Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 44



Đương nhiên Tạ Thu biết mình đang làm cái gì, cậu chọn dùng hành động để trả lời.

Cậu dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt Hạ Ti Yến, nhắm mắt hôn lên đôi môi tưởng chừng bạc tình bạc nghĩa nhưng thực chất lại nóng bỏng.

Thế nhưng sau vài giây môi chạm môi, Hạ Ti Yến vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Gò má Tạ Thu đỏ bừng, học theo cách người đàn ông hôn mình, đưa đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng l**m qua khe môi đang khép chặt.

Hơi thở Hạ Ti Yến nghẹn lại, khoảnh khắc anh mở môi ra, anh đã giành lại quyền chủ động.

Hơi nóng xâm nhập vào khoang miệng, không cần quá nhiều thời gian, Tạ Thu đã bị hôn đến toàn thân mềm nhũn.

Sau một trận trời đất quay cuồng, cậu bị người đàn ông đè lên chiếc giường lớn mềm mại.

Hạ Ti Yến dùng cơ thể cao lớn của mình che kín cơ thể cậu trong vòng tay, hôn cậu một cách hung dữ, như thể muốn nuốt chửng môi lưỡi của cậu vậy.

Tạ Thu dần dần không thở nổi, bản năng giãy giụa dưới thân người đàn ông, nhưng bị bàn tay lớn nắm lấy hai cổ tay mảnh khảnh, hợp lại và đóng đinh cố định trên đỉnh đầu, không thể cử động được.

Cổ áo sơ mi trắng bị kéo tung, bờ vai tròn trịa như ngọc lộ ra, đáy mắt Hạ Ti Yến đỏ lên, giống như một con dã thú đang đói bụng.

Nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng như mưa rào đổ xuống, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng Tạ Thu vẫn bị người đàn ông làm cho sợ hãi.

Giọng cậu không kìm được mang theo chút nức nở: “Anh trai… anh nhẹ, nhẹ một chút…”

Hạ Ti Yến dừng lại động tác, ngẩng mặt lên, mới phát hiện khóe mắt cậu vừa ướt vừa đỏ, như thể bị dọa khóc.

Tạ Thu nhận thấy người đàn ông đang nhìn mình, th* d*c cố gắng quay mặt đi.

Hạ Ti Yến buông tay đang khống chế cậu, véo cái cằm ướt át của cậu quay lại, giọng khàn khàn đến cực điểm: “Tạ Thu, tôi muốn em, em có muốn tôi không?”

Tạ Thu không dám đối diện với người đàn ông, nâng cánh tay rã rời vô lực lên, cố gắng lấp l**m cho qua.

Nhưng Hạ Ti Yến giữ tay cậu lại, nhất quyết muốn hỏi ra câu trả lời: “Tạ Thu, em có thích tôi không?”

Đầu óc Tạ Thu hỗn loạn như một đống bầy nhầy: “Tôi không biết…”

Yết hầu Hạ Ti Yến lăn xuống, khàn giọng hỏi: “Em không biết, mà em lại ăn mặc như thế này trèo lên người tôi?”

Tạ Thu xấu hổ đến mức sắp ngất đi, giọng run rẩy dữ dội: “Tôi tưởng, tưởng anh sẽ thích…”

Ánh mắt Hạ Ti Yến chợt ngưng trệ, như thể bị một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

Hai người dán vào nhau quá gần, cơ thể anh vẫn nóng bỏng, máu vẫn đang sôi trào gào thét, nhưng giọng nói lại lạnh đi: “Em đang dùng chính cơ thể của mình, để báo đáp tôi?”

Tạ Thu theo bản năng lắc đầu, nhưng không thể mở lời phủ nhận.

Trước khi đến đây cậu đã nghĩ như vậy, vì thực sự không biết làm thế nào để báo đáp mọi thứ Hạ Ti Yến đã làm cho mình, nên chỉ có thể dùng cơ thể duy nhất thuộc về mình.

Nhưng giờ đây bị người đàn ông nói thẳng ra, cậu lại cảm thấy hình như không phải như vậy…

Cậu còn đang suy nghĩ lung tung, Hạ Ti Yến đã buông tay ra, rời khỏi cơ thể cậu.

Tạ Thu theo bản năng muốn kéo bàn tay đó lại, nhưng chỉ chạm được vào tà áo choàng ngủ.

Hạ Ti Yến đứng bên giường, chỉnh lại chiếc áo choàng ngủ đã bị bung ra.

Tạ Thu chống khuỷu tay lên ga giường màu đen, run rẩy chống đỡ nửa thân trên.

Hạ Ti Yến quỳ một gối lên giường, đưa tay kéo chiếc áo sơ mi bị anh xé rách lên, rồi từ từ cài lại cúc, giấu đi những dấu vết do mình gây ra.

Áo choàng ngủ bó sát không che được phần nhô cao nào đó, nhưng khuôn mặt tuấn tú kia đã khôi phục vẻ bình tĩnh, thần sắc thậm chí còn lạnh hơn thường ngày.

Tạ Thu bối rối, còn chưa kịp nói gì, đã bị anh bế ngang lên.

Hạ Ti Yến bế cậu về phòng bên cạnh, cúi người đặt cậu xuống giường, không nói một lời, quay người định bỏ đi.

“Anh trai.” Lần này Tạ Thu đã nắm được tay anh, hỏi nhỏ, “Nếu anh không thích, lần sau tôi sẽ không như vậy nữa, được không?”

Hạ Ti Yến quay người lại, nhìn xuống người đang ngồi trên giường.

Tạ Thu vừa bị hôn một trận dữ dội, tóc mái rối tung, môi còn ánh lên vẻ ướt át, chiếc cổ trắng nõn cũng còn lại dấu hôn mới, dùng ánh mắt đầy tội nghiệp nhìn anh, chỉ càng khiến sự hung bạo trong lòng anh muốn rục rịch.

Hạ Ti Yến cố gắng kìm nén, mở lời: “Tạ Thu, tôi đối tốt với em, là vì tôi thích em, không cần em phải báo đáp tôi bất cứ điều gì.”

Ánh mắt Tạ Thu lóe lên, cụp mi xuống.

“Một ngày hai ngày, một năm hai năm, tôi có thể chậm rãi chờ đợi.” Hạ Ti Yến nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt thâm trầm, “Em nên biết, cái tôi muốn không phải cơ thể của em, cái tôi muốn là em cũng yêu tôi.”

Tâm Tạ Thu run lên, khoảnh khắc này, như thể có thứ gì đó đã đánh trúng linh hồn cậu.

Hạ Ti Yến giật tay ra khỏi bàn tay cậu, giọng rất nhỏ: “Em dùng cơ thể mình để báo đáp tôi, rốt cuộc là đang coi thường tôi, hay coi thường chính bản thân em?”

“Không phải…” Tạ Thu vừa xấu hổ vừa hối hận, khóe mắt âm thầm ngấn một tầng nước, “Xin lỗi…”

Hạ Ti Yến không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm cậu một hồi lâu, rồi quay người rời khỏi phòng.

Trong không gian tĩnh lặng, Tạ Thu ôm lấy đầu gối của mình, chôn mặt vào đó.

Vì chưa bao giờ nhận được tình yêu mãnh liệt như vậy, nên cậu không biết phải đáp lại như thế nào, trong lòng chỉ cảm thấy mắc nợ quá nhiều, đến mức trong lúc nhất thời đầu óc choáng váng, làm ra chuyện ngu ngốc là bò lên giường này.

Nhưng cậu nên hiểu, nếu chỉ muốn cơ thể của cậu, Hạ Ti Yến hà tất phải tốn công sức lớn đến vậy?

**

Ngày hôm sau, Tạ Thu cố ý dậy muộn, che giấu đôi mắt có chút sưng đỏ, lén lút đi xuống lầu.

Phòng khách không có ai, cậu không khỏi thở phào nhẹ nhõm, mở tủ lạnh lấy một chai nước suối, chườm lên mắt để giảm sưng.

“Tiểu Thu, con dậy rồi à?” Giọng Tô Uyển Dung vang lên phía sau.

Tạ Thu lập tức đặt chai nước suối xuống, ngại ngùng nói: “Hôm nay dậy hơi muộn ạ.”

“Không muộn, không muộn, kỳ nghỉ hè cũng không còn mấy ngày nữa, cứ ngủ nướng thêm chút nữa đi.” Tô Uyển Dung đi tới, nhìn một cái đã phát hiện ra điều gì đó bất thường, “Tiểu Thu, mắt con bị làm sao vậy?”

Tạ Thu tìm đại một cái cớ: “Chắc tối qua uống quá nhiều nước trước khi ngủ, hơi sưng.”

“Thì ra là vậy.” Tô Uyển Dung không nghi ngờ gì, “Vậy mẹ pha cho con một ly cà phê, để giảm sưng.”

“Không cần đâu ạ, con tự làm được.” Tạ Thu dừng lại một chút, giả vờ hỏi bâng quơ, “Mẹ, anh Ti Yến đi làm rồi ạ?”

“Đúng vậy, hôm nay Ti Yến đi rất sớm.” Tô Uyển Dung đáp, “Con tìm nó có việc gì à?”

“Không có.” Tạ Thu cười nhẹ, “Chỉ là quan tâm một chút thôi.”

Tô Uyển Dung cũng cười: “Quan tâm là tốt, vợ chồng trẻ phải quan tâm lẫn nhau chứ.”

Tạ Thu vốn định điều chỉnh trạng thái cho thật tốt, rồi nghiêm túc xin lỗi Hạ Ti Yến.

Không ngờ hai ngày tiếp theo, cậu đều không tìm được cơ hội thích hợp.

Hạ Ti Yến bắt đầu đi sớm về muộn, hai người thỉnh thoảng gặp mặt, cũng chỉ trò chuyện đơn giản vài câu, rồi lấy cớ rời đi.

Cho dù Tạ Thu có chậm chạp đến mấy cũng nhận ra, người đàn ông này thực sự giận cậu rồi.

Thế nhưng Hạ Ti Yến cũng không cố ý phớt lờ cậu, không đến mức chiến tranh lạnh, chỉ là không còn chủ động tìm cậu nữa, ánh mắt quen thuộc đó cũng không còn thường xuyên dừng lại trên người cậu.

Trong lòng Tạ Thu có chút hoảng hốt, nên tối đến cố ý chờ trong phòng khách, nhất định phải đợi người đàn ông về nhà.

Khoảng mười giờ rưỡi, phía sau vang lên tiếng bước chân.

Tạ Thu nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế sofa: “Anh về rồi.”

Hạ Ti Yến lướt mắt qua khuôn mặt cậu, tiếp tục đi về phía cầu thang: “Ừm.”

Tạ Thu đi theo: “Anh có thời gian không, tôi muốn nói chuyện với anh.”

Hạ Ti Yến đưa tay nới lỏng cà vạt: “Có một cuộc họp video cần mở.”

“Vậy khi nào anh rảnh?” Tạ Thu không nản lòng, truy hỏi, “Đợi anh họp xong được không?”

Hạ Ti Yến không nhìn cậu, giọng rất nhạt: “Tôi mệt rồi, để sau đi.”

Tạ Thu mím môi, không lên tiếng.

Trước đây dù bận đến mấy anh cũng có thời gian đến văn phòng luật đón cậu tan làm, bây giờ lại ngay cả một chút thời gian dành cho cậu cũng không muốn.

Hai người im lặng đi lên lầu hai, Hạ Ti Yến dừng lại: “Còn chuyện gì nữa không?”

Tạ Thu có chút hờn dỗi nói: “Ngày mai tôi phải về nhà một chuyến.”

“Ừm.” Hạ Ti Yến quay người, “Nghỉ ngơi sớm đi.”

Tạ Thu cũng quay người, đi về phía phòng mình.

Điều cậu không biết là, ngay khoảnh khắc cậu quay lưng đi, Hạ Ti Yến lại quay đầu lại.

Người đàn ông đứng ở cuối hành lang, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cậu đi đến cửa phòng, mới tiếp tục bước đi.

**

Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ Thu thức dậy chào hỏi Tô Uyển Dung, rồi ra ngoài.

Cậu ngồi xe đến cửa biệt thự nhà họ Hàn, dặn tài xế về nhà họ Hạ trước, hôm nay không cần đến đón cậu, lát nữa cậu sẽ tự bắt taxi về.

Cha Hàn cuối cùng cũng được gặp lại con trai út, vui mừng đến mức đích thân vào bếp, làm đầy một bàn thức ăn.

Ăn trưa xong, Hàn Bách Ngôn phải về công ty xử lý công việc.

Trước khi đi, anh kéo em trai ra một bên: “Nhạc Nhạc, bên nhà họ Hạ có chuyện gì sao?”

“Không có ạ.” Tạ Thu phủ nhận ngay, “Sao anh lại hỏi vậy?”

“Không sao là được rồi.” Hàn Bách Ngôn không hỏi nhiều, xoa đầu cậu, “Nhạc Nhạc, bất kể xảy ra chuyện gì, chúng ta mới là gia đình mãi mãi.”

“Em biết mà.” Tạ Thu nở một nụ cười ngọt ngào, “Anh, anh đi công ty làm việc đi.”

Buổi chiều, Tạ Thu một mình ở nhà bầu bạn với cha.

Hàn Trọng Niên thích chơi cờ, cậu vừa hay biết chơi cờ tướng, hai cha con vừa chơi cờ vừa tâm sự, thời gian bất tri bất giác liền trôi qua.

“Thoáng cái đã hơn năm giờ rồi.” Hàn Trọng Niên nhìn đồng hồ treo tường, phẩy phẩy tay, “Không chơi nữa, không chơi nữa, tối nay cha sẽ nấu thêm hai món mới cho con ăn.”

Tạ Thu do dự một chút, khẽ đáp: “Ba, lát nữa con có chút việc, tối nay con không ăn cơm ở nhà đâu ạ.”

Hàn Trọng Niên tuy rằng có chút luyến tiếc, nhưng cũng thông cảm cho người trẻ tuổi đều có cuộc sống riêng, vẫn để cậu rời đi.

Tạ Thu rời khỏi nhà họ Hàn, bắt taxi đến trụ sở Tập đoàn Hạ thị.

Taxi dừng trước tòa nhà tập đoàn, cậu xuống xe đi đi lại lại gần đó, mãi không chịu bước vào.

Vài ngày trôi qua, Hạ Ti Yến đã hết giận chưa?

Cậu đột ngột chạy đến công ty như thế này, Hạ Ti Yến có thời gian gặp cậu không?

Giả sử gặp mặt thuận lợi, Hạ Ti Yến có chấp nhận lời xin lỗi của cậu không?

Tạ Thu ngồi xổm ở một góc, nhặt một cành cây nhỏ vẽ vòng tròn trên mặt đất.

Có lẽ vì cậu đi đi lại lại quá lâu gần đó, bảo vệ tuần tra ở cửa bắt đầu nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ, còn lấy bộ đàm ra nói nhỏ gì đó.

Tạ Thu: “…”

Chẳng lẽ bọn họ coi mình là người có ý đồ bất chính nào đó rồi sao?

Tạ Thu đứng dậy, quyết định vẫn là nên quay về trước.

Cậu cúi đầu đi trên vỉa hè, vì đang suy nghĩ miên man, không để ý đèn xanh chỉ còn vài giây.

Vừa bước ra vài bước, một chiếc xe ô tô riêng đã vụt qua trước mắt cậu.

Tạ Thu giật mình, nghe tiếng còi xe inh ỏi, đầu đột nhiên đau nhói.

Cậu nhíu mày, trong đầu chớp lên từng cảnh tượng xa lạ, hình như là cậu bị một chiếc xe tông bay lên không trung, bên tai mơ hồ còn có một tiếng gọi quen thuộc.

Tạ Thu hoàn hồn, lập tức quay người lùi lại vào lề đường.

Đúng lúc này, một chiếc xe máy điện không kịp phanh, đâm thẳng vào cậu.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tạ Thu nhờ phản xạ cơ thể, kịp thời nhảy lên bồn hoa bên cạnh.

Khoảnh khắc chân tiếp đất, một cơn đau nhói tim ập đến, đau đến mức cậu hít một hơi lạnh.

Vừa lúc đèn xanh bật sáng, chiếc xe máy điện không quay đầu lại phóng đi.

Tạ Thu dịu đi cơn đau, cố gắng bước xuống bồn hoa, mũi chân vừa chạm đất, lại đau đến mức cậu nhíu mày.

Cậu chịu đựng cơn đau, đi cà nhắc đến bậc thềm, ngồi xuống rồi vén ống quần lên để lộ mắt cá chân.

Mắt cá chân hơi sưng đỏ, nhìn không có vẻ nghiêm trọng lắm.

Tạ Thu buông ống quần xuống, mò điện thoại trong túi ra, mở WeChat.

Ngón tay vô thức lướt xuống, nhấp vào một hộp thoại đã không trò chuyện suốt mấy ngày trời.

Tạ Thu ngây người vài giây, rồi lại thoát ra.

Tại sao, lúc này người đầu tiên cậu nghĩ đến để cầu cứu lại là Hạ Ti Yến?

Đang là giờ cao điểm tan tầm, những người đi làm qua lại vội vã, thỉnh thoảng cũng liếc nhìn người đang ngồi trên bậc thềm với ánh mắt kỳ lạ.

Tạ Thu đang ngẩn người, một đôi giày da đen bóng loáng dừng lại trước mặt cậu.

Tim cậu đập mạnh, ánh mắt men theo chiếc quần tây thẳng tắp nhìn lên, đối diện với một đôi mắt đen thẳm.

Hạ Ti Yến cúi đầu nhìn cậu: “Sao lại ngồi ở đây?”

“Chân không cẩn thận bị trẹo rồi.” Tạ Thu trả lời, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm ức khó tả.

Thực ra trước đây còn có những lần va chạm nghiêm trọng hơn thế này rất nhiều, lần nào cậu cũng tự mình đứng dậy bôi thuốc, không có gì to tát cả.

Nhưng khi người đàn ông này xuất hiện trước mặt, cậu đột nhiên cảm thấy rất đau và rất tủi thân.

Hạ Ti Yến nhíu mày, cúi người muốn bế ngang cậu lên.

Tạ Thu thu lại cảm xúc, nhỏ giọng từ chối: “Đừng bế tôi, nhiều người lắm…”

Nghe vậy, Hạ Ti Yến cởi chiếc áo vest đang mặc, đưa vào tay cậu: “Che mặt lại.”

Tạ Thu ôm áo vest, sau khi người đàn ông cúi người bế mình lên lần nữa, tự lừa người dối mình che lên mặt.

Áo vest ngập tràn hơi thở của Hạ Ti Yến, rất dễ ngửi, cậu không kìm được lén hít một hơi.

May mắn là cách chỗ đậu xe không xa, đi một lát, Hạ Ti Yến đã đặt cậu vào ghế sau xe.

Cửa xe đóng lại, Hạ Ti Yến lên tiếng: “Đến bệnh viện.”

“Không cần đến bệnh viện đâu.” Tạ Thu vén chiếc áo vest che mặt ra, “Chỉ là trẹo chân thôi, về chườm đá là được rồi.”

Hạ Ti Yến giống như một kẻ độc tài thực sự, lặp lại một lần nữa: “Đến bệnh viện.”

Tạ Thu im lặng co lại trên ghế, không phản đối nữa.

Đến cửa bệnh viện, Hạ Ti Yến lại bế cậu vào bệnh viện, không có áo vest che chắn, cậu đành vùi mặt vào ngực người đàn ông.

Chụp X-quang xong, bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng, xác định không bị gãy xương, chỉ là bong gân nhẹ, trước tiên tiến hành chườm đá cục bộ cho cậu.

Tạ Thu cầm túi đá, thở phào nhẹ nhõm: “Tôi đã bảo không sao mà.”

Hạ Ti Yến liếc nhìn cậu, hỏi chi tiết bác sĩ về các biện pháp tĩnh dưỡng tiếp theo.

Sau đó bác sĩ đi xử lý bệnh nhân khác, Hạ Ti Yến nhận lấy túi đá từ tay cậu, nâng chân bị thương của cậu lên, đặt lên đùi mình, cầm túi đá áp sát vào chỗ sưng đỏ không nhúc nhích.

Tạ Thu cảm thấy khó xử, nhưng bệnh viện nhiều người như vậy, cũng không tiện nói gì.

Hai mươi phút sau, bác sĩ lại đến băng bó mắt cá chân bằng băng thun cố định, thông báo họ có thể về nhà tĩnh dưỡng.

Về đến biệt thự cũ nhà họ Hạ, Hạ Ti Yến lại bế cậu xuống xe.

Đến nhà rồi, Tạ Thu cũng yên tâm, hai tay ngoan ngoãn ôm lấy cổ anh, lặng lẽ tựa má vào vai anh.

Hạ Ti Yến bế người bước vào tiền sảnh, Tô Uyển Dung ra đón, giọng ngạc nhiên: “Ti Yến, Tiểu Thu bị làm sao vậy?”

“Không sao ạ, không cẩn thận bị trẹo chân thôi.” Tạ Thu thò mặt ra khỏi lòng anh, nhẹ nhàng giải thích, “Bác sĩ kiểm tra rồi, chỉ là vết thương nhỏ thôi, mẹ đừng lo ạ.”

Tô Uyển Dung xác nhận: “Ti Yến, thật sự chỉ là vấn đề nhỏ thôi à?”

“Ừm, không sao.” Hạ Ti Yến đáp đơn giản, “Con đưa em ấy lên lầu trước.”

Tô Uyển Dung liên tục đáp: “Được được được, vậy con mau đưa Tiểu Thu lên nghỉ ngơi đi.”

Lên lầu, Hạ Ti Yến bế người vào phòng ngủ của mình.

Ngón tay Tạ Thu siết chặt: “Không về phòng tôi sao?”

Lần trước đến phòng ngủ của Hạ Ti Yến, những ký ức còn lại đối với họ chắc hẳn không mấy tốt đẹp…

Hạ Ti Yến đặt cậu xuống ghế sofa, khẽ đáp: “Mắt cá chân em còn cần chườm đá, tiện cho tôi chăm sóc em.”

Tạ Thu thả lỏng: “Ồ, được…”

Một lát sau, quản gia mang hộp thuốc và túi đá lên.

Hạ Ti Yến ngồi ở phía bên kia ghế sofa, đưa tay vén ống quần Tạ Thu lên.

Ngón tay ấm áp cọ vào làn da mịn màng, Tạ Thu rụt người lại một chút, nhưng cố gắng không rút chân về.

Bàn tay lớn của Hạ Ti Yến nắm lấy cẳng chân thon dài xinh đẹp của cậu, gác lên đùi mình, tiếp tục dùng túi đá chườm lên chỗ sưng đỏ.

Vẻ mặt người đàn ông cúi đầu rất nghiêm túc, như thể đang nghiên cứu hợp đồng của một dự án quan trọng nào đó.

Trong lòng Tạ Thu khẽ động, nhỏ giọng hỏi: “Anh còn giận tôi không?”

Hạ Ti Yến ngay cả mí mắt cũng không nhúc nhích: “Không giận.”

Tạ Thu nhịn một chút, nhưng vẫn không kìm được tố cáo: “Vậy mà mấy ngày nay anh không thèm để ý đến tôi.”

Hạ Ti Yến: “Không có không để ý đến em.”

“Có mà.” Tạ Thu nhíu mày, giọng ngập tràn ấm ức, “Mấy ngày nay anh không nói với tôi được mấy câu, lúc nói chuyện còn đứng cách tôi rất xa.”

Lời nói này có vẻ ngây thơ, giống như một đứa trẻ đang tố cáo người bạn thân nhất không chơi với mình nữa.

Hạ Ti Yến ngước mắt lên: “Em muốn biết tại sao không?”

Tạ Thu hít một hơi: “Tại sao?”

Hạ Ti Yến nhìn cậu chằm chằm, đôi môi mỏng mở ra: “Vì tôi sợ mình không kiềm chế được.”

Tạ Thu ngơ ngác: “Không kiềm chế được cái gì?”

“Không kiềm chế được nhớ đến dáng vẻ em đang phát-tình trên người tôi.” Giọng Hạ Ti Yến bình tĩnh, nhưng lại khàn đi vài phần, “Không kiềm chế được muốn làm-chết em.”

Tạ Thu đờ ra vài giây, mặt đỏ từ má lan đến tận cổ, lắp ba lắp bắp nói: “Tôi, tôi bây giờ là bệnh nhân, anh đừng làm bậy nhé…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...