Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 45



Sóng biển không biết mệt mỏi vỗ vào ghềnh đá, âm thanh đợt sau cao hơn đợt trước, nhưng trong phòng lại yên tĩnh đến quá mức.

Nghiêm Luật không thể biện bạch cho Lâm Ý Kiều rằng anh đã giải mã khế ước này như thế nào, bởi vì Lâm Ý Kiều mới là người chịu tổn thương lớn nhất trong sai số này.

Hồi lâu sau, Nghiêm Luật ôm chặt người trong lòng nói: “Xin lỗi, Lâm Ý Kiều, xin lỗi.”

Hình ảnh năm đó anh đi tìm Lâm Ý Kiều để từ biệt, Lâm Ý Kiều suy sụp trước mặt anh vẫn còn hiện rõ mồn một, anh chậm rãi nói: “Cậu nói đúng, Nghiêm Luật lúc đó nói lời không giữ lời, hắn rất khốn nạn. Nhưng Nghiêm Luật hiện tại không giống nữa, mỗi một câu hắn nói đều sẽ giữ lời.”

“Cậu có thể dùng Nghiêm Luật hiện tại để ghi đè lên Nghiêm Luật trong quá khứ không?”

Lâm Ý Kiều chậm rãi thoát ra khỏi cái ôm của Nghiêm Luật, bò dậy từ trên giường, ngồi thẳng người, cúi đầu nhìn Nghiêm Luật, giọng nói rất bằng phẳng, không nghe ra cảm xúc gì.

“Không thể ghi đè,” Lâm Ý Kiều nói, “Nghiêm Luật của quá khứ sẽ mãi mãi ở đó, sự thất hứa của cậu cũng sẽ mãi mãi ở đó, tôi sẽ không bao giờ tha thứ.”

Nói xong lời này, Lâm Ý Kiều liền từ trên giường xuống, đi thẳng vào phòng tắm.

Rất nhanh sau đó, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.

Nghiêm Luật nằm ngửa ra giường, cánh tay đặt lên trán.

Đèn đọc sách phía trên đang bật, ánh sáng sáng đến chói mắt, nhưng anh không đưa tay ra tắt.

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên rất lâu, lâu hơn cả thời gian Lâm Ý Kiều tắm lần đầu. Mãi đến khi Lâm Ý Kiều tắm rửa sạch sẽ bước ra, tư thế của Nghiêm Luật vẫn chưa hề thay đổi.

Lâm Ý Kiều trở về giường của mình, vén chăn nằm vào trong. Một lúc sau, cậu nói với trần nhà: “Tôi muốn đi ngủ, cậu tắt đèn đi.”

Nghiêm Luật chậm rãi đưa tay lên tắt công tắc tổng, căn phòng chìm vào bóng tối.

8 giờ sáng, trong nhà hàng không có nhiều khách. Ánh nắng vượt qua mặt biển, hắt vào từ cửa sổ sát đất, chiếu sáng một phần bàn ăn theo đường chéo.

Trên bàn bày biện từng dãy món ăn tinh tế, Nghiêm Luật liếc nhìn một cái, chỉ lấy một ly cafe đen rồi đi ra ngồi bên cửa sổ.

Lâm Ý Kiều tính toán các thành phần dinh dưỡng, đặt vào đĩa một phần trứng ốp la, một lát bánh mì nguyên cám, vài miếng trái cây khác màu, cuối cùng bưng một ly sữa đi đến ngồi đối diện Nghiêm Luật.

Cậu cầm bánh mì cắn một miếng, chân mày vô thức cau lại. Cảm giác của miếng bánh mì này rất khác so với loại Nghiêm Luật chuẩn bị cho cậu thường ngày. Cậu đặt miếng bánh mì trở lại đĩa, có chút không muốn ăn nữa.

Nghiêm Luật đặt ly cafe xuống, đứng dậy đi đến quầy lấy một đĩa nhỏ đựng một lát bánh mì tương tự, bỏ vào máy nướng bánh mì.

Máy nướng bánh mì vang lên một tiếng “tít” nhẹ nhàng, anh lấy lát bánh mì đã được nướng hơi xém cạnh ra, vẫn dùng cái đĩa nhỏ đó bưng về bàn ăn, đưa cho Lâm Ý Kiều.

“Cái này sẽ giòn hơn một chút.”

Nói xong, anh tự nhiên cầm lấy miếng bánh mì Lâm Ý Kiều đã cắn một miếng kia, thản nhiên bỏ vào miệng mình.

Lâm Ý Kiều nhìn anh một lúc, không hiểu tại sao anh lại ăn đồ mình đã ăn dở, nhưng trông anh rất đường hoàng, Lâm Ý Kiều nghĩ chắc là Nghiêm Luật không muốn lãng phí thức ăn.

Cậu cầm miếng bánh mì Nghiêm Luật nướng giúp mình cắn xuống, cảm giác đúng là tốt hơn nhiều, nhưng vẫn không bằng lúc ăn ở nhà thường ngày.

Khi hai người sắp ăn xong thì Lâm Hoàn và Chúc Trì Chu đi tới.

Bốn người ngồi chung một bàn, Nghiêm Luật và Lâm Ý Kiều liền đợi họ ăn xong rồi cùng nhau rời đi.

Ra khỏi nhà hàng, Chúc Trì Chu khoác vai Lâm Hoàn hỏi Nghiêm Luật: “Có muốn đi dạo biển không?”

Nghiêm Luật nhìn sang Lâm Ý Kiều: “Cậu muốn đi đâu chơi?”

Lâm Ý Kiều khựng bước chân lại, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Luật: “Hôm nay có phải về công ty tăng ca không?”

Nghiêm Luật dịu dàng nói: “Không đi, hôm nay đi cùng cậu.”

Lâm Ý Kiều nhíu mày: “Vậy còn công việc thì sao?”

“Không sao, mai làm tiếp.”

“Vậy đi ra biển đi.”

“Được,” Lúc này Nghiêm Luật mới trả lời lời của Chúc Trì Chu, “Đi thôi, đi dạo biển chút.”

Phía dưới khách sạn có một bãi cát nhỏ được bao quanh bởi ghềnh đá.

Sóng hoa cuộn trào ập tới rồi lặng lẽ rút lui, để lại những dấu vết ướt sũng.

Lâm Ý Kiều cởi giày thể thao giẫm lên bãi cát, Nghiêm Luật sợ cậu bị đá ngầm cắt vào chân, muốn về phòng lấy dép lê cho cậu. Lâm Hoàn cũng muốn nghịch nước, Chúc Trì Chu liền cũng muốn đi lấy cho Lâm Hoàn, thế là hai người cùng nhau về phòng, để Lâm Ý Kiều lại cho Lâm Hoàn trông chừng.

Trên đường đi dạo dọc theo con đường ván gỗ trở về, gương mặt Chúc Trì Chu mang theo nụ cười hóng hớt, đầy ẩn ý hỏi anh: “Sao tinh thần của cậu hôm nay không tốt thế? Đêm qua lao lực quá à?”

Nghiêm Luật cau mày, không thèm để ý đến lời trêu chọc này.

Chúc Trì Chu tưởng anh vẫn đang phiền lòng về chuyện bất đồng kỹ thuật ở công ty, đưa tay vỗ vai anh: “Vẫn đang nghĩ chuyện của Vương Hạo à? Đừng lo, cho dù cậu định làm thế nào thì tôi và Lâm Hoàn cũng đều đứng về phía cậu.”

Đi được một đoạn, gió biển mang theo hơi ẩm thổi loạn tóc họ, Chúc Trì Chu bỗng nhiên nghe thấy Nghiêm Luật nói một câu không đầu không đuôi: “Cậu ấy cảm thấy tôi nói lời không giữ lời.”

“Cái gì cơ?” Chúc Trì Chu nghe không rõ.

Nghiêm Luật dừng bước, khuỷu tay tựa lên lan can con đường ván gỗ, nhìn về phía mặt biển bình lặng xa xăm.

“Bảy năm trước, tôi rời bỏ cậu ấy để đi Mỹ du học, cậu ấy cảm thấy tôi đã vi phạm lời hứa, đến tận bây giờ vẫn không chịu tha thứ cho tôi.”

Chúc Trì Chu hiểu rồi, đây là đang nói về Lâm Ý Kiều, anh có chút không hiểu: “Lời hứa gì? Chuyện cậu đi Mỹ du học chẳng phải đã quyết định từ sớm rồi cơ mà?”

Nghiêm Luật không nói gì.

Chúc Trì Chu ngẩn người một lúc: “Chẳng lẽ lúc đó cậu ấy không biết kế hoạch của cậu?”

“Biết,” Nghiêm Luật thở dài, “Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện du học, cậu ấy đều phản ứng rất mạnh, sẽ cãi nhau với tôi.”

“Có thể hiểu được,” Chúc Trì Chu nói, “Lúc đó cậu ấy ỷ lại cậu như vậy, đổi lại là tôi tôi cũng không muốn cho cậu đi. Nhưng đi du học cũng không ảnh hưởng gì mà, chỉ là chuyện vài năm thôi, cậu không nói chuyện hẳn hoi với cậu ấy à?”

“Nói rồi, nói không rõ ràng,” Nghiêm Luật nói, “Ngày sinh nhật 17 tuổi của cậu ấy, tôi đã hứa với cậu ấy sẽ ở bên cạnh cậu ấy cả đời, cậu ấy liền không cãi nhau với tôi nữa.”

Chúc Trì Chu liếc mắt nhìn sang: “… Cậu dỗ dành cậu ấy?”

“Không phải dỗ dành, lúc đó tôi thực sự cho rằng chúng tôi sẽ ở bên nhau cả đời,” Nghiêm Luật khựng lại một chút, “Chỉ là tạm thời cách biệt hai nơi vài năm mà thôi.”

Chúc Trì Chu gật đầu: “So với cả đời thì vài năm quả thực cũng không phải là thời gian quá dài. Cậu ấy không chấp nhận?”

“Sau đó cậu ấy bận ôn thi, tôi bận nộp hồ sơ vào trường… chúng tôi cũng không nhắc lại chuyện này nữa.” Nghiêm Luật nói đến đây thì im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn thú nhận: “Thực ra… là tôi cố ý né tránh không nhắc đến, tôi không muốn cãi nhau với cậu ấy, cũng không muốn ảnh hưởng đến việc ôn thi của cậu ấy, muốn đợi sau khi thi đại học xong mới nói.”

Chúc Trì Chu nhớ lại một chuyện vui: “Tôi nhớ năm đó cậu còn tham gia thi đại học nữa, hạng nhất toàn trường, hạng nhì toàn thành phố, giờ ảnh thẻ vẫn còn dán trên bảng vàng của trường kia kìa, kết quả cậu căn bản chẳng cần thi đại học.”

“Ừm, đi thi cùng cậu ấy.”

Chúc Trì Chu quay đầu nhìn anh: “Vậy sau khi thi đại học xong cậu có nói với cậu ấy không?”

Nghiêm Luật cụp mắt xuống, né tránh ánh mắt của Chúc Trì Chu: “Sau khi thi đại học, tôi lại muốn đợi cậu ấy qua sinh nhật 18 tuổi mới nói.”

Gương mặt Chúc Trì Chu lộ ra chút không nỡ: “Cho nên cậu nói vào đúng ngày sinh nhật của cậu ấy?”

Lần này Nghiêm Luật im lặng lâu hơn: “Không, vì một vài… sai sót, tôi không kịp đón sinh nhật cùng cậu ấy nữa. Trước khi đi tôi đến nhà tìm cậu ấy, để từ biệt. Cậu ấy đột nhiên suy sụp tinh thần, gào thét, la hét, nói những lời tôi không hiểu nổi. Lúc đó tôi đã sợ đến ngây người, không biết phải làm sao, mẹ cậu ấy đã đuổi tôi ra ngoài.”

Chúc Trì Chu cũng im lặng: “… Nếu cậu nói sớm hơn một chút có lẽ cậu ấy đã không suy sụp đến thế.”

Gió biển thổi làm vành mắt Nghiêm Luật ửng đỏ: “Tôi lúc đó… không biết cậu ấy có đặc điểm đa dạng thần kinh, chỉ cảm thấy tính cách cậu ấy rất nhạy cảm, lại có chút kỳ quặc, không biết phải nói chuyện thế nào, theo bản năng cứ luôn trốn tránh. Nếu là bây giờ, tôi tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy.”

Chúc Trì Chu vòng tay qua vai anh: “Mặc dù chuyện này cậu làm đúng là ngu ngốc thật, nhưng cậu lúc mười mấy tuổi và cậu bây giờ có giống nhau được không? Cậu không thể dùng tiêu chuẩn hiện tại để xét xử một đứa nhóc năm đó được! Trận mưa năm 17 tuổi đó đã tạnh từ lâu rồi, việc cậu cần làm là từ nay về sau đừng để cậu ấy một mình đứng dưới mưa nữa, cứ đi xoay xở xem trận mưa lúc đó có nên mưa hay không chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Nghiêm Luật dùng sức chống hai tay lên lan can, hồi lâu không nói nên lời.

“Phải không,” Chúc Trì Chu mạnh bạo lắc anh một cái, “Đừng nghĩ nữa, từ bây giờ hãy ở bên cạnh cậu ấy cả đời đi.”

Nghiêm Luật hoàn toàn lún sâu vào cảm xúc tiêu cực không thể thoát ra: “Có phải lúc đó tôi đã làm sai rồi không? Tôi không nên đi, nên ở lại bên cạnh cậu ấy mới đúng.”

“Đây không phải là lỗi của cậu,” Chúc Trì Chu đập mạnh mấy cái lên lưng anh, “Cậu không đi MIT thì cũng sẽ không có CereNet, bây giờ Lâm Ý Kiều làm việc rất tốt ở CereNet, cậu cũng có thể trông chừng cậu ấy ngay trước mắt, cái tính cách đó của cậu ấy mà đi làm thuê cho người khác chắc chắn sẽ bị bắt nạt. Lùi một vạn bước mà nói, dù cậu có biết đi chăng nữa, cậu có thể từ bỏ việc học ở MIT để ở lại trong nước cùng cậu ấy học Đại học Công nghệ Hoa Đông không?”

Nghiêm Luật không thể trả lời câu hỏi này. Chúc Trì Chu khoác vai kéo anh rời khỏi lan can: “Đi thôi.”

Cùng lúc đó, trên bãi cát.

Lâm Ý Kiều chân giẫm trong nước biển, cát mịn lấp qua mu bàn chân cậu, cậu nhìn thoáng qua hai bóng lưng đang đi xa, nói với Lâm Hoàn bên cạnh: “Tối qua tôi và Nghiêm Luật đã hôn nhau rồi.”

Giọng điệu của cậu bình thản như thể đang nói “nhiệt độ hôm nay là hai mươi bảy độ”.

Lâm Hoàn ngẩn ngơ một hồi, sau đó nhớ lại cuộc trò chuyện buổi sáng đi dã ngoại của họ, mỉm cười hỏi: “Vậy hai người ở bên nhau rồi?”

“Vẫn chưa,” Lâm Ý Kiều nói, “Tôi vẫn đang học cách theo đuổi cậu ấy.”

Lâm Hoàn nghe không hiểu nữa: “Ý cậu là sao?”

Lâm Ý Kiều giải thích vô cùng nghiêm túc: “Trong một mối quan hệ, bên chủ động theo đuổi sẽ ở vị trí có rủi ro thấp hơn, không dễ nảy sinh sự ỷ lại quá mức. Vì vậy, tôi phải trở thành bên chủ động.”

“Không phải đâu,” Lâm Hoàn nói, “Lý lẽ quái quỷ gì thế này? Cậu ta nói với cậu à?”

Lâm Ý Kiều nhìn Lâm Hoàn một cái, ra vẻ cao thâm không hề nói toạc ra: “Là tôi tự quan sát ra đấy.”

“Nhưng mối quan hệ giữa hai người nên là bình đẳng, không có chuyện bên nào rủi ro thấp hơn cả.”

Lâm Ý Kiều không trực tiếp phản bác, mà bình tĩnh đưa ra một câu hỏi: “Anh và Chúc Trì Chu, là Chúc Trì Chu chủ động hơn, đúng không?”

Lâm Hoàn bị hỏi đến nghẹn lời, nhưng vẫn thành thật gật đầu: “… Cứ cho là vậy đi.”

“Tôi đã quan sát sự tương tác của hai người.” Lâm Ý Kiều tiếp tục trần thuật: “Phần lớn thời gian đều là cậu ta chủ động ôm anh, nắm tay anh, thực hiện các tiếp xúc vật lý với anh. Anh rất ít khi chủ động, nhưng anh chưa bao giờ từ chối, vả lại lúc cậu ta ôm anh, tư thế cơ thể của anh rất ỷ lại, cứ như không thể rời xa cậu ta vậy.”

Lâm Hoàn: “…”

Đó là vì tôi bị hội chứng đói khát da thịt mà…

Lâm Hoàn có chút không cách nào giải thích: “Ý Kiều, cậu không thể nhìn nhận vấn đề như vậy được.”

Lâm Ý Kiều không nghe lọt tai, Lâm Ý Kiều chỉ tin vào sự quan sát và suy luận của mình: “Vì vậy, bên chủ động là Chúc Trì Chu, còn bên có sự ỷ lại về sinh lý mạnh hơn, cần đối phương hơn để có được cảm giác an toàn chính là anh.”

Cái này Lâm Hoàn thực sự không có cách nào phản bác.

Thế là Lâm Ý Kiều càng tin tưởng không chút nghi ngờ vào mô hình của mình: “Trở thành bên bị động sẽ ở vào vị trí có mức độ ỷ lại cao hơn, rủi ro theo đó cũng cao hơn. Vì vậy việc tôi trở thành bên chủ động theo đuổi là cách tốt nhất để tránh rủi ro.”

Lâm Hoàn dở khóc dở cười: “Vậy cậu chủ động theo đuổi thế nào?”

“Hôm qua tôi đã chủ động nắm tay cậu ấy rồi,” Lâm Ý Kiều có chút tự hào khoe chiến lợi phẩm của mình với Lâm Hoàn, “Hôn nhau cũng là tôi chủ động, vả lại tôi phát hiện Nghiêm Luật cũng có phản ứng sinh lý rất mãnh liệt với tôi.”

“Ối zời ơi,” Lâm Hoàn không nhịn được nói: “Nghiêm Luật số hưởng thật đấy.”

“Phát hiện này rất quan trọng, tôi phải nắm bắt cơ hội. Bước tiếp theo chúng tôi có thể sẽ có những tiếp xúc sâu hơn, nhưng tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện này.”

Cậu khựng lại một chút, nghiêm túc nhìn Lâm Hoàn: “Để nắm giữ quyền chủ động, tôi cần cậu cung cấp hỗ trợ kỹ thuật.”

Lâm Hoàn: “… Hỗ trợ kỹ thuật gì?”

“Anh có tài liệu video về việc giao phối không, có thể gửi cho tôi học tập không?”

Vẻ mặt Lâm Hoàn đông cứng lại, đây là lần đầu tiên có người nghiêm túc đến thế… yêu cầu anh chia sẻ phim con nhợn…

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...