Nhậm Đàn Chu như có hơi đăm chiêu gật đầu, lại gõ một cái lên điếu thuốc, thuận miệng hỏi ngược lại: "Pheromone mùi cam đỏ của Omega cấp S vào miệng em lại thành mùi cam ủng, em để ý à?"
"Ngộp chết tôi, ai quan tâm anh ta cấp A hay cấp S, khó ngửi chính là khó ngửi."
Giữa hai người vốn không nên ngồi đây thảo luận mấy chuyện ngốc xít thế này, bình thường Quý Ngưỡng Chân không ăn sáng, nhưng vừa rồi bát cháo đã đánh động đến dạ dày, liên tục đẩy cơn thèm ăn lên não, thế là cuối cùng cậu vẫn quyết định bỏ qua sĩ diện mà bưng bát cháo gần trong gang tấc kia về, "Cũng có thể mùi pheromone của người đó lúc để riêng lẻ thì dễ ngửi, nhưng khi lẫn lộn với mùi của anh thì lại thành chẳng ra làm sao... Độ xứng đôi của hai người chắc chắn rất thấp, cùng lắm là 30%"
Nhậm Đàn Chu vậy mà không phủ nhận, "Là đối tượng mà lão gia tử đưa đến, chắc cũng không thấp như em nói, ít nhất 50%."
Với bối cảnh gia thế của Nhậm Đàn Chu, kể cả anh có là một tên mặt mũi dữ dằn cũng không thiếu những đại tộc thế gia muốn đưa Omega nhà mình đến cho anh, mượn quan hệ thông gia để mở rộng kinh doanh đến vùng thủ đô. Càng đừng nói anh đẹp trai khí chất thế này, độ xứng đôi 50% cũng không lấy được số xếp hàng nữa, hiển nhiên vị Omega này có gia thế còn xa mới sánh với tập đoàn của nhà họ Nhậm.
"Nhưng em đã nói không thích hợp..." Nhậm Đàn Chu nhìn Quý Ngưỡng Chân vùi đầu húp cháo, giọng điệu hơi mang theo trưng cầu ý kiến hỏi: "Hay là bỏ đi?"
Quý Ngưỡng Chân cảm thấy Nhậm Đàn Chu nên đi làm diễn viên, cũng đã ép buộc cậu hai lần rồi còn giỏi giả vờ giả vịt như vậy, trong lòng thì mưu mô xảo quyệt mà có thể bày ra cái vẻ mặt thấu tình đạt lý, có thể nhẫn nhịn được đến bực ấy, không hề nhắc đến chuyện tin nhắn kia, còn có lòng dạ khoe khoang đối tượng thân cận cấp S của mình.
"Bỏ đi cái gì cơ?" Quý Ngưỡng Chân nuốt ực một cái, ngẩng đầu cười đến là xảo trá quỷ quyệt. "Anh cứ coi như mấy lời em vừa nói là gió thoảng mây bay đi, mấy chuyện này người khác nói thích hợp hay không anh không cần quan tâm, anh thích là được rồi, tốt nhất là mai hai người cưới liền đi."
Quý Ngưỡng Chân không muốn khiến ý tứ trong lời này quá lộ liễu, còn làm như thuận miệng kể thời gian trước có một dì ở cổng chợ cũng muốn giới thiệu một Omega xinh xắn cho cậu. Đây là chuyện thật, cậu không bịa một chữ nào.
Nhậm Đàn Chu không thích nghe những lời này, người thừa kế tập đoàn lãnh khốc tàn nhẫn chưa từng lùi bước trong đấu trường kinh doanh, lại liên tục thất bại trong tình trường, thật đúng là không biết nên khóc hay nên cười. Anh nhìn về phía Beta, ánh mắt không khống chế được toả ra cố chấp khiến kẻ khác chùn bước và d*c v*ng chiếm hữu điên cuồng.
"Em đồng ý sao?"
Bát cháo đã nhẵn bóng, mùi húng quế lan tràn trong miệng, Quý Ngưỡng Chân không trả lời câu hỏi của anh, chỉ lầm bầm trách móc sao anh không nhớ mình không thích húng quế, thứ gia vị có cảm giác tồn tại mạnh thế này chắc chắn phải có ghi trong danh sách nguyên liệu của món ăn chứ.
Nhậm Đàn Chu không nhận được đáp án, không vui miết miết hai đầu ngón tay với nhau, hỏi ngược lại: "Vì sao anh phải nhớ em thích ăn gì không thích ăn gì? Không phải em luôn nói chán ghét anh sao, còn yêu cầu cao với anh như vậy?"
Câu này đúng là hỏi khó Quý Ngưỡng Chân rồi, vừa nãy cậu trách móc như thế cũng để lảng đi mà thôi, không ngờ Nhậm Đàn Chu lại tính toán với cậu.
Cậu vặn nắp chai nước khoáng, uống hai hớp súc miệng, "Mua bán không thành thì vẫn còn nhân nghĩa mà... À không, ý của em là chúng ta cũng đã quen biết lâu như vậy, dù là bạn bè ở chung với nhau thôi thì qua thời gian dài cũng sẽ biết thói quen của đối phương, đúng không?"
Đến cả chuyện cậu không thích húng quế cũng quên được, rốt cuộc có thích cậu thật không vậy?
Quý Ngưỡng Chân nhịn xuống không hỏi ra câu này.
"Ví dụ em nhớ anh không ăn gừng sống, gừng thái sợi hay băm vụn cũng không ăn."
"Còn nữa còn nữa, anh thích ăn đậu cô ve hơn đậu đũa, anh ăn được bắp cải tím và súp lơ... Em nói chuẩn chưa." Quý Ngưỡng Chân còn nhớ được rất nhiều thứ liên quan đến Nhậm Đàn Chu, "Nhưng nghĩ kỹ thì có rất ít thứ anh không ăn được, ngoại trừ gừng sống cũng chỉ có rễ diếp cá."
Bàn tay chống trên bàn của Nhậm Đàn Chu hơi ấn xuống, vì dùng sức mà đầu ngón tay mất đi màu máu, sắc mặt lại chẳng mảy may biểu hiện điều gì, không hề nể nang mà cười lạnh một tiếng, "Em nhớ mấy cái này thì có tác dụng gì? Em cũng chẳng nấu cơm, đầu bếp ngày đầu tiên đến nhà làm việc đã nhớ hơn cả em rồi."
Một câu khiến Quý Ngưỡng Chân nghẹn họng.
Trước đây cậu còn không chạm đến cái bàn bếp, ở nhà có đến mấy người đầu bếp, đâu như bây giờ, một ngày ba bữa phải tự thân vận động?
Nói mấy chuyện này...
Quý Ngưỡng Chân đặt mạnh cốc nước xuống, lớn tiếng mắng: "Nhân vật lớn như anh đây đi một chuyến đường xa đến đây chỉ để cãi nhau với em à? Rốt cuộc anh muốn gì hả, muốn chém muốn giết thì làm nhanh lên đi!"
Trong một ván cờ, người mất kiên nhẫn trước chính là người thua trận, nhưng Quý Ngưỡng Chân chẳng lo nhiều được thế, dáng vẻ bình tĩnh thong dong của Nhậm Đàn Chu dù là trong thời điểm nào cũng có thể chọc điên cậu.
"Em chưa thấy anh thế này bao giờ, rất vô nghĩa!" Quý Ngưỡng Chân bực bội đi qua đi lại trong phòng, được hai bước lại quay đầu, "Rõ ràng anh biết em muốn nói gì, hôm nay anh đến đây rốt cuộc là để làm gì?"
"Thư ký Chu có cho anh xem tin nhắn em gửi không? Chắc chắn là có!"
Nhất cử nhất động của bản thân ở Tích Cảng đều sẽ thông qua Chu Án truyền đến tai Nhậm Đàn Chu, tin nhắn kia của cậu sao có thể bị bỏ qua được?
"Tin nhắn gì?" Nhậm Đàn Chu khó hiểu hỏi lại, "Em gửi cái gì?"
Ngày hôm đó nóng nảy quá mới gửi đi những lời kia, bây giờ bắt Quý Ngưỡng Chân lặp lại, cậu thật sự khó mà nói ra.
Thấy dáng vẻ kiêu căng của Quý Ngưỡng Chân bỗng như quả bóng xì hơi, Nhậm Đàn Chu cầm điện thoại gửi tin nhắn đi, không đến ba mươi giây sau thư ký Chu đã có mặt trong phòng.
Nhậm Đàn Chu lời ít mà ý nhiều, "Tin nhắn."
Chu Án mới đầu còn không phản ứng lại, Nhậm Đàn Chu quét mắt sang, anh ta mới như bừng tỉnh vội vàng lấy điện thoại trong túi ra, vội nhưng không loạn tìm lại tin nhắn kia.
Chu Án lướt mắt qua một lần vẫn cảm thấy những lời này quá dữ dằn, anh ta run như cầy sấy đứng một bên, con ngươi cũng không dám đảo loạn.
Tin nhắn chỉ có vài chữ, không cần đến năm giây là đọc xong, nhưng Nhậm Đàn Chu lại nhìn chằm chằm đến nửa phút.
"Sao hả, có chữ nào không đọc được à?"
Lời chế giễu vừa từ miệng Quý Ngưỡng Chân phát ra, ánh mát sắc như dao của Nhậm Đàn Chu đã quét về phía cậu, tay kia đưa điện thoại cho thư ký Chu đứng bên cạnh, "Ra ngoài."
Chu Án như được đại xá vội tránh đi.
Tâm trạng của Quý Ngưỡng Chân cũng không tốt hơn Chu Án bao nhiêu, cậu hoàn toàn không chống đỡ được khí thế bức người khi bước tới gần của Alpha.
"Đang nói chuyện đàng hoàng đó, mời anh giữ khoảng cách giùm, mà tin nhắn đó của tôi có nói sai chỗ nào sao?" Quý Ngưỡng Chân to gan mà nhìn vào mắt đối phương, "Anh cũng có thể nói ra."
"Sai chỗ nào?"
Nhậm Đàn Chu toả ra lửa giận khiến người ta sợ hãi, giọng nói lại dịu dàng như giọt nước nhỏ xuống, "Năm mươi chín chữ, chỉ có năm chữ mở đầu là đúng, phần sau... Em thấy thế nào?"
