Ta bảo: "Thẩm tiểu thư đối với ca ca chẳng phải cũng vậy sao? Ca ca hy sinh nhiều như thế, chẳng phải cũng cam tâm tình nguyện đó ư?"
Mạnh Thừa Diêm tức đến mức suýt ngất đi.
Ta vội vàng chữa cháy: "Ca, huynh đừng giận. Nhị Lang đẹp như thế, người khác có mù đâu mà không thấy?"
Lúc này, Phạm Lương lạnh mặt lên tiếng: "Nếu ngươi đã nhìn thấy cả rồi, Mạnh Đài Nhi, ta cũng nói thẳng với ngươi luôn, ta và Dịch cô nương đã thành thân rồi."
Ta như bị sét đánh ngang tai, lập tức gào khóc thảm thiết.
"Huynh, huynh và nàng ấy thành thân rồi ư?! Chuyện từ khi nào thế? Nàng ấy có cho huynh năm ngàn lượng không? Huynh không thể đợi ta thêm chút nữa sao?!"
Lưu Phong cầm kiếm tiến lên: "Tiểu thư, để ta dạy cho kẻ vong ân phụ nghĩa, bạc tình bạc nghĩa này một trận. . ."
Ta khóc lóc ngắt lời: "Không! Ngươi không được đụng vào hắn ta!"
Nói xong lại quay sang nhìn Phạm Lương với đôi mắt đẫm lệ.
"Nhị Lang. . . Thế, thế làm thiếp có được giảm giá không? Năm trăm lượng có được không?"
Phạm Lương quay mặt đi, giọng nói lạnh nhạt: "Ngươi đi đi. Ta căn bản không thích ngươi, nói năm ngàn lượng chẳng qua là để ngươi biết khó mà lui thôi."
Ta không tin. Hắn ta rõ ràng là vì nghĩ cho ta, sợ làm khổ ta.
Ta lau nước mắt, thút thít.
"Ta hiểu mà Nhị Lang. . . Huynh là không muốn trở thành gánh nặng của ta. Nếu đã như vậy, ta buông tay tác thành cho huynh. Nhưng mà. . . nếu có ngày nào huynh muốn nạp thiếp, có thể. . . ưu tiên cân nhắc đến ta không?"
Hắn ta đuổi ta ra ngoài.
7
Tim ta đau đến mức không thở nổi, về đến Hầu phủ liền tự nhốt mình trong phòng, không ăn không uống.
Mạnh Thừa Diêm ở ngoài cửa cuống cuồng hết cả lên, giọng nói vừa dỗ dành vừa van nài.
"Đài Nhi, ca ca tìm cho muội người tốt hơn, tốt nhất luôn. Muội ăn một miếng đi có được không?"
"Hôm nay có giò heo kho, thịt bò hầm. . ."
"Muội thích cái gì ca ca cũng mua về cho muội."
. . .
Ta vừa thút thít vừa nhét miếng bánh vào miệng, nuốt chửng cùng với nước mắt. May mà lúc rời khỏi Thẩm phủ, ta đã bí mật gói ghém một túi nhỏ toàn đồ ăn vặt. Nếu không thì thật sự chẳng có sức mà khóc đâu.
Ta nghẹn ngào hét lên: "Không. . . ta chỉ cần Nhị Lang thôi."
"Nam nhân bình thường sao bì kịp hắn ta?"
Bình luận:
[Nam phụ sốt ruột đến mức miệng nổi mụn nước luôn rồi, chỉ sợ muội muội chế-t đói. Kết quả là muội muội chỉ không ăn bữa chính thôi, chứ đồ ăn vặt thì không thiếu miếng nào.]
[Kẻ si tình nam phụ gặp phải muội muội si tình, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.]
[Xong rồi, giờ nam phụ cũng chẳng buồn chế-t nữa, chỉ sợ muội muội nghĩ quẩn trước mình.]
Ta nấc một cái. Ái chà, ăn nhiều quá nên hơi buồn ngủ. Hay là cứ ngủ một giấc đi, tỉnh dậy rồi khóc tiếp.
Đợi đến lúc ta mơ mơ màng màng tỉnh dậy, phát hiện Mạnh Thừa Diêm đang ngồi bên giường, vành mắt đỏ hoe, lén lau nước mắt.
"Đài Nhi. . . Nếu muội chế-t đói, ca ca biết phải làm sao?"
Chế-t đói?
Ồ, ta chỉ là ngủ quên thôi mà.
Huynh ấy thấy ta mở mắt, liền nắm chặt lấy tay ta, giọng khàn khàn:
"Chỉ cần muội sống tốt, chuyện gì ca ca cũng đồng ý với muội."
Mắt ta sáng rực lên: "Thật sao?"
Huynh ấy gật đầu cái rụp. Ta bảo: "Vậy ta muốn làm thiếp cho Nhị Lang."
Mạnh Thừa Diêm: ". . ."
Kể từ ngày đó, Mạnh Thừa Diêm bắt đầu tìm đủ mọi cách để đưa ta đi giải khuây. Hôm nay xem son phấn ở chợ Đông, mai chọn tơ lụa ở phố Tây. Những cửa tiệm có chút danh tiếng ở kinh thành suýt nữa bị hai huynh muội ta san phẳng.
Tiếc là thể lực ta không tốt, đi mỏi chân liền chỉ huy: "Lưu Phong, ngươi cõng Hầu gia đi. Xe lăn á? Để ta ngồi!"
Lưu Phong khổ sở nhìn chủ tử nhà mình, Mạnh Thừa Diêm chỉ mệt mỏi xua tay. Thế là trên đường phố kinh thành thường thấy cảnh một thị vệ vạm vỡ cõng một vị Hầu gia tuấn tú, còn thiếu nữ nhỏ nhắn thì thong thả ngồi trên xe lăn, đi tới đâu là quét sạch hàng hóa tới đó.
Hai tháng trời tiêu tiền như nước, đừng nói là năm ngàn lượng, đến năm vạn lượng cũng không dừng lại được. Cái lợi là Mạnh Thừa Diêm bận đến mức chẳng còn thời gian mà sầu xuân thương thu nghĩ về Thẩm Thanh nữa. Cái hại là ta thường thừa lúc huynh ấy ngủ trưa để lẻn đi tìm Phạm Lương.
Huynh ấy chân tay bất tiện, lần nào đuổi theo ta cũng chạy mất, đành phải để Lưu Phong cõng mình, hai chủ tớ thở hồng hộc đi theo sau ta chạy khắp thành.
Hôm nay ta lại lẻn đến căn sân nhỏ kia, Phạm Lương đang thu dọn hành lý, vừa gặp liền hỏi:
"Hầu gia nhà ngươi dạo này còn đòi chế-t nữa không?"
Ta lắc đầu: "Dạo này bận tiêu tiền, tạm thời chưa có ý định đó."
Hắn ta thở phào: "Vậy thì tốt. Trong nhà giục gấp quá, ta phải đi xa một chuyến. . . về kế thừa gia nghiệp."
Ta ngạc nhiên: "Huynh không thi Trạng nguyên nữa à?"
Phạm Lương ngửa mặt lên trời thở dài, gương mặt tuấn tú đầy vẻ bất lực.
"Cha mẹ ta nói đúng, Phạm gia đời đời không phải giống đọc sách. Thi liên tiếp ba lần, thành tích tốt nhất là hạng hai trăm tám mươi. Không vùng vẫy nữa, về làm một kẻ rảnh rỗi giàu sang vậy."
Ta vốn luôn biết Phạm Lương là tiểu nhi tử của Phạm gia - nhà giàu nhất Giang Nam, xếp hàng thứ hai. Trên còn có một người tỷ tỷ. Vì không muốn tiếp quản gia nghiệp khổng lồ nên hắn ta mới bỏ trốn ra ngoài định thi lấy công danh để tự lập môn hộ. Ai dè hắn ta có thiên phú kinh doanh cực đỉnh nhưng học hành thì đúng là một khúc gỗ mục thực thụ.
Ngày đầu ta gặp hắn ta, hắn ta vừa bị cướp, đúng lúc không còn một xu dính túi, trông thảm hại vô cùng. Số tiền mỗi tháng ta trợ cấp cho hắn ta đi học, thực chất đều có viết giấy trắng mực đen rõ ràng. Ngày sau nếu hắn ta hiển đạt thì phải trả lại gấp mười lần. Còn mấy màn kịch sống đi chế-t lại, không phải huynh không gả của ta. . . chẳng qua chỉ là một vở kịch lớn diễn cho ca ca xem thôi. Phải để huynh ấy cảm thấy trên đời này vẫn còn có người cần huynh ấy lo lắng thì huynh ấy mới không nỡ chế-t.
Bình luận:
[Hóa ra chỉ có mình ta tưởng muội muội là kẻ lụy tình? Kết quả là nàng cầm kịch bản nữ chính tỉnh táo à?!]
[Hầu gia: Hóa ra gã hề lại chính là ta!]
Trước khi đi Phạm Lương nhét cho ta một tờ ngân phiếu năm ngàn lượng.
"Tiền trả đợt đầu, lãi tính sau."
Ta q*** t** chia một nửa cho Dịch tỷ tỷ ở nhà bên cạnh, cảm ơn nàng ấy đã cùng ta diễn vở kịch này.
Trượng phu nàng ấy ba năm trước đi lính, bặt vô âm tín, một mình nuôi con thật sự rất gian nan. Mấy hôm trước có tin tức bảo có lẽ trượng phu nàng ấy còn sống, đang trấn giữ biên cương.
Dịch tỷ tỷ nhận bạc, nước mắt ngắn dài dập đầu tạ ơn ta, bảo sẽ mang con đi tìm phu quân.
8
Lúc Mạnh Thừa Diêm tới, từ xa đã thấy ta bưng ghế lại gần gốc cây, tay còn nắm một dải lụa trắng.
Huynh ấy hồn bay phách lạc, hét lớn với Lưu Phong: "Mau! Ngăn muội ấy lại!"
