Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa

Chương 63: Muội còn có chúng ta



Giang Mạt và Tô Ký Ảnh chờ đợi suốt cả đêm. Tô Ký Ảnh hầu như không ngủ, còn Giang Mạt vì đang có thai, đầu choáng thân mỏi, nằm trên giường cũng không ngủ yên, nửa đêm tỉnh lại, nói là khát nước.

Tô Ký Ảnh phất tay để Nhiễm Đông canh đêm lui xuống, tự mình rót nước cho Giang Mạt uống. Nước trắng thường ngày vẫn hay uống, giờ vào miệng lại cảm thấy có chút buồn nôn, Giang Mạt không nhịn được mà khô nôn một trận.

“Cô là sinh bệnh rồi sao?” – Tô Ký Ảnh vỗ nhẹ lưng nàng, nhìn nàng dò xét. Hôm qua không để ý, giờ nhìn kỹ lại thấy sắc mặt Giang Mạt rất tệ.

“Không sao, mấy hôm trước ăn trúng thứ gì đó, đến giờ vẫn chưa khỏi.” – Giang Mạt vịn lấy tay Tô Ký Ảnh ngồi dậy: “Lâm Mai vẫn chưa có tin tức gì sao?”

Tô Ký Ảnh khẽ lắc đầu, thở dài: “Nha đầu đó xem trọng Chu lang trung quá mức. Môn không đăng, hộ không đối, loại tình cảm này vốn đã gian nan, phần lớn không có kết cục tốt.”

Lời ấy lọt vào tai Giang Mạt như một tảng đá lớn nện vào tim, nàng theo bản năng xoa bụng mình, thầm thấy may mắn vì bản thân chưa từng vọng tưởng đến tình yêu của Dục Vương.

“Cô sắc mặt không tốt, cứ nằm nghỉ thêm một lát đi, có tin tức ta sẽ gọi cô.”

Giang Mạt lại nằm xuống, trong lòng chất chứa nhiều điều, khó mà ngủ được, chỉ đành nhắm mắt dưỡng thần.

Giang Mạt và Tô Ký Ảnh không nói gì, chỉ yên lặng ở bên cạnh nàng.

Đợi nàng dần bình ổn lại, Giang Mạt sai phòng bếp nấu cháo trắng và vài món ăn nhạt.

Ba người cùng ngồi dùng bữa sáng, ai nấy đều không có khẩu vị, cháo và món ăn mang lên đều còn thừa rất nhiều.

“Muội tính thế nào?” – Tô Ký Ảnh lên tiếng hỏi.

Giang Mạt lên tiếng: “Thật nực cười, nữ tử không thể sinh con thì bị hưu, còn nam tử không thể có con, nữ nhân lại phải thủ tiết, không được tái giá, nếu không thì sẽ bị chỉ trích, thiên hạ này là đạo lý gì vậy?”

Tô Ký Ảnh thở dài: “Phép tắc của thế gian vốn như thế, chúng ta không thể thay đổi thì chỉ đành chấp nhận, bằng không sẽ sống càng thêm khổ sở.”

Nàng quay sang hỏi Lâm Mai: “Chu Thời Lương nói thế nào?”

“Thời Lương ca nói trong lòng chỉ có muội, tuyệt đối sẽ không hưu muội, cũng tuyệt đối không làm phò mã của Nhung quốc.”

“Vậy muội chỉ cần tin tưởng Chu Thời Lương là được rồi.”

“Nhưng Chu thượng thư đã hạ quyết tâm muốn Thời Lương ca hưu muội. Thời Lương ca còn nói, chàng định từ quan, đoạn tuyệt quan hệ cha con với Chu thượng thư, đưa muội rời khỏi nơi này.”

“Vạn vạn lần không thể!” – Tô Ký Ảnh lập tức đứng dậy, nắm tay Lâm Mai, trịnh trọng nói: “Nam tử đều coi trọng quyền thế. Phụ thân ta vốn không yêu mẫu thân ta, nhưng vì lợi ích vẫn cưới bà, sau đó còn cưới thêm biết bao thê thiếp. Khi cưới ai cũng nói là thật lòng, đến cuối cùng chẳng phải đều chán ghét lẫn nhau sao? Nhị di nương, Tam di nương đều đã già, sắc tàn, nếu không vì có con, nhà mẹ đẻ lại có chút tài sản, đã sớm bị phụ thân ta ruồng bỏ rồi. Năm ngoái ông ấy lại cưới thêm Thất di nương và Bát di nương. Lời hứa của nam nhân không thể tin. Nếu ngày sau hắn hối hận, thì muội tính sao? Nếu hắn oán muội là trở ngại trên con đường lập công danh của hắn, muội lại tính sao?”

Tô Ký Ảnh vỗ vai nàng, dịu giọng: “Thế gian nam tử nhiều như thế, muội xinh đẹp thế này, sao phải lo không gặp được người tốt? Dù không gả cho ai, muội giỏi nghề nấu rượu, tiếp tục làm rượu cũng là đường sống. Nếu muội sợ cô độc, sợ không ai bên cạnh, thì còn có chúng ta mà.”

Nghe Tô Ký Ảnh nói một tràng, lần đầu tiên Lâm Mai cảm thấy, yêu một người chưa chắc đã phải ở bên người ấy.

Chu Thời Lương trong lòng có chí hướng, những năm này theo Dục Vương lập nhiều chiến công, rất được bệ hạ tín nhiệm. Nếu nàng trở thành chướng ngại trên con đường tiền đồ của hắn, thì nàng thực sự không gánh nổi.

“Tô tỷ, muội sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

Giang Mạt nói: “Lâm Mai, muội ở lại Chu phủ chưa chắc đã sống yên, rời đi cũng chưa chắc đã không ổn. Ta ngược lại có một biện pháp, có lẽ có thể hóa giải chuyện bị hưu.”

“Chu lang trung có thể thỉnh cầu bệ hạ, xin được phái đi công vụ ở nơi xa, đưa muội rời khỏi Thượng Kinh tạm thời. Đợi khi triều ta và Nhung quốc ký xong minh ước, công chúa Nhung quốc rời đi, các muội lại quay về. Chỉ là không biết, bệ hạ có đồng ý hay không.”

Lâm Mai lắc đầu: “Đừng nói đến bệ hạ, Chu thượng thư tuyệt đối sẽ không đồng ý.”

Tô Ký Ảnh hừ lạnh: “Chu thượng thư có đồng ý hay không thì có gì quan trọng? Chẳng lẽ còn muốn kháng chỉ? Lâm Mai muội yên tâm, hôm nay ta sẽ nhập cung, để cô mẫu ta thay ta tấu lên bệ hạ.”

“Nói ra mới nhớ!” – nàng đột nhiên vui vẻ – “Mẫu thân ta đã đồng ý thu muội làm nghĩa nữ, đợi việc này giải quyết xong sẽ chính thức mở tiệc công bố. Sau đó ta lại vào cung cầu xin cô mẫu sắc phong muội làm huyện chủ.”

Hốc mắt Lâm Mai lại đỏ, nước mắt lưng tròng nhìn Tô Ký Ảnh, lại nhìn Giang Mạt, rồi đứng dậy lui về sau một bước, cúi người thật sâu: “Tiểu muội đa tạ hai vị tỷ tỷ.”

Tô Ký Ảnh đỡ nàng dậy, ôm vào lòng an ủi: “Chúng ta là tỷ muội, còn nói chi cảm tạ.” Nàng quay đầu nhìn về phía Giang Mạt, việc đã có lối giải, vốn nên vui mừng, nhưng trong mắt nàng ấy chỉ thấy ưu sầu.

Đôi khi, nàng thật muốn mổ tim Giang Mạt ra xem, trong đó rốt cuộc đang chứa điều gì.

Mặc dù là vậy, nàng vẫn không thể không thừa nhận—Giang Mạt quả thật có một loại sức mạnh kỳ diệu. Dù nàng ấy chẳng nói gì, chẳng làm gì, cũng có thể khiến người khác cảm thấy an tâm. Nàng biết rõ, nữ tử này dù bên ngoài lạnh nhạt, nhưng lòng dạ lại ấm áp vô cùng.

“Vệ Nhã Lan, Lâm Mai chắc chắn không muốn quay lại Chu phủ, để nàng ở chỗ cô vài ngày đi.”

Giang Mạt không nói gì. Nàng đang bị nghén nặng, không thể để người ngoài biết.

Vừa định cự tuyệt thì Tô Ký Ảnh đã lên tiếng:

“Ta cũng muốn ở lại phủ Dục Vương cùng các người vài ngày. Vệ Nhã Lan, lần này… cô có thể đừng từ chối ta không?”

“Tô Cô nương, thứ lỗi, ta không chỉ phải từ chối cô, mà cả Lâm Mai cũng không thể lưu lại nơi này.” Giang Mạt mím môi, “Mồng sáu tháng sau là sinh thần của ta, Dục Vương sẽ trở về cùng ta đón mừng, mấy ngày này ta cần chuẩn bị.”

“Vậy chẳng phải rất tốt sao!” – Tô Ký Ảnh hứng khởi – “Chúng ta cũng cùng nhau mừng sinh thần cô, được không?”

Lâm Mai lau nước mắt, kéo nhẹ tay áo Tô Ký Ảnh:

“Tô tỷ, Dục Vương muốn cùng Vương phi mừng sinh thần, chúng ta chớ nên quấy rầy.”

Giang Mạt mỉm cười:

“Tô Ký Ảnh, cô là kẻ cô thân độc ảnh, sẽ không hiểu được lòng chúng ta.”

Tô Ký Ảnh giả vờ giận dỗi:

“Các ngươi đều bắt nạt ta, cứ chờ xem, sau này ta nhất định sẽ gả cho nam tử tốt nhất thiên hạ!”

“Được được được, cô nhất định sẽ làm được.”

Thức suốt một đêm, Giang Mạt thực sự chống đỡ không nổi nữa. Bụng dưới âm ỉ đau, đầu óc choáng váng, “Vậy thì… Lâm Mai, muội đến ở tạm tại Tô phủ mấy ngày. Có tin gì, nhớ phái người báo ta biết.”

Tô Ký Ảnh và Lâm Mai đều nhìn ra sắc mặt Giang Mạt cực kỳ kém, trắng bệch như tờ giấy, tưởng rằng nàng lo nghĩ mệt nhọc nên không nói thêm gì, liền cáo từ rời đi.

Hai người vừa rời khỏi, Giang Mạt liền gọi Lãm Thu:

“Mau đi bốc cho ta một thang thuốc an thai.”

Lãm Thu vội hỏi:

“Vương phi thấy không khoẻ sao?”

“Không việc gì, chắc là mệt quá thôi, nghỉ vài ngày sẽ ổn. Đi cẩn thận, chớ để người khác thấy.”

“Có Vọng Hạ tỷ phối hợp, Vương phi cứ yên tâm.”

Lãm Thu còn chưa ra khỏi cửa thì đã nghe Hà Tế lên tiếng ngoài cửa:

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

“Vương phi, thuộc hạ có chuyện muốn bẩm.”

Sau khi đưa Lâm Mai về phủ, hắn vẫn đứng chờ bên ngoài phòng.

Giang Mạt khẽ lắc đầu với Lãm Thu—với bộ dáng hiện giờ, không thể để Hà Tế nhìn thấy.

Lãm Thu liền dùng bình phong chắn lại, rồi mới mở cửa:

“Hà hộ vệ, Vương phi đang nghỉ ngơi. Có chuyện gì, ta sẽ chuyển lời lại cho người.”

Hà Tế nghiêng người nhìn vào trong phòng:

“Vương phi vẫn khoẻ chứ?”

Lãm Thu đáp:

“Vương phi bình an.”

Hà Tế gật đầu:

“Xin chuyển lời tới Vương phi, mồng sáu tháng sau, Vương gia sẽ trở về phủ mừng sinh thần cùng Vương phi. Còn nữa…”

Hắn rất muốn nói rõ mọi chuyện, nhưng lại nghĩ Kiều Vân nói có lý—chủ tử hiện đang trong thời kỳ điều trị quan trọng, Bạch thần y dặn phải giữ tâm trạng ổn định, không được lo âu hay giận dữ.

Nhưng nếu không nói gì, hắn lại sợ Vương phi càng ngày càng hiểu lầm chủ tử…

“Còn nữa, xin Vương phi đừng suy nghĩ nhiều, chờ thêm vài ngày nữa, Vương gia nhất định sẽ cho người một lời giải thích.”

Hắn cố ý nói lớn giọng.

Giang Mạt nghe rõ, chỉ khẽ cười nhạt—giải thích gì chứ, chẳng qua là muốn nạp trắc phi thôi.

Hôm đó, sau khi nhìn Lâm Mai được Hà Tế đưa vào phủ Dục Vương, Chu Thời Lương trở về cũng trầm tư thật lâu, cuối cùng nghĩ ra cách giống hệt Giang Mạt, sáng hôm sau liền vào cung cầu kiến thánh thượng.

Hoàng đế tất nhiên chuẩn tấu—ban đầu chính là người ban hôn, giờ lại bắt Chu Thời Lương hưu thê, chẳng phải tự tát vào mặt mình sao? Câu chuyện của hai người bọn họ đã lan truyền khắp kinh thành, quân vô hí ngôn, nếu nay lật lọng, sẽ khiến dân chúng cho rằng ông là hôn quân thay đổi thất thường.

Đổi lại người khác thì còn thương lượng, nhưng Chu Thời Lương thì không thể.

Ngày Chu Thời Lương và Lâm Mai rời đi, công chúa Nhung quốc biết tin vội vàng đến ngăn cản. Nhưng còn chưa kịp tới gần Chu Thời Lương thì đã bị hộ vệ phủ Dục Vương và phủ Tô chặn lại.

Tướng sĩ Nhung quốc thấy cổ áo hộ vệ phủ Dục Vương có ký hiệu của Phi Kỵ doanh, liền không dám manh động. Lệ Tháp Na chỉ có thể trợn mắt nhìn Chu Thời Lương dắt Lâm Mai rời đi.

Nàng ta bất lực, chỉ có thể lớn tiếng hét:

“Chu Thời Lương, ngươi cứ chờ đó, ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận!”

Giang Mạt và Tô Ký Ảnh tiễn Lâm Mai rời đi, vốn định cũng cáo biệt. Nào ngờ sứ thần A Cát đã chạy tới chào hỏi:

“Vương phi, Dục Vương gần đây có khỏe không? Từ khi đến Đại Khải đến nay, ta vẫn chưa được bái kiến Vương gia, lòng ta ngưỡng mộ phong thái Vương gia đã lâu, chẳng hay có thể vào phủ diện kiến chăng?”

“Thứ lỗi, Dục Vương gần đây bận công vụ, không ở trong phủ.” – Giang Mạt nói xong liền muốn rời đi, A Cát lại chắn trước mặt, không nhường đường.

Hà Tế lập tức dùng chuôi kiếm chạm vào vai A Cát, buộc hắn lùi về sau.

A Cát vừa lui vừa nói:

“Vương phi có biết Vương gia đang ở đâu chăng? Tại hạ chỉ muốn gặp Vương gia một lần.”

Hà Tế lạnh giọng:

“Chẳng phải sứ thần A Cát đã gặp Vương gia ở tiệc tiếp đón rồi sao? Vương gia gần đây có trọng sự, không gặp bất cứ ai.”

A Cát vội nói:

“Sứ thần nếu muốn bàn chuyện thông thương giữa hai nước, hãy đến tìm Khánh Quốc Công.”

Tuy việc đàm phán không phải do Dục Vương phụ trách, nhưng người vẫn nắm rõ toàn cục. Hà Tế đương nhiên hiểu ý đồ của sứ thần.

Vệ Thuần đưa ra điều kiện thông thương vô cùng hà khắc, còn nói dẫu không thông thương thì chỉ có dân biên giới chịu khổ, Đại Khải chẳng ảnh hưởng gì. Sứ thần muốn gặp Dục Vương, hẳn là vì thuyết phục Vệ Thuần không được, nên muốn Dục Vương ra mặt.

Nhưng Dục Vương từng căn dặn Hà Tế: Vệ Thuần đang vì Đại Khải tranh lợi, lúc đầu đưa điều kiện khắt khe, sau đó dần dần nới lỏng, càng dễ đạt thành.

Nhung quốc đất rộng người thưa, mấy năm gần đây vật tư khan hiếm, các bộ tộc thường xuyên xung đột. Lần này phụng mệnh quốc vương, A Cát phải thỏa thuận thông thương cho bằng được: đưa thịt, sữa, rượu sang Đại Khải, lấy lương thực, vải vóc về—có ăn có mặc, dân ổn, mới tránh được loạn.

Huynh trưởng hắn là đại tướng Nhung quốc, từng bại dưới tay Dục Vương trong trận Tắc Dương. Tuy thua nhưng tâm phục khẩu phục, trước khi sang Đại Khải còn dặn: nếu đàm phán không thuận, có thể nhờ Dục Vương làm trung gian.

Giờ xem ra, muốn gặp Vương gia cũng là điều không thể.

“Đã quấy rầy Vương phi, cáo từ.” – A Cát kéo Lệ Tháp Na rời khỏi, đi về dịch quán Hồng Lô Tự.

Từ xa, Giang Mạt nghe Lệ Tháp Na nói:

“A Cát thúc, vị Dục Vương kia… chẳng phải là hoàng tử mù mắt đó sao? Một kẻ mù, tìm hắn làm gì chứ?”

“Công chúa chớ ăn nói hồ đồ…”

Những lời phía sau, Giang Mạt không nghe rõ nữa.

Nhìn bóng dáng đám người Nhung quốc đi xa, Tô Ký Ảnh khoác lấy vai Giang Mạt, móc từ trong lòng ra một gói giấy dầu:

“Hôm nọ thấy cô ăn không ngon, sáng nay ta bảo nhà bếp làm ít bánh thịt. Cô chắc chưa từng ăn loại này đâu, là món ta thích nhất, làm từ cá chép bạc đầu và thịt ba chỉ, ngon cực kỳ.”

Giấy vừa mở ra, Giang Mạt liền cuồn cuộn trong bụng, nôn thốc nôn tháo.

“Cô rốt cuộc làm sao vậy? Thân thể vẫn chưa khỏe sao?” – Tô Ký Ảnh lo lắng vô cùng.

Lãm Thu lập tức đỡ lấy nàng, thuần thục vỗ lưng cho nàng.

Hà Tế tiến lên, nghiêm túc nói:

“Vương phi, thuộc hạ xin vào cung, mời Thái y đến bắt mạch cho người.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...