Quý Ngưỡng Chân lê từng bước chân nặng nhọc về phía toà nhà kia.
Đối với câu chuyện mà đêm nay Chương Ngâm kể cho cậu, nói không sợ chắc chắn là giả.
Bởi vì cậu ở đúng tầng trên cùng của toà trong cùng kia, trùng hợp còn là căn phía đông.
Căn phòng kia tuy nhìn khá cũ kỹ, nhưng bên trong đã được tu sửa lại, hoá ra là có nguyên do như vậy.
Nhưng dù tối nay Chương Ngâm không nói với cậu chuyện này, cậu cũng sẽ không tiếp tục ở lại đây.
Lúc Quý Ngưỡng Chân chưa biết ở đây từng có người chết, cậu có ở trong nhà cả ngày không ra ngoài cũng không thấy có gì khác thường. Nhưng đêm nay chỉ riêng chuyện lên tầng đã tốn của cậu mất mười phút, chuẩn bị tâm lý xong xuôi mới mở cửa.
Cậu tìm hai chiếc túi chuyên dùng để bỏ quần áo, nhanh chóng thu dọn quần áo.
Tháng này cậu mới đi làm ba ngày, không nhận lương cũng được.
Chương Ngâm và Nhậm Đàn Chu từng có loại quan hệ kia, tuy hiện tại có thể đã không còn, nhưng không thể nói chắc bọn họ không còn liên lạc, ngộ nhỡ cậu xui xẻo, vì thế là bại lộ hành tung thì xong đời.
Huống hồ, cái tên đần Chương Trì kia cũng quá đáng ghét. Quý Ngưỡng Chân ghét nhất là bị người khác ép làm chuyện này chuyện kia, không nằm trong phạm vi công việc thì cậu sẽ cực kỳ không tình nguyện, mà lời hứa gấp ba tiền lương kia chắc cũng sẽ bị ngâm nước nóng.
Công việc thế này đi đâu cũng có thôi.
Cậu ngồi vào taxi rồi gửi tin nhắn cho Chương Trì, báo mình sẽ nghỉ việc, cuối cùng cắt chiếc sim thành hai.
So sánh khi đã có kinh nghiệm và chưa có vẫn khác hẳn nhau.
Lần này Quý Ngưỡng Chân ung dung hơn nhiều.
Cậu xuống xe ở một sân ga không có camera, ngồi đợi đến sáu giờ sáng, lên chiếc xe buýt xuất hiện đầu tiên.
Quý Ngưỡng Chân có kế Trương Lương, Chương Ngâm cũng có thang vượt tường.
(*) câu gốc là "Ngươi có kế Trương Lương, ta có thang vượt tường", điển cố giải thích khá dài dòng, đại ý là "Ngươi có trăm phương nghìn kế đến đâu, ta cũng có cách phá kế hay của ngươi"
Huống hồ chỉ cần người còn ở Tích Cảng, Chương Ngâm muốn gặp cậu cũng chỉ là chuyện dễ như bỡn.
Mà dù Chương Tâm có không để tâm, thì đám chó săn ảnh luôn theo đuôi bọn họ cũng sẽ không bỏ qua vị Beta nửa đêm được Chương Ngâm đích thân đưa về này.
Trên thực tế, Quý Ngưỡng Chân không phải người đầu tiên nhìn thấy tấm ảnh mà Chương Ngâm chụp.
Trước khi gửi ảnh cho cậu, Chương Ngâm đã gửi cho Nhậm Đàn Chu.
Ngay khi ánh mắt đầu tiên chạm nhau, Chương Ngâm đã nhận ra cậu.
Nhậm Đàn Chu đào sâu ba thước ở Diêm Kinh suốt hơn hai tháng nay vẫn không tìm được người, vậy mà lại bị anh ta trùng hợp đụng trúng.
Anh ta nhìn Quý Ngưỡng Chân xuống xe, ảnh gửi đi không lâu đã nhận được điện thoại của Nhậm Đàn Chu.
"Nhậm tổng vẫn chưa ngủ cơ à?" Chương Ngâm ở trước mặt Nhậm Đàn Chu không còn lại dáng vẻ lạnh nhạt như khi ở chung với người khác, thư thái tựa lưng vào ghế tựa, giọng nói mang theo trêu ghẹo: "Muộn thế này rồi còn chỉ thị gì sao?"
"Trông chừng em ấy, chờ tôi qua đó."
Giọng nói của Nhậm Đàn Chu không mang theo phập phồng gì, nghe như chỉ đang xử lý một chuyện cỏn con nào đó.
"Được thôi." Chương Ngâm lại liếc ra cửa, "Nhưng mà anh phải nhanh lên, tôi sợ đêm nay cậu ấy sẽ chạy luôn đấy."
"Anh nói, rốt cuộc cậu ấy có biết chuyện của tôi với anh không? Hôm nay cậu ấy còn nói mình là fan của tôi, còn xem phim tôi diễn..."
Trừ phi không lên mạng, nếu không thì không thể không biết anh ta được.
Nhưng anh ta còn chưa kịp nói hết lời, Nhậm Đàn Chu đã cúp máy.
Nếu không có tin tình báo này của Chương Ngâm, trong vòng hai ngày người mà thuộc hạ của Nhậm Đàn Chu sai đi cũng sẽ đến Tích Cảng.
Trong thời gian Quý Ngưỡng Chân rời đi, Nhậm Đàn Chu cũng rất ít khi quay về biệt thự, phần lớn thời gian đều ở lại công ty.
Dồn gấp đôi tinh lực vào công việc, khiến lão gia tử đang theo dõi sát sao anh hài lòng đến mức không thể hài lòng hơn, tin đồn nói anh là người thừa kế được nội bộ đồng thuận cũng không phải là vô căn cứ.
Thư ký Chu huy động toàn bộ nhân lực thu xếp chuyện hai bên, nhưng có là con quay cũng không thể chịu được cường độ công việc như vậy. Trước khi tìm thấy Quý thiếu gia, ai trong số bọn họ cũng đừng mong sống được ngày nào yên ổn.
Lật tung trời đất lên tìm một Beta, chuyện này muốn giấu cũng không giấu được, nhưng một khi lỗ hổng bị xé ra, mập mờ trong quan hệ của họ đã không còn cách nào giấu diếm nữa.
Từ Diêm Kinh đến Tích Cảng, Quý Ngưỡng Chân đã lãng phí rất nhiều thời gian vào các loại phương tiện giao thông lạc hậu, Nhậm Đàn Chu lại chỉ tốn hai tiếng ngồi máy bay...
Nhậm Đàn Chu không lãng phí một giây, lập tức rời khỏi bàn tiệc rượu, lên chuyến máy bay gần nhất đến Tích Cách. Lúc thư ký Chu đi tìm chuyến bay thậm chí đã sợ hãi mà nghĩ, nếu không thể tìm được chuyến bay nào bay luôn thì có khi anh ta phải huy động đến trực thăng tư nhân của tập đoàn.
Thư ký Chu khuyên nhủ anh tranh thủ chợp mắt trước khi máy bay đáp xuống. Anh chỉ ừ một tiếng, mắt nhắm lại mà mãi không thể đi vào giấc ngủ.
Trước khi anh lên máy bay, Chương Ngâm lại gọi điện thoại tới, tóm tắt tối nay mình gặp Quý Ngưỡng Chân thế nào, cuối cùng còn nói với anh, Quý Ngưỡng Chân mặc quần áo giá rẻ nhất, ở trong căn nhà từng có người chết, làm một công việc đảo lộn ngày đêm rất bèo bọt.
Dù đã từng nghĩ tới, nhưng khi Nhậm Đàn Chu nghe được những lời này, trái tim anh vẫn co rút đau nhói.
Quý Ngưỡng Chân lớn lên trong hũ mật, hai mươi năm sống trong nuông chiều chưa từng phải chịu khổ, hiện tại thì hay rồi, cậu tìm đủ mọi cách chạy ra ngoài, kết quả lại sống một cuộc sống như thế.
Trên đời này hẳn là không còn ai không biết tốt xấu như Quý Ngưỡng Chân nữa.
"Anh định làm thế nào?"
Chương Ngâm buồn ngủ đến mức ngáp liên tục, nhưng vẫn lắc đầu cho tỉnh táo lại, "Gặp được người rồi lập tức đánh ngất mang về Diêm Kinh, hay là..."
Làm thế nào?
Rốt cuộc anh phải làm thế nào.
Quý Ngưỡng Chân mới biến mất mấy ngày, Nhậm Đàn Chu còn nghĩ, chỉ cần cậu quay về thì chuyện gì cũng có thể thương lượng. Lại qua mấy ngày nữa, một cái bóng của Quý Ngưỡng Chân cũng không thấy, Nhậm Đàn Chu không còn nghĩ như vậy nữa. Dù anh tốt với Quý Ngưỡng Chân đến đâu, cậu cũng sẽ không cảm kích, sự bao dung nhân từ của anh, trong mắt cậu đều là trò hề.
Nhậm Đàn Chu phải gánh vác trọng trách nặng nề của gia đình trên vai, anh không thể không dùng cách thức vụng về nhất nhưng lại có hiệu quả nhất để chuyển dời sự chú ý của mình, anh khiến cho bản thân bận rộn quay cuồng, đến cả thời gian ngủ cũng bị ép ngắn lại một cách cực đoan.
Nhưng dù như vậy, chỉ cần anh nhắm mắt là sẽ nhớ đến Quý Ngưỡng Chân. Ảnh chụp chung đặt ở đầu giường cũng không nỡ cất đi, dù chỉ là cất vào ngăn tủ.
Anh không còn lại dáng vẻ khoan dung nhẹ nhàng trong công việc, thay bằng tàn nhẫn mạnh mẽ, sự thay đổi đó cũng khiến cấp dưới có những phỏng đoán, suy đoán xong lại đều cùng lên tinh thần, chỉ sợ không cẩn thận một cái là sẽ mất việc.
Người có mắt đều sẽ nhìn ra liên quan giữa hai chuyện này, mà Nhậm Đàn Chu cũng không có ý định che giấu.
Anh và Quý Ngưỡng Chân vốn không có quan hệ huyết thống, mẹ anh và ba của Quý Ngưỡng Chân cho đến lúc chết cũng chưa đăng ký kết hôn, trên mặt pháp luật, bọn họ vốn không có quan hệ gì cả.
Bọn họ tách ra càng lâu, sự nhớ nhung mang theo d*c v*ng của Nhậm Đàn Chu đối với Quý Ngưỡng Chân dần chuyển biến thành nỗi căm hận mà chính bản thân anh cũng không thể ngăn lại.
Một trái tim tràn ngập tình yêu và d*c v*ng chiếm giữ bị lừa gạt và vứt bỏ, bị cấu xé thành những vết rách sâu hoắm, trong quãng thời gian tra tấn dài dằng dặc này, nỗi hận tràn ra phá vỡ tầng đê dựng lên bằng lý trí, tình yêu sau khi lý trí bị đánh vỡ chỉ có thể chìm vào ngủ say.
Lần này Quý Ngưỡng Chân rơi vào tay anh, anh đã quyết định sẽ không tiếp tục mềm lòng nữa.
--- Lời tác giả ---
Chương sau đến nội dung có trong văn án rồi! Chân Chân xông lên!
(*) Xông lên này nghĩa tương đương với Cố lên, Fighting í~
