Chạy trốn rồi bị bắt lại, sau này còn muốn tìm cách sẽ rất khó khăn. Quý Ngưỡng Chân không còn cách nào khác, chỉ đành cầu mong Nhậm Đàn Chu mau nhớ ra mình, đừng có bận quá mà quên béng mất cậu, nếu không cũng không biết cậu còn phải sống qua ngày tháng bi thảm này đến bao giờ.
Còn có, cậu rất muốn biết tin nhắn ngày đó trong lúc xúc động gửi đi, Nhậm Đàn Chu đã đọc được chưa.
Nếu đọc rồi thì vì sao không gọi lại lấy một lần, không thừa nhận cũng không phủ nhận?
Quý Ngưỡng Chân không biết chuyện này do mình đoán bừa hay do lúc trước vẫn luôn cố tình né tránh, nhưng cũng đã đến nước này rồi, cậu muốn Nhậm Đàn Chu chính miệng xác nhận với cậu.
Sau đó cậu sẽ thẳng thừng từ chối, cho anh nhục mặt luôn!
Chỉ tưởng tượng đến cảnh đó thôi, bức bối trong lòng Quý Ngưỡng Chân đã bị quét sạch, sảng khoái đến mức suýt thì quên luôn mình họ gì.
Người sống trong khốn cảnh không phải luôn cần một tia hy vọng để tiếp tục sống sao.
...
Rốt cuộc Nhậm Đàn Chu vẫn đến, mưa tuyết lúc dừng lúc rơi, liên tiếp mấy ngày, vậy mà đúng thứ bảy anh đến Tích Cảng lại ngừng hẳn.
Sau khi tuyết tan không gian sẽ trở nên khá yên tĩnh, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nước từ những viên ngói nhỏ xuống có quy luật, tiếng nói chuyện hay ồn ào của ngày thường đều khó mà tìm được. Trời lạnh đến mức đến cả những đứa trẻ ham chơi nhất cũng không muốn ra ngoài ném tuyết, đều như Quý Ngưỡng Chân làm ổ trong chăn mà ngủ.
Trời còn chưa sáng, Quý Ngưỡng Chân đã bị cái bàng quang đầy ứ đánh thức, nhưng bên trong và bên ngoài ổ chăn thật sự là hai thế giới khác nhau, cậu còn không muốn thò cái cổ ra ngoài, nhắm mắt cố ép mình ngủ tiếp.
Nhưng đời người có vài cái gấp không thể đừng được, cậu lăn qua lộn lại đến mức suýt thì rớt xuống giường. Trong lúc cậu đang đấu tranh có nên ra khỏi chăn hay không, ngoài cửa vang lên tiếng lốp xe lăn qua tuyết.
Quý Ngưỡng Chân ngẩn ra hai giây rồi nhanh chóng quấn chăn ngồi dậy, chiếc áo bông dùng để tăng sức nặng rơi xuống đất.
Tiếng nói chuyện ngoài cửa dần đến gần, không cần đoán cũng biết là vị đó đại giá quang lâm.
Nhậm Đàn Chu đi vào, đặt một hộp cơm giữ nhiệt lên bàn, chậm rãi mở ra, mùi thơm của đồ ăn thoáng chốc toả ra xung quanh, mùi hương này như đang mời gọi Quý Ngưỡng Chân, ở bên tai cậu mà rủ rỉ 'mau đến ăn tôi mau đến ăn tôi'.
Quý Ngưỡng Chân cuộn người thành một cục, đầu cũng rụt vào chăn.
"Đi đánh răng rửa mặt."
Giọng nói mang theo uy lực xuyên qua lớp chăn bông dày, nhưng Quý Ngưỡng Chân như con lợn chết không sợ nước sôi, mặc kệ anh nói gì cũng làm như không nghe thấy.
Alpha đợi mười giây, thấy cậu vẫn im ỉm không nhúc nhích, thế là thong thả bước đến bên giường, vươn tay muốn kéo chăn của cậu ra.
Quý Ngưỡng Chân nghe thấy tiếng bước chân không mang theo thiện ý tiến lại gần, gần như là hành động theo bản năng kéo một góc chăn xuống, kéo mạnh đến mức lộ ra cả bả vai trơn bóng mịn màng như ngọc Dương Chi, sau đó lại bị lạnh mà rùng mình một cái.
Hôm qua cậu mới mua một cái đệm điện, đến đêm thì bị tỉnh vì nóng quá, sau đó điều chỉnh lại thành nhiệt độ vừa phải, còn thuận tiện cởi luôn cả mấy lớp quần áo bên ngoài.
Nhậm Đàn Chu thoáng thấy cánh tay như một đoạn củ sen trắng bóc kia, lặng lẽ đi tới ngồi xuống mép giường.
Chiếc giường lập tức trũng xuống.
Chất lượng của chiếc giường này thật sự rất xúc động lòng người, lần trước chịu áp lực lớn như vậy mà vẫn kiên cường chống đỡ, nhưng thời gian chống chịu quá dài, khó mà không để lại di chứng, nếu còn lặp lại như lần trước, dù có là giường làm bằng sắt có lẽ cũng phải nghỉ hưu sớm.
"Đừng ngồi đừng ngồi! Anh không thấy sắp sập rồi à!" Quy Ngưỡng Chân trốn trong ổ chăn mà oán giận: "Bản thân không muốn ngủ cũng phải để cho người khác ngủ chứ, anh không nhìn xem bây giờ mới có mấy giờ, có bị điên không... Diêm Kinh không có bệnh viện tâm thần nào chữa được cho anh à, còn chạy đến đây làm gì."
Đêm qua Nhậm Đàn Chu họp đến tận rạng sáng, họp xong thì đi thẳng ra sân bay, lên chuyến bay lúc bốn giờ sáng, sáu giờ hạ cánh, lại từ sân bay đến đây, hiện tại cũng gần bảy giờ.
Là người thì ai cũng cần ăn cơm và nghỉ ngơi, nếu không dù cơ thể có khoẻ mạnh đến mấy cũng không chịu đựng được cường độ áp lực này. Nhậm Đàn Chu chỉ chợp mắt được một lát trên máy bay, hiện tại thấy Quý Ngưỡng Chân không muốn rời giường, còn không thèm mở mắt nhìn anh một cái, bèn nói: "Được, vậy anh ngủ với em."
Nhậm Đàn Chu làm như muốn cởi cúc áo vest, tiếng lách cách của dây đồng hồ va chạm với cúc áo ép cho Quý Ngưỡng Chân phải thò đầu ra khỏi ổ chăn, "Trời sáng bảnh mắt rồi còn ngủ cái gì mà ngủ... anh mang quân áo qua đây cho tôi đi."
Cậu chỉ chỉ một đống như dưa muối phơi khô trên ghế.
"Có biết nhờ vả người khác thì phải dùng giọng điệu gì không?"
Nhậm Đàn Chu đứng tại chỗ lạnh mặt nhìn cậu, Quý Ngưỡng Chân lại lăn lộn hai cái trong chăn, vô thức nói giọng nũng nịu như trước đây hay làm: "Gì chứ... Lạnh chết đi được, em trong này lại không mặc gì."
Alpha không để ý cậu, quay người đi châm một điếu thuốc. Lúc này Quý Ngưỡng Chân mới chú ý đến trên người anh còn một mùi thơm vị cam khác hẳn với mùi pheromone của anh, không tính là quá ngọt ngấy, trộn lẫn với pheromone của anh mang tới cảm giác hài hoà vừa đủ.
Trước khi anh đến đây nhất định đã từng gặp Omega khác, trăm phần trăm đã có tiếp xúc thân mật với đối phương.
Quý Ngưỡng Chân không còn cách nào, chỉ đành kéo chiếc khăn quàng cổ cạnh gối bọc lấy nửa người dưới, đi chân trần đến cạnh bàn cầm quần áo ném vào trong ổ chăn, sau đó lại chui vào chăn, lúc quay ra trên người đã mặc đủ quần áo, chỉ là có hơi nhăn nhúm.
Trong phòng không có gạt tàn, Nhậm Đàn Chu gõ một cái lên điếu thuốc, tàn thuốc rơi xuống nền nhà xi măng, khiến một ít bụi bay lên, chạm phải mu bàn chân trắng nõn như tuyết của Quý Ngưỡng Chân đang buông thõng bên giường.
Quý Ngưỡng Chân có một bàn chân nhỏ nhắn, độ cong đẹp đẽ, vì lạnh mà mu bàn chân hơi co lại, một ít bụi kia rất nhanh lại trượt ra.
Quý Ngưỡng Chân vuốt phẳng quần áo rồi xuống giường, lấy cốc và bàn chải đánh răng rồi đi ra cửa.
Năm phút sau, cậu run rẩy chạy về, đặt mông ngồi xuống đối diện Nhậm Đàn Chu, bưng bát cháo nóng hổi kia lên húp một ngụm lớn, cái lạnh được xua đi không ít, cậu mới đặt bát xuống.
Quý Ngưỡng Chân vốn không thích ăn cháo, nhưng cũng không phải quá ghét, thi thoảng ăn một bữa cũng được.
Một bát cháo nguyên liệu phong phú gia vị đầy đủ thế này, nếu không phải Nhậm Đàn Chu mang đến, cậu cũng tiếc tiền mà không mua.
Cháo thơm nức mũi, thật sự có thể coi là cao lương mỹ vị sau chuỗi ngày ăn cơm với rau xanh của cậu.
Nhưng khi đối diện với khuôn mặt lạnh nhạt kia của Nhậm Đàn Chu, Quý Ngưỡng Chân vẫn không nhịn được mà tỏ ra kén cá chọn canh, "Khó ăn."
"Thế thì đừng ăn."
Nhậm Đàn Chu lấy bát cháo còn lại một nửa trước mặt cậu đi, Quý Ngưỡng Chân nhìn ánh mắt không cảm xúc của anh, sợ anh thấy mình vô cớ gây chuyện, do dự một lát, giải thích: "Trong này có bột húng quế, em không thích..."
"Thế à." Nhậm Đàn Chu dùng mũi giày dựng chiếc ghế dài bị đổ lên, chỉnh cho nó ngay ngắn, "Em phải xem lại cái mũi của mình đi thôi."
"Nghe nói ngày nào em cũng đi nhặt cá người ta vất đi về ăn, như vậy mà không sợ tanh sao?"
Nhậm Đàn Chu như cười như không liếc Quý Ngưỡng Chân một cái, "Hay là không ngửi được nữa rồi, trên người em có mùi cá kìa."
"Không thể nào!" Khuôn mặt Quý Ngưỡng Chân hết đỏ lại trắng, len lén cúi đầu ngửi người mình, không nhịn được phản bác: "Ngày nào em cũng tắm, không thể nào có mùi cá được, là mũi của anh có vấn đề mới đúng, người anh mới bốc mùi đó, anh không ngửi thấy sao? Cái mùi cam ủng đáng ghét!"
