Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 53



Lâm Ý Kiều đi tắm trước, sau đó ôm gối và chăn của mình sang phòng Nghiêm Luật.

Nghiêm Luật thuận miệng nói một câu: “Ngày mai sau khi tôi đi, có thể phiền cậu giúp tôi giặt ga trải giường và chăn được không?”

Lâm Ý Kiều đang ôm gối bỗng khựng lại, dường như cuối cùng cũng phản ứng kịp việc Nghiêm Luật ngày mai thực sự sẽ đi. Cậu đứng hình tại chỗ một hồi lâu mới đáp: “Được.”

Nghiêm Luật tắm xong bước ra từ phòng tắm, ngọn tóc còn hơi ướt. Anh đẩy cửa phòng ngủ, thấy Lâm Ý Kiều đã nằm trên giường.

Lâm Ý Kiều mang cả bộ chăn gối màu xanh nhạt của mình sang, chiếm lấy phía bên kia giường mà Nghiêm Luật thường nằm. Chăn kéo tận cằm, đắp kín mít.

“Lâm Ý Kiều.” Nghiêm Luật gọi cậu.

Cậu không phản ứng, nhìn chằm chằm lên trần nhà không chớp mắt, dường như trong não đang vận hành một chương trình nào đó.

Nghiêm Luật khẽ nhếch môi, ngồi lên giường, vặn nhỏ đèn, cúi người nhìn mặt Lâm Ý Kiều.

Lâm Ý Kiều vẫn không động đậy, ánh đèn vàng ấm áp rơi trên mặt khiến cậu trông xinh đẹp đến mức có chút không chân thực.

Nghiêm Luật lại gọi cậu một tiếng, thấp giọng thông báo trước: “Ba giây nữa, tôi sẽ ôm cậu.”

Đến giây thứ hai, Lâm Ý Kiều lên tiếng, giọng điệu không chút thăng trầm, giống như một câu lệnh không cảm xúc, cậu nói: “Tắt đèn.”

Nghiêm Luật duy trì tư thế cúi người khựng lại một lát, rồi đưa tay tắt đèn.

Căn phòng chìm vào bóng tối, Nghiêm Luật tưởng Lâm Ý Kiều buồn ngủ nên cũng tháo kính chuẩn bị nằm xuống.

Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng sột soạt, mắt Nghiêm Luật còn chưa kịp thích nghi với bóng tối thì người vừa rồi còn nằm im bất động đã hất chăn ra, xoay người ngồi lên đùi anh.

Chất liệu đồ ngủ của Nghiêm Luật trơn mượt, không tạo ra bất kỳ rào cản nào, cảm giác tiếp xúc da thịt cực kỳ rõ rệt. Hơi thở Nghiêm Luật đình trệ, cơ thể vô thức căng cứng.

Lâm Ý Kiều… cậu ấy không mặc gì cả.

Rèm cửa khá dày, ánh sáng bên ngoài khó lọt vào, chỉ có thể nhìn thấy đường nét mờ nhạt.

Lâm Ý Kiều chống hai tay lên ngực Nghiêm Luật, gấp gáp và vụng về điều chỉnh tư thế, sau khi tìm được vị trí, cậu bắt đầu dùng hông cọ xát từng chút một.

Sự k*ch th*ch trỗi dậy chỉ trong nháy mắt.

Trong đầu Nghiêm Luật vang lên một tiếng “uỳnh”, những ý nghĩ bạo lực, hung hãn, tích tụ bao nhiêu năm đều ùa về, suýt chút nữa không khống chế được mà lật người đè cậu xuống dưới thân.

Anh đưa tay siết lấy eo Lâm Ý Kiều, th* d*c gọi tên cậu: “Lâm Ý Kiều…”

“Cậu có chất bôi trơn không?” Lâm Ý Kiều dừng lại một chút.

Nghiêm Luật tưởng mình nghe nhầm: “… Cái gì?”

“Bôi trơn…” Lâm Ý Kiều tiếp tục cọ xát, tốc độ nói và cử động cơ thể đều nhanh hơn, “Quy trình kết nối… hệ số ma sát… xào lăn… cổng kết nối…”

“Nghiêm Luật… điều chỉnh cổng…”

“Cần bôi trơn…”

Những từ ngữ hỗn loạn, phi logic như những dòng mã lỗi rời rạc, lầm bầm phát ra từ miệng Lâm Ý Kiều.

“Lâm Ý Kiều.” Giọng Nghiêm Luật trở nên nặng nề, anh th* d*c dữ dội, bản năng ôm lấy eo cậu muốn hôn.

Lâm Ý Kiều nghiêng đầu né tránh, bướng bỉnh tiếp tụ ccọ xát.

“Nếu chúng ta giao phối,” giọng cậu mang theo tiếng khóc run rẩy, “Có phải cậu nhất định sẽ quay về đúng hạn không?”

Nghiêm Luật khựng lại.

h*m m**n vừa bị khơi mào tan biến sạch sẽ trong nháy mắt, những ý nghĩ bạo lực hung hãn đều hóa thành một vũng nước mềm lòng.

Anh đưa tay ra, lần mò kéo chăn tới, bọc kín toàn bộ cơ thể Lâm Ý Kiều đang ngồi cưỡi trên người mình và đang run rẩy nhẹ, như đang đóng gói một món bảo vật quý giá dễ vỡ.

Lúc thu dọn chăn, anh vô tình chạm vào một nơi, chỗ đó mềm mại và yên tĩnh, không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự k*ch th*ch bởi d*c v*ng.

Nghiêm Luật siết chặt cánh tay, ôm cả Lâm Ý Kiều lẫn lớp chăn vào lòng, hai người cùng nằm xuống, anh thấp giọng nói: “Bảo bối, không cần làm chuyện này, xác suất tôi quay về đúng hạn là 100%.”

Lâm Ý Kiều ngừng vùng vẫy, không nói lời nào, cũng không đưa ra bất kỳ phản hồi nào cho Nghiêm Luật, cơ thể vẫn còn run rẩy khe khẽ.

Trong bóng tối, Nghiêm Luật ôm chặt người trong lòng, bắt đầu dùng giọng điệu trầm thấp và bình ổn, đọc thuộc lòng những điều khoản mà họ đã cùng nhau viết xuống: “Bên A vì bất kỳ lý do gì phát sinh sự thay đổi vị trí vật lý, đều không cấu thành điều kiện tiên quyết để thay đổi hoặc chấm dứt thỏa thuận này.”

“Bên A cam kết… sau khi kết thúc lộ trình dự kiến, sẽ vô điều kiện, ngay lập tức, quay trở về địa chỉ chung sống được chỉ định trong thỏa thuận này, không được đơn phương kéo dài lộ trình hoặc thay đổi điểm đến.”

Giọng nói của anh như một chiếc mỏ neo kiên cố, giữ cho con thuyền sắp mất kiểm soát là Lâm Ý Kiều ổn định trở lại. Cơ thể trong lòng dần ngừng run rẩy, những thớ cơ căng thẳng cũng từng chút một thả lỏng.

“7 giờ tối giờ Bắc Kinh, bên A bắt buộc phải gọi video với bên B… không ít hơn mười phút…”

Bàn tay Lâm Ý Kiều đang túm góc chăn từ từ nới lỏng, nhịp phập phồng nơi lồng ngực cũng chậm lại theo.

Khi anh đọc đến điều thứ bảy, Lâm Ý Kiều cọ cọ trong lòng anh, xoay người tìm một tư thế thoải mái hơn, cánh tay khẽ ôm lấy eo anh.

Nghiêm Luật đọc thuộc lòng không sai một chữ đến điều cuối cùng, người trong lòng rướn lên, nhẹ nhàng hôn lấy môi anh.

Ánh sáng ban mai len lỏi qua khe rèm, phủ lên căn phòng tối một lớp màu xám trắng nhạt nhòa.

Lâm Ý Kiều thức dậy trước. Cậu cử động một chút, phát hiện cả người mình đều khảm trong lồng ngực của người kia.

Cánh tay Nghiêm Luật vẫn vòng qua eo cậu, lồng ngực rắn chắc dán sát vào lưng cậu, hơi thở bình ổn ấm áp từng nhịp phả lên sau gáy.

Cánh tay vòng quanh eo rất có lực, giữ chặt lấy cậu.

Đây là một tư thế kín kẽ không kẽ hở, an toàn, ấm áp và bị chiếm hữu tuyệt đối.

Cậu mơ mơ màng màng chớp mắt, nhận diện trạng thái hiện tại có rủi ro cực thấp, độ thoải mái cực cao, thế là lại yên tâm nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi lần nữa.

Không biết qua bao lâu, cậu bị đánh thức bởi một loạt tiếng động nhỏ.

Nghiêm Luật đã dậy rồi, đang mặc đồ ở nhà, đứng trước tủ quần áo, xếp từng chiếc sơ mi và quần dài đã gấp gọn vào vali.

Tiếng kéo khóa, tiếng quần áo cọ xát nhẹ nhàng, giống như một chiếc đồng hồ đếm ngược chuẩn xác, cụ thể hóa sự chia ly sắp tới thành một chiếc vali đang được lấp đầy.

Lâm Ý Kiều nằm trên giường không nhúc nhích, ôm chăn, cứ thế lặng lẽ quan sát.

Ánh mắt cậu dõi theo bàn tay Nghiêm Luật, từ tủ quần áo đến vali, rồi lại quay về tủ quần áo.

Chiếc vali màu đen đó dần dần được lấp đầy, bao tử Lâm Ý Kiều cũng theo đó mà trống rỗng từng hồi, dường như một phần cơ thể cậu đang theo ánh mắt kia, không ngừng chảy tràn vào chiếc vali đó.

Nghiêm Luật dọn dẹp xong, bấm khóa vali, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của Lâm Ý Kiều.

Anh ngồi xuống cạnh giường, cúi người hôn lên trán cậu, đối mắt với cậu một hồi, rốt cuộc không nhịn được mà nói: “Nếu cậu ở nhà một mình không tiện, tôi sẽ đưa cậu về chỗ mẹ cậu trước.”

Lâm Ý Kiều lắc đầu.

Cậu chống tay xuống nệm chậm rãi ngồi dậy, lưng thẳng tắp, đón lấy ánh mắt của Nghiêm Luật, dùng giọng điệu báo cáo công việc nói: “Tôi không đi, trong thời gian cậu đi công tác, tôi sẽ đóng vai trò là hệ thống dự phòng, duy trì tính ổn định của môi trường chung sống của chúng ta.”

Nghiêm Luật ngẩn ngơ.

Lâm Ý Kiều tự coi mình là hệ thống dự phòng, khi “hệ thống chính” ngoại tuyến, cậu một mình gánh vác trách nhiệm duy trì mọi thứ vận hành bình thường, điều này không nằm trong danh sách bài tập mà Nghiêm Luật giao cho cậu.

Nghiêm Luật nhất thời không thốt nên lời, chỉ vươn dài cánh tay, dùng lực kéo Lâm Ý Kiều vào lòng.

“Được,” giọng anh hơi khàn, nói bên tai Lâm Ý Kiều, “Giao cho cậu nhé.”

Ôm rất lâu, Nghiêm Luật mới chậm rãi buông tay, hai tay giữ lấy vai Lâm Ý Kiều, giọng nói dịu dàng chưa từng có: “Cậu muốn dậy chưa? Hay là muốn ngủ thêm chút nữa?”

“Dậy thôi.” Lâm Ý Kiều nói.

Nghiêm Luật nghiêng mặt áp vào má cậu: “Vậy cậu dậy vệ sinh cá nhân đi, tôi đi nướng bánh mì hâm sữa cho cậu.”

Lâm Ý Kiều nhìn Nghiêm Luật rời khỏi phòng ngủ mới hất chăn ra. Từ đêm qua đến giờ cậu không mặc quần áo, Nghiêm Luật luôn ôm cậu qua lớp chăn.

Đợi cậu vệ sinh xong đi ra, mùi bánh mì nướng và sữa đã tràn ngập khắp phòng khách.

Nghiêm Luật kéo vali đứng ở ranh giới giữa phòng khách và lối vào, nhìn Lâm Ý Kiều nói: “Tôi đi nhé.”

Lâm Ý Kiều liền chạy tới ôm chầm lấy anh.

“Tôi bổ sung thêm một điều khoản phụ,” giọng Nghiêm Luật vang lên trên đỉnh đầu, “Cậu có thể gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào. Nhớ tôi, hoặc gặp vấn đề gì, lập tức gọi cho tôi, bất cứ lúc nào cũng được.”

Lâm Ý Kiều gật đầu.

“Còn nữa, đừng quên bài tập của chúng ta.”

“Ừm.”

“Số điện thoại của bác Trần đã lưu chưa?”

“Lưu rồi.”

Nghiêm Luật dùng ngón cái nhẹ nhàng m*n tr*n gò má Lâm Ý Kiều, bảo cậu ngẩng đầu lên đối diện với mình.

“Bác Trần không chỉ là tài xế đâu.” Anh nhìn vào mắt Lâm Ý Kiều, dặn dò nốt những chi tiết cuối cùng, “Cậu có bất kỳ nhu cầu chạy vặt đột xuất nào cũng có thể tìm bác Trần, tôi đã dặn bác ấy rồi.”

“Tôi biết, bác ấy có nói với tôi.”

“Trong nhà gặp vấn đề gì thì liên hệ quản lý, họ có việc gì cũng sẽ thông báo trước cho cậu, tôi đã nói với họ rồi.”

“Ừm.”

Hai người yên lặng ôm nhau, dường như còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng chỉ yên lặng ôm lấy nhau.

Điện thoại Nghiêm Luật vang lên, là xe công ty phái đến đón anh ra sân bay.

“Tôi thực sự phải đi rồi.”

Lâm Ý Kiều kiễng chân, hôn lên môi Nghiêm Luật: “Ừm, tạm biệt.”

Cánh cửa đóng lại trước mắt, tiếng đóng cửa vang lên đồng thời, “hệ thống chính” chính thức ngoại tuyến.

Ăn sáng xong, Lâm Ý Kiều ôm gối và chăn của mình về phòng ngủ phụ, lại tháo ga trải giường và vỏ chăn Nghiêm Luật đã ngủ ra nhét vào máy giặt, đổ nước giặt vào, khởi động chương trình giặt.

Dưới lớp cửa kính trong suốt, dòng nước “ào ào” đổ vào, bọt trắng nhanh chóng dâng lên. Lâm Ý Kiều ngồi xổm trước máy giặt, nhìn đống vải vóc bên trong bị dòng nước và bọt xà phòng nuốt chửng hoàn toàn, lăn lộn, nổi chìm trong lồng giặt.

Cũng chính vào khoảnh khắc này, cậu đột nhiên nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người — sau khi giặt sạch, trên đó sẽ không còn mùi hương của Nghiêm Luật nữa.

Cậu muốn nhấn dừng chương trình, nhưng đã không còn kịp nữa rồi. Những thông tin cảm quan quan trọng thuộc về Nghiêm Luật đang bị các chất hóa học và sự nhào lộn vật lý format một cách vô tình.

Lâm Ý Kiều ngồi xổm tại chỗ một lát, nghe tiếng máy giặt gầm rì đều đặn, cuối cùng vẫn đứng dậy, chấp nhận kết quả tồi tệ này.

Quay về phòng mình, cậu thấy trên chiếc ghế trước bàn học có vắt một chiếc áo hoodie màu xám nhạt, là chiếc Nghiêm Luật mặc ở nhà tối qua, không biết tại sao lại xuất hiện ở đây.

Cậu đi tới, cầm chiếc áo lên, ôm vào lòng ngửi thử, trên đó vẫn còn mùi của Nghiêm Luật.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...