Tạ Thu vén hàng mi dài ẩm ướt lên, ánh mắt có chút mờ mịt.
Cậu nghe rõ từng chữ Hạ Ti Yến vừa nói, nhưng đại não nhất thời không thể hiểu được ý nghĩa của cả câu đó.
Hạ Ti Yến nhìn chăm chú vào cậu, trong đôi mắt đen sâu thẳm cuộn trào những cảm xúc mà cậu không thể nào hiểu được.
Sau vài giây đối mặt, Tạ Thu lại hoảng loạn cụp mi xuống.
Bàn tay Hạ Ti Yến đang giữ cằm cậu buông lỏng, chuyển sang ôm lấy khuôn mặt cậu, khẽ lặp lại: “Không muốn ly hôn, vì muốn tiếp tục làm anh xã của em.”
Câu này, là để trả lời cho câu hỏi vì sao trước đó anh lại không muốn ly hôn.
Cho dù Tạ Thu có chậm chạp về mặt tình cảm đến mấy, lúc này cũng phản ứng lại sau một hồi ngây người.
Trái tim cậu đập loạn xạ mất kiểm soát, vẻ mặt kinh ngạc hơn là mừng rỡ, ánh mắt ngập tràn sự bối rối: “Anh, anh Hạ, anh…”
Hạ Ti Yến kiên nhẫn nói: “Đừng gọi tôi là anh Hạ.”
Đầu óc Tạ Thu quay cuồng: “Ngài Hạ?”
Hạ Ti Yến đột ngột siết chặt bàn tay lớn đang kẹp ở eo cậu, giọng nói mang theo chút ý cảnh cáo: “Tạ Thu.”
Eo Tạ Thu hơi nhúc nhích, theo bản năng lại muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.
Lần này Hạ Ti Yến không cố tình giam giữ người trong lòng nữa, mà thuận thế nới lỏng lực tay.
Tạ Thu nhanh chóng nhảy khỏi đùi anh, vì hành động quá vội vàng nên suýt chút nữa đâm vào bàn sách.
Hạ Ti Yến kịp thời đưa tay ra, chặn góc bàn lại: “Cẩn thận.”
“Tôi, tôi về phòng trước đây!” Tạ Thu ổn định thân mình, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, quay người chạy vội ra khỏi thư phòng.
Ánh mắt Hạ Ti Yến thâm trầm dõi theo bóng lưng cậu, cho đến khi biến mất ở cửa, vẫn không thu lại.
Mất kiểm soát nhất thời, vẫn là làm người ta sợ rồi.
Nhưng lời đã nói ra, anh sẽ không hối hận, càng không rút lại.
Trên hành lang, Tạ Thu chỉ lo cắm đầu đi về phía trước, thậm chí không thấy có người đứng bên cạnh.
“Tiểu Thu?” Tô Uyển Dung chặn cậu lại, “Có chuyện gì vậy, sao vội vàng thế?”
Tạ Thu dừng bước: “Mẹ.”
Tô Uyển Dung nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cậu, quan tâm hỏi: “Tiểu Thu, mặt con đỏ quá, không phải là bị sốt đấy chứ?”
Tạ Thu theo bản năng đưa tay che mặt, ấp úng đáp: “Không có ạ, chỉ là thấy hơi nóng thôi.”
Tô Uyển Dung thấy lạ: “Thư phòng của Ti Yến nóng lắm sao?”
“Mẹ, con hơi buồn ngủ rồi.” Tạ Thu không tiếp lời bà, “Cũng muộn rồi, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
“Cũng không sớm nữa.” Tô Uyển Dung cũng không truy hỏi nữa, “Vậy con về phòng nghỉ ngơi đi, Tiểu Thu.”
Tạ Thu chào chúc ngủ ngon, rồi tiếp tục đi về phòng mình.
Về đến phòng, cậu đóng cửa lại, lưng tựa vào cánh cửa, từ từ làm dịu nhịp tim đang loạn nhịp.
Trong đầu cậu bắt đầu tua lại từng cảnh tượng vừa xảy ra trong thư phòng, hoang đường đến mức cảm thấy mình như vừa nằm mơ.
Hạ Ti Yến, người đứng đầu của nhà họ Hạ, tổng giám đốc Tập đoàn Hạ thị, một đứa con cưng của trời như vậy, làm sao có thể thích cậu chứ?
Tạ Thu lắc đầu, đi thêm vài bước, cả người vùi vào chiếc chăn mềm mại.
Bây giờ nghĩ kỹ lại, sau khi Hạ Ti Yến tỉnh lại không chỉ giúp cậu tìm công việc thực tập, mà còn nhiều lần đứng ra che chở cho cậu trước mặt mọi người.
Nếu những điều tốt đẹp anh ấy dành cho cậu không phải vì lý do nào khác, mà chỉ đơn thuần là vì thích cậu…
Đêm đó, Tạ Thu lại vinh dự bị mất ngủ.
Mỗi khi cậu nhắm mắt lại, giọng nói trầm thấp đó lại vang lên bên tai, như một ma âm xuyên tai cứ lặp đi lặp lại một câu: “Muốn tiếp tục làm anh xã của em…”
**
Sáng hôm sau, Tạ Thu chính thức đeo hai vòng thâm quầng mắt cấp độ quốc bảo.
Lúc ăn sáng, cậu cứ cúi đầu yên lặng ăn, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình.
Nhưng Tô Uyển Dung vẫn phát hiện ra quầng thâm của cậu, ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Thu, mắt con bị làm sao thế?”
Tay Tạ Thu khựng lại, thành thật đáp: “Không sao ạ, chỉ là tối qua không ngủ ngon lắm.”
“Mất ngủ à?” Tô Uyển Dung quan tâm hỏi, “Có phải dạo này áp lực công việc lớn quá không?”
“Không không…” Tạ Thu vội giải thích, “Chỉ là trước khi ngủ uống trà, nên hơi khó ngủ.”
Vừa dứt lời, cậu nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.
Tạ Thu theo bản năng ngước mắt lên, đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm, lại chột dạ dời ánh mắt đi.
Ăn sáng xong, cậu đeo ba lô chuẩn bị ra ngoài đi làm.
“Khoan đã.” Hạ Ti Yến lên tiếng gọi cậu lại, “Đi cùng nhau, tôi đưa em đi.”
Tạ Thu không chút suy nghĩ từ chối: “Không cần làm phiền đến anh đâu!”
Hạ Ti Yến nhìn cậu, giọng bình thản: “Không phiền, tiện đường.”
Dưới cái nhìn chăm chú của đối phương, Tạ Thu cuối cùng vẫn chọn khuất phục.
Chiếc Bentley màu đen rời khỏi biệt thự cũ nhà họ Hạ, chạy êm ru trên đường.
Tạ Thu dán sát người vào cửa xe ngồi trên ghế, lưng thẳng tắp, hai tay ôm ba lô đặt trên đầu gối, ngoan ngoãn như một học sinh tiểu học.
Hạ Ti Yến bất chợt lên tiếng: “Ghế có đóng đinh à?”
Tạ Thu: “Không có ạ!”
Hạ Ti Yến nghiêng mặt: “Vậy em ngồi xa tôi như vậy để làm gì?”
“Ha ha…” Tạ Thu cười gượng một tiếng, mông nhích vào giữa ghế một chút.
Ánh mắt Hạ Ti Yến rơi trên gương mặt cậu, lời muốn nói cuộn tròn trên đầu lưỡi, rồi lại nuốt xuống, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Tạ Thu lén nhìn người đàn ông một cái, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Mãi đến khi xe dừng trước cổng tòa nhà văn phòng luật, Hạ Ti Yến mới mở mắt ra.
“Tôi đến rồi.” Tạ Thu mở cửa xe, “Cảm ơn ngài, tạm biệt.”
Hạ Ti Yến hơi nhướng mày: “Ngài?”
Tạ Thu nhanh chóng xuống xe, đóng cửa xe lại, bước nhanh vào tòa nhà.
May mắn thay hôm nay văn phòng luật có rất nhiều việc, cả ngày dài, đầu óc cậu đều bị công việc lấp đầy, không còn rảnh rỗi mà nghĩ ngợi lung tung nữa.
Gần hết giờ làm, Tạ Thu còn nhận được một nhiệm vụ, phải làm thêm giờ một lúc.
Sau khi kết thúc công việc đang làm dở, cậu mới chậm rãi rời khỏi văn phòng luật.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà, cậu đã thấy chiếc Bentley quen thuộc đậu ngay trước cổng.
Tạ Thu còn đang do dự có nên giả vờ không thấy lén lút chuồn đi không, thì cửa kính xe đã hạ xuống.
Cậu chỉ đành ngoan ngoãn bước tới, lên xe từ phía bên kia.
“Hạ…” Tạ Thu nhớ đến lời cảnh cáo tối qua của người đàn ông, vội vàng phanh lại, nhẹ nhàng hỏi, “Dạo này công ty không bận ạ?”
Hạ Ti Yến: “Bận.”
Tạ Thu lập tức bày tỏ: “Vậy anh không cần phải cố ý đến đón tôi đâu, tôi có thể tự bắt taxi, hoặc là nhờ chú Trương tiếp tục đưa đón tôi.”
Vì văn phòng luật cách không quá xa nhà họ Hạ, cậu sợ quá phô trương thu hút sự chú ý, nên thời gian này cậu đều tự bắt taxi đi lại.
Nhưng nếu phải làm phiền Hạ Ti Yến đưa đón cậu mỗi ngày, thì cậu thà để tài xế đến.
Hạ Ti Yến liếc nhìn cậu một cái, không nhanh không chậm đáp: “Bận, nhưng vẫn có thời gian để đón em.”
Tạ Thu: “…”
Thôi được rồi, nói thêm nữa thì sẽ thành ra cậu không biết điều.
Nhưng Tổng giám đốc Hạ bận trăm công nghìn việc, có lẽ hôm nay rảnh, ngày mai sẽ không rảnh, không thể nào ngày nào cũng chuyên tâm đợi đưa đón cậu chứ?
Nghĩ đến đây, Tạ Thu thả lỏng một chút, không tiếp tục từ chối nữa.
Hai người cùng nhau trở về biệt thự cũ nhà họ Hạ, vừa kịp giờ ăn tối.
Tạ Thu yên lặng ăn xong bữa cơm, chào hỏi rồi lên lầu.
Tô Uyển Dung mơ hồ nhận ra có điều gì đó không ổn: “Ti Yến, sao mẹ cảm thấy Tiểu Thu mấy ngày nay cứ kỳ lạ thế nào ấy?”
Hạ Ti Yến đặt dụng cụ ăn uống xuống: “Không sao, mẹ không cần bận tâm.”
Tô Uyển Dung xác nhận: “Thật sự không sao chứ?”
Hạ Ti Yến: “Ừm.”
“Ti Yến…” Tô Uyển Dung cân nhắc một chút, khẽ hỏi, “Về chuyện của con và Tiểu Thu, con có dự định gì trong lòng không?”
Hạ Cảnh Thần bên cạnh ngước lên, nhìn về phía anh trai mình.
Hạ Ti Yến giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Mẹ đang nói về phương diện nào?”
Tô Uyển Dung thăm dò nói: “Trước đây mẹ đã hứa với Tiểu Thu, đợi đến khi con tỉnh lại sẽ tổ chức cho nó một hôn lễ long trọng.”
Hạ Ti Yến đứng dậy rời khỏi bàn ăn, chỉ để lại một câu: “Sẽ có.”
Tô Uyển Dung mừng rỡ ra mặt: “Cảnh Thần, ý của anh con có phải là đã chấp nhận Tiểu Thu là vợ nó rồi không?”
Hạ Cảnh Thần: “Chắc là vậy…”
“Tốt quá rồi, tốt quá rồi!” Tô Uyển Dung cười tươi nói, “Mẹ đã biết, Ti Yến nhất định sẽ thích người vợ mà mẹ chọn cho nó mà!”
**
Tạ Thu về phòng, tắm rửa xong, tóc cũng chưa lau khô, bật loa ngoài gọi điện cho Mạnh Tử Diệp.
“Ối giời ơi! Tao đã nói cái gì chứ?” Mạnh Tử Diệp kích động đến mức vỡ giọng, “Tao đã bảo là Hạ Ti Yến thích mày mà!”
Tạ Thu suy nghĩ một chút: “Thực ra anh ấy cũng không nói ra ba từ đó.”
“Anh ấy đã nói muốn làm chồng của mày mãi mãi rồi! Đó không phải là thích thì cái khỉ là gì!” Mạnh Tử Diệp bên đầu dây bên kia đập mạnh vào giường, “Chồng! Mày cảm nhận đi! Mày cảm nhận kỹ đi!”
Tạ Thu nhìn chằm chằm lên trần nhà: “Nhưng trước đây tai gọi anh ấy là chồng, cũng không phải vì thích anh ấy.”
“Thế, thế tình huống đó có thể giống nhau à? Mày là bị ép mà!” Mạnh Tử Diệp cố gắng phản bác, “Còn Hạ Ti Yến thì sao! Ai có thể ép anh ấy chứ hả trời!”
Tạ Thu rũ mắt xuống: “Tao chỉ là cảm thấy rất khó tin…”
“Tao thấy việc anh ấy thích mày là chuyện quá bình thường luôn!” Mạnh Tử Diệp dừng lại, giọng đột nhiên trở nên nghiêm túc, “Nhưng bây giờ vấn đề quan trọng nhất là, còn mày, mày có thích anh ấy không?”
Tạ Thu dùng ngón tay xoắn lấy bông hoa nhỏ trên ga trải giường, có chút do dự: “Tao… tao không biết nữa.”
Cậu có thích ai bao giờ đâu, làm sao biết được mình có thích Hạ Ti Yến hay không cơ chứ?
Mạnh Tử Diệp: “Tiêu rồi, tao cũng là chó độc thân bẩm sinh mà!”
Hai người bạn ở hai đầu điện thoại cùng nhau im lặng.
“Cộc cộc” hai tiếng, cửa phòng bị gõ.
Tạ Thu hoàn hồn: “Tử Diệp, tao cúp máy trước nhé, có người gõ cửa phòng tao.”
Mạnh Tử Diệp lập tức đáp: “Tao cá! Chắc chắn 100% là chồng mày!”
Tạ Thu: “Không phải đâu…”
Cúp điện thoại, cậu mở cửa, một khuôn mặt anh tuấn hiện ra trước mắt.
Tay Tạ Thu đang nắm tay nắm cửa siết chặt lại, cố giữ bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì không ạ?”
Ánh mắt Hạ Ti Yến dừng lại ở cổ áo rộng của cậu hai giây: “Tôi có tiện vào không?”
Tạ Thu mở rộng cửa: “Tiện ạ.”
Hạ Ti Yến bước vào phòng, đặt cốc nước đang cầm trên tay xuống bàn.
Tạ Thu nhìn cốc sữa nóng còn đang bốc hơi, ngây người: “Là cho tôi sao?”
“Ừm.” Hạ Ti Yến nhạt giọng đáp, “Đừng uống trà nữa, sữa giúp ngủ ngon.”
Tạ Thu: “…”
Rõ ràng là biết hai tối nay cậu không ngủ được là vì chuyện gì, hoàn toàn không phải do uống trà mà mất ngủ có được không…
“Nghỉ ngơi sớm đi.” Hạ Ti Yến sải bước chân dài về phía cửa.
Tạ Thu mím môi, lấy hết can đảm mở lời: “Cái đó… tôi muốn chuyển ra ngoài ở.”
Bước chân Hạ Ti Yến khựng lại, gân xanh trên thái dương giật giật.
Anh quay người lại, giọng nói vẫn còn bình tĩnh: “Lại muốn chạy nữa à?”
Tạ Thu dùng mũi chân cọ xuống sàn nhà: “Không có…”
Hạ Ti Yến không nói gì, từng bước đi về phía cậu.
Tạ Thu cảm thấy có nguy hiểm, lùi lại đến trước bàn sách, cho đến khi lưng chạm vào mép bàn.
Hạ Ti Yến dừng lại trước mặt cậu, giơ tay kẹp lấy vòng eo thon gọn, dễ dàng bế cậu lên ngồi trên bàn.
Tạ Thu giật mình, suýt chút nữa làm đổ cốc sữa bên cạnh.
Hạ Ti Yến không bận tâm, hai tay chống bên cạnh cậu: “Tôi làm em sợ à?”
Tạ Thu lắc đầu: “Không phải.”
Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm vào cậu: “Vậy tại sao em muốn chạy?”
Tạ Thu như một con đà điểu nhỏ, cúi đầu: “Tôi chỉ là cảm thấy, tôi cứ ở mãi trong nhà họ Hạ cũng không được hay cho lắm…”
Hạ Ti Yến nhẹ giọng hứa: “Đừng sợ, không có sự cho phép của em, tôi sẽ không làm gì em cả.”
Tai Tạ Thu nóng lên: “Tôi, tôi không có ý đó.”
“Vậy ý em là gì?” Hạ Ti Yến không kìm được đưa một tay lên, kẹp lấy vành tai đỏ ửng.
Đúng như anh tưởng tượng, mềm mại và nóng ấm, cảm giác thật tuyệt vời.
Tạ Thu rụt lại một chút, nũng nịu gọi: “Anh Ti Yến…”
Yết hầu Hạ Ti Yến lăn xuống: “Không gọi anh Hạ nữa à?”
Tạ Thu khẽ đáp: “Anh không thích tôi gọi anh như thế…”
“Ừm.” Hạ Ti Yến xoa nhẹ vành tai mỏng, giọng khàn khàn: “Tôi thích em gọi tôi là gì hơn, em biết mà.”
Mắt Tạ Thu run rẩy, giả vờ như không hiểu.
Trước đây khi Hạ Ti Yến là người thực vật, cậu gọi anh xã quen miệng, sau này chỉ coi nó là một cách gọi thông thường.
Nhưng hiện tại, đối diện với người đàn ông này, cậu không sao gọi ra được hai từ đáng xấu hổ đó được.
Hạ Ti Yến chờ một hồi, rồi nói lại: “Tạ Thu, bây giờ tôi có thể cho em hai lựa chọn.”
Tạ Thu ngước mắt: “Hai lựa chọn nào?”
Hạ Ti Yến chậm rãi nói: “Thứ nhất, em có thể từ từ suy nghĩ, không cần vội vàng trả lời tôi, nhưng em không được trốn tránh tôi, cũng không được rời khỏi nhà họ Hạ.”
Tạ Thu: “Thế còn thứ hai?”
“Thứ hai?” Hạ Ti Yến cười, vẻ mặt lạnh lùng tan chảy vài phần, “Ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn, rồi tổ chức hôn lễ.”
Tạ Thu yếu ớt hỏi: “Tôi có thể không chọn cả hai không…”
Hạ Ti Yến lạnh lùng vô tình phủ quyết: “Không thể.”
Tạ Thu mím môi: “Vậy tôi chọn cái thứ nhất.”
Hạ Ti Yến dường như đã lường trước câu trả lời của cậu, đáp: “Được.”
Tạ Thu im lặng vài giây, không nhịn được hỏi: “Tôi có thể xuống được chưa?”
Hạ Ti Yến cầm cốc sữa trên bàn lên, đưa cho cậu: “Uống hết nó, tôi sẽ đi.”
Tạ Thu nhận lấy cốc sữa, hai tay ôm cốc, “ừng ực ừng ực” uống một hơi hết sạch, giơ cốc lên ra hiệu: “Uống hết rồi.”
“Ngoan.” Ánh mắt Hạ Ti Yến rơi trên đôi môi ẩm ướt và vệt sữa trắng còn sót lại ở khóe môi.
Tạ Thu cảm nhận được ánh mắt anh, theo bản năng thè lưỡi ra, l**m nhẹ khóe môi.
Đầu lưỡi đỏ hồng thoáng qua, ánh mắt Hạ Ti Yến tối sầm lại.
“Anh Ti Yến?” Tạ Thu vô tri thúc giục, “Không còn sớm nữa, anh nên về phòng ngủ đi.”
Hạ Ti Yến: “Bỏ chữ đầu đi.”
“hả?” Tạ Thu chớp mắt: “Anh?”
“Ừm.” Hạ Ti Yến trầm giọng đáp, đưa tay bế cậu khỏi bàn.
Tạ Thu kêu lên một tiếng nhỏ, theo phản xạ đưa tay ôm lấy cổ của người đàn ông, đôi chân dài cũng tự động vòng chặt lấy vòng eo săn chắc, vạm vỡ.
Hạ Ti Yến khẽ rên một tiếng: “Đừng kẹp chặt như vậy.”
Gò má Tạ Thu đỏ bừng ngay lập tức: “Anh, anh đột nhiên bế tôi làm gì?”
Hạ Ti Yến vẻ mặt nghiêm túc: “Bế em về giường nghỉ ngơi.”
“Tôi tự đi được mà…” Tạ Thu không nhịn được lên án, “Anh vừa nói không có sự cho phép của tôi, anh sẽ không làm gì tôi cơ mà?”
Hạ Ti Yến: “Đây mà đã tính là làm gì rồi à?”
Tạ Thu hỏi ngược lại: “Đây còn không tính hả?”
Hạ Ti Yến hơi ngẩng mặt nhìn cậu, đôi mắt đen nhánh ẩn chứa ý cười: “Tạ Tiểu Thu, em có quên em đã làm gì với tôi không?”
