Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 36



Một chiếc xe khách màu đỏ sậm với đèn sau xe đã rớt một nửa lội qua con đường gập ghềnh xóc nảy đầy bùn đất.

Bên trong xe xập xệ xuống cấp, những hành khách với dáng vẻ mệt mỏi bơ phờ cố gắng quấn chặt quần áo lại hơn để giữ ấm, có đứa bé mới sinh chưa được một tháng được mẹ bế trong lòng, không biết làm sao bỗng nhiên oe oe khóc ầm lên.

Beta bị mùi tanh tưởi trong xe hun cho đầu óc choáng váng, không thể không đổi đến vị trí cạnh cửa sổ kia, đứa nhỏ tò mò nhìn theo cậu, đôi con ngươi đen láy bám dính trên khuôn mặt của Beta, tiếng khóc cũng dần nhỏ lại.

Cuối cùng cũng yên lặng.

Beta lạnh lùng quay đầu đi.

Toàn bộ người trong xe đồng loạt thở phào một hơi nhẹ nhõm, đi xe khách đường dài thật sự rất tra tấn con người ta, xe còn chưa đến bến, một người ôm theo túi lớn túi bé đã đi ra cửa, xe vừa dừng liền lập tức đi xuống.

Beta là người xuống cuối cùng.

Quý Ngưỡng Chân đã làm mất hành lý vào mấy ngày trước, cũng may cậu luôn mang theo tiền bên người, chiếc áo lông mới mua khá thùng thình, có nhét thêm nhiều đồ hơn cũng không bị ai phát hiện.

Lúc cậu mua chiếc áo lông này ở ven đường bỗng nhớ đến lúc trước mình từng lướt xem livestream bán hàng, thấy một chiếc quần legging có thể nhét được cả hai cái thùng dầu còn nghĩ ở đâu có bán cái này, nếu cần thiết cậu cũng đi mua một cái, trông có vẻ còn chắc chắn hơn cả túi plastic.

Có thể nghĩ như thế, Quý Ngưỡng Chân tự thấy tâm tính của mình bình ổn ra phết rồi.

Nhưng vừa rời khỏi Diêm Kinh được hai ngày, cậu đã như con quỷ chết bất đắc kỳ tử từ dưới cống chui lên, oán khí chọc trời.

Vì sao kẻ có tiền được sống sướng đến hết đời nhiều như vậy, Quý Ngưỡng Chân cậu lại tan cửa nát nhà đến mức phải đi ăn nhờ ở đậu.

Vì sao thế giới này có nhiều người tốt như thế, cậu lại cứ gặp phải một kẻ như Nhậm Đàn Chu.

Chờ cậu oán hận hết cái thế giới này một lượt, lại bắt đầu phát hiện ra cả vấn đề trên người mình.

Quý Ngưỡng Chân ngược lại không cảm thấy bản thân là người ham mê hư vinh phù phiếm, chỉ là cậu không thể sống khổ, nhưng so với phải sống khổ, thì mất đi tự do vẫn khiến cậu khó mà chịu được hơn.

Huống hồ Nhậm Đàn Chu còn muốn biến cậu thành Omega, đúng là quá hoang đường.

Nửa tháng ngắn ngủi, đi qua chín thành phố, ngồi thuyền bắt xe khách ba lượt. Có thể mấy ngày không tắm rửa, mặt mũi người ngợm đều bẩn thỉu hôi hám, dáng vẻ lôi thôi đến mức chính cậu nhìn vào còn ghét bỏ. Mấy ngày nay đi qua những chỗ có gương cậu đều không dám xem, nhắm chặt mắt mà đi nhanh qua.

Quả thật Quý Ngưỡng Chân không nghĩ tới bản thân sẽ rơi vào hoàn cảnh chật vật thế này, nhưng tuy rằng cái giá để rời khỏi nơi phú quý giàu sang kia quá đắt đỏ, cậu càng chạy xa lại càng thấy trong lòng nhẹ nhõm. Lúc mới rời khỏi Diêm Kinh, cậu chợp mắt một lát trên xe cũng có thể nằm mơ, mơ thấy bản thân mở mắt ra lại là căn phòng quen thuộc, còn có gương mặt đáng ghét kia.

Hiện tại hình như sẽ không còn nữa.

Quý Ngưỡng Chân lựa chọn điểm dừng chân cuối cùng là một thành phố ven biển.

Vừa xuống xe, lập tức có thể cảm nhận được nơi này còn lạnh lẽo ẩm ướt hơn cả những tỉnh thành cậu đã đi qua.

Kiến trúc xung quanh khá là quê mùa, tiến trình hiện đại hoá có vẻ còn chưa được triển khai một cách rõ rệt ở thành phố tuyến bốn này.

Tuy Quý Ngưỡng Chân hoàn toàn xa lạ với nơi đây, nhưng thứ gọi là tiền này, dù ở đâu cũng có thể dùng nó để mở ra một con đường, tiền trên người cậu coi như đủ để cậu thuê một căn nhà, bắt đầu cho một cuộc sống ổn định.

Tìm phòng qua môi giới cần đưa ra chứng minh thư, Quý Ngưỡng Chân đứng trước cửa nhìn hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định bỏ đi, nhờ lời giới thiệu của một ông cụ nhiệt tình mở quán vỉa hè mà thuê được một phòng gần đó cũng tính là tạm ổn.

Quý Ngưỡng Chân chưa bao giờ sống một mình, ban đầu không quen lắm, cũng may trong nhà đã có sẵn vật dụng linh tinh, cũng không cần cậu nhọc lòng suy tính.

Cậu ở trong nhà hai ngày, sau đó bắt đầu nghĩ đến đi tìm việc.

Chỉ ăn không làm chắc chắn là không được, nhưng Quý Ngưỡng Chân cũng không mấy tích cực tìm việc.

Công ty làm ăn đàng hoàng làm gì có ai nhận người làm mà không cần chứng minh thư?

Còn về những nơi không cần làm thủ tục giấy tờ, không cần nghĩ cũng biết toàn là những thành phần thế nào rồi.

Đụng phải tường mấy lần, cậu chỉ đành chấp nhận sự thật là hy vọng tìm việc quá xa vời, lại chán chường ba năm ngày.

Mắt thấy tập nhân dân tệ trong túi càng lúc càng mỏng đi, cậu chỉ đành chấp nhận bỏ qua sự cầu toàn mà tìm một công việc ở khu dân cư gần đó -- đứng thu ngân ở một cửa hàng tiện lợi.

Thời gian làm việc là chín giờ tối đến một giờ sáng.

Quý Ngưỡng Chân thức một đêm thôi đã bứt rứt khắp người, cắn răng kiên trì mấy ngày, không ngờ cũng dần thích ứng được.

Nhưng trạng thái đảo lộn ngày đêm này vẫn khiến ngày tháng trôi qua của cậu chẳng dễ chịu gì.

Ban ngày cậu ít ra ngoài, ngẫu nhiên mở cửa cũng chỉ để đi xuống lấy đồ ăn ngoài không giao lên tầng, thi thoảng đụng phải hàng xóm đối diện lại không mặn không nhạt chuyện trò mấy câu.

Nhưng ngày tháng như thế vẫn không tính là quá gian nan, mơ hồ sống qua hai tháng, thói quen sống của Quý Ngưỡng Chân cũng hoàn toàn thay đổi.

Khả năng thích ứng của tâm trí rất mạnh, chỉ là cơ thể không đuổi kịp bước chân của nó.

Thức đêm khiến sức đề kháng suy giảm, nhiệt độ ban đêm lạnh hơn, một ngày Quý Ngưỡng Chân bỗng phát hiện mình bị sốt.

Sắp đến cuối năm, rất nhiều cửa hàng ven đường đóng cửa sớm, ngoài cửa dán một tờ thông báo đã ngừng kinh doanh để về nhà đón Tết.

Hôm nay trên đường đi làm, Quý Ngưỡng Chân tranh thủ mua được thuốc hạ sốt trước khi hiệu thuốc ở góc đường đóng cửa, đến cửa hàng lại giành ra mấy phút đun một bát thuốc đen sì.

Thật ra cửa hàng này không có quá nhiều khách, về cơ bản đều là shipper đến lấy hàng, cậu chỉ cần lấy đồ đã đóng gói sẵn giao cho shipper.

Hôm nay trời mưa, hiếm có ngày lại buôn bán tốt, kết quả là thuốc nguội ngắt rồi mà cậu vẫn chưa có thời gian uống lấy một ngụm.

Bận rộn đến tận rạng sáng, cậu đổ thêm nước nóng vào cốc sứ, thuận tay mở tv chuẩn bị xem một kênh địa phương.

Giờ này là thời gian phát tin tức giải trí.

Quý Ngưỡng Chân cũng không quan tâm gì mấy đến giới giải trí, thậm chí còn không nhớ nổi tên của minh tinh nữ đang nổi nào đó.

Nhưng mà Omega mà tv đang nhắc tới kia, cậu lại vô cùng quen thuộc.

Cái cửa hàng nho nhỏ không rộng đến mười mét vuông này, xung quanh đều dán poster của Omega kia.

Chương Ngâm, xuất thân từ show tuyển chọn rồi chuyển hình làm diễn viên, liên tiếp có những bộ phim ăn khách, trở thành một trong những nghệ sĩ có độ quan tâm lớn nhất trong giới giải trí.

Những tai tiếng xoay quanh một nghệ sĩ có đủ kiểu gốc rễ, cũng không loại trừ khả năng do đối thủ hãm hại, MC dẫn chương trình nói bằng giọng ba phải, ám chỉ vị Omega đang nổi này sắp đính hôn với người thừa kế của Tập đoàn Tài chính nổi danh nào đó ở Diêm Kinh.

Sau đó màn hình chuyển sang tấm ảnh mờ mờ ảo ảo của hai người giống như đang chơi trò xe chấn.

Chiếc xe kia ở Diêm Kinh cũng chỉ có số lượng đếm trên đầu ngón tay.

Ngụm thuốc vừa uống vào nghẹn ở cổ họng, mùi vị khó diễn tả đến mức khuôn mặt cậu nhăn nhó lại thành quả mướp đắng.

Mô hình bằng bạc 925 đính trên đầu xe kia chính là tác phẩm của Quý Ngưỡng Chân, sao cậu có thể không nhận ra chứ.

Quý Ngưỡng Chân lấy điện thoại ra, mở weibo.

Quả nhiên tin tức này đang ngồi chễm chệ trên hạng đầu hotsearch.

Một tiếng trước còn có vị nhân sĩ biết nội tình nào đó tiết lộ một vài gợi ý cho mọi người đoán thân phận của người thừa kế Tập đoàn Tài chính kia, ngay khi mọi người đều ngồi chờ bộ phận quan hệ xã hội của công ty quản lý minh tinh báo cáo xoá tài khoản, Chương Ngâm lại đích thân đứng ra thừa nhận tin đồn.

Chỉ là không đề cập tới thân phận của đối phương.

Lúc đầu Quý Ngưỡng Chân còn cảm thấy buồn bực vì cuộc sống không như ý bây giờ của bản thân và cuộc sống của Nhậm Đàn Chu quá đối lập, nhưng cậu trầm tư một hồi, nếu Nhậm Đàn Chu muốn kết hôn, thì có khi nào sẽ không nhắm tới tuyến thể của cậu nữa không.

Thế thì cậu cũng không cần trốn đông trống tây, không thể tìm nổi một công việc nghiêm túc như bây giờ.

Cái này gọi là ông trời không tuyệt đường người nhỉ.

Quý Ngưỡng Chân bình luận vào bài đầu tiên của cái tag đang hót họt này: Xứng đôi đó.

Mấy ngày sau, Quý Ngưỡng Chân vẫn luôn chú ý đến sự kiện này.

Nhưng không hiểu vì sao tin đồn được xác nhận trở nên nóng hổi liên tục nhảy lên hotsearch vậy mà chẳng mấy chốc đã tan ra như bọt sóng.

Mới ngày thứ ba đã không thấy còn lại sủi bọt gì.

Có lẽ là vì Tập đoàn Tài chính nào đó không muốn hình ảnh xe chấn bị đẩy lên quá lâu, dù sao cũng không phải là chuyện hay ho gì cho cam.

Bị môi trường làm việc độc hại ảnh hưởng, một vài hình ảnh kiều diễm ướt át thoáng hiên lên trong đầu Quý Ngưỡng Chân, cậu lập tức dùng sức mà lắc đầu.

(*) bé Chân làm trong cửa hàng bán đồ xxx ấy :>>

Định kết hôn thật hả.

Vị thuốc đông y trong miệng Quý Ngưỡng Chân còn chưa tan đi, miệng lưỡi đều đắng ngắt.

Dùng cái nhìn khách quan mà suy xét, thanh niên ưu tú được công nhận là tài sắc đều có như Nhậm Đàn Chu, lẽ nào còn trẻ như thế đã phải dùng hôn nhân trói buộc quan hệ bạn đời sao?

Anh cả của anh đã ba mươi rồi mà vẫn độc thân đó thôi.

Gia đình anh không có truyền thống kết hôn sớm, chỉ tiêu kết hôn của nhà bọn họ gần như đều bị lão gia tử chiếm dụng.

Không cần biết có phải tin thật hay không, Quý Ngưỡng Chân vẫn âm thầm tính toán, chờ tin tức kết hôn của bọn họ truyền ra, cậu sẽ đi báo mất giấy tờ tuỳ thân rồi làm mới, đến lúc đó cậu cũng coi như là khổ tận cam lai rồi.

Nhưng mà Quý Ngưỡng Chân kiên trì chờ đợi, chờ rồi lại chờ, vẫn không chờ được tin tức đại minh tinh kết hôn với người thừa kế của Tập đoàn Tài chính, lại nhìn thấy đại minh tinh đã yên tĩnh một thời gian bỗng quay đầu comeout với người đại diện của mình.

Là loại tình yêu 00 hiếm thấy.

(*) Omega x Omega

Giữa những tiếng chúc phúc không đồng nhất, Quý Ngưỡng Chân tức giận đến mức đầu ngón tay không ngừng quét qua quét lại tin tức này.

Đại minh tinh này cũng thật lăng nhăng ph*ng đ*ng, không coi tình yêu ra gì.

Không lâu trước đây còn chơi xe chấn với Alpha, thế mà bẵng đi mấy ngày đã biến thành đồng tính luyến ái...

Vớ vẩn đến thế là cùng.

Quý Ngưỡng Chân vừa cắn đứt băng dính gói hàng, vừa thất thần suy đoán: Đừng nói là Nhậm Đàn Chu bị đại minh tinh kia lừa tiền lừa sắc đó nhé?

Anh... làm gì có ai thật lòng thích anh chứ, người ta đến với anh chẳng qua là muốn âm mưu chiếm món lợi gì đó từ anh mà thôi.

Bởi rõ ràng sau khi scandal nổ ra, Chương Ngâm đã nhận thêm một cái đại ngôn hãng trang sức xa xỉ.

Nhãn hiệu đồng hồ kia, Nhậm Đàn Chu có rất nhiều.

Quý Ngưỡng Chân chìm đắm trong đống phán đoán của bản thân, trong lòng cực kỳ hả dạ, động tác đóng hàng cũng nhanh hơn.

Nhậm Đàn Chu có giỏi có mạnh đến mấy cũng bị người ta lừa tình cảm, còn bị những người biết chuyện cười cợt, liệu anh có chịu nổi không?

Nếu đổi lại là cậu, nhất định sẽ tìm một cái lỗ mà trốn vào ít nhất là mười ngày nửa tháng.

Quý Ngưỡng Chân vui sướng khi người khác gặp hoạ một trận, đóng xong toàn bộ đơn hàng, lúc này mới rảnh rỗi nghĩ đến, nếu chuyện này đúng như cậu nghĩ, thì Nhậm Đàn Chu sao có thể chịu ngậm bồ hòn làm ngọt chứ?

Cậu đang nghĩ ngợi, điện thoại bỗng vang lên tiếng chuông thông báo weibo.

[Vô tình gặp Chương Ngâm về quê đón Tết!] Kèm theo ảnh chụp.

Lúc trước vì không muốn bỏ qua tin tức về Chương Ngâm nên Quý Ngưỡng Chân đã bấm theo dõi một tài khoản đại fan của anh ta, còn tham gia vào mấy nhóm chat, cho nên bây giờ mới thường xuyên nhận được tin tức liên quan.

Xem ra không cần nữa rồi, Quý Ngưỡng Chân đang định bấm tắt màn hình, bỗng lại nhìn thấy nội dung mới xuất hiện khiến cậu cứng lưỡi.

---Lời tác giả---

Chân Tương (phiên bản ăn trấu nuốt rau): A? Còn chơi xe chấn nữa? Sống phóng túng quá rồi đó...

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...