Quý Ngưỡng Chân mê man rất lâu, tiếp một chai nước, buổi tối tỉnh dậy vẫn còn mơ mơ màng màng.
Thư ký Chu báo với cậu tình hình trước mắt của Nhậm Đàn Chu, tưởng cậu sẽ lập tức lên tầng thăm người, ai ngờ cậu chỉ vui vẻ một hồi rồi lại uể oái nói: "Đặt vé máy bay giúp tôi đi, tôi quên chưa xin nghỉ phép với công ty, bây giờ về còn kịp điểm danh... Chắc là không bị trừ tiền đâu."
Tư duy của Quý Ngưỡng Chân nói đơn giản quả thật là rất đơn giản, thư ký Chu cho rằng hôm nay cậu đã mệt mỏi quá rồi, còn vác theo cặp mắt gấu trúc đến công ty chắc chắn sẽ bị đồng nghiệp xì xào bàn tán, thế là đề nghị cậu ở lại bệnh viện nghỉ ngơi, "Nếu thiếu gia không thích chỗ này thì tôi đặt khách sạn cho cậu nhé."
Vốn đã là sắp xếp ổn thoả nhất rồi, nhưng Quý Ngưỡng Chân vẫn không đồng ý, gấp gáp cuống cuồng nhất định đòi về Diêm Kinh.
Sợ bị trừ lương chỉ là lý do, giả đến mức không thể giả hơn nữa.
Thư ký Chu không biết cậu không muốn hay là đã quên mất thật, bèn nhắc cậu có muốn lên chào hỏi Nhậm tổng một tiếng không, "Nhậm tổng dạo một vòng dưới Quỷ Môn Quan, khó khăn lắm mới nhặt về được cái mạng, người ngài ấy muốn gặp nhất chính là cậu."
Nếu Quý Ngưỡng Chân cứ thế đi mất...
Thư ký Chu thật sự không dám nghĩ thêm.
Sắc mặt Quý Ngưỡng Chân thay đổi liên tục, đầu không ngoảnh lại nhanh chóng ngồi vào xe, trước khi đi còn hạ cửa kính xuống nói với thư ký Chu: "Anh đã bảo mấy ngày nữa ảnh sẽ về Diêm Kinh mà, đến lúc đó tôi sẽ đến thăm."
Chu Án không biết phải truyền lại lời cho ông chủ nhà mình thế nào, ai lại nhẫn tâm nói với người vừa trốn thoát khỏi tay Diêm Vương là bạn trai ngài vừa ngủ dậy đã đi, vì không muốn bị trừ tiền lương nên sốt ruột quay về công ty quẹt thẻ, mong ngài thông cảm?
Thế này khác gì nói chia tay đâu trời?
Nếu anh ta thật sự nói ra, chưa biết chừng bản thân cũng phải cuốn gói mà xéo đi.
Người từ Diêm Kinh đến đã rời đi hơn phân nửa, ai cũng có thể đi, ai đi cũng không thể khiến ông chủ để tâm.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân là người nên ở lại nhất.
Thư ký Chu đi qua đi lại trước cửa phòng bệnh của ông chủ nửa tiếng đồng hồ, nghĩ mãi mà không thông, lại càng không dám cứ thế không chuẩn bị gì mà đi vào.
Vào rồi biết nói gì đây?
Đến tận khi y tá đi vào đưa thuốc, anh ta mới bất đắc dĩ mà vào theo.
Nhậm Đàn Chu hiện tại hành động không tiện, bác sĩ cũng không cho anh xuống giường, tránh làm rách vết thương.
Anh thấy thư ký Chu đi vào một mình, còn liếc ra cửa thêm mấy lần, không tự nhiên cho lắm mà ho hai tiếng.
Uống thuốc xong, thu ký Chu nói không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, đang chuẩn bị ra ngoài thì bị gọi lại.
Alpha không dán miếng ức chế, trong phòng nhờ vậy mà chẳng cần bật máy lạnh, bởi không khí đã lạnh đến mức khiến tóc gáy dựng đứng.
"Nhậm tổng." Thư ký Chu dè dặt hỏi: "Ngài còn gì cần dặn dò ạ?"
"Cậu không biết tôi muốn hỏi cái gì?" Nhậm Đàn Chu hơi nhíu mày, nhịn rồi lại nhịn, "Vừa rồi không phải đã cho người truyền lời, bảo em ấy tỉnh thì cậu mới phải xuống đây à?"
Tuy không nói toẹt ra, nhưng đã rõ ràng lắm rồi.
Anh tỉnh rồi nhưng vì sao người vẫn chưa đến, bây giờ người đang ở đâu?
Cái này còn cần hỏi à.
Thư ký Chu không thể biểu hiện ra quá khó xử, lựa lời một hồi mới đáp: "Nhậm tổng, công ty của Quý thiếu gia có việc gấp, khó khăn lắm mới liên lạc được với cậu ấy, cậu ấy cũng không tiện chờ ở đây lâu nên đã đặt vé máy bay sớm nhất để quay về rồi."
Ở đây không có người khác, Nhậm Đàn Chu cũng lười giả vờ giả vịt, cười lạnh nói: "Thời gian lên đây nhìn tôi một cái cũng không có, đúng là tận tâm với công việc thật."
Thư ký Chu đã định sẽ ngậm cái miệng thật chặt mặc kệ ông chủ nói gì, nhưng nhớ đến đôi mắt đỏ ửng của Quý Ngưỡng Chân, vẫn không nhịn được mà biện hộ thay cho cậu: "Quý thiếu gia rất quan tâm ngài, lúc đến đây hai mắt đã sưng đỏ, lúc ngồi máy bay cũng khóc suốt, nếu không phải vì có việc gấp thật thì nhất định cậu ấy sẽ ở lại chăm sóc cho ngài mà."
Người khi bị bệnh luôn nhạy cảm hơn bình thường, lúc Alpha cần có Beta bầu bạn nhất, cậu lại quẳng gánh mà bỏ đi, đổi lại là ai cũng không vui cho nổi.
Nhậm Đàn Chu cầm chiếc chén trong tay, muốn ném lại thôi, một mặt cảm thấy bực bội khó chịu, nghe xong lời này cũng không vớt vát lại được gì, dù sao một con mèo con chó chết đi cậu cũng có thể buồn bã một thời gian, huống chi là người chứ.
"Quý thiếu gia còn nói, chờ ngài chuyển viện về Diêm Kinh nhất định sẽ đến thăm."
"Thế giờ cậu làm thủ tục chuyển viện cho tôi luôn đi."
Thư ký Chu: ?
"Nhậm tổng, bác sĩ đề nghị..."
"Bây giờ đi ngay."
...
Quý Ngưỡng Chân xuống máy bay không vội vã về công ty điểm danh luôn như lúc trước đã nói, mà cứ thế về thẳng nhà.
Thể xác và tinh thần đều mệt rã rời.
Nguyên nhân trốn tránh đi gặp Nhậm Đàn Chu rất phức tạp, nguyên nhân trực tiếp nhất là cậu không muốn để Nhậm Đàn Chu thấy cặp mắt sưng vù của mình. Nếu thế Nhậm Đàn Chu sẽ biết cậu đã vì anh mà khóc hết cả nước mắt, nghĩ đến thôi cậu đã muốn sụp đổ rồi.
Kỹ thuật chữa bệnh của thành phố A rất tốt, bác sĩ đã nói anh không sao thì nhất định sẽ không sao, đi thăm cũng chẳng giúp anh khá nhanh hơn được, vẫn là không cần tốn công vô ích.
Thôi thì mai gửi cho anh một cái tin nhắn thăm hỏi là xong.
Nhậm Đàn Chu giận đến mức thức trắng cả một đêm.
Tư duy của Quý Ngưỡng Chân thật sự rất khó mà hiểu cho nổi, người biết sẽ nói hai người đang hẹn hò yêu đương, người không biết có khi còn tưởng hai người có giao dịch gì không thể nói ra ngoài.
Nếu là quang minh chinh đại, làm gì có ai giống như Quý Ngưỡng Chân chứ?
Nghĩ không thông, thật sự nghĩ không thông.
Sáng hôm sau, bác sĩ điều trị thông qua sổ ghi chép phát hiện cả đêm anh không ngủ thì rất kinh ngạc, còn hỏi đùa: "Xem ra Nhậm tổng rất có tinh thần."
"Rất có tinh thần?" Nhậm Đàn Chu mặt không đổi sắc nói: "Vết thương đau quá không ngủ được."
Y tá trực đêm đứng bên cạnh bị bác sĩ liếc một cái nhất thời sau lưng ướt đẫm mồ hôi, lắc lắc đầu tỏ ý mình không biết.
"Không liên quan đến anh ta, tôi không gọi anh ta."
"Làm nhanh thủ tục chuyển viện cho tôi, muộn nhất là sáng mai tôi phải về Diêm Kinh."
Nhậm Đàn Chu nhất định muốn chuyển viện, phía bệnh viện chỉ đành nghĩ cách, cũng may là không quá thời gian quy định, thủ tục chuyển viện thuận lợi làm xong.
Dù sao vị này cũng không phải bệnh nhân tầm thường, thế lực của tập đoàn Nhậm thị ở thành phố A càng không thể khinh thường, hai năm nay được chú trọng đầu tư, thu mua lại một đống xí nghiệp to nhỏ, ông chủ nhỏ đã có lời, làm gì có ai không dám nghe theo.
Nhậm Đàn Chu vốn đã có tâm trạng tệ sẵn, mười phút trước khi lên máy bay còn bị đả kích thêm một lần nữa.
Bởi vì nhận được tin nhắn của Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân: [Buổi sáng tốt lành, chúc anh sớm hồi phục nha *hoa hồng.jpg*]
Thà cậu cứ lặn tăm đi cho rồi, tự nhiên gửi cho anh một cái tin nhắn khách khách khí khí như vậy, Nhậm Đàn Chu suýt nữa thì bị cậu chọc cho tức nôn ra máu.
Nhậm Đàn Chu càng đọc càng bực mình, đặc biệt là cái bông hoa hồng kia của wexin, vừa cổ lỗ sĩ vừa như đang chế giễu anh.
Lẽ nào anh chỉ là bạn bè đồng nghiệp chẳng mấy quan trọng nào đó của cậu?
Nhậm Đàn Chu không nhịn được nữa, gọi thẳng lại cho cậu.
Quý Ngưỡng Chân lúc này vừa đến văn phòng, ngồi xuống chuẩn bị mở máy tính, chuông điện thoại vang lên, chiếc điện thoại bỗng biến thành củ khoai nóng bỏng tay.
Sao mà dậy sớm thế.
Duỗi cổ cũng là một đao rụt cổ cũng là một đao, Quý Ngưỡng Chân lặng lẽ bấm nghe, "Alo?"
Nhậm Đàn Chu không nói gì chỉ cười một tiếng, nhưng chỉ cần không phải bị đần thì đều có thể nghe ra ý cười không hề vui vẻ của anh.
"Quý Ngưỡng Chân, qua lâu như vậy, em chỉ gửi được cho anh một cái tin nhắn rách?"
Quý Ngưỡng Chân: "Tôi..."
Thật ra Quý Ngưỡng Chân cũng đã phải rối rắm rất lâu mới gửi được tin nhắn đó đi.
Gửi rồi ít nhất cũng đã biểu hiện sự quan tâm của cậu.
Nếu không gửi tin nào, Nhậm Đàn Chu nhất định sẽ nói, Quý Ngưỡng Chân, qua lâu như vậy mà em không gửi nổi một cái tin nhắn cho anh?
Miệng mọc trên người ai người đó nói, nói kiểu gì cũng được.
"Có phải sáng nay lúc em đang ăn sáng bỗng nhiên nhớ ra mình còn có một tên bạn trai đang nằm viện, bèn thử gửi đi một cái tin nhắn xem đã chết chưa không?"
Sức công kích quá mạnh mẽ, Quý Ngưỡng Chân bị chất vấn đến mức không dám thở mạnh, cầm điện thoại mà ngồi như con cún cụp đuôi trong văn phòng.
Chờ Nhậm Đàn Chu nói xong, cậu mới lắp bắp tiếp lời: "Ai da, nghe giọng nói mạnh mẽ của anh này, hồi phục không tệ nha..."
Nhậm Đàn Chu hừ lạnh một tiếng.
"Hôm đó tôi thật sự có việc gấp..."
Nhậm Đàn Chu: "Em nghĩ anh là thằng đần à?"
Quý Ngưỡng Chân có tật giật mình, lại không chịu nổi bị anh mắng, ngượng ngùng nói: "Cái đó, hai phút nữa tôi phải đi họp rồi, nói qua điện thoại không rõ ràng được, chờ anh về rồi chúng ta nói tiếp nha, tôi cúp máy trước, anh nghỉ ngơi đi."
Vết thương trên người Nhậm Đàn Chu không quan trọng, phần não có vấn đề gì hay không mới là quan trọng, nếu không thì cũng không đến mức mấy ngày mới tỉnh.
Quý Ngưỡng Chân sau đó biết được tin Nhậm Đàn Chu đã về Diêm Kinh từ chỗ thư ký Chu, người này còn chu đáo gửi địa chỉ bệnh viện cho cậu. Cậu cứ tưởng ít nhất sẽ trì hoãn được thêm một tuần, không ngờ lại nhanh như vậy.
Buổi tối tan làm Quý Ngưỡng Chân đến thẳng bệnh viện, trước khi vào còn mua một giỏ trái cây tươi và một bó hoa ngoài cổng.
Thư ký Chu thấy cậu xách theo đồ bèn nhanh nhẹn đi tới nhận lấy giỏ trái cây nặng trịch trong tay cậu, "Nhậm tổng vừa nói muốn ăn nho xong, thật đúng là khéo quá."
