Lục Tầm Chi lịch thiệp mở cửa xe phía phó lái, ánh mắt nhìn lên trần xe, bên tai là tiếng “cảm ơn” nhẹ nhàng, ôn tồn của Kỷ Hà.
Hai chữ đó nghe thật chói tai.
Trong lòng anh tự giễu, cúi xuống nhìn nghiêng mặt Kỷ Hà, thấy mấy sợi tóc con lòa xòa bên thái dương của cô, theo thói quen đưa tay gạt ra sau tai, đầu ngón tay không thể tránh khỏi lướt qua làn da mềm mại của cô.
Cử chỉ ấy khiến cả hai đều hơi khựng lại.
Kỷ Hà lấy lại tinh thần trước, khẽ nghiêng đầu sang trái, nhẹ nhàng nói: “Đi thôi.”
Lục Tầm Chi khẽ cười một cái:
“Còn chưa làm thủ tục ly hôn đâu, có thể đừng tỏ ra xa lạ như vậy được không?”
Kỷ Hà mím môi không đáp, giả vờ dồn hết chú ý vào việc cài dây an toàn.
Khi đăng ký kết hôn, họ đã đến quận Hải Điến, nhưng Lục Tầm Chi lái xe theo hướng rõ ràng không phải đến đó. Anh lái xe qua mấy quận, Kỷ Hà tựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn cảnh vật đường phố lướt qua bên ngoài, không lên tiếng ngăn cản.
Mãi cho đến 4 giờ 30 chiều, xe mới dừng lại.
Đây là một quận mà Kỷ Hà rất ít khi đến.
Bên ngoài Cục dân chính vẫn đông người như thường. Cô cầm lấy đủ giấy tờ bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn trời. Ánh nắng vốn dịu dàng, vậy mà đôi mắt lại thấy chói đến ươn ướt.
Lần này, họ không đi “cửa sau”, mà ngoan ngoãn theo hàng người, chậm rãi nhích từng chút một.
Phía trước là một đôi vợ chồng son quấn quýt, nụ cười của họ vừa ngọt ngào vừa rực rỡ.
Kỷ Hà ngẩng mắt nhìn sang Lục Tầm Chi ở bên cạnh, vẻ mặt anh nhạt nhòa, ánh mắt dõi thẳng phía trước, trong đó ẩn giấu vài phần cảm xúc khó che giấu.
Khoảng cách giữa vai cô và anh chỉ chừng hai nắm tay. Vừa nãy có một đôi vợ chồng đến ly hôn, cãi cọ om sòm, đi ngang qua còn xô đẩy nhau. Người đàn ông to lớn suýt nữa va vào Kỷ Hà, may mà Lục Tầm Chi kịp đặt tay lên vai cô, kéo cô về phía mình, mới tránh được.
Khó trách có người thì thầm rằng trông họ chẳng giống một đôi đến làm thủ tục ly hôn.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của cô, Lục Tầm Chi nghiêng mặt, cúi xuống nhìn cô, rồi hơi cúi người xuống. Hơi thở trong lành của anh phả vào mặt cô, giọng nói trầm thấp: “Anh không cười nổi.”
Không chỉ không cười nổi, trong lòng anh còn rất không bình tĩnh, muốn hối hận, muốn mặc kệ tất cả quay đầu bỏ đi.
Lục Tầm Chi cũng đã làm được việc quay đầu bỏ đi. Sau khi ký tên, nhân viên đóng dấu xong, anh suýt không kìm nén được cảm xúc, lặng lẽ sải bước ra ngoài.
Còn Kỷ Hà thì ngồi trên ghế, mất hồn. Mãi đến khi có người lên tiếng nhắc nhở, cô mới nhận ra Lục Tầm Chi đã đi rồi. Sau đó cô lặng lẽ cất cả hai quyển giấy chứng nhận ly hôn vào túi, cúi mắt khẽ nói lời cảm ơn nhân viên, rồi đứng dậy.
Lục Tầm Chi chưa rời đi, anh đứng tựa lưng vào cửa, môi hơi mím lại, ánh mắt lạnh nhạt nhìn gương mặt Kỷ Hà đang đi về phía anh.
“Mỗi người một quyển.” Kỷ Hà lấy một quyển ra từ trong túi.
Lục Tầm Chi liếc nhìn, khẽ cười:
“Em cứ giữ cả đi, anh giữ cũng chẳng có tác dụng gì.”
Kỷ Hà định đáp lại rằng “Em cầm cũng chẳng có ích gì”, nhưng vô tình lại nhìn thấy viền mắt anh hơi đỏ hoe, lòng cô chợt giật thót, không nói nên lời.
Những cây bạch quả ngoài cục dân chính, dưới cơn gió thu, cuốn lên một thảm vàng rực rỡ. Những chiếc lá như thiếu nữ nhẹ nhàng khiêu vũ trong không trung, vẽ nên một cuộc chia ly u buồn của mùa thu.
Họ không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn nhau.
Mãi đến khi ông lão bán khoai lang nướng đạp xe chầm chậm đi ngang qua, Kỷ Hà ngẩng đầu nhìn Lục Tầm Chi, nói muốn mời anh ăn.
“Được thôi.” Lục Tầm Chi không cử động, ánh mắt dõi theo bóng lưng Kỷ Hà, nhìn chằm chằm, đến nỗi quên cả chớp mắt.
Kỷ Hà móc tiền mua hai củ khoai nóng hổi, quay lại đưa cho Lục Tầm Chi một củ.
Anh cầm trên tay, không ăn, chỉ chăm chú nhìn cô ăn, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng lại nghẹn lại.Ánh mắt anh dừng lại ở mí mắt dưới của cô, “Dạo này em ngủ không ngon sao?”
Kỷ Hà từ từ nhai và nuốt miếng khoai trong miệng, “Không, tốt hơn trước nhiều rồi.”
Vừa dứt lời, cô nghe thấy anh khẽ “ồ” một tiếng, rồi lại cười nói: “Xem ra anh lại trở thành vật cản giấc ngủ của em.”
Kỷ Hà cụp mi mắt xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt, nhẹ nhàng phủ nhận, “Anh đừng nói bừa, em chưa từng nghĩ như vậy.”
Cục dân chính đã đến giờ tan làm, nhân viên đi ra chuẩn bị đóng cổng.
Lục Tầm Chi cuối cùng cũng dời ánh mắt khỏi khuôn mặt Kỷ Hà, “Để anh đưa em về.”
Kỷ Hà mỉm cười từ chối: “Không cần đâu, phía trước có ga tàu điện ngầm, em tự về được rồi.”
Sau một lúc im lặng. Lục Tầm Chi nghiến răng bật ra một tiếng “được”, cánh tay lướt qua vai Kỷ Hà, để lại cho cô một bên mặt không chút cảm xúc. Anh bước đi vững vàng ra vỉa hè, mở cửa xe, ngồi vào và không động đậy.
Nhìn bóng lưng thon thả, uyển chuyển dần dần hiện ra trong tầm mắt phía trước, anh cảm thấy một luồng khí nghẹn lại trong lồng ngực.
Trước đây anh chưa bao giờ nhận ra mình lại là một người không dứt khoát như vậy. Giờ phút này, anh chỉ muốn xuống xe, chạy đến ôm chặt lấy cô và chất vấn: “Trí nhớ của em tệ vậy sao? Năm ngoái ở vùng tuyết Đông Bắc, là ai nói sẽ mãi mãi không ly hôn? Mới có bao lâu mà em đã trở mặt rồi, lừa ai vậy chứ?”
Nhưng anh không thể, chính lời nói thiếu suy nghĩ của anh đã khiến bệnh tình của Kỷ Hà tái phát. Anh đã cướp đi niềm vui hiện tại của cô, không thể ích kỷ hơn nữa, dù cho có muốn điên cuồng bảo vệ cô bên cạnh.
Bóng lưng quen thuộc ấy đi càng lúc càng xa, tầm nhìn của Lục Tầm Chi cũng dần trở nên nhòe đi.
Anh đưa tay lấy củ khoai lang nướng, áp cả lớp giấy gói vào vị trí trái tim. Nhiệt độ không nóng không lạnh, ấm áp giống như hơi ấm từ lòng bàn tay của Kỷ Hà. Anh tham lam cảm nhận thật lâu, cho đến khi túi giấy trở nên lạnh buốt.
Tin tức ly hôn nhanh chóng truyền đến nhà họ Lục.
Lục Tầm Chi vừa đậu xe ở phòng khám của Cù Văn Dịch, thì cửa một chiếc xe Jeep màu đen bên ngoài đột nhiên mở ra, bốn người đàn ông mặc vest đen đi thẳng về phía anh.
Anh liếc nhìn biển số xe, môi khẽ cong lên, sau đó thản nhiên châm một điếu thuốc, chờ đợi mấy người kia.
Thấy người cầm đầu trong số họ, Lục Tầm Chi cắn điếu thuốc cười “Lộ ca, ai không biết lại tưởng các anh định bắt cóc cơ đấy.”
Người được gọi là Lộ ca cùng với đàn em cung kính gật đầu chào Lục Tầm Chi, rồi làm một cử chỉ mời “Ông cụ đang đợi cậu ở nhà.”
Lục Tầm Chi khoanh tay thản nhiên nói, “Không được rồi, bây giờ tôi có việc, rất quan trọng.”
Khuôn mặt Lộ ca cuối cùng cũng bớt nghiêm nghị, “Lục Tầm Chi, về đi, ông cụ nổi giận lắm, đến cả bố cậu cũng đã về rồi.”
“Tôi chỉ lấy một ít đồ thôi, không muốn đợi thì các anh về trước đi.” Lục Tầm Chi nói xong, đi thẳng qua họ mà không liếc nhìn.
Đàn em của Lộ ca muốn đuổi theo, nhưng bị Lộ ca ngăn lại bằng một ánh mắt.
Cù Văn Dịch ở quầy lễ tân đang lật các hồ sơ khám bệnh một cách chán chường, khóe mắt liếc thấy một bóng người mặc đồ đen. Anh ta cầm xấp hồ sơ bệnh án đi tới.
Anh ta đưa đồ cho Lục Tầm Chi, “Tiêu Văn đã gọi cho Kỷ Hà, cô ấy đồng ý rồi, nếu không tôi sẽ không tùy tiện đưa cho cậu đâu. Này Lục Tầm Chi, cậu ly hôn thật rồi à?”
Lục Tầm Chi nhận lấy xấp hồ sơ bệnh án, nhẹ nhàng nói “Tôi lại rất muốn chuyện đó là giả đấy.”
Cù Văn Dịch nhìn thấy những người đang chờ bên ngoài, tặc lưỡi hai cái, nói những lời mỉa mai “Bây giờ cậu chịu đòn được không đấy?”
“Hay là cậu đi cầu xin giúp tôi đi?” Lục Tầm Chi cười một cách chậm rãi.
Cù Văn Dịch có vẻ hoảng hốt, để lại một câu “Bảo trọng, tôi sẽ cầu nguyện cho cậu”, rồi quay lưng bỏ đi.
Lục Tầm Chi đi thẳng lên chiếc xe Jeep đó. Anh không hề bị ảnh hưởng bởi cơn bão sắp tới, chỉ tập trung vào hồ sơ bệnh án từ năm 2007.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước cổng chính của Lục gia. Lục Tầm Chi vẫn ngồi yên trong xe, không có ý định xuống. Mấy người của Lộ ca không dám ra tay, chỉ đành bất lực nhìn, dù sao thì cũng đã về rồi, không chạy được.
Lục Tầm Chi vốn dĩ định sau khi lấy xong hồ sơ bệnh án sẽ về nhà họ Lục để giải thích. Anh dám ly hôn chứng tỏ anh không sợ gia đình, sao có thể lại lâm trận bỏ chạy. Chỉ là, không có gì quan trọng hơn những hồ sơ bệnh án đang có trong tay. Anh đã liên hệ với các chuyên gia tâm lý ở Mỹ, và dự định sẽ qua đó một chuyến vào tuần sau.
Nhìn thời gian đã trôi qua gần hai mươi phút, Lộ ca bắt đầu lo lắng. Lộ ca bảo đàn em canh chừng, rồi tự mình bước vào biệt thự. Vừa hay, nhìn thấy Lục Phỉ Phỉ đang ngóng ra cửa, liền dắt cô bé ra ngoài.
“Bác Lộ ơi, mẹ cháu nói bác đi đón chú út về, chú ấy về chưa ạ?” Lục Phỉ Phỉ ngước lên hỏi.
Lộ ca nói: “Chú út không chịu xuống xe ở ngoài, cháu ra dắt chú ấy vào được không?”
Mắt Lục Phỉ Phỉ sáng lên, cô bé buông tay Lộ ca, nhảy chân sáo ra ngoài.
“Chú út, chú út!”
Lục Tầm Chi gấp lại cuốn hồ sơ cuối cùng, cất đi, rồi mới xuống xe để dắt tay Lục Phỉ Phỉ, “Ở nhà có những ai rồi?”
Lục Phỉ Phỉ cười tươi, “Chỉ còn thiếu chú và thím thôi, thím sao không về ạ?”
Lục Tầm Chi im lặng vài giây, đột nhiên cụp mắt xuống, cười một tiếng, “Thím phải một thời gian nữa mới về được.”
“A? Tại sao ạ?”
Vừa hỏi xong, họ vừa đi đến trước cửa nhà đang mở rộng. Môi Lục Tầm Chi khẽ mấp máy, chưa kịp nói thành lời thì một thứ gì đó bay thẳng về phía anh. Anh theo bản năng che chắn cho Lục Phỉ Phỉ phía sau, né được vật đó bằng mặt, nhưng gáy lại trúng đòn.
Mẹ Lục kinh hãi kêu lên: “Bố!”
Lục Tầm Chi rên lên một tiếng, chịu đựng cơn đau và cúi đầu nhìn xuống đất.
Quả bóng chày.
Cây gậy chắc đang đợi anh.
Mẹ Lục và Lục Diên Chi vội vàng đứng dậy đi về phía cửa, nhưng bị ông cụ Lục quát một tiếng ngăn lại.
“Không ai được xen vào!”
Lục Tầm Chi cúi xuống an ủi Lục Phỉ Phỉ đang sợ hãi khóc, “Đi lên lầu xem phim Peppa Pig của cháu đi.” Sau đó gọi dì Hoa đến dắt cô bé lên lầu.
Khi dì Hoa đi tới, mắt cũng rơm rớm, bà nhẹ nhàng vỗ vào tay của Lục Tầm Chi.
Bà thở dài, ngày hôm đó Kỷ Hà khóc như vậy, quả nhiên là có một lý do rất quan trọng, nhưng bà nghĩ nát óc cũng không ngờ đó lại là ly hôn.
Lục Tầm Chi từ tốn cởi áo khoác, vừa đi vào, vừa đưa tay xoa gáy, nhìn người ông đang ngồi ở giữa với vẻ mặt giận dữ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười không có chút ấm áp nào “Tỷ lệ ném trúng của ông vẫn như xưa nhỉ.”
Ông cụ Lục nhìn thấy dáng vẻ lấc cấc của anh lại càng tức giận hơn, cơn giận từ đan điền dâng lên đến tận đỉnh đầu, cả lồng ngực gần như không chịu nổi, ông lại gầm lên một tiếng: “Quỳ xuống!”
Lần này không chỉ có mẹ Lục và Lục Diên Chi, mà cả bố Lục, người vẫn luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cũng lo lắng, “Bố, có gì thì để Tầm Chi ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, không cần phải làm như vậy.”
Ánh mắt đầy lửa giận của ông cụ Lục dâng lên một luồng hàn ý đáng sợ, quét thẳng về phía Lục Hồng Kinh “Ta còn chưa chết, cái nhà này chưa tới lượt con nói chuyện.”
Mẹ Lục nhíu mày: “Bố…”
Lục Tầm Chi ngắt lời mẹ Lục “Thôi, con quỳ.”
Một tiếng “Rầm”, anh dứt khoát quỳ xuống giữa phòng, lưng thẳng tắp, trên mặt không có chút sợ hãi nào.
Gậy chống của ông cụ Lục gõ gõ lên mặt bàn, lạnh lùng nói: “Chiều nay Tiểu Lý vừa hay đi thị sát công việc ở Thông Châu, lại trùng hợp thế, nhìn thấy cháu và Kỷ Hà. Sau khi hai đứa đi, người ta đã quay lại để xác nhận xem có nhìn nhầm không, rồi lập tức gọi điện cho ông, nói là cháu vừa ly hôn. Nhà họ Lục chúng ta mấy đời, bất kể là nam hay nữ, cho dù là kết hôn vì lợi ích, cũng phải một lòng một dạ sống hết đời. Chuyện ngoại tình hay ly hôn chưa bao giờ xuất hiện trong nhà họ Lục! Cháu nói cho ông biết tại sao lại ly hôn, chuyện ly hôn lớn như vậy tại sao không bàn bạc với gia đình!”
Vẻ mặt Lục Tầm Chi điềm tĩnh, từ cổ họng phát ra một giọng nói trong trẻo, từng chữ một không hề thay đổi sắc mặt: “Cháu đã bắt nạt cô ấy, chuyện đó làm ngay cả bản thân cháu cũng thấy khốn nạn, trong lòng thực sự không thể nào yên, nên đã đề nghị ly hôn. Chuyện ly hôn này hai đứa cháu đã bàn bạc kỹ lưỡng, cô ấy cũng đồng ý.”
Nghe thấy là Lục Tầm Chi đã đề nghị ly hôn, cơn giận của Lục lão gia lại một lần nữa dâng lên, tức đến mức không nói nên lời. Nếu là Kỷ Hà đề nghị, ông còn có thể đi tìm cô, hỏi cô, hoặc yêu cầu bố cô là Kỷ Dự đến đây. Nhưng giờ thì hay rồi, lỗi ở nhà họ Lục, ông còn mặt mũi nào mà đi nói lỗi người ta.
Mẹ Lục lắc đầu thở dài: “Vậy con nói xem con đã bắt nạt người ta như thế nào?”
Lê Dĩnh, người vẫn luôn “tàng hình” từ nãy giờ, rất muốn lên tiếng nói gì đó, nhưng bị Lục Diên Chi ở bên cạnh ngăn lại.
Lục Tầm Chi nghiêm túc nói: “Đây là chuyện riêng của con.”
Lê Dĩnh không nhịn được nữa: “Từ nhỏ cậu cũng đâu có làm chuyện xấu gì, cậu cũng đâu có giống người hay bắt nạt người khác.”
“Chúng ta không thân thiết gì, còn làm hay không làm sao mà chị biết được?” Giọng Lục Tầm Chi lạnh lùng đầy vẻ chế giễu, “Còn việc tôi có bắt nạt người khác hay không, anh cả là người rõ nhất.”
Câu nói này làm vợ chồng Lục Diên Chi cứng họng, sắc mặt khó coi vô cùng.
Bố Lục đứng dậy, đi đến trước mặt Lục Tầm Chi, “Hôn nhân không phải là trò đùa, có vấn đề gì mà hai vợ chồng không thể giải quyết được? Từ nhỏ con đã làm chúng ta lo lắng, sao đến tuổi này rồi vẫn còn để gia đình phải lo lắng hết chuyện này đến chuyện kia? Con hãy thành tâm một chút, đến nhà họ Kỷ, xin lỗi hay gì cũng được. Bố con bé ở Bắc Kinh cũng là nhân vật có máu mặt, lẽ nào lại để con bắt nạt con gái người ta một cách vô cớ sao?”
Ông cụ Lục nghe mà thấy phiền hết sức, cái thằng Lục Kinh Hồng này giờ mới nói thì có ích gì chứ, chức vụ cao như vậy mà đầu óc chẳng khôn ra tí nào! Còn ‘không yên tâm’ cái gì nữa? Thằng nhóc thối Lục Kinh Hồng này xưa nay có bao giờ quản con trai mình đâu.
“Được rồi, được rồi, các con lên trên hết đi, ta sẽ nói chuyện với nó.”
Khi mọi người đã đi hết, cảm xúc của ông cụ Lục cũng dần ổn định hơn một chút, ông lạnh lùng nhìn Lục Tầm Chi, “Cháu sẽ không làm một số việc không nên làm, phải không?”
Lục Tầm Chi thản nhiên hỏi: “Ông đang nói chuyện gì?”
Vẻ mặt ông cụ Lục bình tĩnh, trầm ngâm một lát rồi lại cảm thấy không thể nào. Đứa cháu trai nhỏ này từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, Lục Tầm Chi lớn lên dưới sự giám sát của ông, tuyệt đối sẽ không làm những chuyện bại hoại đạo đức.
Ông nói: “Thực ra câu sau của bố cháu nói cũng không sai, cháu tìm thời gian đến nhà người ta xin lỗi. Nếu thật sự không được, ông sẽ đi cùng cháu.”
Lục Tầm Chi nói: “Một mình cháu đi là được rồi.”
Ông cụ Lục chống gậy đứng dậy, trừng mắt nhìn anh: “Có thể theo đuổi người ta trở lại được không? Cháu vừa ly hôn, cả thành phố này đang cười nhà chúng ta đấy.”
Lục Tầm Chi nghe đến câu trước, chỉ cảm thấy khó thở, che giấu nỗi đau trong đáy mắt, kéo cổ áo ra, giọng nói trầm thấp không thể hiện thêm cảm xúc nào, “Không dám theo đuổi.”
Ít nhất bây giờ thì không thể, ít nhất phải đợi chữa khỏi bệnh cho Kỷ Hà. Điều này không có nghĩa là anh sẽ biến mất khỏi thế giới của cô, anh sẽ bảo vệ cô từ phía sau, sẽ xuất hiện trước mặt cô vào thời điểm thích hợp. Dù là từng bước từng bước một, nhưng cũng không thể để Kỷ Hà quên anh.
Ông cụ Lục nhăn mày đầy vẻ ghét bỏ “Từ khi nào mà cháu trở nên lề mề như vậy? Thích thì cúi đầu xuống mà theo đuổi người ta về, không được nữa thì quỳ trước mặt con bé, ta thấy Kỷ Hà cũng là người dễ mềm lòng, biết đâu lại được.”
“Ông không thể dùng đạo đức để ép buộc như vậy được, ông và mọi người trong gia đình cũng đừng quấy rầy cô ấy.”
“Chậc, nhìn cái dáng vẻ vô dụng của cháu kìa, tối nay quỳ ở đây cho ông, suy ngẫm cho kỹ.”
Lục Tầm Chi không có gì phải bất mãn, anh cam tâm tình nguyện quỳ. Thực ra hình phạt này đã là nhẹ rồi, năm đó mẹ của Hoắc Thư Mạn muốn ly hôn với bố cô ấy, bị ông nội Lục nhốt mấy ngày, khi nào nghĩ thông mới được ra.
Sáng sớm hôm sau, dì Hoa dậy sớm đi chợ, bị Lục Tầm Chi vẫn còn đang quỳ trong phòng khách làm cho giật mình. Đồng thời bà cũng đau lòng vô cùng, nhìn thấy môi anh hơi khô, sắc mặt cũng không tốt, bà vội vàng đi rót một ly nước.
“Đứa nhỏ này cũng cố chấp thật, không biết mềm mỏng một chút. Ông cụ chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, lẽ nào cháu còn không biết sao.”
Lục Tầm Chi bảo dì Hoa để nước lại chỗ cũ. Mặc dù đầu gối từ quỳ đến tê dại giờ đã không còn cảm giác, anh vẫn không hề uốn cong tấm lưng thẳng tắp của mình. Nỗi khổ này của anh, làm sao có thể so sánh với nỗi đau của Kỷ Hà.
Ông cụ Lục ăn sáng xong mới ra khỏi phòng, liếc nhìn Lục Tầm Chi đang quỳ trong phòng khách, trong lòng hừ lạnh một tiếng.
Ông không lên tiếng bảo anh đứng lên, những người khác trong nhà cũng không dám nói gì, ngoại trừ Lục Phỉ Phỉ ngây thơ luôn miệng hỏi tại sao Lục Tầm Chi lại quỳ, nói anh mau đứng lên, những người khác chỉ có thể nhìn anh với ánh mắt đau lòng và bất lực.
Cho đến gần bữa trưa, ông cụ mới sai người gọi Lục Tầm Chi đứng lên.
Sau khi đứng lên, Lục Tầm Chi ngồi trên ghế sô pha một lúc, rồi đi vào thư phòng của ông, chỉ vào bức tranh phong cảnh rất nổi tiếng được treo trên tường, “Ông nội, bức tranh này, cháu có thể đổi với ông một bức không?”
Ông nội quay đầu lại nhìn, tâm trạng vốn đã tệ, bị anh hỏi câu này, quân cờ trong tay nặng nề đặt xuống, tạo ra một tiếng “Tách” vang dội, “Ban ngày ban mặt mà nói mê gì vậy.”
Bức tranh này đã được cất giữ hàng chục năm, đó là bức mà ông đã phải rất vất vả và tốn rất nhiều tiền mới có được từ tay người khác. Nói thật, bây giờ đem ra đấu giá, giá khởi điểm đều tính bằng đơn vị tỷ.
Lục Tầm Chi từ từ đi đến ngồi đối diện với ông nội, trong tay kẹp một quân cờ đen, “Bức tranh của ông, không đáng để cất giữ bằng bức của cháu.”
Ông nội Lục khẽ hừ: “Khẩu khí cũng lớn ghê nhỉ.”
Lục Tầm Chi cười cười: “Vậy cháu sẽ bảo A Mông mang đến cho ông xem.”
Ba giờ chiều, Lục Tầm Chi mang theo bức tranh vừa đổi từ ông cụ Lục đến câu lạc bộ bắn súng. Người đã hẹn còn chưa đến, anh và ông chủ câu lạc bộ, Trương ca, vừa uống trà xong thì đi đến khu vực bắn đạn thật.
Trương ca là một cựu đặc nhiệm, từng là thuộc cấp của ông cụ Lục. Sau khi xuất ngũ, anh ta và vài người đồng đội đã cùng nhau mở câu lạc bộ này.
Anh ta đích thân đeo kính bảo hộ và chụp tai chống ồn cho Lục Tầm Chi, mỉm cười nói: “Gần một năm rồi không thấy cậu đến, đừng có run tay đấy nhé.”
Lục Tầm Chi nhếch môi, động tác thuần thục lắp hộp đạn vào, lên đạn, đứng đúng tư thế, nhắm vào mục tiêu cách 100 mét, dứt khoát bóp cò.
“Đoàng!” một tiếng nối tiếp một tiếng, vài học viên đến tham gia huấn luyện bắn súng bên cạnh đều nhìn với ánh mắt sùng bái.
Đẹp trai quá! Ngầu chết đi được!
Sau khi bắn hết một băng đạn, Lục Tầm Chi không đổi sắc mặt tháo kính bảo hộ và chụp tai ra.
Trương ca khâm phục vỗ tay, vừa kêu người đẩy mục tiêu lại, sau khi đẩy lại gần nhìn, tất cả đều trúng hồng tâm.
Lúc này A Mông bước vào, nói cho Lục Tầm Chi biết người đã hẹn đến rồi.
Lục Tầm Chi nhìn Trương ca một cái, Trương ca lập tức hiểu ý, dọn sạch sân, rồi tự mình đi ra ngoài.
Không lâu sau, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài rất nho nhã nhưng đầy uy nghiêm bước vào từ cửa. Nhưng khi nhìn thấy Lục Tầm Chi, trên mặt ông ta lập tức nở một nụ cười.
Lục Tầm Chi đi đến đón, giọng điệu hiếm thấy sự cung kính “Chú Kiều, dạo này sức khỏe có tốt không ạ?”
Kiều Thiệu cười nhẹ, “Chỉ cần anh Kiều Ngụy của cháu không làm chú tức, thì sức khỏe chú lúc nào cũng tốt!”
Lục Tầm Chi nói: “Anh Kiều Ngụy hai hôm trước còn đến nhà chơi cờ với anh cả cháu, ông nội cháu khen anh ấy hết lời.”
“Thật sao?” Kiều Thiệu cười đầy vẻ an ủi, “Vậy chú yên tâm rồi, thằng nhóc này được lắm, có thể lấy lòng được ông cụ nhà cháu, xem ra nó đã lấy lại cái đầu óc đã bỏ quên ở phương Nam rồi.”
Ông ta tiếp tục nói: “À phải rồi, nghe cháu nói qua điện thoại là muốn cho chú một bất ngờ không ngờ tới, chú đã mong đợi cả buổi chiều rồi đấy, đặc biệt không đi đánh tennis với thím Kiều của cháu, chỉ để đến gặp cháu một lần này.”
Lục Tầm Chi cong môi cười cười, ánh mắt ra hiệu cho A Mông mở bức tranh ra “Chú Kiều, mời chú nhìn ra phía sau.”
Kiều Thiệu nghi hoặc quay đầu lại, ngay lập tức mắt sáng lên, bước nhanh đến trước mặt A Mông đầy vẻ kích động, chỉ vào bức tranh phong cảnh, “Đây không phải là bức tranh mà năm đó chú vẫn luôn muốn có sao!”
Một người bình thường uy nghiêm đến mấy, lúc này khi nhìn thấy bức tranh mà mình đã mong mỏi suốt mấy chục năm, cũng sẽ lộ ra vẻ mừng rỡ và kích động như một đứa trẻ.
Lục Tầm Chi đứng một bên, lặng lẽ nhìn Kiều Thiệu thưởng thức bức tranh.
Khoảng mười phút sau, Kiều Thiệu thu hồi ánh mắt, dặn A Mông cẩn thận cuộn bức tranh lại và cất giữ cẩn thận.
Kiều Thiệu đứng chắp tay sau lưng, cười bất lực, “Chú nhớ là bức tranh này từ năm đó đã ở chỗ ông nội của cháu rồi, lúc đó chú có trả bao nhiêu tiền ông ấy cũng không chịu nhượng lại cho chú. Hôm nay cũng coi như được mở mang tầm mắt rồi.”
Lục Tầm Chi cười nhạt: “Bây giờ nó là của chú rồi.”
Kiều Thiệu hơi sững sờ, rồi mới hoàn hồn sau niềm vui quá lớn, ông vỗ vai Lục Tầm Chi “Đi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.”
Hai người đi đến phòng trà của câu lạc bộ ngồi xuống.
Lục Tầm Chi rót một tách trà cho Kiều Thiệu, “Chú Kiều, cháu nhớ là mấy chục năm trước chú đã từng làm việc ở Phong Đài vài năm. Lúc đó trong đội cảnh sát hình sự có một vị cảnh sát hình sự rất giỏi, không biết chú còn nhớ không ạ?”
Kiều Thiệu uống một ngụm trà, khi đặt ly xuống, nói: “Cháu nói Kỷ Dự à?”
“Vâng ạ.”
Kiều Thiệu cười cười: “Đương nhiên là nhớ, đó là người nổi bật của giới cảnh sát chúng ta đấy, nhưng mà, ấn tượng sâu sắc nhất của chú về ông ấy là có năm ông ấy kiên quyết xin từ chức, là chú đã phải ra mặt giữ ông ấy lại.”
Ngón tay ông gõ nhẹ lên mặt bàn trà, khẽ thở dài “Năm đó con gái ông ấy đã xảy ra chuyện không tốt.”
Tim Lục Tầm Chi thắt lại, ly trà bị anh nắm chặt, anh bình tĩnh nói: “Con gái của ông ấy, là vợ của cháu.”
Ánh mắt của Kiều Thiệu tràn ngập sự kinh ngạc. Lục Tầm Chi kết hôn khi ông đang ở phương Nam, bình thường công việc cũng bận rộn, nên ông không đi hỏi thăm xem Lục Tầm Chi kết hôn với con gái nhà ai, không ngờ lại là con gái của Kỷ Dự.
“Cháu nghe nói tên tội phạm đó hai tháng nữa sẽ ra tù, có lẽ chú không biết, người này ở tù mấy năm nhưng vẫn không chịu thay đổi. Năm ngoái còn sai người đến đe dọa vợ cháu, một người có lòng thù hận cực mạnh như vậy một khi ra ngoài, hậu quả sẽ…”
Những lời sau Lục Tầm Chi không nói rõ, Kiều Thiệu có thể ngồi được đến vị trí ngày hôm nay là nhờ vào đầu óc. Ngay từ câu đầu tiên của Lục Tầm Chi, ông đã biết cuộc gặp mặt ngày hôm nay không hề đơn giản.
Kiều Thiệu nhấc ấm trà, rót đầy ly của Lục Tầm Chi, trầm giọng nói: “Từ góc độ cá nhân của chú mà nói, một kẻ làm đủ mọi chuyện xấu như vậy quả thực đáng chết, nhưng không còn cách nào, xã hội bây giờ phải phán xét dựa trên pháp luật.”
Lục Tầm Chi nói: “Cháu dự định chiều nay sẽ đi gặp hắn ta.”
Kiều Thiệu cười cười: “Đi đi, chú sẽ giúp cháu nói trước một tiếng.”
