Kỷ Hà đứng một mình trong hành lang, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng chặt kia.
Một lát sau, vành mắt cô đỏ hoe, buông lỏng bàn tay đang siết chặt, xoay người mở cửa phòng ngủ chính bước vào.
Sáng sớm hôm sau, nhà họ Lục đón tiếp mấy lượt khách, nói là đến chúc mừng, thực ra là đến thăm sức khỏe của ông nội Lục.
Nhà họ Lục có thế lực rất lớn, bao đời nay đều được các bậc trưởng bối trong giới thượng lưu của kinh thành kính trọng, nể phục.
Nói về người cháu mà ông nội Lục từng coi trọng nhất, chắc chắn là cậu cháu trai út Lục Tầm Chi, người luôn đi ngược lại khuôn phép, không chịu đi theo con đường chính trị mà ông vạch ra.
Lục Hồng Kinh và vợ là Tưởng San công việc bận rộn, lại thiên vị cậu con trai cả Lục Diên Chi ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn Lục Tầm Chi từ nhỏ đã được ông nội nuôi dạy bên cạnh, hai vợ chồng gần như không quan tâm. Nếu không phải Lê Dĩnh sau khi sinh Lục Phỉ Phỉ thì không chịu sinh thêm, Tưởng San cũng chẳng cần phải bận tâm chuyện cưới vợ cho Lục Tầm Chi.
Bà luôn cảm thấy cậu con út này chẳng giống mình cũng chẳng giống chồng, từ nhỏ đã nghịch ngợm không nghe lời, biết rõ cả nhà ai cũng bận rộn mà cứ thích gây chuyện để mọi người phải dọn dẹp hậu quả. Du học về nước cũng chỉ tụ tập với đám bạn bè ăn chơi, hoặc bay đi bay lại khắp nơi, chẳng làm việc gì ra hồn.
Giờ đây, Tưởng San chỉ mong cô con dâu mới về nhà sẽ biết cố gắng, sớm sinh cháu nối dõi cho nhà họ Lục.
Kỷ Hà dâng trà sáng cho các bậc trưởng bối nhà họ Lục xong, lặng lẽ ngồi cạnh Lục Tầm Chi ăn sáng.
Sáng nay, khi mở cửa phòng, cửa phòng bên cạnh cũng mở, bốn mắt nhìn nhau, anh vẫn thản nhiên chào cô buổi sáng, dường như hoàn toàn không để tâm đến chuyện đêm tân hôn để cô một mình trong phòng.
Kỷ Hà là người trưởng thành, hiểu rằng có những chuyện không thể vì xúc động nhất thời mà hành động. Vì vậy, tối qua khi Lục Tầm Chi vào phòng ngủ phụ, cô không lập tức gõ cửa đòi anh giải thích. Khi ấy, cô đầy ấm ức, cảm xúc dễ bùng phát, rất khó giữ được lý trí để đối mặt.
Dù đã tự nhủ bản thân đừng suy nghĩ linh tinh, nhưng suốt cả đêm trằn trọc không ngủ được, trong đầu cô vẫn tìm ra lý do cho hành động của Lục Tầm Chi.
Anh không yêu cô, nên không muốn ngủ chung giường với cô.
Cả nhà ăn sáng xong, ai nấy lại bận rộn với công việc, học hành của mình. Ông nội Lục trò chuyện đôi câu với bà ngoại chuẩn bị ra sân bay, sau đó bảo dì Hoa đẩy xe lăn đưa ông ra vườn sau.
Ông cụ vốn đã thích câu cá từ khi còn trung niên, giờ tuổi cao sức yếu cũng không từ bỏ sở thích ấy. Vài năm trước, ông cho người đào một ao lớn trong vườn sau, thỉnh thoảng lại mời mấy người bạn già cùng sở thích đến ngồi bên bờ ao, vừa câu cá vừa kể chuyện quá khứ huy hoàng, từ sáng đến tối, cuộc sống thật ung dung tự tại.
Người ta vẫn nói, con cháu có phúc của con cháu. Từ sau khi người cháu trai mà ông yêu quý nhất là Lục Tầm Chi không chịu theo con đường chính trị, bản thân lại trải qua một trận bạo bệnh, ông nội Lục cũng ít khi bận tâm đến chuyện nhà nữa.
Giờ đây Lục Tầm Chi đã lập gia đình, có thể an ổn ở lại Bắc Kinh, coi như đã hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của ông. Còn lại, mọi chuyện cứ để bọn trẻ tự lo, đường là của chúng, phải tự mình bước đi, còn ông, chỉ cần an hưởng tuổi già là đủ.
Lục Tầm Chi có sân bay và máy bay riêng, lúc này chiếc máy bay đang từ từ cất cánh, đưa bà ngoại bay về Hạ Môn.
Nhìn chiếc máy bay rời khỏi mặt đất, dần khuất trong mây, Kỷ Hà bỗng thấy lòng mình trống trải, một người Nam một người Bắc, cách xa ngàn dặm.
“Đi thôi.” Người đàn ông bên cạnh bất ngờ lên tiếng, cắt ngang dòng cảm xúc của cô.
Kỷ Hà ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng lưng lạnh lùng, xa cách của Lục Tầm Chi.
Cô lững thững đi theo phía sau, trong lòng có chút ấm ức, nghĩ thầm hay là mình cũng tỏ ra lạnh nhạt một chút cho công bằng, dù sao cuộc hôn nhân này cũng chỉ là để đối phó với người lớn mà thôi.
Những tình cảm từng giấu kín trong năm tháng, thôi thì cứ để chúng ở đó, kẻo lỡ bị người ta biết lại trở thành trò cười.
Lục Tầm Chi ung dung bước đến cửa, dừng lại, ngoảnh đầu nhìn lại. Người phụ nữ mặc váy dài màu nhạt cúi đầu, hai tay giấu sau lưng, tà váy và mái tóc dài khẽ bay trong gió.
Anh cũng không giục, chỉ đứng đợi cô chậm rãi đi tới.
Cách cửa hai bước, Kỷ Hà bỗng dừng lại, chỉ vì cô nhìn thấy đôi giày da sạch bóng Lục Tầm Chi.
Nghĩ lại, Lục Tầm Chi vốn không phải người thiếu phong độ, sao có thể bỏ mặc cô một mình mà đi trước được chứ.
Kỷ Hà cảm thấy mình thật chẳng có chút khí phách nào, thở dài trong lòng, ngẩng đầu lên, trong mắt ánh lên ý cười, “Đi thôi, qua chỗ em một chuyến.”
Lục Tầm Chi lại không đồng ý, trực tiếp đưa chìa khóa xe cho cô, “Bên Lạc Quyền có chút việc, anh phải qua đó một lát.”
Kỷ Hà khựng lại, rồi đưa tay định trả lại chìa khóa cho anh, “Anh lái xe đi đi, em không vội, đi tàu điện ngầm cũng được.”
Lục Tầm Chi không nhận, chỉ nói Giang Cảnh đang đợi ngoài kia, rồi sải bước đi thẳng về phía cổng.
Kỷ Hà biết lần này anh sẽ không đợi mình nữa.
Bằng lái của cô lấy từ năm hai đại học, nhưng từ đó đến giờ hầu như không lái xe, cầm vô lăng cũng thấy lạ lẫm, thật sự không đủ can đảm lái ra đường đông xe cộ, cô mở điện thoại gọi tài xế dịch vụ.
Về đến căn hộ nhỏ của mình, cô cho mèo ăn, thay cát vệ sinh, dọn sách trong phòng làm việc cho vào một thùng giấy lớn, rồi sang phòng ngủ lấy thêm mấy bộ đồ mặc ở nhà, bận rộn xong vừa đến trưa.
Kỷ Hà chuyển hết đồ lên taxi xong thì gọi điện cho Lục Tầm Chi, nói được mấy câu liền cúp máy.
Lục Tầm Chi bảo sẽ không về ăn trưa, nếu cô không muốn ăn một mình với ông nội thì có thể ăn ngoài rồi hãy về, cô nghĩ một lúc rồi vẫn quyết định quay về.
Buổi sáng nhà họ Lục còn rộn ràng náo nhiệt, đến giờ cơm trưa lại trở nên vắng lặng, tĩnh mịch lạ thường. Người lính gác ngoài cổng đứng im lìm, dì Hoa đang bưng thức ăn từ bếp ra phòng ăn, Kỷ Hà theo thói quen liền bước tới giúp.
Dì Hoa vừa bưng bát canh ra đã thấy trong bếp xuất hiện thêm một bóng dáng mảnh mai, nhìn kỹ hóa ra là Kỷ Hà, bà vội vàng kéo cô ra ngoài, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ nói: “Phu nhân, trong bếp vừa bẩn vừa lộn xộn, đừng để váy của cô bị dính bẩn, cô cứ ra ngoài ngồi đi, sắp ăn được rồi.”
Kỷ Hà mỉm cười: “Không sao đâu, dù sao con cũng rảnh mà.”
Dì Hoa vẫn không cho cô vào, “Hay là cô ra vườn gọi ông nội vào giúp tôi nhé?”
Kỷ Hà hơi do dự, rồi gật đầu, quay người đi, lại bất chợt ngoái lại: “Dì Hoa, dì cứ gọi con là Tiểu Kỷ là được rồi.”
Dì Hoa ngẩn ra một chút, rồi mỉm cười đáp lại.
Trong lòng bà thầm nghĩ, hai anh em nhà họ Lục đúng là trái ngược nhau, người tính tình tốt thì cưới phải cô vợ kiêu kỳ, còn người chẳng đâu vào đâu lại lấy được cô vợ hiền lành, dễ gần.
Trong vườn có người làm đang tỉa hoa, Kỷ Hà đi qua hành lang phủ đầy dây leo, dưới gốc cây hoè lớn thì thấy ông nội Lục đang cầm cần câu, ánh mắt chăm chú nhìn mặt nước phẳng lặng không gợn sóng.
Cô nhẹ nhàng bước tới, còn chưa kịp đứng cạnh thì đã nghe giọng nói già nua, trầm lắng của ông nội vang lên.
Đã ăn cơm chưa?”
Cô đáp lại một tiếng, rồi rụt rè nhưng lễ phép gọi một tiếng “ông ạ”.
Ông nội Lục rõ ràng rất ngạc nhiên khi thấy Kỷ Hà xuất hiện ở đây, ánh mắt sắc bén liếc sang bên, “Không ra ngoài à?”
“Có ra ngoài ạ.” Kỷ Hà nói, “Cháu về ăn trưa, chiều còn phải dọn dẹp một chút.”
Ông nội Lục ung dung thu cần câu lại, thấy cô gái bên cạnh tò mò thò đầu nhìn vào thùng gỗ đựng cá của mình, liền nói: “Cái ao này tổng cộng chỉ có năm con cá thôi, không phải là kỹ thuật câu cá của ông kém đâu.”
Có khi ngồi cả ngày chỉ câu được một con, có khi chẳng thấy bóng dáng con cá nào.
Kỷ Hà vừa ngạc nhiên cái ao lớn như vậy mà chỉ có năm con cá, vừa ngoan ngoãn gật đầu giúp ông thu dọn đồ.
“Đừng bận rộn nữa, lát nữa ông còn ra đây, thu dọn làm gì? Đẩy ông vào nhà đi.”
Nghe vậy, Kỷ Hà vội vàng đặt lại đồ vừa cho vào túi, rồi đứng dậy đi ra phía sau xe lăn, nắm chắc hai bên đẩy ông vào nhà.
Ông nội Lục nói: “Làm việc cũng nhanh nhẹn đấy, Lục Tầm Chi có ở nhà không?”
“Anh ấy không có, có việc bên ngoài, không kịp về ạ.” Kỷ Hà trả lời.
Ông nội Lục không nói gì thêm.
Dì Hoa trong bếp liếc nhìn về phía phòng ăn, nhà họ Lục ai cũng bận rộn công việc, thỉnh thoảng cô út Lục và Hoắc Thư Mạn mới đến ăn trưa cùng ông nội, còn phần lớn thời gian ông vẫn chỉ lẻ loi một mình bên bàn ăn. Giờ có thêm Kỷ Hà, ngôi nhà này dường như cũng bớt lạnh lẽo hơn.
Giá mà cậu út cũng có mặt ở nhà thì thật tuyệt biết bao.
Buổi chiều, Kỷ Hà dọn dẹp xong phòng chứa đồ trên tầng ba, bên trong không có nhiều đồ, mấy món lớn thì cô nhờ tài xế trong nhà giúp một tay. Người này không phải bác Chu mà cô từng gặp vài lần, mà là một người trẻ hơn, tính tình dễ chịu, dọn xong còn giúp cô dùng lưới thép bịt kín ban công lại.
Trời gần tối, Lục Tầm Chi lái xe từ chỗ ở của Kỷ Hà về biệt thự nhà họ Lục, vừa định xuống xe thì nhận được điện thoại của Lạc Quyền.
Đầu dây bên kia bật loa ngoài, âm thanh rất ồn ào.
“Cậu Lục, cậu lại đi đâu thế? Món ăn sắp lên đủ rồi, chỉ còn chờ cậu thôi đấy.”
Lục Tầm Chi mở cửa xe bước xuống, giọng nhàn nhạt: “Tôi đi đây.”
Lạc Quyền nghe thấy đầu dây bên này có người cung kính chào Lục Tầm Chi, liền tặc lưỡi: “Không phải chứ, cậu thật sự về nhà ăn cơm với vợ à?”
“Ừ.” Trước khi vào cửa, Lục Tầm Chi hơi nghiêng đầu, vốn định xem ông nội còn câu cá không, kết quả không những còn ở đó mà bên cạnh còn có một bóng dáng mảnh mai.
“Các cậu cứ ăn đi, tôi bảo A Mông mang cho các cậu một chai rượu.” Nói xong anh liền cúp máy.
Lạc Quyền nhìn điện thoại bị cúp ngang, xoa mũi cười khẽ: “Lần này là thật lòng rồi sao?”
Cù Văn Dịch thong thả nhấp một ngụm trà, nói: “Quan tâm gì chứ, tôi đoán là cậu ấy chỉ muốn giữ thể diện cho bên nhà gái thôi, chẳng lẽ cưới xong ngày thứ hai đã không về nhà ăn cơm?”
“Thôi đi, cậu ấy không đến thì mình cứ ăn,” Giang Cảnh vừa hút thuốc, cả người trông đầy vẻ phấn khởi, “Dạo này anh đây để ý một cô sinh viên đại học, trường A đấy, vừa có tài vừa xinh, ăn xong bữa này qua chỗ tôi uống rượu, tôi giới thiệu cho các cậu làm quen.”
Lạc Quyền khoác tay lên vai Giang Cảnh, cười đầy ẩn ý: “Bảo cô ấy gọi cả phòng ký túc ra, đông người mới vui.”
Cù Văn Dịch phả một làn khói trắng, cười cợt: “Đúng đấy, anh đây cũng nhịn nửa năm rồi.”
Từ Triều Dương khoanh tay nhìn họ, cười nhạt: “Hai người các cậu chẳng khác gì động vật đ*ng d*c cả.”
Lạc Quyền vớ lấy một vật ném về phía Từ Triều Dương: “Làm bộ làm tịch, nếu không bị ông già nhà cậu quản chặt, giờ này không biết đang chìm đắm ở đâu rồi.”
Mấy người cười ầm lên, chỉ có Từ Triều Dương trong mắt thoáng nét u ám.
Trước bữa tối, Kỷ Hà đẩy ông nội Lục vào nhà thì Lê Dĩnh dắt Lục Phỉ Phỉ từ cổng bước vào.
Lục Phỉ Phỉ đeo chiếc cặp sách màu hồng, tung tăng chạy đến bên ông nội, ngọt ngào gọi mấy tiếng khiến ông nội cười tươi rói.
Lê Dĩnh vừa đến đã đặt tay lên xe lăn, gương mặt vẫn không biểu cảm: “Cô vào đi, để tôi đẩy là được rồi.”
“Vâng.” Kỷ Hà buông tay, đi vào trước, vừa nhìn thấy người đàn ông ngồi trong phòng khách, mắt cô sáng lên, nhanh chân bước tới trước mặt anh.
“Anh về từ khi nào vậy?”
Lục Tầm Chi ngẩng mắt khỏi điện thoại, “Nửa tiếng trước.”
“Anh cũng lái xe về rồi à?”
“Em không biết lái thì sao không nói một tiếng?”
Kỷ Hà xua tay, giải thích cho mình: “Không phải là không biết, em có bằng lái, chỉ là lâu rồi không lái nên hơi lạ tay.”
Lục Phỉ Phỉ vào nhà, đã quên sạch bộ mặt lạnh lùng của Lục Tầm Chi hôm qua, vui vẻ nhảy lên người anh đòi bế.
Kỷ Hà lùi sang bên, nhìn Lục Tầm Chi chỉ mất chưa đến một phút để từ cau mày khó chịu chuyển sang ánh mắt dịu dàng, bế Lục Phỉ Phỉ vào phòng ăn.
Sự dịu dàng ấy, dường như xuất phát từ tận đáy lòng.
Sau bữa tối, trong thư phòng.
Kỷ Hà kể với Lục Tầm Chi chuyện đã dọn dẹp xong phòng chứa đồ, anh chỉ “ừ” một tiếng rồi không nói gì thêm. Cô nghĩ ngợi một lúc, nhẹ giọng hỏi tối nay có phải vẫn ngủ riêng không.
Lục Tầm Chi nhìn vào màn hình máy tính, thong thả xoay cây bút máy trong tay.
Ngón tay anh thon dài, cây bút xoay qua lại giữa các ngón, mỗi vòng đều gọn gàng, hoàn hảo.
Thư phòng lặng đi một lúc lâu.
“Xin lỗi, sau này có lẽ chúng ta đều phải ngủ riêng.”
