Bọn họ đứng giữa gió lạnh im lặng không nói gì, duy trì thế giằng co này một hồi lâu.
Quý Ngưỡng Chân ăn mặc mỏng manh, chiếc áo bông mấy chục tệ trên người mặc chưa được mấy ngày đã sùi bông, chất liệu ở mặt ngoài cũng không thể chắn gió, cứ đứng như thế, chẳng mấy chốc răng đã va lập cập, tay xách hộp bánh ngọt cũng bị đông lạnh thành cứng đơ.
Nhậm Đàn Chu thu hết vào mắt, lấy chiếc bật lửa từ trong túi quần ra châm một điếu thuốc, đưa đến bên miệng hít một hơi, ánh lửa lập loè bùng lên rồi vụt tắt.
"Không mời anh vào ngồi chơi?"
Quý Ngưỡng Chân nghe thế mới như được sống lại, nâng cái đầu sắp cắm luôn xuống đất lên, đang định mở miệng, lại giật mình nhìn chiếc bật lửa màu nâu mới tinh trong tay anh, cậu không biết chiếc bật lửa này.
Trên nắp bật lửa có khắc chìm tên của hãng, có thể nương theo ánh trăng lờ mờ thấy được, Quý Ngưỡng Chân từng mua đá thơm phòng của hãng này, cũng biết giá của chiếc bật lửa đó đắt hơn gấp nhiều lần chiếc bật lửa mình tặng.
"Anh còn cần mời chắc?" Quý Ngưỡng Chân dời đi tầm mắt, nhấc chân đi về phía cửa, "Em không mời anh thì anh sẽ không vào sao?"
Cánh cửa gỗ kia vốn đã sập xệ lắm rồi, dù có đóng thêm đinh cũng chỉ cần đạp một cái là bung.
Nhậm Đàn Chu muốn vào hoàn toàn không cần chờ Quý Ngưỡng Chân về.
Quý Ngưỡng Chân gượng gạo bước lên bậc thang, tra chìa khoá vào ổ rồi xoay hai cái, cánh cửa bị đẩy ra vang lên tiếng kẽo kẹt, cậu cầm một sợi dây ở gần cửa giật một cái, chiếc bóng đèn ở giữa nhà theo đó sáng lên.
Bóng đèn nhỏ đương nhiên sức lực cũng nhỏ bé, chỉ có thể chiếu sáng một khoảng giới hạn bên dưới.
Alpha với thân hình cao lớn cúi người đi vào cửa, vào đến nơi mới miễn cưỡng đứng thẳng, liếc mắt một cái đã quét xong một lượt căn phòng, thật sự không tìm được từ ngữ nào để hình dung cái nơi chỉ có bốn bức vách gỗ này. Quý Ngưỡng Chân một mình ở trong này đã không thấy rộng rãi gì cho cam, bây giờ nhét thêm một người to lớn nữa, thật có cảm giác đến hít thở cũng khó khăn.
Quý Ngưỡng Chân thầm nghĩ lần này mặt mũi đều quăng cho chó gặm, sớm biết Nhậm Đàn Chu tìm đến đây, cậu đã đi thuê một căn ở mặt đường rộng rãi hơn rồi. Cái nơi kém về mọi mặt ma chê quỷ hờn này, để anh thấy chẳng khác gì cầm dao khoét thịt trên người cậu.
"Chỉ có một cái ghế, một chân hơi lỏng ốc rồi, còn chưa kịp vặn lại, anh ngồi được thì cứ ngồi, ngã cũng đừng trách tôi."
Cậu chỉ chỉ chiếc ghế gần như là què một chân cạnh bàn, xuất phát từ đạo đãi khách mà tốt bụng mời đối phương ngồi. Nhưng cái dáng vẻ mắt mọc trên đỉnh đầu của Nhậm Đàn Chu khiến cậu thấy mình nói ra cậu đó thật đúng là thừa thãi.
Mất mặt và xấu hổ khiến máu nóng vọt l*n đ*nh đầu, cậu rốt cuộc không giữ được bình tĩnh nữa.
"Ánh mắt đó của anh là sao hả... Chưa thấy căn phòng xấu xí thế này bao giờ à?! Bộ bàn ghế đó ngày nào em cũng lau, không hề bẩn tí nào." Cậu vòng hai cánh tay trước ngực, bàn tay cuộn lại thành nắm đấm, nói đến mức trong mắt có thêm một tầng nước, "Mà anh ra vẻ cái gì chứ, hồi đi học chẳng phải anh cũng ở cái phòng chẳng hơn gì căn phòng này của em bao nhiêu sao, còn ở liền mười mấy năm, buồn cười..."
Thật ra căn phòng này đã được Quý Ngưỡng Chân trang hoàng lại rất nhiều lần, miễn cưỡng coi như nhìn tạm. Nhưng điều kiện ban đầu của nó quá kém, dù có chăm chút hơn bao nhiêu cũng không thể hô biến vịt đen thành thiên nga được.
Ánh mắt của Nhậm Đàn Chu rơi xuống chiếc giường sắt nhỏ mà chật chội sau lưng Quý Ngưỡng Chân.
Không có đệm, chỉ trải mấy chiếc chăn dày làm đệm, nếu không Quý Ngưỡng Chân khó mà ngủ nổi.
Nghe Quý Ngưỡng Chân nhắc đến quãng thời gian thiếu ăn thiếu mặc nghèo khó cùng cực kia, trên mặt anh không rõ là cảm xúc gì, khoé môi hơi nhếch lên.
Cho đến bây giờ Quý Ngưỡng Chân vẫn luôn khinh thường anh, ban đầu kết bạn với anh cũng chỉ là vì muốn đùa bỡn anh, cuối cùng khi bị anh vạch trần còn không hề hổ thẹn mà xấu xa hỏi ngược lại: "Đúng là bắt nạt cậu đó, sao nào?"
Khuôn mặt tươi cười mang theo sự hưng phấn và xấu xa đó lẽ ra phải khiến anh căm ghét mới đúng, nhưng mỗi khi nhớ lại, cảm xúc khi đó của anh không chỉ có khó chịu, mà còn là thứ tình yêu xen lẫn với hận đầy vặn vẹo.
"Đúng là có hơi nhỏ." Nhậm Đàn Chu mở miệng cũng không nói ra lời nào khó nghe, chỉ hỏi Quý Ngưỡng Chân: "Em định ở lại đây bao lâu?"
"Anh quản tôi ở bao lâu làm gì." Quý Ngưỡng Chân lảng tránh câu hỏi này, làm tư thế tiễn khách, gấp không chờ được mà nói: "Anh cũng thấy đấy, ở đây không có chỗ cho anh ngồi, không còn chuyện gì nữa thì anh mau đi đi."
Dùng ngón chân mà suy nghĩ cũng biết, Nhậm Đàn Chu mất mấy tháng mới tìm được cậu, ngàn dặm xa xôi chạy đến đây, sao có thể chỉ nói hai câu đã đi.
Trái tim trong lồng ngực nhảy nhót không yên, phập phồng lo sợ.
Sợi dây đàn đã bị kéo căng rất lâu trong đầu Nhậm Đàn Chu vào đêm nay dường như có dấu hiệu đứt phựt, mỗi câu mỗi chữ cậu nói ra lại nặng nề mà đánh vào nó, quấy nhiễu đến mức đáy mắt anh đã bị mây mù che phủ một nửa.
Đuổi anh đi?
"Muộn thế này rồi." Nhậm Đàn Chu đưa tay ra sau đẩy cánh cửa gỗ đang mở toang đóng lại, ánh sáng lập tức tập trung hết trong căn phòng, cảm giác sáng sủa hơn một ít, anh đi lên từng bước, ép lui Quý Ngưỡng Chân đến cạnh giường, "Em bảo anh đi đâu?"
Chiếc giường đó không tính là thấp, đầu gối Quý Ngưỡng Chân đụng vào mép giường, cậu chỉ mặc một chiếc quần thun mỏng, khung giường sắt lạnh lẽo khiến cậu không nhịn được run lên một cái.
Ép gần vậy làm cái quỷ gì chứ.
Cậu đưa tay muốn đẩy anh ra, nhưng sức mạnh và sự linh hoạt của Alpha đều vượt xa cậu, bả vai cậu bị ấn xuống, đùi cũng bị giữ chặt, dùng hết sức lực toàn thân cũng không nhúc nhích nổi khỏi gọng kìm của Nhậm Đàn Chu, nhất thời cả người không còn sức lực, ngã vào đống chăn đệm trên giường.
Đùi bỗng đau nhói mới khiến Quý Ngưỡng Chân nhận ra Nhậm Đàn Chu ra tay thật với mình, cậu không giữ được bình tĩnh nữa, giãy giụa muốn thoát ra, nhưng sức mạnh của Alpha là thứ cậu có thể chống lại sao?
Cậu dùng cả tay cả chân mà quẫy đạp, như con cá bị ném lên thớt, càng cố gắng càng xót xa, thật đúng là đáng thương đến nực cười.
Chiếc áo len mặc trên người từ từ bị đẩy lên, bàn tay nóng bỏng của Alpha từ xương sống thẳng tắp của cậu trượt xuống, cái nóng bỏng khiến người khác sợ hãi khiến toàn thân cậu nổi lên một tầng da gà.
"Anh điên rồi à?! Có cần mặt mũi nữa không! Anh đâu có uống say, có biết mình đang làm gì không hả?"
Chỉ kẻ yếu mới phải dùng đến võ miệng, thậm chí là phản tác dụng trong tình huống này.
Quý Ngưỡng Chân giãy dụa đến mức áo len cũng nhăn nhúm lại, làn da bị chất liệu rẻ tiền ma sát đỏ lên. Vốn đã không được bền chắc gì cho cam, Nhậm Đàn Chu chỉ hơi dùng sức đã dễ dàng xé làm đôi, sợi len vụn rơi ra. Mùi bột giặt rẻ tiền khiến người ta chán ghét vừa toả ra, đã nhanh chóng bị mùi pheromone ác liệt của Nhậm Đàn Chu bao trùm.
Pheromone là nhận dạng thân phận quan trọng của xã hội văn minh, đối với Alpha mà nói tướng mạo thế nào có thể không quá quan trọng, chỉ cần pheromone đủ đặc biệt, thì nhất định sẽ trở thành ấn tượng khó phai, khiến đối phương nhớ mãi không quên.
Động tác giãy dụa của Quý Ngưỡng Chân ngừng lại, cậu sững sờ nhìn anh.
"Anh trai..."
Chiếc giường này nhỏ hẹp đến nỗi trở mình một cái cũng có thể ngã xuống, chỗ để đặt thêm một chiếc chăn cũng không có. Nhậm Đàn Chu ném chiếc áo bành tô vướng víu xuống đất, giữ chặt eo Quý Ngưỡng Chân không cho cậu động loạn, tay kia thì ấn khoá ở thắt lưng, tiếng kim loại va chạm vang lên. Quý Ngưỡng Chân nghe thấy âm thanh này, lập tức sợ đến mức hồn lìa khỏi xác, theo bản năng xin tha: "Đừng mà đừng mà, anh, em biết sai rồi, chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không? Anh làm gì vậy chứ?"
Nhưng bây giờ cậu có nói gì cũng đã muộn, Nhậm Đàn Chu đâu còn tâm tư gì nói mấy lời vô nghĩa với cậu nữa.
Dùng vẻ mặt ôn hoà bắt chuyện chính là thông điệp cuối cùng, chỉ cần Quý Ngưỡng Chân thức thời hơn, lúc hai người vừa gặp lại có thể nói vài câu nhẹ nhàng thì cũng không biến thành như bây giờ.
Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy thì cũng không cần phải nói gì nữa.
***
88: Có nhiều người đọc bộ này không dợ, thả like hoặc để lại cmt cho Bát biết với~
