Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 79: Ngoại truyện 06



Ngày 20 tháng 12.

Những bông tuyết thưa thớt bị gió lạnh cuốn lên, đậu trên lớp kính sáng loáng của sảnh chờ sân bay.

Nghiêm Luật đứng trước cổng an ninh, bắt tay chào tạm biệt nhà đầu tư đến từ Los Angeles.

“Sarah, cảm ơn cô đã đích thân bay tới để xử lý các thủ tục cuối cùng. Lẽ ra chúng ta có thể họp qua video.”

Sarah nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Nghiêm, cậu biết tôi bay tới đây không phải chỉ để ký mấy tờ văn bản đó mà.”

Nghiêm Luật hiếm khi lộ vẻ thẹn thùng: “Ngày họp báo, tôi cứ ngỡ sẽ nhận được cuộc điện thoại chất vấn của cô.”

“Tôi đã định gọi cho cậu,” Sarah cười nhẹ, “Nhưng tôi không rảnh tay, điện thoại của tôi suýt thì nổ tung, ai cũng hỏi tôi rằng Nghiêm Luật của CereNet có phải bị điên rồi không.”

“Vì vậy tôi cảm ơn cô,” Nghiêm Luật thu lại cảm xúc, “Cảm ơn cô cuối cùng vẫn chọn tin tưởng tôi.”

Sarah nói thẳng: “Ngày hôm đó cậu đứng giữa tâm điểm hỏa lực của cả hai chiến tuyến, nhưng cậu đã đột phá thành công. Đó là thao tác mà tôi chưa từng thấy trong hơn 20 năm làm nghề, đương nhiên tôi sẽ chọn tin cậu rồi.”

Nghiêm Luật khiêm tốn: “Vẫn là nhờ sự ủng hộ của cô và Hội đồng quản trị.”

Sarah xua tay: “Chúng tôi chỉ cung cấp đạn dược, trận chiến là do cậu tự đánh. Lần thanh trừng nội bộ này làm rất thành công, Vương Hạo hoàn toàn out rồi, khoản ‘giá trên trời’ của Công nghệ Cưỡng Thạch cũng trở thành một trò cười, tiếp theo phải xem máy thế hệ hai của cậu rồi.”

Nghiêm Luật mỉm cười: “Đúng vậy.”

“Chúc cậu và Kỹ sư cơ khí trưởng của cậu sớm có tin vui nhé.” Sarah nhìn về phía cổng an ninh một cái, “Tôi rất mừng vì mình đầu tư vào cậu chứ không phải đối thủ của cậu. Tôi phải đi rồi, Nghiêm, hẹn gặp lại.”

Nghiêm Luật gật đầu: “Tôi cũng vậy, Sarah, thượng lộ bình an, chúc mừng năm mới.”

Tiễn Sarah xong, Nghiêm Luật mới cúi đầu xem tin nhắn vừa nhận được trên điện thoại.

Lâm Ý Kiều: [Khi nào anh về vậy? Em tan làm rồi.]

Ánh mắt Nghiêm Luật dịu lại, vừa đi về phía lối ra vừa dùng một tay nhắn tin trả lời nhanh: [Bảo bác Trần đưa em về nhà trước đi, anh về ngay đây, gặp nhau ở nhà nhé.]

Ngay khi anh cất điện thoại, một giọng nữ non nớt vang lên từ cách đó không xa: “Chú Nghiêm!”

Nghiêm Luật khựng bước chân, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy một bé gái mặc áo khoác nỉ đỏ đang thò đầu ra sau một chiếc vali, phấn khích vẫy tay với anh.

Bé gái được một người phụ nữ có gương mặt hiền hậu nắm tay, người phụ nữ cũng đang nhìn anh với nụ cười lịch sự. Và người đàn ông đứng cạnh hai mẹ con đó chính là Vương Hạo.

Vương Hạo cũng nhìn thấy Nghiêm Luật.

Dòng người qua lại và tiếng ồn ào ở sân bay dường như ngưng đọng, hơi ấm vừa thoáng hiện trên mặt Nghiêm Luật vì sắp được gặp Lâm Ý Kiều cũng đông cứng lại.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, Nghiêm Luật lập tức thay bằng nụ cười lịch sự, đi về phía bé gái.

“Tiểu Dâu Tây, cháu sắp đi du lịch à?” Anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đứa trẻ.

“Vâng!” Tiểu Dâu Tây thoát khỏi tay mẹ, nhào về phía Nghiêm Luật, thân thiết ôm lấy cổ anh, “Ba mẹ đưa cháu đi New Zealand! Ở đó có rất nhiều, rất nhiều cừu!”

Nghiêm Luật ôm lấy cơ thể nhỏ bé của đứa trẻ, lòng hơi mềm lại, dỗ dành cô bé như trước đây: “Oa, thật ghen tị với con quá, sắp được kết bạn với các bé cừu rồi.”

“Nghiêm tổng…” Vợ của Vương Hạo nói, “Thật khéo, cậu cũng sắp đi xa à?”

Nghiêm Luật đứng dậy, nhẹ nhàng đưa Tiểu Dâu Tây về bên cạnh mẹ cô bé, gật đầu với người phụ nữ: “Chị Na, lâu rồi không gặp. Tôi đến tiễn một nhà đầu tư.”

Người phụ nữ có chút lúng túng: “Chúng tôi… định đi New Zealand ở một thời gian.”

Nghiêm Luật “ừ” một tiếng: “Chúc chuyến đi thuận lợi.”

Đến nước không còn gì để nói, ánh mắt Nghiêm Luật mới dừng lại ở Vương Hạo sau cùng.

Mới hơn một tháng không gặp, Vương Hạo dường như già đi mười tuổi, tóc tai lơ thơ, trong mắt cũng mang theo vẻ mệt mỏi không thể che giấu. Như muốn vội vàng chứng minh cuộc sống giàu sang sau khi rút vốn cổ phần, ông mặc trên người một thương hiệu cao cấp xa xỉ mà trước đây tuyệt đối sẽ không mua, đầy rẫy logo đè nặng đến mức ông không thẳng lưng lên nổi. Nghiêm Luật nhìn ông, không nói gì.

Buổi họp báo hai tháng trước đã khiến mô hình cũ của Vương Hạo trở thành rác rưởi, cũng khiến khoản giao dịch “giá trên trời” tự cao tự đại của ông hoàn toàn trở thành trò cười trong giới khoa học công nghệ. Vị cựu đồng sáng lập CereNet này đã vét sạch tương lai của mình với cái giá chưa tới một phần mười định giá mới ngay trước lúc bình minh.

“Nghiêm Luật.” Vương Hạo lên tiếng trước.

“Vương Hạo.” Nghiêm Luật bình thản đáp lại.

Hai cái tên quen thuộc nhất, được thốt ra với tông giọng xa lạ nhất.

Môi Vương Hạo mấp máy, dường như muốn nặn ra một nụ cười nhưng thất bại.Ông ta cúi đầu nhìn Tiểu Dâu Tây: “Tôi đưa hai mẹ con đi thư giãn một chút.”

“Ừ,” Nghiêm Luật nói, “Nên dành nhiều thời gian cho họ hơn.”

“Cậu…” Vương Hạo lại nhìn Nghiêm Luật, muốn nói gì đó nhưng không thốt ra lời, đỏ bừng mặt.

Nghiêm Luật hất cằm về phía cổng an ninh: “Vào đi, đông người, đừng để trễ máy bay.”

Vợ của Vương Hạo như được đại xá, vội vàng khoác tay Vương Hạo: “Ông xã, chúng ta phải vào thôi. Tiểu Dâu Tây, mau chào chú Nghiêm đi.”

“Chào chú Nghiêm ạ!!” Tiểu Dâu Tây cười vô tư lự.

Nghiêm Luật cũng mỉm cười với cô bé: “Bye bye, Tiểu Dâu Tây.”

Gia đình ba người đi về phía cổng an ninh, Nghiêm Luật đi về phía lối ra. Bên ngoài tuyết dường như rơi dày hơn, Nghiêm Luật tăng tốc bước chân, chỉ muốn nhanh chóng gặp Lâm Ý Kiều.

Trong nhà tràn ngập mùi thơm của món bò hầm cà chua, nồi đất trên bếp đang “ùng ục” bốc hơi nóng. Cửa kính phủ một lớp hơi nước mỏng, nhốt gió tuyết tháng mười hai ở bên ngoài.

Lâm Ý Kiều đeo tạp dề đứng trước bàn đảo, cúi đầu tập trung thái những đoạn cần tây xanh mướt. Đây là một trong số ít món tủ mà Lâm Ý Kiều nắm vững, quy trình rất tiêu chuẩn hóa, chỉ cần thực hiện nghiêm ngặt từng bước là có thể tái hiện ổn định hương vị thành công. Lần nào Nghiêm Luật cũng khen cậu nấu ngon, đây đã là lần thứ tám trong tháng cậu làm món này rồi.

Sảnh vào truyền đến tiếng “tách” nhẹ của khóa điện tử, ngay sau đó là tiếng mở cửa. Động tác thái rau của Lâm Ý Kiều khựng lại, tai bắt lấy tiếng bước chân đang dần tiến lại gần.

“Thơm quá.” Chiếc áo khoác bị dính tuyết mỏng đã được cởi ra treo ở sảnh, Nghiêm Luật chỉ mặc một chiếc áo len cashmere cổ cao màu đen mềm mại đi vào.

“Anh về rồi à.” Lâm Ý Kiều ngẩng đầu nhìn anh một cái, gạt những đoạn cần tây đã thái vào bát chuẩn bị bên cạnh.

Nghiêm Luật đi tới, vòng tay ôm lấy eo cậu từ phía sau, cằm tự nhiên đặt trên hõm cổ cậu, hít sâu một hơi, thỏa mãn thở dài: “Vẫn là mùi vị ở nhà dễ chịu nhất.”

Lâm Ý Kiều cảm thấy mặt anh hơi lạnh, rụt cổ lại nhưng không tránh ra, giọng rất khẽ: “Anh lạnh quá.”

Môi anh dán sát vành tai Lâm Ý Kiều: “Vất vả cho em rồi, Đào Đào. Còn gì cần anh giúp không?”

“Không cần đâu,” Lâm Ý Kiều lau sạch tay, khẽ nghiêng mặt hôn lên môi anh, “Anh đi nghỉ đi, sắp ăn cơm được rồi.”

Nghiêm Luật lại không chịu buông tay, dùng sức siết chặt cậu vào lòng, nhắm mắt đuổi theo nụ hôn của cậu.

Thâm nhập, quấn quýt.

Cái lạnh mang từ ngoài trời vào bị xua tan hoàn toàn, dâng lên hơi nóng khiến người ta mê muội.

Lâm Ý Kiều đứng không vững, chỉ có thể bám vào cánh tay rắn chắc của Nghiêm Luật để chịu đựng, hơi thở ngày càng dồn dập. Một bộ phận nào đó trên cơ thể không kiểm soát được mà có phản ứng, sự thay đổi quen thuộc khiến Lâm Ý Kiều khó lòng giữ được tỉnh táo, nhưng lửa trên bếp vẫn đang bật, ý thức an toàn lúc này chiếm ưu tiên cao nhất.

Cậu nghiêng đầu tránh khỏi môi lưỡi Nghiêm Luật, lồng ngực phập phồng, giọng trầm và vội vã phàn nàn: “Đừng hôn nữa, đang nấu cơm mà.”

“Tắt lửa đi,” Nghiêm Luật l**m ướt vùng da bên cổ cậu, tay lần xuống dưới, “Chúng ta làm xong rồi tiếp tục nấu.”

Lâm Ý Kiều nắm lấy bàn tay đó.

“Không được,” giọng cậu kiên quyết, “Bò hầm cà chua cần được đun nóng liên tục dưới lửa nhỏ ổn định mới đạt được hương vị và kết cấu tốt nhất. Hiện tại đã tiến hành được 55 phút, là giai đoạn then chốt, ngắt quãng việc đun nóng sẽ dẫn đến nhiệt độ giảm đột ngột, phá vỡ cân bằng nhiệt động lực học đã thiết lập, khiến gân thịt co lại, kết cấu bị dai, công sức trước đó sẽ đổ sông đổ biển hết.”

Nghiêm Luật: “…”

“Hiểu chưa?”

Cơn sóng nhiệt dâng trào mãnh liệt bị logic vô cảm làm nguội đi quá nửa.

Nghiêm Luật: “Ồ.”

Lại có chút không cam lòng, má dán vào khuôn mặt ấm áp của Lâm Ý Kiều: “Anh bảo vệ sự cân bằng nhiệt động lực học của em, ăn cơm xong em phải bù đắp cho anh.”

Lâm Ý Kiều nắm lấy cổ tay anh, lắc lắc, vẻ bí mật nói: “Ăn cơm xong em cho anh xem cái này.”

“Cái gì thế?”

Lâm Ý Kiều lộ ra nụ cười vừa đắc ý vừa ngượng ngùng: “Ngày mùng 5 tháng sau là sinh nhật anh, em đã làm quà sinh nhật cho anh rồi.”

Một tiếng sau, Nghiêm Luật dọn dẹp xong nhà bếp, lau khô tay, treo tạp dề lên rồi đi ra phòng khách.

Lâm Ý Kiều ôm laptop ngồi trên sofa, khẽ mím môi, nghe thấy tiếng bước chân của Nghiêm Luật liền có chút mong chờ nhìn sang.

Nghiêm Luật ngồi xuống bên cạnh cậu, sofa hơi lún xuống theo trọng lượng. Anh vươn tay kéo Lâm Ý Kiều vào lòng, nhìn vào màn hình, giọng uể oải: “Đào Đào làm gì cho anh thế?”

Lâm Ý Kiều điều chỉnh lại góc độ của máy tín, giọng điệu như đang báo cáo công việc: “Vì dạo này chúng ta đều rất bận, thời gian ở bên nhau bị nén lại nghiêm trọng, lúc em nhớ anh hoặc anh nhớ em, chúng ta đều không thể gặp nhau ngay lập tức, nên em đã phát minh ra ‘Thiết bị đồng bộ tín hiệu sinh lý từ xa’ này. Cho anh xem phương án thiết kế của em.”

Nghiêm Luật ôm cậu chặt hơn một chút, hai cái đầu chụm vào nhau nhìn bản vẽ thiết kế trên màn hình.

“Chức năng cốt lõi của thiết bị đồng bộ này là thông qua màng cảm áp độ chính xác cao để bắt tín hiệu nhấn của một bên, sau khi truyền đồng bộ không dây, sẽ điều khiển mô-đun tương ứng của bên kia tạo ra phản hồi xúc giác.”

Nghiêm Luật nhìn mô hình hình bầu dục nhẵn nhụi nhỏ xinh trên màn hình, lộ ra nụ cười: “Sao lại là hình dạng quả trứng thế này?”

Lâm Ý Kiều nói: “Chủ yếu cân nhắc đến công học nhân thể và hiệu suất truyền tín hiệu, hình dạng này rất thuận tiện để cầm nắm và vệ sinh.”

“…Vệ sinh?” Nghiêm Luật bắt lấy trọng điểm, “Nó có chống nước không?”

“Tất nhiên,” Lâm Ý Kiều gật đầu, mở một trang tham số của chế độ cài đặt sẵn: “Em đã cài sẵn ba chế độ: một bên nhấn mạnh, bên kia sẽ là chế độ rung tần số cao; một bên khẽ v**t v*, bên kia sẽ là sóng dài tần số thấp êm dịu; còn cái này, sau khi một bên nhấn theo nhịp ba lần, bên kia sẽ giữ nguyên tần số giống anh.”

Giới thiệu xong, cậu quay đầu nhìn Nghiêm Luật: “Anh thấy thế nào?”

Nghiêm Luật nhìn cái “phát minh” có hình dáng và chức năng cực kỳ giống một loại đồ chơi người lớn nào đó, cố gắng nén cười: “Rất có tính sáng tạo, Đào Đào. Em tham khảo… mấy thứ trên thị trường để thiết kế à?”

“Không phải,” Lâm Ý Kiều vẻ mặt nghiêm túc: “Là có một ngày em tăng ca ở phòng thí nghiệm, đột nhiên rất muốn nắm tay anh. Nên em đã thiết kế một thiết bị có thể cho chúng ta nắm tay từ xa.”

Nghiêm Luật hôn cậu một cái: “Tuyệt lắm, anh rất thích ‘Thiết bị đồng bộ tín hiệu sinh lý’ này.”

Lâm Ý Kiều nhìn anh: “Anh thấy còn chỗ nào cần cải thiện không?”

Nghiêm Luật lướt màn hình, ra vẻ suy tư hỏi: “Để đảm bảo độ bền và độ chính xác, em định dùng chất liệu gì để làm?”

“Sơ bộ cân nhắc hợp kim titan, có thể dùng máy in 3D của công ty để làm.” Lâm Ý Kiều liếc nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay Nghiêm Luật, chiếc nhẫn cũng được làm từ chiếc máy đó.

“Ừm, rất tốt,” Nghiêm Luật gật đầu, giọng hạ thấp xuống, “Tuy nhiên, vì là để mô phỏng cảm giác nắm tay, chất liệu kim loại liệu có hơi lạnh và cứng quá không? Đặc biệt là mùa đông, mới cầm lên có lẽ sẽ hơi buốt tay, hơn nữa cầm lâu hoặc áp vào da thịt sẽ hơi cấn.” Anh nắm lấy tay Lâm Ý Kiều, bao bọc trong lòng bàn tay ấm áp của mình, “Như thế này mềm mại hơn một chút, ấm áp hơn một chút, liệu cảm giác có thật hơn không?”

Lâm Ý Kiều suy nghĩ vài giây: “Vỏ ngoài dùng silicon y tế đúng là một lựa chọn tốt, nhưng em không biết đúc cái đó.”

Nghiêm Luật nhếch môi: “Công ty có thiết bị đúc phun chính xác, anh biết dùng.”

Mắt Lâm Ý Kiều sáng lên, mở kho vật liệu trên laptop để sửa đổi: “Nghiêm Luật anh giỏi quá đi!”

“Ừm…” Nghiêm Luật hắng giọng, nhìn mô hình trên màn hình đã đổi thành chất liệu silicon, trông tròn trịa mượt mà hơn, giọng hơi khàn nói: “Nhưng mà… vì là vật liệu mềm, bề mặt lại nhẵn nhụi như vậy, em có muốn cân nhắc thêm cho nó một sợi dây kéo không, để phòng trường hợp lỡ tay tuột mất, hoặc là… đặt ở một nơi nào đó mà không lấy ra được?”

Lâm Ý Kiều nhíu mày, đề phòng lỡ tay tuột thì cậu có thể hiểu, nhưng mà: “Tại sao lại đặt ở một nơi nào đó mà không lấy ra được?”

Nghiêm Luật ghé sát tai cậu, giọng đè thấp hơn nữa: “Có lẽ chúng ta muốn thử… hiệu suất truyền tín hiệu ở một số vị trí đặc biệt.”

“Vị trí đặc biệt gì?” Lâm Ý Kiều mở to mắt.

Nghiêm Luật lại hắng giọng lần nữa: “Ví dụ như, nơi sâu hơn, vừa khít hơn trong cơ thể em, nơi sẽ dính phải chất lỏng.”

Lâm Ý Kiều “a” một tiếng: “Em sẽ không ngậm cái này vào miệng đâu, nó dùng để cầm trên tay mà.”

Nói đến đây Lâm Ý Kiều bỗng nhiên khựng lại, đột nhiên nhận ra còn một vị trí khác, sẽ sâu hơn, vừa khít hơn, sẽ dính phải chất lỏng. Mặt Lâm Ý Kiều “uỳnh” một cái đỏ bừng lên, mạnh dạn đẩy Nghiêm Luật ra, lắp bắp nói: “Em… em cái này mới không phải… không phải dùng ở chỗ đó! Em đây là thiết bị truyền tín hiệu đàng hoàng!”

Nghiêm Luật không nhịn được cười, anh cứ ngỡ mình còn phải vòng vo vài câu nữa mới khiến Lâm Ý Kiều lĩnh ngộ được, không ngờ Lâm Ý Kiều lại tự mình nghĩ thông suốt.

“Anh biết nó không phải, anh chỉ đang cân nhắc rủi ro sử dụng trong điều kiện giới hạn thôi. Là một kỹ sư nghiêm túc, chúng ta phải tính đến tất cả các khả năng cực đoan, đúng không? Vạn nhất có ngày chúng ta dùng như thế thì sao?”

Lâm Ý Kiều vẫn vì nhận thức vừa rồi mà tim đập loạn xạ, logic rối bời, lồng ngực phập phồng th* d*c.

Nghiêm Luật mặt không đổi sắc, vẻ mặt như đang thảo luận học thuật: “Thêm một cái vòng kéo không hề ảnh hưởng đến chức năng cốt lõi của nó, lại có thể phòng tránh 100% sự cố rủi ro cao xác suất thấp đó, đứng từ góc độ kỹ thuật an toàn mà nói, chẳng phải là cực kỳ cần thiết sao?”

Lâm Ý Kiều bị anh dắt mũi, tuy cảm thấy chỗ nào cũng sai sai nhưng đối với cậu, “phòng tránh rủi ro” luôn là điều cần thiết. Cậu do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn thỏa hiệp, đỏ mặt, lầm bầm nhỏ giọng: “Được rồi, vì an toàn.”

Cậu điều chỉnh lại thiết kế, ngượng ngùng thêm một điểm neo nhỏ nhắn ở phần đuôi mô hình bầu dục nhẵn nhụi để nối với dây kéo silicon.

“Cảm ơn em đã tặng anh món quà sinh nhật đặt làm riêng này,” Nghiêm Luật nhìn “cái đuôi nhỏ” mới thêm vào, lộ ra nụ cười đắc ý, giọng điệu lại chính trực hết mức, “Anh đã nóng lòng muốn sử dụng nó lắm rồi.”

Tuy nhiên, bây giờ bất kể giọng điệu anh có nghiêm túc đến đâu, Lâm Ý Kiều cũng không thể tiếp tục nhìn “món quà” này bằng ánh mắt trong sáng được nữa, trong sự xấu hổ xen lẫn chút cảm giác khác lạ, cậu đỏ mặt gật đầu: “Vậy chúng ta mau chóng làm ra đi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...