Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 33



Bầu không khí trong phòng ngủ đột nhiên trở nên đặc quánh.

Hạ Ti Yến vốn quen với việc âm thầm lan tỏa áp lực, hiếm khi thể hiện một tư thế tấn công trực diện như vậy.

Người đàn ông có thân hình cao lớn, hơi cúi người ôm lấy chàng trai mảnh khảnh trong vòng tay, dùng cơ thể tạo thành một chiếc lồng giam nghiêm ngặt.

Tạ Thu muốn cúi đầu xuống, nhưng ngón tay đang kẹp ở cằm khiến cậu không thể né tránh.

Cậu chỉ có thể rũ mắt xuống, hàng mi như chiếc cọ nhỏ run rẩy không yên: “Không phải, chuyện kết hôn cũng không phải do một mình tôi quyết định…”

“Ồ?” Hạ Ti Yến từ từ áp sát cậu, “Là có người ép em kết hôn với tôi?”

Tạ Thu gật đầu, rồi lại lắc đầu mạnh.

Trên thực tế, nếu lúc đó cậu kiên quyết không đồng ý kết hôn với Hạ Ti Yến như nguyên chủ, người khác cũng không làm gì được cậu, chỉ là để tự bảo vệ mình, để tránh những rắc rối không cần thiết, cậu đã chọn con đường có lợi nhất cho bản thân…

“Nói cách khác, khi kết hôn em không hỏi ý kiến tôi.” Hạ Ti Yến khẽ hỏi bên tai cậu, “Khi ly hôn, cũng tùy hứng sao?”

Hai người họ đứng quá gần nhau, hơi thở nóng rực lướt qua vành tai nhạy cảm, vành tai trắng ngần đỏ lên thấy rõ.

Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm vào vành tai đỏ ửng, cắn nhẹ hàm răng đang tê dại.

Gò má Tạ Thu cũng ửng hồng, như thể đã say rượu, giọng nói mềm nhũn, âm cuối hơi run rẩy: “Vậy, vậy anh muốn giải quyết thế nào ạ?”

Yết hầu Hạ Ti Yến lăn lên lăn xuống, khi mở miệng lần nữa, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc: “Tôi muốn làm thế nào, là có thể làm thế đó à?”

Tâm trí Tạ Thu hoàn toàn rối loạn, nhưng vẫn giữ lại chút lý trí cuối cùng: “Chắc là không thể đâu ạ?”

Hạ Ti Yến im lặng vài giây, gọi: “Tạ Thu.”

Eo Tạ Thu run lên: “Ừm…”

Hạ Ti Yến nâng mặt cậu lên cao hơn một chút, sống mũi thẳng tắp từ phía sau tai, như có như không cọ vào phần mềm mại trên má.

Tạ Thu mơ hồ dường như đã nhận ra điều gì đó, nhưng nhất thời không nắm bắt được mấu chốt.

Đúng lúc này, có tiếng “cộc cộc” gõ cửa.

Cả tấm lưng Tạ Thu dán chặt vào cánh cửa, bị dọa tỉnh táo ngay lập tức, dùng sức đẩy mạnh người đang chống trước mặt ra.

Hạ Ti Yến nhíu mày, đáy mắt hiện lên vẻ khó chịu rõ rệt.

“Anh cả, anh ngủ chưa?” Không nhận được hồi đáp, Hạ Cảnh Thần lại gõ cửa một lần nữa.

Tạ Thu quay người lại, giơ tay muốn vặn tay nắm cửa, nhưng phát hiện lòng bàn tay mình đầy mồ hôi, trơn trượt không nắm chặt được.

Hơi thở quen thuộc áp sát phía sau, Hạ Ti Yến đưa tay đặt lên tay cậu, giúp cậu mở cửa.

Cửa phòng vừa mở ra, Tạ Thu đã cúi đầu lao ra ngoài, suýt chút nữa đâm vào Hạ Cảnh Thần đang đứng ở cửa.

“Cái đó…” Hạ Cảnh Thần nghiêng người, nhìn bóng dáng vội vã chạy trốn, “Anh, sao Tạ Thu lại ở phòng anh?”

Hạ Ti Yến quay người: “Có chút chuyện.”

“Ồ.” Hạ Cảnh Thần cũng không nghĩ nhiều, bước vào phòng ngủ: “Anh, em có một vấn đề muốn hỏi anh, là chuyện công việc.”

Hạ Ti Yến cầm cốc trên bàn lên, uống một ngụm nước: “Sao vừa nãy không nói?”

“Vừa nãy em không nhớ ra, anh—” Hạ Cảnh Thần dừng lại, sau đó mới nhận ra: “Anh, có phải em làm phiền anh và Tạ Thu nói chuyện không?”

“Không có.” Hạ Ti Yến đặt cốc xuống, quay người lại: “Chuyện gì, em nói đi.”

Hai anh em nói chuyện công việc một lúc, nói xong Hạ Cảnh Thần liền rời đi.

Hạ Ti Yến đi đến cửa thông phòng, giơ một tay lên, khi các khớp ngón tay sắp chạm vào cánh cửa, lại dừng lại.

Vài giây sau, anh bỏ tay xuống, quay lại giường.

Thôi vậy, vẫn không thể ép người quá mức.

Không thể, và cũng không đành lòng.

**

Sáng thứ Hai, Tạ Thu đeo một cặp kính râm đến văn phòng luật.

“Ủa? Tiểu Thu, sao hôm nay lại đeo kính râm thế?” Vừa bước vào, chị lễ tân đã đi vòng quanh cậu một vòng, “Nhưng em đừng nói, em rất hợp với phong cách ngọt ngào cá tính này đó!”

“Cảm ơn chị.” Tạ Thu cười qua lớp kính râm, “Hôm nay chị cũng rất xinh đẹp.”

Sau khi chào hỏi đồng nghiệp, cậu cuối cùng cũng đến được chỗ làm việc của mình.

Vừa đặt ba lô xuống, Lâm Vũ Dương lại xán lại gần: “Tiểu Thu, sao cậu lại đeo kính râm vậy?”

Tạ Thu dùng ngón tay kéo gọng kính xuống một chút, để lộ đôi mắt to: “Tối qua có chút mất ngủ.”

Da cậu trắng, một chút quầng thâm dưới mắt cũng nổi bật bất thường.

“Thật vậy!” Lâm Vũ Dương quan tâm hỏi, “Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?”

“Không có gì, thỉnh thoảng sẽ bị mất ngủ thôi.” Tạ Thu đeo kính râm lại: “Em chuẩn bị làm việc đây.”

Lâm Vũ Dương làm một cử chỉ: “OK, tôi cũng phải đi làm việc đây.”

Buổi sáng trôi qua trong bận rộn, thoáng cái đã đến giờ ăn trưa.

Lâm Vũ Dương lại xán tới: “Tiểu Thu, trưa nay đi ăn cùng không?”

“Xin lỗi, em có bạn đến tìm.” Tạ Thu cười áy náy, “Anh đi ăn trưa trước đi nhé.”

“Thật không may, vậy hẹn lần sau vậy.” Lâm Vũ Dương đành đi ăn với đồng nghiệp khác.

Một lát sau, Tạ Thu nhận được tin nhắn WeChat.

Mạnh Tử Diệp: [Tiểu Thu Thu, tao đến gần văn phòng luật của mày rồi!]

Tạ Thu: [Chờ chút, tao xuống ngay đây.]

Văn phòng luật nằm ở khu trung tâm thành phố sầm uất, xung quanh có nhiều nơi ăn uống, họ hẹn gặp nhau tại một nhà hàng Trung Quốc.

Sau khi gọi món, Mạnh Tử Diệp mở lời hỏi: “Tiểu Thu Thu, cuộc sống thực tập ở văn phòng luật của mày thế nào rồi?”

“Khá tốt.” Tạ Thu đáp, “Là công việc thực tập mà tao luôn muốn tìm.”

“Vậy thì tốt rồi!” Mạnh Tử Diệp ghé sát lại, “Còn nữa còn nữa, tối qua ở tiệc sinh nhật ba nuôi mày, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tạ Thu cân nhắc một chút, mô tả đơn giản tình hình lúc đó.

“Ối giời ơi!” Mạnh Tử Diệp nghe đến đoạn Tổng giám đốc Hạ từ trên trời giáng xuống, phấn khích đập mạnh xuống bàn.

Tạ Thu nhắc nhở: “Bình tĩnh.”

Mạnh Tử Diệp liếc nhìn những bàn khác, hạ giọng: “Không hổ là thần tượng của tao, chuyện này cứ như đang diễn phim thần tượng ấy!”

Tạ Thu: “…”

Thực ra, nghĩ kỹ lại thì cảnh tượng đó quả thật khá kịch tính, y hệt như tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân quen thuộc trong mấy cuốn tiểu thuyết mà cậu từng đọc…

“Thế nào, Tiểu Thu Thu?” Mạnh Tử Diệp vẻ mặt hưng phấn, “Sau vụ tối qua, mày có định lấy thân báo đáp Tổng giám đốc Hạ không?”

Tạ Thu: “Cũng không hẳn…”

“Thôi được rồi.” Mạnh Tử Diệp có vẻ hơi thất vọng, rồi lại phấn chấn trở lại, “Nhưng Tổng giám đốc Hạ công khai bảo vệ mày như vậy rồi, ít nhất cũng chứng tỏ anh ấy thích mày!”

Tạ Thu không chút suy nghĩ phủ nhận: “Không thể nào.”

“Tại sao lại không thể?” Mạnh Tử Diệp liệt kê: “Mày xinh đẹp như vậy, tính cách lại đáng yêu, Tổng giám đốc Hạ thích mày cũng là chuyện rất bình thường mà!”

Tạ Thu cười: “Đó là vì mày có bộ lọc đối với tao thôi.”

Đối với Hạ Ti Yến, trước khi tai nạn xe cậu là một kẻ phiền phức đáng ghét, anh tránh còn không kịp.

Tỉnh lại sau tai nạn, thời gian hai người họ thực sự ở bên nhau ngắn ngủi như vậy, và một người như Hạ Ti Yến, làm sao có thể dễ dàng thích cậu được chứ?

Mạnh Tử Diệp không phục hỏi lại: “Vậy mày giải thích thế nào, về việc anh ấy hết lần này đến lần khác đứng ra bảo vệ mày?”

“Có lẽ là vì…” Tạ Thu do dự một chút, “Có lẽ anh ấy cũng giống như Hạ phu nhân, đều nghĩ là tao đã đánh thức anh ấy chăng?”

Mạnh Tử Diệp dùng bộ não chậm chạp của mình phản ứng vài giây: “Không phải— ý mày là, Tổng giám đốc Hạ là người đẹp ngủ trong rừng đến để báo ơn à?”

Tạ Thu bị cách ví von của cậu ta chọc cười: “Có lẽ vậy ha ha ha…”

“Không không không, tao không nghĩ là như vậy!” Mạnh Tử Diệp liên tục xua tay, rồi lại nói, “Cho dù là vậy, thì mày cũng nên nắm bắt cơ hội ngàn năm có một này chứ!”

Tạ Thu thu lại nụ cười: “Tử Diệp, tao không nghĩ là mình đã đánh thức anh ấy, và càng không thể lấy ân nghĩa ra để đòi hỏi.”

“Tao biết mày không phải người như thế, nhưng mà…” Mạnh Tử Diệp gãi tai gãi má, “Ôi, tao cũng không biết phải nói sao nữa.”

“Nhưng tao cứ luôn nghĩ đến việc mình phải thoát thân càng sớm càng tốt, mà không cân nhắc đến lập trường của anh ấy.” Tạ Thu nói nhỏ, “Khi kết hôn anh ấy không có quyền lựa chọn, ít nhất việc ly hôn nên để anh ấy đề xuất.”

Đêm qua cậu mất ngủ, cứ suy nghĩ mãi về lời Hạ Ti Yến nói rốt cuộc là có ý gì, mãi đến rạng sáng mới có chút manh mối.

Đặt mình vào vị trí của Hạ Ti Yến, một vụ tai nạn xe hơi khiến bản thân trở thành người thực vật không chút tôn nghiêm, nằm hơn nửa năm, vừa tỉnh dậy đã có thêm một người vợ.

Kết quả còn chưa kịp mở lời, người vợ kỳ quặc đó đã nhanh hơn một bước nói rằng cuộc hôn nhân này không hợp lệ, còn định thu dọn hành lý bỏ trốn.

Vị Tổng giám đốc Tập đoàn Hạ thị luôn quen với việc kiểm soát mọi thứ, chắc chắn vô cùng tức giận với những hành động tự cho là đúng của cậu, nhưng vì “ân cứu mạng” của cậu, không tiện xử lý cậu trực tiếp.

Vì vậy Hạ Ti Yến mới chỉ trích cậu, kết hôn không hỏi ý kiến anh, ly hôn cũng tùy tiện.

“À?” Mạnh Tử Diệp trợn tròn mắt, “Nhưng hai người đâu có đăng ký kết hôn, làm sao mà ly hôn được?”

Tạ Thu thở dài: “Đại khái là ý đó, mày cứ hiểu theo ý đó đi.”

“Khoan đã, để tao sắp xếp lại đã—” Đầu Mạnh Tử Diệp quay nhanh đến sắp bốc khói, “Vậy nên tình hình hiện tại là, mày muốn rời khỏi nhà họ Hạ, nhưng Hạ Ti Yến lại không muốn ly hôn với mày?”

“Cũng không hẳn là như thế…” Tạ Thu nghĩ một lát, “Có lẽ là anh ấy muốn quyền lựa chọn nằm trong tay mình.”

Mạnh Tử Diệp kinh ngạc: “Tổng giám đốc Hạ kiểm soát mạnh đến vậy á?”

Tạ Thu không khỏi nhớ lại cảnh tượng đêm qua bị người đàn ông dồn ép giữa cơ thể và cánh cửa, gò má lại nóng lên: “Ừm, chắc là vậy.”

Người ở vị trí cao lâu ngày, có lẽ đều như vậy.

“Nếu thật sự là vậy, thì Tiểu Thu mày mau chạy đi.” Mạnh Tử Diệp tỏ vẻ lo lắng, “Ai biết Tổng giám đốc Hạ sau này sẽ làm gì mày chứ?”

“Chuyện này không cần lo lắng.” Tạ Thu lắc đầu, “Anh ấy là một người tốt, một người rất rất tốt.”

Mạnh Tử Diệp còn muốn khuyên, nhưng phục vụ mang thức ăn lên, cắt ngang lời cậu ta.

Khi ăn, Tạ Thu không nhắc đến chuyện nhà họ Hạ nữa, mà chuyển sang các chủ đề khác.

Giờ nghỉ trưa của văn phòng luật là một tiếng rưỡi, ăn xong, hai người chia tay nhau.

Buổi chiều Tạ Thu cùng luật sư Ngô đến tòa án một chuyến, khi trở về văn phòng luật, hầu hết đồng nghiệp đã tan sở.

Cậu dọn dẹp tài liệu trên bàn, đeo ba lô rời khỏi văn phòng luật.

Xuống lầu, Tạ Thu vô thức nhìn về phía chiếc xe bên đường.

Nhận ra mình đang nhìn cái gì, cậu lại cười lắc đầu.

Tạ Thu lấy điện thoại từ túi ra, gọi một chiếc xe, về biệt thự cũ nhà họ Hạ.

**

Tối nay Hạ Ti Yến không về nhà ăn cơm, Tạ Thu ăn xong, lên lầu tắm rửa trước.

Cậu ngồi trước bàn, dùng laptop sắp xếp tài liệu, cho đến khi hoàn thành, mới đứng dậy hoạt động cái cổ bị cứng.

Tạ Thu nhìn giờ trên điện thoại, đã hơn chín giờ tối.

Cậu bước ra khỏi phòng, xuống lầu thấy phòng khách trống không.

Đang suy nghĩ, Tô Uyển Dung bưng một cốc nước từ nhà bếp đi ra: “Tiểu Thu, con chưa ngủ à?”

“Chưa ạ.” Tạ Thu mỉm cười, hỏi, “Mẹ, anh Ti Yến về chưa ạ?”

“Về rồi, vừa về cách đây không lâu.” Nụ cười trên mặt Tô Uyển Dung đầy ẩn ý, “Sao, chồng không về, ngủ không được hả?”

Tạ Thu: “…”

Chồng, thật là một từ xa lạ.

“Ti Yến vẫn đang làm việc trong thư phòng.” Tô Uyển Dung suy nghĩ một chút, “Thế này đi Tiểu Thu, con mang cốc trà sâm này lên cho Ti Yến đi.”

“Thư phòng?” Tạ Thu do dự, “Con lên thư phòng có ổn không ạ?”

Cậu vẫn nhớ Hạ Cảnh Thần từng nói, trong thư phòng của anh trai toàn là bí mật kinh doanh, người khác không được tùy tiện vào.

“Có gì mà không ổn?” Tô Uyển Dung trực tiếp đưa cốc cho cậu, “Con đi quan tâm chồng của mình, là lẽ đương nhiên mà.”

Tạ Thu: “… Vâng ạ.”

Tô Uyển Dung cười híp mắt vỗ tay cậu: “Tiểu Thu ngoan, đi đi.”

Tạ Thu bưng trà sâm, quay lại lên lầu.

Rất nhanh, cậu đi đến trước cửa thư phòng, nhẹ nhàng gõ cửa.

Giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Vào đi.”

Tạ Thu đẩy cửa vào, khẽ hỏi: “Anh Hạ, anh đang bận ạ?”

Hạ Ti Yến đang ngồi trước bàn làm việc xử lý tài liệu, nghe tiếng ngước mắt nhìn cậu.

Người đàn ông đã cởi áo vest ngoài, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, tay áo được xắn lên, để lộ một đoạn cơ bắp cánh tay săn chắc và gọn gàng.

Chiếc kính gọng vàng được gác trên sống mũi cao, trông anh tuấn thư sinh, thêm một tầng khí chất khó tả.

Tạ Thu lén lút dời ánh mắt, hỏi: “Anh Hạ, tôi có thể vào không?”

Hạ Ti Yến đặt bút xuống: “Vào đi.”

Được cho phép, Tạ Thu mới yên tâm bước vào thư phòng.

Cậu không nhìn xung quanh, đi thẳng đến bàn làm việc, đặt cốc trà sâm xuống bàn: “Đây là trà sâm bác gái chuẩn bị, nhờ tôi mang lên cho anh.”

Hạ Ti Yến ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế: “Còn chuyện gì nữa không?”

Đôi mắt đen của người đàn ông ẩn sau lớp kính, nhưng không che giấu được ánh nhìn thẳng thắn.

Tạ Thu mím môi: “Về lời anh nói tối qua, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.”

Hạ Ti Yến hơi nheo mắt lại, đổi tư thế: “Ừm.”

“Tôi thấy anh nói đúng, tôi không thể tùy tiện quyết định mối quan hệ giữa chúng ta.” Tạ Thu nói một hơi, “Tôi nên tôn trọng quyết định của anh, đợi khi nào anh nói muốn ly hôn với tôi, tôi mới rời khỏi nhà họ Hạ.”

Ánh mắt Hạ Ti Yến lạnh đi: “Đây là kết luận em có được sau một đêm suy nghĩ à?”

“Đúng vậy.” Tạ Thu vén mi lên, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, “Kết hôn là lựa chọn đơn phương của tôi, nhưng ly hôn thì do anh quyết định.”

Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm cậu vài giây, cười lạnh: “Nếu tôi cứ không muốn ly hôn thì sao?”

“Hả?” Tạ Thu ngẩn người, “Tại sao lại không muốn ly hôn?”

Hạ Ti Yến lặp lại: “Nếu tôi cứ không đồng ý ly hôn thì sao?”

“Nhưng chúng ta không có đăng ký kết hôn, về mặt pháp lý mà nói, chúng ta chưa từng kết hôn thật sự.” Tạ Thu theo bản năng phản bác, “Cho nên ly hôn hay không, hình như cũng không quan trọng lắm…”

Hạ Ti Yến bị chọc cười: “Em nghĩ như thế à?”

Tạ Thu bị anh cười đến mức hơi tê dại da đầu: “Anh Hạ, ý tôi là…”

Hạ Ti Yến giơ tay tháo kính gọng vàng xuống, gõ nhẹ lên mặt bàn: “Lại đây.”

Tạ Thu không biết người đàn ông muốn làm gì, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng vẫn lê từng bước chân.

Hạ Ti Yến không thúc giục, đợi đến khi cậu di chuyển đến trước mặt mình, đột nhiên đưa tay ra, kéo mạnh cậu vào lòng.

Tạ Thu kêu lên một tiếng nhỏ, hoàn hồn lại, đã ngồi trên đùi người đàn ông.

Lớp vải quần tây mỏng manh, truyền nhiệt độ cơ thể đối phương một cách trung thực.

Tạ Thu bản năng giãy giụa: “Anh Hạ…”

“Gọi anh cái gì mà anh?” Hạ Ti Yến một tay giữ chặt eo thon của cậu, tay kia kẹp lấy gò má mềm mại quay lại, “Em nghĩ, tôi muốn làm anh trai của em chắc?”

Tạ Thu ngừng giãy giụa, ánh mắt lay động: “Tôi biết tôi không xứng—”

Hạ Ti Yến ngắt lời cậu một cách hơi thô bạo: “Em biết cái gì?”

Lần đầu tiên bị người đàn ông mắng như vậy, cơ thể Tạ Thu run lên, khóe mắt không kìm được mà đỏ hoe.

Rõ ràng cậu bình thường không phải là người yếu đuối như vậy, nhưng có lẽ do người đàn ông đối xử quá tốt với cậu trong thời gian này, khiến cậu đột nhiên trở nên đa cảm.

Trái tim Hạ Ti Yến như bị bóp chặt, giọng nói dịu xuống: “Xin lỗi, là do tôi quá nóng giận.”

Tạ Thu được anh dỗ dành, càng cảm thấy tủi thân hơn, hàng mi bị hơi nước trong mắt làm ẩm ướt: “Không muốn làm anh trai của tôi thì không làm, tôi không gọi nữa là được rồi…”

Hạ Ti Yến nhắm mắt lại, khi mở ra, dường như đã hạ quyết tâm nào đó.

Tạ Thu vẫn còn đang tủi thân, lại nghe thấy giọng nói trầm thấp từ bên tai.

“Không muốn làm anh trai của em, muốn làm anh xã của em.”

**

Chan: “Anh xã” là cách Thu Thu gọi chồng, ở đây đáng nhẽ tui nên để là “chồng” để hợp với “thân phận” tuy nhiên ở đây tui vẫn để “anh xã” cho nó thân thiết nhé. 2 chữ “anh xã” này chỉ là 2 vợ chồng dùng với nhau, người ngoài vẫn sẽ là chồng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...