Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 60



Tháng Mười, ở Lê Hải vẫn là tiết trời nắng ấm, gió nhẹ hiền hòa; nhưng vùng biên cảnh đã lạnh đến mức băng đóng dày ba thước.

Hứa Thiền Thiền mặc một chiếc áo đông bình thường cùng quần bò, đứng chờ trước khu vực trọng yếu nơi biên giới suốt mấy ngày, chỉ để đợi bóng dáng thoáng qua trong đoạn video kia.

Người lính gác nhiều lần nói với cô rằng không có người như thế.

Nhưng Hứa Thiền Thiền tin chắc vào những gì mình đã thấy.

Lính gác khuyên can đủ điều, mấy lần đuổi cô đi. Có người lính trực quen biết nói rằng ba năm nay cô đã đến đây không ít lần, người trong lòng cô đã hy sinh rồi.

Những người ở đây đều là quân nhân, họ có thể thấu hiểu tâm trạng của cô.

Cuối cùng, họ chỉ yêu cầu cô rời xa khu vực cảnh giới, không tiếp tục cưỡng chế xua đuổi nữa.

Đến ngày thứ tư, một chiếc xe việt dã màu xanh quân đội dừng trước cổng khu trọng yếu.

Từ trong xe bước xuống một quân nhân uy nghiêm trong bộ quân phục chỉnh tề.

Bóng dáng từng thoáng qua trong đoạn video ấy, từ hàng ghế thứ hai bước xuống.

Anh vẫn một thân đồ đen, trang bị kín mít như trước, chỉ là lần này anh không đeo khẩu trang. Chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp rất thấp.

Khi bước xuống xe, Hứa Thiền Thiền lọt vào tầm mắt anh, anh khẽ ngẩng đầu lên.

Ánh mắt hai người bất chợt chạm nhau giữa không trung, trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Hứa Thiền Thiền mặc kệ sự ngăn cản của lính gác, lao thẳng tới, nắm chặt lấy ống tay áo người đàn ông đứng bên cửa xe: “Tạ Tiểu Ngũ, là anh đúng không? Em biết là anh. Nhất định là anh.” Giọng cô run rẩy, khàn đặc, nhưng trong mắt lại kiên định như vậy, còn có niềm vui mừng không thể kìm nén.

Vị lãnh đạo đứng cạnh người đàn ông liếc nhìn Hứa Thiền Thiền, gương mặt tiều tụy, đôi mắt đẫm lệ, liền hiểu ra. Ông quay đầu nói: “Đồng chí Tiểu Hà, xử lý cho tốt chuyện trước mắt. Tôi vào trong gặp thủ trưởng trước.”

Người đàn ông toàn thân bao phủ trong sắc đen khẽ gật đầu.

Đồng chí Tiểu Hà?

Chẳng lẽ… cô thật sự đã nhận nhầm người?

Người này không phải Tạ Tiểu Ngũ, chỉ là có dáng người và ánh mắt giống anh mà thôi sao?

Bàn tay đang nắm chặt ống tay áo người đàn ông của Hứa Thiền Thiền dần lỏng ra. Cô nhìn chằm chằm vào người trước mắt, rõ ràng quen thuộc đến thế, nhưng lại mang một họ khác, đôi mắt ngập nước như sắp rơi xuống, dè dặt thăm dò: “Là anh sao? Tạ Tiểu Ngũ?” Nếu không phải anh, nếu cô thật sự nhận nhầm… cô không biết mình còn có dũng khí rời khỏi nơi này hay không.

“Ừ, là anh.” Tạ Tiểu Ngũ cởi chiếc áo khoác đen trên người mình, khoác lên vai cô: “Mặc phong phanh thế này mà cũng dám tới chỗ này? Muốn biến thành tượng băng à? Con nhóc ngốc ba năm mười tháng không gặp, gan thì ngày càng lớn, người thì ngày càng ngốc hơn rồi phải không? Đồ ngốc.”

Lời của Tạ Tiểu Ngũ vừa dứt.

“Chát!” Một cái tát vang dội giáng thẳng lên mặt anh, âm thanh vang rõ giữa khoảng không.

Mấy người lính gác bên cạnh anh sững lại, rồi nhìn nhau đầy ẩn ý, khẽ cười. Chuyện tình thú vị của đôi vợ chồng trẻ thôi mà. Họ hiểu ý, lần lượt lặng lẽ rời đi.

Tạ Tiểu Ngũ rất cao, áo khoác của anh cũng rất dài. Cả người Thiền Thiền gần như bị chiếc áo gió của anh bao trọn.

Mùi hương mát lạnh, đặc trưng chỉ thuộc về anh quẩn quanh nơi chóp mũi cô. Hơi ấm từ anh lan khắp cơ thể cô.

Cơ thể vốn đã đông cứng vì lạnh của cô, khi chạm vào luồng hơi ấm ấy, từng tấc da thịt lại bắt đầu nhói đau.

Cái tát Thiền Thiền vung ra dùng hết sức. Chiếc áo khoác mà Tạ Tiểu Ngũ vừa khoác lên người cô rơi xuống đất, chiếc mũ lưỡi trai anh đội trên đầu cũng lệch hẳn sang một bên. Tạ Tiểu Ngũ lặng lẽ chỉnh lại mũ, rồi chậm rãi cúi xuống nhặt chiếc áo khoác dưới đất.

Áo vừa nhặt lên còn chưa kịp khoác lại cho cô, Thiền Thiền đã giơ tay, thêm một cái tát nữa giáng thẳng lên mặt anh.

Lần này, cô dùng toàn lực. Cái tát vừa vung ra, thân thể cô cũng lảo đảo theo, lòng bàn tay đau đến run rẩy, mỗi nhịp thở trong lồng ngực dường như đều kéo theo từng cơn đau.

Chiếc mũ lưỡi trai vốn được anh kéo thấp che mặt, theo cú tát ấy văng xuống đất.

Lộ ra toàn bộ khuôn mặt, ngũ quan của anh vẫn rõ nét, sống mũi cao, đường nét sắc sảo, nhưng gương mặt đã gầy đi nhiều, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Thế nhưng, đó không còn là khuôn mặt anh tuấn, điển trai và tràn đầy ánh nắng năm nào nữa. Toàn bộ nửa bên trái khuôn mặt anh, bắt đầu từ vị trí không xa dưới mắt, đã bị hủy hoại hoàn toàn.

Sao lại thành ra thế này?

Trong đầu Thiền Thiền chợt vang lên giọng nói ngông nghênh của Tiểu Ngũ ngày trước:

Điều tiểu gia đây tự hào nhất chính là gương mặt này.

Với cái mặt này, nếu đi lăn lộn trong giới giải trí, cũng phải là đỉnh lưu.

Khuôn mặt mà anh từng lấy làm kiêu hãnh nhất, nay lại thành ra thế này… anh đã vượt qua bằng cách nào, đã tự thuyết phục bản thân ra sao?

Thiền Thiền chăm chăm nhìn nửa mặt trái của Tạ Tiểu Ngũ, trong lòng chỉ toàn là xót xa. Nước mắt cô rơi lã chã, môi run lên bần bật mà không thốt nổi một lời.

Gương mặt này đối với Tạ Tiểu Ngũ mà nói đã sớm trở nên quen thuộc, anh không hề để lộ chút biểu cảm khác thường nào. Anh giúp Thiền Thiền khoác áo ngoài, rồi chậm rãi cúi người nhặt chiếc mũ lưỡi trai dưới đất đội lên đầu, kéo vành mũ xuống rất thấp.

Cả khuôn mặt bị che kín, chỉ còn lại đường quai hàm tinh xảo lộ ra.

Không ai có thể ngờ rằng phía trên chiếc cằm hoàn mỹ và thanh tú ấy lại là một gương mặt đã bị hủy hoại đến vậy.

Rốt cuộc hơn ba năm qua anh đã trải qua những gì, mới trở thành thế này?

Tất cả những giận dữ, oán trách, tủi thân và cả sự không thể tha thứ mà cô từng dành cho anh, vào khoảnh khắc này, đều tan biến không còn dấu vết.

Đôi mắt ướt đẫm nước mắt của Thiền Thiền, long lanh mà đẫm lệ, chăm chú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh không rời một giây.

Khóe môi cô run lên liên hồi, nhưng chẳng thốt nổi một lời nào.
Cô rất đau lòng vì anh, rất muốn hôn anh một cái.

Chỉ là… cô không còn quyền, cũng không còn tư cách ấy nữa.

Vừa khẽ bước lại gần, cô lại lặng lẽ lùi về sau.

Trong đôi mắt tràn đầy mất mát và đau đớn.

Chỉ cần biết anh vẫn còn sống, thế đã hơn mọi điều.

Thiền Thiền cúi đầu, xoay người rời đi.

Tạ Tiểu Ngũ vươn cánh tay kéo Thiền Thiền lại vào lòng. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy cô, anh đã biết cô gầy đi rất nhiều. Chỉ là không ngờ lại gầy đến mức quá đáng thế này, một tay anh gần như có thể ôm trọn vòng eo cô, đúng là có thể dùng ‘da bọc xương’ để hình dung. Anh trầm giọng hỏi: “Bị dọa rồi à? Gan dạ có từng ấy mà cũng dám chạy lung tung khắp nơi?” Gương mặt anh hẳn là rất đáng sợ nhỉ. Lúc đầu chính anh cũng khá ghét bỏ nó. Nhưng lâu dần rồi cũng quen, thậm chí còn trở thành tấm lá chắn che chở anh suốt ba năm qua.

Cô nào có bị dọa chứ, toàn nói linh tinh. Cô chỉ là trong lòng vừa tủi thân lại vừa xót xa mà thôi.

Cô hít hít mũi, cố làm giọng mình trở nên cứng rắn: “Liên quan gì đến anh, buông tôi ra!” Hứa Thiền Thiền ở trong lòng anh đấm vào ngực anh liên hồi. Thế nhưng cánh tay của Tạ Tiểu Ngũ rắn chắc như tường đồng vách sắt, siết chặt thân hình mảnh mai của cô. Dù cô có giãy giụa thế nào cũng vô ích.

“Đánh tôi hai cái tát là cô, bây giờ muốn bỏ chạy cũng là cô. Từ Lê Hải xa xôi chạy đến tận biên giới nội địa, chỉ để đánh tôi hai cái tát thôi sao?” Tạ Tiểu Ngũ bất lực cười nói.

“Em không nên đánh anh sao?” Hứa Thiền Thiền đôi mắt đỏ hoe nhìn Tiểu Ngũ.

“Nên.” Tạ Tiểu Ngũ chăm chú nhìn cô gái gầy guộc trước mặt, giọng nói đau lòng mà nghiêm túc chưa từng có.

Ba năm trước, vào khoảnh khắc anh bị cuốn vào dòng lũ cuồn cuộn, trước mắt anh chỉ toàn là hình ảnh Hứa Thiền Thiền khóc.

Khi ấy, anh chỉ có một niềm tin duy nhất, phải sống sót. Anh sợ cô khóc.

Cô mà khóc lên thì không ai dỗ nổi, khóc mãi không thôi, ngoài anh ra chẳng ai có thể dỗ được… giống hệt như khi còn bé.

Cô vừa hay khóc lại còn ồn ào vô cùng.

Trong khoảnh khắc ấy, người anh canh cánh trong lòng cũng chỉ có mình cô, không còn ai khác.

Anh liều mạng vùng vẫy giữa dòng nước lũ cuộn xiết.

Nghe một tiếng ‘nên’ ấy, môi Thiền Thiền khẽ run lên, nhưng vẫn không nói nổi thành lời.

Tiểu Ngũ mà cô quen biết vốn ngang tàng ngạo mạn, bất kham khó thuần, từ bao giờ lại chủ động nhận sai như vậy chứ? Khiến cô nhất thời còn thấy không quen.

Ánh mắt Tạ Tiểu Ngũ vô thức khóa chặt vào đôi môi mềm đỏ của Thiền Thiền. Trong thoáng chốc, anh chợt nhớ lại ba năm trước ở Tứ Cửu Thành, khi cô ngủ quên trên giường anh, gương mặt nhỏ nhắn phúng phính, đôi môi hơi chu ra.

Khi ấy, anh đã nảy sinh một ý nghĩ vượt quá giới hạn đối với cô.

Nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn xuống, tự tay b*p ch*t nó.

Có những thứ thật kỳ lạ, chúng thuộc về sự tích lũy theo năm tháng.

Càng cố muốn dập tắt, nó lại càng âm thầm nảy nở ở một góc nào đó trong lòng, lặng lẽ được nuôi dưỡng… cho đến khi không còn kiểm soát nổi.

Cho đến khi những tâm tư ấy không còn chỗ để che giấu, cũng không thể tiếp tục nhẫn nhịn.

Vì vậy lần này, anh không muốn nhịn nữa. Anh muốn nếm thử sự mềm mại của đôi môi ấy. Nghĩ vậy, anh đưa tay ôm lấy gáy Thiền Thiền, nghiêng đầu phủ xuống đôi môi mềm mại mà lạnh giá của cô.

Ưm.

Khoảnh khắc đôi môi mỏng ấm nóng của Tạ Tiểu Ngũ chạm lên môi Thiền Thiền, cả người cô cứng đờ. Đồng tử ướt đẫm khẽ co lại, rồi từng chút một giãn ra, trong đó ánh lên sự kinh ngạc khó tin cùng niềm vui sướng không sao diễn tả thành lời.

Một lát sau, Thiền Thiền rút đôi tay bị Tiểu Ngũ ép trước ngực ra, vòng lên ôm lấy cổ anh. Hai người đều không giỏi hôn, cứ vụng về, lúng túng mà không có chút kỹ xảo nào, cắn môi nhau đầy bối rối.

Trong chuyện này, đàn ông dường như có bản năng trời sinh, không cần học cũng biết. Từ những nụ hôn hỗn loạn ban đầu, anh rất nhanh đã nắm được thế chủ động, móc lấy đầu lưỡi mềm mại của Thiền Thiền, lúc thì khẽ m*t nhẹ, lúc lại buông ra, dây dưa qua lại.

Thiền Thiền chưa từng có tiếp xúc thân mật như vậy với nam giới, làm sao chịu nổi kiểu trêu chọc này.

Đôi tay đang vòng qua cổ Tiểu Ngũ dần dần mất hết sức theo từng nụ hôn của anh, trượt xuống trong lòng anh. Cả người cô mềm nhũn, choáng váng tựa vào ngực anh, gần như không còn chút lực nào.

Tạ Tiểu Ngũ đ*ng t*nh mãnh liệt, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của Thiền Thiền lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào anh. Trong ánh mắt anh lộ ra tia sáng chiếm hữu mãnh liệt.

Thiền Thiền chậm rãi mở mắt, nhìn người trước mặt mà cô ngày nhớ đêm mong. Đôi mắt thoáng chốc đã ngập đầy nước, như chỉ cần chớp một cái là sẽ trào ra. Cô sợ… sợ tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng mình. Đã không biết bao nhiêu lần cô mơ thấy Tiểu Ngũ còn sống, mơ thấy anh nói nói cười cười với cô, còn cười gọi cô là ‘cô nhóc’ chẳng có chí lớn.

Tỉnh dậy mới phát hiện trong phòng chỉ có một mình cô.
Không hề có Tạ Tiểu Ngũ.

Lặp đi lặp lại, hết lần này đến lần khác.

Nước mắt cô gái bỗng nhiên rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây, từng giọt từng giọt nặng nề đập xuống.

Tạ Tiểu Ngũ cuống lên, khẽ cau mày: “Thiền Thiền, sao vậy? Có phải anh làm em sợ không?” Có phải là anh đã quá vội vàng rồi không?

Hứa Thiền Thiền không lên tiếng, đôi mắt ngập nước nhìn Tạ Tiểu Ngũ: Tạ Tiểu Ngũ…”

“Ừ.” Anh đáp.

“Tạ Tiểu Ngũ…” Cô lặp lại, giọng run run.

“Anh đây.” Bàn tay đang ôm eo cô của Tạ Tiểu Ngũ không dám siết chặt, cô gầy quá.

“Em rất nhớ anh…” Cô khẽ thì thầm.

Nước mắt Thiền Thiền lăn dài từng giọt, rối loạn cả tâm trí. Tạ Tiểu Ngũ lại một lần nữa ôm lấy đầu cô, ngậm lấy đôi môi cô. Những nụ hôn dịu dàng, tinh tế mà dày đặc liên tiếp rơi xuống.

Lưu luyến không rời.

Rất lâu sau, hai người mới quyến luyến buông nhau ra. Khi tách môi, giữa họ còn kéo theo một sợi tơ mỏng.

Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu, lại khẽ chạm lên môi Thiền Thiền, hôn đi sợi tơ vương giữa bốn cánh môi.

Một lát sau, anh khẽ nói: “Anh cũng vậy.” Rất nhớ cô.

Câu ‘anh cũng vậy’ ấy có phải chính là điều cô đang nghĩ không?

Là ý anh cũng nhớ cô sao?

Ánh mắt Thiền Thiền bỗng sáng lên, rồi lại cụp xuống. Cô cắn nhẹ đôi môi hơi sưng, hai gò má ửng đỏ, cả người lâng lâng như đang trôi.

May mà đây là nơi bàn việc quan trọng, bình thường không có ai qua lại. Người lính gác trước cửa và vệ sĩ ngồi trong xe phụ trách lái xe đều đứng thẳng như tùng, mắt nhìn thẳng phía trước, chỉ thỉnh thoảng liếc khóe mắt về phía hai người đang hôn nhau say đắm, lặng lẽ làm quần chúng hóng chuyện.

Thiền Thiền tựa trong lòng Tiểu Ngũ, khẽ điều chỉnh lại hơi thở. Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp anh đang cúi xuống nhìn mình.

Cô lại vội vàng cúi đầu, hai gò má nóng bừng đến mức như sắp rịn máu.

Tạ Tiểu Ngũ ôm cô vào lòng, khẽ nói: “Đồ ngốc, xin lỗi em, đã để em phải đau lòng.”

Thiền Thiền vùi trong lòng anh, ‘hừ hừ’ một tiếng: “Anh có lỗi không chỉ với mình em đâu. Sau khi biết anh gặp chuyện, người nhà họ Tạ ai cũng đau lòng, đau lòng lắm, anh có biết bà nội Tạ suýt nữa…” Những lời tiếp theo, cô không nói nổi. Quá tàn nhẫn. Cái bóng tối đột ngột ập xuống ấy, đến giờ nghĩ lại vẫn khiến người ta không dám tin là thật.

“Ừ, anh biết. Anh đều biết cả.” Tất cả là do anh cố chấp giữ lấy niềm tin của mình, mà bỏ quên cảm xúc của bà nội và những người khác trong gia đình. Thiền Thiền nghe giọng nói ấy, giọng nói mà cô ngày đêm vương vấn, đến giờ vẫn thấy không chân thực. Cô tựa trong lòng anh, khẽ nức nở. Tiểu Ngũ nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Ở đây không tiện nói chuyện, chúng ta đổi chỗ khác. Lên xe đi.” Xe khá cao, anh đưa tay ra cho cô.

Thiền Thiền đặt tay lên tay Tạ Tiểu Ngũ, bước lên xe trước.

Lòng bàn tay anh đeo găng da vẫn rất ấm.

Thật tốt… anh còn sống.

Là một Tiểu Ngũ bằng xương bằng thịt.

Người cảnh vệ đưa gậy cho anh, còn đỡ anh một tay khi anh bước lên xe.

Lúc ấy, Hứa Thiền Thiền mới chợt nhận ra, chân phải của Tiểu Ngũ có vấn đề.

“Chân anh… sao vậy?” Cô chợt nhớ lại lúc nãy anh cúi người nhặt áo và mũ, động tác chậm chạp rõ ràng là có vấn đề ở chân, vậy mà cô lại không hề để ý!

“Không còn nữa.” Tạ Tiểu Ngũ ngồi xuống bên cạnh cô, giọng thản nhiên nói.

Thiền Thiền nhìn chằm chằm vào chân phải của anh. Đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ lại đỏ đến không chịu nổi nữa.

Tạ Tiểu Ngũ bất lực thở dài, kéo cô vào lòng, khẽ cười: “Lừa em thôi, tiểu tổ tông của anh… Sao lại khóc nữa rồi?” Anh tháo chiếc găng tay bên phải ra, dịu dàng lau nước mắt cho cô, cười nói: “Em là đồ mít ướt à? Sao dễ khóc thế.”

Hứa Thiền Thiền cắn môi, rồi cúi xuống cắn một cái vào phần hổ khẩu trên tay anh. Không dùng lực, chỉ khẽ khàng thôi. Thả ra rồi, cô hít hít mũi, lẩm bẩm: “Tạ Tiểu Ngũ, anh đúng là đồ khốn. Không chọc em khóc thì trong lòng anh không thoải mái à? Tử tế dỗ em một câu không được sao?” Ba năm trôi qua rồi, Tạ Tiểu Ngũ vẫn cái giọng điệu đáng ghét ấy. Vẫn khiến người ta bực bội, phát điên như thế, quá đáng thật!

Tạ Tiểu Ngũ lập tức xuống nước: “Được được được, anh dỗ. Đều là lỗi của anh, được chưa, tiểu tổ tông.”

Thiền Thiền còn vương nước mắt, lẩm bẩm: “Vậy còn tạm được. Nói đi, chân anh rốt cuộc bị sao?” Dù không phải như lời anh đùa ban nãy, thì chắc chắn cũng từng bị thương rất nặng.

Tiểu Ngũ đặt cằm l*n đ*nh đầu cô, giọng điềm tĩnh: “Ba năm trước bị thương một chút. Vài tháng trước làm một ca chỉnh xương.”

Thiền Thiền ngẩng đầu, đôi mắt vừa chua xót vừa căng đầy nghi hoặc nhìn anh: “Vậy ý anh là mấy tháng trước anh đã về rồi?”

Tạ Tiểu Ngũ khẽ ho một tiếng.

Thiền Thiền vùi trong lòng anh, giọng nhỏ đi, vừa trách móc lại phảng phất chút làm nũng: “Vậy sao anh không về Lê Hải chứ? Dù chỉ gặp bọn em một lần cũng được, hoặc ít nhất gọi một cuộc điện thoại cũng được mà.” Như vậy, cô đã có thể đến chăm sóc anh rồi. Phẫu thuật chỉnh xương chắc chắn rất đau phải không?

Người cảnh vệ lái xe phía trước lên tiếng: “Chị dâu nhỏ, chuyện này tôi phải nói thay cho cậu năm một câu. Ba năm nay, cậu năm ẩn mình trong đám cuồng đồ quấy nhiễu biên giới ta. Cuối năm ngoái mới tìm được cơ hội, một lần đánh úp sào huyệt của bọn chúng. Nửa năm trước, chúng tôi vẫn đang toàn lực truy quét những kẻ có liên quan bên trong. Nếu lúc đó Tiểu Ngũ gia liên lạc với mọi người, lỡ bị phát hiện, rất có thể đám liều mạng ấy sẽ trả thù.” Người cảnh vệ này là tâm phúc của cấp trên Tiểu Ngũ, quan hệ với anh cũng rất tốt. Tuy quân kỷ nghiêm minh, trong đơn vị chỉ được xưng hô theo quân hàm, không được gọi bừa, nhưng riêng tư họ vẫn quen gọi Tạ Tiểu Ngũ là ‘cậu năm’. Trong mắt anh ta, hai năm nay cậu năm một mình ẩn náu giữa đám cuồng đồ, sống chết khó lường. Khó khăn lắm mới sống sót trở về, lại còn mang thương tích đến mức này, tuyệt đối không thể để giữa anh và người yêu xảy ra hiểu lầm thêm nữa.

Sau khi Tiểu Ngũ hy sinh, Thiền Thiền đã nghĩ đến vô số khả năng, tự đặt ra vô vàn giả thiết, nếu như anh thật sự còn sống.

Cô luôn tin rằng, nếu anh không liên lạc với họ, nhất định là vì đang chấp hành một nhiệm vụ vô cùng quan trọng; không thể liên lạc, là để bảo vệ họ, là vì muốn tốt cho họ.

Đến khi đặt chân tới đây, từ khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Tiểu Ngũ, cô biết suy đoán ấy của mình là đúng.

Bao năm qua, trong lòng cô vẫn luôn cầu xin anh còn sống. Năm này qua năm khác, ngay cả khi cô đã không còn nhìn thấy chút hy vọng nào, anh vẫn trở về.

Tốt quá rồi.

Vẫn có thể nghe thấy giọng của anh, thật tốt.

Vẫn còn được anh ôm như thế này… là thật.

Hy vọng đây không phải là giấc mơ.

Nếu là mơ, thì xin hãy cho cô tỉnh lại muộn một chút.

Hoặc là, vĩnh viễn không tỉnh lại.

Cô nguyện chìm mãi trong giấc mơ này, đến chết không thôi.

Ấy, người cảnh vệ này vừa gọi cô là chị dâu nhỏ.

Cái xưng hô này.

Tạ Tiểu Ngũ không hề phản bác, vậy có phải là anh đã ngầm xác định mỗi quan hệ giữa họ rồi không?

Hứa Thiền Thiền yên tĩnh dựa vào lòng Tiểu Ngũ, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, chỉ cần nghĩ đến câu ‘chị dâu nhỏ’ không bị phản bác ấy, khóe môi cô khẽ cong lên.

Một lúc sau, Thiền Thiền ngẩng đầu lên, đầu mũi cô chạm vào cằm của Tiểu Ngũ: “Anh tư bọn họ có biết không?”

Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu, cũng dùng chóp mũi khẽ cọ vào mũi Thiền Thiền, đáp: “Ừ. Về lý thì coi như không ai biết. Nửa năm trước anh trở về, xương chân bị tổn thương nghiêm trọng, không thể đi lại bình thường, buộc phải phẫu thuật. Quân y và anh ba cùng phối hợp làm ca mổ đó. Anh tư và chú út cũng từng bí mật đến thăm một lần.” Anh tiện thể nói rõ tình hình khi ấy cho họ, để họ có sự sắp xếp và đề phòng, kịp thời bảo vệ gia đình, phòng trường hợp đám cuồng đồ kia phát hiện thân phận thật của anh mà trả thù. May mắn là mọi chuyện đều thuận lợi. Tất cả những kẻ đó đều đã bị trừng trị theo pháp luật: “Chắc là họ đã sớm đoán ra rồi, chỉ là chưa có bằng chứng xác thực thôi.” Với tâm tư kín kẽ và sự phán đoán nhạy bén của chú út và mấy người anh trai anh, dù trong lòng đã có đáp án, họ cũng sẽ không đi chứng thực, ngược lại còn che giấu kỹ hơn, phối hợp kín kẽ hơn để bảo vệ anh.

“Thì ra chỉ có mình em là đồ ngốc, hại em buồn lâu như vậy.” Thiền Thiền rời khỏi lòng anh, giận dỗi hậm hực.

Tạ Tiểu Ngũ lại kéo cô trở vào: “Đúng là ngốc thật, đồ ngốc nhỏ.”

Thiền Thiền liền cúi xuống cắn một cái vào cánh tay anh. Rắn chắc như tường đồng vách sắt, còn săn hơn cả trước kia, căn bản cắn không nổi.

Cô bĩu môi, tức tối rời khỏi cánh tay anh. Anh lại đưa tay đến trước miệng cô: “Làm gì vậy?”

“Cho em xả giận. Tay dễ cắn hơn.” Tiểu Ngũ cong môi cười.

Thiền Thiền nắm lấy tay Tiểu Ngũ. Chiếc lưỡi mềm khẽ thò ra một chút, lướt nhanh trên mu bàn tay anh. Tốc độ rất nhanh, đến khi Tạ Tiểu Ngũ kịp phản ứng thì tay đã bị cô buông ra. Cái đầu nhỏ của cô lại tựa vào ngực anh, khẽ hỏi: “Chị dâu tư có biết không?”

Tạ Tiểu Ngũ đưa tay sờ lên mu bàn tay vừa bị cô l**m, cảm giác tê tê ngứa ngứa vẫn còn đó: “Chắc là… không biết.” Mấy người anh trai của anh đều hiểu ngầm trong lòng. Chị dâu tư nhiều lắm là không tin, nhưng lại buộc phải tin.

“Vậy thì anh tư tiêu rồi.” Với tính khí của chị dâu tư, cho dù không thật sự nổi giận, anh tư chắc chắn cũng khó tránh khỏi việc bị phạt.

“Có thể lắm.” Tạ Tiểu Ngũ tán thành.

Thiền Thiền lại rời khỏi lòng Tạ Tiểu Ngũ, ngồi thẳng sang một bên, nhìn thẳng vào anh, nghiêm túc hỏi: “Tạ Tiểu Ngũ, nếu em không đến tìm anh, anh định khi nào mới về Lê Hải? Định khi nào mới gặp em?” Hay là, anh vốn dĩ chưa từng có ý định gặp cô? Dù sao thì trong thế giới của Tạ Tiểu Ngũ, từ trước đến nay vẫn luôn là cô bám lấy anh. Còn cô đối với anh, chẳng qua chỉ là một sự tồn tại có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...