Buổi họp báo ra mắt mô hình mới đã trôi qua được hai tháng rưỡi, cơn sóng thần bát quái do màn cầu hôn gây chấn động kia cuối cùng cũng dần lắng xuống. Nội bộ công ty, dưới áp lực công việc và những đợt tấn công kỹ thuật ngày qua ngày, cũng dần lơ là sự chú ý vào đời tư của CEO và trưởng Lâm.
Suy cho cùng, bát quái có bùng nổ đến đâu cũng chẳng đáng sợ bằng deadline.
Lâm Ý Kiều ngồi trong văn phòng độc lập ở tầng 13, chú ý hoàn toàn vào dãy màn hình trước mặt, ngoài hành lang truyền đến giọng nói mang theo ý cười của Nghiêm Luật.
“…Cho nên lúc đó suýt chút nữa làm sập cả server của phòng thí nghiệm luôn à? Cậu thật là biết cách tìm đường chết đấy.”
Ngay sau đó, một giọng nam trẻ tuổi có phần hơi non nớt vang lên: “Đúng thế! Giờ nghĩ lại em còn thấy lạnh sống lưng, nhưng lúc đó thật sự thấy k*ch th*ch lắm!”
Nghiêm Luật lại cười, tiếng cười xuyên thấu qua cánh cửa gỗ: “Đến chỗ anh rồi thì phải biết điều một chút, nếu còn gây họa, anh sẽ không nương tay đâu.”
“Biết rồi mà anh Nghiêm Luật, giờ em đâu có ngốc xít thế nữa.” Giọng nói trẻ tuổi mang vẻ thân thiết, có vẻ rất quen thuộc với Nghiêm Luật.
Ngón tay đang gõ bàn phím của Lâm Ý Kiều khựng lại giữa không trung.
Anh. Nghiêm. Luật?
Theo cậu được biết, Nghiêm Luật là con một, không có em trai ruột, cũng chưa từng nghe anh nhắc đến việc có em họ hàng nào thân thiết. Vậy thì, xưng hô “anh” ở đây nên được phân loại vào một dạng ngôn ngữ xã giao thể hiện mối quan hệ thân cận.
Hơn nữa, tiếng cười vừa rồi của Nghiêm Luật cậu rất quen thuộc, đó là trạng thái mà Nghiêm Luật chỉ khi ở riêng với cậu mới bộc lộ ra, anh gần như chưa bao giờ cười như vậy ở công ty.
Một nam thanh niên không có quan hệ huyết thống sử dụng cách xưng hô thân mật với Nghiêm Luật, và gây ra phản ứng thả lỏng, vui vẻ ngoài trạng thái công việc của anh.
Người này là ai?
Lâm Ý Kiều dỏng tai lên, cố gắng bắt lấy thêm thông tin hữu ích, tuy nhiên, cậu chỉ nghe thấy tiếng cửa văn phòng Nghiêm Luật nhẹ nhàng đóng lại, những cuộc đối thoại sau đó bị ngăn cách sau cánh cửa lạnh lẽo.
…Thu thập dữ liệu bị gián đoạn.
Lâm Ý Kiều giữ tư thế nghiêng tai lắng nghe cứng đờ trong vài giây, một cảm giác bực bội nhỏ như sự cố nghẽn chương trình lan tỏa trong cơ thể. Khi đưa mắt trở lại màn hình, cậu nhận ra mình không thể tập trung được nữa. Trạng thái bất thường của Nghiêm Luật và danh tính của chàng trai kia giống như một ẩn số lớn đang chờ được giải đáp, cứ chiếm lấy tâm trí cậu.
Để quay lại trạng thái làm việc, hiện tại chỉ có ba lựa chọn:
1.Trực tiếp vào văn phòng Nghiêm Luật để lấy dữ liệu. Nhưng hành vi này không phù hợp với quy tắc xã giao cơ bản nơi công sở, có thể làm tăng áp lực xã giao và rủi ro không thể kiểm soát.
2.Chờ Nghiêm Luật kết thúc cuộc trò chuyện hoặc chủ động cung cấp thông tin. Nhưng thời gian chờ đợi là chưa biết trước, vấn đề này sẽ tiếp tục chiếm dụng sự chú ý của bản thân.
3.Nhắn tin hỏi Nghiêm Luật qua điện thoại. Nhưng Nghiêm Luật đang nói chuyện với người khác, có thể không trả lời ngay lập tức.
Nếu có cách nào đó có thể nghe thấy âm thanh trong văn phòng Nghiêm Luật thì tốt biết mấy.
Lâm Ý Kiều bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng tuyệt vời. Các văn phòng độc lập ở tầng 13 đều được trang bị thiết bị họp trực tuyến, những thiết bị này đều kết nối với mạng nội bộ công ty. Về lý thuyết, có thể thông qua truy cập từ xa vào hệ thống hậu đài của thiết bị, âm thầm kích hoạt micro và truyền âm thanh trực tiếp ra ngoài. Lâm Ý Kiều không rành về bảo mật mạng và kỹ thuật hack, nhưng có một người rất tinh thông.
Vào ngày họp báo, Trần Dục Ngân đã hack hệ thống điều khiển ánh sáng của hội trường mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Đối với Trần Dục Ngân, việc điều khiển từ xa một cái micro có nối mạng chắc chắn là việc dễ như trở bàn tay.
Lâm Ý Kiều lập tức cầm máy tính bảng của mình, đi về phía văn phòng của Trần Dục Ngân.
“Tôi cần một giải pháp.” Cậu ôm máy tính bảng đứng đối diện bàn làm việc của Trần Dục Ngân.
Trần Dục Ngân mắt không rời màn hình máy tính, uể oải hỏi: “Sao? Phần cứng của cậu lại xảy ra chuyện gì à?”
Lâm Ý Kiều dùng giọng điệu thảo luận kỹ thuật nói: “Tôi muốn thông qua thiết bị họp trực tuyến, thu thập tín hiệu âm thanh trong văn phòng chỉ định theo thời gian thực và truyền nó đến trạm làm việc của tôi, phải làm thế nào?”
Trần Dục Ngân khựng lại một chút, ánh mắt cuối cùng cũng dời từ màn hình sang mặt Lâm Ý Kiều: “Lâm Ý Kiều, cậu định nghĩa việc nghe lén bằng những từ ngữ đường hoàng thế này á?”
“Đây không phải nghe lén, nghe lén là hành vi phi ủy quyền.” Lâm Ý Kiều vẻ mặt chính trực, thậm chí còn mang theo chút không vui vì bị nghi ngờ đạo đức nghề nghiệp, “Tôi thì khác, tôi sở hữu quyền quản trị cao nhất của chủ nhân văn phòng, hiện tại trong văn phòng cậu ấy đang diễn ra cuộc đối thoại khiến trạng thái của cậu ấy trở nên bất thường, tôi có nghĩa vụ làm rõ nguyên nhân để loại trừ rủi ro.”
“Cậu muốn nghe trộm văn phòng Nghiêm Luật,” biểu cảm của Trần Dục Ngân trở nên thú vị, đôi mắt phượng hẹp dài thích thú quan sát Lâm Ý Kiều, “Hả, hai người mới ‘kết hôn’ được hai tháng mà cậu ta đã kim ốc tàng kiều rồi à? Xem ra cái thuyết ‘tự định nghĩa’ của cậu không đáng tin cậy rồi…”
“Kim ốc tàng kiều?” Lâm Ý Kiều nhíu mày chặt hơn, nhanh chóng truy xuất ý nghĩa của cụm từ này trong đầu, “Nghiêm Luật không giấu ai cả, ‘hôn nhân tự định nghĩa’ của chúng tôi tuyệt đối đáng tin cậy. Tôi chỉ cần xác nhận nguyên nhân cụ thể dẫn đến trạng thái bất thường của cậu ấy, phiền anh cung cấp hỗ trợ kỹ thuật.”
Trần Dục Ngân bị vẻ mặt đương nhiên của cậu làm cho phì cười: “Ai ở trong văn phòng cậu ta?”
“Tôi không rõ,” Lâm Ý Kiều nói, “Cho nên tôi mới cần anh giúp tôi thu thập dữ liệu âm thanh của họ.”
“Vậy làm sao cậu phán đoán được Nghiêm Luật có trạng thái bất thường?”
Lâm Ý Kiều bèn lặp lại cuộc đối thoại cậu vừa nghe thấy cho Trần Dục Ngân nghe.
Trần Dục Ngân nhướng mày, vẻ thú vị trên mặt càng đậm hơn, kéo dài giọng “Ồ—” một tiếng, tựa lưng vào ghế: “Người mà cậu nói, hình như tôi có biết.”
“Là ai?”
Trần Dục Ngân lộ vẻ hồi tưởng, cố tình dùng giọng điệu mờ ám nói: “Người đó ấy à, cũng là sinh viên của giáo sư Lý, sư đệ trực hệ của Nghiêm Luật nhà cậu, năm đó ở MIT tình cảm của hai người họ không hề bình thường đâu nhé. Thời gian trước có nghe giáo sư Lý nhắc đến việc cậu ta sắp tới đây, không ngờ lâu vậy không gặp, tình cảm của họ vẫn tốt như thế.”
Lâm Ý Kiều suy nghĩ một chút: “Chẳng phải cũng là sư đệ của anh à?”
“Lúc cậu ta vào MIT thì tôi đã tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi,” Trần Dục Ngân như nhớ ra điều gì đó, lộ vẻ khinh miệt, “Tôi chỉ gặp cậu ta đúng hai lần, đều là do Nghiêm Luật dẫn theo, cậu ta cứ như là cái đuôi nhỏ của Nghiêm Luật ấy.”
Ba chữ “cái đuôi nhỏ” đã chạm vào ký ức của Lâm Ý Kiều. Hồi trung học, cũng có người nói cậu là cái đuôi nhỏ của Nghiêm Luật.
Lâm Ý Kiều không vui rồi, tuy rằng “cái đuôi nhỏ” không phải từ gì hay ho, nhưng đó là cái nhãn mà cậu và Nghiêm Luật từng bị người khác dán lên, cậu không thích cái nhãn này lại dán lên mối quan hệ của Nghiêm Luật và người khác.
Trần Dục Ngân nhìn cái mặt xị xuống của cậu, không nhịn được cười thầm trong lòng, đúng là kiểu người chỉ sợ thiên hạ không loạn, anh tiếp tục đâm chọt: “Bảo là sư đệ chứ tôi thấy còn thân hơn cả em trai ruột ấy chứ. Nghiêm Luật là người cao ngạo thế nào, với ai cũng hờ hững, duy chỉ có với nhóc sư đệ này là chăm sóc chu đáo thôi rồi. Tự mình dẫn đi làm thí nghiệm, tự mình sửa luận văn còn chưa tính, đây mới tốt nghiệp không lâu đã đích thân sắp xếp vào công ty mình, chậc chậc chậc, đúng là…”
Vẻ không vui trên mặt Lâm Ý Kiều càng rõ ràng hơn: “Đúng là cái gì?”
Trần Dục Ngân thấy ngọn lửa này đốt cũng hòm hòm rồi, cố tình lấp lửng không giải thích, đi vào vấn đề chính: “Chuyện nghe lén tôi sẽ không giúp cậu đâu, cậu có quyền quản trị cao nhất còn tôi thì không, ngộ nhỡ tôi nghe thấy bí mật thương mại gì đó, sau này lại không giải thích được. Chồng mình thì mình tự đi mà giải quyết.”
Lâm Ý Kiều ôm máy tính bảng rời đi.
Sự bất an và lo lắng không thể phớt lờ đã thôi thúc cậu đi đến cửa văn phòng Nghiêm Luật. Cửa vẫn đóng, cuộc đối thoại bên trong vẫn tiếp tục, nhưng căn bản không nghe thấy một chút âm thanh nào.
Cậu đứng đó, giơ tay định gõ cửa, nhưng giơ lên mấy lần đều không gõ xuống được.
Bỗng nhiên nắm cửa xoay động, có người từ bên trong mở ra. Hình bóng của Nghiêm Luật đột ngột xuất hiện trước mặt.
“Đào Đào,” giọng nói của Nghiêm Luật vẫn mang theo ý cười rất đậm, dường như cuộc đối thoại vừa rồi khiến anh rất vui vẻ, “Anh đang định đi tìm em đây.”
Anh tự nhiên nắm lấy tay Lâm Ý Kiều, quay đầu nói với chàng trai phía sau: “Đây là Lâm Ý Kiều mà anh đã kể với cậu, người yêu của anh, cũng là kỹ sư trưởng tổ cơ khí của công ty chúng ta, sau này là đồng nghiệp rồi.”
Người yêu.
Trước khi chú ý đến người đứng sau Nghiêm Luật, từ này đã lọt vào cảm quan của Lâm Ý Kiều, quét sạch những bất an và bực bội do “nghẽn chương trình” gây ra trước đó. Sau đó Lâm Ý Kiều mới nhìn thấy “nhóc sư đệ của Nghiêm Luật”… rất khác so với tưởng tượng của cậu.
Chàng trai cao xấp xỉ Nghiêm Luật, thân hình cũng rất cường tráng, bên trong chiếc áo phao đen để mở là một chiếc áo thun trắng mỏng manh, cơ ngực ẩn hiện dưới lớp vải cotton.
Đây mà là “cái đuôi nhỏ” gì chứ.
Làm gì có cái đuôi nhỏ nào to con thế này.
Đây rõ ràng là “cái đuôi lớn”.
“Đây là Bùi Tự,” Nghiêm Luật giới thiệu với Lâm Ý Kiều, “Hôm nay mới nhậm chức, ở tổ Thần kinh học thuộc bộ phận R&D.”
Lâm Ý Kiều “ồ” một tiếng, nói: “Xin chào.”
Bùi Tự chủ động đưa tay ra, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt trẻ trung đẹp trai: “Chào anh Ý Kiều, em đã nghe anh Luật nhắc về anh từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp, mong anh chỉ giáo thêm.”
Lâm Ý Kiều mở to mắt nhìn bàn tay phải của cậu ta, không nhúc nhích. Bùi Tự thao tác cực kỳ mượt mà, dùng tay trái tự nắm lấy tay phải của mình, không hề lộ vẻ lúng túng, trái lại còn cười tươi hơn: “Rất mong được làm việc cùng anh sau này.”
Nghiêm Luật vỗ vai Bùi Tự: “Đi thôi, dẫn cậu đi gặp Ethan.”
Bàn tay đang nắm không hề buông ra, Lâm Ý Kiều cứ thế bị Nghiêm Luật kéo trở lại văn phòng của Trần Dục Ngân.
Cửa văn phòng không đóng, Nghiêm Luật gõ nhẹ lên cửa theo hình thức rồi dẫn người đi vào thẳng.
Trần Dục Ngân ngẩng đầu nhìn vào mắt Lâm Ý Kiều vừa đi vừa trở lại, không nhịn được cười: “Giải quyết nhanh thế cơ à?”
Lâm Ý Kiều không tiếp lời, mặt cũng không có biểu cảm gì.
“Đều là người quen cũ, không cần tôi giới thiệu nữa đâu nhỉ,” Nghiêm Luật đưa mắt nhìn qua lại giữa Trần Dục Ngân và Bùi Tự, nói với Trần Dục Ngân: “Sau này bên hệ thống BCI, Bùi Tự sẽ là người kết nối chính của anh, có việc gì cứ sắp xếp cho cậu ấy.”
Đôi mắt Bùi Tự sáng rực lên, có phần phấn khích tiến lên phía trước, giọng điệu không giấu nổi sự kích động: “Ethan! Rất vinh hạnh được làm việc với anh, mong anh chỉ giáo nhiều hơn!”
Trần Dục Ngân nhếch mép cười giả tạo: “Đây chẳng phải là tiểu thiên tài suýt chút nữa làm sập cả cụm server sao? Đến để làm bài kiểm tra áp lực cho server của chúng tôi đấy à?”
Bùi Tự, người vừa nãy còn tràn đầy năng lượng và có EQ rất cao, bỗng chốc đỏ mặt lúng túng, lắp bắp nói: “Lần, lần đó là sai sót của em, em hứa, vấn đề tương tự tuyệt đối sẽ không xảy ra ở CereNet đâu!”
“Ồ?” Trần Dục Ngân cười khẩy, “Không phạm lỗi tương tự, ý là sẽ phạm lỗi khác à? Thật đáng mong đợi.”
“Em, em không có ý đó,” Bùi Tự vội vàng nói, “Em sẽ cẩn thận 200%, không để xảy ra bất kỳ sai sót nào! Ethan, xin hãy tin em!”
Sắc mặt Trần Dục Ngân không được tốt lắm, quay sang Nghiêm Luật: “Cậu không nói với họ là ở trong nước phải gọi tên tiếng Trung của tôi à?”
Nghiêm Luật cười hất cằm về phía Bùi Tự: “Cậu nghe thấy rồi đấy.”
Bùi Tự mở to mắt, hít một hơi thật sâu, nhưng lời nói ra lại đầy vẻ cẩn thận: “Em biết rồi, anh Dục, Dục Ngân.”
Trần Dục Ngân: “?”
Trần Dục Ngân lộ vẻ ghét bỏ: “Đừng có thấy ai cũng gọi là anh, tôi không có kiên nhẫn như Nghiêm Luật đâu.”
Vẻ phấn khích trên mặt Bùi Tự vụt tắt ngay lập tức, cúi đầu nói: “Xin lỗi, Trần Tổng.”
Ra khỏi văn phòng Trần Dục Ngân, Nghiêm Luật kéo Lâm Ý Kiều đi tiễn Bùi Tự xuống phòng thí nghiệm tầng 12 gặp giáo sư Lý, trên đường đi Bùi Tự vẫn còn buồn bực.
Nghiêm Luật ôn tồn an ủi: “Tính tình của anh ta là thế đấy, sau này quen rồi sẽ ổn thôi. Hồi đầu anh ta với Đào… với Lâm Ý Kiều cũng cãi nhau suốt ngày, giờ quan hệ của hai người họ tốt lắm rồi.”
Nói xong anh hỏi Lâm Ý Kiều: “Đúng không?”
Lâm Ý Kiều vẫn đang âm thầm quan sát và phân tích mô hình quan hệ giữa Nghiêm Luật và Bùi Tự, không để ý Nghiêm Luật đang hỏi mình.
Nghiêm Luật thấy cậu vẻ mặt nghiêm trọng, bèn nặn nặn ngón tay cậu: “Lúc nãy em đến văn phòng tìm anh có việc gì à?”
Lâm Ý Kiều nghĩ gì nói nấy: “Em đến để xem hai người có thực sự thân thiết như Trần Dục Ngân nói không.”
Nghiêm Luật sững người: “Anh ta nói gì?”
Lâm Ý Kiều thuật lại lời của Trần Dục Ngân một lần, “…Còn nói Bùi Tự là cái đuôi nhỏ của anh.”
Nghiêm Luật dở khóc dở cười: “Anh tự mình dẫn cậu ấy làm thí nghiệm, sửa luận văn hồi nào chứ?”
Lâm Ý Kiều cũng nhận ra hình như mình bị Trần Dục Ngân lừa, chột dạ không nói gì.
Chỉ có Bùi Tự là vui vẻ trở lại thấy rõ: “Anh ấy thực sự nói vậy sao? Anh ấy quan tâm em đến thế cơ à?”
