Sau này ta mới biết nàng ta là kẻ mù đặt tên, cả viện toàn nha hoàn mang tên các tiết khí. Trừ hai người thân cận ra thì còn có chút hoa hòe hoa sói.
"Ca, Tiểu Hàn là do tiểu thư tiện miệng gọi thôi."
Mạnh Thừa Diêm hít một hơi thật sâu, giọng run rẩy: "Ngươi nói ngươi là Đài Nhi. . . Có bằng chứng gì không?"
Ta vén tóc sau tai lên, lộ ra vết bớt hình hoa mai kia.
"Thấy chưa hả ca?"
Hắn ngây người, hốc mắt đỏ hoe, nắm chặt lấy cổ tay ta.
"Đúng là Đài Nhi rồi. . ."
Sống mũi ta cay cay. Ai mà ngờ được người ca ca năm đó có thể tay không leo cây hái quả, giờ đây chỉ có thể bò dưới đất rồi.
5
Bình luận:
[Nhận thân nhanh vậy sao? Tiểu Hàn nhận ra ca ca từ lúc nào thế?]
[Nam phụ chắc là không cần chế-t nữa rồi nhỉ?]
[Nhầm trọng tâm rồi! Có vẻ muội muội này tới để "đào mỏ" ca ca đấy!]
Mạnh Thừa Diêm hoàn hồn, nhìn chằm chằm vào ta: "Đài Nhi, muội vừa nói. . . muội sắp thành thân rồi sao? Muội mới bao nhiêu tuổi chứ?"
Ta bấm ngón tay tính toán: "Huynh quên rồi à, huynh lớn hơn ta sáu tuổi, ta vừa mới đến tuổi cập kê thôi."
"Gả cho ai?"
Ta lập tức thay bằng vẻ mặt đầy mong đợi: "Là một thư sinh ta cứu được giữa đường, đẹp trai như thiên tiên vậy! Mỗi tháng ta ở Thẩm gia nhóm lửa dành dụm tiền nuôi hắn ta, nhưng hắn ta nói giá trị con người của mình không hề rẻ, phải có năm ngàn lượng mới chịu cưới ta."
"Ta không cha không mẹ, hắn ta chịu lấy ta đã là phúc phận rồi, ta phải biết trân trọng."
"Nhưng nhóm lửa ở Thẩm gia một tháng mới được năm trăm văn, còn kém xa lắm. Ca, huynh bù cho ta nhé?"
Mạnh Thừa Diêm nhíu mày: "Muội cứu hắn ta, còn phải bỏ thêm tiền cầu xin hắn ta cưới muội sao?"
Bình luận:
[Đúng là huynh muội ruột rồi, cái nết yêu đương mù quáng y hệt nhau!]
[Rốt cuộc đẹp đến mức nào mà muội muội sắp ch** n**c miếng tới nơi rồi kìa.]
[Vừa nhận lại muội muội xong, quay đầu cái nó đã đòi đi gả đi. . .]
Ta nghiêm túc giải thích: "Ca, huynh không hiểu đâu. Mỗi tháng khi ta đưa tiền tới, hắn ta đều hỏi han ân cần xem ta có mệt không, còn rửa tay cho ta, dặn ta tháng sau nhóm thêm nhiều lửa chút để sớm gom đủ năm ngàn lượng."
"Nhị Lang hễ nhìn thấy bạc là cười với ta ngọt ngào lắm, ta chỉ muốn mãi nhìn thấy hắn ta cười như thế."
Lưu Phong đứng bên cạnh không nhịn được xen mồm vào: "Tiểu thư, vị hôn phu này của ngươi. . . có người thân không? Hắn ta định bỏ bao nhiêu tiền sính lễ?"
Ta lập tức lườm hắn: "Nhị Lang cô độc một mình, lấy đâu ra sính lễ? Ngươi muốn ép chế-t hắn ta sao? Hắn ta nói rồi, đợi khi thi đỗ công danh sẽ để ta làm phu nhân quan lớn!"
"Mặc dù thi ba lần đều không đỗ. . . nhưng không sao, ta tin hắn ta."
Lưu Phong không kìm được cao giọng: "Thế chẳng phải là ăn bám sao?!"
Ta lập tức bảo vệ: "Không cho ngươi nói hắn ta như vậy! Hắn ta học giỏi lắm, ta tin hắn ta."
Hắn ta ôm trán: "Tiểu thư, cái nết yêu đương mù quáng này của người thật không ổn chút nào."
Ta nói năng có sách mách có chứng: "Ca ca ta chẳng phải cũng vậy sao? Huynh ấy thích Thẩm tiểu thư đến mức suýt mất mạng, ta còn chưa vì Nhị Lang mà sống đi chế-t lại đâu nhé. Ta chẳng qua là muốn xin chút bạc thôi mà, có sao đâu?"
Nói xong ta lại đáng thương nhìn về phía Mạnh Thừa Diêm.
"Ca, huynh làm quan to, hay là cũng kiếm cho Nhị Lang một chức quan đi? Ngày nào hắn ta cũng chong đèn thức đêm đọc sách, ta xót lắm."
Khóe miệng Mạnh Thừa Diêm giật giật: "Đài Nhi. . . muội còn nhỏ, nhìn người có lẽ không chuẩn. Hay là nhìn thêm những người khác xem sao?"
Ta lập tức kề da-o lên cổ tay mình, khóc lóc om sòm.
"Ta không quan tâm! Ta chỉ muốn lấy Nhị Lang thôi! Nếu huynh ép ta gả cho người khác, giờ ta chế-t cho huynh xem!"
Mạnh Thừa Diêm và Lưu Phong sợ đến mức mặt cắt không còn giọt má-u.
Huynh ấy vội vàng hạ giọng dỗ dành: "Được rồi, được rồi, muội đừng kích động. Thế này đi, muội gọi hắn ta tới gặp ta, ta xem thử xem hắn ta có thực tài hay không."
Ta nín khóc mỉm cười: "Quyết định thế đi nhé ca! Đến lúc đó. . . đến lúc đó huynh cho huynh ấy làm Trạng nguyên đi, hoặc là cái chức Thượng thư gì đó cũng được!"
Lưu Phong đứng bên cạnh nghe mà mắt suýt rơi ra ngoài.
Bình luận:
[Cười chế-t mất! Muội muội ơi, ca ca muội là Hầu gia chứ không phải Hoàng đế, mà Hoàng đế cũng không thể tự tiện chỉ định ai làm Trạng nguyên đâu!]
[Xong rồi, muội muội vừa nhận lại đã mắc bệnh yêu đương mù quáng giai đoạn cuối, còn nặng hơn cả ca ca.]
[Răng hàm của nam phụ chắc sắp nghiến nát rồi quá. . .]
Mạnh Thừa Diêm hít sâu một hơi, bảo Lưu Phong:
"Đi gọi đại phu tới đây."
"Ta phải băng bó vết thương cho kỹ, sống cho tốt. . . ít nhất phải tận mắt xem thử cái gã muội tế tương lai đã bỏ bùa mê thuốc lú cho muội muội ta rốt cuộc là hạng nhân vật gì?!"
Vế sau là huynh ấy nghiến răng nghiến lợi thốt ra.
6
Ngày hôm sau, Mạnh Thừa Diêm bảo Lưu Phong đi mời người tới xem mặt.
Ta vội vàng cản Lưu Phong lại: "Ngươi thô kệch thế này, mặt mày cứ hằm hằm sẽ làm Nhị Lang sợ hãi mất."
Lưu Phong: ". . ."
Mạnh Thừa Diêm xoa xoa thái dương: "Thôi được rồi. Hắn ta ở đâu? Ta đích thân đi một chuyến."
Ta dẫn bọn họ tới chỗ ở của Phạm Lương.
Vừa đẩy cánh cửa gỗ kêu cót két ra, đã thấy một góa phụ dung mạo khá xinh đẹp đang giặt quần áo cho Phạm Lương ở trong sân.
Lưu Phong hít một hơi khí lạnh: "Hô! Hắn ta dám sau lưng tiểu thư. . . Ta đi thiến hắn ta ngay!"
Ta vội vã túm lấy tay áo hắn: "Sao ngươi lại thô lỗ như vậy! Dịch tỷ tỷ chẳng qua là tốt bụng giúp Nhị Lang giặt quần áo thôi mà, có gì đâu?"
Mạnh Thừa Diêm: "? ? ?"
Ta bỏ mặc bọn họ, cười híp mắt sán lại gần.
Phạm Lương thấy ta, cau mày: "Sao ngươi lại tới đây?"
Ta bưng hộp thức ăn đến trước mặt hắn ta.
"Nhị Lang, huynh có mệt không? Có khát không? Ta mang cho huynh bánh ngọt của Hương Mãn lâu đây."
Phạm Lương đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: "Bánh ngọt gì mà đáng để ngươi phải chạy một chuyến? Đã bảo với ngươi rồi, nhận tiền lương xong thì hẵng tới tìm ta."
Mạnh Thừa Diêm tức đến mức suýt ngã ngửa, Lưu Phong "xoạt" một tiếng rút kiếm ra
Ta lập tức dang rộng hai tay chắn ở phía trước: "Ngươi muốn đụng vào Nhị Lang thì giế-t ta trước đi!"
Bình luận:
[Cái sừng xanh lét cao tận trời rồi kìa, muội muội vẫn còn bênh, nam phụ chắc tức đến mức đứng bật dậy đánh người luôn mất!]
[Cái gã này có gì tốt chứ? Liếc mắt đưa tình với góa phụ chẳng thèm kiêng nè gì cả.]
[Đúng chất coi muội muội là cây rút tiền mà.]
Mạnh Thừa Diêm ôm ngực, khổ tâm khuyên bảo: "Hắn ta không thích muội! Người thật lòng thích muội sao có thể nỡ để muội vất vả hy sinh như vậy?"
Ta cứng cổ: "Đó là ta tự nguyện! Ca, chẳng phải huynh cũng tự nguyện đó sao?"
Huynh ấy bị nghẹn lời, hớp một hơi mới nói: "Hắn ta không giống vậy! Muội nhìn hắn ta liếc mắt đưa tình với người khác xem, có lúc nào để muội trong lòng không?"
