Điện thoại đặt sát bên tai, tiếng tút tút mỏng manh mà vang vọng trong đầu.
Một thân ướt đẫm mồ hôi vì cơn ác mộng đã sớm chuyển lạnh, cậu rùng mình một cái, bả vai cũng khẽ run rẩy.
Đây là lần đầu tiên Chu Án cúp máy của Quý Ngưỡng Chân, giống như chưa bao giờ bấm nghe vậy, tựa như nãy giờ Quý Ngưỡng Chân chỉ đang tự nói chuyện một mình.
Quý Ngưỡng Chân xoa xoa mạnh đôi mắt mình, hy vọng bản thân vẫn còn đang nằm mơ, dù ném cậu vào một cảnh đáng sợ của trò chơi nào đó cũng được, chỉ cần những gì trước mắt này không phải sự thật.
Chu Án gọi lại, báo đã mua vé máy bay lúc sáu giờ sáng cho cậu, nói anh ta sẽ đến đón cậu trước một tiếng.
Quý Ngưỡng Chân không ngủ tiếp, cũng không có lòng dạ gì mà thu dọn đồ đạc, cậu ngơ ngác ngồi bên cửa sổ, trong dạ dày như có mũi dao đang đâm loạn, đau đến mức khiến nước mắt cậu cứ rơi mãi.
Quý Ngưỡng Chân vẫn luôn cho rằng dạ dày mình rất khoẻ, nhưng dạ dày hoá ra lại là cơ quan yếu ớt nhất, sẽ bị áp lực quá lớn hay cảm xúc tiêu cực mà lộ ra sự yếu đuối, nhất thời cậu cũng không biết là mình đau ở đâu, có thể là ở dạ dày, cũng có thể là trái tim.
Thư ký Chu đến đón, cậu không mang theo vali hay túi gì, chỉ đeo một cái kính râm, cúi đầu ngồi vào xe.
Chuyện đã đến nước này, có giấu nữa cũng vô dụng, luật sư đã có mặt, thông tin cụ thể hơn thì cấp bậc của anh ta chưa đủ để được biết.
Thư ký Chu nói ngắn gọn tình huống, sau đó nhìn Quý Ngưỡng Chân qua gương chiếu hậu, thấy nước mắt to bằng hạt đậu tí tách rơi xuống, cậu im lặng mà khóc.
Chu Án đi theo Nhậm Đàn Chu đã lâu, anh ta không thể bình luận gì về những vấn đề tình cảm của anh, anh ta cũng đoán được nội dung di chúc của Nhậm Đàn Chu đại khái là gì, nếu thật sự xảy ra chuyện bất trắc, ngườ khiến ông chủ của anh ta không thể yên tâm cũng chỉ có người em trai không có quan hệ máu mủ này.
Không chỉ Quý Ngưỡng Chân, Chu Án cũng có một đêm mất ngủ.
Cả công ty này, ngoại trừ anh ta, sẽ không có ai thay vị tiểu thiếu gia khờ khạo lo lắng những chuyện ngoài lề, toàn bộ đau buồn và tiếc nuối đều nên tạm thời thu lại.
Máy bay hạ cánh xuống thành phố A vào tám giờ sáng, nắng nóng gay gắt, ánh mặt trời chói chang đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.
Đến bệnh viện, ngoài hành lang đứng đầy người, có mấy người Quý Ngưỡng Chân quen mặt.
Trong đó có một người là anh ba của Nhậm Đàn Chu.
Trong số những người xuất hiện ở nơi này, người thật sự mong Nhậm Đàn Chu thoát khỏi hiểm cảnh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, Quý Ngưỡng Chân vừa xuất hiện, trên hành lang gần như là im lặng trong nháy mắt.
ICU không cho nhiều người đi vào thăm, Quý Ngưỡng Chân bỗng nhiên cực kỳ bình tĩnh, theo sát Nhậm tam thiếu vào phòng nghỉ VIP.
Nhậm tam thiếu thấy cậu không định bỏ kính râm xuống, chợt cười một tiếng, "Cứ đeo kính thế à."
Quý Ngưỡng Chân không tháo kính, giờ phút này thật sự khó mà làm bộ tươi cười giả dối với người khác, thế là cậu mím môi nói, "Anh ba..."
"Phản ứng này của nhóc hơi khác với tưởng tượng của anh." Nhậm tam thiếu vặn nắp một chai nước lạnh đưa cho cậu, "Không phải hai người luôn không hợp nhau sao, những chuyện vô liêm sỉ lúc trước cậu ta làm anh đều nghe rồi, sao hả, người sắp chết rồi mà nhóc lại không vui?"
Lời còn chưa dứt, đã hứng trọn chỗ nước lạnh mình vừa đưa cho Quý Ngưỡng Chân, Nhậm tam thiếu thấp giọng mắng một câu, biểu cảm trên mặt suýt thì không giữ được, mất một lúc mới nói: "Chân Chân đừng tức giận mà, anh ba chỉ đang nói đùa với em thôi."
Cặp kính râm kia che mất gần nửa khuôn mặt của Quý Ngưỡng Chân, nhưng vẫn có thể khiến người ta nhìn ra cậu đang rất tức giận.
"Rốt cuộc anh ấy thế nào rồi."
"Vừa mới nói với nhóc đó thôi, cậu ta sắp chết."
Nhậm tam thiếu tháo cúc áo trên cùng, lau lau nước trên người, cười nói với Quý Ngưỡng Chân: "Vốn chỉ bị đâm thôi, cầm máu rồi khâu vài mũi là xong, mấy anh đây còn có ai chưa từng bị?"
"Nhưng sau đó lại xảy ra tai nạn xe, Diêm Vương nhất quyết muốn dẫn cậu ta đi, không đi không được."
Nhậm tam thiếu thấy môi Quý Ngưỡng Chân trắng bệch, lại nói tiếp: "Anh còn tưởng nhóc đã được như ý nguyện, sao lại nhìn không vui tí nào thế?"
Quý Ngưỡng Chân không nói được câu nào, cổ họng nghẹn ứ, khoang miệng đắng ngắt.
"Nghĩ thoáng lên."
"Nghe nói cậu ta lập di chúc từ lâu rồi, không kết hôn cũng không có con, lạ chạy đi lập di chúc, chắc không đến nỗi muốn sau khi chết quyên góp hết tài sản cho viện phúc lợi đâu nhỉ, em nói xem?"
Sức lực cả người Quý Ngưỡng Chân bị những câu nói này rút cạn, cậu chỉ muốn lập tức vào xem tình trạng của Nhậm Đàn Chu thế nào, cậu cứ tưởng mình sẽ rất để ý chuyện di chúc tài sản chó má gì đó, thế nhưng cậu lại không muốn nghe.
Chu Án nhìn Quý Ngưỡng Chân đi vào phòng bệnh, bản thân thì tựa vào lan can châm một điếu thuốc. Nhậm tam thiếu thấy anh ta ủ rũ thì không nhịn được cười nhạo nói: "Tôi doạ thằng nhóc đó thôi, lẽ nào doạ tới cậu luôn rồi?"
Chu Án thức thời giúp anh ta châm điếu thuốc đang ngậm ở miệng, khách khí cười nói: "Tam gia đừng chế giễu tôi nữa."
Nhậm tam thiếu đã tốn không ít công sức lôi kéo vị thân tín này của Nhậm Đàn Chu, nhưng Chu Án thật sự quá khéo léo, một mặt từ chối, một mặt lại không đắc tội anh ta.
Nhậm tam thiếu đi lên nửa bước, "Em trai tôi lập di chúc thật hả? Còn trẻ như vậy mà đầu óc đã hỏng rồi?"
Chu Án đứng cạnh chiếc thùng rác kim loại dụi điếu thuốc còn một nửa xuống, "Xin lỗi, tôi phải vào nhà vệ sinh."
Nhậm tam thiếu:...
Trong phòng bệnh, âm thanh của đủ những loại máy theo dõi vang lên liên tục, trên người Alpha dán đầy dây, trên mặt không có màu máu, hai mắt nhắm nghiền.
Quý Ngưỡng Chân không dám chạm vào anh, sợ mình động vào rồi làm rơi thứ gì đó ra khiến anh không sống nổi.
Đây không phải lần đầu tiên Quý Ngưỡng Chân trải qua sinh ly tử biệt với người thân, nhưng cậu vẫn không thể làm quen với nó.
Hai mắt đã sưng phồng nhưng nước mắt lại bắt đầu rơi xuống, cậu im lặng ngồi đó mà khóc, vừa khóc vừa thút thít nói: "Tôi đã bảo rồi mà, làm người thì không được quá xấu xa, tại anh bắt nạt tôi nên tôi mới nguyền rủa anh..."
"Nhưng mà tôi tha thứ cho anh lâu rồi. Anh không xin lỗi thì tôi cũng tha thứ cho anh rồi, anh sẽ không có chuyện gì đâu."
Quý Ngưỡng Chân rốt cuộc vẫn không nhịn được chạm vào tay Alpha, thấy tay anh lạnh ngắt, bèn dùng sức mà xoa, muốn khiến bàn tay này ấm hơn một chút. Sau khi nhận ra làm vậy cũng vô dụng, Quý Ngưỡng Chân nắm chặt tay anh mà ngây người, nhỏ giọng nói: "Được rồi, anh cũng đừng giận tôi nữa, mau mau khoẻ lên..."
Trước đây lúc xem phim, Quý Ngưỡng Chân cảm thấy nhân vật trong đó nói lảm nhảm với một người bất tỉnh thật là giả dối, dù sao cũng có nghe thấy đâu, nhàn quá hoá dồ à.
Nhưng khi đến lượt mình, cậu sợ âm thanh của những cái máy trong phòng bệnh này bỗng nhiên thay đổi, sợ Alpha thật sự không nghe được tiếng cậu nữa.
Cậu muốn nói, muốn nhanh chóng nói hết ra những lời trong lòng.
"Tôi thừa nhận là có hơi thích anh, tuy anh làm một người bạn trai có quá nhiều khuyết điểm, nhưng anh cũng đã như vậy rồi, tôi không nói là anh không tốt nữa... Anh rất tốt, không có ai tốt với tôi bằng anh."
"Anh ngủ lâu lắm rồi, mau tỉnh lại đi." Quý Ngưỡng Chân bất lực nói, "Sau này tôi cũng sẽ đối xử tốt với anh mà."
Sáng nay Nhậm Đàn Chu đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn chưa tỉnh lại, cụ thể là khi nào mới tỉnh thì không ai dám nói chắc.
Chỉ là Quý Ngưỡng Chân không biết, Nhậm tam thiếu thấy cậu khóc lóc đáng thương quá mới nói tình hình thực tế cho cậu.
Quý Ngưỡng Chân không tin tưởng anh ta, nhưng lại hy vọng lời anh ta nói là thật.
Dằn vặt cả một đêm, cũng không chịu nổi dao động cảm xúc như vậy, Quý Ngưỡng Chân vừa đứng dậy đã thấy trước mắt tối sầm, sau đó ngất đi.
Cực kỳ không khéo là hai mươi phút sau Nhậm Đàn Chu tỉnh lại.
Nhậm tam thiếu không hẳn là hoàn toàn vô tình với người em trai này, đích thân đi một chuyến xa đến đây dù sao cũng không đến mức để chờ anh tắt thở.
Bác sĩ y tá kiểm tra xong nối đuôi nhau đi ra.
Giọng nói suy yếu nhưng vẫn trầm thấp lạnh cóng của Alpha vang lên, nói thư ký Chu liên lạc với Quý Ngưỡng Chân báo bình an.
Thư ký Chu không dám thở mạnh, liếc mắt sang Nhậm tam thiếu bên cạnh.
"Tốt cái gì mà tốt, bình thường chú thông minh như thế mà nay đần vậy, chú cảm thấy chuyện này giấu được Quý Ngưỡng Chân?"
Nhậm tam thiếu cũng không muốn chọc người bệnh vừa tỉnh tức chết, "Lão gia tử lo đến mức suýt thì bay đến đây, hiện tại đang đích thân xuất mã xử lý cái đám không biết sống chết kia, chú xem, cha ruột vẫn cứ xót con trai nhỏ ha."
Ai muốn nghe mấy lời này của anh ta chứ.
Nhậm Đàn Chu dạo một vòng trước Quỷ Môn Quan, trong đầu đảo qua từng chuyện một lượt, bỗng thình lình nói: "Quý Ngưỡng Chân đâu?"
Nhậm tam thiếu không hề nể nang mà châm thuốc trong phòng bệnh, "... Đang ngủ, biết chú sắp không xong nên người ta đến đây từ sớm, mệt rồi thì đi ngủ thôi."
Nhậm Đàn Chu nhắm mắt, không muốn tiếp chuyện người này.
Thư ký Chu kịp thời lên tiếng: "Bác sĩ nói Nhậm tổng cần tĩnh dưỡng."
Anh ta còn không đi nữa là chọc tức chết người ta luôn mất, lẽ nào không tự nhận ra sao?
Trước khi Nhậm tam thiếu đi còn ở trước mặt Nhậm Đàn Chu ném một chiếc USB cho Chu Án, "Thư ký Chu, đây là thứ tốt, không cần cảm ơn."
Chu Án không hiểu ra làm sao, hiện tại cũng không có máy tính nên tạm cất đi trước.
--- Lời tác giả ---
Nhóc con kiêu ngạo chỉ biết lén lút tỏ tình...
--
Anh ba: Hai người này cũng tình cảm ra phết mà? Đứa nào đồn nhảm ngày nào cũng cãi nhau hả? *vung gậy*
