Quý Ngưỡng Chân không phải người giỏi giấu tâm sự trong lòng, lặng lẽ không có dấu hiệu gì báo trước mà rời đi như vậy vẫn là lần đầu tiên.
Ít nhất là mỗi lần trước đây đều có lý do, vì một chuyện nhỏ bằng con muỗi nào đó khiến cậu không hài lòng chẳng hạn, cái tính tình cậu ấm của cậu phát tác, sẽ bắt đầu giận dỗi thu dọn đồ đạc, la hét nói không bao giờ muốn ở trong cái nhà này nữa.
Hầu như đều là ra vẻ cho Nhậm Đàn Chu xem, giống như lần trước có mấy ngày liên tục viết nhật ký.
Bản ghi gần nhất của camera gắn trước cửa két sắt là vào lúc một ruỡi đêm, chế độ quay về đêm chỉ có hai màu đen trắng, ánh sáng không đủ, Quý Ngưỡng Chân cố gắng mở to hai mắt phân biệt vị trí của các phím số, sau khi màn hình hiện thông báo mật mã sai, cậu đã khựng lại hồi lâu.
Mật mã sớm đã bị thay đổi, Quý Ngưỡng Chân không lấy được một cắc tiền nào, với hai bàn tay trắng như thế, sao cậu dám cứ vậy mà rời đi.
Thư ký Chu đã cho nhân viên kỹ thuật dưới trướng lần theo tín hiệu trong điện thoại của Quý Ngưỡng Chân, tra ra tuyến đường chạy trốn của cậu, cuối cùng vậy mà xác định được địa điểm là một thôn ở phía Bắc thành phố sắp bị phá dỡ dời đi nơi khác.
Nhậm Đàn Chu nhận lấy máy tính bảng, đầu ngón tay chạm vào vị trí cụ thể hiển thị bằng một điểm đó liên tục phóng to rồi thu nhỏ, nhìn thấy mục tiêu vẫn đang liên tục di chuyển, trên mặt không nhìn ra giận hờn, nhưng Chu Án đứng một bên đợi lệnh lại không dám thở mạnh.
Nơi đó là một trong số ít được gọi là "vùng đất xám" của Diêm Kinh, khu vực được chú trọng đặc biệt cần quét gian trừ ác, không có mấy kẻ là làm nghề đứng đắn, nổi tiếng là nơi vàng thau lẫn lộn.
Nhậm Đàn Chu cười lạnh: "Trên người không có nổi một cắc tiền mà lại dám xông vào nơi này."
Những khách sạn xa hoa đó đời nào để cho cậu ở không, đi vào để bị đá ra sao?
Tuy Quý Ngưỡng Chân đã cầm theo giấy tờ, nhưng trước mắt hẳn sẽ không dám lấy ra dùng, nếu là lén trốn đi, nhất định sẽ không ngốc đến mức đi vào khách sạn, nơi mà bước vào trở ra đều phải lưu lại danh tính, huồng hồ cũng không phải cậu không biết, Nhậm Đàn Chu muốn tìm người ở Diêm Kinh này cũng chỉ là một cái trở tay mà thôi.
Chuyện nhỏ như con thỏ.
Gắng gượng thêm một thời gian nữa, Quý Ngưỡng Chân sẽ phát hiện kế hoạch mà bản thân tự cho là hoàn hảo không chê vào đâu được thật ra có vô số sơ hở, rất nhanh thôi Nhậm Đàn Chu sẽ tìm được cậu, giăng ra cái lưới giám thị vừa không quấy rầy đến cậu, lại vừa vô cùng chặt chẽ, một con ruồi cũng không thoát ra được.
Chu Án vốn cho rằng ông chủ nhà mình sẽ lập tức cho bắt người về sau khi tìm thấy, không ngờ Nhậm Đàn Chu lại chỉ bảo anh ta cho người giám sát, không cần đánh rắn động cỏ.
Cũng đúng, thiếu gia là một người sĩ diện như vậy, chạy trốn chưa được nửa ngày đã bị bắt về một cách thảm hại, chắc chắn sẽ tức chết. Để cậu ở bên ngoài sốt ruột thêm vài ngày, lẽ nào sẽ không nhớ nhà? Ông chủ hẳn cũng đã suy xét không muốn quan hệ giữa hai người trở nên căng thẳng, đến lúc đó lại đi đưa một bậc thang cho cậu bước xuống, đúng là vẹn cả đôi đường.
Chu Án không phải người giỏi nịnh nọt nơi công sở, nhưng lúc này anh ta thật lòng khâm phục sự khoan dung và thủ đoạn của Nhậm Đàn Chu, rõ ràng lúc sáng anh ta chạy đến nơi còn thấy các xác của chiếc bàn trà đáng thương sau khi đón nhận cơn thịnh nộ của Quý Ngưỡng Chân.
Giận cá chém thớt là chuyện thường thấy ở xã hội loài người, nhưng Chu Án theo Nhậm Đàn Chu lâu như vậy, cho dù là ở giai đoạn đầu bị đám già lọm khọm kia làm khó đủ đường, chuyện gì cũng không thuận lợi, cũng chưa bao giờ thấy Nhậm Đàn Chu hất đổ một cái cốc, đến cả giọng nói cũng chưa từng nâng cao đến mức có thể gọi là mất đi vẻ bình tĩnh.
Nhìn sang mấy vị sếp sòng khác ở công ty, có người có khi còn vô cớ nổi giận mà mà ném đồ mắng mỏ nhân viên, trong đám người làm công ăn lương dưới quyền như bọn họ, có ai chưa từng có lúc bị mắng đến mức mặt đỏ cổ gồng?
Chu Án luôn thấy mình thật may mắn.
Nhậm Đàn Chu dùng điện thoại của chính mình gọi điện cho Quý Ngưỡng Chân, sau hai tiếng tút tút mới nghe thấy tiếng tổng đài nhắc nhở thuê bao anh gọi tới đang bận.
Đương nhiên là cậu không dám tiếp.
Nhậm Đàn Chu bèn mở app nhắn tin lên, gửi tin nhắn cho cậu.
[Mới sáng sớm đã chạy đi đâu rồi.]
[Buổi trưa có về ăn không?]
Đợi khoảng năm phút, không có tin nhắn trả lời.
Nhậm Đàn Chu chuyển cho cậu một nghìn tệ, ghi chú là: Ăn cơm đúng giờ.
Gửi chuyển khoản đi chừng một phút, trạng thái chuyển sang đối phương đã nhận.
Nhậm Đàn Chu thậm chí tưởng tượng ra dáng vẻ Quý Ngưỡng Chân cầm điện thoại phiền não rối rắm rốt cuộc có nên nhận không, nhưng cũng chỉ do dự một phút đã nhận lấy, đoán chừng trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi này, cậu đã cảm nhận được đồng tiền quan trọng thế nào, hiểu được thế nào gọi là không có tiền nửa bước cũng khó đi.
Chịu nhận là tốt rồi.
Nhậm Đàn Chu gửi thêm một tin nhắn thoại thật ôn hoà nhã nhặn đi, lại phát hiện bên cạnh khung tin nhắn thoại dài mười ba giây của mình xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ nổi bật.
Nhậm Đàn Chu ngạc nhiên nhíu mày.
Có lòng tốt gửi tin nhắn làm hoà gửi tiền cho cậu, lại thành nhắc nhở Quý Ngưỡng Chân cho anh vào danh sách đen sao.
Thư ký Chu thấy vậy, cũng thử gửi tin nhắn cho Quý Ngưỡng Chân, dưới ánh nhìn chăm chú của Nhậm Đàn Chu, anh ta lúng túng nói: "Quý thiếu gia cũng cho tôi vào danh sách đen rồi ạ."
Nhậm Đàn Chu nghe thế mới hơi cân bằng lại.
(*) ủa ảnh chơi trò giam cầm mà sao ảnh dễ dãi quá vậy :))))
Mặt trời ló ra khỏi đường chân trời, người Nhậm Đàn Chu sắp xếp đến bên cạnh Quý Ngưỡng Chân cũng đã vào vị trí của mình.
Nơi Quý Ngưỡng Chân dừng chân là một khách sạn nhỏ chỉ có ba tầng, tính giá theo thời gian mười tệ một tiếng, một ngày thì tính bảy mươi tệ.
Bảy mươi tệ đối với cậu hiện tại cũng là một khoản lớn.
Quý Ngưỡng Chân không lấy được tiền mặt trong két sắt như kế hoạch đã định, chỉ đành tìm kiếm trong biệt thự một vòng, cuối cùng tìm được mấy đồng bạc lẻ dì Phương để ở tủ giày sau mỗi lần đi mua đồ ăn về.
Lúc cậu đi cũng không đếm kỹ, đều là mấy tờ mười tệ hai mươi tệ gì đó, cậu biết là không đủ dùng, bèn vơ vét sạch sẽ không chừa lại tờ nào.
Khu biệt thự này xe lạ không vào được, cậu đặt xe công nghệ cũng chỉ có thể bảo tài xế chờ ngoài đường lớn. Trên người cậu chỉ mặc một chiếc hoodie, lúc ra ngoài vì vội vàng mà không cầm theo ô, đành phải đầu trần đội tuyết đi bộ gần mười phút mới lên được xe.
Cậu hỏi thăm tài xế mới biết mấy khách sạn ở phía Bắc thành phố không cần đăng ký giấy tờ, không nghĩ nhiều liền bảo tài xế chở mình qua đó, kết quả xuống xe trả tiền, nhìn đến đồng hồ tính tiền...
Năm mươi mốt tệ, cũng chỉ bằng giá của một cây kem.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân móc tiền trong túi một hồi, phát hiện năm mốt tệ bằng một phần ba số tiền cậu đang có, tài xế thấy cậu đầy vẻ tiếc nuối chìa tiền ra, bèn tốt bụng giảm cho cậu một tệ, còn nói với cậu khách sạn tiện nghi nhất của nơi này là khách sạn Hoà Mỹ.
Thế là ba giờ sáng, Quý Ngưỡng Chân thành công bước chân vào cái khách sạn mà biển treo cũng đã hỏng đèn mất một nửa.
Cậu vừa vào cửa đã thấy có người ở quầy lễ tân, đến gần mới phát hiện là một Beta nữ trung niên đang gục đầu xuống bàn ngủ gật, cậu gõ gõ mặt bàn, Beta kia mới ngẩng đầu lên.
Bà chủ đã gặp qua vô số kiểu người, nhìn cậu có khuôn mặt tuấn tú như vậy, lại còn đến vào giờ này, thế là nhìn về phía sau cậu, "Chỉ có một mình cậu?"
Quý Ngưỡng Chân gật đầu, "Một người, ở đây không cần trình chứng minh thư đúng không?"
Bà chủ nhìn cậu thêm mấy cái, nói không cần, sau đó chỉ chỉ bảng giá trên tường.
Quý Ngưỡng Chân tính toán số tiền còn lại mình có, chọn một căn phòng ở cuối hành lang có tiện nghi tốt nhất, sau đó móc toàn bộ tiền trong túi ra.
Thời này còn rất ít người dùng tiền giấy, đặc biệt là đám người trẻ tuổi như cậu. Thoạt nhìn thì trắng trắng mềm mèm, mà sắp móc sạch cả túi mới lấy ra được bảy mươi tệ, loại tình huống này bình thường cũng chỉ xuất hiện trên mấy đứa học sinh mang đối tượng đến thuê phòng.
