Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 32: Nhất



Núi tuyết lúc gần đêm đến cái bóng cũng không nhìn thấy, tiếng giẫm tuyết từ cách đó không xa truyền đến vừa trầm vừa bí, còn có tiếng tranh cãi khe khẽ.

“Tôi chẳng phải là đi tìm sao, cậu đừng có nói mãi!”

Nhậm Tri Nhiên cố ý kéo mạnh hai bên mũ xuống, che kín lỗ tai, cậu vừa nói vừa ngoái đầu lại, bước chân không ngừng, Alpha phía sau thật đáng ghét, làm thế nào cũng không cắt đuôi được. “Anh cứ đi theo làm gì!”

“Ai đi theo cậu?” Alpha nhìn qua cũng không vui vẻ lắm, mặc một bộ quân phục liên minh, tuyết dưới chân trượt xuống từ đôi bốt dài của y, mắt y bị gió thổi hơi đỏ, “Tôi đi tìm người thôi, cậu cũng không quan trọng, tôi đi theo cậu làm gì?”

Nhậm Tri Nhiên dừng lại, dừng ở chỗ cách nhà gỗ chưa đến 200 mét, lúc ánh sáng không tốt theo thói quen nheo mắt lại, cậu hỏi: “Anh cũng là bác sĩ từ liên minh tới?”

“Ai nói với cậu là bác sĩ? Tôi mới không phải.”

Nhậm Tri Nhiên 2 tay chống nạnh, ngón tay đeo găng tay mập mạp giống như củ cải, cậu nghi hoặc nói: “Vậy anh với anh ta là quan hệ gì, anh còn quen Tư Du? Các người quen nhau thế nào? Tôi chưa từng gặp anh bao giờ.”

Alpha nói: “Tôi và Tư Du quen nhau từ nhỏ.”

“Cái gì?”

“Hồi bé tôi còn gọi cậu ấy là anh trai đấy.”

“Anh là em trai cậu ấy?”

“Không tính là vậy, nhưng An Sơn Lam là em trai cậu ấy.”

Đầu Nhậm Tri Nhiên đều đau nhức, “Cái gì mà lung tung rối loạn thế, An Sơn Lam là ai nữa?”

“Cậu là lợn à? Tôi với cậu không phải là đi tìm cậu ấy sao?”

Nhậm Tri Nhiên lúc này mới xấu hổ có chút phản ứng, cậu gặp Alpha kia nhiều lần như vậy, chưa bao giờ hỏi tên, một là chưa từng nghĩ sẽ hỏi, 2 là người kia ban đầu giả câm, cậu muốn hỏi cũng không hỏi được.

“Anh ta là em trai Tư Du?”

“Đương nhiên.”

Nhậm Tri Nhiên bán tín bán nghi, xoay người đi về phía nhà gỗ nhỏ, trong lòng còn đang tính toán thật giả của chuyện này, nhớ tới cái gì, bỗng nhiên xoay người cảnh cáo Alpha phía sau: “Anh mới là lợn! Nếu còn để tôi nghe thấy anh nói tôi như vậy, tôi sẽ không tha cho anh đâu!”

Alpha sửng sốt một chút, biểu cảm đột nhiên trở nên có hơi tủi thân, “Tôi chưa từng gặp Omega nào hung dữ như cậu.”

“Đó là do kiến thức của anh quá ít.”

Sắc trời càng lúc càng tối, Nhậm Tri Nhiên muốn nhanh chóng tìm thấy Kỷ Tư Du, nếu như không ở nhà gỗ, vậy thì thực sự hỏng bét, bước chân dưới chân càng lúc càng nhanh, cậu chạy rất vất vả, trên mặt đất trống trải bị tuyết bao phủ chỉ có một ngôi nhà gỗ nhỏ bé, trong khe hở còn sót lại có ánh lửa yếu ớt, Nhậm Tri Nhiên mở to 2 mắt, trái tim đang treo lơ lửng cũng hạ xuống, nhưng còn chưa kịp tiếp tục đến gần, có người từ bên trong bước ra.

Dựa vào chiều cao và cách ăn mặc lờ mờ phân biệt được, không phải Kỷ Tư Du.

“Các người cãi nhau cái gì?”

Nhậm Tri Nhiên muốn phản bác y, nhưng vừa há miệng một luồng hương thơm liền ập vào mặt, cậu trong nháy mắt choáng váng một chút, biểu cảm mờ mịt: “Mùi gì vậy?”

Ở nơi lạnh giá thế này không hay ngửi thấy loại hương thơm lạnh lẽo này lắm, cậu chỉ có hứng thú với đồ ăn bốc hơi nóng hổi.

“Sao giống như…… pheromone của Tư Du vậy?” Còn trộn lẫn một loại mùi vị rất xa lạ khác, cậu giống như không chấp nhận nổi nhắm mắt lắc lắc đầu.

Alpha phía sau chạy tới, ngoài khiếp sợ, còn biết kéo Nhậm Tri Nhiên ra phía sau, y hiển nhiên cũng ngửi thấy, nhưng thông minh hơn Nhậm Tri Nhiên, trong tình huống này, bị Omega khác phát hiện hiển nhiên không tốt lắm.

Hai người này thật là.

“Thời gian không còn sớm nữa, cậu phải đưa Tư Du về ký túc xá căn cứ, chúng tôi cũng là lo lắng cho cậu, mới tìm tới đây.”

Y nói như vậy Nhậm Tri Nhiên mới nhớ tới mục đích mình tới đây, lập tức hùng hồn hẳn lên: “Đúng đấy, anh có biết bây giờ là mấy giờ không? Bản thân anh chạy lung tung thì thôi đi, Tư Du còn đang ốm đấy.”

An Sơn Lam gần như che kín mít trước cửa nhà gỗ, hoàn toàn không nhìn thấy tình huống bên trong, cổ họng y rất khàn, không đấu võ mồm với Kiều Ảnh như trước kia nữa.

“Biết, Kỷ Tư Du ngủ rồi, tôi đưa cậu ấy đi ngay, các cậu về trước đi.”

Nhậm Tri Nhiên không đồng ý, “Tôi đi cùng cậu ấy.”

An Sơn Lam không nói với cậu nhiều lời, xoay người trở về nhà gỗ. “Tùy cậu.”

Lửa trong lò lúc sáng lúc tối, khoảnh khắc đóng cửa, bị gió thổi một cái liền tắt ngóm, người trên giường rất nhẹ trở mình một cái, từ trong chăn lộ ra một nửa cánh tay trắng nõn, An Sơn Lam nửa ôm cậu lên, Omega thuận thế liền móc lấy cổ y chui vào trong lòng y, trên người vẫn không mặc gì, không sợ lạnh dán vào áo khoác chất liệu thô ráp của Alpha.

“Phải về sao?” Dáng vẻ chưa tỉnh ngủ, theo bản năng tìm kiếm tư thế khiến mình thoải mái nhất. “Tiểu Tước……”

Giống như gọi thế nào cũng không đủ, từ sáng tới giờ vẫn luôn gọi.

An Sơn Lam vớt áo len dưới đất lên mặc vào cho cậu, Kỷ Tư Du ngửa mặt, mềm nhũn vươn tay, môi dán lên lại hôn rất lâu, đầu lưỡi run rẩy thu hồi, lông mi ướt sũng dính vào nhau hồi lâu mới mở ra.

“Cậu phải đi sao? Sẽ còn ở bên tôi không?”

“Chúng ta không thể ngủ ở đây, sẽ bị chết rét.”

Tư duy Kỷ Tư Du rất trì trệ, chỉ nghĩ đến 2 người tuyết tròn vo dưới chân núi tuyết kia, cậu mím môi cười cười: “Vậy cũng rất tốt.”

An Sơn Lam vừa mặc quần áo cho cậu vừa hỏi cái gì rất tốt, cậu nói: “Biến thành người tuyết cũng rất tốt.”

Giống như 2 con trước cửa nhà Sophia năm ngoái vậy, tay nắm tay, đeo khăn quàng cổ, gió vừa thổi đuôi khăn liền bay lên, cho dù tan chảy ngã xuống cũng đều là hỗn loạn quấn vào nhau, chưa từng tách ra.

Nếu cậu cùng Tiểu Tước biến thành người tuyết, cũng có thể như vậy thì rất tốt.

Lúc chỉnh đốn lại quần áo, đầu ngón tay An Sơn Lam sờ đến tuyến thể mềm nhũn bị đánh dấu rất sâu sau gáy Kỷ Tư Du, vừa chạm vào Omega liền run rẩy, trên người cậu dính toàn là mùi của y.

“Đánh dấu rồi.” Kỷ Tư Du nhẹ giọng nói, tứ chi cậu không dùng được sức, được Alpha nâng chân lên mặc quần, tuy rằng không nhìn thấy, nhưng cảm thấy mình giống như một đứa nhỏ không thể tự lo liệu sinh hoạt, cảm giác xấu hổ dâng lên, quay mặt đi vùi vào ngực An Sơn Lam.

Tuyến thể bị cắn nhẹ, sự tê dại do đầu lưỡi l**m láp mang đến vẫn khiến cậu rùng mình.

“Ưm……”

“Lần này mấy ngày thì biến mất?”

“Rất sâu.” Kỷ Tư Du nói chuyện vừa mềm vừa dính nhớp, cậu khẽ nhắm mắt lại, không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy ngượng ngùng: “Có thể sẽ dài hơn một chút.”

Mấy lần cậu đều lầm tưởng sẽ trực tiếp tiến vào khoang sinh sản của cậu, nhưng Alpha đều sẽ dừng lại lúc cậu kêu đau.

Nhưng thứ đến trước cả đau đớn vĩnh viễn đều là nước mắt của cậu và nụ hôn của An Sơn Lam.

“Không sao đâu.” Cậu vẫn luôn nói như vậy, cậu sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ngày hôm nay, hoa lá cam đắng được tưới tắm bởi nước mắt nở rộ ở Tháp Babel lạnh giá, cậu và Tiểu Tước của cậu sẽ không bao giờ chia xa nữa.

Sau khi mặc quần xong, bọc áo khoác cho Kỷ Tư Du, còn có mũ và khăn quàng cổ, kín mít, cũng không quên che mắt cậu lại.

An Sơn Lam ngồi xổm bên giường đi giày cho cậu, giường ván gỗ trở nên càng thêm không đủ kiên cố, hơi động đậy một chút dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ rời ra từng mảnh.

Kỷ Tư Du chậm rãi vươn tay, v**t v* mặt Alpha trong bóng tối, tiếng thở dài giống như mặt sông băng cá bơi qua, không có sóng gợn.

“Tiểu Tước.”

“Làm gì?”

Cậu mãi không nói câu tiếp theo, chỉ gọi tên thân mật của y, là lời nỉ non giữa những người yêu nhau, An Sơn Lam hôm nay đã nghe đủ nhiều, nếu là bình thường chắc chắn sẽ so đo với cậu dùng số lần gọi honey tương đương để đòi công bằng, nhưng bây giờ không muốn như vậy.

“Kỷ Tư Du.”

Y ấn tay Omega đặt trên má mình lại, dùng tầm mắt phác họa đường nét của Kỷ Tư Du.

“Tôi sẽ ở bên cạnh cậu.” Y nói: “Đợi đến khi có thể rời khỏi Tháp Babel, tôi đưa cậu về nhà.”

Nhậm Tri Nhiên ở bên ngoài nhà không đợi được bắt đầu thúc giục, may mà có Kiều Ảnh ngăn cản.

Kỷ Tư Du không hay biết đã rơi nước mắt, run rẩy cổ họng nói được, “Tôi nhớ ba mẹ.”

An Sơn Lam không vui nói: “Cậu chỉ nhớ họ.”

Cái này có gì mà phải so sánh, nhưng Kỷ Tư Du nguyện ý chiều theo y.

“Tôi nhớ cậu nhất.”

“Thế còn tạm được.”

Y cõng Kỷ Tư Du ra ngoài, Nhậm Tri Nhiên là người đầu tiên chạy tới, cậu đầu tiên là áy náy xin lỗi: “Để cậu lo lắng rồi.”

“Cậu không sao là tốt.” Nhậm Tri Nhiên hít mũi nói: “Cậu có đói không, về ăn chút gì đi.”

Kỷ Tư Du cười cười: “Được.”

Vai của Tiểu Tước là con thuyền lắc lư, Kỷ Tư Du lại bắt đầu buồn ngủ, nhưng cậu bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc.

“Là Kiều Ảnh sao?” Cậu nhắm mắt, đầu mũi lộ ra ngoài khăn quàng cổ bị lạnh đến đỏ bừng.

Cậu nói chuyện quá nhỏ, chỉ có An Sơn Lam cõng cậu nghe thấy.

“Tôi hình như nghe thấy cậu ấy nói chuyện, cậu ấy cũng tới sao?”

An Sơn Lam mặt không đổi sắc nói: “Cậu nghe nhầm, cậu ta là một con quỷ khóc còn thích rơi nước mắt hơn cậu sao có thể tới nơi này.”

Nhậm Tri Nhiên bị kẹo trong miệng Kiều Ảnh thu hút toàn bộ sự chú ý, nói y đã nói ra miệng thì chắc chắn phải cho cậu ăn, cho nên cậu hôm nay nhất định phải ăn được, Kiều Ảnh ghét nhất là loại Omega đặc biệt tự nhiên thân thiết vừa hung dữ vừa không dễ nói chuyện này, sớm biết thế đã không giúp An Sơn Lam, y tới Tháp Babel mấy ngày nay còn chưa gặp mặt Kỷ Tư Du đâu.

Sau khi về nhất định phải cáo trạng với chú Kỷ.

Tháp Babel càng đến gần ranh giới giao thoa ngày và đêm sẽ càng lạnh, dấu chân trong tuyết đan xen, An Sơn Lam cố ý tránh đi, chuyên chọn những chỗ chưa bị giẫm qua mà đi, tuyết bằng phẳng mềm mại dày xốp, y cõng Kỷ Tư Du chạy như đang chơi đùa, tuyết quá dày, chưa bao lâu đã cảm thấy mệt, Omega không tự chủ được dựa vào cổ y.

“Tiểu Tước.”

“Hửm.”

“Cậu từng tới tòa tháp bị bỏ hoang kia chưa?”

An Sơn Lam biết nơi đó, “Chưa, cậu muốn đi?”

Kỷ Tư Du lắc đầu, t*nh d*c tạm thời lui đi, nhưng đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, “Tôi nghe bọn họ nói cầu nguyện ở đó, Chúa sẽ ban cho con người năng lực phi thường.”

An Sơn Lam không cho là đúng, “Chúa cái gì, cậu tin cái này?”

Y tiếp tục hỏi: “Cậu muốn năng lực gì?”

Đầu Kỷ Tư Du dán vào bên mặt y, hơi thở phả qua, “Hồi nhỏ tôi thường xuyên cầu nguyện.”

“Ừm.”

Cậu nói: “Cầu nguyện mỗi lần ba ra ngoài đều có thể mang theo tôi, sau này tìm được mẹ, cũng cầu nguyện mẹ có thể thích tôi.”

An Sơn Lam cõng chặt cậu, nhịp tim ngưng trệ, cảm thấy hốc mắt hơi nóng, “Bọn họ vốn dĩ rất thích cậu.”

“Tôi biết.”

Kỷ Tư Du đang cười, “Nhưng mà tôi thích cậu nhất.”

“Thích em trai nhất, thích Tiểu Tước nhất.”

Nước mắt rơi không hết của cậu đã niêm phong lại sự chia ly và chờ đợi, từ nay về sau, cậu chỉ nhớ kỹ sự trùng phùng.

____________________________

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...