Cậu nhóc chính là một con lười nhỏ, động tác chậm chạp, chốc chốc lại xin đi tè, có hôm hết hai tiếng rồi vẫn không làm bài xong, hại Quý Ngưỡng Chân phải ở lại thêm một lát mới được về.
Về muộn một chút cũng không sao, Quý Ngưỡng Chân về nhà cũng chỉ đi ngủ, mà mấy ngày nay cậu đều không vội về nhà, thường xuyên ra bờ biển đi dạo.
Sau bảy giờ tối luôn có ngư dân dựng lều ở bờ biển chuẩn bị để sáng hôm sau ra biển sớm, Quý Ngưỡng Chân thấy khá thú vị, bất giác bị ánh lửa bập bùng kia thu hút, quanh quẩn mấy vòng, rốt cuộc có người gọi cậu lại, dùng giọng nói nặng khẩu âm địa phương mời cậu ngồi xuống sưởi ấm.
Trước lạ sau quen, từ hôm đó Quý Ngưỡng Chân dạy học xong là lại đi ra đây, có khi nằm cạnh đống lửa im lặng ngắm nhìn chân trời màu xanh lam đậm, có khi nhàn nhã nằm đến rạng sáng, đôi khi quay về trên tay còn xách thêm mấy thứ hải sản tươi ngon.
Có vài thứ rất khó xử lý sạch sẽ, mỗi lần như thế, Quý Ngưỡng Chân lười đi xem hướng dẫn sẽ lựa chọn bỏ qua, đây là cách xử lý đơn giản đến không thể đơn giản hơn của cậu. Cậu có cảm giác đang sống một cuộc sống thật sự, hơn nữa trong lúc rảnh còn học được một vài kỹ năng mà có khi cả đời này không cần dùng đến.
Mới chỉ nửa tháng, cậu đã tự sửa chữa lại căn nhà gỗ sập xệ của mình thành phong cách của bản thân, dù là bên ngoài hay bên trong đều có vẻ sáng sủa hơn hẳn. Cậu coi đó là bước thành công đầu tiên trong công cuộc tạo dựng một cuộc sống ổn định cho bản thân.
Hôm nay là sinh nhật của bé mập, cậu bé mời Quý Ngưỡng Chân đến bữa tiệc sinh nhật của mình, Quý Ngưỡng Chân viện cớ trong nhà có việc không đi được, buổi tối kết thúc buổi học, cậu bé lại lấy một đĩa bánh gato đã được cắt ra và hai con ghẹ tặng cho Quý Ngưỡng Chân.
Đúng lúc Quý Ngưỡng Chân đói đến mức bụng reo vang, lại bị cảm động đến mức hốc mắt nóng lên. Cậu biết những đứa trẻ chưa lớn không có những mặt giả dối như người trưởng thành, tặng quà cho bạn chính là muốn bạn nhận lấy. Thế là cậu không từ chối, nhéo nhéo mặt bé mập, nói: "Cám ơn em nha, chúc em sinh nhật vui vẻ... Hôm nay nhớ viết xong đề A2, mai thầy sẽ kiểm tra đó."
Vui vẻ trên mặt bé mập có thể dùng mắt thường mà nhận ra tốc độ tan biến.
Lúc Quý Ngưỡng Chân đi ngang qua một tiệm nhỏ bên bờ biển, sờ trong túi còn đúng mười tệ, bèn mua một lốc bia, định bụng sẽ mang về nhắm với cua. Cậu xách đồ bằng cả hai tay, tâm trạng vui vẻ đi về phía căn nhà gỗ.
Cậu vừa đá mấy hòn sỏi trên đường vừa nghĩ về nhà nên ăn bánh ngọt trước hay ăn cua trước, không chú ý đến trước căn nhà gỗ của mình có một hàng xe đang đậu.
So với Diêm Kinh, trấn nhỏ ở Tích Cảng này chính là một vùng xa xôi hẻo lánh, một chiếc xe cỡ trăm vạn đã khó thấy rồi, đừng nói là cả một hàng xe sang đậu trước cửa nhà cậu.
Trời quá tối, từ xa không thể nhìn rõ. Trước đây cũng hay có người đi qua nơi này dùng khoảng đất trước cửa nhà cậu làm chỗ đậu xe, Quý Ngưỡng Chân liếc mắt một cái rồi không để ý nữa, nhanh chóng đi vào khúc rẽ. Cậu kẹp lốc bia vào nách, đang định thò tay tìm chìa khoá trong túi, khoé mắt chợt bắt được một bóng dáng cao lớn đứng dưới mái hiên.
Quý Ngưỡng Chân khựng lại, trong lòng cực kỳ do dự, thấy không giống lại không dám khẳng định, phải liếc thêm mấy cái.
Hơn nữa bây giờ có muốn chạy cũng đã muộn.
Nhậm Đàn Chu quay lại có chậm đến mấy cũng chỉ là trong một cái chớp mắt, gọng kính vàng phản chiếu mái hiên bên dưới ánh đèn lờ mờ, tầm mắt mang theo sóng ngầm mãnh liệt phía sau cặp kính chuẩn xác dừng trên Beta đang đứng như trời trồng.
Bên môi anh hiện lên ý cười lạnh lẽo, khuôn mặt không cảm xúc tháo chiếc gang tay da màu đen xuống, ngón tay với những khớp xương rõ ràng duỗi ra giữa không trung, đầu ngón tay đầy đủ khí huyết ngoắc một cái gọi Quý Ngưỡng Chân.
Ánh mắt không mang theo cảm xúc thế này không giống như lâu ngày gặp lại, mà giống với một ông lão đánh cá dày dặn kinh nghiệm liếc nhìn con cá nhỏ bé không đáng một xu đang mắc trên lưới hơn.
Lồng ngực Quý Ngưỡng Chân phập phồng, lốc bia kẹp ở nách rơi bịch xuống đất.
Chỉ cách một hàng rào, bên trong là cái bẫy với những bụi gai mọc thành bụi toả ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, bên ngoài là vực sâu tối đen bất cứ lúc nào cũng có thể há cái miệng đen ngòm nuốt chửng vạn vật lảng vảng quanh nó.
Với Quý Ngưỡng Chân mà nói, chạy trốn không phải chuyện đẹp mặt gì cho cam, mà cậu cũng chẳng chạy lại mấy chiếc xe này, cậu đã mất mặt đến mức đó rồi, không cần phải khiến mình trở nên quá chật vật.
Quý Ngưỡng Chân lùi về sau nửa bước, phía sau lập tức có tiếng bước chân, không biết những người đó đã vòng ra sau lưng cậu từ bao giờ, hiện tại cậu đã là con ba ba trong chậu rồi.
Giây phút cậu quyết định ở lại Tích Cảng kia hẳn phải nghĩ đến ngày này. Tích Cảng rộng đến đâu, tìm một Beta tốn bao nhiêu công sức chứ?
Vì sao cậu lại ngu ngốc ở lại đây, lẽ nào thật sự chỉ là vì yêu thích phong cảnh của nơi này?
Cậu nhìn Alpha phong độ ngời ngời cách đó không xa, giống đoá hoa thuỷ sinh rơi vào vũng bùn tiến vào khoảng sân nhỏ xấu xí mà sập xệ này của cậu. Ngạc nhiên qua đi, cậu bắt đầu không kìm được mà nghĩ, có phải tiềm thức của cậu vẫn hy vọng Nhậm Đàn Chu tìm thấy mình hay không, dù sao để đối phương tìm ra mình vẫn khá khẩm hơn là cậu sống không nổi ngày tháng vất vả rồi thất thểu trở về cầu xin người ta rủ lòng từ bi, mở cửa cho mình nương tựa.
Là như vậy sao.
Nhưng cuộc sống hiện tại của cậu cũng không tệ mà, có chỗ ở, có cơm ăn, có công việc. Dù rằng chuyện gì cũng phải tự tay làm, nhưng cậu vẫn khá vui vẻ, không phải sao?
Mấy năm bọn họ sớm chiều chung sống, nói Quý Ngưỡng Chân chỉ căm ghét Nhậm Đàn Chu là nói dối.
Quý Ngưỡng Chân bị anh trong lúc không tỉnh táo đè trên giường giày vò cả một đêm vẫn có thể coi như tai nạn ngoài ý muốn mà bỏ qua.
Nếu Nhậm Đàn Chu đến đây để xin lỗi và làm hoà với cậu...
Quý Ngưỡng Chân cúi người nhặt hộp đựng bánh ngọt lên, cẩn thận ôm trên tay, lại không ngờ Nhậm Đàn Chu đã đi đến trước mặt mình từ bao giờ.
Bóng đen cao lớn phủ xuống người cậu.
Có lẽ là mới hút v một điếu xì gà, mùi hương nồng đậm của cây cỏ bọc lấy pheromone lạnh thấu xương của anh tràn vào khoang mũi Quý Ngưỡng Chân, nồng mà khiến người ta bí bách lại có thấp thoáng vị đắng không thể nói rõ.
Quý Ngưỡng Chân không dám ngẩng đầu, cũng không biết nên nói gì vào lúc này. Nói ra cũng thật kỳ lạ, cậu lớn chừng này rồi mà chưa có lúc nào cảm thấy khiếp sợ như lúc này, có lẽ vì cậu cũng biết lần náo loạn này mình đã làm hơi quá.
Quý Ngưỡng Chân nhấc chân muốn tránh sang phải, Alpha chỉ hơi nghiêng người đã chặn đứng đường đi của cậu.
"Đã lâu không gặp."
Giọng nói trước sau lạnh nhạt như một, bốn chữ phát ra lại như băng tuyết đổ ập xuống, gió bắc mang theo hơi lạnh thổi vào tai Quý Ngưỡng Chân, khiến vành tai trắng nõn như ngọc trai đỏ lên.
Thói quen của anh là thích nhìn chăm chú Quý Ngưỡng Chân, giống như đang đánh giá cân nhắc một món đồ hoàn toàn không hiểu rõ nhưng lại mang đến hứng thú vô tận cho anh, ánh mắt mang theo sức nặng của cả một ngọn núi như muốn đè Beta với dáng vẻ không muốn đối mặt với hiện thực này xuống.
Anh cho Quý Ngưỡng Chân hẳn nửa phút để điều hoà hơi thở, chỉ đáng tiếc Quý Ngưỡng Chân đầy một bụng câu hỏi lại không thốt ra được lời nào.
Quý Ngưỡng Chân bèn dứt khoát đợi anh lên tiếng trước hỏi mình gì đó, rồi cậu thuận nước đẩy thuyền mà hỏi ngược lại anh.
Quý Ngưỡng Chân không muốn thú nhận, nhưng không biết vì sao, Nhậm Đàn Chu càng thế này, cậu lại càng có cảm giác bản thân đã làm sai, chỉ có thể giống như một học sinh tiểu học cúi đầu chờ bị dạy dỗ, thậm chí không dám cãi lại một câu.
Suy nghĩ của Quý Ngưỡng Chân đảo cả trăm vòng nghìn lượt trong đầu, lông mày cũng vô thức nhíu lại, cuối cùng vẫn cảm thấy lúc này nên giả câm giả điếc cho xong.
