Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa

Chương 62: Ta cứ muốn có được hắn



Công chúa Nhung quốc – Lệ Tháp Na – là đích nữ duy nhất của Nhung quốc, được quốc chủ vô cùng sủng ái, được xem như châu ngọc trong tay, mấy huynh trưởng cũng đều chiều nàng hết mực. Từ nhỏ nàng đã hứng thú với văn hóa của Đại Khải, nên quốc vương tìm cho nàng một vị sư phụ người Đại Khải. Nàng thường nghe vị sư phụ ấy kể chuyện về Đại Khải, lòng đầy mộng tưởng.

Nam nhân Nhung quốc đa phần đều thân hình cường tráng, da dẻ ngăm đen, tính cách phóng khoáng, không câu nệ lễ nghi, phần nhiều giỏi cưỡi ngựa bắn tên, đánh đấm chém giết, ít ai biết thơ ca vẽ tranh. Mà theo lời sư phụ, nam tử Đại Khải, nhất là hoàng thân quốc thích và công tử thế gia, phần nhiều da trắng mày thanh, dung mạo tuấn tú nho nhã, không chỉ giỏi thơ ca hội họa mà cũng biết cưỡi ngựa bắn tên, quả thật hơn hẳn nam nhân Nhung quốc.

Lệ Tháp Na sau khi nghe tin có sứ đoàn sang Đại Khải, liền đến cầu xin phụ vương cho theo, còn nói sẽ chọn được một vị phò mã mang về.

Quốc chủ Nhung quốc tự nhiên đồng ý. Hắn tin vào ánh mắt của con gái mình, chắc chắn sẽ không chọn phàm nhân, mà phải là hoàng thân quốc thích hoặc công tử thế gia.

Vừa thỏa mãn ý nguyện của con gái, lại có lợi cho bang giao giữa hai nước, cớ gì không đồng ý?

Trải qua hành trình dài dằng dặc, Lệ Tháp Na cuối cùng cũng đến được Đại Khải mà nàng hằng mong nhớ. Trong yến tiệc tiếp đón ở hoàng cung, nàng gặp mấy vị hoàng tử Đại Khải. Duệ Vương dung mạo không tệ, nhưng mắt cao hơn đầu, chẳng để nàng – một vị đích công chúa – vào mắt, còn lớn tiếng nói rằng nàng múa tuy đẹp nhưng không bằng Cảnh Vương phi. Dục Vương thì mù, Khang Vương thì ốm yếu, Cảnh Vương chỉ biết nịnh bợ Duệ Vương, Thập hoàng tử hình như không được hoàng đế sủng ái, trầm mặc ít nói, cũng chẳng mỉm cười với nàng – chẳng ai khiến nàng ưng ý.

Còn mấy vị công tử thế gia thì người chỉ biết làm thơ vẽ tranh, người chỉ biết chơi bời hưởng lạc, kẻ thì đắm mình nơi thanh lâu tửu quán. Dù cũng có vài người chăm chỉ làm việc, ôn hòa nho nhã, nhưng lại quá khô khan cứng nhắc, nàng không thích.

Thật ra cũng có vài nam tử văn võ song toàn, dáng vẻ tuấn tú, dung mạo ưa nhìn, nhưng có lẽ vì xem quá nhiều, nên dù có lọt mắt cũng không thể lọt tim.

Cho đến một ngày, khi nàng đi ngang qua một tiệm son phấn, bắt gặp một nam tử đang chọn son, thấy hiếu kỳ bèn tiến lên bắt chuyện.

Nam tử ấy ánh mắt như sao, mày như núi xa, khí chất nho nhã, nghiêm cẩn lễ độ, nói năng thong thả ôn hòa như gió xuân thoảng bên tai, mà nụ cười của hắn lại khiến người ta cảm giác như thấy ánh bình minh – khiến tim nàng đập loạn.

Nam tử nói rằng, vì bận công vụ đã lâu chưa về nhà, muốn mua một hộp son cho nương tử của mình.

Chỉ một khoảnh khắc ấy, chỉ một câu nói ấy, tim nàng đã loạn nhịp. Giống như mẫu hậu từng nói, nếu có một người khiến nàng không thể rời mắt, muốn lúc nào cũng được nhìn thấy hắn, muốn chiếm lấy hắn, muốn hắn cũng yêu thương mình như vậy – thì chính là đã động lòng rồi.

Không chỉ vậy, nàng còn sinh lòng ghen tỵ – muốn biết nữ tử nào có thể trở thành nương tử của hắn.

Tại sao người ấy không thể là nàng?

Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có thứ gì nàng muốn mà không thể có.

Hôm sau, nàng sai người điều tra về Chu Thời Lương.

Chuyện giữa Chu Thời Lương và Lâm Mai sớm đã lan khắp phố chợ.

Phần lớn nữ tử sau khi biết chuyện đều biết tự lui bước.

Nhưng vị công chúa này lại không như vậy. Nàng mang theo sự tự tin mà vào cung cầu chỉ, xin hoàng đế ban chiếu chỉ hưu thê cho Chu Thời Lương, để hắn theo nàng về Nhung quốc làm phò mã.

Hoàng đế biết rõ tình cảm giữa Chu Thời Lương và Lâm Mai. Năm xưa Chu Tuấn phản đối cuộc hôn sự này, thậm chí không tiếc tính mạng Lâm Mai, mà Chu Thời Lương đã dùng cái chết uy h**p, náo loạn cả Thượng Kinh. Sau đó nhờ Cửu hoàng tử cầu tình, hoàng đế mới hạ chiếu chỉ ban hôn, để Lâm Mai được gả vào Chu gia. Chu Thời Lương quả thật là bậc tuấn nam phong nhã, được nữ tử mến mộ cũng là lẽ thường.

Lệ Tháp Na nói: “Ngày ấy ánh mắt Chu lang trung nhìn ta, rõ ràng có tình. Nếu bệ hạ không tin, sao không để hắn tự chọn?”

Hoàng đế lắc đầu – ánh mắt của Chu Thời Lương, chỉ cần không chau mày tức giận, nhìn cả con chó cũng đầy tình ý.

“Đã vậy thì cứ để Chu Thời Lương tự quyết. Người đâu, tuyên Chu Thời Lương.”

Hoàng đế nghiêm túc nhìn Lệ Tháp Na: “Nếu Chu Thời Lương không đồng ý, hy vọng công chúa sớm dứt tâm, tìm người xứng đáng khác.”

Chu Thời Lương tất nhiên là không đồng ý, hắn nghiêm giọng từ chối:

“Tại hạ đối với công chúa không hề có nửa phần ái mộ, mong công chúa tìm người khác.”

Hắn lại hướng hoàng đế thi lễ:

“Thần cả đời này chỉ nhận một mình Lâm Mai làm thê tử. Nếu bắt thần hưu thê tái giá, thần thà từ quan.”

Chu Thời Lương lùi một bước: “Trong lòng ta, thê tử Lâm Mai là nữ nhân đẹp nhất thiên hạ. Dù nàng ấy có thân phận gì đi nữa, lòng ta cũng chỉ có nàng.”

Hắn lạnh lùng nhìn Lệ Tháp Na: “Mong công chúa tự trọng.”

Vừa dứt lời, liền có tiểu thái giám truyền báo: Thượng thư Lại bộ – Chu Tuấn – cầu kiến.

Lệ Tháp Na không chịu từ bỏ, nói lớn: “Hôm ấy gặp nhau, rõ ràng ngươi có ý với ta!”

Chu Thời Lương lại lùi một bước: “Tại hạ khiến công chúa hiểu lầm, xin nhận hai mươi trượng phạt, từ nay về sau tuyệt không nhìn công chúa nữa.”

“Ngươi!” Lệ Tháp Na giận dữ, “Không biết tốt xấu!”

Nàng quay sang hoàng đế: “Nếu Chu lang trung không đồng ý, thì khỏi cần ký kết minh ước giữa hai nước!”

Chu Thời Lương càng từ chối, nàng càng không cam lòng – nàng là đường đường công chúa một nước, từ nhỏ đến lớn chưa từng có thứ gì không đạt được.

Hoàng đế vốn cực ghét bị uy h**p, nhưng vì bang giao hai nước, cũng không thể thẳng thừng cự tuyệt. Đang tính tạm gác việc này lại vài hôm để nghĩ cách khác, thì Chu Tuấn đã bước vào ngự thư phòng.

Chu Tuấn liếc nhìn Lệ Tháp Na, rồi hướng hoàng đế hành lễ:

“Bệ hạ, nhi tử Chu Thời Lương của thần… nguyện ý hưu thê.”

Lệ Tháp Na lập tức nói: “Chu Thời Lương, các ngươi Đại Khải không phải luôn coi trọng hiếu đạo sao? Phụ thân ngươi đã đồng ý rồi, ngươi còn không mau đồng ý!”

Không ai để ý đến lời của Lệ Tháp Na.

Chu Tuấn quỳ xuống: “Tâu bệ hạ, trong ba tội bất hiếu, lớn nhất là không có người nối dõi. Thần chỉ có một đứa con trai đích là Thời Lương, mà Lâm Mai lại khó có con, vậy chẳng phải Chu gia chúng thần sẽ tuyệt hậu sao?”

Hoàng đế nhất thời không nói nên lời, dù là hoàng đế cũng không thể can thiệp chuyện truyền thừa hương hỏa nhà thần tử.

Nhưng ngài cũng nhìn ra, Chu Tuấn vốn không định để Chu Thời Lương theo Lệ Tháp Na về Nhung quốc làm phò mã, ông ta chỉ muốn mượn cơ hội này để ép Thời Lương hưu Lâm Mai mà thôi.

Nhìn ba người trong phòng, hoàng đế chỉ thấy đau đầu, liền phất tay: “Việc này để sau hãy bàn tiếp, tất cả lui ra đi.”

“Thần tuân chỉ.”

Chu Tuấn và Chu Thời Lương lui ra ngoài.

Lệ Tháp Na lại chắn đường hoàng đế: “Bệ hạ Đại Khải, ta chỉ muốn Chu Thời Lương làm phò mã của ta, nếu không, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành về Nhung quốc, cũng khỏi cần ký kết minh ước!”

Hoàng đế thu lại vẻ hiền hòa, nghiêm nghị nhìn Lệ Tháp Na: “Nếu công chúa nhất quyết như vậy, thì ngày mai cứ hồi quốc đi.”

Sứ thần Nhung quốc phía sau nàng vội kéo nàng ra, cúi người với hoàng đế: “Bệ hạ bớt giận, công chúa từ nhỏ được quốc chủ sủng ái nên có phần ương bướng. Tấm lòng bệ hạ khoan dung như biển cả, xin đừng chấp nhất. Chúng thần nghe theo bệ hạ, việc chọn phò mã để sau sẽ bàn, minh ước vẫn sẽ thương thảo và ký kết như bình thường.”

Nói rồi còn nháy mắt ra hiệu cho Lệ Tháp Na. Lệ Tháp Na thấy thái độ của sứ thần như vậy, cũng dịu xuống, hành lễ với hoàng đế: “Xin bệ hạ lượng thứ cho lời nói không phải vừa rồi của Lệ Tháp Na.”

Hoàng đế nhàn nhạt liếc nàng một cái, không nói gì, quay người rời đi.

Lệ Tháp Na thấy ấm ức: “A Cát thúc, trước khi đi sứ phụ vương có nói, bảo ta cứ yên tâm lựa chọn phò mã, nếu chọn được hoàng tử thì ở lại Đại Khải làm phi, còn nếu chọn người khác thì đưa về Nhung quốc. Giờ chẳng lẽ không tính nữa sao?”

A Cát an ủi: “Công chúa, vị Chu lang trung mà người để mắt tới đã có thê tử, mà phu thê lại tình cảm sâu đậm. Nếu cưỡng cầu, chỉ thành oán lữ, chi bằng công chúa hãy chọn người khác đi thôi.”

Lệ Tháp Na nghe vậy lại càng không cam lòng, lớn tiếng nói: “Ta cứ muốn hắn!”

Nói rồi phất tay áo bỏ đi. A Cát lắc đầu, vội đuổi theo nàng.

Chuyện công chúa Nhung quốc chọn Chu Thời Lương làm phò mã, chưa tới nửa ngày đã lan khắp hoàng cung.

Tin tức tự nhiên cũng lọt vào tai Hà Tế và Kiều Vân, nhưng trị liệu của chủ tử là việc hệ trọng, không thể gián đoạn, nếu không sẽ đổ sông đổ biển. Vì để chủ tử toàn tâm toàn ý chữa trị, hai người họ hiểu ngầm mà đều chọn cách giấu kín.

Trước khi Từ Bình đưa sư huynh mình đến Thượng Kinh, Kiều Vân và Hà Tế không hề biết Trần Ứng Trù lại dám mạo hiểm chữa trị mắt. Dù “cuồng y” có đứng trước mặt, họ cũng vẫn tìm cách khuyên chủ tử từ bỏ.

Kết quả đã rõ.

Trần Ứng Trù chỉ nói một câu đã khiến hai người im bặt: “Muốn ở bên ta thì theo, không thì cút ngay.”

Sư huynh của Từ Bình họ Bạch, trong nhà đứng hàng thứ tư nên được gọi là Bạch Tứ.

Bạch Tứ xem mắt Trần Ứng Trù, bắt mạch xong liền nói có năm phần nắm chắc.

Liệu pháp của Bạch Tứ chia làm ba giai đoạn:

Giai đoạn đầu: mỗi ngày châm cứu, uống thuốc đúng giờ, ngâm dược dục vào buổi tối.

Giai đoạn thứ hai: ngoài uống thuốc, thời gian châm cứu và ngâm dược kéo dài hơn.

Giai đoạn cuối – quan trọng nhất: dùng trường châm đâm vào đầu, sau đó dùng kim nhỏ châm vào mắt. Để tránh bệnh nhân vì đau đớn mà giãy giụa, phải cho uống Ma Phí Tán (thuốc gây tê), thông kinh mạch từ não đến mắt. Một khi xảy ra sai sót, nhẹ thì thương tổn kinh mạch khác dẫn đến liệt nửa người, câm điếc, nặng thì hôn mê, sống thực vật vĩnh viễn.

Mỗi giai đoạn kéo dài bao lâu tùy thuộc vào tình hình thực tế, ít thì hơn ba mươi ngày, nhiều thì năm sáu mươi ngày.

Tình hình của Trần Ứng Trù rõ ràng không mấy lạc quan, đã nửa tháng mà vẫn chưa xong giai đoạn một.

Lúc này, Trần Ứng Trù vừa châm cứu xong thì nghe có người gõ cửa.

Ngôi nhà này ở nơi hẻo lánh, ngoài mấy người bọn họ thì chỉ có những người thân tín của phụ hoàng và mẫu hậu mới biết, người ngoài không thể biết được.

Buổi sáng vừa có người trong cung đến, giờ hẳn là người khác.

“Kiều Vân, ra xem là hàng xóm nào lại mang đồ tới.”

Mấy ngày gần đây, để mua đủ dược liệu cần cho Bạch Tứ, ba người Hà Tế, Kiều Vân và Từ Bình ra vào liên tục, bị hàng xóm chú ý.

Có lẽ do Kiều Vân và Hà Tế, một người dáng vóc cao lớn, một người dung mạo nho nhã, đối nhân xử thế lễ độ, nên có người tới hỏi thăm, còn có nữ tử mang thức ăn đến.

Kiều Vân mở cổng thì thấy là thống lĩnh cận vệ, tưởng phủ có chuyện, thần sắc căng thẳng nghe xong lời người kia mới thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ một lát rồi nói: “Ta sẽ báo với Hà Tế, bảo huynh ấy cử người đi tìm Chu phu nhân. Hồi bẩm vương phi, đến ngày sinh thần, vương gia nhất định sẽ về phủ.”

Sau khi thống lĩnh rời đi, Kiều Vân càng nghĩ càng thấy không ổn. Vương phi hẳn đã sai người đến doanh trại, biết vương gia nửa tháng qua không ở đó, mới cho người tới.

Hỏng rồi! Vương phi sẽ không hiểu lầm gì đó chứ?

Nhưng giờ cũng không lo được nhiều. Bàn bạc với Hà Tế xong, họ quyết định tiếp tục giấu chủ tử.

Còn chuyện sinh thần của vương phi, kiếm cớ nhắc một câu là được.

“Vương gia, trước đó nô tài nghe Lãm Thu nói, sinh thần của vương phi sắp đến rồi, là ngày mùng sáu tháng ba.”

Trần Ứng Trù hiển nhiên không biết sinh thần của Vệ Nhã Lan là ngày nào, trong lòng liền tự trách, còn khen ngợi Kiều Vân.

Kiều Vân nghe chủ tử khen, trong lòng đầy áy náy.

“Kiều Vân, đi nói với Bạch thần y, mùng sáu tháng ba ta muốn về phủ cùng vương phi mừng sinh thần. Chỉ một đêm không ngâm thuốc chắc không ảnh hưởng quá nhiều. Bảo ông ấy điều chỉnh phương thuốc.”

Trong lúc sinh tử không rõ, có thể cùng nàng ấy đón một sinh thần, hắn thực sự rất vui mừng, thậm chí cảm tạ ông trời đã cho hắn cơ hội này.

Nhìn chủ tử vui như vậy, Kiều Vân rơm rớm nước mắt.

Hắn không biết, mọi chuyện gần đây – bản thân một mặt giấu chủ tử, một mặt giấu vương phi – rốt cuộc là sai hay đúng.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...