Ánh mắt của Lục Tầm Chi dừng lại trên gương mặt Kỷ Hà, ra hiệu cho cô vào phòng.
Bên trong có phòng tắm riêng và ban công lớn, tông màu đen trắng xám, đúng với phong cách lạnh nhạt mà cô tưởng tượng. Đồ đạc trong phòng không nhiều, cũng chẳng hề bừa bộn như phòng Kỷ Thuật, mọi thứ đều ngăn nắp, ngay cả chăn ga cũng được trải phẳng phiu không một nếp nhăn.
Kỷ Hà nhìn thấy chiếc vali của mình, là do tài xế nhà họ Lục mang đến từ hôm qua.
“Ông nội nói gì với em thế?” Lục Tầm Chi phía sau bất chợt lên tiếng.
Kỷ Hà đầu đáp: “Không nói gì cả, chỉ bảo chúng ta nghỉ ngơi sớm.”
Lục Tầm Chi khẽ cười, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Hà: “Em hiểu chuyện như vậy, ông không khen em mấy câu à?”
Ý trêu chọc trong lời nói ấy, Kỷ Hà nghe ra ngay.
Cô cắn môi, liếc anh một cái, ánh mắt mang theo chút giận dỗi: “Quả nhiên, đàn ông đạt được rồi thì không biết trân trọng nữa.”
Lục Tầm Chi: “?”
Kỷ Hà làm bộ dỗi xong thì không để ý đến anh nữa, ngồi xổm xuống đặt ngang vali, tự mình bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
Tủ quần áo ở đây rất lớn, một cánh cửa tủ mở ra, bên trong trống không, chắc là để dành cho cô.
Cô mang theo không nhiều đồ, mấy chiếc váy đắt tiền là do mẹ mua, còn lại là vài bộ đồ công sở thường mặc đi làm, một túi trang điểm, một chiếc laptop và vài cuốn sách hay dùng, những thứ còn lại để mai chuyển tiếp.
Lục Tầm Chi đi tới, cúi đầu nhìn mái tóc đen của cô: “Phòng làm việc anh đã dọn sẵn rồi, lúc nào cũng có thể dùng.”
Kỷ Hà kéo khóa vali trống lại, đứng dậy gật đầu: “Ừ.”
Cô không muốn nói cảm ơn, như vậy sẽ thấy xa cách quá.
“Trong tủ lạnh ở dưới bếp có gì không?” Kỷ Hà hỏi.
Lục Tầm Chi không trả lời mà hỏi lại: “Em đói à?”
Thực ra hôm nay anh cũng chưa ăn được mấy, vốn định rủ cô ra ngoài ăn chút món Quảng nhẹ nhàng ở nhà hàng Lạc Quyền.
Nhưng Kỷ Hà vẫn còn no, lúc ăn cơm ngồi cạnh bà ngoại, bát cơm của cô bị chất đầy thức ăn như một ngọn núi nhỏ.
Kỷ Hà nghiêm túc nói: “Anh vừa uống rượu mà, để em làm chút gì giải rượu cho anh.”
Lục Tầm Chi nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, một lúc sau mới đi tới ngồi xuống ghế sofa, khóe môi khẽ cong: “Anh không cần mấy thứ đó, nhưng nếu em không mệt, muốn làm thì cứ làm đi, anh sẽ ăn.”
Kỷ Hà mỉm cười với anh: “Vậy anh đợi em, xong ngay thôi.”
Trong tủ lạnh thật sự có đủ mọi thứ, nguyên liệu lại rất tươi mới, Kỷ Hà cảm thấy tầng ba này hoàn toàn có thể gọi là một ngôi nhà, mọi thứ đều đầy đủ, tiện nghi.
Cô đang thái cà chua thì chợt nhớ tới Đại Bạch và Đại Quất, vội lau khô tay, mở điện thoại kiểm tra camera giám sát. Không thấy hai bóng dáng mũm mĩm đâu, cô lướt màn hình vài lần, cuối cùng cũng thấy chúng nằm trên ghế treo ngoài ban công, lúc này mới yên tâm, tiếp tục công việc.
Bưng bát canh giải rượu từ bếp ra, cô nghe thấy dưới lầu có tiếng động, tò mò đi tới lan can nhìn xuống, hóa ra là Lục Diên Chi và Lục Phỉ Phỉ đang đẩy ông nội từ phòng trà ra ngoài.
Cô không nhìn lâu, quay vào phòng ngủ.
Lục Tầm Chi đứng ngoài ban công hút thuốc, nghe tiếng cửa mở thì chậm rãi quay lại, ánh mắt dừng trên gương mặt cô đang ửng hồng dưới ánh đèn dịu nhẹ.
“Xong rồi, có thể uống được rồi.”
Anh dập điếu thuốc còn chưa hút được mấy hơi, sải bước đi vào trong.
Nhìn Lục Tầm Chi chậm rãi uống từng ngụm một, cho đến khi bát canh cạn sạch, dù anh không nói một lời cảm nhận nào, nhưng trong lòng Kỷ Hà đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Cô ngồi ở đầu bên kia của chiếc bàn dài, chống cằm công khai ngắm nhìn anh. Chiếc bàn này đặc biệt dài, ước chừng khoảng hai mét, nhưng đặt trong phòng lại không hề lạc lõng.
Lục Tầm Chi trước giờ sống một mình quen rồi, uống nhiều rượu cũng chỉ lăn ra ngủ, chưa từng có ai nấu canh giải rượu cho anh. Hồi còn trẻ, anh luôn cảm thấy mấy thứ đó thật kiểu cách.
Anh đặt bát xuống bàn, ngẩng đầu nhìn người con gái đôi mắt sáng trong phía đối diện, khẽ nói: “Hôm nay vất vả rồi.”
Kỷ Hà đứng dậy đi tới, dừng lại bên cạnh Lục Tầm Chi: “Trong nồi vẫn còn, anh muốn uống nữa không? Nếu muốn em múc cho.”
Lục Tầm Chi cũng đứng lên: “Không cần đâu, em đi rửa mặt rồi nghỉ ngơi đi, bát để anh mang ra ngoài, sáng mai sẽ có dì giúp việc rửa.”
“Chỉ có chút đồ thôi, không phiền dì ấy đâu mà?” Kỷ Hà vừa nói vừa đi theo anh ra ngoài.
Lục Tầm Chi mở cửa, để cô đi trước, ánh mắt lướt qua vành tai đeo khuyên ngọc trai của cô: “Em muốn dì ấy làm việc qua loa à?”
Kỷ Hà cúi đầu cười, không đáp.
Bếp cũng không bừa bộn, Kỷ Hà vốn quen vừa nấu vừa dọn, nên giờ chỉ còn bát trong tay Lục Tầm Chi và nồi canh là cần rửa.
“Tai em này” Lục Tầm Chi bất ngờ quay đầu lại, Kỷ Hà ngạc nhiên “A” một tiếng.
“Bị sưng to .” Anh nói tiếp.
Lúc đầu Kỷ Hà còn thấy khó hiểu, sau đó mới dần cảm thấy có gì đó không ổn. Cô rửa tay qua nước, rồi lấy khăn giấy sạch lau khô, đưa tay lên sờ d** tai, chạm phải một cục nhỏ sưng lên, lập tức hít vào một hơi lạnh.
Lục Tầm Chi hơi nhíu mày, ném bát vào bồn rửa, đưa tay nắm lấy tay Kỷ Hà đang sờ tai: “Đã sưng rồi còn chạm vào, trong phòng có hộp thuốc, đi khử trùng đi.”
Vừa nói, anh đã kéo cô về phòng.
Kỷ Hà đứng trong phòng tắm, cẩn thận tháo khuyên tai trước gương, rồi dùng tăm bông sát trùng bôi đều lên d** tai.
Cô liếc nhìn người đàn ông đang ung dung dựa vào khung cửa: “Sưng từ khi nào vậy, em không hề nhận ra.”
Lục Tầm Chi ngước mắt: “Lúc em nhìn chằm chằm anh ăn cơm.”
“Em có nhìn chằm chằm anh đâu,” Kỷ Hà đỏ mặt cãi lại, “Chỉ là sợ anh bị bỏng thôi mà.”
Lục Tầm Chi không đáp, thu lại ánh mắt, chỉ nhàn nhạt nói: “Nghỉ sớm đi, nếu mai vẫn chưa hết sưng thì anh đưa em đi bệnh viện.”
Nói xong anh quay người đi về phòng ngủ, lấy một bộ quần áo sạch trong tủ, gấp chiếc MacBook trên giường lại rồi mang ra khỏi phòng chính.
Lúc này Kỷ Hà hoàn toàn không nhận ra ý tứ trong lời anh, cô xử lý xong tai, cẩn thận sát trùng khuyên tai rồi cất vào hộp.
Ra khỏi phòng tắm không thấy Lục Tầm Chi đâu, thấy cả chiếc máy tính vốn đặt ở đầu giường đã biến mất, cô nghĩ anh sang phòng làm việc nên không nghĩ .
Bây giờ cũng đã khá muộn, để nguyên lớp trang điểm trên mặt lâu như vậy, chắc chắn ngày mai sẽ nổi mụn, Kỷ Hà vội lấy đồ tẩy trang ra làm sạch mặt. Khi tẩy trang mắt, cô chợt nhớ ra một chuyện.
Nếu mang Đại Bạch và Đại Quất đến đây thì nên để ở đâu, để ngoài phòng khách chắc chắn không ổn, có quá nhiều yếu tố không an toàn.
Suy đi tính lại, cô vẫn quyết định sau khi tắm xong sẽ đi tìm chủ nhà để bàn bạc về vấn đề này.
Trong thư phòng, Lục Tầm Chi đã liên hệ với thợ, mấy ngày tới sẽ đến lắp cửa chống trộm.
Bốn mươi phút sau.
Kỷ Hà từ phòng tắm bước ra, cúi đầu liếc nhìn chiếc váy ngủ hai dây cổ chữ V trên người, tà váy ngắn chỉ vừa đủ che phần hông, tim cô đập thình thịch không ngừng.
Hôm đó, khi Khúc Chi Nghi cười tủm tỉm nói sẽ tặng cô quà “đêm tân hôn”, cô đã đoán không phải thứ gì đứng đắn, mở ra quả nhiên là một chiếc váy ngủ chỉ có vài mảnh vải.
Khúc Chi Nghi nói cô ấy cũng có một chiếc kiểu tương tự, mỗi lần mặc vào buổi tối, Tống Nghiêu vốn bề ngoài nho nhã nghiêm túc sẽ lập tức hóa thành “sói đói bảy lần một đêm”, chỉ hận không thể nuốt chửng cô ấy.
Kỷ Hà càng nhìn chiếc váy trên người, mặt càng đỏ, vội vàng tìm một chiếc áo khoác trong tủ mặc vào, miễn cưỡng che được phần trên gợi cảm.
Đèn phòng khách đã tắt, cửa thư phòng vẫn chưa đóng hẳn, từ khe cửa hắt ra chút ánh sáng yếu ớt, soi sáng lối vào.
Kỷ Hà gõ cửa trước.
Lục Tầm Chi đang chăm chú xem email từ studio gửi đến, nghe tiếng gõ cửa cũng không phân tâm, anh biết là ai, thấp giọng khẽ nói: “Vào đi.”
Kỷ Hà đẩy cửa bước vào, đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng hơi ngượng ngùng nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc. Rõ ràng chỉ hơn cô hai tuổi, nhưng khí chất chững chạc, điềm tĩnh toát ra từ Lục Tầm Chi khiến người ta không nhìn mặt thì cứ ngỡ anh đã bước sang tuổi ba mươi.
Lục Tầm Chi không hề nhìn về phía cô, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình.
Thấy anh vẫn mặc nguyên bộ quần áo ban ngày, cô dịu dàng hỏi: “Muộn rồi, anh không đi tắm à?”
“Còn nhiều việc vẫn chưa xong .”
“Ồ.” Kỷ Hà tiến lại gần anh mấy bước, “Em có chuyện muốn nói với anh.”
Lúc này Lục Tầm Chi mới hơi nghiêng mặt sang.
Ánh mắt anh bỗng khựng lại.
Kỷ Hà nhìn thì gầy, nhưng không phải kiểu gầy trơ xương, chỗ nào cần có da thịt thì vẫn đầy đặn, hai chân thẳng tắp cân đối, thon dài và trắng trẻo.
Bên ngoài cửa sổ bỗng có một luồng gió lạnh thổi vào, khiến người đàn ông đang lơ đãng bừng tỉnh.
Nhận ra ánh mắt mình dừng trên người Kỷ Hà quá lâu, Lục Tầm Chi khẽ ho một tiếng, lúng túng quay đầu lại.
Rõ ràng từng từ tiếng Anh trên màn hình anh đều nhận ra, nhưng giờ lại chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa của từng câu.
“Không lạnh à?” Anh hỏi.
Kỷ Hà lắc đầu, “Trong phòng có bật điều hoà mà.”
“Có nóng quá không?” Anh lại hỏi.
Cô đã đi đến trước mặt anh, “Không nóng.”
Cuộc đối thoại có phần kỳ lạ khiến Kỷ Hà đỏ mặt đến tận mang tai, cô vội vàng quấn chặt áo khoác, cố tỏ ra bình tĩnh.
Mùi hương sữa tắm phảng phất trong không khí, khiến thái dương Lục Tầm Chi giật nhẹ, anh giữ bình tĩnh, giọng nhàn nhạt: “Tìm anh có chuyện gì?”
“Nếu mang mèo sang đây, không gian hoạt động chúng sẽ ở đâu, hành lang với phòng khách hình như không an toàn lắm.”
Hàng rào ở đây mèo dễ dàng nhảy qua, mà cầu thang lại kiểu mở, để mèo ở phòng khách thì không ổn chút nào.
Lục Tầm Chi không liếc mắt sang: “Bên cạnh bếp còn một phòng chứa đồ, diện tích cũng khá lớn. Ngày mai anh sẽ bảo người dọn dẹp sạch sẽ, em muốn dùng thế nào cũng được.”
Kỷ Hà cảm kích nhìn anh một cái, lại hỏi: “Em có gây phiền phức cho anh không?”
“Ví dụ?”
“Hai con mèo ấy.”
Lục Tầm Chi muốn bật cười: “Thế mà cũng gọi là phiền phức sao?”
Với anh, những chuyện có thể giải quyết thì chẳng gọi là phiền phức.
Tất nhiên, còn phải xem là ai gây ra phiền phức đó.
Anh khẽ gật đầu về phía chùm chìa khóa trên bàn: “Chìa khóa phòng chứa đồ.”
Kỷ Hà bước tới lấy, rồi nhìn thấy chiếc bàn màu gỗ đào đặt cạnh cửa sổ, chắc là chuẩn bị cho cô, vị trí vừa vặn đối diện với Lục Tầm Chi.
Cô vô thức giấu hai tay ra sau lưng, lập tức tưởng tượng ra cảnh hai người cùng ngồi làm việc trước bàn, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy nhau.
Dù không thể là ánh mắt tình tứ trao nhau nụ cười, nhưng ít nhất cũng sẽ rất ấm áp.
Ừm… cô nhất định phải cố gắng vun đắp cho cuộc hôn nhân này.
Sự hiện diện của người bên cạnh khiến người ta không thể nào lơ là, hương thơm nhè nhẹ của hoa nhài tươi mát cứ quanh quẩn bên cô.
Lần đầu tiên Lục Tầm Chi cảm thấy khả năng tự chủ của mình bị đe dọa, anh dừng lại mọi động tác, quyết định để mai xử lý nốt đống email này.
Anh gập máy tính lại, đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua cảnh xuân lấp ló sau lớp áo khoác của Kỷ Hà, đầy đặn và quyến rũ.
Cơ thể bỗng dưng nóng lên, anh kéo nhẹ cổ áo, nhưng vẻ mặt vẫn không chút thay đổi: “Muộn rồi, đi ngủ đi.”
Lục Tầm Chi hiểu rõ, phản ứng của cơ thể mình lúc này hoàn toàn là vì Kỷ Hà chính là người vợ hợp pháp của anh, mọi cảm xúc đều hợp lý, hợp pháp, nên anh mới không cố gắng kiềm chế bản thân.
Nhưng bây giờ chưa phải lúc, chuyện đó, trong tiềm thức bảo thủ của anh, chỉ nên dành cho những người thực sự yêu nhau.
Kỷ Hà gật đầu, mắt vẫn dán vào chiếc bàn làm việc, đôi tai đỏ bừng lên trong im lặng.
Đi ngủ à.
Trước đây cô thật sự không có cảm giác gì với chuyện này, nhưng nếu người đó là người cô yêu, cô sẽ rất mong chờ.
Nhớ lại lời nhận xét của Khúc Chi Nghi về cô, chỉ vỏn vẹn vài chữ “ngầm nóng bỏng”.
Bề ngoài thì dịu dàng điềm đạm, giữ mình kín đáo, nhưng sâu thẳm bên trong lại hoàn toàn ngược lại, Khúc Chi Nghi nói cô có một trái tim rực lửa.
Cô nghe vậy chỉ cười, nói mình chỉ là người kín đáo thôi.
Nhưng thực ra, cô cũng không phải kiểu con gái ngây thơ như tờ giấy trắng, chẳng biết gì về chuyện ấy. Hồi năm tư đại học, cô từng bị bạn cùng phòng kéo đi xem mấy bộ phim “người lớn”, cũng từng nghe các cô gái trong ký túc xá có bạn trai bàn tán về những chủ đề riêng tư, về chuyện ấy, về lần đầu tiên.
Nghĩ đến đây, Kỷ Hà lén ngẩng mắt lên, định lén nhìn Lục Tầm Chi, không ngờ lại bị anh bắt gặp ngay.
Cô lập tức cảm thấy đầu óc nóng bừng, mặt đỏ tới mang tai, nói năng lắp bắp: “Anh, anh nhìn em làm gì?”
Lục Tầm Chi bình thản nhìn khuôn mặt đỏ bừng đến kỳ lạ trước mắt: “Em đang nghĩ gì vậy?”
“Không nghĩ gì cả,” Kỷ Hà vội vàng lùi lại một bước, tránh khỏi ánh mắt đầy áp lực của anh, cố tỏ ra tự nhiên, “Anh đi tắm đi, nửa đêm nhiệt độ sẽ giảm mạnh đấy.”
Lục Tầm Chi “ừ” một tiếng, sải chân dài thong thả đi về phía cửa.
Kỷ Hà xoay xoay chùm chìa khóa trong tay, lặng lẽ đi theo sau anh, còn tiện tay tắt luôn đèn trong thư phòng.
Ra ngoài, cô liếc nhìn căn phòng chứa đồ bên cạnh bếp, khi quay lại thì thấy Lục Tầm Chi đã bước một chân vào phòng ngủ phụ.
“Anh định tắm ở phòng này à?” Kỷ Hà ngạc nhiên hỏi.
Lục Tầm Chi nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt: “Tối nay anh ngủ ở đây.”
Nói xong liền vào phòng ngủ phụ, đóng cửa lại.
Còn về phản ứng của Kỷ Hà ngoài cửa, Lục Tầm Chi cũng chẳng bận tâm, anh cởi áo sơ mi, để lộ thân trên săn chắc, rồi đi thẳng vào phòng tắm.
