An Sơn Lam từ nhà gỗ dưới núi tuyết chạy đến ký túc xá của Kỷ Tư Du, sau đó lại chạy tới trạm y tế, thuốc ức chế của Omega được y để trong túi áo khoác, y chạy rất lâu rất lâu, sắc trời u ám trầm trầm, rõ ràng vẫn là buổi sáng, y đá văng cửa nhà gỗ, cuốn theo gió tuyết nhìn thấy Kỷ Tư Du vô cùng đau đớn quỳ rạp trên giường, áo khoác dày nặng rơi bên mép giường gỗ, Omega chỉ mặc một chiếc áo len, quần cởi một nửa, lộ ra phần đùi thon thả trắng nõn, lưng đều ướt đẫm.
Y bước lên một bước, pheromone của Kỷ Tư Du xông thẳng lên trán y, từng sợi dây thần kinh trong đầu dường như đều đang đứt gãy.
“Tiểu Tước……”
Omega trên giường nghiêng tai đi nghe âm thanh đến từ bên cửa, đôi mắt không nhìn thấy khuếch đại sự bất an của cậu, vẫn luôn gọi tên mình.
An Sơn Lam trực tiếp chạy lên phía trước, vào lúc cậu sắp ngã xuống giường thì ôm lấy cậu, tiếp đó dùng tấm chăn trên giường gỗ đắp kín cho cậu.
“Cậu ngoan ngoãn đợi tôi là được, xuống dưới làm gì?”
Kỷ Tư Du được y ôm trọn vào trong lòng, lúc ngồi trên đùi Alpha mới cảm nhận được một chút cảm giác an toàn.
Trên người cậu toàn là mồ hôi dính dớp, hai tay vươn ra ôm lấy cổ An Sơn Lam, dùng trán cọ cằm đối phương, nói chuyện đều mang theo vẻ ướt át dính người.
“Tôi không nhìn thấy cậu.” Cậu nói: “Đợi cậu về, lâu quá, nhớ cậu lắm.”
Kỷ Tư Du trong kỳ ph*t t*nh thẳng thắn bộc trực hơn ngày thường rất nhiều, An Sơn Lam vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy xương quai xanh tinh xảo của cậu ẩn dưới áo len, chỗ hõm xuống đọng mồ hôi li ti, lấp lánh, giống như giọt sương trong sương mù buổi sớm.
“Đưa tay cho tôi.”
Kỷ Tư Du vẫn còn ý thức, run run rẩy rẩy di chuyển một bàn tay, mềm nhũn đặt lên vai An Sơn Lam, mỗi một đốt ngón tay đều thấm màu hồng phấn, run đến mức không thành hình.
Ống tiêm lạnh băng vừa chọc vào làn da mềm mại của Kỷ Tư Du.
“Chuyện gì vậy?”
An Sơn Lam phát hiện, thuốc ức chế bị đông cứng, y dùng sức vẩy vẩy qua lại.
Kỷ Tư Du trong lòng y không nhúc nhích, quần không biết đã cởi hết từ lúc nào, từ trong chăn lộ ra hai bàn chân, An Sơn Lam liếc mắt nhìn một cái, nhịp tim không ổn định, đắp lên cho cậu.
“Đợi tôi một chút.”
Lò sưởi vẫn đang cháy, lách tách vang lên, giống như thiêu đốt trên người Kỷ Tư Du, cậu khó chịu đến mức bắt đầu nức nở.
An Sơn Lam tháo găng tay, một tay ôm Kỷ Tư Du, một tay cởi cúc bên ngoài quân phục của mình, muốn nhét thuốc ức chế vào trong áo mình, Omega lại ngẩng đầu lên từ trong lòng y.
“Tiểu Tước, cậu đang làm gì vậy?”
Kỷ Tư Du thị lực không rõ cũng không ảnh hưởng đến vẻ xinh đẹp của cậu, đôi mắt ướt át là một dòng sông chưa từng đóng băng, cậu tự mình rướn lên, cả khuôn mặt đều nổi lên một tầng màu đỏ thắm khác thường, “Tiểu Tước.”
An Sơn Lam có hơi không chịu nổi mùi vị này của cậu bây giờ, “Đừng có gọi tôi mãi.”
Kỷ Tư Du lại dán sát tới, trán đụng vào cằm y, cảm giác đau đớn ập đến, thuốc ức chế trong tay rơi vào khe hở của tấm ván gỗ, An Sơn Lam ấn cậu xuống, khẽ tức giận: “Kỷ Tư Du, cậu một chút cũng không nghe lời.”
“Xin lỗi, có đau không?”
Rõ ràng trán mình đều nhuốm đỏ, còn muốn s* s**ng lung tung lên mặt An Sơn Lam để xác nhận sự an toàn của y.
“Tôi thấy cậu một chút cũng không khó chịu.”
Ánh sáng duy nhất trong nhà gỗ có lẽ chính là lửa trong lò, cả người Kỷ Tư Du đều vô lực dựa vào trong lòng An Sơn Lam, hai chân đều co lại.
“Cậu ôm tôi một cái, là không khó chịu nữa.”
“Cậu lại làm nũng.” Rõ ràng vẫn luôn ôm.
“Tiểu Tước, Tiểu Tước.”
“Sao?”
Kỷ Tư Du dịch người, muốn ngửi mùi trên người Alpha, hơi thở nóng rực quấn quýt còn có cái ôm khiến cậu nhớ tới từng chút từng chút một khi ở nhà cùng An Sơn Lam.
“Xin lỗi, tôi không cố ý muốn giấu cậu đến Tháp Babel.”
Không biết vì sao đột nhiên nhắc tới chuyện này, Kỷ Tư Du lại bắt đầu rơi nước mắt.
“Tôi chỉ cảm thấy tôi đã làm sai chuyện.”
“Cậu đi quân đội phải rất lâu rất lâu, tôi không thích chờ đợi.”
Chờ đợi là chuyện duy nhất cậu ghét.
An Sơn Lam sửng sốt, hỏi cậu: “Cậu làm sai cái gì? Bởi vì thích tôi?”
Kỷ Tư Du run rẩy trong lòng y, “Tiểu Tước là em trai.”
Kỷ Ương Nam nhận nuôi cậu, đặt tên cho cậu là Kỷ Tư Du, đưa cậu đi đảo thành, tìm được mẹ và Tiểu Tước, là vì nhà họ An, sự yêu thích của cậu kém xa so với người thân.
Trên môi đau nhói, An Sơn Lam cắn cậu mấy cái liền.
“Kỷ Tư Du, sao cậu biết tôi không thích cậu?”
“Chính vì cái này.”
“Lại là ai nói anh trai không thể thích em trai?”
“Hơn nữa.” Y rất nhẹ rất nhẹ l**m chỗ vừa bị y cắn trên môi Kỷ Tư Du, “Tôi đã qua sinh nhật 19 tuổi, cậu còn chưa qua 20.”
Kỷ Tư Du ngơ ngác, đầu óc bị t*nh d*c thiêu đốt đến sắp hồ đồ, “Hử?”
An Sơn Lam hôn lên mắt cậu.
“Chúng ta bây giờ bằng tuổi nhau.”
“Tôi cũng thích cậu.”
……
Tiếng hít thở quấn quýt càng ngày càng trầm, sự chỉ dẫn cùng quấn quanh của pheromone khiến bọn họ căn bản không thể suy nghĩ lý trí.
Hôn môi là chuyện tự nhiên, Kỷ Tư Du nói rất nóng, áo len nửa thân trên bị cởi ra, chỉ chừa một chiếc áo trong sát người vô cùng mỏng manh, lỏng lẻo trùm lên người, An Sơn Lam sợ cậu lạnh, đổi cho cậu một tư thế, hai chân tách ra ngồi trên người mình, ấn Kỷ Tư Du vào ngực mình, chui vào trong quân phục của mình.
Pheromone cuốn theo trong mồ hôi cũng rất nồng đậm, Kỷ Tư Du ngửa mặt hôn môi, nửa phần dưới dán chặt vào bụng An Sơn Lam, chất liệu quân phục có hơi thô ráp, cọ làm đau gốc đùi cậu, bên dưới ướt đẫm, cảm thấy vừa mất mặt vừa xấu hổ.
“Tiểu Tước.” Cậu không ngừng th* d*c, nụ hôn vẫn đang tiếp tục, không còn là nụ hôn rất nhẹ, dán vào da thịt nữa, mà là nụ hôn ướt át mang theo sự ẩm ướt cùng dịch thể.
“Tiêm thuốc ức chế đi.” Cậu có hơi suy sụp, “Khó chịu quá.”
Mùi lá cam đắng hoàn toàn không cho cậu được sự an ủi đầy đủ, bất luận dán gần bao nhiêu, vẫn cảm thấy rất khô nóng.
Cậu cần nhiều cái khác hơn để tiến hành an ủi.
“Ôm ôm, ôm tôi……”
Nước mắt trượt qua mặt Kỷ Tư Du, An Sơn Lam gọi cậu là quỷ khóc, vẫn là không có cách nào với cậu.
“Cậu tưởng tôi không khó chịu sao, vừa nãy tiêm cho cậu, cứ đòi lộn xộn, bây giờ không biết rơi chộ nào.”
Trong giọng điệu toàn là bất lực, Kỷ Tư Du rất gầy, một tay đều có thể ôm hết, bóp lấy eo cậu dùng sức, Omega liền run rẩy.
“Đánh dấu tôi đi.” Kỷ Tư Du chớp mắt với biên độ rất nhỏ, muốn hôn môi y, lại hôn lên yết hầu, nhịp tim không thể khống chế, giống như lần đầu tiên cùng Alpha vượt qua kỳ mẫn cảm vậy.
“Có thể cắn mà.”
Giọng nói chuyện giống như đang bay bổng, đồ vật của Kỷ Tư Du dán vào y, mang theo nhịp tim, y cảm thấy đùi đều ướt đẫm.
“Cậu đánh dấu tôi, cậu sẽ không khó chịu nữa.”
An Sơn Lam rũ mắt, Kỷ Tư Du cực kỳ giống một con chim bị thương gặp nạn, đợi người cứu viện.
“Vậy còn cậu.” Y hỏi.
“Tôi cũng sẽ ổn thôi.”
Có một số việc cũng không cần dạy, ví dụ như chuyện làm cho Kỷ Tư Du thoải mái này.
Áo khoác quân trang cởi ra bị chặn ở khe hở dưới cửa gỗ, Kỷ Tư Du không mảnh vải che thân ngồi trong lòng An Sơn Lam, mở rộng chân, gốc đùi đỏ như máu, nơi chưa từng có người ghé thăm bị vật lạ lẫm c*m v**, nhưng một chút cũng không cảm thấy sợ hãi, so với pheromone, cậu càng muốn hôn môi hơn, hôn môi thật ra cũng không đủ thành thục, lần đầu tiên m*t lấy đầu lưỡi Alpha là do không cẩn thận, sau đó liền không thể vãn hồi.
Rất trướng, rất tê.
“Kỷ Tư Du, cậu đừng lộn xộn.”
An Sơn Lam khó chịu hơn cậu nhiều, “Cậu có đau không?”
Cậu chỉ lắc đầu, nước mắt hòa với mồ hôi, không phân rõ được.
“Không đau.”
“Vậy cậu thoải mái không?” Alpha đột nhiên hỏi.
Bàn tay thô ráp luồn vào trong chăn sờ tính khí đang c**ng c*ng của cậu.
“Ưm……”
Cơ thể xinh đẹp uốn cong thành hình cây cầu, “Đừng chạm vào.”
An Sơn Lam liền buông ra, sờ đến vùng bụng dưới phẳng lì của cậu.
“Tư thế này, toàn bộ đều đi vào hết.”
Y dùng ngón tay ấn nhẹ phía trên rốn, “Là ở đây sao?”
Y có hơi bất mãn, xoa thịt mông của Omega, “Kỷ Tư Du, cậu lại không nói chuyện.”
Hôn môi là phương thức bày tỏ tình yêu trực tiếp nhất, Kỷ Tư Du tiến vào kỳ ph*t t*nh thật sự rất đáng yêu, đôi mắt đẫm lệ mông lung nói: “Thích.”
“Cái gì?”
“Thích cậu.”
An Sơn Lam liền hôn cậu, từng chút từng chút thúc lên trên, chống mở huyệt nhỏ chặt chẽ ướt mềm của cậu, ngửi thấy pheromone hỗn loạn không chịu nổi của Kỷ Tư Du còn có tiếng r*n r* vỡ vụn không thành điệu.
Cẳng chân thon dài buông thõng bên giường, bởi vì co rút cao trào mà căng thẳng tắp, cậu chủ động đặt tay An Sơn Lam lên ngực mình, đầu vú vểnh lên, thế nào cũng không thoải mái.
“Cậu làm sao?”
Kỷ Tư Du không ngừng th* d*c, môi đỏ thắm, đầu vai tr*n tr** là dấu răng có thể thấy rõ ràng.
“Muốn tôi hôn chỗ này? Hôn rồi sẽ không khó chịu nữa sao?”
Cậu gật đầu sau đó lại lắc đầu, cuối cùng thì chỉ khóc.
Kỷ Tư Du chỗ nào cũng mềm mại, không biết có phải tất cả Omega đều như vậy hay không, lửa trong lò chiếu một lớp ánh sáng lên làn da đầy mồ hôi của cậu, y l**m sạch mồ hôi trên vú thịt của Kỷ Tư Du, sau đó cắn lấy đầu vú.
“A……”
Giường quá nhỏ, Kỷ Tư Du kêu lên giống như mèo, mỗi khi bị cắn một cái liền phải th* d*c một hồi lâu, nương theo ván giường lung lay sắp đổ, tính khí một lần nữa c*m v** trong cơ thể Kỷ Tư Du.
Ánh lửa chập chờn trong lò trải lên thân thể dán chặt của hai người, Kỷ Tư Du cảm thấy an tâm chưa từng có.
“Honey.”
Y không ngừng gọi: “Honey.”
Mùi vị của Kỷ Tư Du là ngọt ngào, giọng nói là ngọt ngào, nụ hôn cũng là ngọt ngào, bao gồm cả nước mắt.
Từ khi y 5 tuổi Kỷ Tư Du đã ở bên cạnh y, bọn họ chia sẻ tất cả mọi thứ, cho dù là thức ăn hay là đồ chơi, kể cả là dịch thể cùng pheromone bây giờ.
Từ ngày đầu tiên quyết định tới Tháp Babel, y đã quyết định mỗi ngày sau này đều phải ở bên cạnh Kỷ Tư Du thật lâu thật lâu.
Mà bây giờ, y cuối cùng cũng có thể ôm Kỷ Tư Du một cách trọn vẹn.
Răng nanh cắn lên tuyến thể yếu ớt nhạy cảm của Omega, y muốn Kỷ Tư Du vĩnh viễn thuộc về y.
____________________________
KY: tưởng là thuần ái mà vẫn có đạo tàn bụ nèeeee, đúng tác giả tôi yêu, không uổng công quạt chị 20 năm
quà cho bà nào chưa đi ngủ hihi
Tiểu Tước tự nhận đồng niên kìa, giờ giả sử cho xưng hô anh em có bị độc giả đơm khum, hơ hơ
