Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương

Chương 59: Anh vẫn vương vấn cô gái nhà họ Kỷ.



Nửa tháng trôi qua tựa một giấc mơ dài.

Trường tiểu học Hy Vọng Điền Tâm đã khai giảng được một tuần. Kỷ Hà thức khuya dậy sớm mỗi ngày. Phòng ký túc xá và văn phòng của cô là một căn nhà nhỏ chung, thường là sau khi từ tòa nhà dạy học trở về, tắm rửa xong là bắt đầu làm thêm giờ, rồi khi mắt đã không thể mở nổi vì buồn ngủ, cô cứ thế nằm vật ra giường ngủ thiếp đi.

Thỉnh thoảng, giấc ngủ chập chờn của cô lại bị cắt ngang. Khi thì bởi tiếng gõ cửa thút thít của một em học sinh nội trú đau bụng, khi thì bởi cô giáo Lưu Nguyên phòng bên cạnh sợ hãi bóng đêm mà chạy sang tìm chút hơi người. Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, Kỷ Hà đã nếm trải đủ những vui buồn, lo toan mà hơn hai mươi năm cuộc đời cô chưa từng biết đến.

Ngày đầu tiên đặt chân đến đây, một cơn mưa tầm tã trút xuống, cuốn phăng đi điện, nước, và cả chút tín hiệu điện thoại yếu ớt. Thầy hiệu trưởng dẫn theo một tốp học sinh, tay cầm những chiếc đèn pin leo lét, lội trong bùn lầy giúp các cô giáo tình nguyện dọn dẹp ký túc xá. Đêm đó, gió rít gào bên ngoài, sấm chớp rạch ngang bầu trời, khung cửa kính ọp ẹp như chực vỡ tan. Giữa cơn cuồng nộ của thiên nhiên, Kỷ Hà đứng lặng trong gió lạnh, bàn tay siết chặt chiếc móc khóa anh tặng, cảm giác cô độc và sợ hãi bủa vây lấy tâm hồn.

Nhưng rồi, sau cơn mưa, trời lại sáng. Trưa hôm sau, một chiếc cầu vồng đôi rực rỡ vắt ngang bầu trời xanh trong như ngọc. Điện, nước, và sóng điện thoại cũng trở lại. Việc đầu tiên Kỷ Hà làm là gọi điện báo bình an cho gia đình và bạn bè. Riêng tin nhắn từ biệt cô gửi cho Lục Tầm Chi ngày ấy vẫn chìm trong im lặng, không một lời hồi đáp.

Cô do dự, rồi quyết định đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè, một cách báo bình an kín đáo mà cô tin rằng có một người sẽ thấy. Bức ảnh phong cảnh yên bình của trường Điền Tâm, kèm theo dòng chữ “Mọi thứ ở đây đều ổn”. Cứ như thế, mỗi ngày một bài đăng, như một thói quen, như một lời nhắn gửi câm lặng.

Trường tiểu học Điền Tâm có các lớp từ lớp một đến lớp sáu, mỗi lớp có từ 15 đến 20 học sinh. Kỷ Hà không chỉ phải dạy môn Ngữ văn cho học sinh lớp 3 đến lớp 6, mà còn phải dạy thêm các em môn Mỹ thuật.

Buổi sáng cô phải dậy rất sớm để cùng các giáo viên khác chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cho học sinh, buổi tối một vài giáo viên sẽ cùng nhau đưa các em học sinh nhà xa và còn nhỏ tuổi về nhà.

Một ngày của cô trôi qua bận rộn nhưng cũng thật ý nghĩa.

Học sinh của trường đa số là trẻ em từ các thôn làng gần đó, trẻ em bị bỏ lại ở nhà rất nhiều, những em không có người thân nào thì sẽ chọn ở nội trú, sống chung một khu nhà với giáo viên. Kỷ Hà thường xuyên gặp một vài cô bé với vẻ mặt nhút nhát, rụt rè, cẩn thận nhìn cô cười. Cô chủ động bắt chuyện với các em, ban đầu các em chỉ dám gật đầu lắc đầu, sau đó dần quen thuộc hơn, các em sẽ đến hỏi cô đến từ đâu, quê hương của cô là một nơi như thế nào.

“Bắc Kinh?” Một cô bé với khuôn mặt khô ráp, bong tróc da chết mở to đôi mắt tròn xoe, “Em biết đó là đâu! Là thủ đô ạ.”

“Đúng rồi,” Kỷ Hà xoa đầu cô bé, “Khi các em lớn lên, các em có thể đến thủ đô để xem thử.”

Nói xong, cô quay lại ký túc xá, tìm trong tủ một lọ kem dưỡng da mặt nhỏ mà cô đã rất khó khăn mới mua được ở thị trấn, lấy ra bôi một ít cho mấy cô bé đó và dặn dò các em cố gắng đừng rửa mặt bằng nước lạnh.

“Tiểu Kỷ, cô giáo Kỷ!” Giọng nói thô ráp và vang dội của thầy Hoàng hiệu trưởng truyền đến từ dưới nhà.

Cô đi đến lan can, nhìn xuống, “Thầy Hoàng, có chuyện gì ạ?”

Thầy Hoàng hiệu trưởng cười ha ha nói: “Cô gọi vài giáo viên và học sinh ra cổng trường nhé, lại có người hảo tâm quyên góp đồ cho trường chúng ta rồi.”

Sau khi ra ngoài, một chiếc xe tải lớn chở đầy đồ, có sữa và bánh mì, còn có mũ len, găng tay, chăn và túi sưởi.

Hơn mười người cùng nhau chuyển đồ vào kho. Xong xuôi, thầy hiệu trưởng Hoàng vào bếp nấu một bữa trưa cho mọi người. Thầy hiệu trưởng này kiêm nhiều chức vụ, không chỉ phải giải quyết mọi việc lớn nhỏ của trường, buổi sáng còn phải dậy rất sớm đạp xe ba gác ra thị trấn mua thức ăn, bữa trưa và bữa tối đều do thầy phụ trách.

“Thật sự không phải trường học bên Bắc Kinh của các cô quyên góp sao? Kể từ khi các cô đến đây, thư viện vốn bị trì hoãn vì thiếu kinh phí cũng bắt đầu được khởi công, cơ sở vật chất an ninh của trường cũng đang được cải thiện. Các cô quả thực là những ngôi sao may mắn của trường tiểu học Hy vọng Điền Tâm chúng ta.”

Lưu Nguyên và Kỷ Hà nhìn nhau cười, cô nói: “Người hảo tâm giấu tên, vậy chắc chắn không phải trường học. Nếu trường học quyên góp thì chắc chắn sẽ thông báo cho mọi người biết.”

Thầy Hoàng gắp một miếng cơm, vui vẻ nói: “Cô nói cũng đúng!”

Rồi thầy nói tiếp, vẻ mặt nghiêm túc hơn: “Các cô phải nhớ, khi đưa học sinh về nhà, giáo viên có thể đi cùng nhau thì hãy đi cùng nhau, bất kể là giáo viên nam hay nữ, tuyệt đối đừng đi một mình trên đường núi, rất nguy hiểm. Giáo viên tình nguyện đến đây đều còn rất trẻ, tôi phải đảm bảo các cô đến đây như thế nào thì sẽ trở về như thế đó.”

Thầy Tần dùng nước thay rượu để kính thầy hiệu trưởng, “Thầy nói chúng tôi đều hiểu. Trước khi đến, mọi người đều đã đọc không ít tin tức, trong lòng đều rõ cả rồi.”

“Tốt rồi tốt rồi.”

Sau bữa trưa, Kỷ Hà gọi video cho Khúc Chi Nghi. Hai con mèo giờ đang được Chi Nghi chăm sóc. Sau khi được thăng chức, Chi Nghi chỉ phải làm ca ngày, có rất nhiều thời gian, hơn nữa cô ấy và Tống Nghiêu đều rất thích hai con mèo nhỏ đó. Trong video, hai con mèo sống rất vui vẻ.

“Hôm qua tớ thấy chồng cũ của cậu đấy, đưa vài người đến khách sạn của tớ để nhận phòng.”

Kỷ Hà đang viết giáo án, nghe thấy câu này thì dừng bút, khẽ hỏi: “Anh ấy trông thế nào?”

Khúc Chi Nghi liếc nhìn cô, trêu chọc: “Rất tốt, cao quý lịch thiệp, phong độ ngời ngời, khiến các cô gái lễ tân của tớ mê mẩn. Có lẽ anh ấy không bị ảnh hưởng bởi cậu, vẫn sống rất tốt.”

“Tại sao anh ấy phải bị tớ ảnh hưởng chứ?” Kỷ Hà cắn môi, “Tớ luôn cảm thấy người quyên góp đồ đến đây là Lục Tầm Chi.”

Nơi này chưa từng được công khai trên mạng, sao có thể chỉ trong nửa tháng lại liên tục có vật tư được quyên góp đến, hơn nữa lại xảy ra sau khi các giáo viên tình nguyện đến đây.

Buổi chiều, Kỷ Hà, Lưu Nguyên và thầy Tần cùng nhau lái xe ba gác ra thị trấn để lấy bưu phẩm cho mọi người trong trường. Kỷ Thuật lo lắng cô ăn không ngon, cũng không quản đường xa mà gửi đến rất nhiều đồ đông lạnh.

Đây là lần thứ hai Kỷ Hà ngồi trên chiếc xe ba gác bốn bề lộng gió này, gió lạnh cắt da cắt thịt. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này cô đã quấn mình rất kín.

Miền Nam ẩm ướt và lạnh lẽo cộng với không có hệ thống sưởi, đôi chân của cô chưa bao giờ được ấm.

Trên đường đi gập ghềnh, đi được nửa đường, Lưu Nguyên không chịu nổi nữa, gọi thầy Tần dừng xe, cô ấy muốn xuống, không nhịn được nữa, phải nôn một lúc rồi mới tiếp tục lên đường.

Khi lấy được tất cả bưu phẩm từ thị trấn thì mặt trời đã gần lặn. Họ vốn định đi dạo ở khu chợ, nhưng sợ trời tối trở về sẽ bị lạc đường nên đành bỏ ý định.

Trên đường về, Lưu Nguyên ngậm một viên kẹo trong miệng, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn.

Kỷ Hà nhìn thẳng về phía trước, một tay nắm lấy tay vịn, tay kia lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh. Khi ống kính hơi rung, cô nhìn thấy hai người đứng bên cạnh một chiếc xe van cách đó không xa.

Cô thấy khuôn mặt nghiêng của một người đàn ông trong số đó rất quen thuộc nên kéo gần ống kính để xem, vừa nhìn cô đã kinh ngạc vô cùng.

Lâm Chí An?

Đến gần hơn để xem, quả nhiên là cậu ta, bên cạnh còn có một chiếc vali màu đen.

Lâm Chí An nhìn chiếc xe ba gác dừng lại, rồi nhìn thấy Kỷ Hà nhảy xuống xe, vẻ mặt bất lực ngay lập tức biến thành một nụ cười dịu dàng, “Cô giáo Kỷ, cuối cùng cũng tìm thấy cô rồi.”

Nếu trước đó chỉ cảm thấy mơ hồ, thì lúc này Kỷ Hà đã thực sự chắc chắn một điều.

Lâm Chí An đặt vali ra phía sau, ngồi bên cạnh thầy Tần, nắm chặt tay vịn phía trước, quay đầu lại trả lời câu hỏi của cô giáo Lưu Nguyên.

“Vâng, tôi đến để thăm cô giáo Kỷ, cũng muốn trải nghiệm cuộc sống ở vùng núi.”

Lưu Nguyên nháy mắt đầy ẩn ý với Kỷ Hà “Vậy anh định ở lại đây bao lâu?”

Lâm Chí An đội mũ áo khoác lông vũ lên, “Không có thời gian cụ thể, mọi thứ tùy thuộc vào tình hình. Yên tâm, tôi sẽ không gây phiền phức cho mọi người, sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ các em nhỏ.”

Kỷ Hà không nói gì suốt cả quãng đường. Khi về đến trường, cô dẫn Lâm Chí An đi tìm thầy hiệu trưởng để sắp xếp cho cậu ta một phòng ký túc xá.

“Hôm đó về Bắc Kinh đến nhà Tống Nghiêu ăn cơm mới biết cô đến dạy tình nguyện.” Lâm Chí An hỏi, “Ở Mỹ chơi vui không?”

Kỷ Hà gật đầu, “Rất vui, đã thử rất nhiều môn thể thao mạo hiểm mà trước đây chưa từng thử.”

Lâm Chí An cười: “Vậy thì tốt.”

Khi mở cửa ký túc xá, Kỷ Hà nhìn thấy một chút do dự thoáng qua trong mắt Lâm Chí An, cô không khỏi cười nói: “Điều kiện ở đây là như thế này, và cuộc sống khá tẻ nhạt, còn thường xuyên mất nước mất điện. Anh thực sự không cần phải đến đây chịu khổ như vậy đâu.”

Ánh mắt Lâm Chí An hơi tối lại. Anh ta kéo vali vào trong, dùng tay quét những chiếc lá khô trên ván giường thành một đống, nói khẽ: “Tôi muốn làm những việc ý nghĩa giống như cô.”

Suy nghĩ trong lòng anh ta là, Kỷ Hà, anh muốn bảo vệ em.

Kỷ Hà không nói nên lời, đi ra ngoài bồn nước để lấy một chậu nước vào trong.

Lâm Chí An vội vàng cầm chậu nước lên “Để tôi dọn dẹp là được rồi, cô lên lầu nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, cậu ta như nhớ ra điều gì đó, nửa ngồi xổm xuống đất mở vali, lấy ra một chiếc hộp nhỏ vuông vắn đưa cho Kỷ Hà.

“Túi sưởi, tôi mua khi xuống máy bay.”

Kỷ Hà trả lại hộp cho cậu ta “Anh dùng đi, vừa đến đây chắc chắn cậu sẽ không thích nghi được với thời tiết. Trường đã phát túi sưởi cho chúng tôi rồi, cũng ấm như vậy thôi.”

Lâm Chí An muốn nói rằng trong vali của anh ta còn một cái nữa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Kỷ Hà, anh ta không nói gì thêm.

Lâm Chí An đưa cô ra ngoài, dặn dò: “Cô về uống nhiều nước nóng vào, tôi nghe thấy giọng nói của cô có vẻ hơi nghẹt mũi rồi.”

Kỷ Hà dừng lại, đứng trên bậc thang quay đầu nhìn Lâm Chí An, khẽ thở dài: “Lâm Chí An, anh thực sự không cân nhắc quay về sao?”

Lâm Chí An nhìn thẳng vào cô, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: “Kỷ Hà, tôi muốn ở bên cô.”

Đây là lần đầu tiên Lâm Chí An gọi thẳng tên Kỷ Hà trước mặt cô.

Từ nhỏ, tính cách của cậu ta đã phóng khoáng, đối với bất kỳ ai cũng không bao giờ nói một chữ “cưỡng ép”.

Lần đầu tiên gặp Kỷ Hà, trái tim Lâm Chí An đã không thể kiểm soát mà rung động. Anh ta nghĩ mình đã yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại biết cô đã kết hôn. Dù có không cam lòng đến đâu, anh ta cũng không thể làm những việc trái với đạo đức.

Nửa năm sau gặp lại cô khi đã ly hôn, anh ta nghĩ lần này dù thế nào cũng không thể lùi bước nữa, nên lấy danh nghĩa bạn bè để thường xuyên gặp gỡ cô. Nhưng trước Tết, anh ta lại nghe Kỷ Hà nói sẽ có kỳ nghỉ tại Mỹ cùng Lục Tầm Chi.

Trong những lần tiếp xúc bình thường, Lâm Chí An luôn cảm nhận được Kỷ Hà vẫn còn tình cảm với Lục Tầm Chi. Lần này thậm chí còn cùng nhau ra nước ngoài.

Anh ta đã vài lần muốn nói ra tình cảm trong lòng, nhưng mỗi khi nhìn thấy đôi mắt vô hồn của Kỷ Hà khi nhìn về phía anh ta, anh ta lại nuốt lời nói vào trong.

Sau đó, anh ta buồn bã trở về Hồng Kông, chỉ coi Kỷ Hà là một phong cảnh đẹp mà anh ta đã gặp trong suốt bao nhiêu năm, chỉ có thể lặng lẽ yêu thích.

Lần này quay lại Bắc Kinh, anh ta cũng định sau khi giải quyết xong mọi việc ở đó thì sẽ không đến đại lục nữa. Nhưng anh ta nghe nói Kỷ Hà không ở bên Lục Tầm Chi, còn rời khỏi Bắc Kinh, ngọn lửa vốn đã bị dập tắt trong lòng lại bùng lên.

Kỷ Hà mím môi, nói: “Lâm Chí An, làm như vậy sẽ không thay đổi được gì đâu.”

Lồng ngực Lâm Chí An nghẹn lại, đôi mắt hơi cụp xuống, “Tôi biết cô không thích người nhỏ tuổi hơn mình, nhưng tuổi tác không nói lên điều gì cả. Kỷ Hà, xin cô hãy tin tôi, cho tôi một cơ hội, tôi sẽ chứng minh cho cô thấy.”

“Không, tuổi tác không phải là vấn đề đối với tôi,” Kỷ Hà nói chậm rãi, “Vấn đề chính là tình yêu. Nếu tôi thích một người, dù đối phương nhỏ hơn tôi mười tuổi tôi cũng không quan tâm. Lâm Chí An, tôi không muốn anh lãng phí thời gian vào tôi.”

Nói xong, Kỷ Hà dứt khoát quay người lên lầu. Cô đã nói thẳng thắn đủ rồi.

Lâm Chí An nhìn bóng lưng cô, lòng đau xót.

Sau khi bà ngoại xuất viện thì trở về Bắc Kinh. Bà không ở lại nhà họ Lục mà chọn một căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô của Lục Tầm Chi, sống một cuộc sống tương tự như ở Hạ Môn, chỉ là có một kẻ phiền phức ngày nào cũng đến quấy rầy bà.

Người giúp việc vừa mới dọn bữa tối lên bàn, tiếng mở cửa đã vang lên ở cổng. Bà quay đầu nhìn lại, ôi chao, đứa cháu trai tuấn tú của bà đã xuất hiện đúng lúc.

Lục Tầm Chi cởi áo khoác ngoài, khi kéo cà vạt thì vô tình đối diện với ánh mắt của bà ngoại, anh bước tới, cong môi cười: “Ánh mắt của bà là sao vậy ạ?”

Bà ngoại bảo người giúp việc thêm một bộ bát đũa, rồi cười hừ một tiếng: “Cơ thể của bà khỏe mạnh lắm, cháu không cần phải ngày nào cũng đến thăm bà, có việc gì thì cứ đi làm đi, đừng bị bà làm lỡ việc.”

“Cháu có việc gì đâu?” Lục Tầm Chi múc canh cho bà cụ, “Bà không muốn sống ở khu vực trung tâm, cũng không cho cháu ở đây, cháu chỉ đến mỗi tối để ăn nhờ một bữa cơm, bà cũng không cho sao?”

“Bà thấy trong lòng cháu có rất nhiều chuyện, có lúc ăn cơm cũng lơ đãng.”

Lục Tầm Chi nhướng mày, nhìn bà ngoại với vẻ mặt ‘thằng nhóc này đừng giả vờ nữa, bà biết hết rồi’, không khỏi cười nói: “Có sao ạ?”

Bà ngoại không vòng vo nữa, uống một ngụm canh, “Trong lòng cháu vẫn còn vương vấn Tiểu Kỷ phải không? Lần trước ở bệnh viện còn lừa bà là không có chuyện gì xảy ra, nhưng bà đã cho người đi điều tra, hóa ra Tiểu Kỷ đã đi dạy tình nguyện trong một năm đó. Thảo nào cháu lại đau lòng như vậy.”

Bị nói trúng tim đen, Lục Tầm Chi vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lười biếng dựa vào lưng ghế, “Bà còn điều tra cả cháu nữa.”

“Đúng vậy, còn điều tra ra là cháu vừa quyên tiền vừa quyên góp vật tư nữa,” bà ngoại cố ý nói, “Nghe nói Tiểu Kỷ sẽ ở đó một năm, bà thấy cháu cũng đừng đi quấy rầy người ta nữa, hãy để mỗi người sống tốt cuộc sống của mình.”

Lục Tầm Chi không hề bận tâm, trong lòng nghĩ sớm muộn gì cũng phải đi bắt con mèo nhỏ đã bỏ trốn đó về.

Vào buổi tối, Lục Tầm Chi nghỉ lại đây, khi đang hút thuốc ở ban công thì nhận được thông tin chuyến bay đến Khánh Thành ba ngày sau do A Mông gửi đến.

Anh thoát khỏi trang tin nhắn, mở danh bạ, nhìn chằm chằm vào cái tên ở trên cùng một lúc lâu.

Kỷ Hà vừa tan làm, cùng Lưu Nguyên trở về ký túc xá.

“Lâm Chí An trông có vẻ rất ra dáng đấy, đúng là có phong thái của một giáo viên, hơn nữa học sinh đều thích tiết học hát tiếng Quảng Đông của cậu ấy.” Lưu Nguyên cười nói.

Vừa dứt lời, điện thoại trong túi Kỷ Hà reo lên. Cô đặt cuốn sách đang ôm trong tay lên lan can, lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy người gọi đến, tim cô đập mạnh một cái.

“Cô giáo Lưu, cô lên trước đi, tôi nghe điện thoại.”

Cô đi xuống lầu, ngồi trên chiếc ghế dài cạnh sân bóng nhỏ.

Nhấn nút chấp nhận cuộc gọi.

Đầu dây bên kia im lặng, cả hai đầu đều ngầm hiểu mà không phát ra tiếng động nào.

Một lúc sau.

Kỷ Hà hơi ngẩng mặt lên, liếc nhìn vầng trăng khuyết trên bầu trời, khẽ nói: “Lục Tầm Chi, em sống ở đây rất tốt, em cũng chăm sóc bản thân rất tốt, anh không cần phải lo lắng.”

“Ừm.” Đầu dây bên kia đáp lại một tiếng, rồi lại nói, “Ai lo cho em chứ.”

Nói xong, Lục Tầm Chi cúp điện thoại.

Kỷ Hà nhìn màn hình đã tối đen, khẽ mỉm cười.

Cô nghĩ đến bưu phẩm không có tên người gửi mà cô mang về ngày hôm đó, bên trong có một túi sưởi và hai đôi găng tay cùng vài đôi tất cotton, được gửi từ Bắc Kinh, không phải là Kỷ Thuật, còn là ai thì cô biết rõ trong lòng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...