Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương

Chương 57: Trở về nước.



Vừa dứt lời, Kỷ Hà cảm nhận rõ rệt toàn thân Lục Tầm Chi cứng đờ, hơi thở anh cũng trở nên dồn dập. Dòng nước ấm từ trên đầu dội xuống cuốn đi chút lý trí cuối cùng, chỉ còn lại bản năng và một khao khát táo bạo đang bùng cháy.

Thân thể mềm mại của cô khẽ run, đôi mắt nhắm chặt, đôi môi như cánh hoa đào run rẩy lướt dọc theo đường xương quai hàm góc cạnh, kiên nghị của anh. Mỗi một nụ hôn lướt qua đều vụng về gieo một mồi lửa, đốt cháy cả da thịt lẫn tâm can. Cô kiên nhẫn, dịu dàng di chuyển từ bên này sang bên kia, nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng căng như dây đàn của người đàn ông. Trái tim cô khẽ thắt lại, một nỗi hụt hẫng mơ hồ dâng lên.

Tay cô trượt xuống, nắm lấy tay anh rồi đặt lên eo cô.

Nhưng ngay khi những ngón tay cô định tiếp tục hành trình khám phá táo bạo hơn, cổ tay mảnh khảnh đã bị một bàn tay sắt đá siết chặt. Cùng lúc đó, tiếng nước ào ào cũng đột ngột ngừng bặt.

Kỷ Hà khựng lại, mở đôi mắt mơ màng, ướt át, đối diện với đôi mắt sâu như vực thẳm. Rõ ràng d*c v*ng trong mắt anh gần như sắp tràn ra, nhưng anh lại cố gắng hết sức kìm nén và ngăn cản cô.

“Anh không muốn sao?” Cô khó hiểu hỏi.

Lục Tầm Chi siết chặt vòng eo cô, lòng bàn tay nóng rực dịu dàng lau đi những giọt nước còn vương trên gương mặt thanh tú. Anh đăm đăm nhìn vào khuôn mặt trắng hồng vì hơi nước trước mắt, ngón tay thô ráp khẽ lướt qua hàng lông mày và đôi mắt cô như một sự trân trọng. Rồi anh bật cười, một nụ cười vừa ma mị, vừa có chút tà khí: “Muốn chứ, muốn đến phát điên rồi. Nhưng em có biết, dáng vẻ của em khi nãy trông như thế nào không?”

Kỷ Hà ngơ ngác lắc đầu.

Lục Tầm Chi không nói thêm, chỉ lặng lẽ vươn tay lấy chiếc khăn bông và áo choàng tắm trên giá. Anh dịu dàng lau khô mái tóc cô, rồi khoác chiếc áo choàng mềm mại bao bọc lấy thân thể mảnh mai. Bàn tay anh đặt lên vai cô, nhẹ nhàng đẩy về phía cửa: “Đi thay đồ đi, rồi đợi anh.”

Kỷ Hà siết chặt vạt áo, trái tim đập loạn nhịp. Cô vô thức quay đầu lại, và ánh mắt không hẹn mà gặp lại rơi xuống một nơi… Gương mặt cô lập tức nóng bừng như lửa đốt.

Bị nhìn thẳng như vậy, Lục Tầm Chi nheo mắt lại, hơi thở vừa mới bình ổn lại trở nên rối loạn. Anh hơi bực mình, cầm một chiếc khăn sạch khác ném vào mặt Kỷ Hà, nghiến răng nói với giọng lạnh lùng: “Nếu không muốn hối hận thì mau ra ngoài.”

Kỷ Hà trở về phòng, thay một bộ đồ ngủ rộng rãi rồi ngồi thẫn thờ ngoài phòng khách. Khi lý trí đã hoàn toàn trở lại, một cảm giác hối hận muộn màng xâm chiếm lấy cô. Có lẽ, Lục Tầm Chi đã nhìn thấu toàn bộ ý định của cô rồi.

Phía sau, tiếng cửa phòng tắm bật mở.

Cô chỉnh lại nét mặt, quay đầu nhìn.

Lục Tầm Chi mặc một chiếc áo phông đen đơn giản và quần thể thao màu xám tro, mái tóc đen nhánh vẫn còn ẩm ướt, vài giọt nước tinh nghịch trượt dài trên thái dương. Bốn mắt chạm nhau giữa không trung. Anh cầm chiếc khăn vắt qua loa mái tóc, rồi sải bước vào bếp, tu một hơi cạn sạch chai nước lạnh.

Anh nhìn chằm chằm vào chai nước rỗng một lúc, nghĩ đến chuyện vừa rồi, cổ họng đột nhiên bật ra một tiếng cười.

Nửa phút sau, anh ném cái chai vào thùng rác, bước thẳng đến phòng khách, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Hà. Ngón tay thon dài nâng chiếc cằm nhỏ của cô lên, buộc cô phải đối diện với anh.

“Chúng ta đã làm hoà rồi sao?”

Kỷ Hà cụp mắt xuống, rồi lại nhìn anh: “Chưa.”

“Chưa.” Lục Tầm Chi cười, ngón tay vẫn không buông cằm cô, “Vậy tại sao vừa rồi lại đến quyến rũ anh? Kỷ Hà, nếu hôm nay anh thực sự say, em nghĩ anh có thể dễ dàng để em đi như vậy sao? Đến lúc đó, người hối hận chắc chắn là em.”

Kỷ Hà mím môi, giọng nói rất nhỏ: “Em sẽ không hối hận đâu, em chỉ muốn bù đắp cho anh.”

Ngay khi lời này vừa nói ra, không khí trở nên ngưng đọng.

Nụ cười trên mặt Lục Tầm Chi hoàn toàn biến mất. Nghe trực tiếp là một chuyện, tự mình suy ngẫm lại là một chuyện khác. Anh rút tay về, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt điềm tĩnh của Kỷ Hà, khẽ mở môi: “Là em đang thương hại anh sao?”

Kỷ Hà khẽ cau mày, ngữ khí có chút không vui: “Anh cần sự thương hại của em sao?”

“Cần.” Anh đáp, nhanh đến mức không cho người ta cơ hội phản ứng.

“Nhưng không phải cách này.” Lục Tầm Chi dời ánh mắt đi, vô định nhìn ra biển xanh thẫm ngoài cửa sổ., “Cách làm của em, chẳng khác nào đang chà đạp lên tất cả những gì anh đã làm cho em.”

Kỷ Hà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng của anh: “Nhưng em không muốn anh phải trả giá một cách vô ích, ít nhất, em nên làm gì đó cho anh.”

“Kỷ Hà, trong lòng em rất rõ điều anh khao khát là gì.” Giong Lục Tầm Chi nghẹn lại ở cổ họng, giọng nói có chút vội vã: “Lúc này lại nói muốn bù đắp cho anh, có phải em muốn sau khi về nước sẽ đoạn tuyệt với anh không? Hơn nữa, em không nợ anh gì cả, nếu không phải vì anh, bệnh của em sẽ không tái phát.”

Nói xong những lời này, mắt anh đã hoàn toàn đỏ hoe.

Kỷ Hà khựng lại, đưa tay muốn kéo Lục Tầm Chi lại nhưng bị anh khéo léo tránh được.

Cô mím môi, nhìn một giọt nước trên mái tóc hơi ướt của anh trượt xuống xương lông mày, rồi chảy vào quanh mắt anh.

“Lục Tầm Chi, em không có ý đó, anh hiểu lầm rồi, hơn nữa bệnh của em cũng không phải do…”

“Đủ rồi.” Lục Tầm Chi tùy tiện lau mặt. Anh đứng dậy, cầm chiếc chăn bên cạnh, cúi đầu khoác lên vai Kỷ Hà, xoa đầu cô, ôn tồn nói, “Sau này không được như vậy nữa, sức tự chủ của anh không tốt như em nghĩ đâu. Anh về phòng đây, ngày mai còn phải đi gặp bác sĩ, em nghỉ ngơi sớm đi.”

Sau khi chỉ còn lại một mình Kỷ Hà trong phòng khách, cô im lặng ngồi rất lâu, trong đầu chỉ nghĩ đến những vết sẹo gớm ghiếc trên lưng Lục Tầm Chi.

Sáng hôm sau, cả hai cùng xuất hiện tại phòng khám của bác sĩ Michael.

Kỷ Hà hoàn thành một vài bài kiểm tra chuyên môn, sau khi nhận được điểm đánh giá của bác sĩ, nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô.

“Khả năng tự hồi phục của cô rất tốt.” Bác sĩ Michael nói với vẻ hài lòng.

Kỷ Hà không còn khóc vô cớ nữa, tâm trạng và cảm xúc đều rất bình thường, hiếm khi cảm thấy lo lắng, không mất ngủ, ăn được ngủ được. Cô thật sự đã bắt đầu yêu cuộc sống, không còn như trước đây, mang hai bộ mặt trước và sau mọi người.

“Cô Kỷ, tôi kể cho cô một chuyện buồn cười, mỗi lần cô đến đây, tôi lại thấy anh Lục mới là người bị bệnh, vẻ mặt lo lắng không thể che giấu. Trợ lý của tôi còn nói, anh Lục luôn ngồi bên ngoài đợi cô với ánh mắt đầy bất an.” Bác sĩ Michael cười, “Cô thật sự rất quan trọng đối với anh ấy.”

“Em biết,” Kỷ Hà cười nói, “Anh ấy là người em biết ơn nhất, không có sự đồng hành của anh ấy, em nghĩ mình không thể hồi phục nhanh như vậy.”

“Cô Kỷ, chúc cô một cuộc đời  hạnh phúc.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

Rời khỏi phòng khám, phóng tầm mắt ra xa, bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây.

Khóe miệng Lục Tầm Chi luôn nở nụ cười, tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng biến mất. Anh cuối cùng cũng có thể an lòng, có thể theo đuổi Kỷ Hà một cách đàng hoàng.

Kỷ Hà khẽ liếc nhìn anh, cười rất tự nhiên: “Nhìn anh còn vui hơn cả em nữa.”

Nói xong, cô lại ngước nhìn bầu trời. Thành thật mà nói, khoảng thời gian ở Mỹ trong những tháng ngày bệnh tật tái phát này, lại là khoảng thời gian cô cảm thấy bình yên và thư thái nhất. Cô không dám chắc 100% rằng tương lai căn bệnh có tìm về hay không, nhưng cô sẽ luôn giữ một trái tim yêu đời để sống tiếp. Cái gốc rễ mục ruỗng chôn sâu trong lòng đã được nhổ bỏ, cô tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.

Lục Tầm Chi lái xe đưa Kỷ Hà đi ngắm biển, cả hai cùng ngồi trên một tảng đá cao, dưới chân là đại dương sâu thẳm.

“Kỷ Hà.”

“Ừm.”

“Kỷ Hà.”

“Sao ạ?” Kỷ Hà quay đầu nhìn Lục Tầm Chi.

Anh giơ máy ảnh lên, “tách, tách”, bắt trọn khoảnh khắc này.

Cô nhướng mày, đưa tay đòi máy ảnh, “Lúc nào cũng là anh chụp cho em, cũng nên đến lượt em chụp cho anh chứ.”

Lục Tầm Chi cười, đưa máy ảnh cho Kỷ Hà. Dưới sự chỉ đạo của cô, anh tạo một vài tư thế khá hài hước.

Anh bất lực, nhặt một chiếc lá sạch sẽ chọc vào má cô, “Em nhất định phải dìm hàng anh mới vui sao?”

Kỷ Hà không nói, mắt chứa nụ cười, chĩa ống kính về phía biển cả bao la.

“Hồi ở Edinburgh, em nói sau này muốn định cư ở đó, là thật sao?” Lục Tầm Chi đột nhiên hỏi.

“Là thật,” Kỷ Hà đáp, “nhưng đó chỉ là một suy nghĩ thoáng qua thôi.”

Lục Tầm Chi nhìn cô chăm chú: “Chỉ cần em muốn, anh sẽ biến nó thành sự thật.”

Kỷ Hà liếc anh một cái. “Sao anh thích làm từ thiện thế?”

“Từ thiện?” Lục Tầm Chi không nhịn được cười, “Em nghĩ về anh như vậy sao?”

Không phải sao? Không cầu hồi báo, hy sinh thầm lặng, anh hùng thời hiện đại.”

Lục Tầm Chi nhướng mày: “Ai nói anh không cầu hồi báo? Chỉ là em không muốn cho mà thôi.”

“Em xin phép từ chối chủ đề này.”

“Từ chối  không hiệu lực.”

Kỷ Hà giơ máy ảnh lên, làm bộ muốn đập anh. Gió biển lùa vào mái tóc cô, thổi bay cả vạt váy. Lục Tầm Chi vội đưa tay giữ lại, tay kia cởi áo khoác của mình khoác lên người cô, tiện thể lấy lại máy ảnh. “Gió lớn rồi, về thôi em.”

Bữa trưa do Kỷ Hà nấu, cô làm một bàn toàn món thanh đạm. Thật ra Lục Tầm Chi đã dần quen với vị cay rồi, không còn kiêng cay như trước nữa.

Cô chống cằm, nhìn Lục Tầm Chi ăn một cách từ tốn.

Nghĩ đến ngày mai phải rời đi, trong lòng cô dâng lên một cảm giác lưu luyến không nỡ.

Lục Tầm Chi đột nhiên nói: “Thật ra, ngay sau khi ly hôn, anh đã đến tìm bố em.”

Kỷ Hà thoát khỏi cảm xúc luyến tiếc, nghe vậy từ từ “ồ” một tiếng: “Nói chuyện gì vậy ạ?”

Từ vẻ mặt của Lục Tầm Chi, cô lờ mờ đoán được tám chín phần, nhưng cô muốn nghe chính miệng anh nói ra.

Chuyện trước đây đã được cô lật đi lật lại trong đầu, cô không bao giờ né tránh, thích nhớ lại nhiều lần, xé toạc vết thương ra, rồi từ từ l**m láp cho nó lành lại.

Lần này, cô hy vọng nó sẽ lành mãi mãi.

“Nói về chuyện ly hôn của bố.” Lục Tầm Chi lấy lòng bàn tay chống trán, kìm nén cảm xúc đang trào dâng trong mắt, rồi dùng giọng nói dịu dàng từ từ kể ra.

Kỷ Hà nghe xong, trái tim cô từ từ sụp đổ một góc.

“Ông ấy không phải không yêu em, chỉ là đã dùng sai cách.” Giọng nói Lục Tầm Chi rất nhẹ. Câu nói này rất hợp với bố Kỷ, hoặc cũng rất hợp với anh.

“Anh không bào chữa cho hành động của ông ấy,” anh nói tiếp, “chỉ muốn em biết rằng, em chưa bao giờ bị lãng quên. Em vẫn luôn được yêu thương.”

Mắt Kỷ Hà hơi đỏ hoe, nhưng trái tim cô lại vô cùng mềm mại.

Cô chỉ cần biết lý do tại sao bố Kỷ lại thay đổi thái độ với cô năm đó là đủ.

Ngày hôm sau.

Joe đến từ sáng sớm, chỉ để tự mình lái xe đưa họ ra sân bay.

“Kỷ Hà, lần sau đến nhớ ghé qua trường bọn anh nhé, ở đó dán rất nhiều ảnh xấu của Lục Tầm Chi lúc đi học.” Joe nói.

Kỷ Hà liếc nhìn Lục Tầm Chi, không tin người đàn ông này lại có ảnh xấu, nhưng vẫn cười nói: “Thật sao? Vậy lần sau đến Mỹ, điểm đến đầu tiên của em sẽ là trường của anh.”

Joe cười, đưa tay vỗ vai Lục Tầm Chi, “Mong chờ lần đến tiếp theo của hai người.”

Kỷ Hà vẫy tay với anh, “Tạm biệt.”

Sau khi Joe đi, Lục Tầm Chi hỏi Kỷ Hà: “Mùa hè này đến nhé?”

Kỷ Hà vừa đi vừa nói: “Đó là lời khách sáo thôi, sao anh lại coi là thật vậy.”

Lục Tầm Chi nhìn cô cười, “Joe coi là thật đấy.”

“A.” Kỷ Hà quay người lại, “Vậy em quay lại xin lỗi anh ấy nhé?”

Lục Tầm Chi kéo chiếc mũ của cô xuống, “Thật ra là anh coi là thật.”

“Ồ, vậy thì không sao.”

Ý định trêu chọc cô của Lục Tầm Chi không dừng lại, anh nhướng mày: “Em thật sự không quan tâm đến cảm xúc của anh một chút nào.”

Kỷ Hà mím môi cười, đôi mắt trong veo chứa đựng một chút ngây thơ.

Mười hai giờ sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay thủ đô.

Khúc Chi Nghi và Kỷ Thuật đến đón, nhưng vì đường kẹt xe nên vẫn chưa đến nơi.

Kế hoạch ăn tối cùng Kỷ Hà sau khi hạ cánh mà Lục Tầm Chi đã nói trước khi lên máy bay coi như phá sản.

“Em chắc chắn chỉ có hai người họ thôi sao?” Ra khỏi máy bay, Lục Tầm Chi hỏi.

Kỷ Hà gật đầu, “Không thì còn ai nữa?”

Hỏi xong, cô lập tức hiểu ra, cười nói: “Lâm Chí An đã về Hong Kong đón năm mới rồi.”

Lục Tầm Chi không nói gì, nhưng trong lòng lại thầm đáp: “Em đúng là rõ lắm.” Cả hai cùng đi đến cửa quán cà phê.

“Mùng Ba Tết nếu anh rảnh, em mời anh ăn cơm nhé.” Kỷ Hà nghĩ rằng vẫn nên nói cho Lục Tầm Chi chuyện đi dạy học tình nguyện, hơn nữa cô sẽ khởi hành đến Khánh Thành vào mùng Bốn.

Lục Tầm Chi sững lại, dường như không dám chắc mình có nghe nhầm không.

“Thật sao?” Anh hỏi một cách lơ đãng.

“Thật.” Kỷ Hà lấy điện thoại ra, mở Wechat, gõ vài chữ rồi gửi cho Lục Tầm Chi: “Là nhà hàng này.”

Lục Tầm Chi nhướng mày, đưa cốc Americano nóng đã pha sẵn trên quầy cho Kỷ Hà, “Sau khi ăn cơm xong, tiện thể đi gặp hai con mèo nhé.”

Khi Kỷ Hà nhận lấy cà phê, cô nhìn anh thật sâu, chậm rãi gật đầu: “Được.”

A Mông đến sớm hơn Khúc Chi Nghi. Anh ấy đợi ở cửa, thấy Lục Tầm Chi và Kỷ Hà thì lập tức đi tới. Anh ấy lấy vali của Lục Tầm Chi, khi định lấy vali của Kỷ Hà thì cô nhẹ nhàng lắc đầu.

“Tôi sẽ không đi cùng với mọi người.” Cô nói.

A Mông lập tức hiểu ý, “Vâng ạ.”

Lục Tầm Chi nhìn đồng hồ, “Đã 20 phút kể từ khi chúng ta hạ cánh rồi, họ có thật sự đến không?”

Kỷ Hà lấy điện thoại ra định hỏi: “Có, anh về trước đi, em đợi thêm chút nữa.”

“Anh đợi cùng em.” Lục Tầm Chi nói. Không lâu sau, xe của Kỷ Thuật xuất hiện ở cửa, đi cùng còn có cả chú Kỷ và mẹ Tuỳ. Mắt họ đều đỏ hoe.

Nhìn thấy họ, tim Kỷ Hà thắt lại, cô cố gắng kìm nén sự xúc động trong khóe mắt.

Cô sợ họ lo lắng nên trước khi đi chỉ nói là ra nước ngoài để thư giãn, bây giờ xem ra họ đã biết rồi.

“Qua đi,” Lục Tầm Chi nhẹ nhàng xoa đỉnh mũ của Kỷ Hà, nói khẽ, “Vài ngày nữa gặp lại.”

Kỷ Hà gật đầu, kéo vali bước qua.

Trước khi lên xe, cô khựng lại, quay đầu nhìn Lục Tầm Chi, mỉm cười với anh.

Lục Tầm Chi đứng ở cửa, nhìn chiếc xe chở Kỷ Hà đi khuất rất xa rồi mới thu lại ánh mắt.

A Mông đứng cạnh xe, nhìn dáng vẻ của ông chủ mình, “Aiz, sao lòng mình lại chua xót thế này nhỉ? Nghĩ lại năm ngoái vào thời điểm này, cặp đôi này ngọt ngào biết bao.”

Sáng mùng Ba Tết, nhà Kỷ Hà có khách đến chúc Tết, cô ngồi tiếp một lúc rồi mới ra ngoài.

Đến nhà hàng sớm hơn nửa tiếng so với giờ hẹn, cô xin phục vụ một ly nước, rồi gọi điện cho Lục Tầm Chi.

Tiếng “tút tút” chưa vang lên được bao lâu thì anh đã nghe máy. Bên anh chắc cũng có khách, trong ống nghe rất ồn ào, nhưng rất nhanh sau đó, đầu bên kia yên tĩnh lại, có lẽ anh đã đổi chỗ để nghe.

“Em đang đợi anh rồi.” Kỷ Hà nói.

Lục Tầm Chi mở cửa xe, đặt điện thoại lên đùi, vừa thắt dây an toàn vừa nói: “Anh đến ngay đây, em đói thì ăn trước đi.”

Kỷ Hà uống một ngụm nước, “Vừa rồi hình như em nghe thấy giọng của bà dì anh.”

Lục Tầm Chi nói: “Đúng vậy, họ đến từ sáng sớm. Năm nay bà ngoại không về Bắc Kinh, vừa rồi đang bàn bạc ngày mai cùng đi Hạ Môn.”

Kỷ Hà nói khẽ: “Ngày mai.”

“Hả?”

Kỷ Hà lắc đầu ở nơi anh không thấy, “Không có gì, anh lái xe cẩn thận, em cúp máy đây.”

Lục Tầm Chi: “Được.”

Chiếc xe vừa ra khỏi biệt thự được một lúc, điện thoại của Lục Tầm Chi lại reo lên. Anh liếc nhìn tên Lục Diên Chi trên màn hình, ấn nút nghe, bật loa ngoài.

“Tầm Chi, em đang lái xe à?”

“Ừm.”

Giọng Lục Diên Chi như đang cố kìm nén điều gì đó: “Dừng xe lại, anh có chuyện muốn nói với em.”

Lục Tầm Chi khẽ cau mày: “Nói đi.”

“Bà vú gọi điện nói bà ngoại đột ngột bị nhồi máu cơ tim…” Lục Diên Chi không nói tiếp, vì anh nghe thấy tiếng phanh xe chói tai từ đầu dây bên kia.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...