Trên xe, Hứa Thiền Thiền vòng hai tay ôm lấy cánh tay Tạ Tiểu Ngũ, tựa đầu lên vai anh, khóe môi cong cong. Cái lạnh buốt đến đau người lúc nãy ở ngoài trời đã bị cô quẳng ra sau đầu từ lâu.
“Dạo này em ở đâu?” Tạ Tiểu Ngũ hỏi.
Nụ cười trên môi Thiền Thiền khựng lại. Cô ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ căng lên nhìn anh, nghiêm túc nói: “Tạ Tiểu Ngũ, em muốn ở cùng anh. Anh đừng hòng đuổi em ra khách sạn.”
Viên cảnh vệ lái xe phía trước khẽ bật cười. Vị tiểu tẩu tử này gan thật đấy!
Thiền Thiền buột miệng nói ra, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, cũng chưa kịp để ý phía trước còn có người.
Đến khi hoàn hồn lại, cô mới nhận ra mình vừa nói toàn những lời táo bạo thế nào không biết, xấu hổ chết mất. Lập tức cụp đầu xuống, không dám nói thêm câu nào.
Tạ Tiểu Ngũ nhìn Thiền Thiền đang cúi gằm cái đầu nhỏ, vành tai còn ửng đỏ. Khóe môi anh cong lên, đưa tay xoa đầu cô: “Anh đâu có nói em phải ra khách sạn ở. Ý anh là nếu đã ra ngoài rồi thì tiện đường mang luôn đồ cá nhân của em về chỗ anh.”
Ra là vậy à… thế thì còn được. Ánh mắt vốn ảm đạm của Thiền Thiền lập tức sáng lấp lánh. Khóe môi cô nhếch lên thêm vài phần: “Ồ, đồ của em không nhiều đâu.” Lúc đó cô nhìn thấy bóng dáng Tạ Tiểu Ngũ chỉ lướt qua trong đoạn video, liền lập tức đuổi theo tới đây, chẳng kịp mang theo gì. Sang bên này cô chỉ mua hai bộ đồ mùa đông, còn đồ dùng vệ sinh thì dùng của khách sạn cung cấp.
Thiền Thiền báo địa chỉ khách sạn, Tạ Tiểu Ngũ cùng cô lên phòng thu dọn đồ.
Thiền Thiền loáng cái đã gom xong đồ cá nhân của mình, chỉ một túi hàng hiệu là xong xuôi.
Cô bỏ bàn chải đánh răng vào túi, nháy mắt với Tạ Tiểu Ngũ: “Đồ vệ sinh của khách sạn em không mang đâu, em dùng của anh.”
Tạ Tiểu Ngũ nhìn đống đồ ít ỏi của cô, cái này mà gọi là ‘không nhiều’ sao? Rõ ràng là gần như chẳng có gì.
Anh khẽ nhíu mày: “Em ra ngoài mà không mang theo hành lý gì à?” Anh nhớ rất rõ, con nhóc này trước giờ vốn cầu kỳ lắm. Mỗi lần đi chơi là bày ra như dọn nhà, ít nhất cũng phải hai cái vali lớn. Ga giường khách sạn thì nhất quyết không ngủ. Bác Hứa lại không yên tâm, sợ cô ra ngoài không tự lo được cho mình, lần nào cũng cho người hầu trong nhà đi theo chăm lo ăn uống sinh hoạt cho cô.
Huống chi, đến cả đồ vệ sinh cũng dùng loại rẻ tiền của khách sạn, điều này hoàn toàn không giống phong cách của Hứa Thiền Thiền chút nào. Tim Tạ Tiểu Ngũ như bị vật cùn kéo mạnh, một cơn đau âm ỉ khó tả lan ra.
Thiền Thiền lại chẳng để tâm: “Có gì lạ đâu chứ. Ra ngoài mà, càng ít đồ càng tiện.” Cô giục anh: “Đi thôi đi thôi, còn không mau qua đây vịn vào cây gậy hình người của anh?”
Tạ Tiểu Ngũ chăm chú nhìn cô gái trước mặt với đôi mày cong cong, ánh mắt dịu dàng.
Anh chậm rãi bước tới trước mặt cô: “Một tuần trước em đến đây bằng cách nào? Không chuẩn bị gì cả, cứ thế chạy tới cái nơi băng tuyết thế này sao?”
Đối diện với chuỗi câu hỏi dồn dập của Tạ Tiểu Ngũ, Hứa Thiền Thiền bỗng dưng thấy chột dạ.
“Hứa Thiền Thiền, không được nói dối.” Giọng Tạ Tiểu Ngũ trở nên cứng rắn.
“Dữ cái gì mà dữ.” Thiền Thiền lẩm bẩm nhỏ.
Anh từng dữ với cô bao giờ chứ? Bao nhiêu năm nay, lần nào chẳng là cô bám theo anh lải nhải không ngừng.
Giọng Tạ Tiểu Ngũ dịu lại đôi chút: “Đừng hòng đánh trống lảng. Mau nói.”
Thiền Thiền hừ hừ: “Nói thì nói. Nhưng nói trước nhé, em nói rồi anh không được giận, không được mắng em.”
“……” Rốt cuộc anh đã từng mắng cô bao giờ đâu?
Hứa Thiền Thiền đưa túi cho Tạ Tiểu Ngũ, còn mình thì làm “cây gậy hình người” cho anh, nắm lấy bàn tay anh đặt trên vai mình. Vừa dìu anh đi ra khỏi phòng khách sạn, cô vừa nói: “Em nhìn thấy bóng dáng anh trong một đoạn video áp giải mấy tên cuồng đồ.”
Tạ Tiểu Ngũ sầm mặt lại: “Hứa Thiền Thiền, chỉ vì một bóng người trong video còn chưa chắc chắn mà em đã bất chấp tất cả chạy ra biên giới? Em bảo anh phải nói em thế nào đây?” Một cô gái như cô cứ thế chạy lung tung, rốt cuộc có từng nghĩ đến an toàn của bản thân chưa?
“Tạ Tiểu Ngũ, anh lại dữ với em.” Thiền Thiền nhăn mặt.
“……” Anh dữ với cô khi nào chứ? Chỉ là lo lắng, là sợ nghĩ lại mà còn rùng mình. Anh khẽ thở dài: “Lỡ như người trong video không phải anh thì sao? Em định làm thế nào?” Chắc chắn sẽ rất thất vọng… sẽ khóc nữa.
Thiền Thiền cười hì hì: “Làm gì có ‘lỡ như’. Chẳng phải đã bị em bắt được rồi sao? Sự thật chứng minh trực giác của em đúng, chính là anh.” Cô sẽ không nhận nhầm anh đâu. Dù trong hoàn cảnh nào, cô cũng sẽ không bao giờ nhận nhầm anh.
“……” Đối diện với cô gái ngốc nghếch như vậy, Tạ Tiểu Ngũ vừa bất lực vừa xót xa. “Sau này không được như thế nữa, biết chưa? Dù xảy ra chuyện gì cũng phải đặt bản thân lên hàng đầu.”
“Ồ, chỉ cần anh đừng dọa em là được. Tạ Tiểu Ngũ, đừng như vậy nữa.” Cô thật sự đã sợ rồi.
Bàn tay đang đặt trên vai Thiền Thiền của Tạ Tiểu Ngũ khẽ siết lại, đổi thành nắm lấy tay cô: “Ừ. Sẽ không dọa em nữa.”
Ngốc thật.
Chỗ nào cũng dám xông vào, làm việc chẳng nghĩ đến hậu quả, con nhóc liều lĩnh ấy.
Anh nào dám dọa cô chứ.
*
Thiền Thiền và Tiểu Ngũ vừa về đến chỗ ở chưa được bao lâu thì cảnh vệ đã mang tới một bộ đồ vệ sinh và đồ chăm sóc da hằng ngày.
Thiền Thiền ngồi xuống lục lọi thùng giấy xem thử. Những món đồ bên trong được xếp ngay ngắn như đang đứng nghiêm phân loại rõ ràng, hàng lối thẳng tắp.
Cô thầm cảm thán, đúng là quân nhân. Ngay cả mấy thứ đồ sinh hoạt thường ngày vào tay họ cũng như từng được huấn luyện quân sự chuyên nghiệp vậy, chỉnh tề đồng loạt.
Toàn bộ đều là đồ dành cho phụ nữ.
Là… chuẩn bị cho cô sao?
Hứa Thiền Thiền quay đầu nhìn Tạ Tiểu Ngũ, đôi mắt long lanh chớp chớp đầy vui mừng.
Tạ Tiểu Ngũ ngồi trên sofa, hất cằm về phía cô: “Biên giới không giống những nơi khác. Thương hiệu em thường dùng tạm thời không kiếm được. Nhưng mấy thứ này thế nào cũng tốt hơn loại rẻ tiền của khách sạn nhiều.”
Thiền Thiền ngồi xuống bên cạnh anh, nghiêm túc nói: “Em đâu có yếu đuối đến thế. Tạ Tiểu Ngũ, anh không cần phải cố ý lo những chuyện này.” Hơn ba năm ở bên ngoài, cô đã trải qua đủ kiểu ngày tháng. Vài ngày không rửa mặt, không rửa chân là chuyện quá bình thường.
Tạ Tiểu Ngũ đưa tay véo nhẹ gò má bị gió lạnh thổi đến hơi ráp của cô: “Ừ, đúng là không còn yếu đuối như trước nữa. Cho nên, tiểu gia đây nhất định phải tìm lại sự kiêu kỳ vốn nên có của tổ tông nhỏ nhà mình.” Cô vốn phải là con nhóc kiêu kiêu, lanh lợi tinh quái, chứ không phải bộ dạng gầy gò hốc hác, ủ rũ như bây giờ.
Thiền Thiền bĩu môi: “Trước đây chẳng phải anh nói ghét nhất dáng vẻ kiêu kiêu của em sao?” Mấy năm nay cô vẫn luôn cố gắng thay đổi.
Tạ Tiểu Ngũ bật cười: “Anh chỉ trêu em thôi, vậy mà em cũng tin à?”
Thiền Thiền khoanh tay trước ngực, chu môi hừ một tiếng: “Hừ, có gì vui đâu chứ. Làm em buồn suốt một thời gian dài.”
Tạ Tiểu Ngũ nhìn ánh sáng trong đáy mắt cô gái trước mặt dần dần nhạt đi. Anh đưa tay xoa đầu cô, khẽ nói lời xin lỗi: “Con nhóc ngốc, xin lỗi em. Trước đây là anh tự cho mình là đúng, không nghĩ đến cảm nhận của em.”
Tạ Tiểu Ngũ xin lỗi, từ nhỏ đến lớn hiếm khi nghe được câu này từ anh. Chủ yếu là vì con người anh quá ngông nghênh, muốn anh mở miệng nhận sai vốn đã chẳng dễ dàng.
“Thôi được, nể tình anh đã xin lỗi, em tha cho anh đấy. Sau này không được nói em như thế nữa, biết chưa?”
Tạ Tiểu Ngũ nheo mắt nhìn Thiền Thiền đang cười tươi rói, khóe môi khẽ cong lên. Rồi anh nhướng mày: “Còn tùy tâm trạng.”
“!!!” Hứa Thiền Thiền tức đến phồng má: “Tạ Tiểu Ngũ, sao anh tự cao tự đại thế hả! Anh nói một câu ‘không vậy nữa đâu, anh đảm bảo, sau này cái gì cũng nghe theo tiểu tổ tông Thiền Thiền’ không được à? Dỗ em một câu thôi cũng không được sao?”
Tạ Tiểu Ngũ không nói gì, chỉ thấy nụ cười nơi khóe môi anh càng lúc càng sâu.
Hứa Thiền Thiền vừa tức vừa bực: “Anh còn cười nữa! Mau nói một câu dễ nghe dỗ em đi, không thì bổn tiểu thư thật sự giận đấy!”
“Không nói.” Tạ Tiểu Ngũ cười đáp.
Người gì mà quá đáng! Không nói thì thôi, còn làm như mình rất có lý nữa chứ: “Tạ Tiểu Ngũ, em thấy anh đúng là thiếu đòn.” Nói xong, Thiền Thiền chộp lấy một chiếc gối ôm ném thẳng về phía anh.
Tạ Tiểu Ngũ nhanh nhẹn đón lấy chiếc gối, đặt sang một bên: “Em không thấy mỗi lần em giận lên, giống như một con mèo hoang nhỏ xù lông, giơ móng vuốt ra cào loạn, rất thú vị sao?” Mỗi lần nhìn cô nổi giận, trong lòng anh lại có một niềm vui khó tả.
Đây là lời gì thế hả! Quá đáng thật rồi: “Tạ Tiểu Ngũ, anh đúng là đồ khốn mà! Lấy em ra làm trò vui! Em không thèm nói chuyện với anh nữa.” Thiền Thiền chu môi, khoanh tay trước ngực, quay phắt đầu sang một bên, chỉ để lại cho anh một cái gáy nhỏ tròn tròn.
Tạ Tiểu Ngũ nhích người lại gần Thiền Thiền hơn một chút, đưa tay giữ lấy đầu cô, khiến cô buộc phải đối diện với anh. Trong đôi mắt ngày càng sâu thẳm của anh, quấn quýt một tầng tình ý đậm đặc.
Thiền Thiền vừa rồi còn đang giận dỗi, vậy mà dưới ánh nhìn mập mờ đầy mê hoặc ấy của Tạ Tiểu Ngũ, từng chút một chìm vào đó. Tim cô đập thình thịch như trống dồn, nào còn nhớ nổi mình đang giận gì nữa. Trong đáy mắt cô, bất giác lan ra một tia rung động dịu dàng.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ áp đôi môi ấm nóng của mình lên môi Thiền Thiền. Hai tay đang khoanh trước ngực của cô chậm rãi buông xuống. Anh giữ lấy đôi tay ấy, đặt lên vai mình.
Dần dần, dưới từng đợt áp sát đầy mạnh mẽ của anh, Hứa Thiền Thiền không chống đỡ nổi nữa, khẽ hé môi, để mặc anh tiến sâu hơn vào nụ hôn nồng nhiệt ấy.
Đúng lúc hai người đang hôn nhau đến mức khó rời, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa của cảnh vệ.
Thiền Thiền chợt tỉnh táo lại, vội vàng đẩy Tạ Tiểu Ngũ một cái.
Tạ Tiểu Ngũ hoàn toàn không đề phòng, bị cô đẩy nghiêng về một góc sofa, suýt nữa thì ngã xuống đất.
Trong đáy mắt Thiền Thiền thoáng qua một tia lo lắng. Nhưng khi thấy dáng vẻ có phần chật vật của anh, nỗi lo ấy nhanh chóng hóa thành một nụ cười.
Ánh mắt còn vương tình ý của Tạ Tiểu Ngũ dần trở lại bình thường dưới nụ cười tinh nghịch của Hứa Thiền Thiền. Anh bất lực mà đầy cưng chiều liếc cô một cái, điều chỉnh lại nhịp thở rồi lên tiếng: “Mời vào.”
Lần này, cảnh vệ mang đến quần áo, có cả bộ đồ ngủ lông mềm và dép bông xù.
Thiền Thiền khẽ cắn cắn đôi môi còn hơi sưng, hỏi: “Anh mua nhiều quần áo thế làm gì?” Lại còn đều là của cô nữa.
Tạ Tiểu Ngũ nói: “Anh còn vài thủ tục bàn giao phải làm. Chúng ta còn phải ở đây thêm mười ngày nửa tháng nữa, hai bộ quần áo của em sao mà đủ mặc.”
“Ồ.” Hì hì, cái tên tự cao tự đại Tạ Tiểu Ngũ ấy… hóa ra cũng khá chu đáo.
Thiền Thiền ôm quần áo đi về phía phòng ngủ chính. Đến cửa phòng, cô khựng lại, quay đầu nhìn Tạ Tiểu Ngũ đang ngồi trên sofa.
Tạ Tiểu Ngũ ngồi thoải mái trên ghế, thấy ánh mắt dò hỏi của cô thì nhướng mày: “Chỉ có một phòng ngủ, em còn định để ở đâu?”
Hiểu rồi!
Thiền Thiền mày mắt cong cong, vui vẻ rạng rỡ bước vào phòng ngủ chính.
Phòng ngủ của Tạ Tiểu Ngũ không lớn, tủ quần áo cũng không rộng. Một bên anh treo quần áo thường ngày, bên kia là đồ ngủ của anh. Thiền Thiền lần lượt sắp xếp quần áo của mình vào. Đồ mặc thường ngày của cô treo sát cạnh đồ thường ngày của anh. Quần áo của cô và của Tạ Tiểu Ngũ tạo thành sự đối lập rõ rệt, đặc biệt là hai bộ đồ ngủ lông mềm của cô đặt cạnh những bộ pijama màu đen và xanh đậm của anh, toát lên một cảm giác mập mờ khó tả.
Trông chẳng khác gì hai người yêu đang sống chung.
Chuyện như thế này, trước đây cô nghĩ cũng không dám nghĩ. Nếu ba năm trước không xảy ra chuyện đó, khi ấy cô từng cho rằng đời này giữa cô và Tạ Tiểu Ngũ là điều không thể.
Chưa bao giờ cô ngờ sẽ có một ngày là khung cảnh như bây giờ, cô lại có cơ hội ở bên anh.
Thiền Thiền khẽ bật cười, tiếng cười nho nhỏ, như một chú sóc con đang lén lút gặm hạt, vừa vui vẻ vừa ngọt ngào.
*
Buổi tối, chiến hữu của Tạ Tiểu Ngũ tới.
Họ đồng loạt chào cô: “Chào chị dâu năm!”
“……” Hứa Thiền Thiền bị màn chào hỏi và động tác chào nghiêm chỉnh tề ấy làm cho có chút luống cuống. Cô vội vã vẫy tay: “Chào… chào mọi người.” Rồi cô khẽ cắn môi, nói với Tạ Tiểu Ngũ: “Em vào phòng sắp xếp đồ một chút.”
Hứa Thiền Thiền gần như ‘chạy trốn’ vào phòng ngủ.
Cửa phòng vừa đóng lại, cô tựa lưng vào sau cánh cửa, hít sâu một hơi.
Chiến hữu của Tạ Tiểu Ngũ gọi cô là ‘chị dâu năm’… mà anh lại không hề phản đối. Vậy có phải là anh đã gián tiếp thừa nhận mối quan hệ của hai người rồi không? Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim cô lại bắt đầu đập loạn nhịp.
Một chiến hữu trong số đó cười hì hì nói: “Anh năm, đây chính là người mà trước kia anh ngày nhớ đêm mong đó hả? Em hiểu rồi nhé! Hồi trước cái chuỗi vòng bằng đá obsidian anh đeo trên tay, không cho ai chạm vào, trên đó còn có cái thẻ bình an xấu xấu mà dễ thương, có phải quà của chị dâu nhỏ tặng anh không?”
“Xấu chỗ nào chứ?” Rõ ràng là rất đáng yêu mà. Lần đầu con nhóc ấy thêu, làm được như vậy đã là giỏi lắm rồi.
“Vâng vâng vâng, trong mắt người yêu thành Tây Thi, không xấu không xấu, đẹp lắm!”
“Anh năm phải trân trọng chị dâu nhỏ đó nhé. Anh em bọn em còn chờ uống rượu mừng của anh với chị daau nhỏ đấy.”
Tạ Tiểu Ngũ tâm trạng khá tốt: “Bớt nói nhảm đi. Không trực ban thì mau về ngủ!”
“Hihi, hiểu hiểu hiểu! Anh em tuyệt đối không quấy rầy chuyện tốt của anh với chị dâu nhỏ đâu.”
Khi Tạ Tiểu Ngũ bước vào phòng ngủ, trong phòng không bật đèn lớn, chỉ có một chiếc đèn bàn nhỏ trên tủ đầu giường đang tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
Trong không gian còn phảng phất hương sữa tắm đặc trưng sau khi con gái vừa tắm xong, thoang thoảng ngọt ngào, khiến lòng người dễ xao động.
Tạ Tiểu Ngũ khẽ lắc đầu, gạt đi những ý nghĩ không đứng đắn vừa thoáng qua trong đầu.
Anh nhìn về phía giường. Cô gái trên giường quấn chặt mình trong chăn. Khi nghe tiếng anh mở cửa bước vào, một cái đầu nhỏ mới từ trong chăn ló ra, để lộ đôi mắt long lanh như hai quả nho nhìn anh.
Cơ thể nhỏ bé trong chăn còn hơi run run.
Chân phải của Tạ Tiểu Ngũ vẫn chưa thể đi lại hoàn toàn bình thường. Anh chậm rãi bước đến bên giường, hỏi cô: “Có phải lạnh lắm không?” Giường trong phòng anh là loại giường sắt đơn, chăn đệm theo tiêu chuẩn quân đội, không dày. Với anh thì vừa đủ. Nhưng với cô gái vốn quen ngủ trên giường lớn mềm mại, có lẽ chẳng khác nào nằm trên sàn nhà.
“Có một chút thôi, cũng ổn.” Trong phòng có sưởi. Cô từ nhỏ sống ở Lê Hải bốn mùa như xuân, nơi này còn lạnh hơn cả Tứ Cửu Thành. Phản ứng cao nguyên cô còn chịu được, nhưng kiểu băng tuyết giá rét thế này thì vẫn chưa quen nổi.
Tạ Tiểu Ngũ nhìn cô gái vừa đáng thương vừa ngốc nghếch ấy: “Nói em ngốc, em lại không chịu nhận. Trong tủ có chăn sạch, sao không lấy ra đắp thêm? Cứ thế mà chịu rét.” Vừa nói, anh vừa mở tủ, ôm chăn ra quấn kín quanh người Thiền Thiền. Một lát sau anh hỏi: “Ấm hơn chút chưa?”
Thiền Thiền gật đầu: “Ừm, đỡ hơn rồi.” Lúc này cô mới thật sự cảm nhận được cảm giác được đắp chăn ấm áp.
Tạ Tiểu Ngũ xoa nhẹ đầu cô, giọng dịu xuống: “Vậy là tốt rồi. Ngủ đi.”
Thiền Thiền đưa một cánh tay mảnh khảnh ra, nắm lấy ngón tay anh: “Tạ Tiểu Ngũ, anh đi đâu? Anh không ngủ ở đây sao?”
Tạ Tiểu Ngũ khẽ động cổ họng: “Ừ, anh ngủ ngoài phòng khách. Có chuyện gì thì gọi anh.”
Thiền Thiền siết chặt lấy ngón tay anh, lắc đầu từ chối, giọng nũng nịu đầy đáng thương: “Không mà… rm sợ lạnh lắm. Đừng đi được không? Em nhỏ xíu thế này, chiếm của anh bao nhiêu chỗ đâu. Thật đó.”
Tạ Tiểu Ngũ quay đầu nhìn cô gái mềm mại đang cầu xin mình với vẻ tội nghiệp. Cổ họng anh khẽ cuộn lại, những ý nghĩ rối ren không đứng đắn trong đầu lại bắt đầu trào lên từng đợt.
Anh có chút không nhấc nổi bước chân.
Lý trí nói với anh rằng phải giữ mình.
Anh cố nhích bước, định rời đi, thì phía sau vang lên giọng cô gái lẫn chút nghẹn ngào: “Không được đi. Tạ Tiểu Ngũ, em không cho anh đi. Em sợ lạnh lắm… sẽ lạnh chết mất.”
“……” Tạ Tiểu Ngũ hít sâu một hơi, giọng khàn xuống, thấp thấp đáp lại: “Anh đi tắm.”
Hứa Thiền Thiền nhìn chằm chằm Tạ Tiểu Ngũ một lúc lâu, xác định anh không lừa mình, mới chậm rãi buông tay. Mọi cảm xúc đều viết rõ trên gương mặt nhỏ ấy, lúc này vui đến mức nào thì hiện hết lên mặt bấy nhiêu, cười rạng rỡ.
Tạ Tiểu Ngũ tắm xong bước ra, vừa nằm xuống cạnh cô, còn chưa kịp kéo chăn lên thì Thiền Thiền đã như bạch tuộc quấn chặt lấy anh.
Cơ thể Tạ Tiểu Ngũ lập tức cứng đờ như thép. Anh cứng cổ nói: “Không phải em sợ lạnh à? Người anh không lạnh sao?” Vừa tắm xong, trên người anh còn mang theo một chút hơi mát.
“Lạnh chứ, nên em ủ ấm cho anh đây.” Thiền Thiền cười hì hì, ánh mắt ngây thơ trong trẻo.
Tạ Tiểu Ngũ lập tức có cảm giác một luồng tà hỏa không biết phát tiết vào đâu.
Khoảng cách quá gần. Sữa tắm của cô là mùi sữa bò, ngọt ngào thoang thoảng.
Đây là lần đầu tiên anh gần gũi một cô gái đến vậy.
Mềm mại như viên kẹo bông đặt sát bên môi, vừa mềm vừa ngọt.
Nếm thử một chút chắc sẽ rất ngon.
Tạ Tiểu Ngũ bị chính ý nghĩ đen tối của mình làm cho giật mình. Cho dù sau này có ở bên nhau cũng không phải là bây giờ, không phải ở nơi này.
Vậy mà cô gái trong lòng còn cố tình như vô ý trêu chọc anh: “Tạ Tiểu Ngũ, em lạnh quá em muốn ngủ trên người anh.”
“!!!” Cơ thể Tạ Tiểu Ngũ lập tức căng cứng đến mức như sắp bùng nổ. Bao năm nay anh vẫn luôn nghĩ Hứa Thiền Thiền là do ông trời phái xuống để hành hạ mình. Giờ khắc này, anh càng chắc chắn hơn, tổ tông nhỏ này không chỉ đến để hành anh, mà là đến để lấy mạng anh.
Yết hầu anh trượt lên trượt xuống mấy lần, cuối cùng mới ép ra được một câu: “Đừng quậy nữa, ngủ sớm đi.”
Cô gái vẫn cố chấp: “Không, em muốn ngủ trên người anh cơ. Giường cứng quá, ngủ không thoải mái.”
Trong ánh đèn mờ nhạt, đôi mắt cô long lanh như nước. Dường như chỉ cần anh không đồng ý, giây sau cô có thể bật khóc ngay lập tức.
“Ừ.” Tạ Tiểu Ngũ khàn giọng đáp.
Cô gái lập tức cười tươi như hoa, mượn lực từ cánh tay anh, cả người thuận lợi trèo lên nằm sấp trên người anh: “Tạ Tiểu Ngũ, em sẽ không đè lên chỗ xương bên cẳng chân phải của anh đâu, cũng không đụng vào đâu. Em sẽ cẩn thận mà.”
“……” Tạ Tiểu Ngũ.
“Tạ Tiểu Ngũ, người anh ấm quá, như một cục lửa vậy. Em ấm thật rồi.”
“……” Tạ Tiểu Ngũ bỗng siết lấy eo cô, ánh mắt căng lại: “Tổ tông nhỏ, ngoan một chút!” Cứ lăn qua lăn lại thế này, không chừng anh sẽ làm ra chuyện gì đó không quân tử mất.
“Tạ Tiểu Ngũ, người anh cứng như đá ấy. Chọc em khó chịu quá.”
Câu nói cuối cùng của Hứa Thiền Thiền giống như một mồi lửa châm ngòi chí mạng.
Tạ Tiểu Ngũ hô hấp khựng lại, xoay người đè cô xuống dưới, giữ chặt hai cổ tay cô, nâng lên quá đỉnh đầu. Ánh mắt anh đục ngầu, dày đặc cảm xúc bị dồn nén.
Hứa Thiền Thiền nhìn người đàn ông phía trên mình, khẽ mím môi, gọi nhỏ: “Tạ Tiểu Ngũ…” Giọng cô ươn ướt như ánh mắt cô lúc này. Gương mặt ửng hồng, đôi môi đỏ mọng đến mức quá đỗi mê người, từ trên xuống dưới đều toát ra vẻ quyến rũ vô thức.
“Ừ…” Cổ họng Tạ Tiểu Ngũ siết chặt, khàn giọng đáp.
“Có muốn ‘làm’ không?” Cô gái mềm mại ấy mở to đôi mắt long lanh, vừa ngây thơ vừa đầy mê hoặc.
Tạ Tiểu Ngũ hít sâu một hơi. Cơ thể vốn đã căng cứng nay như muốn nổ tung, đau đến mức từng thớ cơ đều siết lại.
