Vốn dĩ đã xác định "30 chưa phải là tết" nên không ôm hy vọng gì, phòng Tài chính bỗng chốc vỡ òa sung sướng. Mọi người khoác tay nhau hát vang "Chúng ta là một gia đình yêu thương nhau" ngay trong văn phòng, rồi hùng hổ kéo quân đến chỗ chị Vương nhận giải thưởng và chụp ảnh lưu niệm trước ánh mắt kỳ thị của người khác.
Chụp xong, chị Vương vỗ vai Bùi Kha, nhìn cục u trên trán anh rồi hạ giọng: "Mua ngay thỏi che khuyết điểm về che cái cục u kia đi, không người ta lại tưởng công ty ngược đãi nhân viên."
"Vết thương nhỏ không thể ngăn em ra tiền tuyến, thế này càng chứng tỏ em yêu công ty chứ sao?" Bùi Kha hỏi vặn lại.
Chị Vương liếc một cái là nhìn thấu tâm can Bùi Kha, cười khẩy cảnh cáo: "Bớt diễn đi."
"Em đi mua ngay đây, đảm bảo không làm xấu mặt công ty." Bùi Kha ngập ngừng, "Nhưng che khuyết điểm chỉ đổi màu chứ không đổi hình dạng được, cục u vẫn lồi ra, hay là mua thêm ít phấn bắt sáng nhỉ?"
Chị Vương nhìn chằm chằm anh hai giây rồi phán: "Thế mua thêm hộp phấn bắt sáng, bôi cả lên gò má nữa, tranh thủ năm mới 'khắc' ch.ết ông chủ luôn đi."
Bùi Kha: ...
Câu này hơi bị "phản động" đấy, nhận ra sếp đang khó ở, Bùi Kha vội nhìn quanh, thấy toàn người nhà mới dám hạ giọng hỏi: "Sao chị Vương lại nói thế?"
"Cậu chưa xem danh sách trúng giải đặc biệt à?" Chị Vương hỏi.
Bùi Kha ngớ người lắc đầu: "Em chưa để ý, thấy trúng giải nhất là kéo quân đến đây luôn. Sao thế ạ? Danh sách đấy toàn lãnh đạo thôi mà?"
"Đúng, nhưng có thêm một người." Chị Vương nhếch mép cười lạnh, ghé tai Bùi Kha thì thầm: "Người cuối cùng họ Bành, là chủ tịch đặc cách thêm vào đấy."
Bùi Kha nghe xong hoảng hồn: "Không thể nào!"
"Sao lại không, tự cậu xem đi." Chị Vương vừa nói vừa nhìn Bùi Kha lôi điện thoại ra check mail, sau một hồi vuốt vuốt, anh đã thấy cái tên Bành Lợi Một chễm chệ ở cuối danh sách.
Sợ Bùi Kha chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, chị Vương nhấp ngụm cà phê anh biếu, nhắc nhở: "Ra tết công ty sẽ điều chỉnh cơ cấu, lần này chủ tịch và các sếp quyết tâm thay máu lớn đấy."
Nếu danh sách này là tín hiệu, nghĩa là Bành Lợi Một sắp được thăng chức, vậy thì việc điều chỉnh cơ cấu công ty đối với Bùi Kha không phải là thay máu mà là "đổ máu"!
Bùi Kha cảm thấy trời đất quay cuồng, tuyết rơi đầy trời, chắc sắp phải hôn tạm biệt công việc giữa phố vắng không người rồi.
Anh thất thanh: "Sao lại thế được!"
"Trách cậu lúc đấy làm không triệt để, lẽ ra phải để ông ta hết tiệc tất niên hẵng về." Chị Vương tàn nhẫn nói, "Không nên cho ông ta cơ hội lên sân khấu hát hò."
Họ đã đánh giá thấp sức nặng của bài "Bến Thượng Hải" trong lòng chủ tịch.
Tiết mục của Bành Lợi Một vốn là để thằng cháu quý hóa lộ diện, mục đích của Bùi Kha cũng chỉ là để hai chú cháu mất mặt, đạt được mục đích rồi thì lão Bành về cũng chẳng sao.
Bùi Kha cau mày: "Làm người chừa một đường lui để sau này còn nhìn mặt nhau, em không định làm đến cùng."
Chị Vương phán một câu xanh rờn: "Dốt! Cậu với ông ta đã đến nước này rồi, chừa đường lui hay không cũng khó mà nhìn mặt nhau, sau này có chuyện gì thì đấy là quả báo cho sự nhân từ của cậu đấy."
Thấy Bùi Kha nhăn nhó làm cục u trên đầu to thêm một vòng, người đẹp Dương vội giảng hòa: "Ôi dào, lão Bành cũng lớn tuổi rồi, không có công lao cũng có khổ lao, có tên trong danh sách cũng bình thường mà, mọi người đừng nghĩ nhiều rồi tự dọa mình."
"Chị thì không sợ ổng, nhưng chuyện gì cũng phải tính đến trường hợp xấu nhất để còn liệu đường đối phó." Chị Vương thở dài bảo Bùi Kha đừng lo quá: "Yên tâm, có chị ở đây, có tin tức gì sẽ báo cho cậu ngay."
Có sếp phó độn giày Thang Kiệt Thuỵ chống lưng, Bùi Kha xua tay: "Em cũng sợ, nhưng tự dưng biết tin này thấy bực mình thôi."
Đang hừng hực khí thế vì giật giải nhất, tự dưng bị dội gáo nước lạnh khiến tương lai mịt mờ, Bùi Kha uất ức sờ đầu, nghĩ thầm biết thế lúc đấy đập mạnh thêm tí nữa, có khi xua vận đen triệt để hơn.
Bùi Kha mang tin dữ về phòng Tài chính, năm vị tướng của cậu biết tin lão Bành được đi du lịch đặc biệt thì nhao nhao phản đối.
Ngôn Kiều thì không quan tâm, vừa bôi che khuyết điểm cho sếp vừa nói: "Nói thật, đi thì đã sao, chả nói lên điều gì cả, không phải lo."
"Chuẩn, cái mồm lão Bành cứ mở ra là đắc tội người khác." Tăng Thiện Mỹ bảo Bùi Kha cứ yên tâm, "Với lại ổng có thăng chức cũng chưa chắc quản được sếp Bùi đâu."
Bùi Kha lạnh lùng: "Thất bại của bản thân thì buồn một, nhưng thành công của kẻ thù thì hận mười."
"Cũng đúng." Lữ Mại nghĩ đến vẻ mặt đắc ý của Bành Lợi Một là khó chịu, chống cằm thở dài: "Giá mà ổng lại ngã trong nhà vệ sinh phát nữa, khỏi đi nước ngoài luôn."
Bùi Kha cười khẩy: "Cơ hội này có bò ổng cũng phải bò đi, không có chuyện không đi đâu."
Em Lưu, thực tập sinh sắp chuyển chính thức sau tết, lo lắng hỏi: "Thế làm sao bây giờ anh Bùi?"
"Thì kệ." Bùi Kha lạnh lùng.
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, mặc kệ công ty ra tết biến động thế nào, cứ ăn tết cái đã. Bùi Kha đã chuẩn bị sẵn tinh thần "nơi này không chứa ta ắt có nơi khác chứa", chẳng sợ gì sất.
"Thôi đừng nghĩ nhiều nữa." Lý Hoa thấy thế vội chuyển chủ đề: "Sếp Bùi, mình làm thủ tục nhận tiền thưởng tiết mục đi."
Liên quan đến quyền lợi bản thân nên quy trình chạy nhanh như gió, Bùi Kha đảm bảo với mọi người tiền sẽ về tài khoản trước khi nghỉ tết, tha hồ mà ăn cherry đến nhiệt miệng.
Tiền của em Hổ và Thành Việt Long được chuyển khoản ngay tắp lự, Bùi Kha vừa nhắn tin bảo hai người check tài khoản thì nhận được điện thoại của Triệu Đỉnh Thiên.
"Sao thế má Triệu?" Bùi Kha hỏi.
Giọng Triệu Đỉnh Thiên hốt hoảng: "Có phải sếp Thang của bọn mày sắp đi nước ngoài không?"
Bùi Kha: "Đúng rồi, phúc lợi giải đặc biệt cho lãnh đạo đi du lịch mà."
Nghe là đi du lịch công ty, Triệu Đỉnh Thiên ngớ người, im lặng vài giây rồi thở phào: "Hóa ra là đi du lịch công ty, tao cứ tưởng ảnh đi luôn không về nữa."
Bùi Kha: ...
Anh im lặng vài giây rồi hỏi: "Anh bạn, mày biết mày đang nói cái gì không?"
"Tao đang quan tâm đến hành động của Omega bị tao đánh dấu tạm thời." Triệu Đỉnh Thiên u sầu nói, "Nhỡ ảnh đi nước ngoài không về nữa, Alpha phải mất bao nhiêu năm mới gặp lại Omega mình từng đánh dấu, mày biết gọi là gì không?"
Bùi Kha: "Gọi là phương pháp đánh dấu bắt lại."
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: "Người anh em, tao không đùa với mày đâu."
Bùi Kha: "Tao cũng có đùa đâu, giờ mày đang bị hormone chi phối thôi, qua một tuần là hết ỷ lại ngay."
Má Triệu bỏ ngoài tai lời anh, tự biên tự diễn: "Tối qua về tao gọi cho ảnh, hai người nói chuyện vẫn vui vẻ, thế mà cúp máy xong tao thấy khó chịu kinh khủng."
Má Triệu ôm nỗi niềm một mình cả đêm, sáng ra định đăng cái status "chỉ mình Jerry nhìn thấy", ai dè bị bài đăng "sắp đi nước ngoài" của Thang Kiệt Thuỵ đập vào mặt, muốn hỏi nhưng không dám hỏi, đành gọi cứu viện Bùi Kha.
Beta cả đời không trải qua cảm giác này như Bùi Kha khó mà bình luận về quan hệ AO, anh nghĩ ngợi rồi hỏi: "Thế mày không gọi lại được à?"
"Không được, ảnh phải đi làm, tao gọi làm phiền công việc với nghỉ ngơi của người ta." Triệu Đỉnh Thiên đã tự thôi miên bản thân, "Alpha phải biết điều mới không bị Omega ghét."
Bùi Kha nhướng mày: "Đây là quy tắc 'A đức' (đức hạnh của Alpha) bác gái dạy mày à?"
"Không, anh mày dạy đấy." Triệu Đỉnh Thiên đáp.
Bùi Kha: ...
Bùi Kha suy nghĩ nghiêm túc hai giây rồi trịnh trọng nói: "Theo tao được biết thì Bùi Nam chưa có mảnh tình vắt vai nào đâu, mày nghe ổng là tự tìm đường ch.ết đấy, toàn lý thuyết suông thôi."
Quy luật phát triển thực tế cho thấy phải kết hợp lý thuyết và thực tiễn mới tạo ra tương lai tươi sáng, chỉ biết một trong hai thì kiểu gì cũng lệch lạc.
Triệu Đỉnh Thiên nghiêm túc: "Thì đấy, lý thuyết của ổng để tao thực hành, chuẩn bài còn gì?"
"Chuẩn cái rắm, mày đúng là bị hormone làm hỏng não, mông quyết định tương lai, vài hôm nữa bình tĩnh lại mày sẽ hối hận vì sự ngu ngốc của mình hôm nay." Bùi Kha nói.
Triệu Đỉnh Thiên: "Thế mày bảo tao phải làm sao?"
Bùi Kha bỏ điện thoại xuống, đẩy ghế trượt sang chỗ Ngôn Kiều hỏi: "Nay sếp Thang có đi làm không?"
"Không, chắc ở nhà chuẩn bị đồ đi nước ngoài, ngày kia là đi rồi." Ngôn Kiều nhìn anh, "Sao thế? Có việc tìm Jerry à?"
Bùi Kha lắc đầu: "Không, hỏi tí thôi. Cảm giác có Jerry ở đây thì lão Bành cũng khó mà xơ múi được gì."
Quay lại chỗ ngồi, Bùi Kha cầm điện thoại lên: "Nghe thấy chưa, ngày kia mới đi, mày có bản lĩnh thì hôm nay hoặc mai đến dưới nhà người ta mà tìm, không có bản lĩnh thì ngậm mồm vào."
"Kỳ lắm, tự dưng đến tìm nhỡ bị ghét thì sao." Má Triệu lưỡng lự.
Bùi Kha cười khẩy: "Kẻ dũng cảm tận hưởng thế giới trước, kẻ hèn nhát thối rữa dưới cống ngầm, mày tự chọn đi."
Không thèm đôi co với cái đồ rùa rụt cổ u sầu này nữa, Bùi Kha cúp máy, lao đầu vào công việc cuối năm. Đến khi nhớ ra chưa gọi cho Khúc Hầu thì anh đã về đến nhà.
Cửa thang máy mở ra, Bùi Kha cầm điện thoại đi đến cửa nhà, cuộc gọi cho Khúc Hầu còn chưa kết nối thì đập vào mắt là hình ảnh Bàng Đồng đang đứng trong nhà mình.
Cậu nhóc béo dạo này gầy đi chút đỉnh, ăn mặc bảnh bao đang đứng trong bếp cùng Thành Việt Long, vừa sơ chế hải sản vừa ghé tai thì thầm to nhỏ, trên kệ còn bày mấy hộp hải sản.
Bùi Kha đứng chôn chân tại cửa nhìn cảnh tượng này cho đến khi giọng Khúc Hầu vang lên trong điện thoại.
"Sao thế Kha? Tìm tao có việc gì?" Khúc Hầu ngáp một cái, "Tao ngủ quên, giờ mới nghe thấy."
Bùi Kha hoàn hồn ngay lập tức: "Không, không có gì, mày ngủ tiếp đi."
—
Lời tác giả:
Triệu Đỉnh Thiên: Tao có cao nhân chỉ điểm.
Bùi Kha: Người có trán hói cao chứ gì.
