Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 51



Sự xuất hiện của Hứa Thiền Thiền và Hề Gia khiến Tạ Khuynh Mục khó chịu nhất, vì vợ yêu của anh bị hai người này chiếm mất.

Mà cả hai thì chẳng hề khách sáo chút nào.

Hề Gia ôm chiếc gối trước đây thường dùng ở chỗ Minh Kinh Ngọc, rụt cái đầu nhỏ lại, nói khe khẽ: “Anh Tạ, xin lỗi nha, hì hì, tối nay cho bọn tôi mượn Cá nhỏ một đêm nhé.”

Tạ Khuynh Mục trước mặt người ngoài luôn khiêm nhường, nho nhã, mang theo cảm giác xa cách, chỉ nhàn nhạt mỉm cười.

Anh quay đầu, bất lực mà ấm ức nhìn Minh Kinh Ngọc đang đứng phía sau xem kịch vui, trong ánh mắt có chút cầu cứu, nhiều hơn là ý không muốn rời xa vợ.

Minh Kinh Ngọc đút hai tay vào túi áo ngủ lông xù, khẽ cười một tiếng, không tỏ thái độ gì cả.

Tạ Mục Khuynh tức giận, sải bước bằng đôi chân dài vào thẳng phòng của Minh Kinh Ngọc, cúi đầu nhắn tin cho cô: [Còn cười nữa. Từ giờ trở đi không cho bọn họ ngủ phòng em, phòng đó là của anh.]

“……” Minh Kinh Ngọc.

Hề Gia đứng sững tại chỗ, vừa nãy anh Tạ… hình như đã đồng ý rồi mà?

Nhưng giờ anh Tạ lại bước vào chính căn phòng vốn dĩ các cô định ngủ, vậy rốt cuộc các cô phải làm sao đây?

Hề Gia quay đầu, cầu cứu nhìn về phía Minh Kinh Ngọc.

Minh Kinh Ngọc cũng hết cách với Tạ Khuynh Mục hay ghen, cô khẽ ho một tiếng: “À thì… ông chủ Tạ có một tật nhỏ là kén giường. Chúng ta lên tầng bốn, phòng lớn nhất ấy, tiện thể nói chuyện một chút.”

Hề Gia lập tức hiểu ra.

Anh Tạ đây đâu phải là kén giường gì chứ, rõ ràng là không thích người khác ngủ trong phòng của Cá nhỏ! Anh ta muốn độc chiếm toàn bộ mọi thứ của Cá nhỏ!

“Hahaha, lỗi của tớ, lỗi của tớ.” Cô nhất thời quên mất Cá nhỏ đã là hoa có chủ, lại còn là một vị đại Phật to thế này.

Hề Gia ôm gối xoay người, băng qua hành lang, đi về phía lối thang máy ở tầng hai.

Có người bước ra từ thang máy, Hề Gia nghĩ chắc là khách của nhà họ Thịnh nên không ngẩng đầu lên, liên tục nhường đường. Ai ngờ đối phương như cố tình gây sự, cô tránh sang trái thì người kia cũng sang trái, cô né sang phải thì người kia cũng theo.

Cô hơi bực, ngẩng đầu lên. Khi nhìn rõ người đàn ông cao lớn, tuấn tú trước mặt, cô lập tức cạn lời: “Anh sao lại ở đây?”

Nhậm Thành Vũ cười nói: “Vì sao tôi lại không thể ở đây? Đây là nhà bà ngoại của chị dâu tôi, cũng là nhà bà ngoại của tôi. Ngược lại là cô kìa, ồ, sao trông có vẻ hơi quen nhỉ. Để tôi nghĩ xem, nghĩ xem nào.” Nhậm Thành Vũ chống cằm, quan sát Hề Gia một lúc, rồi chợt bừng tỉnh: “À, tôi nhớ ra rồi. Cô chính là bác sĩ ngoại khoa nhỏ luôn theo sau bác sĩ Lâm đó, ngày nào cũng lẽo đẽo phía sau gọi ‘sư huynh sư huynh, đợi em với’, cái đuôi nhỏ ấy phải không? Sao nào, thích vị sư huynh họ Lâm của cô à?”

“Anh bị thần kinh à! Liên quan gì tới anh chứ!” Hề Gia như con mèo bị giẫm trúng đuôi, lập tức nổi xù lên.

Hứa Thiền Thiền ôm chiếc gối thỏ nhỏ vừa được Minh Kinh Ngọc bóc mới cho cô, đi tới thì thấy hai người đang giằng co ở cửa thang máy, một người muốn vào, một người chắn ngay trước cửa. Chênh lệch chiều cao quá lớn, Hề Gia hoàn toàn bó tay. Hứa Thiền Thiền chớp đôi mắt long lanh: “Gia Gia, anh Thành Vũ? Hai người quen nhau à?”

“Không quen!” Hề Gia lập tức phủi sạch quan hệ.

Nhậm Thành Vũ vẫn giữ nụ cười: “Đúng là không quen thật. Nhưng mấy hôm trước cô với vị sư huynh họ Lâm của cô đến nhà tôi bắt mạch bình an cho ông cụ, chúng ta cũng đã chạm mặt rồi mà.”

Hề Gia không buồn tranh luận với anh ta, bấm thang máy, kéo tay Hứa Thiền Thiền bước vào trong.

Nhậm Thành Vũ vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tạ Khuynh Mục ăn mặc chỉnh tề, trông như vẫn định tiếp tục công việc, liền cười nói: “Anh tư, Tết nhất đến nơi rồi mà vẫn chưa định nghỉ ngơi à? Không định ở bên chị dâu tư sao?”

Nhắc tới Minh Kinh Ngọc, Tạ Khuynh Mục liền nhớ đến cảm giác mình bị bỏ rơi, sắc mặt anh lạnh hẳn đi: “Trông cậu có vẻ rảnh rỗi lắm. Vừa hay dự án mà cậu hôm nay cậu nói buổi tối ấy, bên anh đang thiếu người theo sát, cậu nhận đi?”

“Anh tư, anh tha cho em đi.” Nhậm Thành Vũ vội xua tay: “Cả năm bốn mùa em toàn phải đi công tác bên ngoài, khó lắm mới được về dịp Tết một chuyến, còn nói chuyện dự án gì nữa. Em còn có hẹn, anh cứ bận tiếp đi nhé.” Một đám người vẫn đang đợi anh ta ở hội sở, phải chuồn cho nhanh mới được.

Mấy người nhà họ Nhậm rời đi, họ hàng nhà họ Thịnh cũng lần lượt về nhà, đám người hầu cũng nối nhau nghỉ ngơi.

Nhà họ Thịnh náo nhiệt suốt nửa đêm, cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Dưới lầu đã lắng xuống, nhưng trên tầng bốn, ba cô gái vẫn còn sôi nổi như lửa, thậm chí còn bày cả đồ ăn khuya.

Hề Gia ngồi xếp bằng trên tấm thảm lông mềm mại, mở balo ra, thần thần bí bí nói: “Chị em ơi, xem tớ mang gì này, đây là rượu bố tớ chôn dưới gốc cây ở sân sau hơn chục năm đó.”

Hứa Thiền Thiền cúi đầu hít thử, mắt sáng lên: “Thơm quá.”

Hề Gia ôm vò rượu từ trong balo ra: “Nào nào, chị em ơi, tối nay không say không về.”

Hứa Thiền Thiền lắc đầu: “Thôi đi, say rượu khó chịu lắm. Lần nào em thấy bố em đi xã giao uống rượu xong cũng mệt khổ vô cùng.”

“Không sao đâu, đây là rượu hoa ủ mà, chỉ có một vò thôi, không sao cả.” Hề Gia đứng dậy, lấy từ trong tủ ra ba chiếc ly.

Minh Kinh Ngọc rót cho mình một tách trà: “Hai người uống đi, để tôi rót rượu cho, tiện nấu trà luôn.”

Tạ Khuynh Mục muốn có con đến vậy, ngày nào cũng mềm mỏng dây dưa, chỉ sợ có ngày cô không nhịn được mà gật đầu, nên vẫn phải chừa cho mình một đường lui.

Nói thì nói vậy, chuyện anh từng làm trước kia, trong lòng cô vẫn thấy không thoải mái.

Nhưng giận thì giận, cãi thì cãi, rốt cuộc vẫn có chút không đành lòng.

Hề Gia chớp chớp mắt: “Cậu… không phải là đang có kế hoạch gì với anh Tạ đó chứ?”

Lần trước Cá nhỏ còn đưa thuốc cho cô mang đi xét nghiệm, kết quả là hai người lại cãi nhau một trận không vui.

Chuyện này cô vẫn luôn canh cánh trong lòng, cảm thấy có lỗi với anh Tạ, nên tối nay vừa nhìn thấy anh đã thấy chột dạ hơn hẳn.

Lại thêm việc nghe nói bây giờ anh Tạ rất muốn có con, còn cá nhỏ thì mãi không chịu gật đầu.

“Cũng không hẳn đâu, anh ấy đúng là rất muốn.” Minh Kinh Ngọc cúi đầu nhấp một ngụm trà: “Tớ còn muốn để anh ấy sốt ruột thêm chút nữa. Với lại, cho dù bây giờ có muốn thì… hiện tại bọn tớ cũng chưa thể có ngay được mà.”

Lời của Minh Kinh Ngọc vừa dứt, bà ngoại không biết đã lên từ lúc nào liền tiếp lời: “Bà thấy cũng nên tính toán rồi đó, Khuynh Mục cũng không còn trẻ nữa. Hai đứa tình cảm tốt như vậy, chuyện em bé nên được đưa vào kế hoạch thôi. Thanh niên thì có kế hoạch của thanh niên, nhưng trong nhà đông người lớn, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hai đứa cả.” Về sau, Minh Kinh Ngọc mới thật sự được trải nghiệm, không những không ảnh hưởng, mà cục cưng chui ra từ bụng cô còn dỗ mấy vị trưởng bối kia vui đến mức đó, vui tới nỗi… căn bản chẳng còn phần của hai vợ chồng họ nữa.

Nếu là trước đây, Minh Kinh Ngọc chắc chắn sẽ không vui.

Cô có thể nói ra cả vạn lý do để phản bác những người nảy sinh ý nghĩ như vậy.

Hơn nữa cô còn khá phản nghịch, càng bị ép làm gì thì cô lại càng không đời nào chịu làm.

Nhưng bây giờ trong nhà có nhiều người thương cô đến thế, bà nội và bà ngoại đều đã lớn tuổi rồi.

Chắc hẳn họ rất mong có chắt ngoại, chắt nội nhỏ.

“Bà ngoại, sao bà lại lên đây ạ?” Hứa Thiền Thiền và Hề Gia đồng thanh, hai cô gái nhỏ có chút luống cuống nhìn Minh Kinh Ngọc, có phải họ quá tùy tiện rồi không?

Minh Kinh Ngọc mỉm cười, đứng dậy khoác tay bà ngoại, hỏi: “Bà ngoại, bà làm món gì ngon vậy? Thơm quá.”

Bà ngoại trìu mến nhìn Minh Kinh Ngọc một cái, ra hiệu cho thím Châu phía sau mở hộp đựng đồ ăn, cười nói: “Nhà mình chỉ có mỗi Nhân Nhân là mũi thính nhất thôi. Bà biết mấy đứa con gái các cháu còn có chuyện riêng muốn nói, nên đặc biệt xào cho các cháu hai món nhỏ. Rượu thì hâm ấm lên mà uống, uống lạnh quá không tốt cho dạ dày. Bà còn dặn người ta chuẩn bị sẵn canh giải rượu nữa, lát nữa nếu thấy không khỏe, con bé chỉ cần gọi điện xuống tầng một, để nhà bếp mang lên cho.”

Hứa Thiền Thiền và Hề Gia thèm đến mức không chịu nổi.

Bà ngoại cười hiền hỏi: “Thiền Thiền, có lạnh không con? Con không giống Gia Gia với Nhân Nhân, đều lớn lên ở Tứ Cửu Thành, cũng chưa từng trải qua mùa đông ở đây. Nếu thấy lạnh thì nói với bà, để bà bảo người ta bật sưởi ấm lên thêm chút nữa.”

“Hì hì, bà ngoại, không lạnh đâu ạ. Có sưởi sàn rồi, con thấy ấm lắm.” Chỉ là thời tiết bên ngoài thì cô vẫn hơi chưa quen.

“Vậy là tốt rồi.”

Bà ngoại không ở lại tầng bốn lâu, Minh Kinh Ngọc tiễn bà ra khỏi phòng. Ngoài hành lang, bà nắm tay cô nói thêm vài câu: “Khuynh Mục vẫn còn ở thư phòng xem tài liệu đó, con đừng mải chơi quá mà lạnh nhạt nó. Với lại những lời bà vừa nói lúc nãy, con suy nghĩ cho kỹ nhé.”

Minh Kinh Ngọc khoác tay bà ngoại, làm nũng nói: “Bà ngoại, từ khi bà có cháu rể ngoại rồi, trong lòng bà con không còn là số một nữa. Bà cái gì cũng nghĩ cho anh ấy hết.”

Bà ngoại khẽ chạm vào sống mũi xinh xắn của Minh Kinh Ngọc, cười mắng yêu: “Con bé vô lương tâm này, bà có thiên vị thằng Khuynh Mục lúc nào đâu? Trái tim bà lúc nào cũng hướng về Nhân Nhân cả. Dù bà rất muốn được nhìn xem cục vàng chui ra từ bụng con bé nhà mình đáng yêu đến mức nào, nhưng điều bà quan tâm nhất vẫn luôn là suy nghĩ của con. Hiểu chưa?”

Minh Kinh Ngọc mỉm cười: “Bà ngoại, con biết rồi, trong lòng con có chừng mực.”

Bà ngoại chợt nhớ ra chuyện khác, liền nói: “À đúng rồi, con bé Thiền Thiền tối nay trông rất không ổn, có phải là liên quan đến Tiểu Ngũ không?”

Minh Kinh Ngọc chỉ mỉm cười, không nói tiếp. Trong lòng bà ngoại đại khái cũng đã hiểu ra: “Chuyện của đám trẻ tụi con, bà già này không hiểu nổi đâu.” Bà nói rồi quay người đi xuống lầu ngủ: “Các con cũng đừng thức khuya quá, muộn nữa là trời sắp sáng rồi. À mà nhớ đó, đừng có lạnh nhạt với Khuynh Mục.”

“……”

Minh Kinh Ngọc thở dài, cô có lạnh nhạt anh đâu chứ. Chắc chắn là anh cố tình lượn qua lượn lại trước mặt bà ngoại, nên bà mới lên nhắc nhở cô.

Cô biết ngay mà, người đàn ông này đúng là một con hồ ly, xấu xa lắm.

Minh Kinh Ngọc bước vào phòng, thấy Hứa Thiền Thiền và Hề Gia mỗi người một ly, uống qua uống lại, cả vò rượu đã vơi đi hơn một nửa.

Thiền Thiền còn lẩm bẩm, nói rượu này không làm say người, vậy mà sao cô lại thấy hơi choáng rồi.

Hề Gia say khướt ngẩng đầu lên: “Thiền Thiền, cái anh Thành Vũ mà em hay nhắc tới đó… cái ‘người mới’ của em, chính là anh ta à?”

“Người mới gì chứ?” Hứa Thiền Thiền nấc rượu một cái: “Em với anh Thành Vũ quen nhau từ hồi còn nhỏ cơ mà.”

“Ồ, vậy thì tốt.” Hề Gia bĩu môi: “Anh ta không đứng đắn đâu! Còn chẳng bằng cậu Ngũ nhà họ Tạ nữa.” Cô cùng sư huynh tới nhà họ Nhậm tổng cộng có ba lần, lần nào cũng gặp anh ta, mà lần nào anh ta cũng phải châm chọc cô vài câu, nhìn là thấy bực.

Hứa Thiền Thiền không hiểu: “Sao cậu lại nói vậy? Anh Thành Vũ khá là đứng đắn mà, anh ấy sống rất giữ mình, bên cạnh cũng chẳng có ai cả. Chỉ là dạo gần đây hình như cậu Nhậm với ông cụ Nhậm đang sắp xếp xem mắt cho anh ấy thôi.”

“Ồ, cũng không biết là ai xui xẻo vậy, lại phải đi xem mắt với anh ta.” Hề Gia cụp đôi mắt say khướt, lẩm bẩm một câu, rồi lại đột nhiên tỉnh táo hẳn lên, “Thiền Thiền, rốt cuộc em với cái cậu năm mà em từng nói là không gả không được đó… có chuyện gì vậy?” Có một hôm Thiền Thiền đột nhiên nói với cô rằng mình không còn thích anh ấy nữa. Khi đó cô còn tưởng mình nghe nhầm.

Hứa Thiền Thiền không nói thẳng với Hề Gia rằng trong lòng Tạ Tiểu Ngũ đã có người khác, vẫn là đàn chị của anh.

Cô chỉ nhấp một ngụm rượu cay xè, cay đến mức sống mũi hơi xót, mắt cũng hoe lên, rồi nói: “Không thích nữa thì thôi.”

“Hê hê, thích một người rồi, nào có chuyện nói không thích là không thích được.” Hề Gia cụng ly với cô.

Minh Kinh Ngọc thì ôm điện thoại, lần lượt vào các nhóm để nhận lì xì, rồi tiện tay ‘quét’ luôn một lượt ở nhóm gia tộc nhà họ Tạ.

Tạ Khuynh Mục lập tức nhắn tin cho cô: [Vẫn chưa ngủ à?]

[Giả vờ thôi.] Minh Kinh Ngọc gửi qua một sticker mèo giơ móng.

Tạ Khuynh Mục cười đáp: (Đừng uống thành mèo say đó.]

[Sao anh còn chưa ngủ?] Minh Kinh Ngọc biết rõ mà vẫn hỏi.

Tạ Khuynh Mục trả lời cô: [Anh đang xem một số tài liệu về dự án hợp tác ở Tứ Cửu Thành. Nhân dịp sang đây, sau Tết tiện thể ra hiện trường khảo sát luôn.]

Dù biết Tạ Khuynh Mục có chút tâm cơ, cô vẫn lo lắng nhắn lại: [Anh mới phẫu thuật chưa lâu, vẫn nên ngủ sớm đi.] Giờ cũng không còn sớm nữa, đã hơn hai giờ sáng rồi.

Tạ Khuynh Mục lại nhắn: [Nếu vợ anh ở bên cạnh, anh chắc chắn đã nghỉ sớm rồi.]

Minh Kinh Ngọc không trả lời anh nữa.

Cô đặt điện thoại xuống, nghe thấy Hứa Thiền Thiền cụp mắt, khẽ đáp lời Hề Gia: “Rồi sẽ quên thôi.” Sau đó cô hỏi: “Hề Gia, chị có người mình thích chưa?”

Ánh mắt Hề Gia sáng lên hẳn: “Có chứ. Chị rất ngưỡng mộ anh ấy, y thuật cực kỳ giỏi. Nhưng mà… chị cũng khá thảm, anh ấy không thích chị. Thôi không nói mấy chuyện này nữa, nhắc tới là bực mình chết đi được. Ngày mai là ngày nghỉ cuối cùng của chị rồi, chúng ta đi dạo phố nhé?”

“Được đó, em còn chưa đi dạo Tứ Cửu Thành mấy đâu.”

“Lần trước ở Lê Hải là em dẫn chị đi chơi, lần này tới Tứ Cửu Thành thì để chị dẫn em đi nhé. Ngày mai mình đi dạo cửa hàng sườn xám của Cá nhỏ trước đã, trong tiệm cô ấy có rất nhiều món hay ho, trung tâm thương mại đó cũng có nhiều quần áo, túi xách đẹp lắm. Chị có thể tặng em một món quà, nhưng nói trước nha, chị chỉ là bác sĩ nghèo thôi, dưới năm chữ số đó.”

Hai người uống cạn cả một vò rượu, say đến mức không còn biết trời trăng gì.

Minh Kinh Ngọc phải tốn không ít sức lực mới lần lượt đặt được cả hai lên giường.

May mà họ uống say nhưng vẫn khá ngoan, không làm loạn lúc say rượu, nếu không thì cô thật sự chẳng biết làm sao mà khiêng nổi họ lên giường nữa.

Một lúc sau, Tạ Khuynh Mục lại nhắn tin tới: [Ngủ rồi à?]

[Chưa. Vừa quẳng hai con sâu rượu lên giường xong.]

[Em không say à?]

Minh Kinh Ngọc không trả lời anh.

Tạ Khuynh Mục lại nhắn cho cô: [Vợ à, qua phòng anh đi, chồng ngủ cùng em, đừng ở chung với hai con sâu rượu đó.]

Minh Kinh Ngọc bật cười: [Ông chủ Tạ, nếu em nhớ không nhầm thì đó là phòng của em, từ khi nào thành của anh vậy?]

Tạ Khuynh Mục đáp: [Bắt đầu từ tối nay. Từ lúc em vì người phụ nữ khác mà vứt bỏ anh.]

“……” Minh Kinh Ngọc.

[Bảo bối, xuống đây đi, anh để cửa cho em rồi. Một mình anh ngủ không được. Nhớ em.]

“……” Minh Kinh Ngọc thật sự có chút bó tay với Tạ Khuynh Mục.

Cô nhìn sang hai cô gái trên giường, say lơ mơ, mỗi người chiếm một bên, trái phải chiếm trọn chiếc giường lớn.

Cô đúng là không còn chỗ nào để ngủ thật.

Nói cho cùng, đó cũng chỉ là cái cớ thôi, trước kia là có người nằm bên cạnh thì cô lại không ngủ được.

Còn bây giờ thì đã quen với việc được Tạ Khuynh Mục ôm ngủ, không có anh ở bên, ngược lại lại chẳng ngủ nổi.

Minh Kinh Ngọc kéo chăn, đắp lại cho hai người kia.

Hứa Thiền Thiền trong mơ còn lẩm bẩm: “Tạ Tiểu Ngũ, em không thích anh nữa đâu. Anh có người mình thích, em cũng có thể có, còn có thể có rất rất nhiều. Em cũng đâu phải chỉ có mỗi anh.”

Minh Kinh Ngọc thở dài, vừa buồn cười vừa xót xa, chỉnh lại chăn cho cô cho ngay ngắn, rồi quay người xuống lầu.

Cô vừa từ thang máy tầng bốn đi xuống, còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã nhẹ bẫng, Tạ Khuynh Mục đứng ngay trước cửa thang máy, thẳng tay bế bổng cô lên.

Minh Kinh Ngọc vội đưa hai tay chống lên người anh, hạ giọng nói: “Anh thả em xuống, cẩn thận đụng vào vết thương.”

Tạ Khuynh Mục mặc kệ, một tay đỡ lấy mông cô, tay kia áp lên tấm lưng mảnh khảnh, ôm cô đi thẳng về phía phòng ngủ: “Hôm đó vừa ra khỏi phòng hồi sức tích cực còn bế được, giờ thì nhẹ nhàng quá rồi.”

Minh Kinh Ngọc không nhịn được mà càu nhàu một câu: “Anh còn nhớ hôm đó vừa ra khỏi phòng hồi sức tích cực à? Vậy anh có nhớ không, lúc ấy chính vì anh bế em mà vết thương còn có dấu hiệu rách nhẹ đó? Hay anh còn muốn rách thêm lần nữa?”

Nghĩ lại vẫn thấy sợ, khi đó mà vết thương xảy ra vấn đề lớn thì phải làm sao. Cũng chỉ có Tạ Khuynh Mục là kiểu người bất chấp tình trạng cơ thể của mình như vậy.

Tạ Khuynh Mục cúi xuống hôn nhẹ lên cô: “Dưỡng gần một tháng rồi, sẽ không rách nữa đâu.”

“……” Minh Kinh Ngọc vòng tay ôm cổ anh, hạ giọng cảnh cáo: “Anh đừng có làm bậy, nhỡ bà ngoại lên nhìn thấy thì ngượng chết mất!”

“Không đâu, vừa nãy anh gặp bà ngoại ở tầng một, bà đã về phòng nghỉ rồi.” Tạ Khuynh Mục lại ngẩng đầu, khẽ hôn lên cằm cô, “Yểu Yểu à, ôm chặt chồng một chút, giúp chồng tiết kiệm chút sức. Như vậy thì vết thương sẽ không lo bị rách nữa.” Dù rằng, vốn dĩ cũng chẳng thể nào rách được nữa rồi.

“……” Người này đúng là rõ ràng quá mức! Dù cạn lời, nhưng rốt cuộc cô vẫn lo anh làm động tới vết thương, đành ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy eo Tạ Khuynh Mục.

Minh Kinh Ngọc cúi đầu nhìn Tạ Khuynh Mục đang áp sát người cô, hít ngửi tới lui, bật cười khó hiểu hỏi: “Tạ Khuynh Mục, anh ngửi cái gì vậy?”

“Bà ngoại nói các em hâm rượu uống, sao trên người em không có tí mùi rượu nào? Em không uống à?” Tạ Khuynh Mục ngẩng đầu lên, trong đôi mắt sâu thẳm lướt qua một tia ấm áp đầy ẩn ý, hỏi: “Bảo bối, vì sao em không uống?”

Minh Kinh Ngọc nghiêng mặt đi, không nhìn anh, lẩm bẩm: “Không muốn uống thì không uống thôi, làm gì mà nhiều ‘vì sao’ thế.”

Tạ Khuynh Mục nâng mặt cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình, cúi xuống hôn cô. Trong khoảng ngắt lấy hơi, anh hạ giọng, nói đầy chắc chắn: “Anh biết mà. Phu nhân Tạ đang cân nhắc điều ước năm mới của anh.”

“……” Tên đàn ông chó này. Chủ đề của anh mà không kéo sang chuyện em bé thì đúng là không thể nào được.

Tạ Khuynh Mục vừa hôn cô vừa nói: “Phu nhân Tạ, anh Tạ đã đích thân ra tận cửa thang máy đón em rồi, chẳng phải nên có chút biểu hiện khác biệt sao?”

Minh Kinh Ngọc mở to mắt, chạm phải đôi mắt đã bị cảm xúc nhuộm đầy của Tạ Khuynh Mục, đột ngột tỉnh táo lại, hạ giọng nói: “Tạ Khuynh Mục, đừng làm bậy, thân thể anh không phù hợp. Bác sĩ đã dặn rồi, phải khoảng ba tháng mới được!”

Lỡ mà cơ thể xảy ra chuyện gì thì biết làm sao đây! Dù có thể sẽ không nghiêm trọng, nhưng nếu chỉ vì chuyện này mà vết thương gặp vấn đề, thì càng không biết giấu mặt vào đâu nữa.

Ánh mắt Tạ Khuynh Mục dâng tràn tình ý: “Vợ à, chỉ một lần thôi. Em chủ động, được không?”

“……” Minh Kinh Ngọc.

Ánh mắt Tạ Khuynh Mục trầm xuống, giọng khàn thấp, còn mang theo chút tủi thân: “Vợ à, Tết nhất rồi, chẳng phải nên có chút phần thưởng sao?”

Đôi môi mềm của Minh Kinh Ngọc khẽ run lên, suy nghĩ trôi dạt đi nơi khác.

Tạ Khuynh Mục cúi đầu, hôn lên khóe môi đang run nhẹ của cô.

Tạ Khuynh Mục tắm xong lên giường, cúi xuống hôn nhẹ lên tấm lưng đẹp như cánh bướm của Minh Kinh Ngọc, giọng vui vẻ nói: “Vợ à, tối nay vất vả cho em rồi.”

Minh Kinh Ngọc không thèm để ý tới anh.

Gương mặt tuấn tú, ôn nhã như ngọc của Tạ Khuynh Mục cong lên nụ cười thỏa mãn. Anh kéo cô vào lòng, để cô đối diện với mình, dịu giọng nói: “Giờ thì biết chồng không dễ dàng rồi chứ? Sau này đối xử tốt với chồng một chút, chúng ta mỗi người chịu một nửa vất vả.”

“……”

Minh Kinh Ngọc không nói gì, quả thật chuyện này không hề nhẹ nhàng.

Tạ Khuynh Mục không biết moi từ đâu ra một phong bao lì xì rất dày, đưa trước mắt cô lắc lắc: “Đây là cái gì?”

“Chủ tịch Minh có ghé qua, anh nhận giúp em rồi.” Không lâu sau thời khắc giao thừa, Minh Thịnh Huy có tới nhà họ Thịnh ngồi một lát. Tiểu Ngũ đã nhắn tin cho anh trước; Tạ Khuynh Mục chỉ ra tiền sảnh chào hỏi cho có lệ. Anh hiểu Minh Kinh Ngọc không muốn gặp ông, nên cũng không nói với cô.

Dù Tạ Khuynh Mục không nói, nhưng lúc đó Minh Kinh Ngọc cũng đã đoán được Minh Thịnh Huy từng ghé qua.

Tiểu Ngũ rời đi không lâu, Tạ Khuynh Mục cũng ra ngoài một chuyến, hẳn là vào thời điểm ấy.

Minh Kinh Ngọc có thể không hòa hợp với Minh Thịnh Huy, nhưng cô sẽ không làm khó tiền của ông ta.

Cô cầm lấy phong bao trong tay Tạ Khuynh Mục, tiện tay nhét sang bên gối. Ngón tay vừa chạm phải thứ gì đó dưới gối.

Cô sờ thử một cái, lại là phong bao lì xì nữa sao?

Minh Kinh Ngọc lập tức ngồi bật dậy, nhấc chiếc gối lên.

Dưới gối lót kín toàn là những phong bao lì xì dày cộp. Cô quay sang nhìn Tạ Khuynh Mục bên cạnh, trong đôi mắt tinh anh ánh lên vẻ lấp lánh: “Anh chuẩn bị đấy à?”

Tạ Khuynh Mục ngồi dậy, sau khi đã thỏa mãn thì cả người lười biếng tựa vào đầu giường, ánh mắt tràn đầy dịu dàng nhìn Minh Kinh Ngọc: “Ừ. Chuẩn bị cho em đó, tiền mừng tuổi. Nhà mình có tập tục này, tiền mừng tuổi cho trẻ con đều đặt dưới gối, gọi là ép tuổi.”

Minh Kinh Ngọc lẩm bẩm một câu, em đâu còn là trẻ con, nhưng trong lòng thì vẫn ngọt ngào đến mức nở hoa.

Cô lấy những phong bao lì xì giấu dưới gối ra, xếp sang một bên. Nhìn chồng phong bao cao ngất ấy, nghĩ đến chuyện trước đây, cô mím nhẹ môi: “Năm kia anh cũng đã chuẩn bị lì xì cho em rồi.”

Tạ Khuynh Mục ôm Minh Kinh Ngọc vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc cô: “Ừ. Khi đó anh không dám cho nhiều, sợ em không nhận.”

Cũng đúng thôi, cô quả thật rất mê tiền.

Khi ấy cô còn chưa thân với Tạ Khuynh Mục, tự dưng nhận một phong bao lớn như vậy, cô cũng không dám lấy.

Minh Kinh Ngọc đang mải nghĩ ngợi thì Tạ Khuynh Mục bế cô đặt ngồi lên đùi mình. Cô trừng mắt nhìn anh, đôi mắt đẹp ánh lên vài phần cảnh giác, giọng nói mang theo chút tủi thân: “Anh lại định làm gì nữa hả! Em không chịu nổi đâu! Đừng tưởng cho nhiều lì xì như vậy là có thể tiếp tục làm bậy, không có chuyện đó đâu!”

Tạ Khuynh Mục nhìn dáng vẻ nhún nhường của Minh Kinh Ngọc, khuôn mặt nhỏ phồng lên như cá nóc, nụ cười nơi khóe môi mỏng của anh càng thêm đậm.

Vợ anh sao có thể đáng yêu đến thế này chứ.

Minh Kinh Ngọc vẫn trừng mắt nhìn Tạ Khuynh Mục, người vẫn còn vương nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt tuấn tú. Váy ngủ của cô bị anh vén lên, cô cảnh giác hỏi: “Anh làm gì vậy?” Dù hai người đã rất thân quen, nhưng bị anh nhìn thẳng dưới ánh đèn như thế, cô vẫn thấy vô cùng ngượng ngùng.

“Để anh xem đầu gối của em.” Tạ Khuynh Mục cúi đầu, chăm chú nhìn đầu gối của Minh Kinh Ngọc vẫn còn bầm tím, trong lòng nặng trĩu.

Minh Kinh Ngọc phát hiện sự chú ý của anh chỉ đặt trên đầu gối mình, hóa ra là cô nghĩ nhiều, ngược lại còn càng thêm ngượng, lầm bầm nói: “Ngày nào cũng nhìn, có gì hay mà nhìn chứ.” Dù sao thì tối nào Tạ Khuynh Mục cũng giúp cô bôi thuốc cho chân và đầu gối, còn xoa bóp mấy lượt liền, vậy thì còn có gì mà chưa nhìn đủ nữa đâu.

“Vừa nãy đầu gối em có thể bị cọ xát làm tổn thương, anh xem qua thì mới yên tâm.” Lúc nãy anh đúng là bị sắc dục làm mờ mắt, quên mất đầu gối cô vẫn còn đang bị thương. Rõ ràng biết cô khó chịu ở đầu gối, vậy mà anh vẫn còn trêu chọc cô.

Nhìn vết bầm tím trên đầu gối cô, hơi thở của Tạ Khuynh Mục trở nên nặng nề, anh đau lòng lên tiếng xin lỗi: “Vợ à, là anh không tốt.”

“Không được nhắc!” Minh Kinh Ngọc cao giọng, ngượng ngùng quát nhẹ một câu. Thật ra cô cũng không thấy đau, sự chú ý của cô vốn không đặt ở đầu gối, cho dù có đau thì trong chốc lát cô cũng chẳng nhớ ra.

“Ừ.” Tạ Khuynh Mục khẽ đáp. Nghĩ đến cô gái của mình, vì anh mà phá vỡ nguyên tắc của bản thân, còn làm bị thương chân, hơi thở anh trầm xuống mấy phần, giọng nói cũng thấp hẳn. Anh cẩn thận xoa nhẹ đầu gối cô, dịu dàng hỏi: “Còn đau không?”

“Lâu rồi đã không còn đau nữa.” Không nói thì cô cũng quên mất.

Khoảnh khắc anh tỉnh lại từ phòng hồi sức nặng, xuất hiện trước mặt cô, vết thương trên chân cô bỗng nhiên chẳng còn đau đến thế.

Trước đây cô còn không tin, rằng khi tình yêu đạt đến lúc nồng đậm nhất, điều mà bạn khao khát nhất cuối cùng cũng thành hiện thực, thì nó có thể thay thế cả nỗi đau thể xác, giống như một liều thuốc thần kỳ vậy.

Khoảnh khắc đó, cô đã tin.

Tạ Khuynh Mục ôm lấy cái đầu nhỏ của Minh Kinh Ngọc, áp vào ngực mình, khẽ thở dài nói: “Vợ à, trước khi vết bầm trên đầu gối em tan hết, chúng ta vẫn dùng cách cũ nhé.”

“!!!” Uổng cho cô vừa rồi còn có chút cảm động. Thôi xong, tan biến sạch rồi!

*

Sáng hôm sau, Tạ Khuynh Mục ra ngoài từ sớm để gặp khách.

Khi anh thức dậy, Minh Kinh Ngọc vẫn còn ngủ rất say. Hơi thở cô nhẹ nhàng, hàng mi cong cong như cánh quạt, dáng ngủ ngoan ngoãn đáng yêu, khiến anh không nỡ đánh thức. Chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái.

Cả ba cô gái đều dậy rất muộn, Minh Kinh Ngọc còn muộn hơn, đến tận chiều mới tỉnh.

Ba người hẹn nhau buổi chiều cùng đi dạo phố.

Hề Gia cười cười nói: “Cá nhỏ à, tối qua sao cậu lại bỏ mình với Thiền Thiền vậy? Rõ ràng đã nói là cùng hội ‘không có đàn ông’ tụi mình cai đàn ông cơ mà?”

Minh Kinh Ngọc chột dạ nói: “Rõ ràng là hai người chiếm hết giường, mình không có chỗ ngủ mà, được chưa?” Dù sao thì… tối qua cô đúng là đã ‘đụng’ tới đàn ông thật.

Hề Gia khoác tay cô, cười cười: “Hahaha, khỏi cần giải thích! Hiểu hết rồi, hiểu hết rồi! Phụ nữ có đàn ông bên cạnh đúng là khác hẳn! Nhất là còn là kiểu đàn ông cấp bậc đại lão như Tổng giám đốc Tạ nữa chứ. Cá nhỏ à, khó mà kiềm chế lắm đúng không? Không ngủ với anh Tạ thì ngủ với bọn mình làm gì, đúng không hả Thiền Thiền?” Nói xong còn nháy mắt với Thiền Thiền một cái.

Thiền Thiền hiểu ý, cười phụ họa: “Đúng đúng đúng, anh tư lúc nào cũng không rời chị dâu tư được, bọn em hiểu mà.”

Minh Kinh Ngọc bị hai người kẻ tung người hứng chọc cho bật cười, khẽ cười nói: “Hai người bớt trêu mình đi! Trêu vậy là mất bạn đấy. Còn định đến tiệm sườn xám của mình chọn đồ, mình thấy thôi khỏi đi nhé.”

“Đừng đừng đừng, tuyệt đối đừng! Tứ tẩu, em sai rồi. Em muốn mà, em còn chưa từng mặc sườn xám bao giờ!” Thiền Thiền vội vàng khoác tay Minh Kinh Ngọc nhận sai nhanh nhất.

Ba người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả.

Phía trước có tiếng cãi vã, hình như là một cặp đôi trẻ.

Xung quanh có không ít người đứng lại xem.

Hề Gia cảm thấy giọng nói kia hơi quen tai, liền dừng bước, chen vào đám đông để nhìn thử.

Gương mặt mang nét tiểu thư khuê các của Minh San có phần sưng lên, đôi mắt đỏ hoe. Cô chỉ trích người đàn ông trẻ trước mặt, trông vẫn còn khá tuấn tú, chỉ là dường như đã buông thả quá độ, quầng mắt thâm đen, ánh nhìn vô hồn: “Trần Minh, trong nhà có bao nhiêu người như vậy, anh còn ra ngoài ăn chơi suốt một ngày một đêm, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Anh để mặt mũi của bố mẹ tôi biết giấu vào đâu đây?”

Trần Minh mang vẻ mặt lưu manh đầy khinh thường: “Cảm nhận của cô? Cô có cảm nhận cái gì chứ? Đừng tưởng gả vào nhà họ Trần là thành thiếu phu nhân nhà họ Trần thật rồi! Muốn ngồi vững vị trí thiếu phu nhân nhà họ Trần thì chuyện của tôi cô bớt xen vào đi! Bằng không, tôi phút mốt là ly hôn với cô ngay!”

Minh San cũng không chịu thua, lạnh giọng đáp trả: “Trần Minh, anh muốn ly hôn với tôi sao? Hai nhà chúng ta lợi ích ràng buộc với nhau, anh nghĩ ly hôn được à? Hơn nữa, anh nhìn bụng tôi xem, bố mẹ anh còn đang rất mong cháu nội ra đời đấy!”

Trần Minh lạnh lùng liếc cô một cái: “Ông đây muốn ly hôn thì cô cản nổi à? Còn cái thứ trong bụng cô ấy hả, phá đi là xong. Ông đây thiếu gì người sinh con cho ông, đâu có hiếm cái giống trong bụng cô!”

Minh San nghiến răng, vành mắt đỏ hoe: “Trần Minh, hổ dữ còn không ăn thịt con, anh vậy mà lại bắt tôi phá thai sao? Anh đừng quên, những dự án mà nhà anh đang nắm trong tay hiện giờ đều do bố tôi quyết định. Anh dám đối xử với tôi như thế, dám dây dưa với mấy người phụ nữ không ra gì kia, thì tôi cũng dám khiến nhà họ Trần các anh phá sản!”

Trần Minh càng thêm ngông cuồng, kéo người phụ nữ yêu diễm bên cạnh sát vào lòng: “Minh San, chỉ dựa vào cô mà cũng dám uy h**p tôi sao? Trò cười. Cô cũng đừng mở miệng là gọi người ta là tiểu tam. Lúc chúng ta kết hôn, chẳng phải cô cũng biết bên cạnh tôi chưa từng thiếu phụ nữ hay sao? Với lại, tôi nhớ không lầm thì… bà mẹ tốt của cô ngày xưa chẳng phải cũng dùng cách này để thượng vị à? Cô lấy tư cách gì mà quản tôi?”

“Anh…” Minh San đỡ lấy bụng mình, hít sâu một hơi: “Chuyện giữa chúng ta, anh đừng lôi mẹ tôi vào. Bố mẹ tôi là thật lòng yêu nhau. Bố tôi từng nói, mẹ tôi là mối tình đầu của ông, là người khiến ông yêu từ cái nhìn đầu tiên.”

Mối tình đầu của Minh Thịnh Huy là mẹ của Minh San, vậy mẹ của Minh Kinh Ngọc thì tính là gì?

Hề Gia và Thiền Thiền đều quay sang nhìn Minh Kinh Ngọc bên cạnh, trong mắt ánh lên vẻ xót xa.

Minh Kinh Ngọc không có chút biến sắc nào trong ánh mắt, tựa như chỉ là một người qua đường, đang xem một màn náo nhiệt chẳng liên quan gì đến mình.

Trước mặt Minh San, Trần Minh ngông cuồng đưa tay véo eo người phụ nữ trong lòng, cô ta dựa vào ngực hắn, làm nũng một cách quyến rũ.

Minh San hận đến mức chỉ muốn xé xác người đàn bà đó ra.

Trần Minh tâm trạng rất tốt, thản nhiên nói với Minh San: “Ồ. Vậy thì bố cô đúng là một người bố tốt đấy. Năm đó mượn danh đại tiểu thư nhà họ Thịnh, vậy không ngại nói thẳng cho cô biết, nếu không phải vì bố cô có làm ăn qua lại với nhà họ Tạ, thế nước lên thì thuyền cũng lên, cô nghĩ Trần Minh tôi sẽ cưới một đứa hoang chủng mà đến cả Quý Hoài cũng chẳng thèm, lại còn phải dán mặt theo đuổi như cô sao?”

Minh San bị lời nói ấy đâm trúng chỗ đau nhất. Người duy nhất cô từng thật lòng thích là Quý Hoài.

Thế nhưng người ta căn bản chẳng thèm liếc mắt nhìn cô lấy một lần, ngay cả bà cụ nhà họ Quý cũng vì chuyện ở khách sạn lần đó mà tránh mặt cô.

Nghe nói không lâu trước đây Quý Hoài còn đến Lê Hải tìm Minh Kinh Ngọc, từ đó nhà họ Quý cũng bị Tạ Khuynh Mục để mắt tới.

Nhà họ Tạ đã ngấm ngầm gây khó dễ cho anh ta trên thương trường, hiện giờ việc kinh doanh của Tập đoàn Quý thị ở nước ngoài đang rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng.

Khi đó, mẹ cô từng tìm đến Quý Hoài, chỉ cần anh chịu cưới cô, rồi nghĩ cách để Minh Thịnh Huy đứng ra nói với Tạ Khuynh Mục buông tha cho Tập đoàn Quý thị.

Thế nhưng Quý Hoài lại nói, cho dù có bị Tạ Khuynh Mục chơi đến phá sản, anh cũng tuyệt đối không cưới cô.

Dù là mùng Một Tết, trung tâm thương mại vẫn đông nghịt người qua lại, đám đông hiếu kỳ đứng xung quanh chỉ trỏ, xem trò cười.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Rảnh rỗi quá rồi à? Còn không cút đi!”

Trần Minh gầm lên một tiếng, đám đông lập tức tản ra.

Minh San ngẩng đầu lên, ở cuối đám người, cô nhìn thấy Minh Kinh Ngọc.

Minh Kinh Ngọc vẫn giống hệt như trong ấn tượng của cô ta, áo trắng như tuyết, cao cao tại thượng, đẹp đến mức không gì sánh được.

Không, cô ấy còn tinh tế hơn trước kia. Trên gương mặt lạnh lùng như băng giá của Minh Kinh Ngọc, cô ta còn nhìn thấy cả vẻ dịu dàng và mềm mại.

Thế nhưng dáng vẻ chật vật thảm hại nhất của cô ta, lại bị Minh Kinh Ngọc, người mà cô ta không muốn gặp nhất nhìn thấy. Minh San siết chặt váy áo bên người, các khớp ngón tay trắng bệch.

Đối với Minh Kinh Ngọc, loại người như Minh San, hay nói đúng hơn là cả gia đình ba người nhà Minh Thịnh Huy, từ lâu đã bị cô đóng gói rồi ném vào một góc nào đó trong ký ức.

Rất lâu rồi cô không nghĩ tới họ, chỉ là không ngờ lần gặp lại này, lại diễn ra trong hoàn cảnh như vậy.

Bụng của Minh San nhô cao rõ rệt, trông có vẻ đã mang thai được khá lâu.

Với Minh Kinh Ngọc mà nói, Minh San rốt cuộc chỉ là một người hoàn toàn không đáng để ý, đến một ánh nhìn hay một biểu cảm dư thừa, cô cũng chẳng muốn dành cho đối phương.

Minh Kinh Ngọc đang định xoay người rời đi.

Minh San chậm rãi đứng thẳng người, đối diện với Minh Kinh Ngọc, cười lạnh: “Minh Kinh Ngọc, thấy tôi thảm hại thế này, cô đắc ý lắm đúng không?”

Tối qua, ba cô ta nghe nói Tạ Khuynh Mục và Minh Kinh Ngọc đã về Tứ Cửu Thành, liền ở nhà họ Thịnh bỏ mặc một đám khách khứa trong nhà, chạy thẳng sang nhà họ Thịnh.

Cô ta bị người nhà họ Trần mỉa mai, châm chọc suốt một hồi.

Người thân nhà họ Minh sau lưng cũng xì xào rằng rốt cuộc vẫn không bằng chính thất, trong lòng Minh Thịnh Huy nhớ đến nhất vẫn là Minh Kinh Ngọc.

Hề Gia không nhịn được nữa, lên tiếng: “Minh San, cô có nhầm không vậy? Bọn tôi chỉ đi ngang qua thôi, mấy chuyện rách việc của cô đáng để Cá nhỏ phải bận tâm sao? Biết sớm cô là nhân vật chính, bọn tôi còn lười đứng đây tốn thời gian cơ.” Thật đúng là buồn cười.

Hứa Thiền Thiền tuy không rõ Minh San rốt cuộc là sinh vật gì, cứ như kẻ thần kinh lại dám lớn tiếng với chị dâu tư, nhưng hễ ai dám chọc chị dâu tư thì đều là kẻ thù của Hứa Thiền Thiền cô. Đôi mắt to tròn linh động của cô trừng về phía Minh San, dáng vẻ như gà mẹ bảo vệ con, che chở cho Minh Kinh Ngọc: “Đúng vậy đó! Chị dâu tư của tôi có anh tư thương, có trưởng bối thương, còn cần gì phải đắc ý trước mặt cô chứ? Chị ấy có quyền đắc ý trước tất cả mọi người cơ!” Tiếng phổ thông của Hứa Thiền Thiền không thật chuẩn, giọng Lê Hải rất nặng, nghe vừa đáng yêu vừa ngộ nghĩnh.

Minh Kinh Ngọc nhìn hai cô gái đang đứng trước mặt che chở cho mình, trong lòng ấm áp lạ thường.

Trước đây cô chưa từng hiểu bạn bè là gì, luôn cảm thấy một mình cũng rất tốt, không cần những mối quan hệ phức tạp.

Dường như từ khi người đàn ông tên Tạ Khuynh Mục bước vào cuộc sống của cô, chiếm lĩnh cuộc sống của cô bắt đầu…

Mọi thứ xung quanh cô dường như đều trở nên tốt đẹp hơn.

Chỉ trong chớp mắt, cô đã trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới.

Cô bắt đầu tin lời Hề Gia từng nói, mọi bất hạnh, có lẽ đều là để dẫn lối bạn gặp được vận may hạnh phúc nhất trong đời mình.

Cả đời này còn có thể gặp được người yêu cô và người cô yêu, thế là đủ rồi.

Minh San, giống như một tên hề nhảy nhót, hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng của Minh Kinh Ngọc. Cô khẽ cong môi, mỉm cười nói: “Ừ, đúng là rất đắc ý. Chúc mừng năm mới.”

Minh San tức đến nghiến răng, cười lạnh: “Minh Kinh Ngọc, cô có gì mà đắc ý chứ? Đừng tưởng tôi không biết, hồi đó cô vì muốn mang thai con của Tạ Khuynh Mục mà làm ầm ĩ cả Lê Hải. Cô cả nhà họ Minh kiêu ngạo như cô, so với mấy người phụ nữ gả vào hào môn rồi tìm mọi cách sinh con để giữ vững địa vị, thì có khác gì nhau?”

Hề Gia cạn lời: “Minh San, bản thân sống không như ý thì đừng tưởng ai cũng giống cô! Bụng mang thai to thế này rồi mà đến cả đám cưới cũng không có! Tôi thấy ngay cả hôn nhân của cô, e là cũng chẳng giữ nổi đâu.”

Thiền Thiền vốn không giỏi cãi cọ, lại nghe Minh San bôi nhọ Minh Kinh Ngọc như vậy, mắt cũng đỏ lên vì tức. Cô tức tối nói: “Cô đúng là kỳ lạ thật, chẳng hiểu gì cả mà nói bừa! Rõ ràng là anh tư của tôi cầu xin chị dâu tư sinh em bé cho anh ấy thì có! Trong lòng anh tư, chị dâu tư chính là nữ thần của anh ấy! Cô căn bản không hiểu gì hết!” Còn thiếu mỗi câu nữa thôi là để tôi gọi anh tư tới, bảo anh ấy dạy cho cô một bài học.

Nhậm Thành Vũ cũng không biết đã đứng xem từ bao lâu, nãy giờ ở phía sau hóng chuyện. Nghe Minh San bôi nhọ chuyện giữa Tạ Khuynh Mục và Minh Kinh Ngọc, anh thật sự không nhìn nổi nữa, liền bước tới, lạnh giọng nói: “Cô Minh này, có thời gian lo người khác sống có tốt hay không, chi bằng mau đi đuổi theo Trần thiếu gia đi thì hơn? Anh ta đã đưa người phụ nữ kia lên xe rồi, lỡ làm to chuyện, làm ra mạng người thì gia sản nhà họ Trần phải chia ra một nửa. Đến lúc đó, đứa trong bụng cô cũng nguy hiểm đấy, e là ngày tháng của cô sẽ chẳng dễ chịu đâu.”

Minh San đề phòng chính là chuyện này.

Loại người nát như Trần Minh, ngủ với quá nhiều phụ nữ, căn bản chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của cô.

Đây cũng chính là điều cô sợ nhất. Trần Minh không hề thích cô, người nhà họ Trần chỉ trông chờ vào cái bụng này của cô là con trai. Nếu có người phụ nữ khác mang thai con của hắn, lại còn là con trai nữa, thì e rằng thái độ của nhà họ Trần đối với cô cũng sẽ thay đổi.

“Cô Minh, cẩn thận cái bụng.” Nhậm Thành Vũ nghiêng người sang một bên, còn giả vờ tốt bụng nhắc nhở: “Chuyện của anh tư tôi, cô tốt nhất đừng có nói bừa. Anh tư quý trọng chị dâu tư đến mức nào, cô tùy tiện lên mạng ở Lê Hải xem là biết. Cẩn thận tự chuốc họa vào thân. Không chỉ là cô đâu, mà cả nhà họ Trần nữa.”

Sắc mặt Minh San trắng bệch. Cô vừa tức giận, vừa uất ức, lại vừa mất mặt, ôm bụng rời đi.

Hề Gia nhìn theo bóng lưng Minh San, cảm thán:”Mới nửa năm thôi mà bụng đã to thế này rồi. Hai người cũng chẳng nghe nói là có làm đám cưới gì cả.” Chỉ mới đính hôn thôi: “Cá nhỏ à, cậu nói xem… đây có phải là báo ứng ở hiện thế không?” Mẹ của Minh San làm tiểu tam mà thượng vị, giờ đến lượt con gái ngày nào cũng bị tiểu tam chen vào. Vị thiếu gia nhà họ Trần này vốn nổi tiếng là hạng người nát bét, thật không hiểu Lương Sở nghĩ gì mà lại đồng ý gả con gái mình cho Trần Minh như vậy!

Minh Kinh Ngọc thản nhiên nói: “Coi như là vậy. Minh Thịnh Huy cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, chỉ có thể nói là không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa.” Cô vẫn luôn nghĩ Minh Thịnh Huy yêu Minh San nhất, đến cuối cùng mới nhận ra, ông ta vẫn vì lợi ích mà hy sinh cô ta.

Dù tốt hay xấu, tất cả cũng chẳng còn liên quan gì đến cô.

Nhưng cô cũng không phải người lương thiện gì.

Nhìn Minh San rơi vào hoàn cảnh như vậy, lòng cô không gợn sóng, mà còn không thể không thừa nhận, quả thật có cảm nhận được đôi phần kh*** c*m của ác giả ác báo.

Hề Gia gật đầu, chuyện ngoại tình này thì hai bên chẳng ai vô tội, đều không phải thứ tốt đẹp gì: “Ác nhân tự có ác nhân trị, câu này đặt lên người Minh San đúng là hợp ghê.” Gặp phải một người đàn ông như Trần Minh, e là cả đời này Minh San chỉ còn đường chịu khổ.

Lúc này Hề Gia mới chuyển sự chú ý sang Nhậm Thành Vũ, nói: “Không ngờ anh cũng biết nói lời con người đấy.” Câu cảnh cáo Minh San lúc nãy của anh, thật sự rất hợp ý cô.

Nhậm Thành Vũ cong môi cười: “Tôi cũng không ngờ bác sĩ Hề lại sắc sảo mồm mép đến vậy đâu.” Anh nhìn cô rồi hỏi tiếp: “Bác sĩ Hề, cô có mang theo thuốc giải rượu không? Cho tôi xin một viên với. Uống từ tối qua đến giờ, đầu đau muốn chết.” Vừa nói, anh vừa đưa tay lên xoa xoa trán.

Hề Gia cười xấu xa: “Tôi có thuốc bổ thận, Tổng giám đốc Nhậm có muốn dùng một viên không?”

Nhậm Thành Vũ cũng không giận, nhướng mày: “Bác sĩ Hề, chuyên môn của cô đúng là rộng thật đấy, đến cả nam khoa cũng không bỏ qua sao?”

“……” Hề Gia.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...