Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương

Chương 48: “Vợ ơi.”



Trong những năm Triệu Khiếu bị giam giữ, bố mẹ già yếu của ông ta đã lần lượt qua đời, vì vậy trong những năm này ông ta không được ai đến thăm. Lúc này, ông ta ngồi một mình trên giường thẫn thờ, nghĩ đến việc sắp được rời khỏi nơi tồi tàn này, khóe môi khẽ cong lên.

“Triệu Khiếu, có người đến thăm.”

Ông ta còn chưa hoàn hồn, đã bị dẫn đến phòng tiếp khách.

Khi nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi với vẻ mặt lạnh lùng đang ngồi đối diện, Triệu Khiếu cau mày khó hiểu.

“Cậu là ai?”

Lục Tầm Chi nhìn Triệu Khiếu gầy trơ xương, quả thật gầy hơn rất nhiều so với trong ảnh, có thể thấy con súc vật này đã sống rất khổ sở ở trong đó. Anh  thu lại ánh mắt, cười lạnh lùng: “Ông xứng đáng biết tôi là ai sao?”

Không nói thêm lời thừa thãi, Lục Tầm Chi giơ tay lên, A Mông và A Phong đang đứng sau lưng lập tức lao tới, một người dễ dàng đè Triệu Khiếu lại, một người sau khi Lục Tầm Chi ra ngoài thì ra sức đá vào hạ bộ của Triệu Khiếu. Miệng bị bịt lại, Triệu Khiếu không thể la lớn, chỉ phát ra những tiếng ‘ừm ừm’ đau đớn.

Ngoài phòng tiếp khách, Triệu Giang Minh và Lục Tầm Chi đi cùng nhau.

Triệu Giang Minh liếc nhìn người đàn ông đang có vẻ mặt nặng trĩu bên cạnh, “Chuyện này chỉ cần gọi điện cho tôi là được, đâu cần phải cực khổ đến đây một chuyến xa xôi như vậy.”

Lục Tầm Chi dừng lại dưới mái hiên, cười lơ đãng: “Còn phải phiền anh giúp tôi chăm sóc Triệu Khiếu nhiều hơn một chút, nếu không trong lòng tôi không yên.”

Triệu Giang Minh làm sao có thể không hiểu ý tứ trong lời nói này, anh ta vội cười nói: “Nhất định rồi, nhất định rồi.”

A Phong và A Mông trở lại xe khi trời đã chập tối, Lục Tầm Chi bảo A Phong lái xe đến Phong Đài.

Chiếc xe rời khỏi trại giam.

A Mông nói: “Lúc chúng ta đi, đã bảo Triệu Giang Minh gọi bác sĩ trại giam rồi.”

Lục Tầm Chi ‘ừm’ một tiếng, rồi nhắm mắt lại, cả người tràn ngập cảm giác mệt mỏi vô lực.

Kỷ Hà đêm qua tỉnh táo cả đêm, đến sáng mới có ý buồn ngủ, ngủ một mạch đến tối mịt, khi mở mắt ra, bị ánh đèn trên trần nhà làm chói mắt, nhưng cũng đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là mở mắt thôi, không có động tác nào khác, nhưng Đại Bạch và Đại Quất lại nhạy bén nhận ra “người dọn phân” đã tỉnh, bốn cái móng vuốt ra sức cào vào cửa phòng ngủ.

Cô vuốt lại mái tóc bị dựng lên vì ngủ, rồi vén chăn ra, đi ra ngoài làm bữa tối cho “các chủ nhân”.

Trong thức ăn cho mèo có trộn thêm đồ hộp, chúng ăn rất ngon lành.

Kỷ Hà ngồi xổm trên đất, ánh mắt dịu dàng nhìn chằm chằm vào cái đầu mèo đáng yêu của Đại Bạch và Đại Quất, đôi khi nhìn chúng nó ăn cũng là một việc rất chữa lành.

Đợi chúng nó ăn no, Kỷ Hà nhận được điện thoại của mẹ Tùy, nói rằng hôm nay bà và bố Kỷ đã làm sủi cảo, còn làm rất nhiều món ăn kèm, bảo cô rảnh thì qua lấy.

“Con mà bận là lười nấu ăn, lấy hết những thứ này đi, bình thường bận thì nấu chút cháo hoặc mì, rồi ăn kèm với mấy món này.”

Kỷ Hà ngồi trên sô pha bật TV, liếc nhìn đồng hồ treo tường, “Ngày mai con qua lấy đi, lát nữa còn phải soạn bài và viết bài nữa, trong tủ lạnh cũng còn chút đồ ăn nhanh.”

Mẹ Tùy cũng nhìn đồng hồ, “Hay là mẹ bảo bố con mang qua nhé.”

“Không cần đâu,” Kỷ Hà cười, “Bố khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi, đừng làm phiền ông ấy đi lại nữa, ngày mai tan làm con sẽ qua lấy.”

Mẹ Tùy đành đồng ý, rồi nhớ ra gì đó, vội hỏi: “Nhà họ Lục đã biết chuyện hai đứa ly hôn rồi, có làm khó con không?”

Kỷ Hà im lặng một lúc rồi nói: “Không có ạ, hôm nay con ngủ cả ngày ở nhà, không ai làm phiền.”

Vừa nói xong, đầu dây bên kia vang lên tiếng chuông cửa, mẹ Tùy gọi bố Kỷ ra mở cửa.

Kỷ Hà đang do dự có nên gọi điện cho Lục Tầm Chi để hỏi thăm tình hình bên nhà họ Lục hay không, thì tin nhắn Wechat của Hoắc Thư Mạn nhảy ra.

Hoắc Thư Mạn: [Ô ô ô, chị dâu, sao hai người đột nhiên ly hôn vậy, em khóc chết mất, không muốn đâu a a a a!!!]

Hoắc Thư Mạn: [Không muốn thu hồi nữa, chị dâu, cứ coi như vừa nãy em phát điên đi. Vẫn muốn nói cho chị biết, Lục Tầm Chi bị phạt quỳ một đêm, (thở dài) vẫn không thể tin nổi, chị dâu chị dâu, chị nói với em đây là giả đi, huhu…].

“Lục Tầm Chi đến rồi.” Mẹ Tùy nói.

Nghe thấy câu này, Kỷ Hà đang ngây người vì tin nhắn của Hoắc Thư Mạn thì tim khẽ run lên “Anh ấy đến đó làm gì?”

Mẹ Tùy khẽ gật đầu với Lục Tầm Chi đang đi vào, rồi đi ra ban công, hiếm khi nói đùa: “Cái vẻ mặt nghiêm túc kia cứ như là đến gây sự vậy.”

Kỷ Hà nắm chặt gối ôm “Mẹ, mẹ đừng làm khó anh ấy được không?”

“Mẹ làm khó Lục Tầm Chi làm gì, chuyện của hai đứa tự giải quyết đi, bố mẹ lười nhúng tay vào.” Mẹ Tùy nói, “Được rồi, con đừng bận tâm nữa, mẹ đảm bảo Lục Tầm Chi đến thế nào thì sẽ về thế đó, được chưa.”

Cúp điện thoại, Kỷ Hà vẫn cảm thấy bồn chồn, để tránh suy nghĩ lung tung, cô vội đi vào thư phòng viết bài.

Bên nhà họ Kỷ.

Mẹ Tùy đi rửa chút trái cây mang ra ban công, liếc nhìn Lục Tầm Chi rồi trở về thư phòng làm thêm giờ.

Bố Kỷ nói với bóng lưng của mẹ Tùy một câu ‘vất vả rồi’, sau đó uống một ngụm trà “Nói đi, hôm nay đến tìm ta có chuyện gì?”

Lục Tầm Chi bình tĩnh nói: “Con đã cho người xử lý Triệu Khiếu.”

Bố Kỷ kinh ngạc, tay cầm chén trà run lên “Con đã làm gì?”

Lục Tầm Chi kể lại toàn bộ chuyện buổi chiều.

“Cái thằng nhóc này,” bố Kỷ thở dài thật mạnh, vẻ mặt đầy lo lắng, “Chuyện này rủi ro lớn, con cũng không để ý đến vị trí của mình, chuyện này con đích thân ra mặt, không sợ người khác biết sao? Ta vốn định sau khi tên súc sinh đó ra tù sẽ đuổi ra khỏi Bắc Kinh, vĩnh viễn không thể quay lại nữa.”

Lục Tầm Chi khẽ mỉm cười: “Bố cứ yên tâm, chuyện này vạn bất đắc dĩ, hơn nữa con chỉ cho người thiến hắn thôi, không làm gì khác, mạng sống con vẫn để lại cho hắn, còn việc có qua được hai tháng này hay không thì phải xem số phận của hắn ta.”

Bố Kỷ cụp mắt xuống, im lặng hồi lâu không nói gì.

Cho đến khi trà nguội, mới nghe thấy một tiếng thở dài “Kỷ Hà thật khổ, từ năm lớp 10 đã liên tiếp gặp phải những chuyện không may, ai cũng làm tổn thương con bé, trong đó cũng bao gồm cả ta.”

Lục Tầm Chi không hiểu lắm, anh kiên nhẫn chờ đợi những lời tiếp theo của bố Kỷ.

“Vì công việc của ta, con bé từng bị người nhà tội phạm theo dõi, và khi ta ly hôn với mẹ nó, để ép con bé tránh xa ta, ta đã nói những lời rất tuyệt tình, làm tổn thương trái tim con bé. Ta cứ nghĩ tránh xa ta mới có thể bảo vệ con bé tốt hơn, nhưng không ngờ điều này lại khiến con bé phải chịu đựng tổn thương lớn hơn. Cho đến bây giờ, ta và Kỷ Hà vẫn có khoảng cách, ta có lỗi với con bé.”

Bố Kỷ đưa hai tay che mặt, khẽ nức nở.

Lúc này, ông không còn là Cục trưởng Kỷ uy nghiêm trong mắt mọi người, mà là một người bố đầy mặc cảm tội lỗi với con gái, một người bố thất bại.

Lục Tầm Chi cảm thấy như có thứ gì đó mắc kẹt trong cổ họng, khiến anh nghẹt thở.

Mặc dù có lý do bất đắc dĩ, nhưng anh không thể an ủi bố vợ cũ đã làm tổn thương Kỷ Hà.

Sau khi rời khỏi nhà họ Kỷ, Lục Tầm Chi lái xe đến dưới lầu khu chung cư của Kỷ Hà, hút nửa điếu thuốc thì nhận được điện thoại của Lạc Quyền, mấy người bạn thân đang đợi anh ở chỗ Giang Cảnh.

Anh ngước lên nhìn căn phòng duy nhất ở tầng tám đang bật đèn, sau đó dụi thuốc, bước vào xe.

Mấy người đều không dẫn bạn gái đến, và cũng ngầm hiểu không nhắc đến chuyện Lục Tầm Chi ly hôn, vừa uống rượu vừa trò chuyện về những chuyện thú vị hồi nhỏ sống ở khu đại viện.

Giang Cảnh cười ha hả nói: “Hài hước nhất vẫn là hai đứa Hoắc Thư Mạn và Từ Du, đứa nào cũng thích anh trai của đứa kia, cũng sợ đứa kia cướp anh trai của mình, hễ cãi nhau là người bị hại vẫn là Tầm Chi và Triều Dương, bị hai đứa nó mắng cho không ra gì.”

Lạc Quyền cười không ngừng, “Hai đứa nó hồi đó chính là điểm cười của mấy anh em mình, hình như bây giờ vẫn chưa hòa hợp.”

“Nói là không hòa hợp những mà hai đứa nó lại thường xuyên bình luận bài trên vòng bạn bè của nhau.” Từ Triều Dương vừa nói vừa rót rượu cho Lục Tầm Chi.

Cù Văn Dịch nhả ra một làn khói thuốc cười: “Đó là đang mỉa mai nhau đấy.”

Lục Tầm Chi không nói gì, cứ thế uống hết ly này đến ly khác.

Trò chuyện đến mười giờ đêm, Từ Triều Dương nói phải về chăm con nên đi trước, trước khi đi vỗ vai Lục Tầm Chi, “Có chuyện gì đừng một mình gánh vác, còn có đám anh em chúng tôi đây.”

Lục Tầm Chi lười biếng cười một tiếng, “Đi nhanh đi, đồ cuồng con.”

Không lâu sau, cuộc vui cũng tan.

Giang Cảnh gọi một tài xế đưa Lục Tầm Chi về, địa chỉ là bên Hải Điến.

Đến nơi, Lục Tầm Chi bước xuống xe, bước chân loạng choạng, tài xế nhanh tay đỡ lấy, tiện thể đưa chìa khóa xe cho anh.

“Cảm ơn.” Anh nói.

Mở cổng sân, ánh trăng sáng chiếu đúng vào mảnh đất Kỷ Hà đã từng trồng rau, Lục Tầm Chi từng bước đi tới, ngồi xổm trước mảnh đất đó, nhìn chằm chằm vào những chiếc lá sắp héo, cố gắng nhớ lại lần cuối Kỷ Hà đã gieo hạt giống gì.

Càng cố gắng nghĩ, đầu óc càng như muốn nổ tung.

Lục Tầm Chi nhìn thấy cái xẻng nhỏ mini bên cạnh, cầm lên đào vào đất, đào chưa được mấy cái thì nhìn thấy màu cam đỏ.

Nhớ ra rồi, là củ cà rốt mà anh thích ăn.

Lúc đó vừa mới gieo hạt giống không lâu, mỗi ngày tan làm anh đều đến đây đào đất lên, muốn xem đã lớn đến mức nào, càng muốn sớm được ăn cà rốt do Kỷ Hà trồng cho mình. Mỗi lần vừa đào lên, Kỷ Hà sẽ xuất hiện ở ban công giả vờ tức giận chỉ trích cách làm này của anh sẽ chỉ làm nó chết nhanh hơn, miệng anh nhận lỗi, nhưng ngày hôm sau tan làm vẫn làm như vậy, thực ra là muốn nhìn dáng vẻ Kỷ Hà chống nạnh mắng người nhưng lại không nỡ hung dữ.

Nghĩ đến đây, Lục Tầm Chi liếc nhìn ban công, ở đó tối đen như mực, ngay cả cây bạc hà và hoa nhài đặt ở đó cũng không còn.

Trước khi hốc mắt nóng lên, Lục Tầm Chi nhanh chóng cụp mắt xuống, cúi đầu lấp đất lại, còn dùng ống nước mềm tưới nước, sau đó đứng dậy, đi về phía cửa.

Căn nhà này là của Kỷ Hà, anh đã không còn tư cách để vào nữa.

Nhưng đi được nửa đường, anh nghĩ, tối nay Kỷ Hà cũng không có ở đây, ở lại một đêm cũng không sao.

Quay đầu lại.

Nửa người tựa vào cửa, từ từ mở khóa bằng chìa khóa, cửa vừa mở ra, không khí lạnh lẽo ùa vào, trái tim anh cũng theo đó mà lạnh hẳn, đi đến chiếc sô pha mà Kỷ Hà từng thích nằm, phát hiện cái gối ôm đầu mèo thường xuyên nằm trong lòng cô vẫn còn ở đây.

Lục Tầm Chi ôm chặt lấy nó, cúi đầu khẽ ngửi, một mùi hoa nhài thoang thoảng xộc vào mũi, coi như người trong lòng đang ở trong vòng tay, sau đó hài lòng nhắm mắt lại.

Kỷ Hà đang chuẩn bị bài thì phát hiện có một cuốn sách tài liệu vẫn còn ở bên này, cần dùng gấp, nên đã lái xe đến. Khi nhìn thấy chiếc Bentley đậu phía trước, cô hơi sững lại, tầm mắt chuyển sang căn biệt thự nhỏ, không có chỗ nào bật đèn.

Khi mở cửa bước vào, ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc, điều này khiến Kỷ Hà xác nhận Lục Tầm Chi thực sự ở đây.

Cô bật một chiếc đèn nhỏ, theo thói quen ngồi ở cửa ra vào thay giày thì liếc thấy một ống quần màu đen đủ rộng để trải trên nền đất.

Khi đi tới, cô cố ý đi nhẹ nhàng.

Kỷ Hà dừng lại phía sau sô pha, cúi đầu nhìn khuôn mặt nghiêng sạch sẽ của Lục Tầm Chi, khi ngủ, khuôn mặt anh trở nên đặc biệt dịu dàng, có vài phần vẻ thiếu niên của tuổi mười tám.

Cứ như vậy, cô vô thức nhìn rất lâu, gió từ ban công thổi vào, cả hai người đều co rụt người lại vì lạnh.

Cô siết chặt áo khoác, quay người đi vào phòng ngủ, lấy một chiếc chăn dày từ trong tủ ra đắp cho Lục Tầm Chi.

Tay đang chỉnh lại chiếc chăn bị lệch trên vai anh, Lục Tầm Chi đột nhiên mở mắt, làm cô giật mình.

Bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt đen như mực của Lục Tầm Chi nhìn thẳng vào cô, rồi nhếch môi cười nhạt một cái, sau đó lại không cưỡng lại được cơn buồn ngủ mà nhắm mắt lại.

Khoảnh khắc nhắm mắt, miệng lẩm bẩm một tiếng.

“Vợ ơi.” Giọng nói rất dịu dàng và trìu mến.

Kỷ Hà sững sờ, trước khi nước mắt tuôn trào, cô vội vàng quay mặt đi, sải bước đi về phía thư phòng.

Thư phòng, hay nói đúng hơn là trong căn nhà này, Kỷ Hà thực ra vẫn còn rất nhiều thứ chưa mang đi, có cái là không mang đi được, có cái là không muốn mang đi.

Cô tìm thấy cuốn sách tài liệu trên kệ sách, cho vào túi, rồi đóng cửa sổ đang mở lại.

Cô đóng cửa thư phòng, đi thẳng ra ban công nhẹ nhàng kéo cửa kính lại, ngăn gió thổi vào nhà, rồi đi về phía cửa, không nhìn Lục Tầm Chi trên sô pha thêm một lần nào nữa, không ngừng lại một giây nào, lên xe khởi động rồi quay đầu đi.

Nhưng nửa tiếng sau, đèn của căn biệt thự nhỏ lại bật lên, Lục Tầm Chi vẫn đang ngủ say.

Kỷ Hà đặt chai thuốc xịt giảm đau đầu gối và một số loại thuốc mỡ vừa mua ở tiệm thuốc lên bàn, liếc nhìn đầu gối của Lục Tầm Chi, quỳ một đêm, đau là điều tất yếu, nhưng anh là một người đặc biệt giỏi chịu đựng, hoàn toàn không biểu lộ nỗi đau của mình ra bên ngoài.

Cô đứng lặng một lúc, nhìn thấy chiếc cà vạt đen trên thảm, cúi xuống nhặt lên, cầm trong tay nhìn kỹ, chiếc cà vạt này là món quà cô mua cho Lục Tầm Chi khi họ gặp nhau lần thứ hai trước khi kết hôn.

Lục Tầm Chi rất ít khi đeo nó, luôn lo đeo nhiều lần sẽ bị cũ, nhưng mỗi sáng khi mặc áo sơ mi, anh luôn hôn Kỷ Hà tỉnh dậy, bảo cô thắt chiếc cà vạt đen này cho anh.

Cô cố nén cơn buồn ngủ thắt chiếc cà vạt cho Lục Tầm Chi, rồi nhìn anh chụp ảnh chiếc cà vạt đã được thắt, sau đó lại cởi ra, tự mình thắt những chiếc cà vạt khác.

Không lâu sau đó, vào xem vòng bạn bè của Lục Tầm Chi, sẽ thấy một bài đăng mới, với hình ảnh cận cảnh chiếc cà vạt gần như giống hệt nhau, và nội dung cũng y chang.

Từ vợ yêu [kèm hình ảnh]

Lần đầu tiên nhìn thấy, Kỷ Hà kinh ngạc há hốc mồm, Tổng giám đốc Lục cao lãnh như vậy mà lại khoe ân ái trên vòng bạn bè, hơn nữa mỗi buổi sáng ngày đi làm đều có một bài đăng như vậy.

Thật thích làm màu.

Nói về cà vạt, thực ra cả tủ cà vạt của Lục Tầm Chi gần như đều do Kỷ Hà mua, nhưng anh lại coi trọng và quý trọng chiếc cà vạt đen đó nhất.

Sáng sớm Lục Tầm Chi tỉnh dậy, đầu đau nhức không chịu nổi, anh mở mắt nhìn chiếc đèn chùm trên trần nhà, mất một lúc mới hoàn hồn.

Vén chăn ngồi dậy, cơn đau như xé rách ở đầu gối khiến anh buộc phải dừng động tác đứng lên.

Tay xoa xoa xương lông mày, ánh mắt liếc qua chiếc bàn trước mặt, Lục Tầm Chi sững lại, đưa tay lấy chiếc túi trên bàn, chai thuốc xịt giảm đau và thuốc mỡ hiện ra trước mắt.

Lúc này anh cũng nhớ lại đêm qua trước khi ngủ mình không hề đắp chăn, vậy ra, đó không phải là mơ, Kỷ Hà mà anh mơ màng mở mắt nhìn thấy là thật, cô ấy đã đến đây phải không.

Lục Tầm Chi có chút hận bản thân tại sao lại say rượu.

Anh nên giữ lại một chút ý thức tỉnh táo, kéo cô lại ôm lấy, nói với cô, ‘một ngày không gặp em, anh nhớ em đến phát điên rồi’, sau đó mượn rượu làm càn, không cho cô đi.

Cô dễ mềm lòng nhất, nhất định sẽ không bỏ mặc anh.

Nhưng anh không thể, đã ly hôn rồi, không còn tư cách nữa, không làm được gì cả.

Tắm rửa xong rồi bôi thuốc, Lục Tầm Chi mang theo thuốc, máy ảnh, chiếc gối ôm đã ôm ngủ đêm qua, và cả chiếc chăn Kỷ Hà đắp cho anh đi cùng trở về Tây Thành, bảo A Mông đặt vé máy bay đi Los Angeles, sau đó lại ngủ một giấc thật sâu.

Thứ Năm.

Buổi chiều họp tổ giáo viên, tổ trưởng khối thông báo một tin.

Dự án dạy học tình nguyện, ở Khánh Thành xa xôi, thời gian một năm, hạn chót đăng ký vào giữa tháng mười một.

Trong phòng họp vang lên tiếng bàn tán.

Thầy La khẽ thở dài: “Vừa nãy tôi tìm trên mạng về Khánh Thành, một vùng núi rất hẻo lánh, điều kiện dạy học ở đó rất kém, và môi trường cũng không tốt, nhìn ảnh chụp đều là những ngôi nhà gạch bùn, trường học không được xây ở gần làng, học sinh muốn đến trường đều phải đi bộ hai cây số đường núi.”

Thầy Chung lập tức nói: “Tôi có vợ có con, suất này tôi xin nhường lại cho mọi người nhé.”

“Nhưng cũng có mặt tốt, không khí ở đó trong lành, phong cảnh cũng đẹp, con người lại chất phác, quan trọng là nhịp sống không nhanh, có thể sống một cuộc sống thoải mái.” Thầy Thẩm cười, “Có khi hợp với tôi.”

Kỷ Hà nghe họ thảo luận một lúc, trong lòng cũng có suy nghĩ, nhưng cô không thể đưa ra quyết định ngay lập tức, phải suy nghĩ thật kỹ.

Hôm nay còn có một tin đặc biệt tốt đối với Kỷ Hà, Khúc Chi Nghi sẽ được điều về Bắc Kinh, cuối tuần này có thể về.

Tình cảm của Khúc Chi Nghi và Tống Nghiêu ổn định hơn nhiều so với năm ngoái, nhưng một người muốn kết hôn, một người lại cảm thấy mình còn trẻ, phải lấy sự nghiệp làm trọng.

“Anh ấy lươn lẹo lắm, tranh thủ lúc tớ không ở Bắc Kinh, cứ vài ngày lại xách những túi lớn túi nhỏ đến thăm chú Khúc dì Khúc, làm cho mẹ tớ ngày nào cũng chất vấn tớ trên Wechat định khi nào mới chịu gả cho Tống Nghiêu, anh ấy đừng có mà làm phiền tớ , không thì bà đây sẽ chia tay với anh ấy ngay.”

Kỷ Hà đỗ xe bên đường, điện thoại kẹp giữa tai và vai, vừa nói chuyện với Khúc Chi Nghi, vừa mặc chiếc áo khoác màu be vào.

“Hai người cũng đã tốt với nhau nhiều năm như vậy rồi, không khác gì kết hôn, sao Tống Nghiêu lại gấp thế, bây giờ anh ấy không phải đang chuẩn bị thành lập công ty con sao, còn bận rộn như vậy.” Cô đương nhiên là nói giúp cho Khúc Chi Nghi.

Khúc Chi Nghi nghiêm túc nói: “Lần trước tớ đi bệnh viện tái khám lưng, cũng bảo bác sĩ khám cho anh ấy, bác sĩ nói anh ấy bị mắc bệnh cuồng kết hôn giai đoạn cuối, không có thuốc chữa.”

Kỷ Hà cười, đang định mở miệng nói chuyện, thì nghe thấy có người gọi tên cô từ phía sau, quay đầu lại nhìn, một người đàn ông có vóc dáng cao gầy đang mỉm cười nhìn cô.

Cô mất một lúc để nhớ lại, mới nhận ra người đàn ông có vẻ quen thuộc này là Lâm Chí An.

Cô cong môi khẽ gật đầu với Lâm Chí An, cũng gật đầu với người đàn ông lạ mặt bên cạnh anh ta, rồi quay đầu lại, tiếp tục nói chuyện điện thoại với Chi Nghi, vừa đi vừa tìm kiếm bữa tối hôm nay trên con phố ẩm thực này.

Chi Nghi hỏi vừa nãy ai gọi cô.

“Chính là người năm ngoái đã tông vào xe tớ” Kỷ Hà dừng lại một chút “Quên chưa nói với cậu, anh ta và thần tượng mà cậu từng theo đuổi hình như là bạn bè.”

“Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là sao hai người lại có duyên thế, ra ngoài một cái là có thể gặp.”

“Tớ làm sao biết được, trùng hợp thôi.”

Khúc Chi Nghi: “Thật trùng hợp, vừa ly hôn xong là xuất hiện ngay.”

Kỷ Hà: “…”

Hai người nói vài câu nhảm nhí rồi cúp điện thoại.

Kỷ Hà đi lại trên phố, ngửi thấy đủ loại mùi thơm nhưng lại không có hứng ăn, nghĩ thầm về nhà nấu sủi cảo lấy từ nhà mấy hôm trước ăn cho xong.

Đi ngược lại, lại gặp Lâm Chí An, người đi cùng anh ta đã không còn ở đó.

Hai người mỉm cười chào hỏi.

“Tôi đến Bắc Kinh được nửa tháng rồi, lần này sẽ ở lại lâu hơn một chút.” Lâm Chí An nói, “Lần trước nói chuyện với cô là năm ngoái rồi, bây giờ cô nghe tiếng phổ thông của tôi, có thấy tốt hơn không?”

Kỷ Hà: “Rất chuẩn rồi, anh không nói thì tôi cũng quên anh đến từ Hồng Kông.”

Lâm Chí An cười một tiếng, rồi nhìn thấy một quán ăn vặt kiểu cũ của Bắc Kinh, có chút hứng thú, “Cô còn nhớ không, lúc đó ở cửa tiệm làm đẹp, cô đã mời tôi ăn hạt dẻ, lần này tôi mời cô ăn món ăn vặt địa phương của các cô nhé?”

Kỷ Hà nhìn hướng anh ta chỉ, do dự một lúc rồi gật đầu.

Lâm Chí An cũng là một người thích thử thách, món ăn vặt đầu tiên anh ta gọi là đậu trấp*.

Đậu trấp*: một loại đồ uống truyền thống và đặc trưng của ẩm thực Bắc Kinh, Trung Quốc, là phần nước còn lại sau khi làm món đậu phụ từ đậu xanh. Nước đậu này được ủ lên men, tạo nên một hương vị rất đặc biệt: chua, hơi ngọt và có mùi lên men nồng. Đối với nhiều người nước ngoài hoặc người chưa quen, mùi vị này có thể rất khó uống và có cảm giác như mùi của… đậu phụ thối.

“Nghe nói uống cái này giống như uống nước cống, tôi nhất định phải thử.”

“Anh thử đi, gọi một phần thôi.” Kỷ Hà cười, “Tôi không uống.”

Sau đó cô nhìn Lâm Chí An uống, nhìn thấy khi Lâm Chí An uống ngụm đầu tiên, khuôn mặt đã biến thành “khuôn mặt đau khổ”.

Đợi anh ta hoàn hồn, hai người nhìn nhau, không nhịn được cười.

Kỷ Hà không thể kiềm chế được việc nghĩ đến hình ảnh Lục Tầm Chi uống cái này, cô lắc đầu nói: “Anh có thể ăn kèm với bánh rán, có lẽ sẽ khá hơn một chút.”

Lâm Chí An lấy khăn giấy lau miệng, nói: “Thật hay giả đấy, đừng lừa tôi nhé.”

“Anh thử xem.”

Bên ngoài quán, dưới gốc cây lớn, Giang Cảnh và Trần Tiếu Tiếu lén lút đứng đó.

“Anh thật sự muốn gửi cho anh Lục sao? Em thấy đó là bạn của chị Kỷ Hà.”

Trần Tiếu Tiếu nói.

Giang Cảnh cười,”Anh cũng không nói đó không phải là bạn của cô ấy.”

Buổi chiều đi đón Trần Tiếu Tiếu, cô ấy đòi đến đây ăn vặt, không ngờ lại nhìn thấy Kỷ Hà và một người đàn ông đi vào quán này. Giang Cảnh không rõ Lục Tầm Chi và Kỷ Hà tại sao lại đi đến bước ly hôn này, Lục Tầm Chi không nói, bọn họ cũng không tiện hỏi.

Video này quay cũng không có ý gì khác, chỉ muốn k*ch th*ch Lục Tầm Chi.

Mấy ngày Lục Tầm Chi ở Mỹ, phần lớn thời gian đều ở cùng với chuyên gia tâm lý học Michael, thỉnh thoảng sẽ đến phòng làm việc một chuyến.

“Lục Tầm Chi, cậu đã trò chuyện với tôi nhiều như vậy, nhưng tôi vẫn chưa nghe cậu nhắc đến mối quan hệ giữa cậu và Kỷ Hà?” Michael cười hỏi.

Ông năm nay đã năm mươi lăm tuổi, có một mái tóc xoăn tự nhiên màu trắng, khuôn mặt tròn và đầy đặn, khi cười trông rất phúc hậu và ôn hòa.

Michael từng là giáo sư lâm sàng về tâm thần học và khoa học hành vi tại trường Y Đại học Stanford, vài năm trước ông từ chức và tự mở phòng khám trị liệu tâm lý rất nổi tiếng ở Bắc Mỹ này.

Lục Tầm Chi nghe vậy khẽ cười, “Không lâu trước đây chúng tôi là vợ chồng.”

Michael rất ngạc nhiên, “Bây giờ không phải nữa sao?”

Lục Tầm Chi dừng lại một chút, nói: “Điều đó không quan trọng.”

Michael lại nói: “Vậy cô ấy nhất định là một người phụ nữ vô cùng tốt, nếu không tại sao sau khi ly hôn, cậu lại phải nhờ vả nhiều mối quan hệ để tìm đến tôi chữa bệnh cho cô ấy.”

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với bác sĩ Michael, Lục Tầm Chi bước ra khỏi phòng khám, bầu trời bên ngoài xanh thẳm, anh đi đến một bên ngồi xuống, lấy thuốc lá ra thì cũng lấy luôn chiếc điện thoại đã được tắt chuông ra.

Vừa mở ra, tin nhắn của Giang Cảnh hiện lên, mấy tin liền.

Anh châm thuốc, sau đó mới chậm rãi mở điện thoại ra xem.

Giang Cảnh: [Video]

Giang Cảnh: [Tình cờ gặp Kỷ Hà của cậu]

Giang Cảnh: [Tên kia trông trẻ phết, cậu có biết không?]

Giang Cảnh: [Thấy sắc mặt Kỷ Hà cũng khá tốt, cậu cứ yên tâm ở Mỹ đi nhé.]

Giang Cảnh: [Ê không phải, có chuyện gì mà ly hôn chưa được mấy ngày đã đi làm rồi vậy? Khuyên cậu mau về đi.]

Giang Cảnh: [Ngày mai về được không?]

Lục Tầm Chi lướt qua một lượt những dòng chữ Giang Cảnh gửi, cuối cùng phả ra một làn khói trắng thật mạnh rồi mới nhấn vào video.

Xem xong, ánh mắt Lục Tầm Chi đã chùng xuống.

Lại mở lại một lần nữa.

Mở xong lại xem thêm lần nữa.

Lâm Chí An?

Anh hút hết cả điếu thuốc một cách nhanh chóng, ngửa đầu tựa vào lưng ghế, cười khổ.

Khuôn mặt cô có thể có nụ cười mới là điều quan trọng nhất.

Trả lời Giang Cảnh: [Bận, hai ngày nữa về.]

Giang Cảnh trả lời ngay lập tức: [Giỏi chịu đựng thật.]

Lục Tầm Chi: [Ngay cả khi chưa ly hôn, cô ấy cũng có quyền kết bạn phải không?]

Giang Cảnh: [Nghe cậu nói vậy giả tạo lắm, cứ giả vờ đi, cứ giữ thái độ đó đi, đến lúc đó đừng mượn rượu giải sầu.]

Lục Tầm Chi lười để ý đến anh ta, tắt màn hình, im lặng nhìn về phía xa xăm.

A Mông vẫn luôn đợi Lục Tầm Chi trong xe, lát nữa sẽ cùng người trong phòng làm việc đi ăn với nhà đầu tư, địa điểm khá xa.

Điện thoại rung lên lúc này, anh ta mở ra xem, là Lục Tầm Chi gửi đến, bảo anh ta đặt vé máy bay về nước ngay bây giờ, càng sớm càng tốt.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...