Nghĩ đến đây, Tạ Thu chợt tỉnh táo được vài phần, ngoan ngoãn nằm rạp trên vai Hạ Ti Yến, không dám cử động.
Thế nhưng hai người vẫn dán chặt vào nhau, cậu cảm thấy cái thứ đang hừng hực kia không những không chịu nằm im mà còn càng lúc càng…
Tạ Thu thực sự sợ hãi, dùng hết sức bình sinh muốn rời khỏi cơ thể nóng bỏng của người đàn ông này.
Lần này Hạ Ti Yến buông lỏng lực đạo, mặc kệ cậu giãy giụa bò sang ghế sofa bên cạnh.
Tạ Thu th* d*c từng hơi nhỏ, muốn cố gắng rời xa ghế sofa hơn nữa, kết quả là mũi chân vừa chạm đất, chân đã mềm nhũn không nghe lời.
May mà Hạ Ti Yến đưa cánh tay dài ra, ôm cậu trở lại.
Tạ Thu giãy giụa vô ích: “Tôi, tôi có thể tự đi…”
Hạ Ti Yến hoàn toàn phớt lờ sự giãy giụa nhỏ nhoi đó của cậu, bế ngang cậu lên, giọng khàn khàn đe dọa: “Vẫn muốn bị đánh mông nữa à?”
Tạ Thu lập tức im lặng, rụt rè co ro trong lòng người đàn ông.
Hạ Ti Yến đi về phía cầu thang, cứ thế bế cậu lên tầng hai.
Lúc đầu Tạ Thu còn lo lắng hai người có thể cùng nhau ngã xuống không, dù sao cậu cũng là một người đàn ông trưởng thành cao 1m8.
Lên vài bậc thang, cậu hiểu ra rằng mình đã lo lắng thừa rồi.
Đến cửa phòng, Hạ Ti Yến đá cửa bước vào, đặt người trong lòng xuống ghế.
Tạ Thu hai tay bám chặt vào lưng ghế, lông mi hơi run, mặt đỏ bừng, môi cũng đỏ mọng ướt át.
Hạ Ti Yến cúi người nhìn chằm chằm cậu, nâng chiếc cằm lên, lại hôn lên đôi môi mềm mại ướt át và đỏ hồng.
Tạ Thu còn chưa kịp từ chối, hơi thở nóng bỏng kia đã rời đi.
“Đi tắm đi, nghỉ ngơi sớm một chút.” Hạ Ti Yến đứng thẳng người, “Ngủ ngon.”
Tạ Thu không dám ngẩng đầu lên, kết quả ánh mắt lại vừa vặn rơi vào một bộ phận đang căng phồng nào đó.
Cậu như bị điện giật mà dời ánh mắt đi, lắp bắp trả lời: “Anh, anh cũng vậy, ngủ ngon…”
Hạ Ti Yến nhìn cậu thêm một cái, quay người rời khỏi phòng.
Tạ Thu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cả người như mất hết sức lực dựa vào lưng ghế.
Mãi một lúc sau, cậu đứng dậy c** q**n áo, đi vào phòng tắm.
Tạ Thu đứng trước gương, nhìn đôi môi sưng đỏ của mình, không kìm được đưa ngón tay chạm nhẹ vào.
“Hít…” Cậu khẽ hít một hơi, bỏ tay xuống.
Vừa rồi bị Hạ Ti Yến hôn quá mạnh, đầu lưỡi cậu đến giờ vẫn còn tê dại, dường như vẫn còn lưu lại cảm giác bị lưỡi đối phương khuấy đảo tùy tiện.
Nhưng mà, Hạ Ti Yến vừa rồi cứ thế mà c**ng c*ng rời đi, cơ thể sẽ không bị sao chứ?
Nghĩ đến đây, vành tai Tạ Thu lại nóng lên, cúi người hất một vốc nước lạnh lên mặt.
Tắm xong, cậu mặc đồ ngủ đi về phía bàn.
Cầm điện thoại lên, mới thấy có vài tin nhắn, đều là Hàn Bách Ngôn gửi cho cậu.
Tạ Thu: [Em về nhà rồi, anh.]
Tạ Thu: [Vừa nãy em đi tắm, quên xem điện thoại, làm anh lo lắng rồi.]
Ngài Hàn: [Không sao, em về an toàn là tốt rồi.]
Vài giây sau, đối phương lại gửi thêm một tin nhắn mới.
Ngài Hàn: [Nhạc Nhạc, em sẽ nói với nhà họ Hạ về việc em định dọn về nhà chứ?]
Tạ Thu: [Em sẽ tìm cơ hội thích hợp để nói.]
Ngài Hàn: [Vậy thì tốt.]
Ngài Hàn: [Hôm nay đi lại vất vả rồi, ngủ sớm đi nhé, Nhạc Nhạc.]
Tạ Thu: [Ngủ ngon, anh.]
Kết thúc cuộc trò chuyện, Tạ Thu trước hết sửa tên ghi chú của ngài Hàn, sau đó đặt điện thoại xuống, nằm lên giường.
Vài tháng trước cậu còn tưởng mình là một người ngoài vừa xuyên đến thế giới này, vài ngày trước cậu còn nghĩ dù mình ở nhà họ Hạ, về bản chất cậu vẫn là một người vô gia cư.
Chỉ trong nháy mắt, vấn đề đau đầu nhất của cậu bây giờ lại trở thành việc nên tiếp tục ở lại nhà họ Hạ, hay trở về căn nhà thực sự thuộc về mình.
Tạ Thu trở mình trên giường, nhắm mắt lại.
Nếu cậu tiếp tục ở lại nhà họ Hạ, cha sớm muộn gì cũng sẽ biết hết những chuyện liên quan đến cậu và nhà họ Hạ, đến lúc đó không thể tránh khỏi sẽ gây ra một số rắc rối.
Nhưng nếu cậu chọn trở về nhà họ Hàn, vậy thì những gì cậu nợ Hạ Ti Yến sẽ phải trả thế nào đây?
Tiền có thể trả, nhưng khó trả nhất chính là nợ ân tình.
**
Sáng hôm sau, Tạ Thu xuống lầu ăn sáng.
Nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú đó, ánh mắt cậu có chút né tránh.
“Tiểu Thu, con dậy rồi à.” Tô Uyển Dung đứng dậy đón, kéo tay cậu đi về phía bàn ăn, “Đêm qua ngủ có ngon không con?”
Tạ Thu cười nhẹ: “Con ngủ rất ngon ạ.”
Ngồi xuống, người làm mang bữa sáng lên bàn.
“Tối qua con về muộn quá, mẹ đã ngủ rồi.” Đang ăn, Tô Uyển Dung lại hỏi, “Tiểu Thu, con cảm thấy nhà họ Hàn thế nào?”
“Họ đối xử với con rất tốt.” Tạ Thu khựng lại một chút, cười đáp, “Con cứ tưởng sẽ hơi ngại ngùng, không ngờ khi thực sự ở chung, lại khá tự nhiên.”
“Dù sao cũng là người thân mà.” Tô Uyển Dung cười hiền đáp, “Đã nhận lại người nhà rồi, vậy sau này hai nhà chúng ta có thể qua lại nhiều hơn, để Ti Yến thường xuyên cùng con về thăm nhà, được không?”
Tạ Thu mím môi, mơ hồ đáp một tiếng.
Cậu biết Tô Uyển Dung muốn nói gì, là muốn cậu tiếp tục yên tâm ở lại nhà họ Hạ, coi nhà họ Hàn như họ hàng để qua lại.
Những ngày tiếp theo, Tạ Thu đều ngoan ngoãn ở nhà, không ra ngoài nữa.
Tô Uyển Dung dần dần yên tâm, thậm chí còn chủ động hỏi cậu có muốn dành thời gian về thăm nhà họ Hàn không.
Mặc dù không gặp mặt, nhưng liên lạc giữa cậu và Hàn Bách Ngôn vẫn không bị gián đoạn, họ dành thời gian nhắn tin hoặc gọi điện mỗi ngày.
Hàn Bách Ngôn đại khái cũng hiểu khó khăn của cậu, tinh tế không nhắc lại chuyện bảo cậu dọn về nhà sớm nữa, chỉ trò chuyện với cậu về những chủ đề anh em có thể nói.
Thấy ngày khai giảng càng lúc càng gần, tâm tư Tạ Thu lại trở nên sôi sục.
Tối hôm đó, Hạ Ti Yến vừa về nhà, đã nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt.
Tạ Thu mắt cười cong cong chào đón, đưa tay giúp anh cởi áo vest: “Anh trai hôm nay cũng vất vả rồi.”
Hạ Ti Yến nhìn xuống, giọng thản nhiên: “Không vất vả.”
“Vất vả chứ, vất vả chứ…” Tạ Thu treo áo vest lên, lại kéo anh ngồi xuống ghế sofa, giúp anh xoa bóp vai.
Hạ Ti Yến nắm lấy cổ tay đang bận rộn: “Có chuyện gì, nói đi.”
Tạ Thu chớp chớp mắt: “Không có chuyện gì cả, chỉ là muốn giúp anh thư giãn thôi mà.”
Hạ Ti Yến nhắm mắt: “Cho em một cơ hội nữa.”
“Thôi được rồi…” Tạ Thu bỏ tay xuống, nằm rạp trên lưng ghế sofa, “Tôi có một chuyện, muốn bàn với anh.”
Hạ Ti Yến: “Ừm.”
Tạ Thu nói nhỏ: “Sắp khai giảng rồi, tôi đã xem thời khóa biểu, chuyên ngành của chúng tôi ở học kỳ này rất dày đặc, nên tôi muốn xin ở ký túc xá.”
Hạ Ti Yến mở mắt ra: “Tôi có một căn hộ ở gần trường em, nếu thấy xa, khai giảng có thể dọn vào căn hộ đó ở.”
Tạ Thu: “…”
Người giàu đáng ghét, bất động sản của họ có phải trải dài khắp thế giới không?
“Không cần đâu, thực ra tôi cảm thấy ở ký túc xá rất tốt.” Tạ Thu đổi góc nhìn, “Có thể rút ngắn khoảng cách với bạn bè, học tập cũng tiện hơn.”
Hạ Ti Yến không nói gì, nghiêng mặt nhìn cậu.
Tạ Thu không khỏi căng thẳng: “Sao, sao vậy?”
Hạ Ti Yến đưa tay véo má cậu: “Tạ Thu, em coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai à?”
Tạ Thu bị véo đến má phồng lên: “Không có, tôi đâu dám…”
“Em muốn trực tiếp đi đăng ký kết hôn với tôi?” Ánh mắt Hạ Ti Yến rất sâu, giọng điệu không giống như đang nói đùa, “Vừa hay, bây giờ không cần sổ hộ khẩu nữa, mang theo căn cước công dân, sáng mai chín giờ có thể lấy được.”
Tạ Thu trợn to hai mắt: “Hôn nhân phải là sự tự nguyện hoàn toàn của cả hai bên, anh không thể độc đoán như vậy.”
“Độc đoán?” Hạ Ti Yến cười một tiếng, “Tạ Thu, em có muốn thử xem sự độc đoán của tôi là như thế nào không?”
Da đầu Tạ Thu tê dại, theo bản năng cầu xin: “Không muốn, tôi không muốn thử…”
“Em muốn về nhà họ Hàn thăm cha và anh của em, không ai cản.” Hạ Ti Yến buông tay ra, “Những chuyện khác, đừng có mà mơ.”
“Ơ.” Tạ Thu ủ rũ đáp một tiếng, biết chuyện này không thể xoay chuyển được nữa, “Vậy tôi lên lầu đây, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Nói xong, cậu đứng dậy đi vòng qua ghế sofa, chậm rãi đi về phía cầu thang.
“Tạ Thu, tôi giúp em tìm lại người thân, là hy vọng em không còn cảm thấy mình là trẻ mồ côi nữa.” Hạ Ti Yến ở phía sau cậu, nói từng chữ từng chữ rõ ràng, “Chứ không phải để họ đoạt em từ trong tay tôi.”
Trái tim Tạ Thu run lên, nhưng cậu không quay đầu lại, cũng không đáp lời, chỉ tiếp tục đi lên lầu.
Về đến phòng, cậu im lặng lao vào chiếc giường lớn mềm mại.
Hồi lâu sau, Tạ Thu mò lấy điện thoại mở WeChat, gọi một cuộc gọi thoại.
“Alo, Tiểu Thu Thu!” Giọng Mạnh Tử Diệp vang lên ở đầu dây bên kia, “Sắp khai giảng rồi, có phải mày nhớ tao rồi không?”
“Cũng có một chút.” Tạ Thu trở mình, nằm ngửa trên giường, “Tử Diệp, hôm nay tao đề xuất với Hạ Ti Yến chuyện ở ký túc xá học kỳ tới, bị anh ấy phủ quyết một phiếu rồi.”
“Mày thật sự dám hỏi à?” Mạnh Tử Diệp ngạc nhiên, “Ngài Hạ kiểm soát mạnh như vậy, kết quả này chẳng phải là rất rõ ràng ư?”
“Nhưng tao cảm thấy bây giờ tao giống như một con chim nhỏ mà anh ấy nuôi.” Tạ Thu nhìn trần nhà, “Ăn của anh ấy, uống của anh ấy, dùng của anh ấy, nợ anh ấy cũng ngày càng nhiều.”
“Đừng mà, Tiểu Thu, sao mày lại nghĩ như vậy chứ?” Mạnh Tử Diệp vội khuyên giải, “Đối với Tổng giám đốc Hạ thì những thứ này chẳng là gì cả, hơn nữa mày là bà chủ tương lai của Tập đoàn Hạ thị, đồ của anh ấy vốn dĩ có một nửa là của mày rồi.”
Giọng Tạ Thu rất nhẹ: “Đó là vì bây giờ anh ấy thích tao thôi, nếu một ngày nào đó anh ấy không cần tao nữa, lúc đó tao là cái gì?”
“Được được được, cho dù tính đến trường hợp xấu nhất, Tổng giám đốc Hạ có mới nới cũ, qua một thời gian không còn thích mày nữa, thì sao nào?” Mạnh Tử Diệp phân tích, “Bây giờ tình hình đã khác rồi, mày không còn là Tạ Thu không nơi nương tựa nữa, phía sau lưng mày còn có người nhà họ Hàn, cùng lắm thì mày về nhà họ Hàn thôi, anh trai mày còn để mày chết đói à!”
Tạ Thu ngẩn ra, lẩm bẩm: “Thì ra là vậy…”
“Ây, Tiểu Thu mày nghĩ thông là tốt rồi!” Mạnh Tử Diệp ở đầu dây bên kia tiếp tục nói, “Nhưng tao thấy, Hạ Ti Yến không phải là loại người thay lòng đổi dạ đâu.”
Tạ Thu hoàn hồn lại: “Tao biết.”
Nói là không tin tưởng Hạ Ti Yến, không bằng nói là trong lòng cậu thực sự không tin tưởng chính mình.
Cậu thực sự xứng đáng được yêu không?
Cậu thực sự xứng với tình yêu của Hạ Ti Yến không?
Hạ Ti Yến càng đối xử tốt với cậu, làm càng nhiều cho cậu, sự nghi ngờ của cậu đối với bản thân càng sâu sắc hơn.
“Tiểu Thu Thu à, nếu tao là mày, tao sẽ không nghĩ nhiều như vậy đâu.” Mạnh Tử Diệp đột nhiên cười gian, “Một anh chàng đẹp trai tuyệt thế như vậy, thân hình còn ngon như thế, ngủ với anh ấy một lần thì có gì mà lỗ đâu chứ!”
Tạ Thu: “…”
“Nhưng Tiểu Thu Thu, khi thực sự ngủ với nhau, mày vẫn phải chuẩn bị trước đấy.” Mạnh Tử Diệp nhắc nhở một cách thân thiện, “Có cần tai tìm tài liệu trên mạng cho mày không, nghe nói lần đầu tiên của con trai với con trai thì đau lắm!”
Tạ Thu không biết nghĩ đến điều gì, tai khẽ đỏ lên: “Tao không nói chuyện này với mày nữa, cúp máy đây.”
Đang nói chuyện bình thường, sao chủ đề lại đột nhiên chuyển sang không phù hợp với trẻ vị thành niên rồi?
Nhưng Mạnh Tử Diệp vẫn níu kéo cậu nói chuyện một lúc, rồi mới miễn cưỡng nói lời tạm biệt.
Cúp điện thoại, Tạ Thu nằm rạp trên giường, chìm vào suy tư.
Một lúc sau, điện thoại rung liên tiếp hai lần.
Tạ Thu mở hộp thoại WeChat, một đường link chia sẻ trên mạng hiện ra trước mắt.
Mạnh Tử Diệp: [Tài liệu tao xin được từ bạn nữ cùng lớp, đều là loại thuần yêu, mày dành thời gian học tập đi nhé Tiểu Thu Thu!]
Tạ Thu: “…”
Nếu bình thường học tập mà có được sự nhiệt tình này, thì đã không phải ôn thi cấp tốc khi thi cuối kỳ rồi.
Tạ Thu do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn nhấp vào đường link.
Mặc dù bình thường cậu thích xem tiểu thuyết đam mỹ máu chó, nhưng dù sao cũng là trên nền tảng được mệnh danh là thành phố văn học cấm, những cảnh dưới cổ đều bị kiểm duyệt, cậu thực sự không biết giữa con trai với con trai rốt cuộc nên làm thế nào…
Trong thời gian chờ video tải xuống, Tạ Thu đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, sau đó nhấp vào một video hoạt hình.
Xem vài phút nội dung, hai nhân vật chính bắt đầu đi vào vấn đề chính.
Video hoạt hình này bị làm mờ, vì vậy cậu trơ mắt nhìn vật thể phát sáng màu trắng…
Tạ Thu hít một hơi lạnh, luống cuống tay chân tắt trang video đi.
Khoảnh khắc tiếp theo, cậu không kiểm soát được mà nhớ đến kích cỡ quá mức ưu việt của người đàn ông, hình như không hề thua kém so với vai công phóng đại trong hoạt hình…
Mặt Tạ Thu lúc đỏ lúc trắng, ném điện thoại đi như ném củ khoai nóng.
Nếu cái thứ đáng sợ đó mà… cái gì đó, mông cậu sẽ nứt thành nhiều mảnh mất thôi?
**
Sau một ngày một đêm suy nghĩ kỹ lưỡng, tối hôm sau, Tạ Thu cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Cậu đứng trước gương trong phòng tắm, lần đầu tiên đánh giá kỹ lưỡng cơ thể mình.
Những lời Mạnh Tử Diệp nói tối qua, vẫn mở ra suy nghĩ cho cậu.
Nếu nói trên người cậu có cái gì đó hoàn toàn thuộc về mình, hiện tại xem ra chỉ có cơ thể bình thường này mà thôi.
Mặc dù cậu không nghĩ cơ thể của mình có sức hấp dẫn, nhưng ít nhất Hạ Ti Yến chắc là thích, nếu không cũng sẽ không hôn lấy hôn để rồi cái đó đó…
Tạ Thu lề mà lề mề trong phòng tắm rất lâu, sau khi tắm rửa sạch sẽ, cậu mới mặc áo sơ mi và quần đùi vào.
Cậu suy nghĩ một lát, rồi cúi người c** q**n xuống.
Dù sao cũng là đi quyến rũ Hạ Ti Yến, mặc hay không mặc quần hình như cũng không quan trọng lắm.
Vài phút sau, cửa phòng Hạ Ti Yến bị gõ.
Anh đi đến sau cánh cửa, mở cửa phòng, ánh mắt chợt khựng lại.
Tạ Thu đứng ở cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đôi mắt ngấn nước, ánh mắt vừa xấu hổ vừa hoảng loạn.
Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, cổ áo mở có chút rộng, để lộ chiếc cổ thon dài, xương quai xanh tinh xảo, cùng một mảng lớn làn da ngực trắng hồng.
Ánh mắt nhìn xuống, tà áo sơ mi vừa vặn che được c*p m*ng tr*n trịa đầy đặn, liền với đôi chân thẳng dài, cả phần đùi trắng nõn mềm mại cũng lộ ra trong tầm mắt.
Ánh mắt Hạ Ti Yến chuyển sâu, yết hầu căng lại: “Quần áo còn chưa mặc tử tế, chạy lung tung làm gì?”
Tạ Thu cố gắng vượt qua sự xấu hổ và bất an trong lòng, giọng run run: “Em, em có thể vào không?”
Hạ Ti Yến im lặng vài giây, quay người bước vào trong một bước: “Vào đi.”
Tạ Thu bước vào phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Tiếng “cạch” vang lên, trái tim cậu lập tức đập nhanh hơn.
Hạ Ti Yến quay lưng về phía cậu, thấp giọng hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì?”
Tạ Thu lấy hết can đảm: “Anh quay lại đi.”
Hạ Ti Yến làm theo lời cậu, quay người lại, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cậu: “Sao vậy?”
Tạ Thu không nói gì, bước chân đi về phía người đàn ông.
Theo mỗi bước chân dài thay đổi, tà áo sơ mi bị cuộn lên, mơ hồ lộ ra một chút vải đen.
Hạ Ti Yến đứng yên tại chỗ, giọng nói mang theo ý cảnh cáo: “Tạ Tiểu Thu.”
Tạ Thu lại bất chấp mọi thứ đi đến trước mặt anh, lòng bàn tay đặt lên cơ ngực săn chắc, đẩy anh lùi lại.
Hạ Ti Yến lùi lại hai bước, ngồi xuống mép giường, nệm giường nảy lên một chút.
Đã đến bước này rồi, Tạ Thu nhắm mắt làm liều, chủ động ngồi vắt ngang lên đùi người đàn ông.
Hạ Ti Yến theo bản năng đưa tay nắm lấy vòng eo thon gọn, giúp cậu giữ vững cơ thể.
Khuôn mặt Tạ Thu càng đỏ hơn, như thể đã say rượu, nhưng lại mạnh dạn đưa hai tay ra, vòng qua cổ người đàn ông, mượn lực từ từ cọ xát lên trên.
Cậu không mặc quần bên dưới áo sơ mi, người đàn ông cũng vừa tắm xong, trên người chỉ mặc một chiếc áo choàng ngủ mỏng, giữa hai người hầu như không có vật cản nào.
Bàn tay lớn của Hạ Ti Yến đặt trên eo thon bỗng nhiên siết chặt, gân xanh ở thái dương giật giật hai cái.
Tạ Thu xấu hổ đến mức khóe mắt đỏ bừng, giọng run run hỏi: “Anh trai, anh… anh không muốn em sao?”
Ánh mắt Hạ Ti Yến đậm đặc đến mức gần như nhỏ ra mực, giọng nói cũng khàn đi không thành tiếng: “Em biết, em đang làm cái gì không?”
