1
Ta hớn hở chạy tới, cứ ngỡ tiểu thư định ban thưởng cho mình.
Không ngờ nàng ta đánh giá ta một hồi lâu rồi đột nhiên nói:
"Tiểu Hàn, Hầu gia vì ta mà gãy chân, ta không thể bỏ mặc hắn. Ngươi hãy thay ta gả sang đó để chăm sóc hắn đi."
Ở góc phòng, nam nhân u uất kia đang si dại nhìn tiểu thư, dáng vẻ như sắp tan vỡ đến nơi.
Nàng ta nói tiếp: "Ngươi không cha không mẹ, Thừa Diêm cũng không cha không mẹ. Ngươi gả qua đó, Tướng quân phủ chính là nhà mẹ đẻ của ngươi."
Nhưng ta có vị hôn phu mà. Hắn ta vừa tuấn tú vừa tốt bụng, chính miệng hắn đã hứa chỉ cần ta chuẩn bị đủ năm ngàn lượng tiền hồi môn là hắn ta sẽ rước ta vào cửa một cách rình rang.
Huống hồ, trên dưới phủ này có ai mà không biết chuyện giữa tiểu thư và Hầu gia?
Vĩnh An Hầu Mạnh Thừa Diêm vốn là vị hôn phu chính thức của tiểu thư, nhưng từ khi Tam Hoàng tử tình cờ cứu tiểu thư một mạng, chẳng biết thế nào mà hai ngườilại vừa mắt nhau. Tiểu thư khóc lóc đòi từ hôn, Mạnh Thừa Diêm quỳ xuống khổ sở cầu xin níu kéo.
Cuối cùng người thì không giữ được, trái lại vì cứu tiểu thư bị kẻ thù bắt cóc mà hắn rơi xuống vách núi, phế luôn đôi chân.
Hắn tự biết thân phận tàn tật không thể mang lại hạnh phúc cho tiểu thư nên mới đau đớn buông tay.
Tiểu thư thấy ta ngẩn ngơ không nói gì, cứ tưởng ta vui quá hóa rồ, trong giọng nói mang theo vài phần ban ơn:
"Một nha hoàn nhóm lửa như ngươi mà có được phúc phận thế này đã là tạo hóa rồi. Tiểu Hàn, đến lúc đó ta nhất định sẽ thêm của hồi môn cho ngươi."
Ngươi cũng biết ta chỉ là nha hoàn nhóm lửa cơ đấy. Muốn tìm người đổ vỏ thì sao không tìm hai nha hoàn thân cận bên cạnh ngươi đi?
Mắt của Thu Cúc và Đông Mai sắp dán chặt vào người Mạnh Thừa Diêm luôn rồi kìa. Tùy tiện chọn một người cũng mạnh hơn ta. Một người không được thì hai người cũng có sao đâu.
Ta đang định mở miệng từ chối thì trước mắt bỗng không dưng hiện ra một đoạn văn tự:
[Nữ chính tốt bụng quá, kết truyện rồi vẫn không quên sắp xếp chốn dung thân cho nam phụ tàn tật.]
[Hu hu. . . Tiếc là nam phụ sẽ tự sát sau khi nữ chính xuất giá.]
[Hắn hoàn toàn không biết nha hoàn này chính là muội muội ruột thất lạc nhiều năm của mình! Nếu có muội muội bên cạnh, biết đâu chừng. . .]
Ta sững sờ. Cái gì thế này?
Bọn họ nói. . . Mạnh Thừa Diêm kia là ca ca ruột của ta?
Lại còn là nam phụ gì đó, định sẵn là yêu mà không được, đau lòng đến chế-t sao?
2
Tiểu thư quay sang Mạnh Thừa Diêm, dịu dàng nói: "Hầu gia, đôi chân của huynh rốt cuộc là vì ta mà gãy, ta không thể bỏ mặc huynh."
"Tiểu Hàn ngoan ngoãn lanh lợi, lại rất chu đáo. Có nàng ta chăm sóc huynh, ta cũng yên tâm hơn nhiều."
Ánh mắt Mạnh Thừa Diêm trước sau vẫn dính chặt vào người tiểu thư, không thèm nhìn ta lấy một cái, giọng nói khô khốc:
"Thanh Nhi bảo ta cưới ai, ta sẽ cưới người đó. Chỉ cần nàng vui. . . là được."
Ta theo Mạnh Thừa Diêm về Hầu phủ. Căn phòng lộng lẫy xa hoa kia suýt chút nữa làm lóa cả mắt ta.
Hắn chỉ để lại một câu lạnh lùng: "Ngươi tự tìm phòng mà ở đi."
Nói xong liền ngồi xe lăn rời đi.
Ta tự tìm ư?
Thế thì tất nhiên phải tìm căn tốt nhất rồi.
Hồi nhỏ ca ca từng nói, đồ của huynh ấy là của ta, đồ của ta vẫn là của ta. Tính ra như vậy thì cái Hầu phủ to lớn này sau này chẳng phải là của ta sao?
Thế nhưng. . . xa cách bao nhiêu năm như vậy, huynh ấy còn nhận ta không?
3
Ta bị bắt cóc năm ba tuổi. Ca ca lúc ấy không có dáng vẻ như bây giờ, gầy nhom như khỉ đột vậy. Hai huynh muội trốn ở dưới quê đi trộm khoai lang ăn, không dám nhóm lửa nướng vì sợ mùi thơm sẽ dẫn chủ nhà đến, thế là chỉ đành gặm sống.
Huynh ấy dỗ dành ta, bảo đây là giò heo, là móng giò. . . Ta cứ thế nuốt từng miếng một cùng với nước mắt, kết quả là còn bị mẻ mất một chiếc răng cửa.
Cha mẹ mất sớm. Lúc ta mới chào đời, cha đi săn gặp phải gấu đen rồi không còn nữa. Mẹ bị tên ác bá ép cải giá nên đã treo cổ tự tử bằng một dải lụa trắng. Ca ca lớn hơn ta sáu tuổi, huynh ấy luôn ôm ta và nói tuyệt đối sẽ không bỏ rơi ta. Huynh ấy không bỏ rơi ta, là ta không cẩn thận đã để lạc mất huynh ấy.
Ngày hôm đó, ta chê khoai lang cứng quá, muốn đi xin cho huynh ấy một quả trứng gà. Hôm đó đúng vào ngày sinh nhật của huynh ấy, trẻ con nhà khác đều được ăn mì trứng, ta cũng muốn huynh ấy được ăn một miếng.
Người ở đầu thôn cầm quả trứng nói: "Cho ngươi cũng được, nhưng phải giúp ta một việc."
Hắn ta đưa ta đi thật xa, thật xa, rồi sau đó bán ta đi. Quả trứng gà ta nắm chặt trong tay cho đến lúc thối rữa cũng không thể đưa tới tay ca ca.
Những năm qua không phải ta không tìm, nhưng nghe nói thôn năm đó gặp phải động đất, chế-t rất nhiều người. Ta cứ ngỡ. . . ca ca có lẽ cũng chế-t rồi. Không ngờ huynh ấy còn sống, lại còn làm quan lớn thế này.
Ta quay sang hỏi tên thị vệ Lưu Phong đứng bên cạnh: "Viện của Hầu gia ở đâu?"
Lưu Phong vẻ mặt đầy uất ức dẫn ta đi, không kìm được mà mở miệng: "Tiểu Hàn cô nương, tuy nói ngươi là do Thẩm Thanh tiểu thư đưa tới, nhưng mà. . ."
Nhưng mà cái gì?
Ta không được ở phòng của ca ca ta sao?
Bảo huynh ấy dời chỗ đi trước không được à?
Chạy đôn chạy đáo cả ngày, trời đã tối mịt rồi.
4
Ta vừa mới chui vào chăn thì trước mắt lại hiện lên bình luận:
[Hầu gia sắp tự sát rồi, nhìn người mình yêu xuất giá, hắn không còn gì luyến tiếc nữa.]
[Nếu hắn quay về nhìn một cái thì có thể phát hiện muội muội đang ở trong phòng rồi. . . Sau tai muội muội có vết bớt mà.]
Ta lồm cồm bò dậy. Thôi, tạm thời khoan ngủ đã.
Vừa đi ra ngoài đã đụng ngay Lưu Phong.
"Thư phòng của Hầu gia ở đâu?"
Lưu Phong cứng cổ: "Ngươi từ bỏ ý định đó đi, ta sẽ không nói đâu! Hầu gia không thích ngươi."
Ta: "Bớt nói nhảm, ta cũng chẳng thích huynh ấy. Mau nói đi, huynh ấy sắp chế-t rồi kìa."
Hắn ta biến sắc: "Sao ngươi biết?"
Ta lườm hắn ta: "Có nói không?"
Lưu Phong cuống quýt dẫn đường.
Ta một cước đá văng cửa thư phòng. Mạnh Thừa Diêm đang ngồi trên xe lăn, cổ tay đã cắt được một nửa, má-u đang ồ ạt chảy ra ngoài.
Lưu Phong kinh hãi kêu lên: "Hầu gia!"
Ta lao lên giật lấy con da-o: "Ca, huynh khoan hãy chế-t đã."
Ánh mắt Mạnh Thừa Diêm rã rời: "Ta sẽ không cưới ngươi đâu, ngươi từ bỏ ý định đó đi. . . Ngươi gọi ta là gì?"
"Ca, huynh nghĩ cái gì thế? Ta là Đài Nhi đây, Mạnh Đài Nhi. Bớt làm mấy chuyện bị lôi đánh đó đi. Ta có vị hôn phu rồi, huynh chi cho ta ít tiền làm của hồi môn đi."
Tay hắn run lên: "Đài Nhi ư? Chẳng phải ngươi là Tiểu Hàn sao?"
Tiểu Hàn là do tiểu thư đổi tên cho. Lúc ta mới vào Thẩm phủ, nàng ta chê tên Đài Nhi nghe khó lọt tai nên đã đổi.
