Đợi đến khi hai chủ tớ lăn lê bò trườn xông tới nơi thì ta đã dẫm lên ghế, đang nhón chân buộc nút thắt trên cành cây.
Ta quay đầu lại, thần sắc hiu hắt: "Ca, huynh nói chữ tình này giải thế nào đây? Khiến người ta phải thề sống chế-t có nhau."
"Nhị Lang đi rồi, lòng ta cũng chế-t theo."
"Đến tận bây giờ ta mới hiểu được tâm cảnh đau đớn muốn chế-t của ca ca dành cho Thẩm tiểu thư năm đó."
Ta cười thê lương, ướm cổ vào vòng dây.
"Chi bằng huynh muội chúng ta cùng đi, trên đường xuống hoàng tuyền cũng có người bầu bạn. Ta đi trước một bước, ca ca theo sau nhé?"
"Không được!"
Mặt Mạnh Thừa Diêm trắng bệch, nhào xuống từ xe lăn, bò tới ôm chặt lấy cái ghế.
"Đài Nhi, ca ca không chế-t nữa! Từ nay về sau, ca ca sẽ sống thật tốt, muội cũng phải sống thật tốt, có được không?!"
Ta cúi đầu nhìn huynh ấy, vành mắt vẫn còn đỏ: ". . . Thật không?"
"Thật trăm phần trăm!"
Huynh ấy cuống cuồng đến mức giọng nói biến đổi cả đi:
"Nếu muội có mệnh hệ gì, ca ca lập tức đi theo muội ngay!"
Ta nhanh nhẹn nhảy xuống từ trên ghế, thuận tay vo viên dải lụa trắng nhét cho Lưu Phong, phủi phủi bụi trên tay.
"Thế thì được. Để ăn mừng hai huynh muội ta đều không muốn chế-t nữa. . . Ca, nghe nói chợ Đông mới mở một tửu lầu, món cừu nướng nguyên con là tuyệt nhất, chúng ta đi đánh chén một bữa nhé?"
Mạnh Thừa Diêm đứng hình tại chỗ, một ngụm khí không lên nổi, ho đến rung trời lở đất.
9
Hôm nay, Thẩm Thanh mắt đỏ hoe tìm đến cửa. Nàng ta thút thít nói Tam Hoàng tử sắp nạp trắc phi rồi. Thành thân mới được bao lâu mà người mới đã sắp vào cửa.
"Rõ ràng chàng ấy đã nói chỉ yêu mình ta. . . Tại sao không thể chỉ có mình ta chứ?"
Mạnh Thừa Diêm thấy nàng ta khóc lóc như hoa lê gặp mưa, theo bản năng định đưa khăn tay ra, nhưng thoáng thấy ta đang cắn hạt dưa ở bên cạnh thì tay run lên, lại rụt khăn về.
Thẩm Thanh lau nước mắt, ngước nhìn hai huynh muội ta: "Thừa Diêm, huynh và Tiểu Hàn. . . sao vẫn chưa thành thân?"
"Tuy xuất thân nàng ta có thấp kém một chút nhưng lại ngoan ngoãn nghe lời. Bên cạnh huynh không có ai chăm sóc, ta cứ không yên tâm."
Bình luận:
[Tam Hoàng tử tương lai là người đăng cơ, hoàng đế nào mà chẳng có tam cung lục viện?]
[Đã chọn con đường này thì nên hiểu rằng độc sủng vốn là chuyện không thể.]
[Cứ chịu uất ức là lại tới tìm nam phụ, nam phụ vừa mới phấn chấn lên một chút, gặp nàng ta chắc lại đau lòng nữa rồi.]
Mạnh Thừa Diêm im lặng một lúc rồi mở miệng nói:
"Ta sẽ không cưới Đài Nhi, bởi vì. . ."
Mắt Thẩm Thanh sáng lên, cứ ngỡ huynh ấy vẫn giữ nguyên tình ý với mình.
Nàng ta dịu dàng nói: "Huynh không thích Tiểu Hàn sao? Nếu không vừa ý, ta lại tìm cho huynh người tốt hơn."
"Không cần đâu."
Mạnh Thừa Diêm ngắt lời nàng ta.
"Ta tạm thời chưa có ý định lập gia đình."
Huynh ấy dừng lại một chút, ngước nhìn Thẩm Thanh, chần chừ mãi mới nói: "Thẩm tiểu thư, sau này. . . tốt nhất là đừng một mình tới đây nữa. E là sẽ khiến Tam Hoàng tử hiểu lầm."
Thẩm Thanh ngẩn ra, dường như chưa bao giờ nghe thấy huynh ấy nói chuyện kiểu này.
Bình luận:
[Nàng ta vốn là cố ý tới để khiến Tam Hoàng tử ghen mà thôi.]
[Mỗi lần tranh cãi với Tam Hoàng tử đều tới tìm nam phụ để tìm hơi ấm, cái bài này ta xem quen rồi.]
[Nam phụ cứ ngỡ mình là sự cứu rỗi, kết quả chỉ là một phần trong thú vui phu thê nhà người ta. . . Thảm vẫn là nam phụ thảm nhất.]
Thẩm Thanh lệ nhòa khóe mắt: "Đến cả huynh cũng không chịu giúp ta nữa sao? Ta còn biết tìm ai đây. . ."
Nói xong liền che mặt chạy đi.
Mạnh Thừa Diêm nhìn theo bóng lưng lảo đảo của nàng ta, thần sắc thẫn thờ đau xót. Hạt dưa trong tay ta cũng cắn xong rồi, má-u nghề nghiệp bỗng nhiên nổi lên.
Vứt vỏ hạt dưa đi, ta cũng bịt mặt thút thít theo.
"Ca! Nhị Lang đi lâu như vậy rồi, không biết ở bên ngoài có bị người ta bắt nạt không? Có bị đói bị lạnh không? Ta, ta phải đi tìm hắn ta!"
Lời còn chưa dứt, ta đã quay đầu chạy biến.
"Đài Nhi!"
Mạnh Thừa Diêm vội gọi Lưu Phong:
"Mau đuổi theo!"
Nhưng ta đã quen đường quen lối vòng ra ngõ sau, một cú lộn nhào đã leo tường chui tọt về viện của mình. Lưu Phong ở bên ngoài tìm đến sứt đầu mẻ trán cả ngày trời, còn ta thì trùm chăn ngủ nướng trong phòng cả ngày trời.
Kể từ đó liên tục mười ngày, ngày nào ta cũng đòi đi tìm Nhị Lang. Mạnh Thừa Diêm đuổi không kịp, Lưu Phong tìm không thấy, hai chủ tớ thân xác rã rời, gần như tuyệt vọng.
10
Bình luận:
[Nam phụ lần đầu tiên trong đời căm hận đôi chân này của mình đến vậy. . .]
[Nói đi cũng phải nói lại, chân của hắn vốn dĩ có thể chữa được, là vì thấy nữ chính thành thân nên mới tự sa ngã rồi để lỡ mất đấy.]
Mắt ta sáng rực lên, chữa được ư?
Thế là ta không chạy nữa. Quay đầu liền bảo Lưu Phong mời bằng được vị thánh thủ xương khớp nổi tiếng nhất kinh thành vào phủ.
Ta ngồi xổm trước xe lăn của Mạnh Thừa Diêm, vẻ mặt đầy chân thành.
"Ca, huynh chữa khỏi chân đi, rồi đi tìm Nhị Lang cùng ta được không? Nếu hắn ta không chịu về, hai huynh muội ta liền quỳ xuống cùng nhau xin hắn ta."
Khóe miệng Mạnh Thừa Diêm giật giật: "Không. . ."
"Không chữa à?"
Ta bảo: "Thế thì ta tự đi xin. Ngày mai xuất phát luôn."
". . . Chữa!"
Đại phu liên tục châm cứu xoa bóp trong một tháng, trước khi đi đặc biệt dặn dò:
"Hầu gia, đôi chân này muốn khỏi hẳn thì hằng ngày phải chăm chỉ tập đi mới được."
Ta quay đầu liền leo lên xe lăn của Mạnh Thừa Diêm ngồi cho vững, vỗ vỗ tay vịn, hất cằm với Lưu Phong.
"Đi thôi, đẩy ta đi dạo vườn."
Lại hất cằm với Mạnh Thừa Diêm vẫn còn đang đứng đực ra đó.
"Ca, theo sau đi nhé."
Lưu Phong đẩy ta đi thong thả phía trước, Mạnh Thừa Diêm chỉ có thể đi lếch thếch theo sau. Huynh ấy đi đứng lảo đảo, Lưu Phong định đưa tay ra đỡ, ta lập tức quay đầu lườm cháy mặt.
"Đừng đỡ! Để huynh ấy tự đi."
Thế là Mạnh Thừa Diêm chỉ có thể tự vịn vào tường, nhích từng bước một, nghiến răng đi theo sau xe lăn của bọn ta.
Ngã ư?
Thì tự mà bò dậy.
Bình luận cười nghiêng ngả:
[Cứu mạng! Nam phụ ngã xong chỉ có thể bò lồm cồm đến trước mặt muội muội, cầu xin Lưu Phong giúp một tay!]
[Muội muội: Xe lăn đúng là thoải mái thật, sau này là của ta luôn!]
[Nàng ấy còn đặt bát cơm cách nam phụ ba trượng, không đi tới đó là không có cơm ăn luôn!]
Thế thì có cách nào đâu?
Con người ta lúc nào cũng phải có chút áp lực mới được. Mạnh Thừa Diêm tàn tật đã lâu, lòng dạ nguội lạnh, sớm đã đinh ninh đôi chân này không khỏi được nên trong xương tủy đã nảy sinh sự lười biếng. Vì vậy ta dặn dò nhà bếp: Ba bữa cơm của Hầu gia đều phải bày ở nơi mà huynh ấy bắt buộc phải đi được mười bước mới chạm tới được.
Lúc đầu huynh ấy ngã trông thảm hại lắm, Lưu Phong cứ không kìm được định ra đỡ. Cho đến một lần, mắt thấy Mạnh Thừa Diêm run rẩy tự chống người dậy, vịn tường vậy mà vững vàng bước được mấy bước. Lưu Phong mừng rỡ, dứt khoát rút tay lại.
