Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 81: Ngoại truyện 08



Chúc Trì Chu ngồi trong văn phòng CEO trên tầng cao nhất của tòa nhà hành chính CereNet, cúi đầu gõ chữ, đầu ngón tay sắp làm màn hình tóe lửa đến nơi.

“Nghiêm Luật! Mau trả lời tôi! Cậu đi đâu rồi!”

“Không về mau là công ty cậu sắp bị tôi làm cho phá sản rồi đấy!”

“Nghiêm Luật.” Trần Dục Ngân ngồi đối diện anh, nheo mắt nhìn, ánh mắt mất kiên nhẫn như muốn giết người, “Cậu đang làm gì đấy? Hỏi cậu đấy.”

Chúc Trì Chu úp điện thoại xuống mặt bàn, cố gắng bắt chước Nghiêm Luật, bày ra vẻ mặt trầm ổn: “Đang xử lý… một sự cố khẩn cấp.”

Trần Dục Ngân hừ một tiếng: “Thế cậu xử lý xong chưa?”

Chúc Trì Chu: “…Xử lý xong rồi.”

“Tốt.” Trần Dục Ngân đẩy chiếc máy tính bảng đến trước mặt Chúc Trì Chu.

Màn hình là một tờ biểu mẫu, tiêu đề cực kỳ không thân thiện với Chúc Trì Chu: [Đơn xin điều chỉnh ngân sách Q1 năm 2026 của phòng thí nghiệm BCI (Khẩn cấp)].

Bên dưới là một đống chữ Chúc Trì Chu đều nhận ra, nhưng ghép lại thì như ngôn ngữ ngoài hành tinh: CAPEX, OPEX, đơn giá mảng, tín hiệu đầu vào…

Trong đầu Chúc Trì Chu chỉ có: Cái này là cái gì? Cái kia lại là cái gì?

Trần Dục Ngân dùng bút gõ gõ vào màn hình: “Chuyển từ ‘xác minh quy mô nhỏ’ sang ‘ghi chép ổn định chu kỳ dài’, cấu trúc ngân sách phải đổi.”

Chúc Trì Chu vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: “Đúng, phải đổi.”

Trần Dục Ngân tiếp tục nói: “Thu mua mảng điện cực tăng từ hai triệu lên tám triệu.”

Chúc Trì Chu tiếp tục gật đầu: “Được, tăng lên tám triệu.”

Trần Dục Ngân nhướng mày lên rất cao: “Cậu đồng ý rồi à?”

Biểu cảm trên mặt anh ta khiến Chúc Trì Chu cảm thấy tám triệu này hình như hơi hớ. Giống như đi mua đồ mặc cả, chủ quán quát một nghìn, bạn trả giá tám trăm, chủ quán đồng ý cái rụp, bạn sẽ thấy món này chắc chỉ đáng bốn trăm thôi. Nhưng lời đã nói ra không thể rút lại, rút lại không phù hợp với thiết lập nhân vật của Nghiêm Luật.

   

Chúc Trì Chu đành bày ra vẻ mặt thâm sâu: “Ừm, đồng ý rồi.”

“Được,” Trần Dục Ngân thong thả đứng dậy, “Vậy cậu ký tên đi.”

Trần Dục Ngân vừa ra ngoài, Chúc Trì Chu nhắn tin cho Nghiêm Luật: “Tôi vừa phê duyệt giúp cậu ngân sách tám triệu đấy, không cần cảm ơn.”

Đầu dây kia vẫn không hồi âm.

Chúc Trì Chu lại nhắn tin cho Lâm Hoàn đang đóng vai Lâm Ý Kiều: “Vợ yêu ơi, bên anh thế nào rồi? Còn trụ được không?”

Lâm Hoàn trả lời: “Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.”

Chúc Trì Chu: “Không hổ là vợ yêu của em.”

Lâm Hoàn: “Vừa nãy có cậu thanh niên tên Bùi Tự đến hỏi anh một câu hỏi mà anh chẳng hiểu gì cả.”

Chúc Trì Chu: “Anh trả lời thế nào?”

Lâm Hoàn: “Anh bảo cậu ta là, mì Ý phải trộn với bê tông số 42.”

Chúc Trì Chu: “…”

Lâm Hoàn: “Cậu ta bảo có lý, chúng ta nên đổi công thức đánh bóng plasma nhiệt độ thấp thành hương vị Mao Đài, như vậy cảm giác sẽ mượt mà hơn.”

Chúc Trì Chu: “Cậu ta cũng xuyên không à?”

Lâm Hoàn: “Hình như não cậu ta vốn dĩ mọc như thế.”

Lúc này trong nhóm có người nhắn tin.

[Thế giới hoán đổi 1.0 (6)]

Trâu Bắc Viễn: “@Lâm Hoàn, Tô Minh bảo người em ấy vừa ngứa vừa đau, là sao vậy?”

Lâm Hoàn: “Vấn đề không lớn, cậu ôm cậu ấy là được.”

Trâu Bắc Viễn: “Được.”

Chúc Trì Chu: “@Trâu Bắc Viễn, cậu có nghe được tiếng lòng của Tô Minh không?”

Trâu Bắc Viễn: “Cậu còn có năng lực này cơ à? Tôi chẳng nghe thấy gì cả.”

Chúc Trì Chu: “Hồi trước có, sau này mất rồi.”

   

Trâu Bắc Viễn: “Nhưng Tô Minh có chuyện gì đều nói cho tôi biết hết.”

Trâu Bắc Viễn: “Không nói nữa, Tô Minh không khỏe, tôi đi bận rộn đây.”

Thông báo hệ thống: Các người chơi thân mến, còn 45 phút nữa là kết thúc trò chơi. Nếu không thể đến đích đúng hạn hoặc bị người khác nhận ra thân phận, các bạn sẽ không thể quay về thế giới bình thường.

Chúc Trì Chu: “Điểm đích ở đâu?”

Thông báo hệ thống: Sau khi cả 6 người chơi vào nhóm sẽ tự động công bố.

Lâm Hoàn: “Nghiêm Luật và Lâm Ý Kiều vẫn chưa có tin tức gì à?”

Chúc Trì Chu: “Không có!”

Cửa văn phòng bị đẩy ra, Trần Dục Ngân lại quay lại.

Chúc Trì Chu đặt điện thoại lên bàn, ngồi ngay ngắn, cố gắng làm cho mình trông giống Nghiêm Luật bản chính.

Lần này Trần Dục Ngân không cầm máy tính bảng, mà cầm một xấp giấy, trông như mới in xong, còn hơi ấm. Trần Dục Ngân đặt xấp giấy “bộp” một cái lên bàn, khiến mặt bàn cũng rung lên: “Nghiêm Luật, tôi sực nhớ ra vẫn còn đống giấy tờ này cần ký.”

Tờ trên cùng ghi rõ: [Đơn xin bổ sung điều chỉnh ngân sách phòng thí nghiệm BCI (Khẩn cấp hơn)].

Khóe mắt Chúc Trì Chu giật giật, sao lại còn có vụ “khẩn cấp hơn” nữa? Sao ông anh này không viết luôn là “Khẩn cấp Plus”, “Khẩn cấp Pro” đi?

Anh cắn răng lật xuống dưới:

[Nâng cấp năng lực tính toán đám mây] 10 triệu;

[Mở rộng phòng nuôi động vật] 15 triệu;

[Hệ thống thu thập động học và vòng lặp đóng thời gian thực] 6,5 triệu

Chúc Trì Chu càng lật tay càng run, cuối cùng cũng thấy một cái quen quen, anh chỉ tay vào tiêu đề nói: “Công nghệ đánh bóng hương vị Mao Đài là cái quái gì thế?”

Trần Dục Ngân giọng điệu đương nhiên: “Bùi Tự đề xuất đấy, tỷ lệ đánh bóng có thể tham khảo logic lên men hương vị Mao Đài, rất có tính tiên phong.”

   

Chúc Trì Chu không thể tin nổi: “Anh nghiêm túc đấy à?”

Trần Dục Ngân khẽ hếch cằm: “Chứ sao nữa? Tám triệu cậu còn ký rồi, cậu không nghiêm túc à?”

Nói nữa là lộ tẩy, Chúc Trì Chu ngậm miệng, lật tiếp xuống dưới. “Thế còn cái này…” Lật đến tờ tiếp theo, đầu óc càng ong ong, “[Đơn xin ngân sách phát triển Mech hạng nặng]  100 triệu, các anh định chế tạo Mech từ bao giờ thế?!”

Sự ngạc nhiên trên mặt Trần Dục Ngân rõ ràng là giả vờ: “Tuần trước họp thông qua rồi mà, cậu quên rồi à?”

Chúc Trì Chu nghi ngờ sâu sắc rằng Trần Dục Ngân đã biết anh không phải Nghiêm Luật thật, đang cố tình “bẫy” mình đây mà!

Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn của Nghiêm Luật, Chúc Trì Chu vội vàng cầm lên xem.

Nghiêm Luật: “Đang bận.”

Phía sau đi kèm một tấm ảnh chụp màn hình, Chúc Trì Chu nhấn vào xem, nhìn rõ nội dung xong suýt chút nữa ném luôn điện thoại.

Hình nền chấm bi hồng, hào quang tràn ngập màn hình, phía trên cùng còn treo một cái tiêu đề kiểu gì cũng thấy sai sai: [Xúc tu X Cưỡng ép: Xuyên đến dị giới thành đồ chơi của Ma vương].

Nhân vật có gương mặt lạnh lùng của Nghiêm Luật trên trán mọc cặp sừng.

Còn Lâm Ý Kiều thì đang bị mấy cái xúc tu thô to nhấc bổng lên cao, hai tay cũng bị xúc tu quấn chặt ra sau đầu…

Trong tranh, những chỗ không thể mô tả đều bị hào quang trắng xóa che kín mít, chỗ trống thì nhồi nhét đủ loại từ tượng thanh như “òm ọp”, “Phọt phọt”, “A ha”, trông có vẻ chiến sự vô cùng liệt.

Mắt Chúc Trì Chu suýt rơi ra ngoài: “Tôi đang giúp cậu đi làm, mà cậu lại đang chơi trò này?!”

Nghiêm Luật: “Để xem nốt chương này đã.”

Chúc Trì Chu sụp đổ: “Hai người mau vào nhóm đi! Cậu chẳng phải có xúc tu à? Chừa ra một cái mà bấm máy đi chứ!”

[Thế giới hoán đổi 1.0 (6)]

Nghiêm Luật đã vào nhóm.

   

Lâm Ý Kiều đã vào nhóm.

Thông báo hệ thống: [Địa chỉ đích: Văn phòng CEO tầng cao nhất tòa nhà hành chính CereNet.]

Tô Minh: “Người cuối cùng cũng đông đủ rồi! Chúng tôi tới ngay đây!”

Lâm Hoàn: “Tôi cũng đang tới.”

Nghiêm Luật: “Tôi còn phải đợi một lát.”

Chúc Trì Chu: “@Nghiêm Luật, mau lên, không kịp mất!”

Nghiêm Luật lại không trả lời tin nhắn.

Chúc Trì Chu tức đến hộc máu, “bộp” một cái đập điện thoại lên bàn, xòe lòng bàn tay với Trần Dục Ngân, đầy khí thế nói: “Đưa ngân sách chế tạo Mech đây tôi ký!!”

Dù sao cũng chỉ còn 40 phút nữa thôi! Công ty này có phá sản thì cũng là lỗi của Nghiêm Luật, liên quan quái gì đến Chúc Trì Chu tôi chứ!

Nhìn “Nghiêm Luật” ký xong tất cả ngân sách, Trần Dục Ngân mãn nguyện ôm xấp giấy rời đi.

Vài phút sau Lâm Hoàn lên tới nơi, trên người còn mặc bộ đồ bảo hộ của Lâm Ý Kiều.

Anh đưa ra vẻ mặt lo lắng: “Nghiêm Luật và Lâm Ý Kiều có phải xuyên sang chỗ Tô Minh không? Chẳng lẽ đang ở Thành Đô? Họ có kịp tới đây không?”

Chúc Trì Chu tuyệt vọng đưa điện thoại cho Lâm Hoàn: “Anh xem Nghiêm Luật gửi cho em cái gì đây này…”

Lâm Hoàn xem xong đỏ cả mặt: “Vãi, cái này hơi nặng đô rồi.”

Chúc Trì Chu: “Tên khốn Nghiêm Luật đó chơi đến mức không muốn về luôn rồi!”

“Tội nghiệp Lâm Ý Kiều quá đi,” Lâm Hoàn cúi đầu phóng to ảnh, “Biểu cảm của cậu ấy trông có vẻ rất đau khổ.”

Hơn hai mươi phút sau, Tô Minh và Trâu Bắc Viễn tới.

Thông báo hệ thống kịp thời hiện ra: Phát hiện người chơi tập trung (4/6). Vui lòng tất cả người chơi phải ở trạng thái “tiếp xúc”, chờ đếm ngược.

Chúc Trì Chu: “Còn phải tiếp xúc à? Nắm tay nhau ư?”

Tô Minh như một con gấu túi dính chặt lấy người Trâu Bắc Viễn, má cọ tới cọ lui trên ngực anh, miệng lầm bầm: “Khó chịu quá… ôm chặt thêm chút nữa…”

   

Trâu Bắc Viễn mặt mày chính trực đỡ lấy mông Tô Minh, gật đầu với Chúc Trì Chu: “Hai chúng tôi tiếp xúc rất mật thiết rồi.”

Chúc Trì Chu không nỡ nhìn, quay sang điên cuồng @ Nghiêm Luật trong nhóm.

Chúc Trì Chu: “@Nghiêm Luật, chỉ còn 15 phút nữa thôi!! Cậu mà không tới là tôi ký lệnh chế tạo Mech thật đấy, hai người cứ ở bên đó mà sống với xúc tu đi!”

Một lúc sau, Nghiêm Luật gửi tới một đoạn tin nhắn thoại.

Chúc Trì Chu nhấn mở, vặn to âm lượng, mọi người quây lại nghe.

Trong loa truyền ra giọng nói hơi th* d*c nhưng vẫn bình tĩnh của Nghiêm Luật: “Tôi cũng muốn nhanh lắm… rè rè (tiếng nhiễu điện)… nhưng Lâm Ý Kiều bị… (òm ọp) (tiếng nước lạ lùng)… kẹt rồi…”

Trong âm thanh nền còn xen lẫn tiếng kêu thất thanh của Lâm Ý Kiều: “Nghiêm Luật! Nó to lên rồi!!”

Văn phòng rơi vào im lặng.

Trâu Bắc Viễn hôn hôn mặt Tô Minh: “Vợ yêu, truyện tranh ngày xưa em vẽ mặn thật đấy.”

Tô Minh vùi mặt vào hõm cổ Trâu Bắc Viễn, có chút thẹn thùng, chậm rãi nói: “Cảm ơn anh đã khen.”

[Thế giới hoán đổi 1.0 (6)]

Hệ thống nhắc nhở: Còn 3 phút cuối cùng.

Nghiêm Luật: “Xong rồi, giải quyết xong rồi. Chúng tôi qua đó bằng cách nào?”

Tô Minh: “Trong điện Ma vương có trận pháp truyền tống, cứ thế nhảy ra khỏi cửa sổ là được.”

Lâm Ý Kiều vào lúc này vẫn rất cẩn trọng: “Thật không? Cao vậy, có bị ngã chết không?”

Tô Minh: “Không đâu, an toàn lắm, chính tay tôi vẽ mà.”

Thông báo hệ thống: Phát hiện dao động không gian. Người chơi Nghiêm Luật, Lâm Ý Kiều đang cưỡng ép phá vỡ rào cản mặt phẳng.

“Rè rè rè—”

Một luồng ánh sáng trắng chói mắt lóe lên, giữa văn phòng xuất hiện hai bóng người. Nghiêm Luật nửa thân trên tr*n tr**, trên trán còn dính một cái sừng giả chưa bóc sạch, trong lòng bế Lâm Ý Kiều đang quấn một tấm ga trải giường.

   

Nghiêm Luật: “Hi!”

Lâm Ý Kiều thò ra đôi mắt ngấn nước từ tấm ga giường, giọng nói nhỏ xíu hơi khàn: “Chào mọi người.”

Thông báo hệ thống: Tất cả người chơi đã tới đích. Vui lòng giữ trạng thái “tiếp xúc”, đếm ngược chuẩn bị bắt đầu.

“Nhanh nhanh nhanh! Nắm tay nhau đi!”

Lâm Hoàn là người đầu tiên đưa tay nắm lấy Tô Minh đứng gần nhất. Tô Minh như một món phụ kiện dính chặt lấy Trâu Bắc Viễn, Trâu Bắc Viễn một tay bế người, chừa ra một tay dắt Chúc Trì Chu. Nghiêm Luật định học Trâu Bắc Viễn một tay bế người, nhưng Lâm Ý Kiều đã kiệt sức đến mức ngay cả tay cũng không nhấc lên nổi, không thể giữ thăng bằng. Chúc Trì Chu vẻ mặt ghét bỏ nhìn đống cơ bắp dính đầy chất dịch không biết là gì trên người Nghiêm Luật, lại nhìn thời gian đếm ngược chỉ còn vài giây, anh nghiến răng, vươn tay nắm lấy cái sừng của Nghiêm Luật: “Tôi nắm cái này vậy, cho nó sạch.”

Nghiêm Luật: “…Đây là sừng của tôi.”

Chúc Trì Chu: “Ngậm miệng đi đại Ma vương!”

Lâm Hoàn và Chúc Trì Chu vẫn chưa tiếp xúc, Chúc Trì Chu quay đầu hét: “Tiểu Hoàn Tử nhanh hôn em đi!”

Lâm Hoàn bèn hôn lên môi anh.

Sáu người xoắn thành một cục, tư thế kỳ quái như đang biểu diễn nghệ thuật hành vi.

Đếm ngược: …Ba, hai, một.

Truyền tống bắt đầu.

Ở văn phòng bên cạnh, tờ đơn ngân sách đã ký tên trong tay Trần Dục Ngân bắt đầu rung động, rồi anh ta trơ mắt nhìn dự án Mech 100 triệu kia từ từ biến thành giấy trắng.

Tận chân trời một đạo quang lóe qua, giọng nói của Lâm Ý Kiều từ xa truyền lại: “Nghiêm Luật, lần sau em lại muốn tới thế giới đó để tái hiện kết quả thí nghiệm.”

[Vĩ thanh]

Đêm giao thừa, Trần Dục Ngân ở thế giới thực đang trải qua nỗi đau cai rượu. Người nhà đều không có ở đây, Tết nhất cũng chẳng có chỗ nào để đi, một mình ngồi xây nhà trong trò chơi “Minecraft”.

Thời gian đã điểm 23:58, trong thành phố không một bóng người bỗng nhiên chạy ra một chú heo nhỏ màu hồng.

   

Trần Dục Ngân theo phản xạ định cầm kiếm chém nó, thì trên đầu nó bỗng hiện ra một dòng chữ nhỏ: “Đến đón năm mới cùng anh.”

Trần Dục Ngân sững người nửa giây, cười lạnh: “Vô vị!”

Anh định vòng qua, nhưng con heo đó lại vẫy đuôi chạy lên phía trước hai bước, rồi quay đầu đợi anh, như muốn anh đi theo.

Trần Dục Ngân chẳng cần đoán cũng biết là trò của thằng nhóc trẻ con nào đó, trong lòng ghét bỏ nhưng vẫn điều khiển nhân vật đi theo chú heo.

Cách đó không xa có một cái sân nhỏ được dựng lên.

Trên tường sân dán chữ “Phúc” vẹo vọ, giữa sân đặt một chiếc bàn dài, trên bàn dùng đủ loại khối vuông xếp thành các “món ăn”.

Sợ Trần Dục Ngân không nhận ra, chủ nhân của nó còn cắm hẳn một cái biển ghi “Cơm tất niên”.

Dưới mái hiên, dãy “lồng đèn” được làm bằng thủy tinh đỏ và đá phát sáng, từng ngọn từng ngọn thắp sáng, quầng sáng rơi trên tuyết, giống như ánh đèn loãng bên ngoài cửa sổ trong thực tại.

Trần Dục Ngân mò lấy bật lửa định châm thuốc, nhưng lại chuyển thanh kiếm trong tay về trạng thái tay không trước.

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng chó sủa, Trần Dục Ngân đứng dậy đi ra ngoài, đèn sảnh đang sáng, Bùi Tự đang dắt chó đứng đó.

Chú chó Labrador màu mật ong vừa buông xích đã lao về phía Trần Dục Ngân, l**m l**m ngón tay anh thành đầy nước miếng. Bùi Tự xách hộp thức ăn, cười lộ ra một chiếc răng khểnh nhỏ: “Đàn anh, em mang sủi cảo cho anh này.”

— Hết—

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...