Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương

Chương 46: Cảm ơn em đã chọn kết hôn với anh.



Một cuộc điện thoại bất ngờ reo lên trong căn phòng ngủ đầy mùi sau cuộc ân ái. Cù Văn Dịch mở mắt, gọi vọng vào trong phòng tắm: “Tiêu Văn, điện thoại kìa.”

“Ra ngay đây.”

Vừa dứt lời, Tiêu Văn quấn khăn tắm vội vã đi ra từ phòng tắm, trong lòng thắc mắc ai lại gọi điện vào giờ này. Khi nhìn thấy số gọi đến, cô ấy dường như đã hiểu ra vài phần.

Trước khi nghe máy, cô ấy nói với Cù Văn Dịch: “Của Lục Tầm Chi.”

Cù Văn Dịch lập tức tỉnh táo, bước xuống giường dùng chăn quấn lấy cơ thể tr*n tr**ng, đi ra ban công. Anh ta ôm Tiêu Văn từ phía sau, áp tai vào điện thoại.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng quen thuộc của Lục Tầm Chi: “Tiêu Văn, nếu tiện, nói cho tôi biết tình trạng tâm lý của Kỷ Hà bây giờ.”

Tiêu Văn khẽ nhướng hàng lông mày mảnh mai: “Anh… biết hết rồi à?”

“Ừm.”

Tiêu Văn dừng lại vài giây, cẩn thận kể từng kết quả kiểm tra hôm nay cho Lục Tầm Chi nghe. Sau khi cô ấy nói xong, ngay cả Cù Văn Dịch cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Ngay cả với tư cách là ông chủ, anh ta cũng không có quyền xem bệnh án của Kỷ Hà. Bây giờ cuối cùng đã biết, thật sự rất sốc. Một cô gái trông bình thường và tốt đẹp như vậy, vậy mà chưa đến tuổi trưởng thành đã mắc bệnh trầm cảm.

“Lần tái phát này của cô ấy, so với những năm gần đây thì nghiêm trọng hơn.”

Đầu dây bên kia im lặng, Tiêu Văn và Cù Văn Dịch ngầm hiểu ý nhau, ngay cả hơi thở cũng nhẹ nhàng hơn.

Khi Lục Tầm Chi lên tiếng trở lại, giọng nói của anh trở nên cực kỳ trầm thấp: “Lần này, có phải vì tôi mà cô ấy tái phát không?”

Tiêu Văn thở dài trong lòng: “Tôi nghĩ anh có thể tự mình phán đoán được, hoàn toàn không cần tôi phải nói ra đáp án.”

Lục Tầm Chi ngồi trên cầu thang tầng nhà Kỷ Hà suốt cả đêm. Thùng rác bên cạnh chất đầy tàn thuốc.

Anh thức trắng đêm, đôi mắt đỏ hoe đầy mệt mỏi.

Từ sự sốc và tức giận ban đầu khi nghe thấy chuyện đó, và ý muốn vào tù xé xác Triệu Khiếu, tất cả đã lắng đọng lại trong đêm tĩnh lặng, hóa thành nỗi đau xót. Mười lăm tuổi bị cô lập, mười bảy tuổi bị quấy rối. Nhưng khi Kỷ Hà xuất hiện trước mặt anh, cô lại luôn mang theo nụ cười dịu dàng. Ông trời đối xử với cô bất công như vậy, nhưng cô lại đối xử với mọi thứ bằng sự thiện lương.

Những năm qua, cô đã vượt qua bằng cách nào?

Anh tự hành hạ mình, lặp đi lặp lại việc tưởng tượng sự đau khổ và tuyệt vọng của Kỷ Hà trong những năm đó. Càng nghĩ, tim anh càng đau đến nghẹt thở.

Những ngón tay nắm chặt bao thuốc lá rỗng dần trắng bệch. Lúc này, trong đầu Lục Tầm Chi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Triệu Khiếu phải chết, phải bị hành hạ đến chết. Dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, thậm chí là cả cuộc đời mình, anh cũng không bận tâm.

Kỷ Hà thức dậy vào khoảng 5 giờ sáng. Sau khi cố gắng ngủ lại không thành, cô thức dậy rửa mặt, sắp xếp xong danh sách mua sắm hôm nay.

Ngẩng đầu lên, mới 6 giờ rưỡi. Cô thay một bộ đồ thể thao, đội mũ, chuẩn bị ra ngoài chạy bộ buổi sáng.

Đứng ở lối vào mang giày, Đại Quất đang ăn đồ ăn trộn với thức ăn đóng hộp đột nhiên chạy đến cọ vào chân cô, rồi kêu về phía cửa.

Cô thấy hành động của Đại Quất kỳ lạ, nhưng để đề phòng, cô vẫn nhìn vào mắt mèo.

Ngoài đó không có ai.

Cô cúi xuống v**t v* đầu Đại Quất trấn an, rồi mở cửa đi ra ngoài.

Đại Quất nhìn cánh cửa đóng lại, lại meo meo vài tiếng.

Từ tối qua nó đã ngửi thấy mùi quen thuộc ở ngoài cửa, là mùi “thức ăn đông khô*” mà nó và Đại Bạch ngày đêm mong nhớ!

Thức ăn đông khô*:  là thức ăn được xử lý qua công nghệ sấy tiên tiến, giúp bảo quản thực phẩm và các vật liệu nhạy cảm với nhiệt một cách hiệu quả.

Kỷ Hà khi đi bấm thang máy thì phát hiện cửa sổ bên lối thoát hiểm đang mở, gió lạnh thổi vào, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt. Cô giật mình.

Đại Quất sẽ không vô cớ kêu như vậy, chẳng lẽ vừa rồi thật sự có người ở đây sao?

Cô lấy hết dũng khí từ từ đi đến cửa lối thoát hiểm. Khoảnh khắc thò đầu vào cầu thang nhìn, cả khuôn mặt cô trở nên sinh động.

“Sao anh lại ở đây? Dọa người quá.”

Lục Tầm Chi cũng không ngờ Kỷ Hà lại đột nhiên xuất hiện. Anh sững sờ một lát, vẻ âm u trong mắt nhanh chóng tan biến. Anh có chút bất ngờ nhìn biểu cảm trên khuôn mặt Kỷ Hà, rồi nhớ ra điều gì đó, lập tức cầm chiếc mũ trên bậc thang đội lên, ấn mạnh xuống. Giọng nói khàn khàn: “Anh đi ngang qua, tiện thể lên xem một chút.”

“Anh bị thương à?” Kỷ Hà bước vào, liếc nhìn đống tàn thuốc trên thùng rác, e rằng anh đã đến từ tối qua.

Cô dừng lại trước mặt Lục Tầm Chi, trong hơi thở là mùi hương lạnh lẽo trên người anh.

Mặc dù anh cố gắng che giấu, nhưng Kỷ Hà vẫn nhìn thấy miếng băng gạc trên trán và sắc mặt nhợt nhạt của anh.

Lục Tầm Chi ngước mắt nhìn cô, anh mặc bộ đồ thể thao, trông sắc thái tốt hơn hôm qua rất nhiều: “Đụng phải cửa thôi. Em đi chạy bộ à?”

“Ừm,” Kỷ Hà đưa chìa khóa cho anh, cũng không hỏi chuyện A Mông nói anh đi công tác tối hôm đó là thế nào. “Anh vào tắm rửa nghỉ ngơi một lát đi. Chuyện ly hôn, em nghĩ chúng ta cần phải nói chuyện thêm.”

Lục Tầm Chi vừa mới vui mừng vì nửa câu đầu của Kỷ Hà, nghe đến nửa câu sau thì lập tức không muốn nhận chùm chìa khóa nữa. “Anh chạy cùng em.”

Kỷ Hà không nói không rằng nhét chìa khóa vào tay Lục Tầm Chi.

Tay cô thuận thế bị anh nắm lấy.

Trực giác mách bảo Kỷ Hà, nếu không phải vì anh đã hút thuốc cả đêm, anh nhất định sẽ ôm lấy cô.

Nhìn chiếc cằm gầy guộc của anh, rồi lại đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm đầy tơ máu đỏ, tim cô đột nhiên thắt lại. Cô khẽ thở dài: “Tay anh lạnh lắm. Anh vào đi.”

Lục Tầm Chi nắm chặt bàn tay mảnh khảnh đó trong chốc lát, cuối cùng, anh từ từ buông ra. Kỷ Hà quay lưng đi, anh lập tức đứng dậy. Ngồi quá lâu, đột nhiên đứng lên anh không quen, loạng choạng về phía trước một chút. Sau khi ổn định lại, anh sải bước đi ra.

Cô vào thang máy, anh cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn bước vào. Anh trơ mắt nhìn cửa thang máy từ từ đóng lại, cho đến khi không còn nhìn thấy khuôn mặt của Kỷ Hà nữa.

Kỷ Hà không nhìn đồng hồ cũng không để ý mình đã chạy được bao xa, cô vừa th* d*c vừa chạy rồi dừng. Vào giờ này, các quán ăn sáng trên đường đã mở cửa. Hơi nước trắng bốc lên từ lồng hấp bánh bao, len lỏi một chút ấm áp trong buổi sáng mùa thu se lạnh.

Cô đứng tại chỗ lấy lại hơi thở, rồi đi đến quán đông người để xếp hàng. Cuối cùng, cô gọi hai ly sữa đậu nành, hai cái bánh bao xá xíu và hai cái bánh bao rau.

Sau khi thanh toán, khi định cho điện thoại vào túi xách, nó rung lên một cái, có một tin nhắn đến. Cô mở ra, đọc xong nội dung thì sững người rất lâu.

Số lạ: [Hình như sự xuất hiện của tôi lại gây rắc rối cho cuộc sống của cô. Rất xin lỗi. Món nợ tôi nợ cô, có lẽ cả đời này cũng không trả hết được. Lục Tầm Chi làm việc quả nhiên dứt khoát. Hôm nay tôi phải rời Bắc Kinh và sẽ không quay lại nữa. Hôm đó anh ta đã đánh tôi một trận tơi bời, tôi cam tâm chịu đựng, coi như là trả lại một phần nghìn những đau khổ mà cô đã phải chịu đựng vì tôi. Kỷ Hà, xin lỗi cô. Chúc cô hạnh phúc.]

Kỷ Hà ra khỏi thang máy, tay vừa đặt lên chuông cửa định bấm thì cửa đã mở ra từ bên trong. Cô nhìn chiếc áo len đen hơi bó và quần jean trên người Lục Tầm Chi, thắc mắc anh tìm được chúng ở đâu.

Lục Tầm Chi khẽ nhếch môi: “Trong tủ sách. Kích cỡ có vẻ là của Kỷ Thuật.”

Nghe anh nói vậy, cô mới nhớ ra. Kỷ Thuật năm ngoái có lần cãi nhau với mẹ Tuỳ, bỏ nhà ra đi và ngủ trong thư phòng của cô một tuần.

Kỷ Hà đi vào, đặt bữa sáng lên bàn ở phòng khách, rồi quay về phòng ngủ thay quần áo.

Khi cô đi ra,Lục Tầm Chi lại cho mèo ăn thức ăn đông khô.

Cô có chút bất lực, nhưng nhìn ánh mắt thèm thuồng của Đại Bạch và Đại Quất, cô lại không nỡ ngăn cản nữa. Khi ngồi xuống sofa bắt đầu ăn sáng, cô nhìn thấy chậu cây phát tài xanh tươi trên ban công.

Tối qua sau khi đưa Kỷ Thuật về, cô đã đi mua vài chậu cây xanh, nhưng sau khi mang lên ban công thì cô không còn sức để chăm sóc nữa, ngay cả tấm vải bọc cây cũng chưa kịp tháo ra.

Ánh mắt vẫn còn dừng lại trên ban công, cô nuốt một ngụm sữa đậu nành rồi gọi Lục Tầm Chi đến ăn sáng.

Hai người im lặng ăn uống.

“Tiền Chiêu vừa nhắn tin cho em, nói rằng anh ta sẽ rời khỏi Bắc Kinh hôm nay.” Kỷ Hà đột nhiên lên tiếng.

Tay Lục Tầm Chi khẽ khựng lại, anh cụp mắt nhìn cốc sữa đậu nành ngọt ngào trên bàn có dán nhãn “Uống một ngụm, cả ngày vui vẻ”, anh nói: “Anh làm đấy.”

Vẻ mặt Kỷ Hà rất nhạt, không có chút cảm xúc nào, chỉ “ồ” một tiếng.

Lục Tầm Chi nhàn nhạt nói: “Đây là quả báo của anh ta.”

Những người đã từng bắt nạt Kỷ Hà đều sẽ gặp quả báo, bao gồm cả anh.

Ánh mắt Kỷ Hà vẫn dừng lại trên chậu cây phát tài đó. Cô nhớ trước đây mình cũng đã từng mua vài lần cây phát tài, mười ngày tưới nước một lần, lẽ ra rất dễ sống, nhưng cô lại không thể nuôi sống lần nào, hơn nữa còn bướng bỉnh một cách kỳ lạ.

“Tối qua Kỷ Thuật đã tìm anh.” Không phải là câu hỏi.

Cô đoán vết thương trên trán Lục Tầm Chi không phải do đụng vào cửa, mà có lẽ nghiêm trọng hơn. Hơn nữa còn là bị thương vào đêm cô đi siêu thị, sợ cô lo lắng? Nên mới phải trốn cô, rồi để A Mông đến nói với cô một lời nói dối thiện ý.

Anh đến đây tối qua, kết hợp với vẻ mặt chuẩn bị “liều mạng” của Kỷ Thuật trước khi xuống xe, mọi chuyện dường như cũng hợp lý.

Lục Tầm Chi khẽ “ừm” một tiếng, rồi nói: “Anh xin lỗi, anh vẫn luôn muốn biết chuyện gì đã xảy ra với em.”

“Anh đừng thương hại em nhé.” Kỷ Hà khẽ cong khóe môi, cả người trông rất nhẹ nhõm, “Đáng lẽ những chuyện này em định đợi đến khi tình cảm của chúng ta tốt hơn một chút rồi mới kể cho anh nghe, chứ không phải cố ý giấu anh.”

“Anh biết,” mắt Lục Tầm Chi đột nhiên đỏ hoe, anh vội cụp mắt xuống, khẽ nói, “Kỷ Hà, anh đau lòng cho em.”

Chiếc bánh bao xá xíu trong tay Kỷ Hà đã bị bóp nát đến không thể nhìn nổi. Cô nhắm mắt lại, cố gắng kìm những giọt nước mắt đang chực trào ra vì lời nói của Lục Tầm Chi.

Khoảnh khắc cô nhắm mắt lại, một hơi thở quen thuộc ập đến. Sau đó, cô được Lục Tầm Chi ôm rất dịu dàng vào lòng.

Anh đang run rẩy.

Cằm Kỷ Hà tựa lên vai anh, bàn tay trên không trung mở ra rồi nắm chặt vài lần, sau đó từ từ vòng qua eo anh. Ánh mắt cô lướt qua sofa, nhìn Đại Quất đang bị Đại Bạch ép l**m lông. Khóe môi cô nở một nụ cười nhạt, “Em không sao, đều là chuyện của tám, chín năm trước rồi. Em không yếu đuối như vậy đâu.”

Cô vừa nói vừa lùi lại, vô tình nhìn thấy đôi mắt Lục Tầm Chi không kịp né tránh, đen ướt, đỏ hoe.

Tuyến phòng thủ kiên cố mà cô đã cố gắng dựng lên trong lòng lặng lẽ sụp đổ, nước mắt cô tuôn rơi.

Kỷ Hà chỉ từng thấy Kỷ Thuật bị bố mẹ làm cho khóc, cô không hề thấy xót. Nhìn một người con trai trưởng thành không muốn khóc nhưng lại không thể kìm được nước mắt, cô thấy vừa mới lạ vừa buồn cười. Nhưng giờ đây, nhìn thấy đôi mắt ướt át của Lục Tầm Chi, lồng ngực cô tràn ngập nỗi đau âm ỉ không thể xoa dịu.

Lục Tầm Chi nhanh chóng kìm nén cảm xúc, đưa tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Kỷ Hà, cười khổ: “Anh đúng là thằng khốn nạn, lại để em phải rơi nước mắt, còn hại em tái phát bệnh.”

Kỷ Hà lắc đầu nguầy nguậy: “Đây là vấn đề tâm lý của chính em, sao có thể trách anh được.”

Lục Tầm Chi dịu dàng v**t v* má cô: “Khi đó, làm sao em vượt qua được?”

“Ừm.” Kỷ Hà không hề né tránh việc hồi tưởng. Cô chậm rãi nói: “Lúc đó đúng là rất đau khổ, không thể vượt qua được. Em thấy sống như vậy thật chẳng có ý nghĩa gì. Dù sao thì may mắn cũng chẳng mấy khi đến với em. Em đã giấu gia đình làm một quyết định, dùng tiền tiêu vặt tiết kiệm từ nhỏ để mua một mảnh đất ở nghĩa trang. Mỗi ngày em đều đến đó ngồi. Ban đầu em cũng rất sợ, vì cứ vài ngày lại có người đến. Em thấy họ đi về phía em là lại muốn đứng dậy bỏ đi. Nhưng chỉ có một con đường, em không thể trốn đi đâu được. Em rùng mình nhìn họ vừa khóc vừa ôm hũ tro cốt đi ngang qua em.”

Bây giờ Kỷ Hà nghĩ lại, thấy mình lúc đó thật sự rất can đảm, lại chạy đến nghĩa trang để đa sầu đa cảm.

Lục Tầm Chi nắm chặt tay Kỷ Hà: “Rồi sao nữa?”

Kỷ Hà cười một tiếng: “Sau này em quen rồi. Ngay cả khi có người ở bên cạnh, em cũng có thể bình thản. Chỉ là người nhà họ nhìn em bằng ánh mắt kinh hãi hơn. Nghe họ khóc em cũng khóc, họ nén bi thương thì em lại lặng lẽ nhìn về phía xa. Cho đến một ngày, em đột nhiên thấy một cặp vợ chồng trung niên với vẻ mặt đờ đẫn ôm hũ tro cốt đi lên. Em không dám đoán mò, chỉ yên lặng nhìn họ. Suốt chặng đường, hai vợ chồng đều im lặng. Nhưng khi xong việc chuẩn bị rời đi, người phụ nữ đột nhiên giằng tay ra khỏi tay người đàn ông, đâm đầu vào bia mộ. Lúc đó em mới biết, người mất là con gái của họ. Chị trông coi trang viên nói với em rằng, con gái chính là chỗ dựa tinh thần của người mẹ đó.”

“Chị ấy còn nói, Kỷ Hà, mẹ em, bà Tuỳ, mỗi ngày đều lén lút đi theo. Mảnh đất trống phía sau em chính là bà ấy mua cách đây vài ngày. Em có hiểu ý của chị không? Em thấy mình sống không có ý nghĩa, nhưng không biết rằng có người đã coi em là chỗ dựa tinh thần. Em rất quan trọng, em vẫn còn được người khác cần đến.”

“Sau đó quen em Khúc Chi Nghi. Cô ấy thẳng thắn nói với em một câu, những người bắt nạt cậu đều vẫn sống tốt. Cậu chết đi chẳng phải là để họ xem trò cười sao.”

Thật ra Kỷ Hà cũng không ngờ lần tái phát này lại nghiêm trọng đến mức này. Sau khi nhận ra, khi ở một mình, cô lại bắt đầu rơi vào trạng thái cảm xúc hỗn loạn. Cô thấy điện thoại rất phiền, thấy người trên tivi cũng phiền, nghe thấy tiếng hàng xóm và người ở tầng dưới cũng phiền. Thậm chí sau khi gặp Kỷ Thuật tối qua, cô về nhà lại nghĩ: Tôi sẽ không bao giờ gặp Kỷ Thuật nữa.

Cô cảm thấy mình cần một môi trường hoàn toàn mới, không có người quen, bệnh của cô mới có thể phục hồi tốt.

Rất lâu sau, Lục Tầm Chi mới cố gắng nặn ra một câu từ cổ họng khô khốc. Cổ họng anh lên xuống, viền mắt vẫn còn ướt. “Kỷ Hà, cảm ơn em vì khi đó đã chịu bước ra.”

Cảm ơn em đã chọn kết hôn với anh, dù anh sắp mất em.

Trong buổi chiều bình thường này, họ không còn cau mày lạnh lùng với nhau nữa, không còn tình cảm yêu đương trai gái, chỉ rất bình thản trò chuyện.

Rồi từ từ buông bỏ, vì chính họ, và vì cuộc hôn nhân đã chiếm phần lớn hạnh phúc này.

Trước khi rời đi, Lục Tầm Chi đã ký tên của mình từng nét một lên tờ thỏa thuận ly hôn. Và trước khi hối hận, anh nhanh chóng rời khỏi Kỷ Hà.

Anh chỉ có một yêu cầu, để vài ngày nữa hãy đi Cục Dân chính.

Kỷ Hà ôm đầu gối ngồi trên thảm, mặc cho gió thu thổi bay tờ thỏa thuận ly hôn đã được cả hai bên ký tên khắp sàn.

Đại Bạch và Đại Quất vừa uống nước xong. Đôi khi chúng uống nước bằng cách dùng chân múc, làm cho chân ướt nhẹp. Lần này cũng vậy, sau đó chúng nhảy nhót chính xác in những dấu chân mèo dễ thương lên mỗi tờ giấy A4 đang bay trên sàn.

Tối về nhà họ Kỷ, Kỷ Hà chính thức thông báo chuyện này trong bữa ăn. Bàn ăn im lặng không một tiếng động, cuối cùng chỉ có Kỷ Thuật thở dài nhẹ nhàng.

Ngày hôm sau, Kỷ Hà suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn bấm số gọi cho bà ngoại.

“Alo, Tiểu Kỷ đấy à.” Bà ngoại liếc nhìn Lục Tầm Chi đang nằm ngủ trên sofa, đứng dậy đi ra sân. Tiếng sóng biển từ xa rất lớn, bà nghe thấy cô gái trong điện thoại cẩn thận nói một tiếng xin lỗi.

Bà thở dài, cười nói: “Là Tầm Chi bắt nạt cháu, sao cháu lại xin lỗi bà, con bé ngốc này.”

Kỷ Hà ngạc nhiên trong chốc lát: “Tầm Chi đã nói với bà rồi ạ?”

“Thằng bé bay đến đây từ sáng, mệt rồi, vừa mới ngủ.”

Kỷ Hà cụp mắt xuống, đầu ngón tay không yên vị cọ đi cọ lại trên quần jean: “Bà đừng nghe anh ấy nói bừa, trong chuyện này cũng có vấn đề của cháu.”

Bà ngoại cười, tìm một chiếc ghế, ngồi dưới ánh trăng, trò chuyện với Kỷ Hà rất lâu.

Nói chuyện xong, vừa quay người lại, Lục Tầm Chi đã tựa vào cửa nhìn bà.

Bà vỗ vỗ ngực, giận dỗi nói: “Ôi chao, cháu ghét bà sống lâu quá hay sao, mà không lên tiếng.”

Bà đi tới, dùng gậy đánh vào chân anh một cái.

Lục Tầm Chi không nhíu mày, chịu đựng, rồi đỡ bà ngoại vào nhà: “Cháu cũng vừa mới tỉnh thôi, muốn xem bà gọi điện cho ai mà lại phải lén lút như vậy.”

Bà ngoại nhướng mày: “Bà tìm cho cháu một ông ngoại mới, ngày mai gặp mặt nhé?”

Lục Tầm Chi lấy một quả táo trong giỏ trái cây ra, tung lên không trung, rồi bắt lấy, cười nói: “Bà đừng làm khổ cháu nữa. Giám đốc Tưởng gần đây đang nghỉ phép, bà có thể thoải mái làm khổ con gái bà.”

Nói xong, anh cầm điện thoại lên lầu. Khoảnh khắc quay lưng đi, đôi mắt đang nhướng lên đầy vẻ tiều tụy lại cụp xuống.

Khoảnh khắc đó không lọt qua mắt bà ngoại.

Bà nhớ lại buổi chiều hôm đó, Lục Tầm Chi đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà. Câu đầu tiên anh nói là: “Bà ngoại ơi, cô ấy không cần cháu nữa rồi.”

Một tiếng “bà ngoại ơi” đó khiến bà đau lòng vô cùng. Bà chưa bao giờ thấy Lục Tầm Chi như vậy. Rõ ràng nhìn vẫn là đứa cháu ngoại tùy hứng, kiêu ngạo, chẳng quan tâm đến điều gì, nhưng khi nói ra câu nói đó, anh lại như đã mất đi cả thế giới.

Bà vội vàng kéo anh vào nhà hỏi có chuyện gì. Ai ngờ, tên nhóc này chẳng nói chẳng rằng, úp mặt vào đùi bà, không phát ra tiếng động nào, nhưng vai lại run lên bần bật. Chờ đến khi anh bình tĩnh lại, lại ngại ngùng đẩy bà đi thay quần.

Bà dở khóc dở cười, lại thấy thật thú vị. Lục Tầm Chi từ nhỏ đến lớn chưa từng rơi một giọt nước mắt, đã từng thề thốt đàn ông có nước mắt không dễ rơi. Vậy mà vừa nếm trải đủ vị chua cay mặn ngọt của tình yêu, khóc một trận thảm thiết đến vậy. Năm ông ngoại anh mất, bà cũng chưa từng thấy anh như vậy.

Haizz, hối hận rồi, đáng lẽ bà nên lấy máy ảnh ra quay lại để khoe với mấy bà bạn già.

Ngày hẹn lấy giấy ly hôn là ngày làm việc cuối cùng của tuần đầu tiên sau Quốc khánh.

Sau khi tan làm vào thứ Năm, A Mông hẹn gặp Kỷ Hà. Hai bên đều không mang theo luật sư. Anh ta đưa cho cô xem một chồng tài liệu, là những thứ cô có thể nhận được từ Lục Tầm Chi sau khi ly hôn.

A Mông nói rất lâu, Kỷ Hà chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào cốc nước lọc ấm trên bàn.

“Cái gì cơ?” Cô đột nhiên lên tiếng.

A Mông hắng giọng, “Căn nhà ở Hải Điến, một căn biệt thự ở Triều Dương, một cái tứ hợp viện ở Hậu Hải, đều thuộc về cô.”

Kỷ Hà lại im lặng.

Cô cảm thấy Lục Tầm Chi quá thiệt thòi, không ngờ trước hôn nhân anh lại không làm công chứng tài sản.

“Nếu nhất định phải lấy, tôi chỉ cần căn nhà ở Hải Điến thôi, những thứ khác không cần chia cho tôi.” Những thứ như quỹ, cổ phiếu, cổ phần kia thật sự không liên quan gì đến cô cả, cô không thể yên tâm mà cầm lấy.

A Mông nghiêm túc nói: “Tổng giám đốc Lục nói, cái gì của cô thì cô phải nhận lấy.”

Kỷ Hà cười khẽ, lẩm bẩm: “Anh ấy đang làm từ thiện sao.”

Chỉ tính riêng cái tứ hợp viện ở Hậu Hải mà cô nhận được từ Lục Tầm Chi đã trị giá mấy trăm triệu tệ, chưa kể đến những tài sản khác. Số tài sản đó đã đủ để cô sống an nhàn cả mấy đời.

A Mông nói đến khô cả cổ họng, phải gọi phục vụ thêm nước uống để làm dịu giọng. Sau đó, anh ta mới nói ra yêu cầu duy nhất của Lục Tầm Chi.

“Về quyền nuôi dưỡng Đại Bạch và Đại Quất, Tổng giám đốc Lục hy vọng có thể cùng cô nuôi, và anh ấy có quyền thăm nuôi.”

Nói xong câu này, mặt A Mông hơi nóng lên.

Chỉ nghe nói đến việc tranh giành quyền nuôi con, đây là lần đầu tiên anh ta nghe nói về việc tranh giành quyền nuôi động vật, hơn nữa người đó lại là Lục Tầm Chi.

Không khí căng thẳng bỗng chùng xuống vì câu nói này.

Kỷ Hà cũng sững người, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả: “Tất nhiên là được, nhưng khi anh ấy đến thăm thì phải báo trước cho tôi một tiếng.”

Sau khi kết thúc cuộc gặp với A Mông, Kỷ Hà trở về nhà họ Kỷ. Trong nhà không có ai, cô đứng ở cửa rất lâu, rồi bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.

Khoảng 9 giờ tối, dì út đi du lịch Tô Châu về, mang theo một đống đặc sản đến nhà họ Kỷ. Sau khi bấm chuông cửa, thấy người mở cửa là Kỷ Hà, dì dừng lại vài giây, thở dài: “Sao lại ly hôn chứ, không phải đang tốt đẹp lắm sao. Haizz, dì nghĩ mãi không thông, thực sự là không thông.”

Dì còn nói hiện giờ cô út nhà họ Lục vẫn chưa biết chuyện này, có lẽ những người khác trong Lục gia cũng chưa biết.

“Dì không dám nói lung tung, nhỡ mai hai đứa lại làm hòa thì dì lại thành trò cười rồi.”

Kỷ Hà cầm đồ dì út mang vào nhà, chọn một gói bánh quế hoa ra ăn, khẽ nói: “Chúng cháu ôm nay đã phân chia tài sản rồi, ngày mai sẽ đi Cục Dân chính lấy giấy. Sớm muộn gì nhà họ Lục cũng sẽ biết thôi.”

Dì út lại thở dài một hơi nặng nề: “Hai đứa rốt cuộc có vấn đề gì, mà nghiêm trọng đến mức phải ly hôn?”

Kỷ Hà vờ ăn rất ngon miệng, lảng tránh chủ đề này. Trong nhà này, chỉ có Kỷ Thuật biết về bệnh của cô.

Trưa thứ Sáu, Kỷ Hà nhận được điện thoại của Lục Tầm Chi. Anh đang đợi cô ở cổng trường để cùng đi Cục Dân chính.

Khi cô bước ra khỏi cổng trường, ngước mắt lên đã nhìn thấy Lục Tầm Chi đang đứng tựa vào cửa xe, một tay đút túi, mặc đồ đen, dáng người cao ráo thẳng tắp.

Anh cũng thấy cô, dụi tắt thuốc, sải bước đi tới.

Lục Tầm Chi dừng lại trước mặt Kỷ Hà, đôi mắt đen dài hẹp đánh giá trang phục của cô hôm nay. Một chiếc váy liền thân màu xanh lam nhạt, tôn lên làn da cô thêm trắng ngần, khí chất nhẹ nhàng và dịu dàng.

“Hoàng hôn sẽ lạnh đấy, sao em không mặc thêm.” Vẻ mặt anh tự nhiên, giọng nói quen thuộc.

Kỷ Hà ngẩn người trong chốc lát. Khuôn mặt vẫn tuấn tú, đẹp trai như vậy. Nhìn lên trán anh, vết thương đã hoàn toàn lành lặn.

Đúng rồi, cô và Lục Tầm Chi đã không gặp nhau hơn một tuần rồi, dạo gần đây anh hình như vẫn ở Hạ Môn.

Cô khẽ cười, chỉ vào chiếc áo khoác nhỏ trên tay: “Không sao đâu, lấy giấy ly hôn nhanh lắm.”

Vẻ mặt Lục Tầm Chi căng thẳng trong một giây rồi nhanh chóng giãn ra. Anh nhếch mép, cười xấu xa với cô: “Em biết rõ nhỉ.”

Kỷ Hà bước theo anh: “Em đã xem trên mạng rồi, thuận tình ly hôn là nhanh nhất.”

Lục Tầm Chi không đáp lời, đôi mắt anh hoàn toàn chìm xuống.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...