Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 39



Nhưng giờ này đối với đám người Chương Trì vẫn còn tính là sớm, cậu ta hỏi Quý Ngưỡng Chân có muốn đi tăng hai với bọn họ không, Quý Ngưỡng Chân lập tức từ chối.

Đến cuối cùng chỉ có hai người Chương Ngâm và Quý Ngưỡng Chân cùng nhau đi xuống.

Chương Ngâm đội mũ đeo khẩu trang kín mín, nhưng dù có trang bị kỹ càng hơn thế nào đi chăng nữa thì đám chó săn ảnh bên ngoài vẫn lập tức nhận ra, giơ ống kính lên nhắm vào Omega mà chụp.

Beta xinh xắn đi bên cạnh cũng không may mắn thoát khỏi.

Ở thành phố tuyến bốn này, gần như sẽ không có người bình thường nào giữa đêm phải bọc mình kín mít đến mức không nhận ra là nam hay nữ thế này, nhưng những người như bọn họ, dù có thu mình đến thế nào vẫn sẽ không giấu đi được khí chất thoát tục trên người.

Tài xế của Chương Ngâm rất có kinh nghiệm, cho xe chạy thẳng đến trước cửa, Chương Ngâm không cần đi quá hai bước đã lên ngồi vào xe.

Chương Ngâm không định ném Quý Ngưỡng Chân lại một mình bên đường, cũng không hỏi ý kiến cậu, thấp giọng nói một câu: "Đưa cậu về, lên xe."

Quý Ngưỡng Chân thầm tính toán, từ đây gọi xe về đến nhà cũng phải mất ít nhất ba mươi tệ, tiết kiệm được bao nhiêu tốt bấy nhiêu, thế là cậu khách sáo từ chối một câu, sau đó ngồi vào chiếc xe cao cấp của đại minh tinh.

Chương Ngâm sinh ra và lớn lên ở đây, mãi hai mươi tuổi mới rời đi tìm kiếm cơ hội. So với Quý Ngưỡng Chân, anh ta quen thuộc với thành phố này hơn nhiều, cho nên lúc Quý Ngưỡng Chân nói ra tên tiểu khu, anh ta quay sang hỏi: "Cậu ở đó sao? Một mình?"

Quý Ngưỡng Chân còn tưởng Chương Ngâm cảm thấy tiểu khu đó cũ kỹ xuống cấp lắm rồi, cậu ngượng ngùng sờ sờ mũi.

Xin đó, không phải ai cũng giống anh hất tay một cái là dễ dàng mua được một căn chung cư cao cấp đâu...

Quý Ngưỡng Chân bắt đầu cảm nhận được khoảng cách với những kẻ có tiền không biết đến nỗi khổ của người dân nghèo này.

Đáng tiếc Chương Ngâm hoàn toàn không có ý đó.

Xe chạy lên đường cao tốc, anh ta mới nhàn nhã lên tiếng.

Khu Song Kiều trước đây là nơi nhà nước cung cấp nhà ở cho các giáo viên giảng dạy tại trường Trung học Song Kiều, tuy là một khu tập thể cũ, song sinh sống trong đó hầu hết là các giáo viên và người nhà của mình, đám trẻ trong đó hầu hết đều học ở Trung học Song Kiều, người lớn và trẻ nhỏ trong khu đều quen thuộc với nhau.

Bởi vì môi trường tốt, lại là nơi ở của nhóm người tri thức nên giá phòng luôn bị đội giá lên rất cao, nhưng dù vậy thì vẫn có không ít người vì con cái mình mà chuyển đến nơi này.

Sau đó một ngày, bỗng có gia đình kia báo công an, nói nghi ngờ nhà đối diện xảy ra chuyện.

Ông ấy phát hiện người nhà này đã nửa tháng không ra ngoài, xe điện để dưới tầng cũng đã phủ một tầng bụi.

Con cái hai nhà là bạn học, chủ nhiệm lớp nói phụ huynh nhà đó gọi đến nói sẽ cho con nghỉ học, nhưng mãi vẫn không thấy đến làm thủ tục thôi học.

Tối nào trong nhà cũng có đèn sáng, nhưng gõ cửa lại không có ai ra mở cửa, gọi điện cũng không được.

Ông ấy cũng đã xem thử camera lắp trước cửa nhà mình, xác định chắc chắn người nhà này đã mười mấy ngày không có ai ra khỏi cửa.

Một nhà sáu người, sao có thể không ra ngoài trong thời gian dài như vậy?

Trước đây bà cụ bên đó mỗi ngày trời chưa sáng đã ra ngoài đi chợ sáng, cặp vợ chồng thì làm cùng một đơn vị, trước tám giờ sẽ xuống tầng, mà đứa con cũng sẽ ra ngoài đi học lúc bảy giờ sáng.

Cảnh sát nghe tình hình cụ thể qua điện thoại, lập tức cho người đến xem xét tình hình, sau khi gõ cửa không thấy có người trả lời, bèn xin phê chuẩn của cấp trên cho phá cửa.

Mở cửa lại phát hiện sáu người một nhà này đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, không thiếu ai cả.

"Thế sao bọn họ không ra ngoài?" Quý Ngưỡng Chân nghe đến nỗi đầu óc mơ hồ, trên đầu hiện ra một đống dấu hỏi, sống lưng lạnh toát, không nhịn được đưa tay bấm nút đóng cửa kính xe lại, "Nhiều ngày thế mà không ra ngoài? Đứa bé kia cũng không đi học, chẳng lẽ người nhà này bị điên hết rồi..."

Chương Ngâm cười nhạt, "Cậu thông minh đấy."

"Bị điên thật á?" Quý Ngưỡng Chân không tin nổi há hốc miệng, "Nhưng mà, nếu một người điên không cho người trong nhà ra ngoài, chẳng lẽ năm người kia lại không làm gì được một người, vì sao... lẽ nào cả nhà đều bị điên?"

Thật sự quá khó hiểu, Quý Ngưỡng Chân biết bệnh thần kinh có thể di truyền, nhưng dù là ông nội di truyền cho con trai, con trai lại di truyền cho cháu trai, thế còn bà nội với mẹ thì sao? Hai người này đâu có quan hệ huyết thống gì.

Huống hồ, dù là bệnh tâm thần di truyền thì cũng đâu thể phát bệnh cùng một lúc như thế chứ?

Quý Ngưỡng Chân buồn bực nhìn Chương Ngâm, thật sự tò mò muốn chết rốt cuộc là vì sao.

"Vì sao ấy hả, cậu nghe tiếp đi rồi sẽ hiểu." Chương Ngâm ngửa đầu nhìn trần xe là một bầu trời sao, "Lúc đó cảnh sát không phát hiện ra khác lạ gì, viết ghi chép rồi rời đi."

Dù sao cũng không xảy ra án mạng hay tai nạn gì, cùng lắm được coi là chuyện lạ mà thôi, mọi người có mặt lúc đó cũng chỉ coi như chứng kiến một màn không biết nên khóc hay nên cười.

Chỉ không ngờ rằng, vào đêm đó, một nhà sáu người kia đều mất mạng vì trúng khí than độc.

"Thế thì đúng là không phải bệnh tâm thần bình thường đâu."

Quý Ngưỡng Chân chưa nghe đến bệnh tâm thần có thể lây bao giờ, một người lây cho một người, khiến cả nhà phát bệnh, cho rằng người ngoài sẽ làm hại mình nên sau khi tích trữ đủ lương thực thì tất cả cùng trốn trong nhà không ra ngoài.

Sau khi bị người ngoài phá cửa xông vào, bọn họ nhận định thế giới này không còn nơi nào an toàn nữa, cuối cùng lựa chọn tự sát.

Chương Ngâm nhìn khuôn mặt tái xanh của Quý Ngưỡng Chân, "Sao thế, nửa đêm kể chuyện này không thích hợp lắm hả, cậu sợ rồi sao?"

Đương nhiên Quý Ngưỡng Chân sẽ không thừa nhận, cậu lắc đầu rồi mạnh miệng nói: "Ở đâu chẳng có người chết, nhưng mà cái này... thật sự là chuyện xảy ra trong khu tôi đang ở sao?"

"Cậu nghĩ tôi lừa cậu à?"

Giọng điệu của Chương Ngâm như đem trái tim của Quý Ngưỡng Chân ngâm vào xô nước đá.

"Thế... chỗ đó là toà nào?"

Chương Ngâm rũ mắt nghĩ ngợi một hồi, "Toà trong cùng ấy, tôi nhớ lúc đó mình đang học lớp 9 ở Song Kiều, hôm đó thi xong về sớm nên cách một bức tường có thể nhìn thấy mọi người đang đứng rất đông bên trong."

Lời còn chưa dứt, Quý Ngưỡng Chân đã thấy bên tai ong ong. Sau đó, Chương Ngâm lại nói: "Là tầng trên cùng, căn trong cùng phía Đông, trên cửa sổ có dán mấy thứ, ngẩng đầu lên là thấy.

Muốn biết Chương Ngâm có bịa chuyện không, chỉ cần lấy điện thoại ra vào Baidu gõ Khu tập thể Song Kiều, lướt hai cái là thấy bài báo liên quan đến chuyện này.

Nhưng dù có là giả thì tâm lý của Quý Ngưỡng Chân cũng đã bị tổn thương rồi.

Chương Ngâm thấy sắc mặt cậu cực kỳ kém, trò đùa dai thành công hơn mong đợi, khoé môi cong cong, "Thế mà còn nói không sợ."

Quý Ngưỡng Chân không tiếp lời, cả người không còn sức lực tựa vào lưng ghế.

Nơi này không tiện cho xe ô tô đi vào, Quý Ngưỡng Chân cũng không làm phiền tài xế, bảo anh ta cho dừng xe trước cổng rồi đi xuống.

Trước khi xuống xe, Chương Ngâm híp mắt hỏi cậu: "Không cần ký tên cũng không cần chụp ảnh gì hả? Dù sao cũng không biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại.

Quý Ngưỡng Chân nghĩ nghĩ, nếu đại minh tinh đã chủ động hỏi, cậu cũng không thể không nể mặt người ta được, thế là nói: "Vậy có tiện xin chụp ảnh chung không?"

Chương Ngâm đồng ý.

Quý Ngưỡng Chân lấy điện thoại ra, bấm vào camera, lại đúng lúc này phát hiện camera đã hỏng sau lần rơi nào, nửa màn hình đều là bông tuyết.

Chương Ngâm bật cười, ho hai tiếng mà vẫn không nhịn được cười, "Bình thường cũng không tự sướng à?"

"Ừm."

Quý Ngưỡng Chân định đổi sang camera sau, điện thoại lại bị Chương Ngâm bấm tắt.

"Dùng của tôi đi."

Chương Ngâm rất tự tin trong khoản chụp ảnh tự sướng này, người như bọn họ không bao giờ phải lo chuyện chụp có ra ảnh đẹp hay không, tìm có ra cảm giác hay không, hay là chụp một trăm tấm cũng chưa chắc đã có một tấm ưng ý.

Quý Ngưỡng Chân câu nệ một câu, còn chưa phản ứng lại đã nghe tách một tiếng, đèn flash loé lên, rồi nghe Chương Ngâm nói chụp xong rồi.

Hai người thêm bạn bè wechat rồi Quý Ngưỡng Chân mới xuống xe.

Cậu chậm chạp đi dưới ánh đèn đường, đèn trong khu tập thể không quá sáng, ánh sáng vàng cam mờ mờ đủ nhìn thấy đường đi phía trước. Cậu đi được hai bước, điện thoại chợt rung lên.

Chương Ngâm gửi tấm ảnh kia sang cho cậu.

Cậu bị chói mắt không mở nổi mắt, mà người kia lại cực kỳ bình tĩnh mà thong dong mỉm cười, xinh đẹp động lòng người. Nhìn tấm ảnh này, Quý Ngưỡng Chân cảm thấy bản thân còn không bằng một thằng hề, đúng là đang yên đang lành tự nhiên đi chụp ảnh với đại minh tinh, tự chuốc phiền muộn cho bản thân.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...