Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu sống cùng một khu chung cư, ngày nào cũng chạm mặt, đứng ban công mở cửa sổ ra là có thể hát đối đáp, muốn không gặp cũng khó, tuyệt đối không có chuyện không nhìn thấy nhau.
Ánh mắt Bùi Nam bỗng trở nên sắc bén, ý nghĩ đầu tiên là phải lôi bằng được kẻ thứ tư này ra ánh sáng, nhưng rất nhanh anh ta nhận ra kẻ đó là ai không quan trọng, quan trọng là đây là cơ hội ngàn năm có một.
Sắc mặt Bùi Nam thay đổi liên tục, nhưng Triệu Đỉnh Thiên chẳng hề hay biết, vẫn đang luyên thuyên không ngừng về những cảm xúc và trải nghiệm trong quá trình đánh dấu tạm thời, dùng từ hoa mỹ chẳng kém gì chương trình "Hương vị Trung Hoa".
Bùi Nam nghe đối phương miêu tả mà dần chìm vào biển mâu thuẫn.
Anh ta vừa vui mừng vì có cơ hội thừa nước đục thả câu, vừa cảm thấy đau lòng và tức giận thay cho sự phản bội của Triệu Đỉnh Thiên đối với Khúc Hầu và em trai mình.
Cái gì không có được thì luôn khao khát, cái gì được ưu ái thì lại chẳng biết trân trọng.
Nếu Khúc Hầu biết chuyện này sẽ thế nào? Nếu Bùi Kha biết chuyện này sẽ ra sao? Hai câu hỏi lập tức hiện lên trong đầu Bùi Nam.
Nhưng ngay sau đó anh ta nhớ lại chuyện bà Viên kể về màn ôm ấp trong thang máy ở nhà Bùi Kha, Bùi Kha lập tức bị đá khỏi danh sách "đặc biệt quan tâm" của Bùi Nam, chỉ còn lại Khúc Hầu là đối tượng khiến anh ta bận lòng.
Theo nguyên tắc sống của Bùi Nam, anh ta nên nắm lấy cơ hội này, xúi giục Triệu Đỉnh Thiên dũng cảm theo đuổi cái mới lạ, rồi nhân lúc Khúc Hầu tổn thương mà dang rộng vòng tay đón lấy cậu ấy.
Nhưng anh ta lại chẳng muốn nhìn thấy Khúc Hầu buồn, chỉ muốn ngay bây giờ xử lý tên khốn Triệu Đỉnh Thiên này tại chỗ, cho tên giảng viên nghệ thuật trừu tượng "sướng quá hóa rồ" này nếm mùi cơn thịnh nộ của chiến binh tình yêu thuần khiết.
Bùi Nam nắm chặt nắm đấm rồi lại buông ra.
Nhưng mình không thể bỏ lỡ cơ hội tốt này được.
Những cuộc trò chuyện đeo mặt nạ trên mạng giờ đã không còn thỏa mãn được Bùi Nam, anh ta khao khát được tiếp xúc với đối phương ngoài đời thực, muốn mặt đối mặt trò chuyện, muốn vai kề vai sánh bước.
Muốn Khúc Hầu biết người ngày nào cũng chat chit với mình rốt cuộc là ai.
Linh hồn vốn chẳng lương thiện gì cho cam của Bùi Nam đang đứng bên bờ vực thẳm chao đảo, anh ta như một kẻ cô độc chìm đắm trong thế giới nội tâm giằng xé, im lặng hồi lâu không nói một lời.
Và sự im lặng này vô tình lại được má Triệu coi là thái độ lắng nghe tuyệt vời nhất. Sau khi xả hết nỗi lòng, Triệu Đỉnh Thiên cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, thở dài một hơi: "Anh Nam, hèn chi người ta bảo chỉ có Alpha mới hiểu Alpha, cảm ơn anh, tôi thấy khá hơn nhiều rồi."
"Hả?" Bùi Nam lúc này mới bừng tỉnh, nhìn Triệu Đỉnh Thiên thành thật nói: "Nãy giờ tôi có làm gì đâu."
Triệu Đỉnh Thiên bảo thế là đủ rồi, cậu ta chỉ cần một người để trút bầu tâm sự thôi.
Cậu ta nắm chặt tay Bùi Nam lắc lắc, dặn dò lần nữa: "Anh Nam, chuyện hôm nay tôi nói với anh, làm ơn đừng kể với ai nhé, đây là bí mật giữa hai người đàn ông chúng ta."
"Cậu định làm gì sau này?" Bùi Nam nhìn Triệu Đỉnh Thiên, như nói với cậu ta mà cũng như nói với chính mình: "Lời khuyên của tôi là thích thì cứ theo đuổi, đừng do dự, do dự là thất bại."
Triệu Đỉnh Thiên nghe thế lại bắt đầu do dự, nhớ lại Thang Kiệt Thuỵ hoàn hảo về mọi mặt trừ chiều cao, rầu rĩ nói: "Người ta là doanh nhân thành đạt, chưa chắc đã để mắt đến loại người như tôi."
"Thì sao chứ, cậu cũng là ngôi sao mới của giới nghệ thuật mà." Bùi Nam bất ngờ đưa ra lời khen ngợi tích cực cho Triệu Đỉnh Thiên, "Tuy trước đây tôi thấy cậu hơi lập dị, nhưng cũng phải thừa nhận cậu lập dị rất có tài."
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: "Anh Nam, anh lại đang chửi tôi đấy à?"
"Khen cậu đấy." Bùi Nam mặt tỉnh bơ, "Cậu giận à?"
Triệu Đỉnh Thiên lắc đầu lia lịa, bắn tim cho anh Nam: "Không sao đâu, chọc giận tôi là anh đá phải bông gòn rồi ~"
Bùi Nam: ...
Anh ta chống tay lên cằm, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, chậm rãi nói: "Sau khi đánh dấu tạm thời, dù là Alpha hay Omega đều không muốn rời xa nửa kia, đây là hiện tượng sinh lý bình thường, chỉ là có người giỏi kìm nén không biểu lộ ra ngoài thôi."
Triệu Đỉnh Thiên cau mày: "Nhưng anh ta đi xong là đi tiếp khách luôn, còn đăng bài lên mạng, hình như chỉ có mỗi tôi là canh cánh trong lòng chuyện này thôi."
Giây trước Omega còn ngửa cổ trong vòng tay mình, giây sau đã quên mình giữa đám đông, má Triệu ấm ức cả đêm vì chuyện này.
Bùi Nam nghe xong cười khẩy, nhìn thẳng vào mắt Triệu Đỉnh Thiên, hạ giọng: "Đừng dùng mắt để hiểu một người, biết đâu anh ta cũng trằn trọc như cậu, chỉ đang đợi cậu phát tín hiệu thì sao?"
Triệu Đỉnh Thiên ngơ ngác: "Tín hiệu gì?"
"Tín hiệu tấn công, tín hiệu làm thân, tín hiệu lại gần... tùy cậu hiểu thế nào thì hiểu." Bùi Nam mỉm cười, "Trước đây đi tiếp khách anh ta có đặc biệt đăng ảnh lên mạng không?"
Triệu Đỉnh Thiên nhíu mày, bảo Bùi Nam đợi chút, lôi điện thoại ra lướt WeChat của Thang Kiệt Thuỵ ngay trước mặt anh ta, kết quả lại thất vọng nhận ra đối phương chỉ hiển thị bài đăng trong ba ngày gần nhất.
Bùi Nam chửi thầm trong bụng đúng là đồ ngốc, nhưng ngoài miệng vẫn nghiêm túc nói: "Thay vì ngồi đây xoắn xuýt sao không thử hỏi xem?"
Thể hiện sự quan tâm với Omega bị đánh dấu tạm thời là việc Alpha nên làm, vừa thể hiện sự ga lăng vừa thăm dò thái độ đối phương, nếu nói chuyện được tiếp chứng tỏ còn có cơ hội, không nói chuyện được thì dừng lỗ kịp thời.
Chứ cái thái độ không hỏi han gì thì chắc chắn là toang rồi còn gì nữa.
Triệu Đỉnh Thiên không ngờ Bùi Nam, một bác sĩ khoa xương, lại có trình độ phân tích tình cảm cao siêu đến thế, cậu ta bị thuyết phục hoàn toàn, gãi đầu bảo Bùi Nam nói chậm thôi để cậu ta ngẫm nghĩ đã.
"Đi chụp phim trước đi rồi hẵng ngẫm nghĩ." Bùi Nam nhìn đồng hồ, "Đầu mà hỏng thì có nghĩ thế nào cũng không ra kết quả đúng đâu."
Triệu Đỉnh Thiên vâng dạ đứng dậy định ra cửa, nhưng đi được vài bước lại quay lại phòng làm việc của Bùi Nam, lấy hết can đảm hỏi trước ánh mắt khó hiểu của đối phương: "Anh Nam, tôi kết bạn WeChat với anh được không?"
Bùi Nam cau mày: "Làm gì?"
"Tôi muốn sau này có chuyện gì cũng tìm anh nói chuyện được." Triệu Đỉnh Thiên hạ giọng, "Chuyện tình cảm ấy mà, tôi nghĩ tôi cần sự tư vấn chuyên nghiệp của anh."
Bùi Nam, người có lịch sử tình trường bằng con số không tròn trĩnh, nhìn chằm chằm người đàn ông chân thành trước mặt một hồi lâu, cuối cùng cũng cúi đầu trước nhân cách đen tối trong lòng mình, miễn cưỡng gật đầu lấy điện thoại ra: "Tôi bận lắm, đừng có làm phiền lung tung, tin nhắn tôi thấy sẽ trả lời, đừng có một câu hỏi gửi đi gửi lại nhiều lần."
"Được, anh Nam." Triệu Đỉnh Thiên lập tức lôi điện thoại ra, sau sáu năm trời cuối cùng cũng kết bạn lại với Bùi Nam.
Chụp chiếu kiểm tra xong xuôi, Triệu Đỉnh Thiên xác định đầu mình không sao, liền đi lấy thuốc bôi rồi hội họp với Bùi Kha. Ba người vừa gặp nhau, Bùi Kha đã hỏi: "Mày nói gì riêng với Bùi Nam thế?"
"Suỵt —"
Triệu Đỉnh Thiên đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng, chậm rãi nói: "Đây là bí mật giữa những người đàn ông Alpha."
Bùi Kha lườm một cái: "Tao không tin cái mồm chó của ổng mọc được ngà voi đâu."
"Không được nói anh Nam của tao thế!" Má Triệu nghiêm túc, "Mồm chó của anh ấy toàn răng sứ thôi, hàm lượng vàng cao lắm đấy."
Bùi Kha: ...
"Thôi đi ăn cơm trước đi, mai anh Bùi còn đi làm, chiều về nhà nghỉ ngơi cho khỏe." Thành Việt Long xem giờ rồi tuyên bố két thúc cuộc tranh cãi, đưa Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên đi ăn trưa ở quán lẩu xương hầm cạnh bệnh viện.
Còn đóng gói một phần mang về cho Khúc Hầu đang nghỉ ngơi ở nhà.
Lần này Bùi Kha không bắt Khúc Hầu trình thẻ thương binh mà chủ động mang cơm lên, xác định người không sao, chỉ hơi mệt mới yên tâm về nhà, tiếp tục buổi tập gym tại gia với Thành Việt Long.
Thấy Bùi Kha mặt lạnh tanh tập luyện, Thành Việt Long không kìm được hỏi: "Anh Bùi, anh đang giận à?"
Bùi Kha đang mải nghĩ xem Triệu Đỉnh Thiên và Bùi Nam có bí mật gì mà giấu mình, buột miệng phủ nhận: "Đâu có."
"Anh đang giận anh Triệu đúng không?" Thành Việt Long gặng hỏi.
Bùi Kha nhìn cậu: "Sao cậu biết?"
Thành Việt Long nghĩ bụng sao mà không biết, trên đời này làm gì có ai nhìn Alpha của mình đánh dấu tạm thời Omega khác mà không giận chứ.
"Thật ra tôi cũng không giận lắm." Bùi Kha nhún vai, "Chỉ là có chút không hiểu thôi."
Thành Việt Long ngất xỉu nên không biết chuyện gì xảy ra sau đó, nhưng trước khi cậu ngất thì tình hình trong xe đúng là rất nguy cấp, Triệu Đỉnh Thiên hành động theo bản năng cũng là điều dễ hiểu.
Chuyện đã rồi, nói nhiều cũng vô ích, em Long chỉ biết an ủi chủ nhà đang đội cái mũ xanh (bị cắm sừng) bất đắc dĩ đừng nghĩ nhiều nữa, rồi mạnh mẽ chuyển chủ đề: "Vừa nãy anh lên đưa cơm, anh Khúc vẫn ổn chứ?"
Bùi Kha cười khẩy: "Nó khỏe re, đang nằm trên sô pha chat chit với đại gia top 1 kia kìa."
Thành Việt Long: ...
Nhận ra cả hai đối tượng của chủ nhà đều có vấn đề, cậu hoàn toàn câm nín. Có lẽ mối quan hệ tình cảm khác thường này khiến thái độ của Bùi Kha đối với bạn đời cũng khác người thường chăng.
Hoặc có lẽ giới tính Beta khiến anh ấy định sẵn không thể nắm quyền chủ động trong mối quan hệ này, chỉ đành dùng thái độ bàng quan, bao dung nhìn bạn đời ngoại tình để củng cố vị trí của mình.
Thành Việt Long nhìn khuôn mặt lấm tấm mồ hôi vì tập luyện của Bùi Kha, từ từ đưa tay gạt giọt mồ hôi trên chóp mũi anh, nhẹ nhàng nói: "Mệt thì nghỉ một lát đi anh."
Tập luyện hay tình cảm cũng vậy, thấy mệt mỏi thì nên dừng lại, miễn cưỡng sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu.
"Chẳng phải chúng ta vừa mới bắt đầu sao?" Bùi Kha ngước lên nhìn cậu thắc mắc.
Thành Việt Long nghe xong đứng hình, dường như bị hai chữ "chúng ta" làm cho chấn động.
Đã có Tom cắn Jerry, streamer lén lút liên hệ đại gia, vậy thì chủ nhà cũng có thể cặp kè với khách thuê...
Ba đường nở hoa, Thành Việt Long bị chính suy nghĩ trong đầu làm cho giật mình, cậu nhìn chằm chằm Bùi Kha hồi lâu không nói nên lời. Mãi đến khi Bùi Kha cũng thấy lạ và dừng động tác, vỗ tay cái bốp trước mặt cậu, cậu mới giật mình như tỉnh mộng, kêu lên một tiếng kỳ lạ.
Bùi Kha khó hiểu nhìn huấn luyện viên Long bỗng dưng đỏ bừng mặt, hỏi: "Cậu sao thế? Sao mặt đỏ gay thế kia?"
Thành Việt Long ôm mặt buột miệng: "Tinh thần phấn chấn!"
Bùi Kha: ...
Thằng nhóc này bị mùi hôi hun hỏng não rồi à?
Anh đang định nói tiếp thì điện thoại bỗng đổ chuông liên hồi như bị điên, Bùi Kha còn tưởng công ty sập tiệm trước tết, vội cầm lên xem thì thấy hóa ra là hội viên phòng gym S.B lập nhóm chat đòi quyền lợi.
Bùi Kha nhướng mày hỏi: "Hội viên phòng gym lập nhóm chat đòi quyền lợi kìa, cậu có trong đó không?"
"Có, họ cũng kéo tôi vào rồi." Điện thoại Thành Việt Long cũng kêu tinh tinh liên tục, cậu cau mày nhìn tin nhắn nhảy ra màn hình.
Để bảo vệ hòa bình thế giới, để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của nhân dân, huấn luyện viên và hội viên liên kết lại tấn công kẻ thù chung.
Đợi nhóm đông đủ người, người tạo nhóm đứng ra giới thiệu bản thân, rồi tuyên bố với các nạn nhân đồng cảnh ngộ là trước tiên sẽ khiếu nại lên cơ quan chức năng, nếu không đòi được tiền thì sẽ khởi kiện ra tòa, cưỡng chế thi hành án.
Anh giai ấy nói năng mạch lạc, mục đích rõ ràng, khác hẳn với tên thanh niên mùi mù tạt vô năng điên cuồng tranh giành dụng cụ ở phòng gym hôm nọ, bên dưới thả like ầm ầm.
Nhưng Bùi Kha nhìn mà không nói gì, Thành Việt Long cũng im lặng quan sát.
Thành Việt Long đang suy nghĩ về tính khả thi của việc này, còn Bùi Kha thì đang lo lắng liệu làm thế này mình có phải nôn đống dụng cụ "cướp" về ra không.
Trong lòng Bùi Kha, đồ đã vào nhà anh là của anh, muốn anh móc túi trả lại cho người khác thì còn khó hơn lên trời.
Hai người mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, không ai nói gì.
"Anh Bùi khoan hãy lên tiếng trong nhóm này, cứ quan sát xem sao đã rồi tính." Thành Việt Long nhắc nhở.
Bùi Kha cũng đang tính thế, gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như cậu, cứ im lặng xem họ định làm gì đã."
Bị chuyện này làm gián đoạn nên cả hai cũng chẳng còn hứng thú tập tành gì nữa, ngồi sô pha hóng biến trong nhóm chat cả buổi chiều. Tối đến hai người cùng ăn bữa cơm healthy kiểu Thành Việt Long.
Trong bữa ăn, Thành Việt Long bóng gió hỏi han xem Bùi Kha thích ăn gì, Bùi Kha nhận ra có gì đó là lạ, nhưng nhìn ánh mắt trong veo của em Long, anh chọn cách khai thật, không giấu giếm gì.
Đến sáng hôm sau đi làm, Bùi Kha đang định gọi điện hỏi Khúc Hầu xem rốt cuộc Thành Việt Long và Bàng Đồng có quan hệ gì, thì nhận được một tin vui chấn động lòng người.
Phòng Tài chính đạp đổ phòng Kinh doanh, đấm gục phòng Kỹ thuật, hỉ hả ẵm giải nhất tiết mục biểu diễn tiệc tất niên!
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: 30 tết ẵm giải nhất, có tiền hay không có tiền, về nhà cũng ăn tết ngon.
Bùi Nam: Năm mới, mục tiêu cũ.
Triệu Đỉnh Thiên: Đội vô dụng lập công lớn!
Thành Việt Long: Nấu cơm, tôi phải nấu cơm ngay, năm mới cũng phải nấu cơm!
