Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 31



Chữ “nhà” luôn là một khái niệm rất xa lạ đối với Tạ Thu.

Lúc nhỏ ở cô nhi viện, cô nhi viện là nhà của cậu, sau đó cậu lớn hơn một chút, được người tốt bụng tài trợ đi học, mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ khác có cha mẹ hoặc người thân đến đón sau giờ học, trong lòng cậu lại âm thầm ghen tị.

Lớn hơn nữa, mẹ viện trưởng qua đời, cô nhi viện cũng bị phá dỡ, cậu hoàn toàn trở thành người không có nhà.

Tạ Thu nhìn lại người đàn ông bên cạnh, ngây người hỏi: “Đón tôi… về nhà sao?”

“Ừm.” Hạ Ti Yến kiên nhẫn lặp lại: “Đến đón cậu về nhà.”

Tạ Thu cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn anh.”

Cậu chưa từng nghĩ rằng, ở tuổi hai mươi mốt, cậu lại thực hiện được điều mình ghen tị nhất từ nhỏ đến lớn — cuối cùng cũng có người đến đón cậu về nhà.

Mặc dù nhà họ Hạ không phải là mái nhà thật sự của cậu, nhưng ít nhất vào lúc này, cậu đã có nơi để về.

Trong xe trở nên yên tĩnh, nhất thời không ai nói lời nào.

Một lúc sau, Hạ Ti Yến lại lên tiếng hỏi: “Thực tập ở văn phòng luật sư có thuận lợi không?”

“Rất thuận lợi ạ.” Tạ Thu hoàn hồn: “Các tiền bối ở văn phòng luật đều chăm sóc tôi, tôi cũng học được kha khá kiến thức thực tế.”

Hạ Ti Yến: “Tất cả đều chăm sóc cậu?”

“Vâng, chị lễ tân, chị nhân sự, luật sư Ngô hướng dẫn tôi.” Tạ Thu bẻ ngón tay, đếm từng người: “Đương nhiên còn có luật sư Bùi nữa, mọi người đều rất quan tâm tôi.”

Hạ Ti Yến như chỉ hỏi bâng quơ: “Cả người vừa nãy ở cửa cũng vậy à?”

“À… người đó cũng là thực tập sinh giống tôi, chỉ là anh ấy đã tốt nghiệp rồi.” Tạ Thu gật đầu: “Anh ấy cũng khá quan tâ, tôi, còn hỏi tôi có muốn cùng đi ăn buffet không nữa.”

Hạ Ti Yến nhíu mày: “Cậu đồng ý rồi?”

Tạ Thu thành thật đáp: “Không ạ, tôi với anh ấy chưa quen thân lắm, đi ăn chung sẽ ngại.”

Hạ Ti Yến kín đáo nhắc nhở: “Tập trung học tập, tốt nhất đừng lãng phí thời gian vào những người và việc không quan trọng.”

“Tôi hiểu mà.” Tạ Thu nghiêm túc nói: “Tôi sẽ trân trọng cơ hội hiếm có này để nâng cao bản thân thật tốt.”

Hạ Ti Yến: “Ừ.”

“Vậy còn anh Hạ, gần đây có thuận lợi không ạ?” Tạ Thu quan tâm hỏi.

Hạ Ti Yến: “Cậu hỏi về phương diện nào?”

“Mọi phương diện ạ.” Tạ Thu chậm rãi nói: “Sức khỏe hồi phục thế nào rồi, còn chuyện công ty, mọi thứ có thuận lợi không?”

Hạ Ti Yến hơi gật đầu: “Đều rất thuận lợi.”

“Vậy thì tốt rồi.” Tạ Thu dừng lại một chút: “Nếu có bất cứ điều gì cần tôi giúp, anh Hạ cứ nói.”

Hạ Ti Yến quay sang nhìn cậu: “Bất cứ điều gì?”

Tạ Thu suy nghĩ một chút, bổ sung: “Miễn là không vi phạm pháp luật, không trái với thuần phong mỹ tục.”

Hạ Ti Yến hơi nhướng mày, trên mặt thoáng qua một nụ cười rõ rệt: “Nghiêm túc vậy sao?”

Gò má Tạ Thu nóng lên: “Tôi nói đùa thôi, anh Hạ đừng để tâm.”

Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt sâu thẳm, nhìn đến mức cậu ngại ngùng quay mặt đi, anh mới không nhanh không chậm trả lời: “Yên tâm, tôi cũng là một công dân tốt, tuân thủ pháp luật.”

Tạ Thu: “…”

Sao vậy nhỉ, cái chuyện này không thể bỏ qua được sao?

Hai người trở về biệt thự của nhà họ Hạ thì trời đã tối.

Hạ Ti Yến bước xuống xe, tay vẫn chống gậy.

Tạ Thu đi theo sau anh, cẩn thận quan sát bước chân của anh, phát hiện bây giờ anh đi lại không khác gì người bình thường, hầu như không nhìn ra chân anh có bất tiện gì.

Kết quả đi được vài bước, Hạ Ti Yến dừng lại.

Tạ Thu bước nhanh hơn, đuổi kịp: “Sao vậy, anh Hạ?”

“Không có gì.” Hạ Ti Yến nghiêng mặt nhìn cậu: “Đợi cậu đi cùng.”

Tạ Thu: “Ồ…”

Hai người sóng vai đi về phía tiền sảnh, vừa bước vào, Tô Uyển Dung đã đi tới: “Ti Yến, Tiểu Thu, hôm nay hai đứa về cùng nhau à!”

“Vâng ạ.” Tạ Thu đáp: “Anh Hạ cố ý đến văn phòng luật đón con.”

“Anh Hạ?” Tô Uyển Dung nhướng mày: “Tiểu Thu, sao con lại xưng hô ngày càng xa cách thế?”

Tạ Thu: “…”

Tiêu rồi, cậu gọi anh Hạ thuận miệng, vô tình để lộ trước mặt Tô Uyển Dung.

Hạ Ti Yến liếc nhìn cậu, mặt không cảm xúc, cũng không nói gì.

“Không…” Tạ Thu cười gượng một tiếng: “Con chỉ đang nói đùa với anh Ti Yến thôi ạ.”

Khóe môi Hạ Ti Yến hơi nhếch lên một cách tinh tế, trầm giọng đáp: “Ừm.”

“Được được được, không xa cách là được.” Tô Uyển Dung vẫy tay: “Đi thôi Tiểu Thu, chúng ta đi ăn tối.”

Hạ Ti Yến đi phía sau, ánh mắt luôn dõi theo bóng lưng gầy gò thẳng tắp đó.

**

Hôm sau là thứ Bảy, Tạ Thu ngủ nướng, lúc thức dậy đã hơn tám giờ.

Hạ Cảnh Thần cũng nghỉ ở nhà như cậu, còn Hạ Ti Yến vẫn đi làm như thường lệ.

Buổi sáng, Tạ Thu ở nhà cắm hoa và trò chuyện với Tô Uyển Dung, buổi chiều về phòng sắp xếp tài liệu và ghi chú, buổi tối đi dạo trong vườn hoa nhỏ cùng Oreo, một ngày trôi qua vui vẻ và đầy ý nghĩa.

Cho đến tối, khi đang đi dạo cùng Hạ Ti Yến, cậu nhận được điện thoại của Diêu Mạn, lúc này mới nhớ ra mình đã quên mất một chuyện.

“Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút.” Tạ Thu cầm điện thoại, đi nhanh lên phía trước vài bước.

Điện thoại vừa kết nối, Diêu Mạn đã hỏi: “Tiểu Thu à, ngày mai là sinh nhật ba con rồi, con không quên đó chứ?”

“Không quên.” Tạ Thu hỏi nhỏ: “Ngày mai buổi trưa tôi về nhà một chuyến, được không?”

“Ôi giời, con đừng về nhà!” Diêu Mạn vội vàng nói: “Bọn mẹ đã đặt tiệc ở khách sạn rồi, lát nữa mẹ sẽ gửi địa chỉ vào điện thoại cho con, con cứ đến thẳng khách sạn là được nhé.”

Tạ Thu xác nhận: “Đến thẳng khách sạn?”

“Đúng rồi.” Giọng Diêu Mạn vẫn sắc và chói tai như vậy: “Dù sao cũng là sinh nhật ba con, cả nhà chúng ta đến khách sạn cho náo nhiệt chứ!”

“Được, tôi biết rồi.” Tạ Thu đáp: “Tôi sẽ đến đúng giờ.”

Cúp điện thoại, cậu quay lại bên cạnh Hạ Ti Yến.

Hạ Ti Yến nhìn cậu: “Điện thoại của ai vậy?”

Tạ Thu do dự một chút, thành thật trả lời: “Là mẹ nuôi của tôi.”

Hạ Ti Yến lại hỏi: “Tìm cậu có việc gì sao?”

“Ngày mai là sinh nhật ba nuôi của tôi, bọn họ muốn tôi đến một chuyến.” Tạ Thu đoán: “Có lẽ là muốn đông người cho náo nhiệt thôi.”

Hạ Ti Yến im lặng vài giây, hỏi: “Có cần tôi đi cùng cậu không?”

“Không, không cần đâu!” Tạ Thu không chút suy nghĩ từ chối: “Tôi đi một mình là được rồi, không cần làm phiền anh đâu.”

Hạ Ti Yến lại nhìn cậu thêm hai lần, rồi quay người đi về.

Tạ Thu đi theo: “Không đi dạo nữa ạ?”

“Không đi nữa.” Hạ Ti Yến trả lời với giọng điệu lạnh nhạt.

Tạ Thu: “Vậy thôi ạ.”

Về đến nhà, hai người cùng nhau đi thang máy lên lầu.

Thang máy dừng ở tầng hai, Tạ Thu đứng ở hành lang: “Nếu không còn việc gì khác, tôi về phòng trước đây.”

Gậy chống xuống đất, Hạ Ti Yến hỏi: “Quà đã chuẩn bị chưa?”

Tạ Thu: “Ừm…”

Thật sự là chưa chuẩn bị, mấy ngày nay cậu dồn hết tâm trí vào việc thực tập, hoàn toàn quên bẵng mất chuyện này.

Hạ Ti Yến: “Về phòng đi.”

Tạ Thu chào tạm biệt anh, trở về phòng mình bắt đầu lục tung tủ đồ tìm quà.

Đáng tiếc là những món quà cậu nhận được trước đây đều mang phong cách trẻ trung, không thích hợp để tặng cho người lớn tuổi, hơn nữa, việc tặng lại món quà mình đã nhận cho người khác thực sự là không lịch sự.

Chỉ còn cách ngày mai đi sớm một chút, mua một món quà sinh nhật thích hợp trên đường đến khách sạn thôi.

Tạ Thu đóng ngăn kéo lại, đang chuẩn bị đi tắm thì có tiếng gõ cửa.

Cậu đi đến mở cửa.

Hạ Ti Yến đứng ở cửa, một tay chống gậy, tay kia cầm một hộp quà màu xanh lam.

Tạ Thu hỏi: “Có chuyện gì không ạ?”

Hạ Ti Yến đưa hộp quà trong tay cho cậu: “Nếu chưa kịp chuẩn bị quà, cậu có thể tặng bộ trà cụ này cho ba nuôi của mình.”

Mắt Tạ Thu hơi mở to, giọng ngạc nhiên: “Là anh chuẩn bị quà giúp tôi sao?”

“Ừm.” Hạ Ti Yến đáp: “Cầm lấy đi.”

Tạ Thu dùng hai tay đón lấy hộp quà, ánh mắt dừng lại trên bao bì tinh xảo: “Nhưng mà… có hơi quý giá quá không ạ?”

Mặc dù cậu không am hiểu về trà cụ, nhưng không cần nghĩ cũng biết, thứ Hạ Ti Yến lấy ra chắc chắn không phải là đồ rẻ tiền.

“Không đắt.” Hạ Ti Yến lạnh nhạt đáp: “Vì trong nhà có sẵn, đỡ cho cậu phải đi mua.”

Tạ Thu mím môi: “Hay là… tôi chuyển tiền trà cụ cho anh, được không ạ?”

Hạ Ti Yến nhìn cậu: “Cậu nói gì?”

Lời vừa thốt ra, Tạ Thu cũng nhận ra sự bất ổn, lập tức đổi lời: “Không có gì, tôi không nói gì cả…”

Nói cho cùng, tiền trong túi cậu bây giờ đều là của Hạ Ti Yến, tay trái sang tay phải, cuối cùng vẫn là tiêu tiền của Tổng giám đốc Hạ.

Thôi vậy, đợi sau này cậu có khả năng kiếm tiền, rồi sẽ tìm cách trả lại cho Hạ Ti Yến…

Tạ Thu ôm hộp quà, vẻ mặt thành khẩn nói lời cảm ơn: “Cảm ơn anh.”

“Không cần cảm ơn.” Vẻ mặt Hạ Ti Yến dịu đi một chút: “Nghỉ ngơi sớm đi.”

“Vâng, anh cũng vậy.” Tạ Thu nói chúc ngủ ngon lần nữa: “Ngủ ngon, anh Hạ.”

Hạ Ti Yến: “Ngủ ngon.”

Tạ Thu đứng ở cửa phòng, nhìn người đàn ông bước vào phòng mình rồi mới đóng cửa lại.

Cậu đặt hộp quà lên bàn, mở hộp ra, thấy bên trong là một bộ trà cụ men sứ xanh trắng kiểu Trung Quốc rất đẹp.

Dù cậu không thích uống trà, nhìn cũng thấy rất vừa mắt.

**

Chiều hôm sau, Tạ Thu mang theo món quà Hạ Ti Yến chuẩn bị cho mình lên đường.

Để không gây nghi ngờ cho người nhà họ Tạ, cậu tự mình bắt taxi đến khách sạn.

Đến nơi mới phát hiện, Diêu Mạn đã đợi sẵn ở cửa khách sạn.

Trong lòng Tạ Thu lại dấy lên cảm giác kỳ lạ, khi nào thì đứa con nuôi như cậu lại trở nên quan trọng đến thế?

“Tiểu Thu, cuối cùng con cũng đến rồi!” Diêu Mạn cũng nhìn thấy cậu, bước tới bằng đôi giày cao gót: “Mau mau mau, cùng mẹ đi lên nào!”

Tạ Thu đi theo bà lên thang máy, không hiểu sao lại bị kéo vào một phòng thay đồ.

“Tiểu Thu, hôm nay con ăn mặc không được trang trọng lắm.” Diêu Mạn giả vờ trách móc: “May mà mẹ đã chuẩn bị sẵn quần áo cho con rồi, con mau thay đi!”

Tạ Thu nhìn bộ vest treo trên tường, có chút mơ hồ: “Không phải chỉ là ăn một bữa cơm thôi sao?”

“Đương nhiên không phải rồi, hôm nay là sinh nhật 48 tuổi của ba con đấy,” Diêu Mạn chống nạnh nói: “Mẹ đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật đơn giản, hôm nay chắc chắn sẽ có rất nhiều người!”

Tạ Thu: “…”

Nếu biết là tiệc sinh nhật, cậu đã không đến.

Nhưng Diêu Mạn cứ đứng đó, giục giã liên tục, Tạ Thu đành đóng cửa phòng thay đồ lại, thay bộ vest bà chuẩn bị cho mình.

Chỉ là Diêu Mạn không biết số đo của cậu, bộ vest chuẩn bị không vừa, mặc vào hơi rộng, cậu đành xắn tay áo sơ mi lên.

Khi Tạ Thu bước vào phòng tiệc, cậu cảm nhận được ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía mình.

“Tiểu Thu, con tự ngồi chơi đi.” Diêu Mạn chỉ một chỗ ngồi, vội vã rời đi: “Mẹ đi tiếp đãi khách đã.”

Tạ Thu phớt lờ những lời xì xào xung quanh, đi đến quầy thức ăn, cầm một miếng dưa lưới cắn một miếng.

Nhưng rất nhanh, những lời bàn tán vẫn lọt vào tai cậu.

“Nghe nói nhà họ Tạ sắp phá sản rồi, vậy mà vẫn còn tiêu tiền tổ chức tiệc sinh nhật, đúng là biết giả tạo!”

“Hả? Thật hả? Sao đột nhiên lại sắp phá sản vậy?”

“Đâu phải đột nhiên, đã có dấu hiệu từ lâu rồi…”

“Vậy nhà họ Tạ tổ chức bữa tiệc này là có ý gì? Chẳng lẽ muốn chúng ta đến quyên góp tiền cho nhà họ Tạ sao?”

“Không phải chứ? Chuyện này thật nực cười ha ha ha…”

Những lời này Tạ Thu càng nghe, trong lòng càng cảm thấy có gì đó không đúng.

“Tiểu Thu!” Giọng Diêu Mạn đột nhiên vang lên phía sau: “Lại đây lại đây, mẹ giới thiệu con trai nhà họ Bạch cho con!”

Tạ Thu quay người lại, đối diện với ánh mắt của một thiếu gia tóc vuốt keo.

Mắt thiếu gia đó sáng lên, chủ động đưa tay ra: “Tạ Thu phải không, nghe nói cậu rất đẹp, quả nhiên tai nghe không bằng mắt thấy!”

Tạ Thu: “…”

Cậu đã quen một thiếu gia họ Bạch rồi, chỉ là không biết hai thiếu gia họ Bạch này có liên quan gì không?

“Tiểu Thu? Tiểu Thu, sao con ngây ra thế?” Diêu Mạn liên tục gọi: “Bạch thiếu gia đang bắt tay con kìa!”

Tạ Thu đưa tay ra, khẽ nắm một cái: “Xin chào.”

Cậu muốn rụt tay về, nhưng đối phương lại nắm chặt lấy, ngón cái còn cọ xát trên mu bàn tay cậu.

Da gà trên cánh tay Tạ Thu nổi hết cả lên, dùng sức rút tay mình về.

“Chào cậu, tôi là Bạch Đông Hạo.” Bạch Đông Hạo nhìn cậu với ánh mắt d*m đ*ng: “Tôi có một đứa em trai tên là Bạch Hữu, nó cũng học Đại học A với cậu, cậu có quen không?”

Tạ Thu: “… Quen.”

Hai anh em nhà họ Bạch này gen không giống nhau lắm nhỉ, em trai là một sinh viên đại học trong sáng ngốc nghếch, còn anh trai thì…

“Ôi! Quen nhau thì tốt quá rồi!” Diêu Mạn cười đến híp cả mắt lại: “Tiểu Thu, hôm nay con phải tiếp đãi Bạch thiếu gia thật tốt, biết chưa?”

Tạ Thu cụp mắt xuống, che đi sự lạnh lẽo trong đáy mắt.

Cho đến giây phút này, cậu mới hoàn toàn hiểu ra, tại sao Diêu Mạn lại thay đổi thái độ, nhiệt tình mời cậu đến tham gia tiệc sinh nhật như vậy.

Hóa ra là bán cậu một lần chưa đủ, còn muốn bán thêm lần nữa.

Thật nực cười, cậu vậy mà còn ngây thơ ôm một tia hy vọng trong lòng…

“Tạ Thu, tôi gọi cậu là Tiểu Thu được không?” Bạch Đông Hạo cầm một ly cocktail từ bàn tiệc lên, tự cho là tao nhã lắc lắc: “Đương nhiên, cậu cũng có thể gọi tôi là anh Hạo.”

Tạ Thu kéo khóe môi, bước đi: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một lát.”

“Khoan đã—” Bạch Đông Hạo túm lấy cánh tay cậu: “Tôi vừa đến là cậu đi, là có ý gì hả?”

Tạ Thu nhíu mày, muốn hất tay đối phương ra: “Bạch thiếu gia, tôi chỉ muốn đi vệ sinh thôi.”

Sắc mặt Bạch Đông Hạo thay đổi, lực tay càng mạnh hơn: “Tôi nói cho cậu biết, Tạ Thu, hôm nay là ba mẹ nuôi cậu cầu xin tôi mới đến đấy, cậu đừng có không cần mặt mũi!”

Giọng của hắn không nhỏ, những người xung quanh nhìn lại, tiếng bàn tán cũng vang lên theo.

“Ê, tôi nghe nói con nuôi nhà họ Tạ có hôn ước với người nhà họ Hạ mà? Lần trước còn lên cả tin tức, lôi lôi kéo kéo còn trông ra cái thể thống gì?”

“Cái gì mà hôn ước, chuyện đó là từ xa lắc xa lơ rồi, nghe nói cậu ta sớm bị nhà họ Hạ đuổi ra ngoài rồi, người nhà họ Hạ sao có thể thật sự kết hôn với cậu ta?”

“Là thật đấy, Tạ phu nhân tự mình nói, hôn ước hai nhà đã bị hủy rồi!”

“Thảo nào…”

Bạch Đông Hạo ghé lại gần khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch xinh đẹp trước mặt, giọng nửa đắc ý, nửa đe dọa: “Tạ Thu, tôi không chê cậu là giày rách bị Hạ Ti Yến vứt đi, cậu cũng đừng làm bộ làm tịch với tôi, tôi chịu lên giường với cậu là phúc của cậu—”

“Bốp” một tiếng, một tiếng tát vang dội vang lên trong phòng tiệc.

Tạ Thu giơ bàn tay còn lại tự do của mình lên, không chút khách khí tặng đối phương một cái tát trời giáng.

Bạch Đông Hạo không thể tin nổi trừng mắt nhìn cậu: “Mày, mày dám đánh tao?”

“Miệng anh quá bẩn thỉu.” Mặt Tạ Thu rất lạnh, giọng càng lạnh hơn: “Anh nên dùng bột giặt mà xúc miệng đi.”

Mặt Bạch Đông Hạo đỏ bừng, mặt mày dữ tợn giơ tay lên định đánh cậu: “Thằng đ* này!”

Tạ Thu theo bản năng nghiêng mặt đi, đưa tay chụp lấy ly chân cao trên bàn, nhưng cú đấm đã được dự đoán trước lại không ập đến như mong đợi.

Xung quanh vang lên một tràng tiếng hít vào, cùng với tiếng Bạch Đông Hạo “Áu” gào thét.

Tạ Thu ngước mắt lên, đột nhiên chạm vào đôi mắt đen quen thuộc.

Hạ Ti Yến đứng trước mặt cậu, một tay giữ chặt cánh tay giơ lên của Bạch Đông Hạo.

Người đàn ông mặc bộ vest đen không chút nếp nhăn, cà vạt thắt ngay ngắn đẹp đẽ, vì đang dùng sức ở tay phải, cơ bắp cánh tay ẩn dưới lớp vải vest mơ hồ nổi lên đường nét đẹp mắt.

Tạ Thu ngây người nhìn người đàn ông đối diện, đột nhiên cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Hạ Ti Yến nhìn sâu vào cậu: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...