Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 33



Bà chủ mở ngăn kéo lấy một chùm chìa khoá ra, dẫn cậu lên căn phòng ở phía đông trên tầng hai, thấy cậu thuận mắt dễ nhìn, trên đường cũng nói với cậu nhiều hơn mấy câu.

Căn phòng rất nhỏ, bên trong không có đồ đạc gì, chỉ có môt chiếc giường đôi không tính là rộng và một chiếc tivi đời cổ còn không to bằng cái máy tính để bàn.

Chăn ga gối đệm đều do bà chủ đích thân đổi cho cậu, để không quấy rầy cậu nghỉ ngơi nên cũng nhanh chóng rời đi, trước khi đi xuống còn để lại cho cậu hai gói bim bim cay hình nón mà bà ấy thích ăn.

Đổi lại là trước đây, vào giờ này Quý Ngưỡng Chân chắc chắn đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, nhưng bây giờ cậu rất có tinh thần, cảm giác hưng phấn khi thoát khỏi gông cùm xiềng xích không ngừng nhảy nhót trong não cậu.

Ga giường trắng chất lượng kém bên dưới có một thứ mùi rất kỳ quái, Quý Ngưỡng Chân muốn nằm xuống, nhưng lại không chịu nổi, cuối cùng ngồi ở đuôi giường đến khi trời sáng.

Gió tuyết bên ngoài như muốn phá vỡ lớp kính cửa sổ, đến tận khi trời sáng vẫn không dừng lại.

Cậu chỉ dùng khách sạn này làm địa điểm dừng chân tạm thời, hoàn cảnh khó chấp nhận cũng đành, nhưng cách âm cũng cực kỳ kém, cặp đôi ở phòng bên cạnh ầm ĩ đến quá nửa đêm, mấy câu chữ tục tĩu chỉ hơi nói to một chút là cậu ở bên này đã nghe không sót một từ.

Quý Ngưỡng Chân vốn muốn lấy một khoản tiền đủ để cậu thần không biết quỷ không hay an toàn rời khỏi Diêm Kinh.

Đáng tiếc là rơi vào hoàn cảnh khó khăn này. Nhưng cậu cũng không tính đến việc đi quanh đây tìm việc, bởi vì cách này kiếm tiền quá chậm, còn rất dễ bị bại lộ vị trí.

Cũng may trước khi cậu rời khỏi hang hổ không phải là hoàn toàn không có chuẩn bị gì, bên trong túi hành lý nhỏ kia có hai món đồ khá đáng tiền, mang ra vốn để tìm cơ hội thích hợp rồi bán đi lấy tiền.

Phần lớn của cải của Quý Ngưỡng Chân đều để lại căn nhà trong trung tâm trước đây ở, sau khi chuyển đến biệt thự cậu cũng không ra khỏi cửa bao giờ, càng không mua sắm gì. Chỉ có ngày hôm đó Nhậm Đàn Chu dẫn cậu đi dự tiệc cưới, mới tặng cậu một chiếc đồng hồ, còn có một chiếc châm cài tặng trước đó một hôm.

Châm cài là hàng thiết kế đặt ở nước ngoài, Quý Ngưỡng Chân tìm muốn rớt cả tròng mắt cũng không tìm được tên hay logo thương hiệu nào khắc bên trên. Thứ đồ thuộc loại trang sức châu báu này mang đi kiểm định rất phiền phức, tìm người mua lại càng mất thời gian.

Cậu ngồi ngây đơ hồi lâu, đến tận khi dưới tầng vang lên tiếng của người bán hàng rong, kèm theo đó là mùi hương thơm nức mùi chui qua khe cửa sổ tiến vào phòng, cái bụng của cậu reo vang, nuốt nước bọt mấy cái, cậu mới quyết định đi xuống tầng xem có mua được gì bỏ tạm vào bụng không.

Nhưng khi cậu vừa khoác áo lông chuẩn bị đi xuống thì điện thoại trong túi vang lên tiếng chuông.

Sau đó là tin nhắn Nhậm Đàn Chu gửi tới.

Quý Ngưỡng Chân xì một tiếng rồi quệt quệt miệng, lầm bầm với điện thoại: "Không phát hiện quần áo trong phòng thay đồ mất mấy bộ à, rõ ràng là chạy trốn! Về nhà ăn cơm á... anh ở đó mà ăn với ma đi."

Tuy không có ý định trả lời tin nhắn, nhưng cậu vẫn ngồi về lại giường, muốn xem xem bao giờ Nhậm Đàn Chu mới nhận ra nói chuyện tử tế là một chuyện vô dụng, sau đó tức giận gửi vài tin nhắn cảnh cáo tới.

Năm phút sau, Quý Ngưỡng Chân chỉ nhận được một thông báo chuyển khoản.

Ý gì đây...

Không tức giận tí nào sao?

Nếu như tin nhắn của Nhậm Đàn Chu là chất vấn hay ra lệnh, thì Quý Ngưỡng Chân đã không phải lo lắng không yên như bây giờ.

Tuy cậu tự nhận bản thân có lý do chính đáng để rời đi, mà có lẽ Nhậm Đàn Chu còn chưa nghĩ ra.

Nhưng mà một ngàn tệ...

Quý Ngưỡng Chân mím môi, do dự chốc lát.

Không nhận thì là đồ ngốc.

Quý Ngưỡng Chân nhận tiền xong, lại lo Nhậm Đàn Chu sẽ gửi thêm tin nhắn gì đó khiến mình dao động, bèn vội vã kéo anh vào danh sách đen.

Kéo Nhậm Đàn Chu vào danh sách đen xong, cậu gọi xe đi đến một quán trà gần đó có điểm đánh giá khá cao trên mạng, cũng không nhìn kỹ giá, vung tay gọi một bàn đồ ngọt, vừa ăn vừa nghĩ xem làm thế nào để nhanh chóng bán chiếc đồng hồ kia đi.

Trước đó thông qua Văn Tương mà cậu biết được trên mạng có một nền tảng mua bán đồ secondhand khá lớn, Quý Ngưỡng Chân tìm theo trí nhớ tải app về, lại lần mò thêm mấy phút nữa mới đăng được chiếc đồng hồ đó lên.

Trong lúc chờ nhân viên phục vụ bưng đồ lên, thông báo có tin nhắn vang lên, là một người khá có hứng thú với món đồ của cậu.

Yêu Ở Bảy Đồng Tiền: [Còn hoá đơn không?]

Hoá đơn? Đương nhiên là không rồi, Quý Ngưỡng Chân mua đồ còn chẳng bao giờ giữ hoá đơn, huống chi cái đồng hồ này không phải của cậu mua.

JXYQ: [Không còn.]

JXYQ: [Nhưng đảm bảo là hàng thật.]

Một câu này không có tính thuyết phục gì cả, nhưng Quý Ngưỡng Chân đã mất mấy phút nghiên cứu cách thức giao dịch của nền tảng này, để không phải tranh cãi nhiều, cậu đã viết rất rõ ràng ở phần mô tả, chỉ bán cho người cùng thành phố, giao dịch trực tiếp.

Hàng thật và hàng nhái được chế tác bằng công nghệ khác nhau, người biết nhìn hàng thì chỉ cần liếc mắt một cái là rõ.

Người kia tiếp tục yêu cầu Quý Ngưỡng Chân chụp ảnh thật, Quý Ngưỡng Chân cũng chụp ảnh gửi đi.

Yêu Ở Bảy Đồng Tiền: [Tôi nói cậu đừng giận nhé, nhìn cái này không giống hàng thật lắm, mà giống hàng dỏm hơn.]

Vừa đọc được lời này, lửa giận của Quý Ngưỡng Chân phừng lên cỡ ba trượng, người này rõ ràng không thật sự muốn mua.

Quý Ngưỡng Chân gửi vào khung hội thoại: Không hiểu thì đừng có nói bừa.

Cũng đừng có hỏi đông hỏi tây lãng phí thời gian của tôi.

Cậu vừa định gửi đi, đối phương đã gửi thêm một tin nhắn tới.

Yêu Ở Bảy Đồng Tiên: [Giảm thêm chút xíu được không?]

Dù sao cũng là hàng secondhand.]

Quý Ngưỡng Chân chẳng hiểu ra làm sao, thấy giống hàng dỏm còn muốn mua?

Cậu do dự xoá đoạn văn bản vừa rồi đi, đổi thành: [Đây là hàng thật! Cậu muốn giảm bao nhiêu?]

Yêu Ở Bảy Đồng Tiền: [Tối đa ba vạn.]

Người này úng não rồi à, giá gốc gần bốn mươi vạn, cậu đăng lên đã giảm một nửa rồi, ba vạn là muốn xin cơm sao?

Quý Ngưỡng Chân tức điên, ném điện thoại sang một bên, không muốn lãng phí thời gian với mấy tên đần, tiếp tục ăn bữa sáng của mình.

Mấy đĩa đồ ngọt cậu đều thử qua một lượt, cuối cùng thật sự không ăn nổi nữa, mới gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền.

"Xin chào quý khách, hoá đơn của quý khách tổng cộng là một ngàn ba trăm hai mươi sáu tệ. Quý khách trả tiền mặt hay là?"

Quý Ngưỡng Chân hơi ngẩn ra, chỉ chỉ đồ ăn trên bàn, "Chắc chắn không tính nhầm đó chứ?"

Tổng cộng cũng chỉ có bốn thứ, là ai nói giá cả ở quán trà này rất hợp lý?

Nhân viên phục vụ đưa hoá đơn cho cậu, "Là do hệ thống tính ạ, không sai."

Quý Ngưỡng Chân mất nửa phút mới có thể chấp nhận đây là sự thật.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...