Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 25



Chiều thứ Bảy, Lâm Ý Kiều mặc một chiếc áo thun trắng và quần jeans nhạt màu, trông cậu trẻ trung và ngây ngô như một sinh viên đại học chưa tốt nghiệp.

Nghiêm Luật ngồi trên sofa xem tài liệu, nhưng ánh mắt anh lại như ngọn đèn sân khấu dõi theo từng cử động của Lâm Ý Kiều.

Anh thấy cậu ra vào nhà vệ sinh liên tục, hết vuốt tóc mái lên lại để xuống, một lúc sau lại đi đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.

“Cậu đang làm gì thế?” Nghiêm Luật hỏi.

“Tôi đang chuẩn bị trước khi làm thí nghiệm.” Lâm Ý Kiều đi tới phòng khách, hỏi: “Cậu thấy tôi đội mũ đẹp hơn, hay không đội thì đẹp hơn?”

Nghiêm Luật đặt tập tài liệu xuống, vắt chéo chân, nhìn cậu một hồi rồi không trả lời câu hỏi mà hỏi ngược lại: “Thí nghiệm gì?”

“Tôi định đi…” Lâm Ý Kiều suy nghĩ một chút, chỉ cần không nói cho Nghiêm Luật biết anh là “dữ liệu cơ sở” là được, bản thân thí nghiệm thì có thể công khai với Nghiêm Luật, nên cậu nói: “Tôi định đi làm một thí nghiệm về ‘k*ch th*ch sinh lý’.”

Nghiêm Luật dường như không hiểu lời cậu nói, nhìn cậu hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: “Cậu nói… thí nghiệm gì cơ?”

“‘k*ch th*ch sinh lý’,” Lâm Ý Kiều dùng tông giọng phẳng lặng như đang đọc báo cáo nói: “Gần đây tôi phát hiện mình nảy sinh k*ch th*ch sinh lý với một đối tượng cụ thể, tôi muốn biết phản ứng này có phải là duy nhất hay không. Vì vậy, tôi cần hẹn hò với ‘nhóm đối chứng’ để xem cơ thể mình có phản ứng giống như với ‘nhóm cơ sở’ hay không.”

Nghiêm Luật đột nhiên đứng bật dậy khỏi sofa, đống giấy tờ trên đùi rơi vung vãi khắp sàn.

Lâm Ý Kiều nghe thấy anh phát ra một tiếng hít khí rất gấp gáp, môi hơi hé mở như muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng thốt ra lời, biểu cảm cũng trở nên rất kỳ lạ.

Đợi một lúc, Nghiêm Luật vẫn không nói gì, Lâm Ý Kiều thấy khó hiểu: “Sao thế?”

“Cậu…” Ngực Nghiêm Luật phập phồng, miệng mấp máy rồi lại đóng lại.

Kế đó, Lâm Ý Kiều thấy anh đưa tay che trán, như thể đang đau đầu lắm. Anh cứ thế che trán đi về phía ban công, đi được vài bước lại quay ngược trở lại, đứng trước mặt Lâm Ý Kiều.

“Tôi…” Nghiêm Luật thử nói lần nữa, vẫn không thốt ra được chữ nào.

Đây là lần đầu tiên Lâm Ý Kiều thấy Nghiêm Luật như vậy, cậu có chút lo lắng hỏi: “Cậu bị làm sao thế?”

Nghiêm Luật cúi đầu, một tay chống hông, một tay ấn vào thái dương, lầm bầm: “Mẹ nó, mình sắp phát điên mất thôi!”

Lâm Ý Kiều kinh ngạc mở to mắt: “Sao thế? Cậu thấy chỗ nào không khỏe à?”

Bàn tay đang ấn thái dương chuyển sang che mặt, Nghiêm Luật đứng im tại chỗ hít sâu, hít sâu, hít sâu thêm vài phút nữa mới ngẩng đầu nhìn Lâm Ý Kiều, yết hầu chuyển động, nói ra câu đầu tiên kể từ khi nghe tin: “Cậu định đi hẹn hò với ai?”

Thông qua biểu cảm, Lâm Ý Kiều phán đoán là Nghiêm Luật đang tức giận, nhưng cậu không biết tại sao anh lại giận, bèn chớp mắt nói: “Với Thái Nhã Lan.”

“Thái Nhã Lan là ai?”

“Đàn em của tôi,” Lâm Ý Kiều khựng lại một chút rồi bổ sung, “Cháu gái của Tổ trưởng Thái.”

Nghiêm Luật nhìn cậu vô cảm, đột nhiên không báo trước mà xâm nhập vào ranh giới an toàn của cậu. Tim Lâm Ý Kiều đập nhanh dữ dội, bản năng lùi lại một bước. 

Nghiêm Luật lại tiến tới, thân hình cao lớn ép sát Lâm Ý Kiều, giọng điệu lạnh lùng đến mức ngay cả Lâm Ý Kiều cũng nhận ra sự phẫn nộ: “Cậu thích cô ta?”

“Không có,” Lâm Ý Kiều sợ đến mức lùi liên tiếp, lưng chạm vào bể sứa lạnh lẽo, “Cô ấy chỉ là đối tượng thí nghiệm phù hợp nhất mà thôi.”

Lâm Ý Kiều giải thích cho Nghiêm Luật tại sao Thái Nhã Lan là đối tượng phù hợp nhất.

Giải thích xong, cậu ngẩng đầu nhìn Nghiêm Luật một cái. Trong hơi thở giao thoa, Lâm Ý Kiều cảm thấy nhịp tim mình sắp vượt ngưỡng đỉnh điểm.

Mùi hương ấm áp trên người Nghiêm Luật bao lấy cậu, khiến cậu cảm thấy rất nóng, bể sứa trở thành nguồn tản nhiệt duy nhất, Lâm Ý Kiều cúi đầu, lưng dán chặt vào đó.

“Vậy thì…” Giọng Nghiêm Luật vang lên trên đỉnh đầu, giọng rất nhẹ, nghe hơi khàn đục, Lâm Ý Kiều có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Cậu nghe thấy Nghiêm Luật chậm rãi hỏi mình: “Vậy… ‘nhóm cơ sở’ của cậu, là ai?”

Tim Lâm Ý Kiều như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cậu áp cả hai lòng bàn tay ra sau bể sứa, nghiêng đầu tránh khỏi lồng ngực đang ép tới của Nghiêm Luật, nuốt một ngụm nước miếng rồi mới nhỏ giọng nói: “Tôi không thể nói cho cậu biết được.”

“Tại sao?” Nghiêm Luật lại áp sát thêm chút nữa, hơi thở phả vào vùng cổ nhạy cảm của Lâm Ý Kiều.

Lâm Ý Kiều cảm thấy sắp ngạt thở, khó khăn nói: “Bởi vì…”

Mới mở đầu đã khựng lại.

Không được, không thể giải thích.

Nếu cậu nói với Nghiêm Luật là “Vì nói cho cậu biết sẽ làm nhiễu tính khách quan của nhóm cơ sở”, thì với sự thông minh của Nghiêm Luật, Nghiêm Luật sẽ nhận ra ngay lập tức mình chính là “nhóm cơ sở” đó.

Vì vậy, tuyệt đối không được nói.

Cậu đưa tay đẩy Nghiêm Luật ra, có chút khó chịu, nhíu mày: “Cậu đừng quản tôi, tôi biết mình phải làm gì.”

Nghiêm Luật bị cậu đẩy liền lùi lại, cũng không biểu lộ sự tức giận, chỉ hỏi cậu: “Nếu cậu xác nhận được tính duy nhất của nhóm cơ sở, cậu định làm gì?”

Lâm Ý Kiều im lặng một lát rồi nói: “Đó là vấn đề cần cân nhắc sau khi thí nghiệm xác nhận được tính duy nhất, hiện tại tôi chưa nghĩ tới.”

Nghiêm Luật lại hít sâu một hơi, cắn môi hỏi: “Cậu định thực hiện thí nghiệm này thế nào?”

Lâm Ý Kiều nói: “Hẹn hò với Thái Nhã Lan theo quy trình hẹn hò tiêu chuẩn, trong quá trình đó sẽ thu thập dữ liệu sinh lý của tôi.”

“Quy trình hẹn hò tiêu chuẩn?”

“Ừm,” Lâm Ý Kiều ngập đầy tự tin, “Tôi đã tra cứu kỹ trên mạng rồi, buổi hẹn đầu tiên phải mời đối phương uống trà sữa, xem phim, ăn cơm.”

Nghiêm Luật: “… Uống trà sữa, xem phim, ăn cơm ở đâu?”

Lâm Ý Kiều thật thà kể hết cho anh nghe.

Nghiêm Luật nhìn Lâm Ý Kiều hồi lâu, cuối cùng nhíu mày nói: “Cậu dùng một người sống sờ sờ để làm thí nghiệm, không thấy có vấn đề đạo đức à?”

“Cậu hiểu lầm rồi,” Lâm Ý Kiều giải thích: “Tôi không lấy cô ấy làm thí nghiệm, vì đối tượng nghiên cứu của thí nghiệm này là tôi chứ không phải cô ấy. Để đảm bảo tính chân thực của dữ liệu, tôi không báo trước cho cô ấy kế hoạch thí nghiệm, nhưng tôi đã đưa cô ấy xem quy trình hẹn hò, cô ấy không có ý kiến gì với quy trình đó. Tôi sẽ tuân thủ lễ nghi xã giao trong suốt quá trình, sẽ không gây phiền hà cho cô ấy đâu.”

Nghiêm Luật há miệng định nói gì đó, nhưng Lâm Ý Kiều đợi mãi cũng không thấy anh lên tiếng.

“Đến giờ rồi,” Lâm Ý Kiều lấy điện thoại ra nhìn, “Tôi đi đây.”

Cánh cửa chính khép lại, phòng khách trở nên yên tĩnh.

Nghiêm Luật nhặt đống tài liệu rơi vương vãi trên sàn, chậm rãi ngồi lại sofa, cúi đầu tiếp tục xem.

— Không sao cả, cái gọi là hẹn hò của Lâm Ý Kiều chẳng qua chỉ là một chuyến đi chơi bình thường.

— Anh chỉ cần ở nhà đợi “kết quả thí nghiệm” của Lâm Ý Kiều là được.

— Anh chắc chắn là duy nhất, sự tự tin này anh vẫn có.

Xem được hơn 20 phút, Nghiêm Luật thong thả lật sang trang kế tiếp.

Hệ thống của Lâm Ý Kiều khép kín đến mức nào, Nghiêm Luật hiểu rõ hơn ai hết. Lâm Ý Kiều có thể có phản ứng với anh là nhờ nền tảng tình cảm đã xây dựng từ thời trung học.

Để một người vừa mới quen bước vào hệ thống của Lâm Ý Kiều thì chẳng khác nào bắt một chiếc điện thoại iPhone chạy phần mềm Android vậy.

Căn bản là không tương thích.

Nghiêm Luật vân vê cây bút, vô thức vẽ nguệch ngoạc lên mặt giấy, lại thêm hơn hai mươi phút trôi qua.

Nhưng mà…

Nhưng Lâm Ý Kiều bây giờ đã rất khác so với thời trung học rồi, Lâm Ý Kiều hiện tại có suy nghĩ riêng của mình, không giống lúc trước cái gì cũng nghe lời anh.

Lúc đó thế giới của Lâm Ý Kiều chỉ có chính mình, nhưng bây giờ cậu xử lý mối quan hệ với đồng nghiệp rất tốt, ngay cả Vương Hạo và Thái Đông cũng rất tán thưởng cậu.

Cậu dũng cảm, cậu đáng yêu, cậu tốt đẹp như thế, chỉ cần ai đã gặp qua chắc chắn sẽ thích cậu.

Nghiêm Luật sững người, đột nhiên nhận ra một vấn đề —

Thái Nhã Lan đó quen cậu ấy từ bao giờ??

Tại sao không nghe cậu ấy nhắc tới bao giờ???

Đàn em, một cô gái.

Mặc dù Nghiêm Luật mặc định xu hướng tính dục của Lâm Ý Kiều là nam, nhưng anh chưa bao giờ xác nhận lại với cậu.

Lỡ như… lỡ như thì sao?

Có khả năng nào Lâm Ý Kiều là trai thẳng không?

Sự nghi ngờ này khiến Nghiêm Luật bắt đầu hoảng loạn, như thể lần đầu tiên nhận ra mình có lẽ không phải là lựa chọn tối ưu nhất của Lâm Ý Kiều.

Anh lập tức móc điện thoại ra gọi cho Lâm Ý Kiều, sau khi gọi đi, rất nhanh đã bị ngắt máy.

Anh lại gọi thêm một cuộc, vẫn bị ngắt.

Anh cầm điện thoại đứng bật dậy, sải bước ra phía cửa.

Thay giày xong, tay nắm lấy tay nắm cửa, đột nhiên ổ khóa điện tử kêu “tít tít tít”, một tiếng “cạch” vang lên, cửa mở ra.

Lâm Ý Kiều đứng bên ngoài.

“Nghiêm Luật,” Lâm Ý Kiều nhìn anh, “Cậu định ra ngoài à?”

“Tôi…” Trong tiếng tim đập thình thịch, Nghiêm Luật bình tĩnh nói, “Tôi đi đổ rác.”

Lâm Ý Kiều nhìn hai tay anh trống trơn, “Rác đâu?”

Nghiêm Luật ngẩn người một chút, “Quên cầm rồi.”

“Nãy tôi đang ở trong thang máy nên không bắt máy của cậu được,” Lâm Ý Kiều bước vào thay giày, ủ rũ báo cáo với Nghiêm Luật: “Thí nghiệm thất bại rồi.”

Nghiêm Luật không lộ chút cảm xúc nào, nhẹ nhàng đóng cửa lại: “Ồ, có chuyện gì xảy ra thế?”

Lâm Ý Kiều đi về phía phòng khách: “Tôi cũng không biết, chúng tôi đang thảo luận xem phim gì, cô ấy giả vờ nghe một cuộc điện thoại, nói mình có việc bận rồi đi ngay.”

Nghiêm Luật im lặng một lát: “Sao cậu biết cô ấy giả vờ nghe điện thoại?”

Trên mặt Lâm Ý Kiều lộ rõ vẻ thất vọng: “Vì tôi nhìn thấy trên màn hình điện thoại của cô ấy là một cái báo thức.”

Nghiêm Luật đi theo cậu, hai người cùng ngồi xuống sofa.

“Cậu giúp tôi phân tích xem,” Lâm Ý Kiều nói, “Tôi không biết sai sót ở khâu nào.”

“Ừm,” Nghiêm Luật kìm nén khóe miệng, bình tĩnh đáp: “Cậu nói đi.”

Lâm Ý Kiều bắt đầu kể từ lúc họ gặp nhau.

Lúc đầu mọi thứ đều bình thường, diễn ra thuận lợi theo quy trình tiêu chuẩn. Lâm Ý Kiều đã mời đàn em uống trà sữa, sau đó họ ngồi trong quán chọn phim.

“Bộ phim cô ấy muốn xem, tôi thấy sẽ rất nhàm chán, bộ tôi muốn xem thì cô ấy lại không muốn xem.” Lâm Ý Kiều thuật lại, “Thế là tôi nghĩ ra một cách hay.”

Nghiêm Luật khẽ nhướng mày, dự cảm vấn đề nằm ở cách hay của Lâm Ý Kiều.

“Tôi tìm thấy một rạp phim có suất chiếu của cả hai bộ phim này trong cùng một khoảng thời gian, tôi đề nghị chúng tôi tự đi xem phim của mình, xem xong rồi ra ngoài tập hợp lại, kết quả là cô ấy nghe báo thức rồi đi luôn.”

Lâm Ý Kiều nói xong thì ngẩn người một lúc, hỏi Nghiêm Luật: “Có phải đề nghị này của tôi bị sai rồi không?”

Nghiêm Luật lại hỏi cậu một vấn đề không liên quan: “Bây giờ cậu có thể đi xem phim một mình rồi à?”

“Ừm,” Lâm Ý Kiều nói, “Tôi thường xuyên đi xem phim một mình. Vậy nên, là đề nghị của tôi sai rồi hả?”

Nghiêm Luật chậm rãi thở hắt ra một hơi: “Cái đề nghị đó, cậu nói với cô ấy như thế nào?”

Lâm Ý Kiều: “Thì tôi nói với cô ấy là, bộ phim cô ấy chọn rất nhàm chán, tôi không muốn xem, chúng ta ai xem của người nấy đi.”

Nghiêm Luật: “…”

Lâm Ý Kiều nhìn phản ứng của Nghiêm Luật: “Có phải tôi làm sai rồi không?”

“Không, cậu làm tốt lắm.” Nghiêm Luật thốt ra.

Lâm Ý Kiều: “Hả?”

“Ý của tôi là,” Nghiêm Luật chữa cháy, “Dù cậu làm rất tốt, nhưng lời nói đó không phù hợp lắm, đối phương có thể cảm thấy cậu không tôn trọng cô ấy.”

“À,” Lâm Ý Kiều vội vàng giải thích, “Tôi không hề có ý không tôn trọng cô ấy.”

Nghiêm Luật nói: “Tôi biết cậu muốn giải quyết vấn đề, nhưng cô ấy không hiểu cậu, cô ấy sẽ cảm thấy…”

Lâm Ý Kiều nghiêm túc hỏi: “Cảm thấy gì?”

Nghiêm Luật đổi sang cách nói thẳng thắn hơn: “… Khi cậu nói ‘bộ phim cô ấy chọn rất nhàm chán’, cái cô ấy nghe thấy có lẽ là ‘gu thẩm mỹ của cô rất kém’. Còn khi cậu nói chia ra xem phim, cô ấy sẽ thấy rằng, cậu thậm chí không muốn ở bên cạnh cô ấy dù chỉ hai tiếng đồng hồ, ngay cả khi chỉ là ngồi chung trong một không gian.”

Biểu cảm của Lâm Ý Kiều trống rỗng: “Tôi chưa từng nghĩ như vậy.”

Nghiêm Luật ân cần nói: “Tôi biết, tôi hoàn toàn hiểu cậu, nếu cậu đi xem phim với tôi, tôi sẽ đi xem cùng cậu bộ phim mà cậu muốn xem.”

Lâm Ý Kiều không phản hồi lại câu nói đó, móc điện thoại ra nói: “Tôi phải giải thích với cô ấy một chút, tôi không có ý đó.”

Cậu bấm vào khung trò chuyện WeChat, soạn một tin nhắn gửi cho Thái Nhã Lan, nhấn gửi, nhưng bên cạnh tin nhắn lại hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.

[Tin nhắn đã được gửi đi nhưng bị đối phương từ chối nhận.]

Nghiêm Luật nhìn màn hình điện thoại của cậu: “Đàn em của cậu chặn cậu rồi.”

Nghiêm Luật thật sự không muốn tỏ ra vui mừng đâu, vì Lâm Ý Kiều trông đáng thương quá đỗi.

Vì vậy Nghiêm Luật không cười thành tiếng, còn vỗ vỗ lưng Lâm Ý Kiều, dịu dàng an ủi cậu một hồi.

“Vậy bây giờ cậu đã rút ra kết luận chưa?” Nghiêm Luật tựa người thoải mái vào lưng ghế sofa, đôi chân dài duỗi thẳng, “Tính duy nhất của biến số nhóm cơ sở của cậu có thể xác nhận được rồi đó.”

Lâm Ý Kiều nhíu mày suy nghĩ, sau một hồi suy luận trong đầu, cậu đã rút ra một kết luận.

“Kết luận của tôi chính là,” Lâm Ý Kiều tuyên bố, “Tôi nên phân tích nguyên nhân thất bại, lập phương án giải quyết, và bắt đầu lại thí nghiệm.”

Nghiêm Luật nghẹn họng…

Xét từ góc độ thí nghiệm, Lâm Ý Kiều nói đúng.

Anh không thể tìm ra lý do để phản bác Lâm Ý Kiều trong logic của chính cậu.

Nhưng logic của anh, Lâm Ý Kiều có chấp nhận không?

Nghiêm Luật chậm rãi ngồi dậy, thu chân lại, đầu gối khẽ chạm vào đầu gối Lâm Ý Kiều, “Lâm Ý Kiều, nếu tôi nói với cậu rằng, tôi…”

“Nghiêm Luật, tôi có cách rồi!” Lâm Ý Kiều hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình, không nghe thấy Nghiêm Luật đang nói gì, tự ý đưa ra giải pháp của mình: “Cậu hãy dạy tôi hẹn hò đi!”

Câu nói đang dở dang của Nghiêm Luật dừng bặt: “Cái gì?”

Lâm Ý Kiều lý lẽ hùng hồn: “Thí nghiệm hẹn hò của tôi thất bại là vì tôi không biết cách hẹn hò với người khác. Cho nên, chỉ cần cậu dạy tôi phương pháp hẹn hò đúng đắn, tôi sẽ có thể hoàn thành thí nghiệm thành công!”

“Cái này không dạy được,” Nghiêm Luật sa sầm mặt nói, “Tôi cũng chưa từng hẹn hò với ai.”

Lâm Ý Kiều lộ vẻ hơi thất vọng, “Cậu cũng không biết hả? Vậy tôi chỉ có thể đi hỏi Tống Hâm thôi, nghe Ôn Duy nói Tống Hâm đã yêu đương rất nhiều lần rồi.”

“Không được!”

Lâm Ý Kiều: “Tại sao?”

Nghiêm Luật cười lạnh: “Tại sao hắn yêu đương nhiều lần? Chẳng phải vì hắn luôn thất bại sao? Cậu hỏi hắn thì hỏi được cái gì có ích?”

“Cũng đúng nhỉ,” Lâm Ý Kiều nhíu mày suy nghĩ, “Vậy tôi phải tìm một người rất giỏi yêu đương, Vương Hạo thì sao? Ông ấy đã kết hôn rồi, chẳng phải chứng minh ông ấy yêu đương rất thành công ư?”

Nghiêm Luật thở dài, giọng điệu mềm mỏng lại: “Cậu nhất định phải làm thí nghiệm này à?”

Lâm Ý Kiều nghĩ ngợi rồi nghiêm túc hỏi: “Vậy cậu nói xem còn phương pháp nào khác có thể xác nhận nhóm cơ sở là duy nhất không?”

Cậu ném bài toán nan giải của thế kỷ này cho Nghiêm Luật, nhưng đây là một câu hỏi không thể dùng lý trí để giải đáp.

Trong chuỗi logic kỳ quái nhưng chặt chẽ của Lâm Ý Kiều, Nghiêm Luật quả thực không thể đưa ra bất kỳ phương án thay thế nào khoa học hơn. Mà hậu quả của việc cưỡng ép ngăn cản là Lâm Ý Kiều sẽ vì tìm cầu chân lý mà thật sự đi tìm Tống Hâm hoặc người khác để “học”.

“Để tôi dạy cậu,” Nghiêm Luật đành phải dùng chiêu “không đánh bại được thì gia nhập”, “Dù tôi chưa từng hẹn hò đúng nghĩa, nhưng các đạo lý xã giao thì đều giống nhau cả.”

Lâm Ý Kiều vui mừng rạng rỡ: “Tốt quá rồi!”

“Nhưng mà,” Nghiêm Luật xoay chuyển tông giọng, “Mọi thứ liên quan đến thí nghiệm cậu đều phải nghe theo tôi. Trong thời gian dạy học, cậu không được hẹn hò với người khác, không được làm thí nghiệm k*ch th*ch sinh lý, càng không được tiến hành luyện tập thực tế với bất kỳ ai ngoài tôi.”

Lâm Ý Kiều nghe xong lộ vẻ không tán đồng: “Cậu dạy tôi hẹn hò chẳng phải là để tôi hoàn thành thí nghiệm ư? Cậu không cho tôi làm thí nghiệm thì dạy hẹn hò còn có ý nghĩa gì nữa?”

Nghiêm Luật mỉm cười nhẹ: “Tôi không bảo là không cho cậu làm, nhưng trong thời gian tôi giảng dạy, đối tượng thực hành của cậu chỉ có thể là tôi, đợi đến khi cậu tốt nghiệp rồi hãy tính chuyện khác.”

Cách nói này Lâm Ý Kiều có thể chấp nhận: “Vậy khi nào tôi mới có thể tốt nghiệp?”

“Khi nào cậu tốt nghiệp,” Nghiêm Luật thong thả nói, “Là do tôi quyết định.”

Lâm Ý Kiều nhíu mày, “Không được, phán đoán cá nhân của cậu quá chủ quan, không khoa học.”

Nghiêm Luật muốn cười, chẳng lẽ cái thí nghiệm của cậu thì khoa học chắc?

“Cậu muốn thế nào? Hay là viết bản hợp đồng trước?”

Mắt Lâm Ý Kiều sáng lên, “Ý hay đó, chúng ta có thể đặt ra một tiêu chuẩn tốt nghiệp có thể định lượng được.” Cậu giơ một ngón tay lên, “Nếu tôi có thể thu thập được dữ liệu có hiệu lực trong ít nhất một lần thí nghiệm hẹn hò, thì coi như tốt nghiệp, bất kể dữ liệu đó là âm tính hay dương tính.”

Nghiêm Luật cảm thấy chuyện này thật lố bịch: “Nếu cậu cứ mãi không thu thập được dữ liệu có hiệu lực, chẳng lẽ tôi phải dạy cậu hẹn hò với người khác cả đời à?”

“À… đúng là tôi chưa nghĩ đến khả năng sẽ luôn thất bại,” Lâm Ý Kiều nói, “Vậy thế này đi, nếu tôi thất bại liên tiếp ba lần thì dừng việc dạy học, tôi sẽ không làm thí nghiệm này nữa.”

Nghiêm Luật nhìn cậu: “Vậy còn nhóm cơ sở của cậu… tính sao?”

Lâm Ý Kiều nghĩ một hồi, khẽ nhíu mày nhìn đi chỗ khác, cậu cũng không biết phải làm sao, “… Đề tài này chỉ đành gác lại thôi.”

Không làm thí nghiệm thì không thể chứng minh tính duy nhất của Nghiêm Luật. Muốn chứng minh tính duy nhất của Nghiêm Luật thì chỉ có thể giúp Lâm Ý Kiều hoàn thành một buổi hẹn hò thành công.

Nghiêm Luật muốn lật bàn không chơi nữa, nhưng anh không thể.

Anh phải đồng hành cùng Lâm Ý Kiều hoàn thành cái thí nghiệm nực cười này.

“Được,” anh hít sâu một hơi, “Thí nghiệm có thể làm, nhưng chúng ta phải thiết lập một điều khoản giám sát. Đối tượng thí nghiệm do tôi quyết định, quy trình cũng phải qua tôi phê duyệt, cậu có đồng ý không?”

Lâm Ý Kiều suy nghĩ nghiêm túc một lát rồi gật đầu: “Người hướng dẫn can thiệp sâu có thể nâng cao tỉ lệ thành công của thí nghiệm, tôi đồng ý.”

Lúc này, Nghiêm Luật mới chợt nhận ra thực ra mọi chuyện rất đơn giản, là do lúc nãy anh nghĩ phức tạp quá.

Anh chỉ cần dạy Lâm Ý Kiều một số phương pháp xã giao cơ bản, sau đó tự mình chủ trì cuộc thí nghiệm này, khiến logic của Lâm Ý Kiều trở thành một vòng khép kín là được.

Một khi thông qua thí nghiệm chứng minh được anh đối với Lâm Ý Kiều là duy nhất, anh sẽ trở thành chân lý không thể lay chuyển trong lòng cậu.

Vì vậy, thí nghiệm nhất định phải làm, và nhất định phải có một và chỉ một kết quả duy nhất.

Sáng ngày hôm sau, Lâm Ý Kiều ngủ dậy bước ra khỏi phòng ngủ, thấy trong phòng khách có thêm một thứ.

Một tấm bảng trắng nam châm cao khoảng một mét tám, đang đứng im lìm ở khoảng trống trước sofa. Bên cạnh còn có một cái giá nhỏ, xếp gọn gàng đồ lau bảng và ba loại bút lông bảng màu đỏ, đen, xanh.

Lâm Ý Kiều đi tới, đưa tay chạm vào bề mặt trơn nhẵn, mát lạnh của tấm bảng.

Nghiêm Luật nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nói với cậu: “Cái đó dùng để lên lớp đấy, 9 giờ bắt đầu, cậu đi rửa mặt chuẩn bị ăn sáng đi.”

Lâm Ý Kiều nghe tiếng nhìn sang, rồi cậu ngây ngẩn cả người.

Hôm nay Nghiêm Luật không mặc những bộ đồ ở nhà thường ngày, mà mặc một chiếc áo khoác hoodie màu xám nhạt, bên dưới là quần thể thao màu đen.

Cộng thêm cặp kính nửa gọng đó, cả người toát ra một cảm giác thiếu niên sạch sẽ và dịu dàng, gần như trùng khớp với Nghiêm Luật trong ký ức.

Nghiêm Luật nói xong liền quay đầu lại phía bàn bếp, chỉ để lại bóng lưng cho Lâm Ý Kiều.

Bóng lưng này Lâm Ý Kiều vô cùng quen thuộc. Thời niên thiếu của họ, không biết bao nhiêu lần Lâm Ý Kiều đã đi tới như thế, ôm lấy eo anh, áp mặt vào lưng anh.

Nghiêm Luật thời thiếu niên vai chưa rộng như bây giờ, nhưng dáng người đã rất cao. Cậu thích nhất là đánh úp từ phía sau, treo người trên người Nghiêm Luật như một con thú nhỏ.

Có đôi khi làm bài tập ở nhà Nghiêm Luật, cậu cũng ôm Nghiêm Luật từ phía sau như vậy, tựa cằm vào hõm vai anh. Nghiêm Luật sẽ kéo cậu ngồi lên đùi mình, vòng tay qua người cậu để giảng bài.

Cậu có một sở thích kỳ lạ là rất thích ôm Nghiêm Luật những lúc anh đang nhễ nhại mồ hôi. Lần nào Nghiêm Luật đi đá bóng về cậu cũng lao tới, áp mặt vào cơ thể đẫm mồ hôi của anh, ôm chặt không buông.

Bên tai dường như vẫn còn nghe thấy giọng nói bất lực nhưng pha chút ý cười của Nghiêm Luật: “Sao mà dính người thế không biết.”

Miệng thì chê bai, nhưng chưa bao giờ đẩy cậu ra.

Lâm Ý Kiều đứng yên tại chỗ một lát rồi chậm rãi đi vào nhà vệ sinh.

Tiết học đầu tiên của ngày hôm nay là: [Làm thế nào để để lại ấn tượng tốt với đối tượng hẹn hò].

Nghiêm Luật viết chủ đề này lên bảng.

Lâm Ý Kiều ngồi trên sofa, nắn nót chép dòng chữ này vào cuốn sổ tay màu xanh nhạt của mình.

“Giữa những người hẹn hò lần đầu, khen ngợi là cách nhanh nhất để kéo gần khoảng cách.” Nghiêm Luật nói, “Cậu thử khen tôi xem.”

Lâm Ý Kiều lộ vẻ ngơ ngác, “Khen cái gì?”

Nghiêm Luật đưa ra gợi ý: “Nếu cậu không biết khen cái gì, cậu có thể khen một món đồ trên người tôi.”

Anh kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước mặt Lâm Ý Kiều, đầu gối hai người chạm vào nhau, anh khuyến khích: “Thử xem nào.”

Ánh mắt Lâm Ý Kiều quét từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên cặp kính của anh, đưa tay chỉ chỉ: “Cặp kính này, thiết kế nửa gọng của nó đã tối ưu hóa tầm nhìn phần dưới của cậu… giúp cậu nhìn rất rõ.”

Nghiêm Luật: “…”

Nghiêm Luật: “Cậu đang khen cặp kính, chứ không phải khen tôi. Cậu phải nói món đồ đó có ảnh hưởng tích cực gì đến con người.”

Lâm Ý Kiều thắc mắc: “Nó giúp cậu nhìn rõ, chẳng lẽ không phải là ảnh hưởng tích cực đến cậu à?”

Nghiêm Luật thở hắt ra một hơi: “Là ảnh hưởng tích cực, nhưng đó không phải lời khen dành cho con người. Cậu phải diễn đạt sao cho thấy bản thân con người có ưu điểm gì, món đồ chỉ làm phóng đại ưu điểm đó lên thôi. Cậu nói tôi đeo kính trông đẹp cũng được.”

Lâm Ý Kiều nghiêm túc nói: “Cậu không đeo kính cũng đẹp mà, nên tôi không thể chỉ nói riêng việc cậu đeo kính đẹp được.”

Nghiêm Luật bật cười: “Đó chính là một lời khen rất hay đấy.”

Được khẳng định, vành tai Lâm Ý Kiều ửng đỏ.

Nghiêm Luật nói: “Cậu thử khen một thứ khác trên người tôi xem.”

Lần này, ánh mắt Lâm Ý Kiều chậm rãi di chuyển xuống dưới, dừng lại trên chiếc áo hoodie màu xám nhạt của Nghiêm Luật.

Căn phòng rất yên tĩnh.

Hệ thống tuần hoàn của bể sứa phát ra tiếng dòng nước và tiếng ù ù khe khẽ.

Lâm Ý Kiều dùng tông giọng vô cùng thành thật để nộp bài tập trên lớp của mình:

“Áo của cậu… trông rất mềm, tôi rất muốn ôm cậu.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...