Khuynh Mục khẽ cười: “Nụ hôn giao thừa dành cho vợ mà. Đang yên đang lành đón năm mới, lại bị thằng nhóc kia chiếm hết thời gian.”

“Anh cũng thấy Tiểu Ngũ với bác sĩ Cố khó có khả năng à?” Minh Kinh Ngọc chớp chớp mắt hỏi.

Tạ Khuynh Mục lại ngẩng đầu hôn nhẹ cô một cái: “Khó khăn lắm mới được rảnh rỗi, lo chuyện người khác làm gì? Vợ à, năm mới vui vẻ.”

“Ồ.” Cô thật sự rất vui.

Tạ Khuynh Mục lại cười: “Ừ, vợ à, giao thừa rồi, để anh ước một điều nhé. Ước rằng năm nay… vợ sẽ để anh được toại nguyện.”

“……” Tên này, lại bắt đầu nữa rồi!

*

Hứa Thiền Thiền bước vào phòng kính, trong đó chỉ còn Minh Kinh Ngọc ngồi bên lò sưởi uống trà, người kia đã không còn ở đó.

Trong đáy mắt cô bé vô thức lộ ra vẻ thất vọng.

Minh Kinh Ngọc nhấp trà, mỉm cười nói: “Về Lê Hải rồi.”

“Gì cơ? Ai chứ?” Hứa Thiền Thiền chưa đánh đã khai, lấp l**m một câu, sau đó thấy Minh Kinh Ngọc đang cười, cô bé cũng chẳng buồn che giấu nữa, nói thẳng: “Chị dâu tư, chị không được cười em đâu. Em, Hứa Thiền Thiền, cầm lên được thì bỏ xuống được, em không thèm đâu. Trên đời này đâu phải chỉ có mỗi Tạ Tiểu Ngũ là đàn ông. Ba em nói rồi, chỉ cần em thích, sau này nuôi mấy anh ở nhà cũng chẳng thành vấn đề.”

“……” Minh Kinh Ngọc bị sặc một ngụm trà, Chủ tịch Hứa đúng là một ông bố rất tâm lý.

Hứa Thiền Thiền bưng tách trà uống một ngụm, nóng đến mức thè lưỡi liên tục: “Bạn học em nói, muốn quên hẳn một người thì rất đơn giản. Chỉ cần phóng đại vô hạn khuyết điểm của người đó, dần dần sẽ thấy: cũng chỉ có vậy thôi. Em thấy rất có lý. Tạ Tiểu Ngũ đúng là đồ tự luyến, suốt ngày khoe cái mặt của mình. Thứ hai, anh ta còn là đồ ngốc hai trăm năm mươi, tự cao tự đại, thúi hoắc. Còn chẳng thú vị bằng anh Thành Vũ.”

“Chị em ơi, em đây là chuẩn bị chuyển hướng tình cảm rồi đó nha!” Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Khi nhìn thấy người vừa đến, mắt Hứa Thiền Thiền lập tức sáng lên: “Á! Gia Gia! Tết nhất thế này mà chị không ở nhà ăn Tết, sao lại chạy tới đây vậy!?”

Hề Gia phủi phủi lớp tuyết còn vương trên người: “Công chúa Thiền Thiền còn có thể bay từ Lê Hải tới đây, thì chị từ thành phố gần Tứ Cửu Thành chạy qua có là gì đâu! Bất ngờ không? Ngạc nhiên chưa?”

“Em thấy chị là vì sợ đi xem mắt nên mới chạy trốn trong đêm đó chứ gì?”

“Hê hê, đời đã khó rồi đừng vạch trần mà.” Hề Gia cười hì hì đáp.

Minh Kinh Ngọc lắc đầu, hai cô gái này thân thiết với nhau từ khi nào vậy nhỉ?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...