Thứ Tư, ngày 14 tháng 7.
Chín giờ sáng, Lâm Ý Kiều không còn tâm trí làm việc, cậu cứ nhìn chằm chằm vào nhóm chat WeChat mang tên [Đội đặc nhiệm dưới đáy biển (5)].
Chúc Trì Chu: [5 giờ 15 chiều nay máy bay của Nghiêm Luật hạ cánh, có ai đến phụ tôi kéo băng rôn không? @Quý Tầm @Lâm Hoàn]
Chúc Trì Chu: [Hình ảnh]
Trong hình là một tấm băng rôn khổng lồ nền đỏ chữ trắng, trên đó ghi: “Nhiệt liệt chào mừng Nghiêm Tổng của CereNet khải hoàn trở về!”
Lâm Hoàn: [Anh dẹp cái đó đi mau.]
Quý Tầm: [Ha ha ha ha ha ha ha ha]
Quý Tầm: [Nhà hàng tôi đặt xong rồi, chuẩn bị tiệc tẩy trần cho Nghiêm Tổng nhà mình!]
Chúc Trì Chu: [Ai đi đón Bé Sứa? Chắc hôm nay cậu ấy cũng đến công ty nhỉ?]
Lâm Hoàn: [Chúng ta đón Nghiêm Luật xong rồi qua đón cậu ấy đến nhà hàng sau, ở sân bay đông người quá.]
Ngay sau đó, cái tài khoản có hình đại diện con sứa vốn dĩ chẳng mấy khi chủ động lên tiếng, đột nhiên hiện lên một dòng chữ.
Lâm Ý Kiều: [Tôi cũng muốn đi đón cậu ấy cùng mọi người.]
Nhóm chat im lặng trong giây lát.
Chúc Trì Chu: [Bé Sứa! Cậu tiến hóa ra chân rồi đấy à?!]
Lâm Hoàn: [@Lâm Ý Kiều Được, 4 giờ 20 bọn tôi chờ cậu dưới sảnh công ty.]
Lâm Ý Kiều: [Ừm.]
Chiếc xe chạy êm ru trên đường cao tốc hướng ra sân bay, Lâm Ý Kiều đeo tai nghe chống ồn ngồi ở ghế sau. Cậu cúi đầu lướt màn hình điện thoại, xem lại những bức ảnh trong bộ sưu tập.
Đây chính là “bài tập” mà cậu kiên trì hoàn thành mỗi ngày trong suốt hơn một tháng qua.
Một tấm ảnh chụp ghế sau trống không: “Một mình đi làm, vị trí cậu ngồi làm tôi nhớ đến cậu.”
Một tấm ảnh ráng chiều ngoài cửa sổ phòng thí nghiệm: “Ráng chiều hôm nay màu hồng phấn, làm em nhớ đến món trứng hấp anh làm.”
Một tấm ảnh bàn phím cơ mới mua: “Hành trình phím của nó là 0.8 mm, cảm giác gõ rất tốt, làm tôi nhớ đến ngón tay của cậu.”
Một tấm ảnh robot nhỏ mắt đang sáng: “Tôi sửa xong nó rồi, cậu phải đeo nó suốt trên người đấy.”
…
Sảnh đến của sân bay ồn ào náo nhiệt như một cái máy phát tạp âm khổng lồ. Lâm Ý Kiều quàng tai nghe chống ồn trên cổ nhưng không đeo lên, vì sợ bỏ lỡ thông tin phát thanh liên quan đến Nghiêm Luật.
Nhóm Chúc Trì Chu đứng tụm lại tán gẫu, còn Lâm Ý Kiều không nói lời nào, đôi mắt như radar khóa chặt vào cửa ra.
Khi bóng dáng quen thuộc kéo theo vali bước ra từ đám đông, trái tim Lâm Ý Kiều bỗng nhảy lên một cái thật mạnh, suýt chút nữa đã xuyên thủng lồng ngực, một tiếng gọi kìm nén bấy lâu suýt thì thốt ra khỏi miệng.
“Nghiêm Luật!” Chúc Trì Chu vẫy tay hét lớn.
Nghiêm Luật mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, đôi mày hơi nhíu lại, đang dùng tai nghe Bluetooth để gọi điện. Nghe thấy tiếng gọi, anh quay đầu lại, nhìn thấy hội bạn và cũng thấy cả Lâm Ý Kiều đang đứng bên cạnh.
Ánh mắt giao nhau, Nghiêm Luật nở nụ cười, nhanh chóng cúp máy, tháo tai nghe ra rồi rảo bước về phía này.
Lâm Ý Kiều như không thể đợi thêm được nữa, cậu lách qua đám đông chen lên vị trí đầu tiên ngay lối ra, vào khoảnh khắc Nghiêm Luật bước tới, cậu nhào tới ôm chầm lấy anh.
Cậu ôm rất chặt, vùi cả khuôn mặt vào lồng ngực Nghiêm Luật.
An toàn, ấm áp và vô cùng chân thực, chiếc phi thuyền nhỏ bé mang tên Lâm Ý Kiều vốn đơn độc trôi dạt trong vũ trụ hơn bốn mươi ngày qua, cuối cùng cũng đã cập bến an toàn.
“Nghiêm Luật,” giọng Lâm Ý Kiều nghèn nghẹn, “Cậu về rồi.”
“Ừm,” Nghiêm Luật nhấc bổng người trong lòng lên khỏi mặt đất, “Tôi về rồi đây.”
Chúc Trì Chu, Lâm Hoàn và Quý Tầm đứng ngay bên cạnh nhìn hai người, ai nấy đều nở nụ cười mãn nguyện.
Nhận ra ánh mắt của bạn bè, Nghiêm Luật buông Lâm Ý Kiều ra, hôn lên trán cậu một cái: “Ở đây đông người, chúng ta ra ngoài trước đã.”
Lâm Ý Kiều túm chặt lấy áo Nghiêm Luật, ngoan ngoãn đi sát bên cạnh anh, vừa nghe anh trò chuyện với bạn bè vừa đi ra ngoài.
Lúc đến nhóm bọn họ đi hai xe, khi rời sân bay, Quý Tầm tự giác đưa xe của mình cho Nghiêm Luật lái, còn anh ta chạy sang ngồi ghế sau xe Lâm Hoàn và Chúc Trì Chu, nhường lại không gian riêng tư cho hai người vừa hội ngộ sau bao ngày dài xa cách.
Trong xe rất yên tĩnh, Nghiêm Luật không vội khởi động xe mà chỉ lặng lẽ nhìn người ở ghế phụ. Lâm Ý Kiều cũng nhìn anh, rồi hai người nhìn nhau mỉm cười.
“Hệ thống dự phòng… duy trì mọi thứ rất tốt.” Nghiêm Luật đưa tay v**t v* mặt Lâm Ý Kiều, ánh mắt đầy dịu dàng, “Kiều bảo bối thực sự rất giỏi.”
Khi anh nói, cả người từ từ ghé sát lại gần Lâm Ý Kiều, Lâm Ý Kiều cũng theo tay anh mà dần tiến lại gần anh, cuối cùng chóp mũi chạm nhau, hơi thở giao hòa.
Nghiêm Luật khẽ nghiêng đầu, định xóa bỏ chút khoảng cách cuối cùng. Lâm Ý Kiều đỏ mặt, không tránh né, cậu nhắm mắt lại với nhịp thở có phần dồn dập.
Môi Nghiêm Luật có chút khô vì chuyến đi dài, anh không hôn sâu ngay mà chỉ dịu dàng m*n tr*n, kiên nhẫn dây dưa, cho đến khi Lâm Ý Kiều có chút bất an chủ động vươn đầu lưỡi ra, anh mới giữ chặt gáy cậu để làm sâu thêm nụ hôn này.
Bên ngoài kính chắn gió người qua kẻ lại, nhưng chẳng ai quan tâm đến những ánh mắt từ bên ngoài, họ chỉ đắm chìm trong hơi thở của nhau. Đầu óc Lâm Ý Kiều trống rỗng, cái gì mà đánh giá rủi ro, cái gì mà an toàn hay nguy hiểm cậu đều mặc kệ hết. Hai tay cậu bám lên vai Nghiêm Luật, vụng về và gấp gáp đáp lại nụ hôn ngày càng sâu.
“Bíp—” một tiếng, có gã nào đó chẳng biết giữ ý nhấn còi ngay trước mũi xe họ. Cả hai cùng quay đầu lại, thấy Quý Tầm hạ kính xe xuống, thò tay ra vẫy vẫy.
“Đi thôi, về nhà rồi hôn tiếp!” Quý Tầm hét lên một câu.
Lâm Ý Kiều giật mình lùi ra, ngây người ra như thể bị cưỡng chế khởi động lại hệ thống, cậu mở to mắt th* d*c không dám nhìn ra ngoài. Nghiêm Luật dùng ngón cái lau đi vệt nước trên môi cậu: “Đừng sợ, bọn họ chỉ nói đùa thôi.”
Ngẩn ngơ một lát, Lâm Ý Kiều mới ngồi ngay ngắn lại ghế phụ, thắt dây an toàn, nhỏ giọng nói: “Đi thôi.”
Bữa tối là một nhà hàng riêng tư do Quý Tầm đặt, không gian trang nhã, món ăn tinh tế và hương vị tuyệt hảo. Thế nhưng Lâm Ý Kiều chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức mỹ vị, cậu chỉ muốn bữa tiệc kết thúc thật nhanh để được về nhà ở riêng với Nghiêm Luật.
Mặc cho mọi người chê bai, Chúc Trì Chu vẫn khăng khăng lôi tấm băng rôn chào mừng Nghiêm Tổng ra, nhờ phục vụ treo lên trong phòng để chụp ảnh tập thể.
Anh ta còn ép mọi người phải tạo dáng biểu cảm này:
(v^_^)v
Kết quả lúc chụp ảnh thật, chỉ có mình Lâm Ý Kiều là thật thà làm theo.
Nghiêm Luật hỏi Lâm Ý Kiều có muốn chụp lại không, Lâm Ý Kiều bảo không cần.
Cậu rất hài lòng với bức ảnh này, bởi vì trong ảnh, Nghiêm Luật không nhìn vào ống kính mà đang nhìn cậu.
Xong bữa tối, Nghiêm Luật gọi bác Trần đến đón hai người về nhà. Có lẽ Lâm Ý Kiều thực sự đã mệt, lên xe không bao lâu đã tựa vào vai Nghiêm Luật ngủ thiếp đi.
Cậu ngủ rất sâu, giống như một con thú nhỏ cuối cùng đã tìm được hốc cây của riêng mình để yên tâm ngủ đông.
Xe lặng lẽ lăn bánh vào hầm gửi xe, Lâm Ý Kiều không tỉnh, Nghiêm Luật cũng không cử động, bác Trần tắt máy rồi cũng không nói lời nào.
Lâm Ý Kiều vẫn tựa vào vai Nghiêm Luật, hàng mi dày khép lại, dáng vẻ hoàn toàn không chút phòng bị.
Hơn bốn mươi ngày qua, cậu không chỉ tự chăm sóc bản thân rất tốt, hoàn thành bài tập nghiêm túc, mà còn giúp Nghiêm Luật rất nhiều, trở thành nguồn hỗ trợ tinh thần và kỹ thuật không ngừng nghỉ cho anh.
Cậu giỏi hơn chính cậu nghĩ rất nhiều.
Nghiêm Luật dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào gò má ấm áp của Lâm Ý Kiều: “Dậy đi, mình về đến nhà rồi.”
Lâm Ý Kiều mơ mơ màng màng tỉnh giấc, dụi dụi mắt rồi đi theo Nghiêm Luật xuống xe.
Về đến nhà, đèn ở sảnh sáng lên, xua tan sự vắng vẻ của căn hộ.
Nghiêm Luật kéo vali vào nhà, cửa vừa đóng lại đã bị Lâm Ý Kiều ôm chặt ngang eo từ phía sau.
Mặt Lâm Ý Kiều áp vào lưng Nghiêm Luật, qua lớp vải mỏng, Nghiêm Luật có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi và nhịp tim loạn nhịp của cậu.
Hơn bốn mươi ngày xa cách, Nghiêm Luật biết Lâm Ý Kiều đã vất vả thế nào.
Anh buông tay cầm vali ra, đặt bàn tay mình lên bàn tay Lâm Ý Kiều đang vòng qua eo mình. Anh im lặng một lát để bình ổn cảm xúc, sau đó mới chậm rãi xoay người lại, ôm trọn người phía sau vào lòng.
Lâm Ý Kiều thản nhiên ngẩng mặt lên, kiễng chân đòi hôn, Nghiêm Luật liền cúi đầu ngậm lấy đôi môi đang hé mở ấy. Lâm Ý Kiều nôn nóng đưa đầu lưỡi ra, Nghiêm Luật lập tức đáp lại càng nồng nhiệt hơn.
Họ tiếp tục nụ hôn bị ngắt quãng trên xe khi nãy, tạo ra những tiếng m*t mát ướt át trong không gian yên tĩnh.
Khi Lâm Ý Kiều khẽ vùng vẫy vì thiếu oxy, Nghiêm Luật vẫn không buông ra, đôi tay đang v**t v* trên lưng cậu trượt dần xuống dưới, men theo đường cong rồi dừng lại ở dưới mông cậu. Anh siết chặt vòng tay, ôm lấy, dùng lực nhấc bổng cậu lên.
Cảm giác hẫng đột ngột khiến Lâm Ý Kiều thốt lên một tiếng kinh ngạc, đôi chân vô thức quắp chặt lấy eo Nghiêm Luật.
Nghiêm Luật thuận thế giữ lấy đùi cậu, cánh tay dùng lực, dễ dàng để cậu treo lửng lơ trên người mình.
Lâm Ý Kiều cảm thấy phản ứng k*ch th*ch t*nh d*c của cả hai dường như đến quá dễ dàng, chỉ với một tư thế cơ thể dán sát vào nhau thế này đã có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của đối phương.
Nghiêm Luật cứ giữ tư thế đó, vừa bế cậu tiếp tục hôn vừa sải bước về phía sofa.
Vài bước chân từ sảnh vào phòng khách bị nụ hôn nồng cháy kéo dài vô tận, dài đến mức Lâm Ý Kiều thấy khó thở nhưng lại chẳng nỡ rời ra.
Nghiêm Luật ngồi xuống sofa, Lâm Ý Kiều liền điều chỉnh tư thế, hai chân dang ra ngồi cưỡi đối mặt trên người anh, lúc này nụ hôn mới có được một kẽ hở để hít thở.
“Nghiêm Luật…”
“Ơi.”
Lồng ngực Lâm Ý Kiều phập phồng dữ dội, cậu gục đầu lên vai Nghiêm Luật. Vừa mới bình tâm lại một chút đã lại bị Nghiêm Luật túm lấy gáy tiếp tục hôn.
Nụ hôn quấn quýt không rời này cứ thế kéo dài rất lâu, lâu đến mức cả hai đều thấy tê dại cả môi, lâu đến mức vầng trăng đã leo lên giữa bầu trời đêm đen thẫm ngoài cửa sổ.
Lâm Ý Kiều bám chặt vai Nghiêm Luật, th* d*c, đôi mắt rưng rưng nước nhưng lại long lanh như những vì sao, cậu nói: “Nghiêm Luật, tôi muốn tốt nghiệp rồi.”
Nói một câu, hơi nước trong mắt lại đậm thêm một chút, “Hôm nay tôi có thể tốt nghiệp được chưa?”
Nghiêm Luật h*n l*n ch*p m** đỏ hồng của cậu: “Khóa học yêu đương không cần tiếp tục nữa sao?”
Lâm Ý Kiều khẽ gật đầu: “Tôi cảm thấy mình ổn rồi.”
Nghiêm Luật dùng ngón cái m*n tr*n đôi môi bị hôn đến sưng đỏ và nóng hổi của cậu, rũ mắt hỏi: “Tốt nghiệp rồi, cậu muốn làm gì?”
Lâm Ý Kiều đỏ mặt, ánh mắt né tránh: “Tôi… tôi muốn theo đuổi một người.”
Nghiêm Luật bật cười rất nhẹ, dùng lực ôm cậu chặt hơn một chút.
Anh nâng cằm Lâm Ý Kiều lên, hôn lên trán, hôn lên mắt, hôn lên má cậu, rồi ghé sát tai cậu như đang nói thì thầm, giọng nói đầy dịu dàng:
“Nhưng mà… cậu đã theo đuổi được rồi mà, chẳng phải ư?”
