Sai Số Của Mối Tình Vụng Dại

Chương 80: Ngoại truyện 07



Ngày mùng 5 tháng Giêng là một ngày nắng đẹp hiếm có.

Rèm che sáng của phòng ngủ chính lọt ra một dải nắng rực rỡ, đậu trên chiếc chăn đang nhô lên giữa giường.

Nghiêm Luật lật người, theo thói quen định ôm lấy người bên cạnh nhưng lại vồ hụt. Vươn tay sờ qua chỉ chạm thấy một mảng lạnh lẽo, Lâm Ý Kiều đã ngủ dậy từ lâu rồi. Đêm qua Nghiêm Luật tăng ca ở phòng thí nghiệm đến 3 giờ sáng, lúc về nhà Lâm Ý Kiều đang ngủ rất say, anh chỉ trộm được một nụ hôn không có phản hồi. Anh day day huyệt thái dương, cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình hiển thị thời gian là 11 giờ 3 phút trưa.

Rửa mặt xong định đi xuống bếp tự pha một tách cà phê, đi ngang qua phòng ăn thấy trên bàn đặt một chiếc hộp màu xanh nhạt. Trên hộp dán một tờ giấy ghi chú.

[Nghiêm Luật, sinh nhật vui vẻ.]

[Đây là quà, sổ tay hướng dẫn thao tác em đã gửi vào email của anh, vui lòng liên hệ với em để tiến hành chạy thử và kiểm tra đồng bộ lần đầu.]

Đây là “Thiết bị đồng bộ tín hiệu sinh lý từ xa” do đích thân Lâm Ý Kiều thiết kế. Giống hệt bản vẽ thiết kế mà Nghiêm Luật đã “hướng dẫn”, đuôi nó nối với một sợi dây kéo thanh mảnh, bên cạnh đi kèm bộ sạc nam châm, sau khi làm lớp vỏ silicon màu xám nhạt, cầm lên cảm thấy ấm áp và nhẵn nhụi. Thiết bị là một bộ hai chiếc, trong hộp chỉ có một cái, cái còn lại ở chỗ Lâm Ý Kiều.

Tại văn phòng Kỹ sư cơ khí trưởng trên tầng 13 của CereNet, Lâm Ý Kiều đang toàn thần chú ý vào công việc. Đột nhiên, một cơn rung động nhẹ nhàng mà lạ lẫm truyền đến từ túi áo của cậu. Lâm Ý Kiều sững người, sau đó mới nhớ ra đây là cái gì.

“Rè rè rè rè rè—” Tần số rung vừa cao vừa dày đặc, dường như có thể xuyên qua lớp quần áo truyền thẳng đến đầu m*t dây thần kinh.

Lâm Ý Kiều vừa thò tay vào túi áo nắm lấy thì điện thoại gọi đến.

“Đào Đào.” Giọng của Nghiêm Luật truyền đến từ ống nghe.

“Vâng,” Lâm Ý Kiều áp điện thoại vào mặt mình, “Anh dậy rồi à?”

“Vừa dậy, nhận được quà sinh nhật rồi, cảm ơn em.”

Cơn rung vẫn đang tiếp tục.

“Sinh nhật vui vẻ.” Lâm Ý Kiều tự động hiểu đây là chạy thử kiểm tra đồng bộ, báo cáo với đầu dây bên kia: “Em cảm nhận được rồi.”

“Cảm giác có rõ ràng không?”

“Rõ ràng.”

“Bây giờ thì sao?” Nghiêm Luật đổi một chế độ khác, thấp giọng hỏi: “Em có cảm nhận được sự v**t v* của anh không?”

v**t v* chính là chế độ sóng dài êm dịu, Lâm Ý Kiều thành thật nói: “Cảm nhận được rồi.”

“Tốt, bây giờ thử nghiệm nắm tay một chút.”

Thiết bị ngừng rung sóng dài, thay vào đó là phát ra những xung động có nhịp điệu, Lâm Ý Kiều lập tức báo cáo: “Đã nhận được tín hiệu.”

Trong điện thoại truyền đến tiếng cười của Nghiêm Luật: “Tốt, giờ đến lượt em cho anh phản hồi rồi.”

Lâm Ý Kiều khó hiểu: “Vừa nãy chẳng phải em đã phản hồi cho anh rồi sao?”

“Không phải,” Nghiêm Luật nói, “Vừa nãy em chỉ là nhận tín hiệu thôi. Theo thiết kế của em, đây nên là đồng bộ hai chiều, đúng không?”

“Đúng rồi,” Lâm Ý Kiều nói, “Thiết bị bên em bắt được tín hiệu áp lực cũng sẽ truyền đồng bộ đến thiết bị của anh.”

“Chính xác,” giọng Nghiêm Luật nghe có vẻ rất vui vẻ, “Nhưng đây là quà sinh nhật của anh, anh muốn cho nó một cách chơi thú vị.”

Lâm Ý Kiều tò mò: “Cái gì cơ?”

Hỏi xong lập tức nhớ đến điều Nghiêm Luật nói “nơi sâu hơn, khít hơn, sẽ dính phải chất lỏng”, lập tức mặt nóng bừng lên, kháng cự nói: “Em tuyệt đối không thể làm chuyện đó ở văn phòng đâu.”

“Chuyện gì cơ?” Nghiêm Luật vờ như vô tội, “Em đang nghĩ gì thế hả Đào Đào? Đang ban ngày ban mặt mà, anh phát hiện dạo này em hư rồi đấy.”

“Em không nghĩ gì cả! Là anh nghĩ sai rồi!” Lâm Ý Kiều chối phăng rồi lập tức lảng sang chuyện khác, “Vậy cách chơi thú vị anh nói là có ý gì?”

“Cái anh đang cầm này,” Nghiêm Luật dùng giọng điệu thảo luận học thuật nói: “Chúng ta có thể coi nó là bộ điều khiển từ xa và bộ nhận phản hồi, còn cái em đang cầm dùng để nhận tín hiệu và gửi phản hồi.”

Lâm Ý Kiều hiểu một chút: “Thế thì chẳng phải đều giống nhau sao?”

“Không giống đâu nhé,” Nghiêm Luật hạ thấp giọng, “Quy trình hoàn toàn khác nhau. Anh gửi tín hiệu cho em, em nhận được tín hiệu rồi cho anh phản hồi, bên này anh đồng bộ cảm nhận được trạng thái cơ thể em, sau đó lại dựa vào trạng thái cơ thể em để gửi lại tín hiệu mới cho em, đây là một vòng lặp tín hiệu hoàn chỉnh.”

Lâm Ý Kiều mở to mắt, đại não nhanh chóng xử lý giao thức tương tác kỳ lạ này. Nghe có vẻ… giống như một quy trình “hỏi đáp” hoặc “hiệu chuẩn tín hiệu” phức tạp. Nghiêm Luật gửi k*ch th*ch, cậu nhận k*ch th*ch, cậu phản hồi cảm nhận, Nghiêm Luật nhận phản hồi, rồi Nghiêm Luật lại dựa vào phản hồi để gửi k*ch th*ch mới…

“Vậy…” Lâm Ý Kiều thuận theo logic này suy nghĩ một chút, vẫn có chỗ không hiểu, “Vậy em cho anh phản hồi, chẳng phải cũng giống anh là dùng tay nhấn à? Có gì khác biệt đâu?”

Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười thấp của Nghiêm Luật: “Nếu vậy thì dữ liệu không chuẩn chút nào, đó không gọi là phản hồi, đó là em nhấn theo chủ quan, mà anh thì muốn có được dữ liệu thực tế của em.”

“Dữ liệu thực tế gì cơ?” Lâm Ý Kiều vô cùng bối rối, cứ như thể cậu chẳng hiểu chút gì về thứ mình tự tay thiết kế vậy.

Nghiêm Luật khéo léo dẫn dắt: “Ví dụ như một số nhóm cơ trong cơ thể em, vào những lúc đặc biệt, em không chủ động kiểm soát chúng cũng sẽ tạo áp lực lên nó, rồi nó truyền phản hồi đó cho anh, đó mới là dữ liệu thực tế của em.”

Lâm Ý Kiều “a” một tiếng, mặt đỏ bừng như lửa đốt, hoàn toàn hiểu Nghiêm Luật muốn làm gì.

Đây là vấn đề mà trước đó Lâm Ý Kiều hoàn toàn không nghĩ tới.

Nghiêm Luật tham gia vào thiết kế món quà này từ đầu đến cuối, chắc chắn ngay từ đầu anh đã nghĩ đến điểm này rồi, vậy mà đợi đến khi quà làm xong tặng cho anh rồi mới nói.

Chắc chắn Nghiêm Luật là cố ý!

Điều này hoàn toàn đi ngược lại ý nguyện ban đầu là “lúc em nhớ anh nhấn một cái anh sẽ biết”, “lúc anh cần em em có thể an ủi anh”, cũng như “chúng ta có thể nắm tay từ xa”. Thậm chí còn vượt qua cả sự nhượng bộ “thỉnh thoảng có thể cho anh chơi một chút” của Lâm Ý Kiều.

Đây đơn giản là đảo lộn hoàn toàn cách dùng của quà sinh nhật! Nghiêm Luật đã biến món quà mình dày công chuẩn bị thành một món đồ chơi tình thú đúng nghĩa!

“Đào Đào,” Nghiêm Luật khẽ cười qua điện thoại, “Em thấy cách chơi này… thú vị không?”

“Chẳng thú vị chút nào! Anh đây là ác ý thay đổi đặc tả kỹ thuật!” Lâm Ý Kiều xấu hổ nói: “Anh còn dám nói em hư, anh mới là người xấu nhất!!!”

Lâm Ý Kiều cúp điện thoại, đồng thời kéo ngăn kéo ném điện thoại vào trong, cứ như làm vậy là có thể ngăn cách được những tín hiệu mặt dày vô sỉ kia. Vài giây sau, điện thoại rung lên trong ngăn kéo, Lâm Ý Kiều ngắt cuộc gọi rồi chuyển sang chế độ im lặng.

Ngay sau đó, phần mềm liên lạc trên laptop lại bắt đầu nhấp nháy hình đại diện của Nghiêm Luật.

Lâm Ý Kiều tức tối nhấn bỏ qua tất cả, mở lại SolidWorks, cố gắng đưa sự chú ý trở lại công việc.

Một lúc sau, Lâm Ý Kiều cảm thấy “Thiết bị đồng bộ tín hiệu sinh lý” trong túi áo lại từng nhịp từng nhịp gửi đi tín hiệu xung rung có tiết tấu.

Nghiêm Luật đang sử dụng “Chế độ nắm tay” đồng tần số của cả hai bên.

Lâm Ý Kiều giận điên người, tầm này mà Nghiêm Luật vẫn còn tiếp tục kích hoạt thiết bị của cậu từ xa. Chỉ hận cậu không lắp công tắc cho thiết bị trước, bây giờ cậu không thể tắt được, đành để mặc nó tự diễn kịch một mình trong túi áo. Pin cũng dồi dào thật, rung lâu vậy mà vẫn sung sức. Lâm Ý Kiều không thể không chú ý đến nó.

Sau đó, Lâm Ý Kiều phát hiện Nghiêm Luật cứ lặp đi lặp lại một nhịp điệu.

“Rè” (rung ngắn) (nghỉ ngắn) “Rè” (rung ngắn) (nghỉ ngắn) “Rè” (rung ngắn) (nghỉ dài)…

Đây là mã Morse??

Lâm Ý Kiều vô thức giải mã trong đầu.

Ngắn-Ngắn-Ngắn: S

Dài-Dài-Dài: O

Ngắn-Dài-Ngắn: R

Ngắn-Dài-Ngắn: R

Dài-Ngắn-Dài-Dài: Y

SORRY

Lâm Ý Kiều cắn môi ngây người, Nghiêm Luật dùng cái “món quà” bị biến tướng công dụng này để gửi mã Morse xin lỗi cậu… Lâm Ý Kiều lấy món quà đó từ túi áo ra, nhẹ nhàng nắm trong tay v**t v*. Góc dưới bên phải laptop lại nhấp nháy hình đại diện phần mềm liên lạc của Nghiêm Luật, lần này Lâm Ý Kiều đã nhấn mở.

**

11 giờ 3 phút đêm.

Chiếc đèn đọc sách ở đầu giường phòng ngủ chính được điều chỉnh xuống mức tối nhất, mọi thứ trong phòng đều phủ lên một lớp màu vàng ấm áp mờ ảo.

Lâm Ý Kiều nằm ngửa trên gối, chỉ mặc hờ hững phần trên của bộ đồ ngủ hình sứa. Hơi thở có chút không ổn định vì Nghiêm Luật đang giúp cậu làm “cấy ghép thiết bị”.

Nghiêm Luật đeo kính gọng mảnh, thần sắc tập trung, động tác rất nhẹ nhàng.

“Cảm giác thế nào?”

“Ưm…” Lâm Ý Kiều nhìn trần nhà, cắn chặt môi dưới, “Rất… rất lạ.”

“Thả lỏng,” Nghiêm Luật giữ lấy đôi chân đang định khép lại của cậu, thấp giọng dỗ dành, “Sắp xong rồi.”

Tay và nhịp thở của Nghiêm Luật đều rất vững, như đang điều chỉnh thiết bị trong phòng thí nghiệm. Cảm giác lạnh lẽo khiến Lâm Ý Kiều vô thức co rụt người lại, gồng cứng cơ bụng, nhưng lòng bàn tay ấm áp của Nghiêm Luật nhanh chóng phủ lên, kiên nhẫn an ủi cậu.

“Đừng sợ,” Nghiêm Luật hôn nhẹ lên đùi Lâm Ý Kiều, “Từ từ thôi, sẽ không làm em đau đâu.”

“Quà sinh nhật” cuối cùng cũng trượt vào trong, chỉ còn sợi dây kéo thanh mảnh để lại bên ngoài, Lâm Ý Kiều căng thẳng đến mức đỏ bừng cả người, hơi thở gần như đình trệ. Cảm giác lạ lẫm khiến Lâm Ý Kiều thấy sợ hãi, cậu vươn tay về phía Nghiêm Luật: “Ôm em.”

Nghiêm Luật tháo kính xuống, cúi người ôm lấy cậu, chậm rãi hôn cậu. Lâm Ý Kiều dần thả lỏng trong nụ hôn dịu dàng, cảm thấy trong lòng bàn tay được nhét một thứ gì đó.

Nghiêm Luật đặt thiết bị còn lại vào tay cậu, úp mở ra lệnh: “Em tự điều khiển đi.”

Lâm Ý Kiều thấy xấu hổ, định vứt thứ đó đi, bàn tay lớn của Nghiêm Luật phủ lên, cùng cậu nhẹ nhàng nắm lấy. Lòng bàn tay và cơ thể đều bị che phủ kín kẽ, không có cách nào trốn thoát. Hai người đều không dùng sức nhấn vào cái “Thiết bị đồng bộ” đó, nhưng nó lại không kiểm soát được mà tự rung lên.

Lâm Ý Kiều nghe thấy tiếng cười khẽ của Nghiêm Luật, quay mặt đi nép vào ngực anh, nhỏ giọng nói: “Đừng mà, anh lấy ra đi…”

Nghiêm Luật chặn miệng cậu lại để cậu không phát ra được tiếng cầu xin.

Cái “quà sinh nhật” đó rung rất lâu trong lòng bàn tay hai người, Nghiêm Luật mới cuối cùng tha cho cậu.

Lấy ra, thay bằng cái mà Lâm Ý Kiều quen thuộc hơn.

“Đào Đào… giải mã xem cái này là gì.”

Ngắn-Dài-Ngắn-Ngắn: L

Dài-Dài-Dài: O

Ngắn-Ngắn-Ngắn-Dài: V

Ngắn (một cái rất mạnh): E

(LOVE)

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...