Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 58



Trong logic của Lâm Ý Kiều, luyện tập và thực hành là hai việc tách biệt, cậu thông qua “Dạy học yêu đương” để học cách theo đuổi một người, và lúc này cậu cho rằng mình đã nắm vững phương pháp, đang chuẩn bị bắt đầu thực hành thì Nghiêm Luật lại bảo cậu rằng, cậu đã theo đuổi được rồi.

Sự đứt gãy logic khiến Lâm Ý Kiều có chút lúng túng, ngơ ngác hỏi một câu: “Hả? Đã theo đuổi được rồi sao? Vậy bước tiếp theo phải làm gì?”

“Em muốn làm gì?” Giọng Nghiêm Luật trầm thấp, đầy kiên nhẫn.

“Đúng rồi!” Lâm Ý Kiều quả thực có một việc rất muốn làm.

Cậu rời khỏi người Nghiêm Luật, chạy về phòng, rồi nhanh chóng chạy ra ngồi lại lên đùi anh, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ màu đen. Mở hộp ra, bên trong là mặt dây chuyền robot đã được sửa như mới, hai con mắt đỏ nhỏ xíu đang nhấp nháy ánh sáng yếu ớt, mắt thường khó nhận ra, nhưng chúng thực sự đang sáng.

Lâm Ý Kiều lấy sợi dây chuyền ra, ra hiệu Nghiêm Luật cúi đầu. Nghiêm Luật ngoan ngoãn làm theo.

Lâm Ý Kiều dùng hai tay cầm sợi dây bạc lạnh lẽo, căng ra thành một vòng tròn, cẩn thận lồng qua đầu Nghiêm Luật. Sợi dây trượt qua mái tóc đen, lướt qua vành tai nóng hổi, mang theo chút sức nặng của kim loại, nằm yên trên cổ Nghiêm Luật. Chú robot nhỏ rơi xuống trước ngực anh, trở lại vị trí quen thuộc nhất của nó.

“Xong rồi,” Lâm Ý Kiều lùi người lại một chút, chăm chú ngắm nhìn, rồi dùng tông giọng phẳng lặng thường ngày nói, “Em đã nâng cấp nó, cấu trúc và mạch điện bên trong đều làm lại hết, còn thêm cả tấm pin năng lượng mặt trời, không cần thay pin nữa.”

Nghiêm Luật cầm chú robot nhỏ lên hôn một cái.

Lâm Ý Kiều nhìn Nghiêm Luật, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Lần này không được làm hỏng nữa, anh có thể hứa không?”

“Được,” Nghiêm Luật nắm tay Lâm Ý Kiều, “Anh hứa.”

Lâm Ý Kiều cười rộ lên, ôm lấy cổ Nghiêm Luật, tựa đầu vào vai anh nói: “Nghiêm Luật, em vui quá.”

Nghiêm Luật cũng cười theo, “Anh cũng vui lắm.”

Lâm Ý Kiều hoàn toàn thả lỏng, ngáp một cái trong lòng Nghiêm Luật, nhỏ giọng phàn nàn: “Lúc anh không ở nhà, đêm nào em cũng ngủ không ngon.”

“Xin lỗi,” Nghiêm Luật nói, “Có cần đêm nay anh ngủ cùng em không?”

“Cần,” Lâm Ý Kiều sai bảo, “Anh bế em đi tắm đi, em muốn ngủ rồi.”

Nghiêm Luật dùng tư thế đó bế cậu lên, đi về phía phòng tắm. Hôm nay đi sân bay quá mệt, Lâm Ý Kiều lười cử động, an tâm vùi đầu, cảm nhận chân mình lơ lửng, thế giới đang lắc lư nhẹ nhàng.

Cậu được đặt lên bồn rửa mặt lành lạnh, tay vẫn vòng qua cổ Nghiêm Luật. Nghiêm Luật chống hai tay hai bên bồn, vây cậu vào lòng mình, cúi đầu nhìn cậu, giọng nói rất nhẹ nhưng từng chữ đều truyền rõ vào tai Lâm Ý Kiều: “Báo trước, anh sắp giúp em c** q**n áo.”

Lâm Ý Kiều không nói gì, nhịp tim bắt đầu tăng tốc, tay buông ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Nghiêm Luật, ngoan ngoãn chờ đợi. Ngón tay Nghiêm Luật chạm vào vạt áo ngắn tay của cậu, nhưng không vội cởi ra mà dùng đầu ngón tay xoa đi xoa lại trên làn da bên hông.

Cơn rùng mình nhẹ khiến Lâm Ý Kiều không nhịn được mà run lên một cái, phát ra tiếng hít khí không thể kiềm chế. Cậu ngước mắt, chạm phải ánh mắt đầy cảm xúc phức tạp của Nghiêm Luật. Đó không phải là ánh mắt dịu dàng mà Lâm Ý Kiều quen thuộc, đó là loại ánh mắt mà cậu không thể phân tích được, nhưng bản năng lại thấy hoảng loạn.

Lâm Ý Kiều nhớ đến những gì từng thấy trong Thế giới động vật, ánh mắt của con sư tử chuẩn bị vồ mồi. Cậu vô thức muốn lùi lại: “Nghiêm Luật…”

Nghiêm Luật không đáp, nhìn cậu chằm chằm, hơi thở mỗi lúc một nặng hơn. Rồi anh bỗng nhiên cúi đầu ghé mặt lại gần, như một loài động vật đang đánh hơi cổ của Lâm Ý Kiều.

Lâm Ý Kiều cảm nhận được hơi thở nóng rực, nhịp tim dồn dập của anh, cũng cảm nhận được tín hiệu sinh lý bị đánh thức truyền qua lớp vải. Cậu không biết mình đã chuẩn bị sẵn sàng để bị nuốt chửng hoàn toàn chưa, có chút căng thẳng nắm lấy cánh tay Nghiêm Luật.

“Lâm Ý Kiều,” Nghiêm Luật nói vào hõm cổ cậu, “Có lẽ em phải tự tắm rồi, nếu anh giúp em, đêm nay em lại ngủ không ngon đâu.”

Lâm Ý Kiều ngơ ngác hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì anh có thể sẽ không nhịn được mà làm một số chuyện quá đáng với em.”

“Chuyện quá đáng…” Lâm Ý Kiều bị anh dụi đến mức ngửa đầu ra phía sau, “Là chỉ việc giao phối à?”

Nghiêm Luật m*t nhẹ làn da bên cổ cậu, trả lời mơ hồ: “Đúng vậy.”

Cảm nhận được Nghiêm Luật đang mất kiểm soát, Lâm Ý Kiều nỗ lực duy trì lý trí nói: “Giao phối… là mục tiêu cuối cùng của việc tán tỉnh, hôm nay, theo đuổi được anh rồi, làm… cũng là hợp lý.”

Lâm Ý Kiều không biết câu nói này có tác động thế nào đến Nghiêm Luật, chỉ thấy anh lập tức l*t s*ch cậu không còn một mảnh vải che thân.

Quá trình tắm rửa không nhớ rõ nữa, cũng không nhớ mình bị bế ra ngoài thế nào, đợi đến khi cậu hoàn hồn thì đã nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính. Đèn trần không bật, chỉ có chiếc đèn đọc sách ở đầu giường sáng, ánh sáng vàng ấm áp khiến đầu óc con người cũng trở nên mụ mị.

Nghiêm Luật chống người phía trên cậu, trên người chỉ có sợi dây chuyền robot nhỏ. Mặt dây chuyền lạnh lẽo rơi trên ngực Lâm Ý Kiều, di chuyển nhẹ theo nhịp thở của Nghiêm Luật, mang lại cảm giác tê dại.

Cậu nhìn đầu giường, rồi lại nhìn Nghiêm Luật, nhớ lại các bước dạo đầu mà Nghiêm Luật đã dạy, có chút bối rối hỏi: “Dùng công cụ gì… bôi trơn, để giảm hệ số ma sát nhỉ?”

Nghiêm Luật bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, trên gò má hiện lên một vệt đỏ không rõ rệt: “Chết tiệt, anh chưa mua gì cả.”

Lần đầu tiên Lâm Ý Kiều thấy Nghiêm Luật lộ ra vẻ lúng túng và luống cuống như thế, cậu tò mò nhìn anh: “Thực ra, có phải anh cũng không biết phải làm thế nào không? Hay là chúng ta tìm thêm tư liệu video để học tập một chút?”

Nghiêm Luật bị chọc cười, cúi xuống cắn một cái vào vai Lâm Ý Kiều: “Không xem mấy cái đó, chúng ta tự mình khám phá.”

“Vậy…” Lâm Ý Kiều hỏi, “Tối nay tính sao?”

Nghiêm Luật lại hôn xuống, chạm vào khóe môi Lâm Ý Kiều nói: “Giao cho anh.”

Hơi thở phả vào mặt Lâm Ý Kiều, Nghiêm Luật nhắm mắt, dùng môi cọ vào chóp mũi cậu, như một cuộc hành hương bò dần xuống dưới. Từ môi đến cằm, rồi đến yết hầu, đi qua khuôn ngực phẳng lỳ, cuối cùng dịu dàng lặn vào dưới lớp chăn.

Đây là cảm giác Lâm Ý Kiều chưa từng trải qua. Ấm áp, ẩm ướt, mềm mại, rất khác với những gì cậu thấy trong video. Hơi thở của Nghiêm Luật như từng đợt sóng biển, mỗi lần phả ra đều mang theo dòng nhiệt khiến đầu ngón tay cậu tê dại. Cậu túm chặt gối, vùi mặt vào, cơ thể không tự chủ được mà cong lên.

Cậu nhớ đến hòn đảo có ngọn hải đăng trắng mà mình từng đi cùng Nghiêm Luật, cậu giống như một tảng đá ngầm đơn độc trên đường bờ biển. Ban đầu, chỉ là những bọt sóng mang theo hơi thở mặn ẩm từng chút một vỗ vào tảng đá. Sau đó, thủy triều thực sự tràn lên, sóng biển mềm mại bao bọc lấy tảng đá, tỉ mỉ phác họa những vân đá cứng cỏi nhưng nhạy cảm. Đỉnh tảng đá rỉ ra một vũng nước nhỏ, rồi nhanh chóng bị sóng biển cuốn đi.

Quá nhiều.

Dữ liệu quá nhiều.

Lâm Ý Kiều cảm thấy tất cả các cổng nhập dữ liệu của mình đồng thời bị cưỡng ép mở ra. Nhiệt độ, độ ẩm, nhịp tim, hơi thở của Nghiêm Luật, lực độ của môi lưỡi, còn cả cảm giác ẩm nóng không ngừng trào dâng, lúc này như một trận sóng thần, tràn vào não bộ cậu không phân trước sau. Cậu không còn là tảng đá ngầm nữa, thậm chí không còn là Lâm Ý Kiều, cậu biến thành một chuỗi mã loạn đang không ngừng báo lỗi.

Cậu vùng vẫy vô ích, kêu lên, chăn bị hất tung, tay quờ quạng túm lấy tóc Nghiêm Luật. Thủy triều vẫn không ngừng dâng lên, dịu dàng mà không thể kháng cự, nuốt chửng cả tảng đá ngầm, dấy lên cơn sóng dữ ngập trời.

Một dòng nhiệt chạy xuyên suốt cơ thể từ xương cụt, tín hiệu cảm quan trong khoảnh khắc này được đẩy lên ngưỡng cao nhất. Mọi trật tự và logic, tất cả những gì cậu biết về thời gian, không gian, nhân quả, đều bị nén lại thành một điểm kỳ dị có mật độ vô hạn, nhiệt độ vô hạn. Rồi điểm kỳ dị đó nổ tung, một vũ trụ mới ra đời.

Sóng triều rút đi, Lâm Ý Kiều biến thành một dải bụi sao không trọng lượng, lặng lẽ trôi nổi trong vũ trụ ấm áp vừa mới sinh ra này.

Nghiêm Luật áp mặt vào bụng dưới của cậu, th* d*c, từng ngụm hơi nóng bỏng người. Sau khi nhịp thở cuối cùng cũng bình ổn, Nghiêm Luật nhích lên, ôm lấy vai cậu, thấp giọng gọi: “Kiều Bảo Bối.”

Người trong lòng không đáp lại, Nghiêm Luật hạ giọng thấp hơn nữa, gọi bên tai cậu: “Đào Đào.”

Cậu vẫn không phản ứng.

Nghiêm Luật không nói nữa, siết chặt vòng tay để cậu dựa vào lòng mình an ổn hơn. Vài phút sau, Nghiêm Luật cúi đầu hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của Lâm Ý Kiều, rồi một nụ hôn khác rơi lên hàng mi đang run rẩy nhẹ của cậu. Anh như một tín đồ thành kính, từng chút từng chút hôn lên người yêu vừa mới rơi vào trạng thái quá tải vì k*ch th*ch cực độ.

Cứ dịu dàng hôn như vậy rất lâu, đôi mắt mất tiêu cự của Lâm Ý Kiều mới cuối cùng có chút thần sắc. Hàng mi dày chậm chạp chớp chớp, chạm phải ánh mắt Nghiêm Luật.

Nghiêm Luật lại hôn lên mắt cậu. Cậu cử động môi nhưng không phát ra tiếng, dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ theo bản năng áp mặt vào ngực Nghiêm Luật, dụi dụi dựa dẫm như một con vật nhỏ.

Nghiêm Luật nắm lấy bàn tay vẫn còn hơi co rút của cậu, ngón cái m*n tr*n mu bàn tay, kiên nhẫn chờ đợi. Rất lâu sau, Lâm Ý Kiều mới gọi một tiếng: “Nghiêm Luật…”

Trong giọng nói vẫn còn sự ngơ ngác lúc mới tỉnh.

“Ơi,” Nghiêm Luật áp tay cậu lên môi mình hôn một cái, “Anh ở đây.”

Họ lại ôm chặt lấy nhau.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...