Hai giờ trước, tại văn phòng tổng giám đốc Tập đoàn Hạ thị.
Trợ lý Phương một tay cầm tài liệu, một tay gõ cửa phòng làm việc: “Tổng giám đốc Hạ.”
Hạ Ti Yến: “Vào đi.”
Trợ lý Phương đi đến bàn làm việc, bắt đầu báo cáo: “Tổng giám đốc Hạ, Tạ Tấn đúng là sinh nhật vào hôm nay, nhà họ Tạ còn đặc biệt tổ chức một buổi tiệc sinh nhật, mời không ít người, bao gồm cả những gia đình không có giao thiệp làm ăn cũng nằm trong danh sách khách mời.”
Hạ Ti Yến nhíu mày: “Tiệc?”
“Vâng.” Trợ lý Phương tiếp tục: “Tuy nhiên, tôi còn điều tra được công ty dưới danh nghĩa Tạ Tấn đang gặp vấn đề tài chính nghiêm trọng, đứng trước bờ vực phá sản, hiện tại hẳn là đang sứt đầu mẻ trán, không biết tại sao còn có tâm trạng tổ chức tiệc sinh nhật.”
Sắc mặt Hạ Ti Yến hơi đổi, đứng dậy rời khỏi bàn làm việc: “Tìm được địa chỉ khách sạn chưa?”
Ánh mắt Trợ lý Phương theo anh đảo quanh: “Tìm được rồi, ngài muốn đến sao?”
Hạ Ti Yến cầm áo vest treo trên giá: “Đến bữa tiệc.”
Trợ lý Phương làm tròn trách nhiệm nhắc nhở: “Nhưng hai mươi phút nữa ngài có một cuộc họp phải chủ trì.”
Hạ Ti Yến: “Hoãn lại.”
“Vâng.” Trợ lý Phương nhanh chóng theo kịp bước chân anh: “Tôi sẽ thông báo cho cấp dưới hoãn cuộc họp ngay lập tức.”
Khoảng sáu giờ, chiếc Bentley màu đen lặng lẽ dừng trước cửa khách sạn.
Trợ lý Phương ngồi ở ghế lái quay lại, xin chỉ thị: “Tổng giám đốc Hạ, chúng ta có nên đi lên không ạ?”
Ngón tay Hạ Ti Yến gõ nhẹ lên đầu gối, một lúc sau, anh lên tiếng: “Đưa đồ cho tôi, cậu đợi ở đây.”
“Vâng.” Trợ lý Phương xuống xe, mở cốp sau, lấy ra món quà được chuẩn bị gấp, đưa cho Tổng giám đốc Hạ.
Hạ Ti Yến cầm hộp quà, bước về phía khách sạn.
Vừa bước vào, quản lý sảnh đã nhận ra anh ngay lập tức, nhiệt tình chào đón: “Tổng giám đốc Hạ!”
Hạ Ti Yến khẽ gật đầu: “Tôi đến dự tiệc sinh nhật nhà họ Tạ.”
“Tiệc sinh nhật nhà họ Tạ?” Quản lý sảnh ngẩn ra một chút, rồi lập tức nhớ ra: “À phải! Có chuyện này! Tôi sẽ đưa ngài đến phòng tiệc ngay!”
Dưới sự hướng dẫn của quản lý sảnh, Hạ Ti Yến đến cửa phòng tiệc.
Nhân viên tiếp tân của khách sạn bước tới hỏi: “Xin chào, ngài đến tham dự tiệc sinh nhật của ông Tạ phải không ạ?”
“Ừ.” Hạ Ti Yến đặt hộp quà lên bàn tiếp tân, ánh mắt tìm kiếm trong phòng tiệc.
Rất nhanh, ánh mắt anh khóa chặt vào bóng dáng thanh tú, cao ráo kia.
Tạ Thu đang đứng trước quầy thức ăn, đối diện là Diêu Mạn và một người đàn ông tóc vuốt keo khác.
Chỉ thấy Diêu Mạn nói gì đó rồi rời đi, sau đó, Tạ Thu nói vài câu với người đàn ông kia, đột nhiên bị đối phương nắm lấy cánh tay.
Dù cách một đoạn xa, anh vẫn có thể nhìn thấy rõ lông mày cậu nhíu lại.
Ánh mắt Hạ Ti Yến lạnh đi, sải bước đi vào.
Chỉ trong vài bước ngắn ngủi, xung đột bên đó đã leo thang, anh nhìn thấy Tạ Thu giơ tay tát đối phương một cái.
Bước chân Hạ Ti Yến khựng lại, trong mắt lóe lên một tia ý cười.
Mèo con là như vậy, bất kể bị ai bắt nạt, nhất định sẽ tìm đúng thời cơ trả thù ngay tại chỗ.
Nhưng sau khi trả thù xong, vẫn phải về nhà dựa vào anh nũng nịu than phiền, sao những người đó lại đáng ghét như thế.
Lúc này, trong phòng tiệc có người phát hiện ra Hạ Ti Yến, trợn mắt nhìn không dám tin.
Người kinh ngạc không kém là Tạ Thu, cậu không hiểu tại sao người đàn ông lại như từ trên trời rơi xuống xuất hiện trước mắt mình.
“Tao đệt – mày—” Bạch Đông Hạo vừa chửi được vài chữ, nhìn rõ khuôn mặt người đến, lập tức biến thành một con gà bị bóp cổ, nửa ngày không thốt nên lời.
Hạ Ti Yến hất tay hắn ra, hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, cho đến khi đụng ngã khay phục vụ trên tay nhân viên phục vụ đi ngang qua.
Một tràng “keng keng keng” vang lên, phòng tiệc ngay lập tức im lặng như tờ.
“Hạ…” Tạ Thu lấy lại được giọng nói, khẽ hỏi, “Sao anh lại đến đây?”
Hạ Ti Yến bỏ tay xuống, sửa lại cổ tay áo: “Đến tìm cậu.”
“Tổng giám đốc Hạ! Sao ngài lại đến đây?” Phía Diêu Mạn cuối cùng cũng vội vã chạy đến, trên gương mặt là niềm vui không thể che giấu, giọng nói càng trở nên chói tai hơn, “Ngài đến sao không báo trước một tiếng!”
Lúc này bà ta hoàn toàn phớt lờ Bạch thiếu gia đang nhăn nhó bên cạnh, trong mắt chỉ thấy được người nắm quyền Tập đoàn Hạ thị.
Hạ Ti Yến lại cho bà ta ăn bơ, chìa một bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng về phía Tạ Thu.
Tạ Thu nhìn anh một cái, im lặng đặt tay mình vào lòng bàn tay rộng lớn, lạnh lẽo đó.
Hạ Ti Yến nắm lấy bàn tay mềm mại lạnh băng đó, khẽ dùng lực, kéo người đến bên cạnh mình.
Sau đó anh buông bàn tay lớn ra, chuyển sang đặt lên bờ vai gầy guộc, kéo Tạ Thu vào lòng.
Đây là một tư thế đầy tính chiếm hữu, rõ ràng là đang tuyên bố quyền sở hữu đối với người trong vòng tay.
Phòng tiệc xôn xao, nhưng không ai dám mở miệng bàn tán nữa.
Diêu Mạn cũng phản ứng lại, giọng càng trở nên nịnh nọt: “Tổng giám đốc Hạ, hóa ra ngài đi cùng Tiểu Thu!”
Hạ Ti Yến cười lạnh một tiếng: “Nếu không đến sớm hơn, người của tôi không biết sẽ bị bắt nạt đến mức nào nữa.”
Nụ cười trên mặt Diêu Mạn cứng lại: “Sao… sao lại thế được, Tiểu Thu là con của chúng tôi mà, thật ra đều là hiểu lầm thôi ha ha…”
Hạ Ti Yến không nói gì, ánh mắt lạnh lùng nhìn bà ta.
Người đàn ông cao hơn 1m9, bình thường khi nhìn người khác ánh mắt hơi rủ xuống, liền lộ ra vẻ bề trên, áp lực cực lớn.
Mồ hôi lạnh sau lưng Diêu Mạn sắp trào ra, may mắn Tạ Tấn kịp thời chạy đến, vừa chào hỏi vừa đưa tay ra: “Tổng giám đốc Hạ! Thất lễ quá, thất lễ quá!”
Hạ Ti Yến chuyển ánh mắt sang mặt ông ta: “Tổng giám đốc Tạ.”
Tạ Tấn đành lúng túng rút tay về, rồi làm một cử chỉ: “Tổng giám đốc Hạ, mời ngài ngồi!”
“Không cần.” Vẻ mặt Hạ Ti Yến thâm sâu khó đoán: “Hôm nay đến vội vàng, chưa kịp chuẩn bị chu đáo, ngày khác nhất định sẽ gửi tặng Tổng giám đốc Tạ một món quà lớn.”
“Không dám nhận, không dám nhận…” trong lòng Tạ Tấn dâng lên sợ hãi, cố gắng giữ vẻ khách sáo, “Tổng giám đốc Hạ có thể hạ mình đến dự tiệc sinh nhật của tôi, đã là vinh hạnh lắm rồi.”
Hạ Ti Yến nhìn ông ta một cái, ôm Tạ Thu quay người bước ra ngoài.
Trước khi đi, anh liếc nhìn Bạch Đông Hạo đang đứng phía xa xa.
Bạch Đông Hạo sợ đến mềm cả chân, suýt chút nữa lại đụng ngã người bên cạnh.
Cho đến khi người đàn ông cao lớn ôm người thanh niên trong lòng biến mất ở cửa, phòng tiệc mới đột nhiên vỡ òa.
Nhưng Tạ Thu không còn nghe thấy gì nữa, cậu bị người đàn ông dẫn xuống lầu, đến trước chiếc Bentley quen thuộc.
Hạ Ti Yến buông cậu ra, một tay mở cửa xe, tay kia đỡ trên nóc xe: “Lên xe đi.”
Tạ Thu ngoan ngoãn chui vào xe, sau đó người đàn ông cũng lên xe từ phía bên kia.
Trợ lý Phương xác nhận cả hai đã ổn định chỗ ngồi, từ từ đạp ga.
Bentley lăn bánh trên đường, hòa vào dòng xe cộ.
Một lúc sau, Tạ Thu như tỉnh giấc quay mặt lại: “Sao anh biết tôi ở đây?”
Hạ Ti Yến: “Trợ lý Phương điều tra ra.”
“Vâng, Tạ thiếu gia.” Trợ lý Phương nhìn thẳng không chớp mắt, giải thích: “Tổng giám đốc Hạ biết hôm nay ngài tham dự không phải là bữa tiệc gia đình mà là tiệc sinh nhật, có chút lo lắng, nên đã hoãn cuộc họp để đến kịp.”
Tạ Thu quay mặt lại: “Thì ra là vậy.”
Suốt quãng đường còn lại không ai nói thêm lời nào, xe đi thẳng vào biệt thự cũ nhà họ Hạ.
Hai người lần lượt xuống xe, sóng vai đi vào tiền sảnh.
Tô Uyển Dung đang ngồi ăn tối với con trai út ở bàn, thấy hai người đi vào, giọng ngạc nhiên: “Ôi? Sao hai đứa về sớm thế?”
Tạ Thu không nói với bà về sinh nhật của ba nuôi, bà còn tưởng hai người hôm nay đi hẹn hò riêng, nên mới không về ăn tối cùng nhau.
Hạ Cảnh Thần cũng buông đũa: “Anh cả, hai người ăn cơm chưa?”
“Chưa ăn.” Hạ Ti Yến lên tiếng trả lời: “Giải quyết xong việc rồi, nên về sớm.”
“Ồ…” Tô Uyển Dung lộ vẻ thất vọng, “Mẹ còn tưởng đêm nay hai đứa…”
Hạ Ti Yến kéo ghế ra, ra hiệu cho Tạ Thu đến ngồi xuống.
Tạ Thu bước tới: “Cảm ơn.”
Sau khi cả hai ngồi vào chỗ, người giúp việc nhanh nhẹn thêm hai bộ bát đũa mới, nhà bếp cũng mang món ăn dự trữ lên.
Trên bàn ăn, Tạ Thu vẫn nói cười với Tô Uyển Dung như thường lệ, không thấy có gì bất thường.
Ăn xong bữa tối, cậu chào hỏi một tiếng, rồi lên lầu trước.
“Ti Yến, hôm nay có chuyện gì xảy ra không?” Tận mắt nhìn thấy cậu rời đi, Tô Uyển Dung mới lo lắng hỏi, “Tiểu Thu tối nay có vẻ không được khỏe lắm.”
“Không có gì.” Hạ Ti Yến ngước mắt lên: “Có lẽ là mệt thôi.”
“Ôi chao! Mẹ đã bảo công việc ở văn phòng luật đó không làm được mà!” Tô Uyển Dung lại liên tưởng đến chuyện thực tập, “Ti Yến, sao con không tìm cho Tiểu Thu một vị trí thoải mái hơn trong công ty nhà mình?”
“Mẹ, con tôn trọng ý muốn của cậu ấy.” Hạ Ti Yến bình thản nói: “Hy vọng mẹ cũng có thể tôn trọng suy nghĩ của cậu ấy.”
“Tôn trọng chứ, tất nhiên mẹ tôn trọng Tiểu Thu rồi!” Tô Uyển Dung lập tức bày tỏ thái độ, “Mẹ chỉ nói bâng quơ thôi, con nghe xong thì thôi nhé.”
**
Tạ Thu trở về phòng, tắm nước nóng, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Trước khi ra khỏi phòng tắm, cậu liếc nhìn giỏ đồ bẩn, cúi xuống nhặt bộ vest không vừa người đó lên, ném vào thùng rác.
Tạ Thu đi về phía bàn, cầm điện thoại lên, bình tĩnh chặn tất cả thông tin liên lạc của người nhà họ Tạ.
Làm xong tất cả, cậu định nằm lên giường thì cửa phòng lại bị gõ.
Tạ Thu mở cửa, phát hiện người đứng ngoài là Hạ Cảnh Thần.
“Cậu…” Hạ Cảnh Thần quan sát sắc mặt cậu, “Không sao chứ?”
Tạ Thu giả vờ thoải mái: “Tôi có thể có chuyện gì?”
“Thẩm Khê Bạch nói với tôi, nhà họ Tạ mời người nhà họ Thẩm tham gia tiệc sinh nhật của bọn họ.” Hạ Cảnh Thần hỏi nhỏ: “Hôm nay cậu cũng đi dự tiệc sinh nhật đúng không?”
Tạ Thu gật đầu: “Đúng vậy.”
Hóa ra mọi người đều biết hôm nay là một buổi tiệc sinh nhật, chỉ có một mình cậu bị lừa, cứ tưởng chỉ là một bữa cơm gia đình đơn thuần.
“Vậy có chuyện gì xảy ra ở bữa tiệc không?” Hạ Cảnh Thần dừng lại, rồi bổ sung: “Nếu cậu không muốn nói, cũng có thể không nói.”
Tạ Thu dời ánh mắt: “Tôi không muốn nhắc lại chuyện đó nữa.”
“Được.” Hạ Cảnh Thần quả nhiên không tiếp tục truy hỏi, chỉ nói: “Nếu có bất cứ chuyện gì, cậu có thể tìm anh trai tôi, cũng có thể tìm tôi.”
Tạ Thu mỉm cười: “Cảm ơn.”
Cửa phòng đóng lại, Hạ Cảnh Thần vừa quay người đã thấy anh trai mình đang đứng ở hành lang, không cảm xúc nhìn về phía cậu.
Cậu không nghĩ nhiều, đi tới hỏi: “Anh, anh về cùng Tạ Thu, anh có biết cậu ta xảy ra chuyện gì không?”
“Không có gì.” Hạ Ti Yến giơ tay, xoa đầu em trai: “Ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi làm.”
“Thôi được.” Hạ Cảnh Thần ngửa đầu ra sau: “Anh, em lớn rồi mà, anh đừng xoa đầu em nữa được không?”
“Dù lớn thì vẫn là em trai của anh.” Hạ Ti Yến thu tay lại: “Đi ngủ đi.”
“Em đi đây.” Hạ Cảnh Thần tiếp tục bước đi: “Anh, anh cũng nghỉ sớm nhé.”
Đợi em trai rời đi, Hạ Ti Yến đi đến cửa phòng, đứng một lát rồi quay lại phòng mình.
Trong phòng, Tạ Thu nằm sấp trên giường, nhưng mãi không ngủ được.
Rất lâu sau, cậu bò dậy khỏi giường, mở cửa đi ra ngoài, gõ cửa phòng bên cạnh.
Chưa kịp gõ thêm vài cái, cửa phòng đã mở ra, lộ ra khuôn mặt tuấn tú, mái tóc đen rủ trước trán vẫn còn nhỏ nước.
Tạ Thu chớp mắt: “Anh Hạ đang tắm sao?”
“Ừm.” Hạ Ti Yến tùy ý vuốt mái tóc ướt ra sau: “Tắm xong rồi.”
“Vậy…” Tạ Thu hỏi, “Tôi có tiện vào không?”
“Vào đi.” Hạ Ti Yến lùi lại, nhường đường cho cậu vào phòng.
Tạ Thu đứng lại, quay người: “Anh Hạ, anh lau tóc trước đi, tóc ướt dễ bị cảm lạnh.”
“Lát nữa lau.” Hạ Ti Yến hỏi: “Tìm tôi có việc gì à?”
“Không có gì, chỉ là muốn đến cảm ơn anh.” Tạ Thu nói với vẻ chân thành, “Thật sự rất cảm ơn anh.”
Hạ Ti Yến thản nhiên: “Cảm ơn tôi chuyện gì?”
Tạ Thu im lặng một lát, khẽ đáp: “Cảm ơn anh đã xuất hiện, cảm ơn anh đã đưa tôi rời khỏi bữa tiệc.”
Cậu thực sự rất biết ơn việc Hạ Ti Yến xuất hiện hôm nay để che chở cho mình, khiến cậu lần đầu tiên cảm thấy có người đứng sau chống lưng cho mình.
Giọng Hạ Ti Yến rất nhạt: “Không cần cảm ơn.”
“Là do tôi quá ngu ngốc.” Tạ Thu cười tự giễu: “Chưa từng thấy ai ngu ngốc hơn tôi.”
Rõ ràng đã sớm biết cha mẹ nuôi mình là người như thế nào, nhưng vẫn tự mình bước vào cái bẫy dành riêng cho mình.
“Cậu không ngu ngốc.” Hạ Ti Yến nhìn cậu, ánh mắt rất trầm tĩnh: “Cậu chỉ đặt nhầm kỳ vọng vào người không cần thiết.”
Tạ Thu cụp mắt xuống, giọng rất khẽ: “Tôi luôn nghĩ, thế giới này không tốt đẹp như tôi tưởng, nhưng cũng không tồi tệ như tôi nghĩ.”
Hạ Ti Yến chỉ lắng nghe, không lên tiếng cắt lời cậu.
“Tôi vừa sinh ra đã bị cha mẹ bỏ rơi, nhưng tôi gặp được mẹ viện trưởng hiền lành tốt bụng.” Khóe môi Tạ Thu hơi nhếch lên, chậm rãi nói: “Tôi lớn lên, gặp rất nhiều người kỳ thị thân phận trẻ mồ côi của tôi, cũng có rất nhiều người tốt bụng giúp đỡ tôi vì tôi là trẻ mồ côi.”
Cậu biết trên đời này có người tốt, người xấu, và cả người không tốt không xấu. Từ trước đến nay, nguyên tắc cậu tuân thủ là không phụ lòng người tốt, tránh xa người xấu, giữ khoảng cách nhất định với người không tốt không xấu.
Nhưng hôm nay cậu đã phạm một sai lầm chết người, cậu bị mê hoặc bởi từ “gia đình” ấm áp nhưng xa lạ và xa vời, cứ nghĩ rằng cha mẹ nuôi của cậu vẫn còn giữ lại một chút lòng tốt, vẫn sẵn lòng coi cậu là người nhà.
“Bây giờ nghĩ lại, có lẽ tôi đã đọc quá nhiều truyện cổ tích rồi.” Tạ Thu ngước mặt lên, nở một nụ cười khó coi, “Sau này nên đọc ít truyện cổ tích lại thôi.”
Hạ Ti Yến bước hai bước về phía cậu, dừng lại trước mặt cậu: “Em thích đọc, thì có thể tiếp tục đọc.”
Tạ Thu nhất thời không phản ứng kịp: “Sao cơ?”
“Em có thể thích cổ tích, cũng có thể tiếp tục tin vào cổ tích.” Hạ Ti Yến nhìn chăm chú vào cậu, giọng bình tĩnh và nghiêm túc: “Tôi có thể đảm bảo với em, những chuyện tương tự như hôm nay sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”
Tạ Thu sững người, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, dường như có một sức mạnh bí ẩn nào đó, khiến cậu không thể rời mắt.
Cho đến khi điện thoại đặt trên bàn rung lên, cậu mới chợt hoàn hồn: “Hình như có điện thoại…”
Hạ Ti Yến từ từ thu hồi ánh mắt, đi đến bàn, nhấn vào điện thoại.
“Dù sao đi nữa, tôi vẫn làm phiền anh rồi.” Tạ Thu sắp xếp lại suy nghĩ, mở lời xin lỗi lần nữa: “Xin lỗi, những người có mặt hôm nay, có lẽ sẽ hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng ta.”
Hạ Ti Yến đáp: “Không hiểu lầm.”
Tạ Thu do dự: “Người khác… thật sự sẽ không hiểu lầm sao?”
Lúc đó Hạ Ti Yến cứ vậy mà ôm cậu, còn nói những lời như vậy, rất dễ gây hiểu lầm mà?
“Ý tôi là—” Hạ Ti Yến quay lại, nói rõ từng chữ: “Chúng ta đã kết hôn rồi, cho dù người ngoài nghĩ như thế nào, cũng không được coi là hiểu lầm.”
“Không phải…” Tạ Thu ngây người, buột miệng nói: “Hôn nhân của chúng ta không phải là không hợp lệ sao?”
Hạ Ti Yến bước về phía cậu: “Tạ Thu, em nghĩ tôi là người tùy tiện như thế à?”
Tạ Thu theo bản năng lùi lại, phủ nhận: “Không, tôi chưa từng nghĩ như vậy.”
Hai người cứ thế một tiến một lùi, rất nhanh lưng Tạ Thu đã chạm vào cánh cửa, không còn đường lui nữa.
Hạ Ti Yến dừng lại trước mặt cậu, đưa tay nâng cằm của cậu lên.
Bàn tay người đàn ông nóng đến đáng sợ, hơi thở trên người như một tấm lưới khổng lồ, bao phủ toàn bộ cơ thể Tạ Thu.
Tốc độ tim cậu đập nhanh không kiểm soát, nói chuyện cũng lắp bắp: “Anh, anh Hạ, anh sao thế?”
Ánh mắt Hạ Ti Yến càng lúc càng sâu, giọng nói càng lúc càng trầm: “Em nói kết hôn thì kết hôn, em nói không hợp lệ, thì không hợp lệ?”
