Câu hỏi của Thiền Thiền còn chưa kịp nhận được câu trả lời của Tạ Tiểu Ngũ thì xe đã dừng lại. Phía trước là một khu chung cư kiểu cũ.
Trước cổng còn có hai lính canh đứng gác.
Trông không giống nơi người bình thường sinh sống.
Xe vừa dừng, hai lính gác trước cửa lập tức nghiêm trang chào theo điều lệnh. Sau đó, một người nhanh nhẹn bước tới bên xe, mở cửa ghế sau, đưa tay đỡ Tạ Tiểu Ngũ xuống xe.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ phất tay.
“Cô bé ngốc, đứng đờ ra đó làm gì? Còn không qua đây đỡ tiểu gia một tay.” Anh nhấc nhẹ cánh tay phải lên.
Thiền Thiền vẫn còn đang nghĩ về câu hỏi ban nãy, trong lòng hơi nặng nề. Thế nhưng vừa nghe anh gọi, tâm trạng ủ dột lập tức vơi đi không ít, khóe môi cong cong, niềm vui hiện rõ nơi đáy mắt.
Cô nhanh chóng chui vào vòng tay Tạ Tiểu Ngũ, ngoan ngoãn làm cây gậy hình người của anh.
Cách bài trí trong căn hộ gọn gàng, sạch sẽ. Bộ sofa và tấm thảm trong phòng khách đều là những món đồ kiểu cũ, mang đậm dấu ấn thời gian.
Hứa Thiền Thiền vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy kiểu nội thất như vậy.
Phía sau ghế sofa còn đặt một chiếc bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối, ngay cả chiếc cốc nước trên bàn cũng mang vẻ xưa cũ.
Toàn bộ bố cục trong phòng toát lên phong thái của quân nhân, trang nghiêm, uy nghi, ngăn nắp đến từng chi tiết.
Chỉ có cửa sổ và cửa ra vào là cô không thích. Bên ngoài đều được lắp lưới sắt, trông không giống khu nhà ở gia đình hay khu dân cư bình thường.
Sau khi dìu Tiểu Ngũ ngồi xuống sofa, Thiền Thiền mở to mắt nhìn quanh, tỉ mỉ quan sát một lượt phòng khách không lớn không nhỏ ấy.
Tiểu Ngũ liếc nhìn cô gái bên cạnh. Trên khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay kia viết đầy tò mò cùng vô số câu hỏi. Anh cong môi, khẽ giải thích cho cô: “Anh đã ở trong ổ bọn cuồng đồ đó ba năm, đây là quy trình bình thường.”
Dù biết là quy trình bắt buộc, Thiền Thiền vẫn đau lòng vì anh: “Vậy anh còn phải ở đây bao lâu? Em ở lại cùng anh.” Chưa để Tiểu Ngũ kịp lên tiếng, cô đã trừng mắt nhìn anh, nhấn mạnh: “Không được từ chối. Em sẽ không một mình quay về Lê Hải đâu. Anh ở đâu, em ở đó.” Từ nay về sau cô sẽ không đi đâu nữa. Tạ Tiểu Ngũ ở đâu, cô ở đó.
Tạ Tiểu Ngũ nhìn cô gái trước mặt. Đôi mắt đỏ hoe của cô ánh lên vẻ nghiêm túc, còn mang theo một tia cố chấp khiến người ta không nỡ từ chối. Anh bỗng thấy cảm giác này cũng không tệ: “Được gỡ lệnh rồi.” Anh thản nhiên nói: “Chỉ cần bàn giao nốt một vài công việc cho rõ ràng là có thể về Lê Hải.”
Thiền Thiền vòng hai tay ôm chặt lấy cánh tay Tiểu Ngũ, tựa đầu lên đó, giọng nghèn nghẹn: “Vậy em cũng phải ở cùng anh. Dù thế nào em cũng không về đâu. Anh đừng hòng đuổi em đi.” Lỡ đâu… anh lại nhận nhiệm vụ gì đó, vừa đi là mấy năm nữa thì sao? Lần này, bất kể thế nào cô cũng phải bám chặt lấy anh.
“Anh đâu có nói không cho em theo.” Ba năm rồi không được nghe cô ở bên cạnh líu lo không dứt, anh thật sự rất nhớ cảm giác ấy. Cái miệng nhỏ lúc nào cũng ríu rít của cô, trong suốt ba năm qua đã phát huy tác dụng quá lớn, khiến khát vọng sống của anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Thiền Thiền chớp chớp đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
Cô vốn tưởng, với cái tính của Tạ Tiểu Ngũ, nhất định anh sẽ không giữ cô ở lại đây, còn sẽ nói mấy câu kiểu như: điều kiện ở đây không tốt, không hợp với cô, anh bận rộn, không có thời gian chăm sóc cô, rồi tìm cách đuổi cô về Lê Hải.
Không ngờ lần này anh lại phá lệ, chẳng đuổi cô đi.
Hai người đang nói chuyện thì một người cảnh vệ xách hộp thuốc bước vào. Theo hiệu lệnh của Tạ Tiểu Ngũ, cảnh vệ đặt hộp thuốc xuống bàn trà.
Thiền Thiền nhìn chằm chằm vào hộp thuốc một lúc, rồi quay sang nhìn anh. Trong lòng cô thắt lại, khẽ hỏi: “Chân của anh phải tự bôi thuốc sao? Hay là ngoài chân ra, anh còn bị thương ở chỗ nào khác nữa?”
Tạ Tiểu Ngũ lấy từ trong hộp thuốc ra một tuýp thuốc mỡ tiêu sưng, đưa tay trái về phía Thiền Thiền: “Không phải anh, người cần bôi thuốc là em. Đưa tay ra đây.”
Thiền Thiền không hiểu. Cô đâu có bị thương, bôi thuốc gì chứ?
Tạ Tiểu Ngũ dùng tuýp thuốc trong tay khẽ gõ lên trán cô một cái: “Dùng lực mạnh như vậy, tay không đau à?”
Được anh nhắc, Thiền Thiền mới chợt hiểu anh đang nói đến chuyện gì. Quả thật có hơi đau, lòng bàn tay nóng rát.
Thiền Thiền xoa xoa trán, rồi ngoan ngoãn đưa tay vào tay trái của Tạ Tiểu Ngũ, mím môi ngượng ngùng: “Hình như em dùng lực hơi mạnh thật. Mặt anh không sao chứ?” Cô dè dặt hỏi.
“Ồ, còn biết là mình dùng lực mạnh cơ đấy.” Tạ Tiểu Ngũ nhướng mày: “Không sao nổi đâu, đến giờ mặt vẫn còn nóng rát đây này.” Anh vừa nói vừa bóp ít thuốc mỡ ra, nhẹ nhàng thoa lên lòng bàn tay cô, dùng ngón tay tỉ mỉ tán đều. Anh cúi đầu, chăm chú nhìn bàn tay vừa đỏ vừa sưng của Thiền Thiền, khẽ thở dài trong lòng. Con nhóc này đúng là có bản lĩnh thật, đánh anh mà còn tự làm tay mình thành ra thế này.
Cảm giác mát lạnh của thuốc mỡ lan dần trong lòng bàn tay Thiền Thiền, những uất ức và tủi thân trong lòng cô dường như cũng theo đó mà dịu lại. Cô chu môi, hừ nhẹ một tiếng: “Anh có gì mà oán trách chứ? Bị em đánh cũng không oan đâu. Anh đáng đời.” Ba năm nay cô đã khó chịu đến gần như không chịu nổi. Nếu lần này thật sự là cô nhận nhầm người, cô sợ mình sẽ thực sự không thể gắng gượng thêm được nữa.
Tạ Tiểu Ngũ ngẩng mắt nhìn cô gái đang lẩm bẩm, khẽ cười: “Ừ, anh đáng đời. Đây này, vừa ăn trọn hai cái tát của em.”
Thiền Thiền nhìn chằm chằm vào đường quai hàm tinh xảo của anh. Nghĩ đến gương mặt anh, sống mũi cô cay cay. Một lúc lâu sau, cô cắn môi, khẽ hỏi: “Tạ Tiểu Ngũ, mặt anh là bị đám người đó làm thành ra như vậy sao?” Bàn tay đang bôi thuốc của Tạ Tiểu Ngũ khựng lại một nhịp. Một lát sau, sắc mặt anh trở lại bình thường, giọng điềm tĩnh đáp: “Không phải. Đây là do ba năm trước.”
Anh bị dòng nước lũ cuốn trôi. Khi được tìm thấy, anh chỉ còn lại nửa cái mạng. Nửa bên trái khuôn mặt đập vào đá mà hủy dung, xương ống chân phải gãy lìa, hôn mê hơn một tháng trời.
Sau khi tỉnh lại, cấp trên đưa ra một đề nghị, một kế hoạch có thể khiến đám cuồng đồ kia bị tiêu diệt hoàn toàn.
Đó là để anh mượn cái chết thoát thân, đổi sang một thân phận mới, tiếp cận bọn chúng, chờ thời cơ rồi một lần quét sạch sào huyệt của chúng.
Chỉ bằng một câu nói nhẹ tênh của Tạ Tiểu Ngũ, Thiền Thiền lại đau lòng đến quặn thắt.
Chuyện của ba năm trước, Thiền Thiền cũng biết đôi chút. Sau khi trận chiến kết thúc, trên đường trở về đơn vị, họ gặp phải một cuộc tập kích. Để cứu đồng đội, Tạ Tiểu Ngũ đã bị cuốn vào dòng nước lũ xiết.
Đôi mắt Thiền Thiền mờ đi vì nước mắt. Cô nhìn anh rất lâu mới có thể cất lời, giọng run run: “Tạ Tiểu Ngũ, em có thể sờ… sờ mặt anh một chút được không?” Cô chậm rãi đưa tay lên.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ sững lại. Vài giây sau, anh vẫn từ từ nghiêng người, áp gương mặt mình lại gần bàn tay cô.
Bàn tay Thiền Thiền chậm rãi tiến lại gần nửa bên trái khuôn mặt của Tạ Tiểu Ngũ, những ngón tay run rẩy khẽ khàng chạm vào đó.
Tạ Tiểu Ngũ đặt tay mình lên tay cô, dẫn tay cô gỡ chiếc mũ lưỡi trai đội trên đầu anh xuống, chiếc mũ gần như che kín cả khuôn mặt.
Gương mặt từng tuấn tú, hoàn mỹ ấy, giờ đây nửa bên trái đã lồi lõm, biến dạng.
Vừa chịu hai cái tát của cô, vết đỏ sưng càng hiện rõ, khiến những vết sẹo bên trái càng thêm nổi bật.
Nhìn Tạ Tiểu Ngũ như vậy, ngay cả hơi thở của Thiền Thiền cũng đau nhói. Nước mắt cô không sao kìm được, cứ thế rơi xuống lã chã.
Cảnh này làm Tạ Tiểu Ngũ giật mình không nhẹ, anh vội đưa tay hứng lấy những giọt nước mắt của cô: “Sao lại khóc nữa rồi? Anh là đương sự bị hủy dung còn chưa khóc, vậy mà em lại thành cô nhóc mít ướt rồi.” Con nhóc này sao mà lắm nước mắt thế không biết, cứ như làm bằng nước vậy. Từ lúc gặp lại đến giờ lúc nào cũng khóc. Mắt không khó chịu à? Không sợ khóc hỏng mắt sao? Cũng không biết bên quân y có thuốc nhỏ mắt không nữa.
Thiền Thiền tựa trán vào trước ngực Tạ Tiểu Ngũ, hai tay nắm chặt vạt áo sơ mi trước ngực anh, cảm nhận hơi ấm từ người anh truyền sang. Cô lại càng khóc dữ dội hơn.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ vỗ lên thân người đang run lên vì khóc của cô, giọng trầm thấp dỗ dành: “Bị bộ dạng thế này của anh dọa sợ rồi à? Không sao, không sao. Cùng lắm sau này nói chuyện với em, anh quay mặt phải về phía em là được.” Anh cố ý nghiêng đầu, giọng còn pha chút trêu chọc: “Em nhìn mặt phải của anh xem, có phải vẫn là cái gương mặt đỉnh lưu có thể làm say đắm vạn thiếu nữ,Tạ Tiểu Ngũ gia.”
Thiền Thiền bị anh chọc đến mức dở khóc dở cười. Đã thành ra thế này rồi mà anh vẫn còn tâm trạng đùa được. Cô vòng tay ôm lấy cổ Tiểu Ngũ, cố ý để hàng mi ướt sũng cọ cọ lên cổ anh. Thân thể Tạ Tiểu Ngũ khẽ cứng lại, ánh mắt trầm xuống vài phần.
Thiền Thiền lại càng lớn mật hơn, trực tiếp ngồi vắt ngang lên đùi anh. Cô cúi đầu, hai tay nâng lấy gương mặt Tạ Tiểu Ngũ, những nụ hôn khẽ khàng rơi xuống nửa bên trái khuôn mặt anh. Đôi môi mềm mại, dịu dàng của cô chậm rãi hôn lên từng tấc sẹo, từ trên xuống dưới, như thể muốn dùng tất cả sự dịu dàng của mình để xoa dịu những tổn thương ấy.
Yết hầu của Tạ Tiểu Ngũ khẽ chuyển động. Đôi tay đang đặt nơi eo Thiền Thiền vô thức siết chặt thêm vài phần, rồi lại không dám dùng quá nhiều lực. Cô gầy quá. Anh sợ chỉ cần mạnh tay một chút thôi cũng có thể làm gãy chiếc eo mảnh mai ấy.
Anh chỉ có thể cố gắng kìm nén cảm giác rung động mãnh liệt trước sự dịu dàng và thương xót mềm mại mà cô gái dành cho mình.
Giữa lúc ánh mắt Tạ Tiểu Ngũ càng lúc càng trở nên mê ly, Thiền Thiền từ trên người anh bước xuống, rồi lại ngồi sát bên cạnh. Cô dùng hai tay nâng lấy gương mặt anh, nghiêm túc nói: “Em không sợ đâu. Chỉ cần là anh, thế nào cũng được. Tạ Tiểu Ngũ, anh nhớ cho kỹ, gương mặt này là chiến tích và vinh quang của anh, không phải là khiếm khuyết. Anh là niềm tự hào của em.” Cô chỉ đau lòng, làm sao có thể bị dọa sợ. Chỉ cần anh vẫn còn đứng lành lặn trước mặt cô, như thế thôi cô đã mãn nguyện rồi.
May mà trước khi cô phải cô độc cả đời, Tạ Tiểu Ngũ của cô đã trở về.
Anh trở về, mang theo đầy mình chiến tích và vinh quang.
Dẫu những chiến tích ấy khiến cô đau lòng đến nhường nào.
Nhưng đó là tín ngưỡng của Tạ Tiểu Ngũ. Chỉ cần anh thấy xứng đáng, thì tất cả đều đáng giá.
Cô vừa xót xa cho anh, vừa tự hào vì anh.
Tạ Tiểu Ngũ nhìn cô gái nhỏ nghiêm túc lại còn mang theo giọng điệu như ra lệnh, khẽ kéo cô vào lòng, bật cười trầm thấp: “Đồ ngốc. Sao lại gầy đi nhiều thế này? Toàn thân trên dưới chẳng có nổi hai lạng thịt. Ba năm nay có phải nhớ tiểu gia đến mức không thèm chăm sóc bản thân không?” Trước kia trên mặt cô còn chút bầu bĩnh trẻ con, giờ thì gầy đến mức cả khuôn mặt còn chưa bằng một bàn tay anh. Xem ra, thời gian tới phải nuôi cho cô bé này mập lên mới được.
Hứa Thiền Thiền lảng tránh chuyện nặng, nói sang chuyện khác: “Xì, đồ tự luyến. Sao nào? Anh chê em à? Em còn chưa chê anh đấy nhé, đen đi bao nhiêu, lại còn xấu hơn rồi.”
Tạ Tiểu Ngũ thở dài: “Quả nhiên là chê anh rồi đúng không? Không biết là ai ban nãy còn nói đây là chiến tích với vinh quang của anh cơ đấy.”
“Anh ngụy biện!” Rõ ràng cô đâu có ý đó! Là anh tự dưng khơi lại chuyện trước thì có.
“Thế mà em cũng nghe ra được à. Con nhóc, có tiến bộ đấy.”
“Tạ Tiểu Ngũ, sao anh vẫn tự luyến thế hả?” Ba năm rồi mà cái giọng điệu này vẫn không đổi, vẫn đáng ghét như vậy. Cô chợt nghiêm mặt lại: “Tạ Tiểu Ngũ, ngoài mặt với chân ra, trên người anh còn vết thương nào khác không? Không được gạt em, em phải biết hết!”
“Hết rồi.” Ánh mắt Tạ Tiểu Ngũ khẽ lóe lên một thoáng rất nhanh, nhưng vẫn lọt vào mắt Thiền Thiền. Cô đưa mắt quan sát anh một lượt từ trên xuống dưới, rồi lập tức phát hiện ra điều bất thường: “Vậy tại sao tay trái của anh vẫn luôn đeo găng?” Tay phải anh đã tháo ra từ sớm rồi.
“Ồ, quên tháo.” Tạ Tiểu Ngũ tránh ánh mắt của Thiền Thiền.
“Tháo ra.” Hơi thở cô khẽ siết lại.
“Lát nữa tháo.” Ánh mắt anh vẫn lảng đi.
Hứa Thiền Thiền kiên quyết: “Không. Em muốn anh tháo xuống ngay bây giờ, lập tức.”
Tạ Tiểu Ngũ vẫn không nhúc nhích.
“Nhanh lên.” Cô thúc giục.
Tạ Tiểu Ngũ thầm thở dài trong lòng:
Giờ con nhóc này đúng là chẳng dễ lừa chút nào.
Dưới sự ép buộc kiên quyết của Thiền Thiền, anh đành phải tháo chiếc găng tay bên trái xuống.
Bàn tay trái không có vết thương, cũng không có sẹo.
Chỉ có đốt ngón tay bằng kim loại ở ngón út, là cực kỳ nổi bật.
“Tạ Tiểu Ngũ, chuyện này lại là sao nữa?” Thiền Thiền nắm chặt tay trái của anh, nhìn chằm chằm vào ngón tay bị thay thế bằng máy móc, tim như bị ai bóp nghẹt.
“Để lấy lòng tin.” Anh trả lời đúng sự thật.
“Vậy nên anh tự chặt ngón út của mình?” Thiền Thiền cắn môi, đôi mắt mờ sương.
Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu, hôn nhẹ lên hàng mi ướt sũng của cô: “Ừ, Đừng khóc. Không phải chuyện gì to tát. Chỉ là một ngón út thôi. So với một mạng người, một ngón út chẳng đáng là gì.”
Khi đó, hết lần này đến lần khác kế hoạch của bọn chúng bị phá hỏng, chúng bắt đầu liên tục thanh tra, rà soát nội bộ.
Anh bị hoài nghi, chỉ có thể dùng đến cách này để giữ mạng.
Thiền Thiền nắm lấy ngón út máy lạnh băng của anh, tựa vào lòng anh, khóc đến nghẹn ngào: “Tạ Tiểu Ngũ, anh đúng là đồ khốn. Sao anh có thể tàn nhẫn như vậy chứ…” Cứ để cô khóc, để cô đau lòng hết lần này đến lần khác. Rõ ràng trước khi gặp lại anh, cô đã nghĩ kỹ rồi, ba năm nay anh khiến cô gần như không sống nổi, nếu gặp lại nhất định phải mắng anh thật dữ, đánh anh thật mạnh, thậm chí còn muốn lớn tiếng nói với anh rằng cô sẽ không bao giờ tha thứ nữa. Giờ thì hay rồi. Từ khoảnh khắc nhìn thấy anh, trong lòng cô chỉ còn lại xót xa. Trong đầu chỉ toàn nghĩ suốt ba năm qua anh đã phải trải qua những gì.
“Được rồi, được rồi, là anh sai, là anh không tốt, không khoac nữa nhé.” Tạ Tiểu Ngũ dịu dàng an ủi.
Thiền Thiền ngẩng đầu nhìn anh, trên má vẫn còn vương nước mắt. Cô hít hít mũi, giọng đã khàn đi: “Tạ Tiểu Ngũ, nếu anh còn không nói một tiếng mà rời đi như vậy nữa, còn tự biến mình thành bộ dạng tệ hại thế này, dù là vì tín ngưỡng, vì đại nghĩa đi nữa. Em cũng sẽ không tha thứ cho anh. Càng sẽ không đợi anh nữa.”
Tạ Tiểu Ngũ ôm cô vào lòng, đặt cằm l*n đ*nh đầu của cô, nhỏ nhẹ nói: “Không đi nữa. Từ giờ trở đi anh không đi đâu hết.”
“Thạt không? Anh không lừa em đấy chứ?” Cô rất khó tin tưởng anh nữa.
“Ừ. Anh bảo đảm, sau này anh sẽ luôn ở Lê Hải, không đi đâu nữa hết.” Trước ánh mắt chết chóc của Thiền Thiền, Tạ Tiểu Ngũ chỉ thiếu bước giơ ba ngón tây lên để thề nữa thôi.
Thiền Thiền chu môi: “Tạm thời tin anh vậy.” Cô lại hỏi: “Tạ Tiểu Ngũ, sau này anh còn có thể dùng tên thật của mình không?” Bây giờ anh đang dùng tên của người khác đúng không? Cô nghe mấy vị sĩ quan đều gọi anh là ‘Tiểu Hà’.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ gật đầu: “Ừm. Tạ Nhất đã hy sinh ba năm trước rồi.” Đó là sự thật không thể thay đổi. Từ nay về sau, trên đời này sẽ không còn thân phận ‘Tạ Nhất’ nữa.
“Vậy tại sao họ đều gọi anh là ‘đồng chí Hà’? Sau này anh sẽ luôn dùng thân phận đó sao?” Thiền Thiền hỏi tiếp.
Tạ Tiểu Ngũ trả lời thẳng thắn: “Ừ. Hà Tuấn, là tên của cháu nội một vị lão thủ trưởng đã nghỉ hưu. Cậu ấy nửa năm trước qua đời vì bệnh, hộ khẩu vẫn chưa xóa. Sau này anh sẽ sống dưới thân phận đó.”
Thiền Thiền đau lòng v**t v* ngón út máy của anh: “Ồ, Tiểu Ngũ, anh đáng thương quá. Cả họ lẫn tên cũng không dùng được nữa. Vậy sau này anh theo họ em đi.”
“……” Tạ Tiểu Ngũ cạn lời.
Thiền Thiền lại cúi đầu, thành kính hôn nhẹ lên bàn tay trái của Tạ Tiểu Ngũ: “Tạ Tiểu Ngũ, bất kể anh mang thân phận gì, trông thế nào, là người ra sao… cho dù anh không còn tên nữa, chỉ cần là Tạ Tiểu Ngũ mà em biết là được.” Cô thật sự rất sợ. Sợ rằng nếu gặp lại anh, sẽ giống như những gì viết trong kịch, anh mất trí nhớ, không còn nhận ra cô nữa, hoặc là ngay từ đầu, chính cô đã nhận nhầm người.
Là anh, thật tốt.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ mỉm cười: “Đồ ngốc.”
Thiền Thiền trừng mắt nhìn anh: “Không được nói em như vậy, em không ngốc.”
Khóe môi Tạ Tiểu Ngũ khẽ cong lên.
Không ngốc chút nào.
Không ngốc mà trong lúc chẳng biết gì cả, vẫn ngây ngốc đợi anh suốt ba năm.
Không ngốc mà dù anh từng nói không thích cô, cô vẫn bất chấp tất cả.
Anh rất muốn nói với cô rằng, anh không xứng với tình cảm nồng nhiệt và thuần khiết ấy.
Nhưng giờ đây, anh lại ích kỷ muốn giữ cô lại bên mình, ôm trọn cô vào trong lòng.
Cho dù trước kia anh đã phụ lại sự yêu thích nóng bỏng và chân thành của cô, thì từ nay về sau, anh sẽ bù đắp lại tất cả.
Thiền Thiền nắm lấy tay trái của Tạ Tiểu Ngũ, tách các ngón tay anh ra rồi đan mười ngón tay mình vào tay anh. Cô tựa trong lòng anh một lúc, rồi lại ngẩng đầu nhìn anh, khẽ hỏi: “Tạ Tiểu Ngũ, ngoài những cái này ra, anh còn bị thương ở chỗ nào khác nữa không?”
“Không có.”
“Lời của anh không có chút độ đáng tin nào với em cả.” Cô không tin lấy một chữ, anh toàn lừa cô thôi.
“Thật sự là không có mà, lần này anh không có lừa em.” Tạ Tiểu Ngũ bất lực mà cười.
“Không được, em phải kiểm tra.” Hứa Thiền Thiền cau mày.
Tạ Tiểu Ngũ nhướng mày: “Em định kiểm tra thế nào?”
Thiền Thiền vươn tay cởi áo sơ mi của anh, dùng hành động nói cho anh biết.
Tạ Tiểu Ngũ liền nắm lấy đôi tay đang làm loạn của cô, giọng khàn khàn, ánh mắt càng sâu đắm hơn: “Tổ tông nhỏ ơi, bây giờ không được.”
“Vậy thì khi nào mới được? Buổi tối à?” Hứa Thiền Thiền nghiêm túc hỏi, cứ như vẫn chưa hiểu rõ tình hình vậy. Phản ứng trên cơ thể của Tạ Tiểu Ngũ, không chỉ đơn giản chỉ c** đ* ra để kiểm tra là xong đâu.
“……” Tạ Tiểu Ngũ day trán, làm dịu bớt cảm giác khó chịu của cơ thể, rồi hỏi cô: “Em đói chưa? Anh bảo người đưa ít đồ ăn tới cho em ăn nhé.”
“Còn anh?” Anh không ăn à?
“Anh phải quay về đội một lúc, báo cáo công việc.” Đáng ra phải báo cáo công việc từ trưa rồi, nào ngờ lại gặp bé con này ở cửa, làm lỡ mất mấy tiếng đồng hồ.
Thiền Thiền vốn đang hơi đói, bỗng nghe thấy Tạ Tiểu Ngũ nói muốn rời đi, liền không còn khẩu vị để ăn đồ ăn nữa, cô lắc đầu, túm lấy vạt tay áo của anh: “Em không đói, không muốn ăn, em muốn đi với anh.”
Tạ Tiểu Ngũ còn chưa kịp từ chối, cô đã lên tiếng trước: “Em không vào đâu, sẽ không làm phiền anh đâu, em ngồi trong xe đợi anh được không? Thật đó, Tạ Tiểu Ngũ, em đảm bảo mà, để em đi cùng anh nhé.”
Tạ Tiểu Ngũ nhìn cô gái vẫn còn đọng nước mắt trên hàng mi, bất lực nói: “Anh thật sự hết cách với em.” Anh đứng dậy, chống gậy, lấy từ trong tủ một chiếc áo phao dài khoác lên người cô, vừa làm vừa nói: “Bên ngoài trời lạnh thấu xương, em theo qua đó làm gì. Căn nhà này tuy không thoải mái như ở Lê Hải của em, nhưng ít ra cũng có máy sưởi, sẽ không lạnh quá đâu.”
“Em mới không để tâm mấy chuyện đó. Em không sợ lạnh đâu. Ba năm nay em đã đi qua rất nhiều nơi, gặp những con người và chuyện trước đây chưa từng biết đến, em sớm đã không còn là đóa hoa chỉ biết trốn trong nhà kính nữa.” Cô đã thay đổi rồi. Tuy không có niềm tin vĩ đại như Tiểu Ngũ, có thể đặt sinh tử ra ngoài, nhưng cô cũng không còn là người hoàn toàn chẳng hiểu nỗi khổ nhân gian. Sau này cô sẽ cố gắng giúp đỡ nhiều người hơn, cùng Tạ Tiểu Ngũ bảo vệ tín ngưỡng của anh: “Hehe, Tạ Tiểu Ngũ, để em làm cây gậy chống hình người cho anh nhé.” Vừa nói, Thiền Thiền tự giác chui vào dưới cánh tay anh, nép sát bên anh.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ cười một tiếng. Cô gái mềm mại đã chui vào khuỷu tay anh thế kia rồi, anh còn có thể không đồng ý sao?
Đến nơi, anh nói: “Đi vào cùng anh, đợi anh ở đại sảnh.”
Thiền Thiền lắc đầu.
Cô rất rõ đó là khu vực quân sự, cô sẽ không phá vỡ quy tắc đó.
Trước khi xuống xe, Tạ Tiểu Ngũ lại chỉnh lại chiếc áo phao trên người cô cho kín hơn: “Lát nữa nếu thấy lạnh thì cứ vào thẳng trong. Mấy chiến sĩ gác cổng sẽ không cản em đâu.”
Thiền Thiền chớp chớp mắt, không hiểu ý anh. Những chiến sĩ gác cổng kia nghiêm khắc như vậy, sao có thể không chặn cô lại chứ.
Tạ Tiểu Ngũ cúi đầu, ghé sát tai cô khẽ nói: “Sáng nay hai chúng ta làm ầm ĩ trước cổng như vậy, còn ai mà không nhận ra em nữa?”
“!!!” Hai má Hứa Thiền Thiền lập tức ửng đỏ. Vừa hay cô nhìn thấy người chiến sĩ ngồi ở ghế lái phía trước, bả vai đang rung lên vì cố nhịn cười. Cô xấu hổ cắn môi: “Biết rồi, anh mau vào đi.”
*
Tạ Tiểu Ngũ đã lập được nhất đẳng công. Những huân công ấy sẽ không thuộc về Tạ Nhất.
Chỉ thuộc về Hà Tuấn.
Tạ Tiểu Ngũ nói rành rọt, rõ từng chữ: “Quân công không phải là mục đích. Điều quan trọng nhất là trả lại cho biên giới và nhân dân sự bình yên, bảo đảm lợi ích và an toàn tính mạng của người dân, đó mới là mục tiêu và trách nhiệm của chúng tôi.”
Cấp trên vỗ nhẹ lên vai Tạ Tiểu Ngũ: “Đúng là một quân nhân xuất sắc, xứng đáng là con cháu nhà họ Tạ. Thật sự không định ở lại sao? Tiểu Ngũ à, thủ trưởng rất mong cậu có thể tiếp tục ở lại đây.”
“Ý tốt của thủ trưởng, Tiểu Ngũ xin ghi lòng. Là Tiểu Ngũ phụ sự bồi dưỡng và kỳ vọng của thủ trưởng cùng các lãnh đạo. Sau này, Tiểu Ngũ chỉ mong có thể ở bên gia đình.” Vừa nghĩ đến việc bà nội vì anh mà hao tổn sức khỏe đến mức suy sụp hoàn toàn, lại nhớ lời anh ba nói, nếu không phải chị dâu tư sinh được một đứa cháu nhỏ lanh lợi làm niềm vui cho bà, e rằng bà đã không trụ nổi từ lâu. Còn bà có thể ở bên họ thêm bao nhiêu thời gian nữa, tất cả vẫn là điều chưa biết.
Cấp trên dù tiếc người tài, dù không nỡ để anh rời đi, cũng hiểu rằng đồng chí Tạ Nhất đã cống hiến quá nhiều cho tập thể, đã đến lúc nên trở về với mái ấm riêng. Ông thở dài đầy tiếc nuối: “Vậy cũng tốt. Đồng chí Tạ Nhất, những năm qua vất vả rồi. Sau Tết, quyết định điều động sẽ được gửi về Lê Hải. Thay tôi gửi lời thăm hỏi bà cụ, nói giúp tôi một câu, những năm này, bà ấy thật sự đã vất vả rồi.”
Cấp trên đưa tay chỉ ra ngoài cửa kính. Một cô gái đang ngồi trên bậc thềm, đầu vùi giữa hai đầu gối, dường như đang ngẩn người nhìn thứ gì đó: “Đồng chí Tạ Nhất, người nhà này của cậu những năm qua thật sự chịu nhiều khổ cực. Nhìn là biết cô ấy dành tình cảm cho cậu sâu đậm thế nào. Những năm cậu không ở đây, cô ấy thường xuyên đến chỗ này ngồi chờ ngốc nghếch như vậy. Có lúc chúng tôi bắt gặp mà cũng thấy xót xa. Tình cảm ấy rất vĩ đại, không phải ai cũng làm được. Một cô gái tốt như vậy, đừng phụ lòng người ta. Sau này phải đối xử với cô ấy thật tốt.”
“Em hiểu rồi.” Tạ Tiểu Ngũ trịnh trọng gật đầu.
Một bóng đen phủ xuống trước mặt Thiền Thiền. Cô ngẩng đầu lên, gương mặt vì lạnh mà tím tái, nhưng vẫn nở một nụ cười khẽ, trong mắt lấp lánh ánh sáng: “Anh xong nhanh vậy sao?” Cô còn tưởng sẽ phải đợi rất lâu.
“Hứa Thiền Thiền, em ngốc à?” Từng chữ Tạ Tiểu Ngũ nói ra đều mang theo vẻ tức giận, nhưng ẩn sâu trong đó lại là nỗi xót xa nhiều hơn. Trời lạnh thế này, băng tuyết đầy trời, vậy mà cô lại ngồi ngoài này chờ anh, không cần mạng nữa sao?
Hứa Thiền Thiền không hiểu vì sao Tạ Tiểu Ngũ lại nổi giận, trong lòng lập tức tủi thân vô cùng. Cô chậm rãi đứng dậy, nhưng vì đã ngồi xổm quá lâu, chân tê dại đến mức không nhúc nhích nổi. Tạ Tiểu Ngũ vội đưa tay nắm lấy khuỷu tay cô, đỡ cô đứng lên. Vừa đứng vững, cô lại khẽ đẩy anh một cái, môi mím chặt, giọng nghèn nghẹn đầy ấm ức: “Em không cố ý chạy vào đâu. Ở trong xe, không nhìn thấy anh. Ở đây có thể nhìn thấy bóng của anh.” Bóng anh in trên cửa kính, chỉ cần nhìn thấy thôi cũng đủ khiến cô cảm nhận được sự chân thực. Cô sợ lắm… sợ tất cả chỉ là một giấc mơ.
Tạ Tiểu Ngũ đau lòng kéo cô vào lòng, ôm chặt thân thể nhỏ bé lạnh buốt ấy trong vòng tay mình như che chở cả thế giới cho cô. Khóe mắt anh ướt đi, giọng khàn đặc: “Anh ở ngay đây rồi, còn nhìn bóng làm gì nữa? Hứa Thiền Thiền, nói em là đồ ngốc, em còn không chịu nhận.”
Hứa Thiền Thiền ngẩn người. Cô ngốc chỗ nào chứ? Cô chỉ là chưa từng nghĩ nhiều đến vậy.
Tạ Tiểu Ngũ ôm lấy sau đầu cô, không nói thêm lời nào, cúi xuống hôn lên đôi môi lạnh buốt vì giá rét của cô.
Nụ hôn ấy mãnh liệt đến mức như muốn hòa tan cô vào tận xương máu mới chịu dừng lại.
Tuyết bay trắng trời, hai bóng người trong màn tuyết chồng lên nhau, quấn chặt lấy nhau mà hôn đến tận cùng.
