Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 35



Quý Ngưỡng Chân kinh hãi đến mức không biết phải nói gì, khuôn mặt nhanh chóng đỏ lên, giống hệt như một ấm nước đang sôi sùng sục, chỉ thiếu một cột hơi nước phụt trên đầu nữa thôi.

Dù cậu đã biết Nhậm Đàn Chu đang bắt tay chuẩn bị thay đổi tuyến thể cho cậu, nhưng trong tiềm thức của cậu vẫn cảm thấy đây không phải là chuyện anh có thể làm ra, cậu cũng từng muốn dùng lý trí mà phân tích chuyện này, nhưng hiện thực lại đang không ngừng bày ra trước mắt cậu.

Chiếc điện thoại này đúng là do thư ký Chu đưa đến cho cậu.

Tên Beta Chu Án chết tiệt này chính là con chó mà Nhậm Đàn Chu nuôi, chỉ nghe lời một mình anh.

Chẳng trách lúc Nhậm Đàn Chu gửi tin nhắn cho cậu, trong mỗi câu nói đều không để lộ sự sốt ruột hay tức giận nào, thậm chí còn tỏ ra hào phóng khi chuyển cho cậu một khoản tiền, bảo cậu nhớ phải ăn đủ bữa.

Đùa giỡn người khác như vậy vui lắm sao!

Nhậm Đàn Chu chắc chắn cậu không thể chạy khỏi lòng bàn tay anh, cho nên mới không lo không sợ mà quan tâm một cách giả tạo đến cậu như vậy, có lẽ sau lưng anh lại đang cười cậu ngu ngốc.

Coi như thú cưng mình nuôi chạy ra ngoài hít thở không khí, muốn bắt về lúc nào cũng được.

Quý Ngưỡng Chân máu nóng dồn lên não, nghĩ đến vẻ mặt dối trá khiến người ta buồn nôn kia, cậu hận đến mức cắn chặt môi.

Chủ tiệm nhìn hai tay cậu nắm chặt, dáng vẻ phẫn nộ đến mức sắp xỉu đến nơi, lo lắng cậu ngã ra ở ngay tiệm mình, bèn đi rót cho cậu một cốc nước ấm, để cậu bình tĩnh lại.

Chiếc cốc giấy mỏng manh được rót nước ấm vào trở nên mềm hơn, cậu nhận lấy còn dùng sức nắm chặt, chất lỏng nóng hổi bên trong từ mép cốc tràn ra, cậu bị nóng, theo bản năng thả tay, cốc nước còn lại một nửa rơi xuống mặt đất.

Ai gặp phải chuyện này cũng sẽ sợ hãi hoang mang, chủ tiệm khá là đồng cảm với Beta không chênh lệch nhiều tuổi so với mình này, trước nay vốn không thích quản chuyện bao đồng, hôm nay lại ngoại lệ một lần chủ động hỏi: "Có cần tôi giúp cậu báo công an không? Loại chuyện này nếu như..."

Quý Ngưỡng Chân chần chừ hai phút, sau đó kéo lại hai vạt áo bọc lấy thân mình, chỉ ném lại một câu "Không cần, cám ơn." rồi xoay người rời đi.

Ngoài trời tuyết lại bắt đầu rơi.

Từng cơn gió lạnh như những lưỡi dao sắc nhọn cứa lên phần da thịt lộ ra ngoài, cậu cúi đầu đi về phía nam, lên một chiếc xe màu đen đang đậu ở ven đường.

Nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện ra một cái đuôi đang theo phía sau.

Nhưng Quý Ngưỡng Chân lại rất để ý.

Về đến khách sạn, cậu dùng điện thoại quét mã QR ở quầy, trả thêm một tuần tiền phòng.

Ánh mắt bà chủ nhìn cậu so với lúc mới gặp đã khác hẳn, Quý Ngưỡng Chân chỉ cho rằng mình trông gà hoá cuốc, trong lúc lơ đãng lại nghe thấy đối phương nói ngày mai sẽ có thợ sửa chữa gì đó đến sửa sang lại đồ dùng trong phòng cho cậu. Quý Ngưỡng Chân làm như không nghe thấy, cúi đầu đi lên tầng.

Trong phòng có điều hoà nhưng đã hỏng từ lâu, Quý Ngưỡng Chân tìm được hai chiếc khăn mặt, nhét vào khe hở cửa sổ, cách này rất hiệu quả, tiếng gió gào thét bên ngoài nhỏ đi rất nhiều.

Hai bàn tay cứng đờ xoa xoa lại với nhau, đầu ngón tay dần lấy lại cảm giác, Quý Ngưỡng Chân không chậm trễ một giây tiếp tục thu dọn đồ của mình.

Thật ra cũng không có gì để thu dọn, vốn không mang theo nhiều đồ ra ngoài.

Cậu vội vàng nhét đồ dùng cá nhân vào, kéo khoá rồi quét mắt một lượt quanh căn phòng, cuối cùng dừng trên ô cửa sổ.

Quý Ngưỡng Chân đi đến cạnh cửa sổ, kéo rèm lại.

Vệ sĩ ngồi trong xe vẫn luôn chú ý động tĩnh bên này đúng lúc nhìn thấy một cảnh này, thầm tính toán đây là giờ ngủ trưa của thiếu gia, bèn lấy hộp thuốc ra rút một điếu, khói thuốc chẳng mấy đã lượn lờ trong xe, lưng ghế cũng được hạ thấp.

Trong ba người bọn họ có hai người ban đầu trông coi Quý Ngưỡng Chân hơn hai tháng ở biệt thự, cực kỳ quen thuộc thói quen sinh hoạt của cậu, đoán giấc ngủ trưa này của cậu ít nhất cũng phải kéo dài một hai tiếng, bèn sắp xếp thay phiên nhau trông chừng cửa lớn nhà nghỉ.

Người thứ ba chưa tiếp xúc nhiều với Quý Ngưỡng Chân chen chúc trong không gian chật hẹp ở hàng ghế sau đến mức eo mỏi lưng đau, ngậm điếu thuốc lẩm bẩm: "Quý thiếu gia nghĩ gì vậy không biết, đang sống yên lành trong biệt thư to đẹp không muốn, lại cứ phải nhằm nửa đêm chạy ra rồi đến cái chỗ thế này tìm khổ."

Người ngồi cạnh vừa lôi hộp cơm ra, nghe thế thì cười nói: "Tiểu tử cậu mới đến mấy ngày thì biết cái rắm gì! Nhốt cậu lại hai tháng, dù có là nhà bằng vàng cậu cũng không ở được."

Nhắc đến chuyện này, bầu không khí trong xe vẫn luôn ở trạng thái căng thẳng từ khi nhận được lệnh kia vào buổi sáng thoáng cái thả lỏng, đám Alpha lo lắng phập phồng đã lâu không nhịn được mà lôi vấn đề ra phân tích mổ xẻ.

"Tính tình của Quý thiếu gia mấy cậu còn chưa được chứng kiến đâu." Người mặt sẹo ngồi ở ghế lái phụ nhớ lại buổi tối đầu tiên mình được điều đến biệt thự, bên trong tiếng đập vỡ đồ đạc vang lên không ngừng, cuối cùng cũng chỉ nhìn thấy Nhậm tổng ôm đầu đi ra, máu chảy qua các kẽ ngón tay, "Tiểu Nhâm tổng ở trước mặt cậu ấy còn không làm gì được."

"Theo như tôi thấy thì cũng không phải chuyện lớn gì, chắc là anh em cãi nhau, đừng thấy tiểu Nhâm tổng ở trước mặt chúng ta... Nói đi nói lại, vẫn là còn trẻ."

Người thứ ba không rõ tình hình nhất tò mò hỏi, "Vị trên kia rốt cuộc đã làm sai chuyện gì mà bị nhốt lại như vậy?"

Bên cạnh có người phụ hoạ: "Đúng đó, nếu là phụ huynh thì dạy dỗ đứa con không nghe lời, nhốt lại mấy ngày nghe còn hợp lý."

Là anh trai thôi mà cũng làm tới mức đó?

Còn không phải anh em ruột nữa.

Mặt sẹo là người lão gia tử điều sang cho Nhậm Đàn Chu, vẫn luôn theo Nhậm Đàn Chu từ khi anh tiến vào tập đoàn, tuy thời gian không ngắn, nhưng cũng không hiểu rõ hết về chuyện của hai anh em họ.

Quan hệ của hai người lúc tốt lúc xấu, mấu chốt vẫn là ở Quý thiếu gia.

"Chắc là động vào thứ không nên động nào đó." Anh ta nghĩ nghĩ rồi nói: "Đều đã trưởng thành rồi, tửu sắc tài khí, thiếu gì vấn đề?"

Lời này vừa nói ra, mọi người đều ra vẻ đã hiểu mà nhìn nhau.

"Quý thiếu gia được đưa về sớm cũng tốt, đỡ phải ở lại đây chịu khổ, trong đó có mỗi cái điều hoà mà cũng hỏng rồi."

"Tối đa là ba ngày." Người đầu đinh ngồi ở ghế tài xế im lặng nãy giờ rốt cuộc lên tiếng, ra vẻ cao thâm mà giơ ngón tay, "Hết tiền sẽ nghĩ đến chuyện về nhà thôi, so về độ được nuông chiều, Quý thiếu gia còn hơn đứt cả đám Omega đó."

Đám Alpha cấp thấp trong xe đều ngầm hiểu trong lòng mà cười ồ lên.

Phía Quý Ngưỡng Chân gió yên sóng lặng, Nhậm Đàn Chu lại phải ở công ty đón tiếp một đám lại một đám đã chờ nhiều ngày. Một tuần không đến công ty, công việc chất chồng lại với nhau, tiệc tùng cũng không tiện từ chối, cứ như thế, một ngày hôm đó anh bận đến tận đêm khuya mới có thể thoát thân.

Chu Án không thấy ông chủ nhà mình trong lúc làm việc lộ ra dáng vẻ mệt mỏi, còn tưởng sức khoẻ của anh đã ổn định, trên bàn tiệc cũng trò chuyện vui vẻ tiếp rượu đối tác, khuôn mặt bình tĩnh thong dong không nhìn ra sơ hở nào.

Nào ngờ vừa ra khỏi khách sạn, không đợi tài xế đánh xe đến trước cửa, Nhậm Đàn Chu bị gió lạnh mang theo tuyết thổi tới, khó chịu trong người thoáng chốc như bị móc ra ngoài, trên thái dương nổi lên cả gân xanh, chống tay trên mặt thuỷ tinh mà nôn thốc nôn tháo.

Chu Án đứng dưới bậc thang lấy điện thoại gọi cho tài xế bảo anh ta nhanh chóng lái xe qua đây, vừa quay đầu đã thấy ông chủ nhà mình nôn đến trời đất quay cuồng, hai nhân viên đứng ở cửa thấy vậy vội vàng tiến lên muốn đỡ lại bị anh nâng tay từ chối mà khựng lại.

Loạn hết rồi.

Bản thân Chu Án cũng uống đến mức đi không vững, run run muốn đi lên bậc thang hỗ trợ anh lại vấp phải tấm thảm, cứ thế mà quỳ thụp xuống đất.

Nhậm Đàn Chu nôn xong nhíu mày liếc anh ta một cái, trong ánh mắt có ghét bỏ, có bất ngờ, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay ra kéo vị thư ký đang xấu hổ đến mức muốn độn thổ của mình lên.

Hai con người cùng làm ra chuyện mất mặt xong, Nhậm Đàn Chu dù khó chịu đến mức đầu váng não đau vẫn không quên nhét mấy tờ tiền cho nhân viên đứng ở cửa, nhờ họ gọi nhân viên quét dọn tới.

Đúng lúc này xe của anh từ một khúc quặt bẻ lái gấp rẽ vào đây, dừng lại trước cửa, chiếc Maybach đi phía sau bị tạt đầu tức giận bấm còi, nhưng chỉ bấm được một tiếng đã dừng lại.

Chủ xe Maybach nhìn rõ biển số xe, tự nhận mình xui xẻo mà nhanh chóng rời đi.

Ngồi vào xe, Chu Án lập tức bấm nút nâng tấm chắn lên.

Nhậm Đàn Chu lần mò tự tiêm cho mình một mũi ức chế, đầu kim tiêm mảnh nhỏ tiến vào bắp tay, chất lỏng mang theo liều nặng rất nhanh được đẩy vào trong, anh lại như không thấy đau, rút kim tiêm ra rồi ném vào thùng rác.

Chờ làm xong xuôi, anh bấm nút cho tấm chắn hạ xuống, nhận lấy chai nước khoáng Chu Án đưa tới, bắt đầu nghe đầu bên kia điện thoại báo cáo những việc mà người em trai ngoan không khiến người ta bớt lo của mình đã làm hôm nay, đều là những chuyện lông gà vỏ tỏi chẳng ra đâu vào đâu.

Ví dụ như lúc ăn sáng không có đủ tiền nên dùng chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn bốn mươi vạn bán phá giá lấy ba vạn để trả tiền ăn.

Chiếc đồng hồ kia cũng không phải thứ quý giá gì, nhưng hiếm ở chỗ nó đã được thay đổi vài chi tiết nhỏ, trên kim đồng hồ khắc ký hiệu giới hạn lễ tình nhân.

Lại ví dụ sau khi ăn xong cậu còn suýt thì ẩu đả với người ta, suýt thì không thoát thân ra được, đến cả điện thoại cũng bị đạp vỡ.

May mà đã tìm được một tiệm sửa chữa sửa được rồi.

Lại ví dụ như hẳn là trời lạnh quá không muốn ra ngoài nên bữa trưa và bữa tối đều gọi đồ ăn ngoài giao đến nhà nghỉ.

Đồ ăn vài chục tệ, may mắn thì gặp quán không dùng lại dầu vớt từ dưới cống lên, với cái dạ dày yếu ớt kia của Quý Ngưỡng Chân, dù có miễn cưỡng nuốt vào bụng cũng sẽ bị tào tháo rượt.

Cậu tiết kiệm cái gì chứ.

Ba vạn tệ kia cũng không biết có đủ cho một chuyến vào viện không.

Nhậm Đàn Chu càng nghe, hai đầu lông mày càng nhíu chặt.

Có lẽ nhất thời thoát khỏi trói buộc sẽ khiến Quý Ngưỡng Chân thấy mới mẻ thích thú, nhưng dù sao cảm giác mới mẻ cũng chỉ là một thứ gia vị cho cuộc sống yên ổn lâu dài, không thể duy trì lâu.

Rất nhanh thôi, Quý Ngưỡng Chân sẽ nhớ thương ngày tháng bị cậu chán ghét nhưng sống trong nhung lụa này.

Để cậu ở bên ngoài đụng phải tường, ăn vài quả đắng cũng không phải là chuyện xấu.

Nhưng dù mọi người đều nghĩ như vậy, bao gồm cả Nhậm Đàn Chu tự xưng là người hiểu Quý Ngưỡng Chân nhất thế gian này.

Chí ít là cho đến lúc này, Nhậm Đàn Chu vẫn không quá tức giận chuyện Quý Ngưỡng Chân ở thời điểm mình cần cậu nhất lại dứt áo ra đi.

Là do anh sai trước, anh không nên, cũng không có quyền giam giữ Quý Ngưỡng Chân.

Khi lý trí vẫn còn, anh hoàn toàn có thể hiểu được tâm tình của Quý Ngưỡng Chân.

Qua một ngày, Nhậm Đàn Chu cũng đã tự phản tỉnh chuyện của Quý Ngưỡng Chân. Anh nghĩ, chỉ cần Quý Ngưỡng Chân không sống nổi ở bên ngoài nữa, ngoan ngoãn quay về tìm anh, bọn họ tháo gỡ vướng mắc, quan hệ có thể tiến thêm một bước thì tốt, nếu không được, anh cũng sẽ không không vô lý mà giam giữ Quý Ngưỡng Chân nữa.

Anh đại khái giống như tất cả những Alpha rơi vào bể tình khác, dù không thể nhiệt liệt thẳng thừng theo đuổi, nhưng vẫn sẽ để Quý Ngưỡng Chân biết được tâm ý của anh.

Đáng tiếc cuộc sống này không phải lúc nào cũng thuận theo mong muốn của con người.

Mầm mống đã chôn quá lâu trong đất rồi cũng sẽ có một ngày từ dưới đất trồi lên, xảy ra những biến cố bất ngờ.

Ai có thể nghĩ tới, Beta mà Nhậm Đàn Chu ngày đêm nhớ thương lại chơi trò ve sầu thoát xác với anh, thần không biết quỷ không hay mà biến mất khỏi tấm lưới tưởng chừng không lọt một khe hở anh đã bài bố.

Chiếc điện thoại bị Quý Ngưỡng Chân bỏ lại và hai phần đồ ăn đặt ngoài cửa chưa hề có người động đến giống như cái đuôi bị con thằn lằn quyết đoán bỏ đi để giữ lấy thân mình, hung hăng mà tàn nhẫn dập tắt ngọn lửa mong ngóng đang cháy trong lồng ngực anh.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...